
Khi Geb, vị thần bầu trời quyết định rời bỏ vương quốc của mình, con trai của thần là Osiris kế tục ngôi báu. Osiris là một vị vua rất tốt bụng và thông thái. Ngài dạy cho mọi người bí quyết trồng trọt, đưa âm nhạc và khiêu vũ đến với thế giới. Tất cả mọi người đều yêu mến ngài và vợ của ngài là Isis, ngài biết sử dụng phép thuật để chữa lành vết thương và làm những điều tốt. Chỉ có em trai của Osiris là Seth thì không vui chút nào. Vì ông ta muốn trở thành vua.
Seth đã lên một kế hoạch xấu xa. Ông ta mời Osiris đến một bữa tiệc và đặt một cỗ quan tài lớn ở trung tâm của phòng tiệc. Chiếc quan tài được mạ bằng vàng và bạc, xung quanh còn được gắn đá quý.
Seth chặc lưỡi “Đây là món quà cho một trong những vị khách của ta. Người nào nằm vừa cỗ quan tài này có thể mang nó về nhà”.
Tất cả các vị khách bị mắc lừa đều trèo vào trong quan tài để thử. Một số người quá béo, một số người lại quá gầy và hầu hết đều quá thấp để vừa với chiều dài của quan tài.
“Anh Osiris”, Seth mỉm cười một cách quỷ quyệt. “Tại sao anh không thử vận may của mình?”
Osiris bước vào và cúi khom mình để nằm vừa vặn trong cỗ quan tài. Ngay lập tức, Seth liền đậy sập nắp quan tài và cho quân lính chốt chặt quan tài bằng những thanh sắt và khóa to.
“Hãy ném Osiris xuống dòng sông Nile”, hắn ra lệnh. “Ông ta sẽ chết chìm và ta sẽ thành vua của xứ sở này”.
Rất nhanh chóng, Isis biết được tin dữ. “Seth sẽ không dễ dàng đạt được điều hắn mong muốn”. “Ta sẽ đi tìm Osiris và mang người về”.
Osiris là mặt trời và Isis là mặt trăng. Khi một người đã chết và một người đang tột cùng đau khổ, trái đất cũng tối sầm lại. Thế giới trở nên khô hạn, không gì có thể mọc lên được vì nếu thiếu ánh sáng thì không thể có mùa màng. Nhưng Isis cũng chẳng quan tâm. Nàng mải miết tìm kiếm Osiris cho đến một ngày nàng đi tới một ngôi đền thờ nằm bên dòng sông của vương quốc Babylon, do vua Malchus và hoàng hậu Astarte trị vì. Isis đi bộ dọc theo bờ sông, đột nhiên, nàng dừng lại, tim nàng đập liên hồi. Nàng có thể ngửi thấy mùi hương phấn ong, hương thơm đặc biệt của các vị thần. Nàng bèn nhìn quanh và lần theo mùi hương đến khi tới một rãnh đất tràn ngập mùi hương. Isis nhìn thấy một cái cây đã từng mọc lên ở đó.

“Người đã đào cái cây này lên sẽ biết tìm Osiris ở đâu”, nàng rất phấn khích nghĩ vậy. “Nhưng làm thế nào để ta biết đó là ai?” Nàng ngồi xuống gần điện thờ. Chìm sâu vào trong suy tư, nàng không nhận thấy tiếng cỗ xe ngựa chở hoàng hậu Astarte.
“Ngươi là ai vậy, hỡi người phụ nữ đau buồn kia?”, hoàng hậu hỏi rồi bước ra ngoài cỗ xe “Tôi chỉ là một người qua đường đang đi tìm chồng mình”. Isis trả lời, “nhưng tôi không biết ai có thể giúp mình”.
“Hãy đi với ta”, Astarte nói, “ngươi có thể sống trong cung điện và hầu hạ ta trong lúc tìm chồng.”.
Thế là Isis đến sống trong cung điện của Astarte, chăm sóc cho vị hoàng tử nhỏ của thành Babylon. Một ngày, khi nàng đưa đứa bé đến sảnh chính, Isis lại ngửi thấy mùi phấn hoa quen thuộc. Nàng nhìn quanh và dừng mắt tại một cái cột bằng gỗ.
“Đây chính là cái cây họ đã đào lên”, nàng nghĩ. Cỗ quan tài của Osiris đã trôi dạt vào bờ Babylon và mọc lên thành một cây liễu bách. Khi cây lớn lên, thân cây bao phủ quanh xác của Osiris và giữ lại mùi hương, giữ cho ngài được an toàn. Đáp lại, Osiris cũng trao tặng lại cây hương thơm của mình. Những người trong cung ngửi thấy mùi hương quý đã đốn cái cây xuống để làm lễ vật cho nhà vua.
Isis biết rằng nàng phải đưa Osiris ra khỏi cái cây, nhưng Vua Malchus đã chăm sóc cho Osiris, rồi hoàng hậu Astarte đã đưa nàng đến cung điện và nàng muốn đền đáp ơn nghĩa của họ.
“Ta sẽ khiến cho con trai của họ trở nên bất tử”, nàng quyết định. Isis bèn biến thành một con chim và bay lượn khắp bầu trời cho đến khi một ngọn lửa thần kỳ bao quanh đứa trẻ. Nó sẽ đốt cháy những kinh mạch, thứ khiến cho cuộc sống con người hữu hạn. Bằng cách đó, đứa bé sẽ trở nên bất tử và trở thành vị thần. Câu thần chú phải mất nhiều ngày mới có hiệu lực. Mỗi tối, Isis đợi cho đến khi cả cung điện say ngủ.. Sau đó, nàng bắt đầu thực hiện phép thuật của mình. Cuối cùng, câu thần chú đã gần hoàn tất. Nhưng khi sắp xong việc, Astarte bước vào nhìn thấy ngọn lửa đang cháy dữ dội quanh đứa con nhỏ của mình.

Astarte bèn lao đến giằng lấy đứa bé ra khỏi đống lửa trong giận dữ và sợ hãi. “Ta đã rất tử tế với ngươi trong khi ngươi suýt chút nữa đã giết chết con ta”, hoàng hậu khóc.
“Con của người hoàn toàn an toàn, thưa hoàng hậu”, Isis trả lời. “Ta chính là nữ thần Isis. Ta đang cố gắng trả ơn người bằng cách biến hoàng tử thành bất tử. Nhưng người đã làm hỏng câu thần chú”.
Đúng lúc đó, nhà vua bước vào. “Hỡi nữ thần quyền năng”, ông ta bật khóc khi nhận ra được sức mạnh thần kỳ của Isis và quỳ xuống dưới chân vị nữ thần. “Hãy thứ lỗi cho vợ của ta. Hãy cho ta biết làm thế nào để có thể có được sự ban ơn của người”.
Isis thương cảm nhà vua bèn nói : “Người có một cái cột bằng gỗ bách liễu mà ta rất thích”, nàng mỉm cười.
Malchus bèn ra lệnh đốn cái cột như lời của Isis. Trong cái cột là cỗ quan tài của Osiris. Isis vội vàng mở nắp quan tài, nôn nóng muốn nói chuyện với Osiris nhưng vị thần này vẫn nằm im yên lặng. Isis nghĩ rằng ngài đã chết. Nhưng sau đó Osiris cất tiếng nói với nàng bằng một giọng nói như từ xa vọng về.
“Re, ông của ta là mặt trời và Shu, cha ta, chống đỡ bầu trời. Giống như các vị vua trước đây, giờ đã đến lượt ta phục vụ cho vũ trụ này”, ngài nói.
“Nhưng chàng sẽ làm gì”, Isis hỏi.
“Ta sẽ đến sống ở Duat, Âm phủ. Ta sẽ là vị thần của cuộc sống vĩnh hằng”, Osiris trả lời. “Công việc của ta là đảm bảo những người đã sống tốt sẽ được hồi sinh sau khi chết. Nàng sẽ sớm sinh hạ con trai của chúng ta và để nó cai trị Ai Cập”.
Isis vô cùng buồn bã khi biết rằng Osiris sẽ đi xa nhưng nàng lại cảm thấy vui vì chồng mình chưa chết. Nàng bèn đặt cỗ quan tài lên một chiếc thuyền và trở về Ai Cập.
Isis biết rằng Osiris sẽ thức dậy mỗi sáng ở dưới Âm phủ và đem lại sự sống mới cho những cây cối đã khô héo và chết đi trong quãng thời gian ông vắng mặt. Mùa màng sẽ lại sinh sôi nảy nở. Những bông hoa sẽ lại nở rộ. Và một lần nữa âm thanh của những tiếng cười sẽ lại xuất hiện trên thế gian này. Và Isis sẽ nhận thấy công việc của Osiris trong tất cả những điều kì diệu ấy.
