“Chiêu Võ, con vẫn chưa ăn tối sao? Ăn tối xong rồi hãy đi học nhé.” Sau khi nói xong chuyện chính, Doãn Tu không kìm được mà lên tiếng.
Lúc này mới qua sáu giờ một chút, thời gian vẫn còn sớm.
“Dạ, vâng ạ. Vậy thì làm phiền thầy rồi.” Doãn Chiêu Võ vội vàng đáp lời.
“Vậy con cứ ngồi đây với Tiểu Cảnh một lát, thầy đi làm cơm đây.” Doãn Tu nói xong liền đứng dậy đi về phía nhà bếp.
Ninh Nguyệt Cảnh sau khi đến thì cứ ngồi ở bên cạnh xem tivi. Còn Lục La cùng Tiểu Man, Tiểu Bì và mấy đứa nhỏ khác khi tới thì không ở phòng khách dưới lầu. Doãn Tu dùng linh thức quét qua một lượt, thấy bọn chúng đang nô đùa rất vui vẻ trên sân thượng nên cũng không gọi xuống.
Theo bước chân Doãn Tu đi về phía nhà bếp, Doãn Chiêu Võ nhìn về phía Ninh Nguyệt Cảnh đang ngồi ở bên kia, trên mặt không khỏi lộ ra vài phần câu nệ.
Cậu cảm giác vừa rồi ngồi cùng Doãn Tu thì không thấy gò bó như bây giờ. Vị sư cô tổ tuổi còn nhỏ hơn mình vài tuổi đang ngồi trước mặt này, thật sự mang lại cảm giác thanh lãnh quá mức.
Trên mặt cô không có biểu cảm gì, cũng không thích nói chuyện, thành ra hai người ngồi đó, bầu không khí tự nhiên trở nên hơi ngượng ngập, lúng túng.
Ngay khi Doãn Chiêu Võ đang ngồi đoan chính, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, Ninh Nguyệt Cảnh liếc nhìn cậu một cái bằng khóe mắt rồi đột nhiên lên tiếng: “Con có muốn ăn chút trái cây hay linh thực gì không? Trong nhà có rất nhiều.”
Đột ngột nghe thấy Ninh Nguyệt Cảnh lên tiếng, Doãn Chiêu Võ rõ ràng có cảm giác thụ sủng nhược kinh, cậu theo bản năng vội xua tay nói: “Dạ không, không cần phiền phức đâu ạ.”
Ninh Nguyệt Cảnh không nói thêm gì nữa, chỉ hơi dừng lại một lát rồi trực tiếp đứng dậy, đi tới trước tủ tivi, cúi người mở chiếc tủ ở một bên ra.
Trong đó toàn là linh thực các loại, gần như nhét đầy cả cái tủ.
Ninh Nguyệt Cảnh tùy ý lấy mấy túi linh thực ra, tiện tay đóng cửa tủ lại. Lúc định đứng dậy thì bỗng khựng lại, suy nghĩ một chút rồi lại cầm lấy giỏ trái cây đặt trên tủ tivi, bỏ mấy túi linh thực trong tay vào đó. Sau đó, cô cầm giỏ trái cây đi qua chỗ tủ lạnh bên cạnh.
Lại lấy ra mấy loại trái cây từ trong chiếc tủ lạnh đang nhét đầy, đặt vào giỏ rồi mới đóng cửa tủ lạnh lại, quay người đi tới.
“Con muốn ăn gì thì tự lấy nhé.” Ninh Nguyệt Cảnh đặt giỏ đựng trái cây và linh thực lên bàn trà trước mặt Doãn Chiêu Võ, cất lời.
Doãn Chiêu Võ lại một bộ dáng thụ sủng nhược kinh, vội vàng nói: “Người không cần chiêu đãi con đâu, con tự nhiên là được rồi ạ.”
“Ừ.”
Ninh Nguyệt Cảnh khẽ đáp một tiếng rồi không nói gì nữa, cứ thế ngồi về chỗ cũ, sau đó vô cùng yên tĩnh xem tivi.
Tuy rằng Ninh Nguyệt Cảnh đối với Doãn Chiêu Võ vẫn tỏ ra khá thanh lãnh bình đạm, nhưng so với trước đây thì thực ra đã có sự thay đổi rất lớn.
Nếu là cô trước kia, căn bản sẽ không chủ động mở miệng hỏi Doãn Chiêu Võ có muốn ăn linh thực trái cây gì không.
Càng sẽ không có chuyện sau khi Doãn Chiêu Võ nói không cần phiền phức mà vẫn chủ động đứng dậy đi lấy linh thực, trái cây qua. Ninh Nguyệt Cảnh trước kia chắc chắn sẽ chỉ ‘ừ’ một tiếng rồi lặng lẽ ngồi đó không động đậy gì cả.
Doãn Chiêu Võ thấy Ninh Nguyệt Cảnh lại tiếp tục tự mình xem tivi, cậu nhìn trái cây và linh thực trong giỏ trước mặt, do dự một chút rồi vẫn cầm lấy một quả măng cụt, bóc ra ăn một miếng.
Sau đó cậu dùng khăn giấy lau miệng rồi không ăn nữa.
Đúng lúc này, trên lầu đột nhiên truyền đến những tiếng cười giòn tan non nớt ‘lạch cạch’, cùng với tiếng gọi đặc trưng của Tiểu Man, Tiểu Bì và Linh Các.
Nghe giọng điệu của bọn chúng, hiển nhiên là đang rất vui vẻ.
Âm thanh đột ngột khiến Doãn Chiêu Võ không tự chủ được mà ngẩng đầu nhìn về phía cầu thang.
Đối với tiếng kêu của Tiểu Man và Tiểu Bì thì cậu không hề xa lạ, nhưng tràng cười giòn tan, nghe lọt tai, lại rõ ràng đầy sự non nớt của trẻ thơ kia khiến cậu khá ngạc nhiên.
Khi Doãn Chiêu Võ đang tò mò ngẩng đầu nhìn về phía cầu thang, Lục La để đôi chân nhỏ trắng nõn trần trụi, trực tiếp lăng không bay từ trên lầu xuống, trên cái miệng nhỏ hơi chu ra còn thổi ra một cái bong bóng nước miếng chơi đùa.
Doãn Chiêu Võ nhìn thấy cảnh này, không khỏi hơi ngẩn người.
Dù học kỳ mới đã bắt đầu gần một tháng, nhưng trước đó cậu chưa từng đến chỗ Doãn Tu nên chưa gặp Lục La.
Lúc này lần đầu nhìn thấy Lục La, tức thì cảm thấy kinh ngạc và không biết làm sao.
Ở chỗ Doãn Tu đột nhiên lại xuất hiện một cô bé nhìn khoảng năm sáu tuổi, khuôn mặt tròn trịa, trông rất đáng yêu, hơn nữa còn biết bay, cũng không trách được Doãn Chiêu Võ lại cảm thấy kinh ngạc.
Gần như theo phản xạ có điều kiện, sau khi sững sờ, Doãn Chiêu Võ lập tức quay đầu nhìn về phía Doãn Tu đang nấu nướng trong bếp.
Trong lòng chợt tỉnh ngộ, không tự chủ được bắt đầu đoán xem lai lịch của cô bé biết bay trước mắt này rốt cuộc là gì.
Doãn Chiêu Võ không hề ngốc, đương nhiên đoán được Lục La tuyệt đối không phải tầm thường.
Trong lòng cũng không khỏi thầm mắng: Thầy quả nhiên là Đại gia, còn có Tiểu Man, Tiểu Bì, với cả cái nhóc tì gọi là Quả Đông kia nữa. Giờ lại đột nhiên xuất hiện thêm cô bé này, cũng không biết lại là lai lịch kỳ lạ gì đây.
“Ơ, ngươi là ai vậy?”
Đúng lúc Doãn Chiêu Võ đang suy nghĩ lung tung trong đầu, âm thầm phỏng đoán, Lục La đang lững thững bay xuống cũng nhìn thấy Doãn Chiêu Võ, không nhịn được bèn thổi vỡ bong bóng nước miếng bên mép, cất tiếng hỏi giòn tan.
Nghe thấy Lục La lên tiếng, Doãn Chiêu Võ cũng hoàn hồn, không khỏi liếc nhìn Ninh Nguyệt Cảnh đang ngồi một bên, lại nhìn Lục La, rồi tiếp lời: “Ta tên là Doãn Chiêu Võ.”
Ngay lúc Doãn Chiêu Võ vừa dứt lời, Tiểu Man và Tiểu Bì cũng lần lượt bám vào tay vịn cầu thang, ‘vút’ một cái, trước sau trượt xuống.
Khi trượt đến cuối tay vịn, Tiểu Man và Tiểu Bì đều khéo léo linh hoạt thuận thế lộn một vòng, lăng không nhào lộn hai vòng rồi tiếp đất hoàn mỹ!
Linh thì cứ tà tà bay xuống, ngón trỏ tay phải đặt bên môi, khẽ cắn ngón tay mình, trông biểu cảm vô cùng ngây ngô vô tội.
Khi mấy đứa nhỏ Tiểu Man đã xuống hết, Lục La đã đáp xuống đất, đôi chân trần nhỏ bé ‘lạch bạch’ chạy mấy bước nhỏ tới bên cạnh chiếc ghế sofa của Doãn Chiêu Võ, chân nhỏ đá một cái, cái mông nhỏ đã ngồi lên sofa.
Sau đó mở to đôi mắt trong veo, nghiêng đầu, không chớp mắt nhìn chằm chằm Doãn Chiêu Võ, khẽ đung đưa đôi chân nhỏ trắng như ngó sen, lại cất tiếng hỏi: “Ngươi tên là Doãn Chiêu Võ? Thế sao ngươi lại ở đây nha!”
“Cát kỉ, cát kỉ!”
Ngay lúc Doãn Chiêu Võ định lên tiếng, Tiểu Man đã nhận ra cậu, lập tức nhảy lên tay vịn sofa bên cạnh Doãn Chiêu Võ, hai chân đứng trên đó, giơ vuốt phải vỗ vỗ vào vai Doãn Chiêu Võ, kêu lên chào hỏi cậu.
Tiểu Bì cũng lao đến bên chân Doãn Chiêu Võ, ngẩng đầu kêu với cậu: “Ngao hống!”
Thấy Tiểu Man và Tiểu Bì đều quen biết Doãn Chiêu Võ, hơn nữa còn chào hỏi cậu, Lục La không khỏi mở to mắt, tò mò nhìn.
Sau đó, cô bé vội quay đầu lại, vươn tay kéo kéo cánh tay Ninh Nguyệt Cảnh, gọi liên hồi: “Tiểu Cảnh, Tiểu Cảnh, cái người Doãn Chiêu Võ này là ai vậy, sao Tiểu Man với Tiểu Bì có vẻ rất thân với anh ta thế?”
Ninh Nguyệt Cảnh không khỏi quay đầu lại, liếc nhìn Doãn Chiêu Võ một cái rồi mới nói với Lục La: “Anh ấy là hậu bối trong nhà sư phụ. Vừa rồi anh ấy có chút chuyện nói với sư phụ.”
“Ồ, thì ra là vậy!”
Lục La như hiểu ra lại gật gật cái đầu nhỏ, ánh mắt cũng thu lại từ chỗ Ninh Nguyệt Cảnh, quay sang tiếp tục đánh giá Doãn Chiêu Võ ở phía bên kia.
Doãn Chiêu Võ thấy Lục La cứ nhìn chằm chằm mình, lập tức thấy có chút không tự nhiên. Sau đó hơi ngượng ngùng đưa tay sờ sờ mũi để che giấu sự lúng túng lúc này.
Cũng may Lục La chỉ nhìn chằm chằm cậu một lát rồi đột nhiên nói: “Đã ngươi là người trong nhà Doãn Tu, vậy ta cũng thích ngươi một chút thôi nhé. Ừm, chỉ một chút thôi, không có thích nhiều đâu.”
“Ta chỉ thích Tiểu Cảnh, Doãn Tu, với cả Tiểu Man bọn chúng rất nhiều rất nhiều thôi.”
Biểu cảm của Lục La khi nói chuyện tỏ ra vô cùng nghiêm túc, thậm chí còn có chút vẻ trịnh trọng.
Doãn Chiêu Võ thì bị những lời này cùng vẻ nghiêm túc của Lục La làm cho sững sờ, ngay sau đó lại cảm thấy hơi nhịn không được mà bật cười.
Muốn cười thì cười, nhưng lại không rõ lai lịch cô bé này ra sao, nếu cười có vẻ hơi không lễ phép. Không cười thì những lời cô bé nói, đặc biệt là giọng điệu và thần thái nghiêm túc đứng đắn kia, thật sự khiến người ta thấy buồn cười.
Lục La dường như hoàn toàn không chú ý tới sự lúng túng muốn cười mà phải nín nhịn lúc này của Doãn Chiêu Võ, ánh mắt cô bé liếc thấy trái cây và linh thực trong giỏ đặt trước mặt Doãn Chiêu Võ, thế là từ trên ghế sofa nhảy xuống, ba bước đã đi tới phía trước.
Hai bàn tay nhỏ một trái một phải lần lượt cầm lấy một túi linh thực và một quả măng cụt, rồi dúi vào trước mặt Doãn Chiêu Võ, nói giọng trong trẻo: “Ngươi ăn đồ đi! Mấy thứ linh thực với trái cây này đều là Doãn Tu và Tiểu Cảnh mua cho ta ăn, đều rất ngon đó.”
“Ta cũng thích ngươi một chút, nên trái cây này với túi linh thực này đều có thể chia cho ngươi ăn. Ngươi cầm lấy đi, ta còn nhiều lắm, ngươi ăn hết rồi mà còn muốn ăn, ta có thể chia thêm một chút cho ngươi!”
Nhìn măng cụt và linh thực mà Lục La dúi vào trước mặt mình, lại nhìn biểu cảm ngây thơ trên mặt cô bé, cảm giác nhịn không được mà muốn cười trong lòng Doãn Chiêu Võ lại càng đậm thêm vài phần, thực sự là có chút nhịn không nổi, đành phải cười đáp lại: “Được, vậy ta nhận nhé, cảm ơn em nha!”
“Đúng rồi, em tên là gì?”
Lúc này Doãn Chiêu Võ đại khái cũng nhìn ra, Lục La tuy biết bay, lai lịch rõ ràng phi thường, nhưng tâm trí dường như cũng chỉ ngang với ngoại hình, chính là tâm thái của một đứa trẻ năm sáu tuổi.
Thế là cậu bèn mỉm cười dùng giọng điệu dỗ trẻ con hỏi.
Ninh Nguyệt Cảnh ở một bên tự nhiên cũng chú ý đến tình hình bên này, thấy cuộc đối thoại giữa Lục La và Doãn Chiêu Võ, khóe miệng cô cũng không khỏi khẽ nhếch lên một đường cong, trong đôi mắt hơi nheo lại lộ ra một thoáng ý cười buồn cười.
Những lời nói và thần thái ngây thơ, đơn thuần, lại vô cùng nghiêm túc của Lục La, thật sự khiến người ta cảm thấy rất thú vị, nhịn không được muốn cười.
Tuy nhiên thấy Lục La đang trò chuyện rất vui vẻ với Doãn Chiêu Võ, Ninh Nguyệt Cảnh cũng không xen vào nói gì, chỉ mang theo ý cười nhàn nhạt liếc nhìn bằng khóe mắt.
“Lục La, ta tên là Lục La!”
Nghe thấy Doãn Chiêu Võ hỏi tên, Lục La lập tức gọi một tiếng đầy trong trẻo.