Ambrosia: Một chất đặt biệt thuộc về các vị thần. Nó tạo ra mùi hương thơm thần thánh tuyệt trần.
Hỗn mang: Khi tất cả trật tự bị đảo lộn. Ví dụ như, khi không có mưa, sẽ không có mùa màng và mọi thứ đều khô cằn. Con người, động vật và cây cối đều khô héo vì đói và khát.
Chòm sao: 1 trong 88 nhóm các vì sao được quan sát từ mặt đất. Rất nhiều chòm sao trong nhóm này được đặt theo tên của các loài vật, của những tên người trong thần thoại hay các đồ vật
Hội đồng các vị thần: Một nhóm các vị thần và nữ thần cao nhất.
Thần sáng tạo: Vị thần tạo ra thế giới, tự nhiên và các sinh vật sống
Phá hủy: Hành động tàn phá hay gây thiệt hại đến con người, nơi chốn hoặc đồ vật
Hạn hán: Khoảng thời gian khi không có mưa, gây ra thiếu nước
Duat: Thế giới của người chết, nơi con người đến sau khi họ chết trong thế giới loài người, thường được biết đến với cái tên Âm phủ
Ennead: Một nhóm gồm 9 vị thần. Trong các thần thoại Ai Cập, có 9 vị thần quyền năng nhất ở Heliopolis.
Cuộc sống vĩnh hằng: Cuộc sống không có kết thúc. Một vài nền văn hóa tin rằng cuộc sống của con người không kết thúc khi họ chết đi. Thay vào đó, họ bước vào một thế giới khác. Thông thường, sau khi ở một thế giới khác, họ sẽ được tái sinh và trở về thế giới loài người.
Phì nhiêu: Từ dùng để miêu tả đất đai có hàm lượng dinh dưỡng cao, nơi cây cối, mùa màng có thể sinh sôi nảy nở rất tốt.
Heliopolis: Một thành phố Ai Cập cổ, nơi được đề cập đến trong rất nhiều truyền thuyết. Nó tồn tại khoảng 3000 năm trước công nguyên và có nghĩa là Thành phố của mặt trời.
Hermopolis: Một thành phố Ai Cập cổ đại ở trung tâm của Ai Cập, có nghĩa là “Hòn đảo của những ngọn lửa”. Nó được người Ai Cập cổ đại gọi là “Khemnu” và có tên là “Al- Ashmunein” vào ngày nay.
Chữ tượng hình: Biểu tượng bằng hình vẽ thể hiện một từ hay nhiều từ, được dùng trong thời Ai Cập cổ đại.
Bất tử: Có cuộc sống vĩnh hằng. Người nào bất tử sẽ không bao giờ chết.
Lapis Lazuli: Một viên đá quý màu xanh với viền bạc hoặc vàng. Trong thế giới cổ đại, nó được coi là hòn đá thiêng. Các vị thần và nữ thần sử dụng nó trong các nghi lễ của họ.
Lịch âm: Trật tự ngày tháng và năm theo sự chuyển động của mặt trăng.
Xác ướp: Cơ thể người chuẩn bị cho việc chôn cất bằng cách loại bỏ phần bên trong và thay vào đó là các chất bảo quản để giữ được cơ thể trong một thời gian dài. Xác ướp được quấn chặt bằng các dải băng trắng
Trật tự: Sự cân bằng, có tổ chức của hoạt động vũ trụ. Ví dụ như, đêm nối tiếp sau ngày, mùa hè nối tiếp mùa xuân, các dòng sông thường có lũ về vào mùa mưa và cây trồng thường có mùa thu hoạch.
Lịch dương: Trật tự ngày tháng và năm theo sự chuyển động của mặt trời.
Cỗ quan tài: Một hòm bằng gỗ hoặc đá lớn và thường được trang trí để đặt xác người chết (xác ướp) để chôn cất.
Cây liễu bách: Loài cây trang trí thường thấy ở vùng Địa Trung Hải
Âm phủ: Thế giới của người chết, nơi con người đi đến sau khi chết ở dương gian, còn được biết đến với cái tên Duat.
Thù hận: Tính từ miêu tả một người muốn trả thù người khác.
Wedjat: Con mắt mặt trăng của thần thoại Ai Cập. Mọi người tin rằng nó có khả năng bảo vệ con người khỏi điều xấu.