Truy Lùng Dị Giới

Lượt đọc: 304 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
25. Trốn chạy khỏi hiện trường

❊ ❊ ❊

Tôi vừa có động thái lùi lại, đôi bàn tay to lớn của bác canh gác tòa nhà đã vươn tới, rõ ràng là muốn tóm lấy hai tay tôi. Tôi tin chắc đó chính là cái gọi là đôi bàn tay to lớn "tựa kìm sắt", thế nên không đợi chúng chạm vào mình, tôi đã vươn tay đẩy ra, sau đó quay người cắm cổ chạy.

Thế là, phía sau truyền đến tiếng hét của hơn một người: "Bắt lấy nó!"

"Bắt lấy nó!"

"…………"

Tôi liều mạng chạy đến cửa cầu thang, lại đụng ngay mấy vị bảo vệ trường đang chạy tới theo tiếng động, xem ra họ đã thông báo cho bộ phận an ninh trường học rồi. Tôi gần như tuyệt vọng, ý nghĩ chịu trói xẹt qua trong đầu. Nhưng theo bản năng, tôi lùi lại phía sau, đồng thời dùng sức đẩy khép hai cánh cửa sắt dẫn vào khu cầu thang.

Lúc này tôi vẫn chưa nghĩ kỹ phải làm sao, còn quay đầu nhìn một cái, muốn biết bên phía phòng thí nghiệm còn hy vọng trốn thoát nào không, nhưng tôi phát hiện ông bác kia đã dẫn người mang theo hung khí đuổi sát đến nơi. Xem ra vụ nổ phòng thí nghiệm là chuyện lớn, ông lão nếu không bắt được tôi thì sẽ phải chịu trách nhiệm rất lớn, cho dù có bắt được thì chưa chắc đã thoát khỏi liên quan.

Suy nghĩ xẹt qua, nhưng tinh thần tôi bỗng trở nên tỉnh táo. Tôi quay đầu chạy về phía tây hành lang.

Vì quay người quá nhanh, chân tôi trượt đi, suýt ngã nhào.

Lúc đó tiếng la hét phía sau hỗn tạp, cửa sắt cũng đã bị bảo vệ trường đẩy mở.

Tôi lao đến trước cửa kính ở tận cùng phía tây với tốc độ chạy nước rút trăm mét, quay người nhắm mắt, dùng lưng đập mạnh một cái, cửa kính vỡ tan tảng, tôi nhân đà lùi người ra sau, toàn bộ cơ thể theo đó chui qua. Sau đó tôi chỉnh lại tư thế, lao mình xuống lầu.

Tôi không dám dừng bước chút nào, vừa chạy vừa nhảy lao đầu cắm cổ chạy suốt một mạch. Bởi vì tôi biết, tôi có thể qua được, thì bọn họ cũng giống như vậy có thể qua được.

Trước mắt tôi, màn đêm u tối lướt qua nhanh chóng, tôi tựa như đang chìm dần vào bóng tối vô biên.

Mặc dù quá trình hạ độ cao vô cùng ngắn ngủi, nhưng trong lúc vội vàng tôi vẫn thoáng thấy bóng dáng Hoàng Hiểu Bình ở phía dưới. Đêm nay rõ ràng tôi không thể đi hỏi cô ấy chuyện gì nữa rồi, tôi vừa lao xuống vừa lớn tiếng hét lên: "Đi mau! Về nhanh lên! Đồng bào đi mau!"

Sau khi thốt lên tôi mới phát hiện ra mình không thể gọi tên cô ấy, nếu không cuối cùng cô ấy thế nào cũng bị tra ra. Nhưng tôi lại sợ cô ấy không biết ai đang hét lớn ở đây, thế nên đã nhanh trí thốt ra hai từ "đồng bào", hơn nữa trong bóng đêm lại vô cùng rõ ràng.

Sao tôi lại bất chợt nghĩ đến từ "đồng bào" này chứ? Chẳng lẽ thực sự là vì máu mủ tình thâm sao?

Do tiếng gọi của tôi, một số bảo vệ trường vốn ở lại tầng trệt trong tòa nhà đã nghe tiếng chạy ra. Có lẽ họ có bộ đàm liên lạc với các đồng nghiệp ở trên, đã biết tình hình phía trên, nhưng giọng nói của tôi vẫn dẫn đường cho họ. Tôi thấy bóng dáng họ đang lao về phía này.

Tôi đã không thể xuống tới lối thoát hiểm cuối cùng được nữa, làm vậy chẳng khác nào tự chui đầu vào rọ. Tôi nhanh chóng lật người trèo lên lan can, rồi tung người nhảy xuống một cú. Sân xi măng cứng ngắc khiến lòng bàn chân tôi đau nhói thấu tim, nhưng tôi không nghĩ nhiều, khập khiễng chạy về phía trước.

Tôi lại vượt qua một cánh cổng rào sắt, sau đó vòng qua "vùng đất hoang" phía sau tòa nhà hóa học, khó khăn trèo qua hàng rào sắt ở phía đông sau tòa nhà. Lúc đặt chân xuống đất, chân tôi lại bị va phải một cái, cơn đau thấu tim suýt khiến tôi kêu lên.

Vì chấn thương ở chân, tôi chắc chắn không thể tiếp tục chạy được nữa. Tôi chỉ còn cách trốn vào tòa nhà bên cạnh trước.

Thực ra tôi hoàn toàn có thể từ từ rời đi từ phía sau, bóng đêm sẽ che chở cho tôi chuồn đi từ khu vườn thực vật phía sau tòa nhà sinh học. Nhưng có lẽ vì tôi vẫn còn lưu lại chút hy vọng quay về theo đường cũ, có lẽ cơn đau sau cú nhảy ban nãy khiến tư duy của tôi trở nên hơi trì trệ, thế nên tôi vẫn bám sát bức tường mò đến trước cửa tòa nhà bên cạnh.

Đây là tòa nhà của khoa Tài nguyên và Môi trường.

Nhưng sự lựa chọn này lại đặt dấu chấm hết cho tôi. Nhìn từ ánh đèn pin và tiếng hét truyền đến từ phía sau, rất có thể bọn họ đã phát hiện ra tôi vào tòa nhà này.

Vào tòa nhà xong, tôi vừa nhảy lò cò vừa lê cái chân què bước lên cầu thang, nhưng tiếng hét phía sau lại càng lúc càng gần.

Tôi cố gắng chuồn từ hành lang sang tòa nhà khoa sinh học nằm sát bên cạnh, nhưng lại phát hiện cửa kính ở điểm nối mỗi tầng đều đã bị khóa chết. Lần này tôi thực sự sắp tuyệt vọng rồi.

Khi tôi dùng một cái chân rưỡi chạy lên đến tầng bốn, thì đã chẳng còn chút sức lực nào. Tôi nhìn ô cửa sổ sáng phía trên cánh cửa kính ở đằng xa, bỗng nghĩ ra một cách. Tôi chịu đựng cơn đau buốt nhói lết đến đó, hai tay dùng sức bám chặt lấy khung cửa, rồi dùng đầu đẩy vung ô cửa sổ sáng ra, dùng sức lật người chui qua.

Cột sống đập mạnh xuống sàn nhà, đau đến mức tôi chẳng biết phải nằm thế nào mới ổn. Nhưng tôi vẫn cắn răng đứng dậy, vươn tay cài chốt phía bên cửa sổ sáng. Lúc bấy giờ đám bảo vệ trường đối diện đã nhìn thấy động tĩnh bên này, nhưng bọn họ không dám chắc người này có liên quan gì đến "tên tội phạm" mà họ đang truy đuổi hay không, đồng thời lại không có cách nào qua đây, đành trơ mắt nhìn tôi khập khiễng khuất vào bóng tối trong tòa nhà khoa sinh học.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:21
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »