Sáng sớm.
Đã là giữa tháng mười một, thời tiết vào thu sâu, sắp bước sang đông, bởi thế bầu trời buổi sớm hôm nay sáng lên muộn hơn hẳn.
Đã hơn sáu giờ, bên ngoài vẫn mờ mịt, chưa thấy có chút ánh sáng nào xuất hiện.
Doãn Tu tĩnh tọa trên giường trong phòng, hai tay kết một đạo pháp ấn huyền diệu trước ngực. Đôi mắt không chớp chăm chú nhìn chằm chằm đoạn xương cột sống tiên đang lơ lửng ở vị trí ngang ngực trước mặt.
Dưới đoạn tiên cốt đó là một đoàn hỏa diễm ba màu to bằng nắm tay đang cháy lơ lửng.
Đó chính là Tam Muội Chân Hỏa mà Doãn Tu tế luyện!
Kể từ lần trước thôn phệ đoàn Mộc Trung Hỏa đạt tới thất giai trong sơn phúc ở Lục La, Tam Muội Chân Hỏa của Doãn Tu đã tấn thăng đến giai đoạn trung hậu kỳ của nhị giai.
Trải qua vài tháng uẩn dưỡng, Tam Muội Chân Hỏa tuy không thăng tiến rõ rệt nhưng rõ ràng đã ngưng luyện và ổn định hơn nhiều.
Hôm nay, sau khi tu luyện thần thông Tam Đầu Lục Tí, Doãn Tu đột nhiên muốn thử xem Tam Muội Chân Hỏa nhị giai có thể tạo ra ảnh hưởng gì tới đoạn tiên cốt kia không.
Doãn Tu không hề mơ tưởng dùng Tam Muội Chân Hỏa nhị giai vỏn vẹn là có thể dung luyện tiên cốt.
Anh chỉ đơn thuần muốn thử một chút xem tình hình thế nào. Cũng để bản thân có chút đáy lòng, có thể đại khái ước lượng xem trình độ Tam Muội Chân Hỏa thế nào mới có khả năng thực sự dung luyện được đoạn tiên cốt này.
Rốt cuộc, cốt của tiên nhân, đặc biệt là phần quan trọng nhất, được ví như đại long của cơ thể người là xương cột sống, đối với giới tu chân mà nói, gần như sánh ngang với thiên tài địa bảo hiếm có nhất.
Nếu không thể nghĩ cách luyện chế thành pháp khí thì thật sự có chút lãng phí.
Doãn Tu tế xuất Tam Muội Chân Hỏa thử đoán thiêu tiên cốt đã hơn nửa tiếng.
Đôi mắt anh luôn nhìn chằm chằm đoạn tiên cốt, quan sát xem dưới sự đoán thiêu của Tam Muội Chân Hỏa, nó có chịu ảnh hưởng hay xuất hiện biến hóa dù là cực kỳ nhỏ bé hay không.
Doãn Tu không dám trực tiếp dùng linh thức thâm nhập kiểm tra, bởi vì Tam Muội Chân Hỏa đang đoán thiêu tiên cốt. Nếu linh thức thâm nhập vào trong, sơ sẩy một chút cực dễ bị Tam Muội Chân Hỏa làm bị thương.
Tam Muội Chân Hỏa này dù sao cũng thuộc về Tiên Thiên Chi Hỏa, so với Hậu Thiên Linh Hỏa thì không thể so sánh được.
Doãn Tu cũng không thể không cẩn trọng hành sự.
"Xem ra đoạn tiên cốt này quả nhiên không tầm thường, Tam Muội Chân Hỏa nhị giai cỏn con này còn lâu mới đủ để khiến nó chịu chút ảnh hưởng nào." Doãn Tu không khỏi thầm nghĩ trong lòng.
Suốt hơn nửa tiếng, dưới sự đoán thiêu của Tam Muội Chân Hỏa, đoạn tiên cốt kia đến một chút biến hóa nhỏ cũng không có. Cứ như thể Tam Muội Chân Hỏa căn bản không tồn tại vậy.
"Xem tình hình này, e rằng ít nhất cũng phải là Tam Muội Chân Hỏa ngũ giai trở lên mới có khả năng tạo ra ảnh hưởng với đoạn tiên cốt này. Mà muốn thực sự dung luyện được nó... Tam Muội Chân Hỏa nếu không đạt tới thất giai trở lên thì chắc không có mấy khả năng."
Doãn Tu thu pháp ấn, từ bỏ việc tiếp tục đoán thiêu tiên cốt, thu Tam Muội Chân Hỏa vào Tử Phủ.
Khẽ thở ra một hơi, Doãn Tu nhìn đoạn tiên cốt đang lơ lửng trước mặt không chút biến hóa, không khỏi thản nhiên tự nhủ: "Xem ra muốn luyện đoạn tiên cốt này thành pháp khí, độ khó không nhỏ."
"Tam Muội Chân Hỏa của mình hiện giờ mới là nhị giai gần đến hậu kỳ, nếu chỉ trông cậy vào việc tự uẩn dưỡng để nó từ từ trưởng thành thì sợ rằng không có ba năm năm năm rất khó để nó tấn thăng tam giai."
"Mà từ tam giai tới thất giai, khoảng cách này còn không biết phải tốn bao nhiêu năm uẩn dưỡng nữa. Dù sao đây cũng là Tiên Thiên Chi Hỏa, xa không phải Hậu Thiên Linh Hỏa có thể so sánh."
Doãn Tu cảm thấy, muốn để Tam Muội Chân Hỏa đạt tới trình độ đủ để dung luyện tiên cốt trước khi mình độ kiếp, đại thừa rồi phi thăng, e rằng bắt buộc phải tiếp tục dựa vào việc tìm kiếm Thạch Trung Hỏa, Mộc Trung Hỏa và Không Trung Hỏa, ba loại Hậu Thiên Linh Hỏa này để nó thôn phệ, gia tốc tốc độ trưởng thành thì mới có khả năng.
Nếu không, chỉ án bộ tựu ban để nó tự hấp thu chân nguyên pháp lực của bản thân mà trưởng thành thì không có vài trăm năm thời gian rất khó đạt tới trình độ trên thất giai.
"Cũng may là trước đó đã thôn phệ một đoàn ngũ giai Thạch Trung Hỏa cùng một đoàn thất giai Mộc Trung Hỏa, nếu không, Tam Muội Chân Hỏa của mình muốn trưởng thành đến trình độ như hiện nay, e rằng ít nhất cũng phải tốn công phu mấy chục năm mới có khả năng!"
"Chỉ là, muốn tìm lại Mộc Trung Hỏa, Thạch Trung Hỏa hoặc Không Trung Hỏa thì không phải chuyện dễ dàng gì. Cái này phải hoàn toàn dựa vào cơ duyên vận khí..."
Doãn Tu tự nhủ.
Đúng lúc Doãn Tu đang tự nhủ trầm ngâm, bên ngoài phòng đột nhiên truyền đến giọng Lục La có chút gấp gáp: "Doãn Tu, Doãn Tu... anh mau lại đây!"
"Tiểu Bì hình như có chút không ổn!"
Cùng lúc đó, tiếng kêu gấp gáp của Tiểu Man cũng truyền đến ngay sau đó: "Cát kỉ, cát kỉ, cát kỉ..."
Sau khi ngẩn người, Doãn Tu vội vàng phóng xuất linh thức kiểm tra tình hình, đồng thời lập tức thu đoạn tiên cốt đang lơ lửng trước mặt vào trong trữ vật giới chỉ.
Ngay lúc này, Lục La và Tiểu Man đã trực tiếp đẩy cửa phòng Doãn Tu, hớt hải lao vào.
"Doãn Tu, Doãn Tu, Tiểu Bì hình như rất khó chịu, anh mau đi xem nó bị làm sao đi..." Vừa lao vào phòng, Lục La lập tức lướt thân bay đến trước mặt Doãn Tu, bĩu cái miệng nhỏ, gương mặt nhỏ nhắn đầy vẻ tiêu cấp nói.
Tốc độ của Tiểu Man còn nhanh hơn, cứ như một tia chớp vậy, 'vèo' một cái, tiếng xé gió còn chưa kịp truyền tới, nó đã lao lên vai Doãn Tu, một cái móng vuốt nhỏ kéo kéo tai Doãn Tu, kêu gấp gáp: "Cát kỉ, cát kỉ!"
Thực ra ngay khi vừa nghe Lục La và Tiểu Man nói Tiểu Bì gặp chút chuyện, tim Doãn Tu cũng hơi thắt lại, dù sao Tiểu Bì có thể nói là do một tay anh dựng dục ra, hơn nữa từ khi Tiểu Bì mới nở ra đã luôn mang theo bên người.
Tình cảm của anh đối với Tiểu Bì, tuy chưa sánh bằng Tiểu Man, nhưng cũng không kém bao nhiêu.
Hơn nữa, vì Tiểu Bì vốn không phải tự nhiên dựng dục ra, mà là anh dựa vào Tố Thân Linh Dịch, dựa vào tinh phách tiền thân của Tiểu Bì để 'nhân công dựng dục', Doãn Tu thật ra cũng không dám bảo đảm trăm phần trăm là sẽ không tồn tại ẩn họa gì.
Bởi vậy, vừa nghe Tiểu Bì có vẻ gặp chuyện gì đó, trong lòng không thể tránh khỏi nảy sinh chút khẩn trương.
Tuy nhiên, khi Doãn Tu phóng linh thức kiểm tra tình trạng của Tiểu Bì lúc này, lại không khỏi hơi thở phào nhẹ nhõm, vẻ khẩn trương vừa mới phiếm lên trên mặt cũng theo đó mà thư giãn xuống...
Lại nghe tiếng kêu gấp gáp của Lục La và Tiểu Man, Doãn Tu vội vàng giơ tay vỗ vỗ đầu Tiểu Man trên vai, đồng thời cũng xoa xoa tóc Lục La, nói: "Yên tâm đi, Tiểu Bì không có chuyện gì. Nó có lẽ sắp chuyển từ ấu sinh kỳ sang trưởng thành kỳ rồi."
Thực ra bất kể là linh thú hay là dị thú thượng cổ như Tì Hưu, ấu sinh kỳ sau khi sinh ra đều không kéo dài. Cái thực sự dài đằng đẵng là trưởng thành kỳ. Mấy chục năm, hơn trăm năm trưởng thành kỳ đều thuộc loại khá ngắn rồi.
Đặc biệt là đối với đỉnh cấp linh thú, hoặc một số dị thú thượng cổ huyết mạch độc đặc mà nói, mấy trăm năm trưởng thành kỳ cũng không có gì lạ.
Dù sao bất luận là linh thú hay dị thú thời thượng cổ, ấu sinh kỳ của bất kỳ sinh linh nào đều vô cùng yếu ớt. Tuy tương đối so với sinh linh phổ thông, ngay cả Tiểu Bì trước kia còn đang ở ấu sinh kỳ, sức mạnh sở hữu cũng có thể gọi là cấp hủy diệt cường đại.
Nhưng đối với linh thú, yêu thú, thậm chí dị thú thượng cổ mà nói, Tiểu Bì ở ấu sinh kỳ chẳng khác nào một đứa trẻ sơ sinh. Đối mặt với linh thú, yêu thú khác, căn bản không có lấy một chút khả năng phản kháng.
Chỉ khi bước vào trưởng thành kỳ, Tiểu Bì không những thực lực bắt đầu nhanh chóng nâng cao, hơn nữa còn dần dần giác tỉnh một số chủng tộc thiên phú hoặc chủng tộc bí thuật hòa nhập trong huyết mạch.
Cho nên nói, lúc này Tiểu Bì sắp bước vào trưởng thành kỳ, đối với nó không những không có hại mà ngược lại là chuyện tốt.
Tuy trong quá trình này Tiểu Bì có lẽ sẽ chịu một chút đau đớn, nhưng tất cả đều là tất yếu phải trải qua, cũng là đáng giá.
Tính ra, thật ra từ khi Tiểu Bì dựng dục xuất thế đến nay cũng đã hơn một năm thời gian. Đối với sinh linh phổ thông, hơn một năm thời gian, sớm đã là bán đại, bắt đầu học tập săn mồi bán độc lập. Hoặc đơn giản là đã đến giai đoạn độc lập.
Nhưng Tiểu Bì lại chỉ tương đương với vừa mới cai sữa.
Hơn nữa, tiếp theo mới là trưởng thành kỳ thực sự dài đằng đẵng.
Nghe Doãn Tu nói Tiểu Bì không có chuyện gì, chỉ đơn thuần muốn chuyển từ ấu sinh kỳ sang trưởng thành kỳ, Lục La và Tiểu Man đều không tự chủ được mà thở phào nhẹ nhõm, nét tiêu cấp vừa rồi rõ ràng đã được hòa hoãn lại.
Lục La đứng trước mặt Doãn Tu cũng vội vàng gọi: "Doãn Tu, Doãn Tu, em cũng muốn xuống dưới ở cùng Tiểu Bì. Vừa rồi em thấy dáng vẻ của Tiểu Bì hình như rất khó chịu rất đau đớn, em cũng muốn cùng Tiểu Man xuống dưới ở cùng nó! Hiện tại chỉ có Quả Đống là đang ở dưới đó với nó thôi..."
Nghe lời Lục La, Tiểu Man lại nhìn Doãn Tu gật đầu liên tục.
Doãn Tu mỉm cười, đáp: "Đi thôi, anh cùng các em xuống dưới ở cùng Tiểu Bì."
Ngừng một chút, Doãn Tu bổ sung thêm một câu: "Tuy nhiên các em cũng không cần lo lắng cho Tiểu Bì, nó sẽ không sao đâu, yên tâm đi."
"Vâng ạ."
Lục La gật gật đầu nhỏ hai cái, tiếp đó bĩu bĩu cái miệng nhỏ, nói: "Dù sao em rất thích Tiểu Bì, em muốn ở cùng nó. Ngoài Tiểu Cảnh, còn có Doãn Tu anh ra, em chỉ thích nhất Tiểu Bì và Tiểu Man, còn có Quả Đống nữa..."
Doãn Tu cười khẽ một tiếng thanh lãng, trực tiếp bế bổng Lục La lên, sau đó xoa xoa đầu cô bé, cười nói: "Được, chúng ta xuống dưới ở cùng Tiểu Bì thôi."
Ngay sau đó, Doãn Tu đứng dậy, dẫn Lục La và Tiểu Man cùng rời khỏi phòng.
Vừa đến cửa, đã thấy cửa phòng Ninh Nguyệt Cảnh cũng mở ra.
"Sư phụ, vừa rồi con hình như nghe thấy Lục La kêu, nói Tiểu Bì làm sao đó?" Ninh Nguyệt Cảnh vừa mở cửa thấy Doãn Tu đang bế Lục La vừa bước ra khỏi phòng, vội vàng lên tiếng hỏi.
Vừa rồi cô vẫn đang tu luyện trong phòng, đột nhiên nghe tiếng kêu của Lục La và Tiểu Man nên bị kinh tỉnh. Có chút lo lắng cho tình hình của Tiểu Bì, thế là vội vàng thu công, mở cửa ra xem tình hình.
"Không có gì. Chỉ là Tiểu Bì sắp chuyển từ ấu sinh kỳ sang trưởng thành kỳ mà thôi. Lúc này cơ thể nó đang lột xác nên khá khó chịu. Yên tâm đi, không sao đâu."
Doãn Tu mỉm cười an ủi Ninh Nguyệt Cảnh.
"Hô... thế thì tốt!"
Ninh Nguyệt Cảnh không khỏi thở phào một hơi, thả lỏng hơn nhiều.
Tiếp đó lại khẽ vỗ vỗ ngực mình, đạo: "Vừa rồi đột nhiên nghe thấy tiếng Lục La, còn có tiếng kêu gấp của Tiểu Man, con còn tưởng Tiểu Bì bị làm sao, làm con giật cả mình. Tiểu Bì không có chuyện lớn là tốt rồi!"
Doãn Tu khẽ gật đầu, nói: "Tiểu Cảnh, cùng xuống dưới xem Tiểu Bì đi."
"Vâng, được ạ, sư phụ." Ninh Nguyệt Cảnh vội đáp lời. Ngay lập tức theo sau Doãn Tu cùng xuống dưới...