Tu Chân Trở Về Ở Đô Thị

Lượt đọc: 1933 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 712
Chua chát

❊ ❊ ❊

Khi Ninh Nguyệt Cảnh dẫn Lâm Phương, Lý Tư Điềm cùng những người khác bước vào trong nhà, mấy nữ sinh từng mỉa mai, châm chọc cô đứng cách biệt thự không xa, nhìn cánh cửa đã đóng chặt kia mà lặng thinh không nói.

Các bạn học khác đều đã theo Ninh Nguyệt Cảnh vào trong, chỉ còn lại mấy người bọn họ ở bên ngoài.

Sau một hồi im lặng, mấy người nhìn nhau, trong đó có một nữ sinh không nhịn được lên tiếng: "Chúng ta, giờ phải làm sao đây? Người khác đều vào cả rồi, chúng ta cứ đứng đây chờ người khác? Hay là trực tiếp vào núi Thanh Bình?"

Nghe thấy câu hỏi của nữ sinh này, mấy người còn lại im lặng một hồi lâu mới có người lên tiếng: "Tôi thấy hay là chúng ta đi núi Thanh Bình đi, đứng chờ ở đây mất mặt quá. Nếu để Ninh Nguyệt Cảnh biết chúng ta đứng đây chờ, không biết trong lòng cô ta sẽ cười nhạo, mỉa mai chúng ta thế nào nữa!"

"Đúng vậy, đi thôi, đằng nào người khác cũng vào rồi, chúng ta còn chờ ở đây làm gì? Cùng lắm thì chúng ta tự đi chơi là được!"

"Đúng thế, đi thôi! Nhà giàu thì đã sao, nhà giàu là ghê gớm lắm chắc? Hừ, tôi chính là không ưa cái bộ dạng cao cao tại thượng, giả vờ giả vịt của cô ta."

"Chính thế. Chẳng phải chỉ nhà giàu thôi sao, làm bộ làm tịch gì chứ! Ở trường thì cứ tỏ vẻ trầm mặc, thấp thoáng cái bộ dạng lạnh lùng cao ngạo, xì, giả tạo!"

"Cô ta tưởng tất cả mọi người đều phải xoay quanh mình chắc? Tôi chính là không ưa cô ta đấy! Đi, chúng ta tự đi chơi, ai thèm đếm xỉa đến cô ta!"

Mấy người vừa nói vừa lộ rõ vẻ khinh khỉnh, coi thường. Thế nhưng ai cũng có thể nghe ra cái mùi chua loét trong giọng điệu của họ, điển hình của kiểu "không ăn được nho nên chê nho chua".

Biết đâu trong lòng họ đang vô cùng ngưỡng mộ, ghen tị với gia thế của Ninh Nguyệt Cảnh, thậm chí còn mơ mộng nếu có thể kết thân với Ninh Nguyệt Cảnh thì tốt biết mấy...

Chỉ là khi ở trước mặt người khác, bề ngoài họ tất nhiên phải giả vờ "đồng lòng chống kẻ địch", bày ra bộ dạng khinh khỉnh với Ninh Nguyệt Cảnh để dựa hơi nhau mà sống.

Đường Uyển và mấy người kia rời đi, hướng về phía núi Thanh Bình. Chỉ là khi đi ngang qua cổng biệt thự, họ lại không tự chủ được mà liên tục liếc nhìn cánh cửa đóng chặt cùng bức tường cao vút với vẻ ngưỡng mộ khôn cùng, thậm chí sau khi đi xa một đoạn, còn giả vờ vô tình quay đầu lại, lén lút liếc nhìn đầy ghen tị và thở dài...

Mấy người này vốn hư vinh khá nặng, bằng không trước kia khi Tần Phong lái chiếc xe đó xuất hiện ở trường, họ cũng sẽ không trơ mặt ra mà quấn lấy Tần Phong.

Giờ đây thấy nhà Ninh Nguyệt Cảnh ở lại là loại biệt thự hào hoa như vậy, nếu trong lòng không đủ mọi kiểu ghen ghét đố kỵ thì mới là chuyện lạ!

Chỉ là mấy người họ thế nào, giờ đây đã chẳng còn ai bận tâm. Thậm chí chẳng có ai nghĩ đến việc họ bị bỏ lại bên ngoài, hoặc có nghĩ tới thì cũng chẳng ai để tâm.

Lúc này tất cả mọi người đã bị choáng ngợp bởi phần nội thất nhìn thì đơn giản, nhưng thực tế chỗ nào cũng toát lên "đẳng cấp", cho thấy gu thẩm mỹ cao nhã bên trong biệt thự. Từng người một đưa mắt nhìn quanh, miệng không kìm được mà phát ra những tiếng trầm trồ.

"Đây là biệt thự hàng trăm triệu sao? Thiết kế trang trí cùng cách bài trí này thật sự quá đẹp, quá đẳng cấp!"

"Không ngờ cũng có ngày tôi được đứng trong biệt thự hàng trăm triệu, cảm giác cứ như đang nằm mơ vậy..."

"Sau này lúc khoác lác với người khác, tôi cũng có thể vỗ ngực nói rằng anh em đây đã từng đặt chân vào biệt thự hàng trăm triệu rồi!"

Nghe những tiếng trầm trồ đầy ngưỡng mộ của các bạn học, Ninh Nguyệt Cảnh khẽ mỉm cười, rồi mời gọi: "Mọi người cứ tự nhiên ngồi nhé. Cũng đã hơn nửa tháng rồi mình không về đây, trong nhà cũng chẳng có gì, mọi người đừng để ý."

Ngày thường Lục La, Tiểu Man phần lớn đều ăn linh quả Doãn Tu để lại, trái cây bình thường cơ bản chẳng ai ăn, đồ uống gì đó cũng không ai uống, thêm nữa nhà thường ngày cũng không có khách khứa gì. Đương nhiên sẽ không chuẩn bị sẵn trái cây, đồ uống bình thường.

Nghe thấy lời của Ninh Nguyệt Cảnh, mọi người đều xua tay bảo không cần khách sáo. Tiếp đó từng nhóm ba năm tùy ý ngồi xuống, tuy nhiên ánh mắt họ rõ ràng vẫn đang dò xét cách trang trí và thiết kế khắp căn biệt thự rộng lớn này.

Cái bộ dạng đó quả thực không thua kém gì "Lưu Mỗ Mỗ vào vườn Đại Quan" (*).

Trong mắt Lâm Phương và Lý Tư Điềm cũng tràn đầy vẻ kinh ngạc. Họ với Ninh Nguyệt Cảnh cũng coi là khá thân, nhưng chưa bao giờ biết Ninh Nguyệt Cảnh lại có gia thế khủng đến thế.

Trong lòng cũng không khỏi cảm thán, "thiên kim nhà giàu" siêu cấp trong truyền thuyết, "bạch phú mỹ" thực thụ hóa ra lại ở ngay bên cạnh mình!

Trong phòng khách rộng lớn ngồi hơn mười người, thoắt cái đã trở nên náo nhiệt lạ thường.

Tất cả mọi người đều cười nói bàn luận với nhau, duy chỉ có Tần Phong là vẫn im lặng, từ đầu đến cuối không nói một câu, cũng không có bất kỳ biểu cảm gì.

Ninh Nguyệt Cảnh để mọi người ngồi trong nhà khoảng một tiếng đồng hồ thì lịch sự mời mọi người rời đi, chỉ giữ lại hai người thân thiết là Lâm Phương và Lý Tư Điềm.

Vốn dĩ ban đầu cô chỉ định mời Lâm Phương và Lý Tư Điềm vào ngồi chơi thôi. Chỉ là lúc đó những người khác đều đi theo bên cạnh, cũng khó mà không mời những người khác cùng vào ngồi một chút.

Việc mời những người khác rời đi, Ninh Nguyệt Cảnh cũng dùng việc họ đi núi Thanh Bình nướng thịt, dã ngoại để ám chỉ. Trong số đông người như vậy, dù sao cũng sẽ có vài người hiểu chuyện, nghe lời Ninh Nguyệt Cảnh là tự nhiên hiểu ngay ý cô là gì.

Đối với họ mà nói, hôm nay được đến nhà Ninh Nguyệt Cảnh mở mang tầm mắt đã là trải nghiệm rất khó có được. Sau khi ra khỏi nhà Ninh Nguyệt Cảnh, cả nhóm vẫn đang bàn tán đầy hứng thú.

Nhiều người cũng phỏng đoán gia đình Ninh Nguyệt Cảnh rốt cuộc làm gì, mà lại có thể ở nổi biệt thự sang trọng thế này.

Cũng có người cảm thán Ninh Nguyệt Cảnh ngày thường quả thật rất kín tiếng, có gia thế khủng thế này mà chẳng hề lộ ra chút nào. Trông cứ như người xuất thân từ một gia đình bình thường vậy. Thật đúng với câu nói: Người càng có tiền thì càng kín tiếng...

Những lời cảm thán này vốn là vô tâm, nhưng lọt vào tai Tần Phong lại trở nên vô cùng chói tai.

Người càng có tiền càng kín tiếng... Từ trước đến nay cậu ta luôn thể hiện rất phô trương trong lớp, dường như sợ người khác không biết nhà mình có tiền, ngay cả khi mua chiếc xe năm sáu chục vạn cũng cố sức khoe khoang làm màu.

So sánh như vậy, câu nói này ngay lập tức khiến cậu ta cảm thấy như đang mắng mình vậy.

Tuy trong lòng không thoải mái, nhưng lúc này cậu ta cũng chẳng thể nói gì, chủ yếu là không còn tâm trí đâu mà so đo nữa. Giờ trong lòng cậu ta phần nhiều là kinh ngạc trước gia thế kinh người của Ninh Nguyệt Cảnh, cảm thấy rất khó tin.

Vốn dĩ cậu ta đã hạ quyết tâm, dù thế nào cũng phải theo đuổi bằng được Ninh Nguyệt Cảnh. Mặc dù gần một năm nay cậu ta liên tục thất bại, nhưng vẫn không bỏ cuộc, càng thua càng đánh, và cũng luôn tự tin vào bản thân.

Điểm tựa của cậu ta phần lớn là nhờ vào gia thế của mình!

Nhưng giờ đây, gia thế đó của cậu ta trước mặt Ninh Nguyệt Cảnh, rõ ràng căn bản không đáng nhắc tới. Nhất thời, sự tự tin của cậu ta khó tránh khỏi bị tổn thương và lung lay.

Cái điều kiện gia thế vốn tưởng rằng có ưu thế trước mặt Ninh Nguyệt Cảnh, thoáng cái đã hoàn toàn biến mất, thậm chí trở nên vô cùng nực cười!

(*) *Lưu Mỗ Mỗ vào vườn Đại Quan: Điển cố trong Hồng Lâu Mộng, chỉ người nhà quê lần đầu được mở mang tầm mắt trước sự xa hoa, lộng lẫy.*

[Dịch từ bản hv] ChuongId:689
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.