- Muốn cho thân không có bịnh trước hết phải để cho tâm không có bịnh. Tuân-sinh-Tử
- Vì một cây đinh mà hỏng một cái móng ngựa ; vì một móng ngựa mà hỏng một con ngựa và vì một con ngựa mà hại người cưỡi ngựa. G. Herbert
- Thân mình như hòn ngọc trắng, hễ cầm sẩy tay là vỡ tan. Gao-phan-Long
- Tư-cách với con người giống như hương thơm với cành hoa. Ch. M. Schwab
- Chỉ có những người đã từng chấn-hưng đạo-đức ở chính họ mới có thể lãnh việc chấn-hưng xã-hội. DanielRops
- Đức-hạnh sẽ không đi xa nếu sự tự-phụ không làm bạn với nó. La Rochefoucauld
- Nước trên mình con vịt còn rõ hơn là vết nhơ trên người đàn bà. Jean Giraudoux
- Đức-hạnh, nơi người này là sự e-sợ công-lý ; nơi nhiều người là sự yếu-đuối ; nơi những người khác là sự tính-toán. Gérard de Nerval
- Đức-hạnh là một người đàn-bà đẹp không tham-vọng. Xavier Forneret
- Thật là đẹp được làm người đức-hạnh, nhưng dạy cho kẻ khác được trở nên như thế lại càng đẹp đẽ hơn nhiều… và cũng là dễ hơn nhiều. Mark Twain
- Nói về đức-hạnh của phụ-nữ, sự thật và danh-tiếng thường khó mà đi đôi với nhau. Nữ Công-tước d'Abrantès
- Đức-hạnh chỉ cần nơi nó ; nó làm cho con người được đáng yêu trong đời sống và được tưởng nhớ đến sau khi đã chết. BGracian
- Chỉ có đức hạnh mới phân-biệt được con người vừa khi họ nằm xuống. Linh-mục De Choisy
- Cái nỏ biết uốn-nắn luôn thì mới cứng. Con ngựa có rèn luôn thì mới hay. Người học-trò có hạnh-kiểm tốt mới nên khôn-ngoan, nếu hạnh-kiểm không tốt mà quá khôn thì cũng như loài hùm-beo không ai dám đến gần. (Cách-ngôn liên-bích)
- Một quan mua người, mười quan mua nết. Tục-ngữ
- Nếu đẹp đã có tiếng đồn,
Lọ là nhí-nhảnh như trôn chích-chòe Ca-dao
- Tư cách là kim-cương, nó cắt được tất cả những thứ ngọc khác. Bartol