Lần này Lam phu nhân tới đã trực tiếp đưa cho Giang Tiêu một tấm thiệp mạ vàng.
"Thực sự rất xin lỗi, trước đó tôi quả thực có những cân nhắc khác nên không định mời cô," bà nói rất khẩn khoản, "Nhưng mà, cô đã tới Nam Đô rồi, hoạt động lần này, vẫn mong cô nhất định phải tham dự."
Giang Tiêu và Mạnh Tích Niên nhìn nhau một cái.
Mạnh Tích Niên nắm lấy tay Giang Tiêu, "Đã là Lam phu nhân thật lòng thật dạ tới mời, vậy thì đi."
"Tôi như vậy có khiến Lam phu nhân cảm thấy khó xử không?"
"Sao có thể chứ?" Lam Bảo Uyển nói, "Ban đầu tôi quả thực có suy nghĩ khác, nhưng cũng mong cô thông cảm, dù sao tôi cũng lớn tuổi rồi, đầu óc đôi khi xoay chuyển không nhanh, nghĩ việc có thể hơi lệch lạc, các cô cậu trẻ tuổi đừng so đo với tôi là được."
"Sao có thể chứ?" Giang Tiêu cũng đáp lại bà một câu, "Không so đo, đã là Lam phu nhân cảm thấy không khó xử, vậy chúng ta cứ đi thôi."
"Chỗ Lưu Niên tiểu viện các người ở, cách Quân Ngự sơn trang vẫn còn hơi xa, đến lúc đó nếu hoạt động muộn quá muốn quay về thì khá phiền phức, các người xem có muốn chuyển tới Quân Ngự sơn trang ở không? Chỉ có một điều là, Cừu lão, Diêu lão họ cũng ở đó, dù sao họ cũng lớn tuổi rồi, tôi đã là đơn vị tổ chức mời họ tới, không thể cứ thế mà đuổi họ đi được. Tôi là người làm ăn, không tiện đắc tội hết những người này, điểm này..."
Lam Bảo Uyển hơi khó xử nhìn Giang Tiêu.
Giang Tiêu mỉm cười.
"Yên tâm đi, tôi hiểu mà."
Mạnh Tích Niên cũng thản nhiên nói: "Chúng tôi cũng không cần thiết phải né tránh mấy vị lão nhân gia đó, nhưng nếu họ còn muốn gây sự, chúng tôi cũng sẽ không nể mặt, lúc đó Lam phu nhân chỉ cần giả vờ như không biết là được."
"Các người thấy làm thế nào ổn thì cứ làm vậy đi."
Giang Tiêu và Mạnh Tích Niên liền thu xếp xong xuôi chuyển tới Quân Ngự sơn trang.
Lần này Lam Bảo Uyển còn rất chu đáo sắp xếp cho họ ở rất gần vợ chồng Hạ Tân, như vậy họ có đi ăn uống gì cũng có bạn đồng hành.
Sau khi chào hỏi Hạ Tân xong, Hạ Tân liền chuẩn bị dẫn họ tới nhà hàng dùng bữa. Quân Ngự sơn trang ở đây có ba nhà hàng, lớn nhỏ vừa, để tiếp đãi những người này, nhà hàng nhỏ không mở cửa cho khách ngoài, mà chỉ dành riêng cho nhóm người họ dùng bữa.
Từ chỗ ở đi bộ qua, dọc đường lối mòn uốn lượn, phong cảnh dễ chịu, còn có hành lang che nắng che mưa. Nếu họ không chọn đi bộ thì trong sơn trang còn có xe điện tham quan có thể đưa đón, nhưng họ đều chọn đi bộ tới đó.
Bởi vì Hạ Tân và Ngũ Hạ Duyệt tới sớm hơn họ một chút, nên đã quen thuộc hơn một chút.
Tuy nhiên, ngay khi vừa vào nhà hàng nhỏ, họ liền phát hiện có gì đó không ổn.
Trong nhà hàng nhỏ vậy mà lại ngồi không ít người?
"Ơ?" Ngũ Hạ Duyệt cũng hơi kỳ lạ, "Trước đó những người này đều có tiệc xã giao riêng, có người không ăn ở đây, có người lười đi lại nên được mang tới tận phòng khách, có người lại lệch giờ, dù sao cũng không thể tụ tập đông đủ như vậy, lần này sao dường như mọi người đều tới cùng lúc vậy?"
Hiếm thấy thật, tới ăn cơm mà lại tụ tập đông đủ thế này.
Tuy nhiên lần này số người Lam Bảo Uyển mời tới thực ra cũng không quá nhiều, cho nên nhà hàng nhỏ này kiểu gì cũng vẫn còn chỗ.
Giang Tiêu và bọn họ vừa vào cửa chẳng quan tâm người khác thế nào, trước tiên nhìn quanh xem có bàn trống hay không, dù sao cũng phải tìm chỗ ngồi trước đã.
Vốn dĩ họ cũng không có hứng thú tới đây xã giao, không hề muốn quen biết những người này.
Kết quả vừa thấy dáng vẻ này của họ, phía bên kia Cừu lão liền hừ lạnh một tiếng, nói với Tô lão ngồi cùng bàn: "Thấy chưa? Là vãn bối mà chẳng coi ai ra gì cả."