- Người quân-tử chọn bạn lấy người cùng chia xẻ đạo lý làm bạn ; kẻ tiểu-nhân chọn bạn lấy người cùng chia xẻ lợi-lộc làm bạn. Âu-dương-Tu
- Miếng trầu là đầu câu chuyện. Tục-ngữ
- Bánh sáp đi, bánh chì (bánh quy) lại. Tục-ngữ
- Chí-hướng đã không cùng nhau thì chẳng nên ép buộc chơi với nhau. Đào-Giác
- Bạn không cần nhiều, được một người đủ hơn cả trăm ; chơi chẳng cần lâu, được một ngày đủ bằng thiên-cổ. Phùng-khuê-Tịch
- Người quân-tử chọn trước rồi mới giao-du cho nên ít điều giận ; kẻ tiểu-nhân giao-du trước rồi mới chọn sau cho nên nhiều điều oán. Vân-trung-Tử
- Áo thì không gì bằng áo mới, người thì không gì bằng người cũ. Án-Tử
- Người quân-tử không muốn cạn tình hoan-lạc và tận-dụng dạ trung-thành của bạn. (Lễ-ký)
- Lấy quyền-lợi mà kết-hợp với nhau thì khi quyền lợi đã hết rồi, tình giao-du cũng lạt. (Sử-ký)
- Bách vạn mãi trạch, thiên vạn mãi lân(một muôn mua nhà, ngàn muôn mua sự thân-cận). Trung-hoa
- Bán họ-hàng xa, mua láng-giềng gần. Tục-ngữ
- Sự giao-tế nếu tiết-mạn quá thì tất đến chỗ khinh-nhờn, nếu nghiêm-khắc quá thì mất cả tình thân. Lục-Sinh
- Thường hay đi lại, thân cũng phải sợ. Cổ-thi
- Gần núi hiểu chim, gần sông biết cá. Kỳ-ngô-Tử
- Chơi nhau không bền, đừng nên nói xấu. (Chiến-quốc sách)
- Bần-tiện chi giao mạt khả vong (sự giao thiệp lúc bần-hạn chớ khá quên). Trung-hoa
- Giao-thiệp với người trên, đừng có nịnh-bợ ; giao thiệp với người dưới, đừng có kiêu-căng. Khổng-tử