Truy Lùng Dị Giới

Lượt đọc: 290 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
23、「Sư muội」 ghé thăm

❊ ❊ ❊

Từ lúc này trở đi, tôi liền rơi vào một tình cảnh tuyệt lộ. Bởi vì tất cả các con đường đều bị chặn đứng, hầu như không thể tiếp tục triển khai công việc.

Lúc đó vừa đúng dịp cuối tuần, các nam nữ sinh viên lần lượt ăn uống xong xuôi từ sớm, chuẩn bị đi đến vũ trường và phòng chiếu video. Tôi đứng tựa cửa sổ, nhìn từng tốp, từng nhóm, từng cặp đôi những người trẻ tuổi ngoài hành tinh này đi qua từ dưới lầu, trong lòng sinh ra vô hạn cảm khái.

Đến lúc này có người mở cửa đi vào.

- Cậu không thể học cách gõ cửa sao? - Tôi không quay đầu lại cũng biết là Uy Uy.

- Nếu như vậy thì trông chúng ta xa cách biết bao chứ. - Uy Uy ra vẻ không thèm để ý, cười hề hề. - Cậu định trải qua ngày cuối tuần thế nào đây?

- Đợi người ta mời tôi ăn cơm. - Tôi quay đầu lại nghiêm túc nói. - Tôi nhớ hình như từng có người thiếu tôi một ơn nghĩa giải bài tập toán cao cấp, hơn nữa sau đó còn thiếu rất nhiều lần, tính cả lãi thế nào cũng đủ một bữa tối rồi.

- Vậy cậu thà giết tôi đi còn hơn. - Uy Uy cười trả lời tôi. - Tháng này bố mẹ, biểu kha cùng với tất cả Nhân Dân Tệ nhà trường phát cho tôi đều đã bị tôi tiêu xài sạch sẽ rồi.

- Vậy được thôi. Tôi mời cậu một bữa. - Tôi mặc áo vào đi ra ngoài. - Cho cậu thiếu tôi thêm một phần tình nghĩa nữa.

- Nhưng mà có người dù thiếu tình nghĩa của người khác thế nào cũng không biết nhận ơn đâu. Tôi chính là loại người đó đấy. - Uy Uy tranh thủ kéo mở cửa trước. - Cậu ở đây đợi tôi một lát, tôi phải quay về lấy chìa khóa, tránh chốc nữa lại bị ai đó khóa nhốt ở bên ngoài.

Sau khi Uy Uy đi, tôi lại quay về bên cửa sổ nhìn ra ngoài. Qua một lát, phía sau vang lên tiếng gõ cửa.

- Học nhanh thật đấy. Quả là một đứa trẻ ngoan biết lễ phép. - Tôi vừa nói lớn vừa đi mở cửa. - Xem ra dạy dỗ được đây.

Nhưng cửa vừa mở ra tôi lại ngẩn người, bởi vì đứng ngoài cửa không phải là Uy Uy, mà là "sư muội" của tôi.

- Cậu đang nói chuyện với ai thế? - Cô ấy cười hỏi. - Ai lại có thể khiến cậu phải dạy dỗ cơ chứ?

- Không có ai, tôi đang lẩm bẩm một mình ấy mà. - Tôi ngượng ngùng cười nịnh chào đón. - Gió chiều nào che chiều ấy ghé chơi có việc gì không?

- Không có việc gì thì không thể đến điện Tam Bảo được à?

- Được được được, đương nhiên là được. - Tôi ân cần kéo cửa mời ngồi, pha trà rót nước.

- Có biết tối nay có phim video gì không?

- Không biết. - Chẳng lẽ cô ấy đến để hỏi chuyện này sao?

- "Đưa tâm linh đi hẹn hò". - Hóa ra cô ấy đến để báo cho tôi biết chuyện này.

- Sao thế, em muốn mời anh xem à? - Nói xong tôi lập tức đổi lời. - Không đúng không đúng, phải là anh mời em xem chứ.

Cô ấy không nói gì, ngồi ở đó nhìn tôi, ý tứ tự nhiên là ngầm thừa nhận.

- Nhưng mà tôi đã hẹn trước mời người khác rồi. - Tôi ra điều do dự nói.

- Vậy xin cáo từ nhé. - Trên người cô ấy có một thứ khí chất bình tĩnh trước mọi biến cố, ngữ khí bình thản, nhưng tôi vẫn có thể nhìn ra sự trống vắng vô hạn trong lòng cô ấy.

- Đừng đừng đừng, đùa với em thôi mà. - Tôi bước tới cửa chặn cô ấy lại.

Đúng lúc này, có người gõ cửa.

- Đến rồi. Người tôi mời đến rồi đây. - Tôi cười xòa đi mở cửa.

- Sao nào, học siêu lắm đúng không? Gõ cửa có gì là khó đâu... Đây là——? - Uy Uy vừa bước vào liền ba hoa khoác lác không đầu không đuôi về hành động gõ cửa của mình, cho đến khi nhìn thấy "sư muội" của tôi mới khựng lại phanh gấp.

- Đây là "sư muội" của tôi. - Tôi nói. - Cậu không phải đã gặp rồi sao?

- Đương nhiên. Hai người có việc à?

Tôi nhìn "sư muội", nói với cô ấy rằng: - Vốn dĩ chúng tôi định đi ăn cơm. Hay là bây giờ hai người quyết định đi, là đi ăn cơm hay là đi xem video?

- Vậy thì cứ theo sắp xếp của hai người đi. - Cô ấy nói. - Tôi thì cũng chưa ăn cơm đây. - Cuối cùng cô ấy lại bổ sung thêm một câu. - Dù sao tôi cũng không phải là đặc biệt muốn xem video lắm đâu.

Thực ra cô ấy chính là muốn đến tìm tôi.

Chúng tôi cùng nhau xuống lầu. Vừa ra khỏi cửa lầu, liền thấy một nữ sinh cầm sách đi về phía tòa nhà khoa tâm lý. Uy Uy vừa nhìn thấy cô ấy liền hét lớn lên: - Huynh đệ!

- Cậu đang gọi ai thế? - Tôi nhìn trước ngó sau không tìm thấy "huynh đệ" nào cả.

- Kia kìa. - Uy Uy bĩu môi về phía nữ sinh đằng trước. Nữ sinh kia cười với tôi một cái.

- Ơ——? - Tôi còn chưa kịp ngạc nhiên, "sư muội" đã tỏ ra kinh ngạc trước. - Chuyện gì thế này?

- Đây là huynh đệ của tôi. - Uy Uy nói rất chắc nịch.

- Sao đây lại là huynh đệ của cậu được chứ? - Tôi cảm thấy rất buồn cười. - Có gì mà lạ chứ? Nghĩa là bạn tốt thôi mà. - Uy Uy không cho là đúng.

Cô gái kia đã đi xa, nhưng cô ấy chắc chắn đã nghe thấy cuộc trò chuyện của chúng tôi.

- Cậu ấy khoa nào thế? - Tôi tiện miệng hỏi.

- Khoa tâm lý.

- Cái người đại tỷ gì đó của cậu chẳng phải cũng khoa tâm lý sao? - Tôi nhớ ra người đại tỷ mà Uy Uy thường hay nhắc tới. - Rốt cuộc cô ấy trông thế nào? Hôm nào giới thiệu cho tôi gặp mặt đi.

- Cậu không phải đã gặp từ lâu rồi sao?

- Ồ? Lúc nào cơ?

- Chính là lần trước lúc đi đến tòa nhà toán học, người nói chuyện với tôi ở cửa tòa nhà khoa tâm lý ấy.

- Xa thế thì ai mà nhìn rõ được! - Tôi kêu lên. - Hơn nữa cậu cũng có giới thiệu gì đâu.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:21
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »