- Người biết « đạo » tất không khoe, người biết « nghĩa » tất không tham, người biết « đức » tất không thích tiếng tăm lừng-lẫy. Trương-cửu-Thành
- Dù là cái vui hay cái khổ, cả hai đều đến với anh về phía mà anh ít mong đợi nhất. Pierre Benoit
- Chính trong sự thân-cận mà nẩy sinh những tình thân-ái nhất và những sự thù ghét cực-mạnh. Rivarol
- Người nào cũng lo sao cho khỏi bị đồng-loại lừa mình. Nhưng một ngày kia anh ta bắt đầu lo sao cho mình đừng lừa đồng-loại. Đó là lúc cuộc đời tốt đẹp. Anh bỏ bá-đạo để theo vương-đạo vậy. P. W. Emerson
- Ở đời, cái gì thung-dung thì còn, cái gì cấp bách thì mất. Lã-Khôn
- Đừng giải-thích : bạn thân hiểu anh và kẻ thù không nghe anh. E. Hubbard
- Xử việc khó xử càng phải khoan-dung ; xử người khó xử, càng nên trung-hậu ; xử thời khó-khăn, ngờ-vực, càng nên tự-nhiên. Lý-tiêu-Viễn
- Trọng người giỏi mà dung người thường ; khen người hay mà thương người dở. (Luận-ngữ)
- Người ta thường thành-công với cái đuôi chồn hơn là với cái vuốt sư-tử. Oxenstiern
- Ai từ-chối trong im-lặng là đã đồng-ý phân nửa. J. Dryden
- Cứng quá thì gãy, mềm quá thì cong. Tuấn-bất-Nghi
- Không được lòng người, khó lòng điều-khiển được công việc. Dùng mãnh-lực, có thể ép-buộc người thi hành một công việc nhất định, song không thể khiến người đem toàn tâm toàn lực phụng-sự một cao-nghĩa. A. Gère
- Mất lòng trước, được lòng sau. Tục-ngữ
- Ai thân thân với, lọ cầu ai thân. Tục-ngữ
- Áo năng may, năng mới ; người năng tới, năng thương. Tục-ngữ
- Ở sao cho vừa lòng người,
Ở rộng người cười, ở hẹp người chê. Ca-dao
- Tự-cao không phải là khinh người. Tự-cao chính là giữ, giữ cho trong-sạch cái nhân-cách của mình, không để cho lưu-tục nhiễm-ố vào. Phạm-Quỳnh
- Việc đã quá lỡ rồi thì không nên nói đến nữa. Nước đã đánh đổ rồi, thì khó có thể hốt lại được. Tăng-quảng-Hiền
- Người có đức tất phải được ban-khen, thì tự-nhiên nhiều người khuyến-khích mà làm điều hay. Kẻ có tội tất phải trừng-phạt, thì những kẻ ác tự-nhiên biết răn mình mà không dám làm càn. (Xuân-Thu)
- Kẻ tiểu-nhân vẫn nên xa, nhưng cần phải kín-đáo để tránh sự cừu-địch oán thù ; người quân-tử vẫn nên thân, nhưng không nên phụ họa để mất sự ngay-thẳng, công-bằng. (Cách-ngôn liên-bích)
- Thấy người phú-quí mà ra vẻ siểm-nịnh thì rất đáng xấu-hổ. Gặp người bần-cùng mà ra dáng kiêu-ngạo là một tư-cách rất hèn. (Chu Tử cách-ngôn)
- Ăn lắm hay no, cho lắm hay phiền. Tục-ngữ
- Chơi chó, chó liếm mặt. Tục-ngữ
- Ở cho phải phải, phân phân,
Cây đa cậy thần, thần cậy cây đa. Ca-dao
- Vườn rộng chớ trồng tre ngà,
Nhà rộng chớ chứa người ta ở cùng. Ca-dao