Tu Chân Trở Về Ở Đô Thị

Lượt đọc: 1297 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 417
Y nha nha

❊ ❊ ❊

Động tĩnh do Linh ngưng kết "Linh Đan" gây ra lớn hơn nhiều so với lúc Doãn Sùng Văn ngưng kết Kim Đan ngày trước. Dù sao thì Linh thể đối với thiên địa linh khí cũng có sự khế hợp mạnh hơn con người rất nhiều.

Doãn Tu bố trí một tầng cấm chế trong núi, bao phủ phạm vi vài cây số xung quanh, đồng thời rải hàng trăm viên hạ phẩm linh thạch xung quanh thân thể Linh để giúp nó đột phá.

Sau khi hấp thụ lò Tam Thần Thái Thanh Linh Dịch kia, thực ra Linh đã không cần bổ sung quá nhiều linh khí, cho nên Doãn Tu cũng chỉ dùng mấy trăm viên hạ phẩm linh thạch để bố trí một trận pháp tụ linh mà thôi.

Không giống như Doãn Sùng Văn ngày trước, lượng linh thạch tiêu hao nhiều hơn thế này rất nhiều.

Sau khi dùng linh thạch bố trí trận pháp, Doãn Tu chờ ở một bên, lẳng lặng nhìn Linh đột phá, ngưng kết "Linh Đan". Vô số linh khí như thủy triều ùa vào trong cơ thể nó, khiến thân thể nhỏ bé kia giống như quả bóng đang được bơm hơi, nhanh chóng phình to...

Hơn nửa tiếng sau, thân thể Linh đã phình to tới độ cao ba bốn tầng lầu. Tuy nhiên cũng chính vì phình to, khiến thân thể vốn gần như thực chất trở nên hơi thông suốt, không còn chân thực như trước.

Thân thể khổng lồ vẫn không ngừng hấp thụ thiên địa linh khí tụ tập tới từ bốn phía, còn có cả linh khí trong những viên linh thạch xung quanh.

Cùng lúc đó, thân thể nó cũng dần bay lên, lơ lửng giữa không trung, bày ra tư thế khoanh chân ngồi, hai bàn tay khổng lồ kết thành một đạo pháp ấn trước người...

Trước sau mất khoảng ba tiếng đồng hồ, sự đột phá của Linh cuối cùng cũng hoàn thành.

Thân thể khổng lồ đã phình lên tới hơn mười mét nhanh chóng thu nhỏ lại, cuối cùng chỉ còn lại đạo pháp ấn đang tỏa ra ánh sáng u tối sâu thẳm do hai bàn tay kết thành.

Đạo pháp ấn kia lúc sáng lúc tối, không ngừng lan tỏa, tạo thành một quả cầu nhỏ. Mà bên trong quả cầu đó, cơ thể của Linh đang được định hình lại...

"Bộp!"

Quả cầu vỡ tan, Linh to bằng nắm đấm lao vọt ra. Thân thể tựa như thực chất, toàn thân trong suốt như ngọc, tỏa ra một tầng ánh sáng mờ ảo tựa như phỉ thúy, tràn đầy một loại khí tức nhẹ nhàng linh hoạt.

Gương mặt non nớt hiện lên vài phần "mũm mĩm" như trẻ sơ sinh khiến nó nhìn trông đáng yêu và ngốc nghếch hơn trước. Đôi mắt như phỉ thúy rất to, lại vô cùng linh động, mang lại cho người ta cảm giác "long lanh ướt át". Trông y hệt hình tượng nhân vật trong truyện tranh Q-bản.

Ngay cả cơ thể cũng không còn gầy mảnh như sợi mì như trước nữa, mà trở nên hơi "mập mạp" một chút, nhìn rõ ràng là dù ở chân hay tay đều trông khá là "có thịt", kiểu "mũm mĩm" như trẻ con.

Tất nhiên, điều khiến người ta kinh ngạc nhất không nghi ngờ gì chính là giữa hai cái chân như ngó sen của nó, lại mọc ra một đoạn ngắn, bé bằng con giun, một cái "của quý" nhỏ xíu...

Linh lúc trước tuyệt đối không hề có "của quý".

Lúc này đột phá, ngưng kết "Linh Đan" xong, nó lại tự tạo ra cho cơ thể mình một cái "của quý" nhỏ xíu.

Cũng không biết nó hiểu được sự khác biệt "nam nữ" từ đâu ra nữa.

Đáng lý ra linh trí của nó thực ra cũng không cao lắm, chỉ tương đương với đứa trẻ lên bốn lên năm bình thường, hơn nữa vì tiếp xúc với người, sự việc còn kém xa trẻ con bốn năm tuổi thông thường, nên nó không nên có khái niệm gì nhiều về sự khác biệt nam nữ, hay thư hùng? Hay là âm dương? mới đúng.

Thế nhưng hiện tại, nó lại rõ ràng có ý thức để cơ thể mình mọc ra một cái "của quý"...

"Y nha nha~"

Linh "vèo" một cái, lao vút về phía Doãn Tu, trong miệng phát ra một âm thanh vô cùng trong trẻo linh động.

Giọng nói hiện tại của nó rõ ràng cũng dễ nghe hơn trước nhiều, phát âm cũng không còn giống như trước kia "líu lo" lộn xộn một tràng nữa.

"Y nha nha..."

Linh khựng lại đột ngột trước người Doãn Tu khoảng một mét. Nhìn từ tốc độ của nó, quả thật là thực lực tăng mạnh.

Có lẽ nó cũng biết mình có thể đột phá, ngưng kết "Linh Đan" đều là nhờ Doãn Tu giúp đỡ, cho nên lúc này trong tiếng kêu phát ra với Doãn Tu có thêm một chút ý tứ thân cận.

Phải biết rằng trước kia đối với Doãn Tu, nó phần lớn đều thờ ơ không thèm đếm xỉa, chỉ có lúc hỏi xin linh thạch của Doãn Tu mới tỏ ra hơi "ăn của người ta thì ngại", trở nên ngoan ngoãn thật thà hơn một chút.

Doãn Tu nhìn Linh trước mặt tựa như được điêu khắc từ phỉ thúy, không kìm được lộ ra một nụ cười nhàn nhạt, xòe lòng bàn tay ra, nói với nó: "Lên đây đi, chúng ta phải về nhà rồi..."

"Y nha nha~"

Có lẽ là lần lột xác này, làm cho sự cố chấp của Linh vơi bớt đi đôi chút, cũng có lẽ vì biết Doãn Tu giúp nó ngưng kết "Linh Đan", để nó hoàn toàn bước vào một tầng thứ hoàn toàn mới.

Cho nên đối với Doãn Tu nhiều thêm một phần thân cận, sau khi nghe thấy lời Doãn Tu, Linh rất thuận tùng kêu lên một tiếng, gật đầu nhẹ, ung dung bay xuống lòng bàn tay đang xòe ra của Doãn Tu.

Doãn Tu tiện tay thu hồi cấm chế bao phủ xung quanh, sau đó thi triển một đạo ẩn nặc pháp thuật lên người, mang theo Linh bay lên không trung, quay trở về nội thành Ngân Hải...

Khi Doãn Tu mang theo Linh trở về nhà đã là hơn bốn giờ chiều.

Tiểu Man và Tiểu Bì nhìn thấy Doãn Tu đi vào, vội vàng lao tới.

Lúc này, Linh cũng bay từ trên vai Doãn Tu xuống, vừa nhìn thấy Tiểu Man, nó liền lập tức chìa bàn tay nhỏ hơi mũm mĩm kia chỉ về phía Tiểu Man...

Ngay lập tức, một đạo linh lực từ đầu ngón tay nó tuôn ra, "xuy" một tiếng, xé rách không khí, lao vút về phía Tiểu Man.

Tiểu Man đang lao về phía Doãn Tu đột nhiên phát hiện đòn tấn công của Linh, dường như giật mình, vội vàng nghiêng người né tránh. Đạo linh lực tấn công do Linh phát ra sau khi hụt, "bộp" một tiếng đánh xuống sàn nhà.

May mà Doãn Tu vẫn luôn đề phòng Tiểu Man và Linh "đánh nhau", thêm vào đó là sau sự việc bị người của "Địa Ngục Chi Hỏa" đá văng cửa xông vào nhà lần trước, anh ta cơ bản đã gia cố thêm một tầng phòng hộ cấm chế cho tất cả mọi thứ trong nhà này.

Nếu không, dựa vào đạo linh lực tấn công này của Linh, sợ là phải oanh tạc dưới sàn một cái hố to mới được.

"Y nha nha!"

Linh thấy đòn tấn công của mình hụt, lập tức kêu lên một tiếng đầy bất mãn, tiếp đó hai bàn tay mũm mĩm nhanh chóng kết ấn, trực tiếp muốn thi triển linh thuật.

Mà Tiểu Man, đột nhiên bị Linh tấn công, sau khi tránh được thì lập tức giận dữ. Thế là ngẩng đầu trừng mắt nhìn Linh đầy hung ác, cũng giận dữ kêu lên một tiếng, "Gạt gi!"

"Vèo~"

Ngay khi tiếng kêu của Tiểu Man vừa dứt, nó đã lập tức hóa thành một tia chớp lao mạnh về phía Linh đang bay trên không trung.

Tiểu Bì vốn chạy cùng Tiểu Man về phía Doãn Tu, thấy vậy, lúc này cũng không kìm được dừng bước chân. Nghiêng đầu, hơi ngẩng đầu lên, mở to đôi mắt nhỏ sáng ngời, vô cùng bình thản chuẩn bị bắt đầu xem kịch...

Doãn Tu hơi cạn lời lắc lắc đầu, dứt khoát lười quản Linh và Tiểu Man, cứ mặc cho hai đứa nó làm loạn đi. Dù sao đồ đạc trong nhà đều có cấm chế của anh ta bảo vệ, dựa vào sức mạnh của Tiểu Man và Linh vẫn không thể nào phá vỡ cấm chế của anh ta được.

Doãn Tu cũng không ngờ Linh vừa mới đột phá, ngưng kết "Linh Đan", về đến nhà vừa gặp mặt đã muốn tìm Tiểu Man "báo thù". Trước đó anh còn cảm thấy Linh dường như ngoan ngoãn thật thà hơn trước một chút, hóa ra tất cả đều chỉ là giả tượng...

Ước chừng Linh vẫn luôn nén cục tức này, chờ tìm Tiểu Man "báo thù" đây mà. Trước kia nó luôn bị Tiểu Man ngược đãi tơi bời, trước sau như một bị đánh cho tơi tả, vẫn công thức đó, vẫn hương vị đó, chưa từng thay đổi.

Thêm vào cái tính cố chấp nhỏ nhen của nó, trong lòng chắc chắn đã nghĩ ra không biết bao nhiêu cách để tìm Tiểu Man báo thù, đánh ngược lại một trận.

Chỉ tiếc là, trước kia thực lực của nó so với Tiểu Man chênh lệch quá lớn, căn bản không hề có dư địa để phản kháng. Sau này thì học khôn hơn một chút, không còn động tí là đi trêu chọc khiêu khích Tiểu Man nữa, chỉ có điều trong lòng thì vẫn luôn canh cánh nhớ kỹ.

Bây giờ có lẽ là thấy mình tu vi đột phá, ngưng kết "Linh Đan", thực lực tăng mạnh, cho nên mới muốn đòi lại mặt mũi...

Doãn Tu đối với Tiểu Man vẫn rất yên tâm, cho nên anh ta lười quan tâm hai đứa nó đánh nhau, cứ thế đi thẳng về phía phòng khách.

Tiểu Bì nhìn thấy, không nhịn được quay đầu nhìn Doãn Tu một cái, dường như đang do dự rốt cuộc là nên đi theo Doãn Tu qua phòng khách, hay là tiếp tục ở lại đây xem kịch.

Cuối cùng, đại khái do dự khoảng 0.1 giây, Tiểu Bì vẫn rất quyết đoán ngồi bệt xuống đất, quay đầu lại, đôi mắt sáng rực nhìn vở kịch lớn!

Thực lực của Linh quả nhiên đã tăng vọt, nhìn thấy Tiểu Man lao tới, nó lập tức lóe người, tránh sang một bên, khiến một cú vồ của Tiểu Man vồ hụt.

Sau đó, thủ ấn của hai bàn tay nó cũng hoàn thành, một tảng băng nhọn khổng lồ tràn ngập khí lạnh xuất hiện từ hư không, lao vút về phía Tiểu Man.

Tiểu Man dường như cũng có chút kinh ngạc khi Linh lại có thể tránh được cú vồ của mình, liếc nhìn Linh một cái, mang theo vài phần kinh ngạc hồ nghi kêu một tiếng, "Gạt gi?"

Sau khi nhìn thấy tảng băng nhọn khổng lồ do Linh tung ra đánh tới, Tiểu Man bĩu môi khinh thường, quay người vung móng hướng thẳng về phía tảng băng nhọn khổng lồ đang lao tới trong chớp mắt đó.

Xoẹt!

Bùm~

Trên móng vuốt sắc bén của Tiểu Man tỏa ra một tầng linh lực hùng hậu, một cú vung móng, trực tiếp đánh nát tảng băng nhọn khổng lồ do Linh phát ra thành bốn mảnh năm phần.

Loảng xoảng...

Những mảnh băng to nhỏ vỡ vụn rơi đầy đất. Ngay cả Tiểu Bì cũng vội vàng "vèo" một cái lao ra xa, tránh bị vạ lây vô cớ.

"Ngao hống!"

Sau khi nhảy sang một bên, Tiểu Bì hơi bất mãn gầm lên một tiếng về phía Tiểu Man và Linh đang lơ lửng trên không trung, dường như đang nói, đại ca, hai người đánh nhau thì đánh, nhưng cũng phải chú ý một chút chứ, đừng làm vạ lây tới tiểu đệ tôi nha, tôi chỉ là xem kịch thôi mà.

"Y nha nha~"

Linh nhìn thấy linh thuật mình phát ra bị Tiểu Man dễ dàng đập nát như vậy, dường như cũng có chút không vui, sau khi kêu lên một tiếng, lại tiếp tục nhanh chóng kết ấn, thi triển linh thuật.

Tiểu Man có lẽ cảm thấy cú vồ vừa rồi của mình lại hụt, khiến nó có chút mất mặt, hơn nữa bên cạnh còn có tiểu đệ đang xem kịch nữa chứ, nếu không thể hiện cho tốt cái uy phong làm đại ca của mình, sau này làm sao dẫn tiểu đệ đi "làm màu", dẫn tiểu đệ đi "bay" được?

Thế là, Tiểu Man nghiêm túc hơn nhiều.

Thân hình quả thực nhanh tựa tia chớp, chưa đầy chớp mắt, nó đã lao tới sau lưng Linh. Tiếp đó, ngay khi Linh còn chưa kịp phản ứng, hai cái móng vuốt nhỏ lập tức một trái một phải, nhắm vào Linh ở giữa mà vỗ mạnh một cái!

Bép!

Linh vừa mới nhận ra Tiểu Man đột ngột xuất hiện, còn chưa kịp trốn thoát, đã bị móng vuốt của Tiểu Man vỗ vào giữa, tựa như kẹp bánh nhân thịt.

Vẫn là công thức đó, ừm, hương vị vẫn không hề thay đổi.

Linh vẫn cứ "hoa lệ" như vậy mà bị Tiểu Man dùng hai móng vuốt đập như đập ruồi...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:414
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.