Tuyệt Thế Võ Hồn

Lượt đọc: 14699 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2957
Hoàng Điểu, cuối cùng đã tới

❊ ❊ ❊

Chương 2957: Hoàng Điểu, cuối cùng đã tới!

Rõ ràng là ngày thường nàng không biết đã bị quất bao nhiêu lần.

Nguyệt Thiền lạnh lùng nói: "Còn dám phân tâm? Mau chóng tu luyện!"

"Lần sau còn tái phạm, quất ba trăm roi!"

"Tuân lệnh!" Nữ hoàng Hắc Thủy Huyền Xà nén đau, nghiến răng, hít sâu một hơi, tiếp tục khoanh chân ngồi xuống, không nhìn về phía Trần Phong nữa.

Hiển nhiên, nàng cũng cảm thấy có lẽ vừa rồi mình đã sinh ra ảo giác.

Lúc này, Trần Phong cuối cùng cũng trút được gánh nặng trong lòng.

Chàng cũng đã có thể cảm nhận được trạng thái trong cơ thể mình.

Sau khi cảm nhận một lượt, Trần Phong liền biết đã xảy ra chuyện gì.

"Hóa ra, dương thọ hiện tại của ta chỉ còn lại nửa tháng, khiến ta gần như bước vào cảnh giới Thiên Nhân Ngũ Suy."

"Lúc này, mọi bộ phận trên cơ thể ta đều đang suy nhược tột độ."

"Thực lực của ta tuy không bị ảnh hưởng gì, nhưng cơ thể lại gần như đã phế rồi."

Trần Phong khẽ thở dài, thầm nghĩ trong lòng: "Chỉ đành trông chờ vào mười hai ngày sau!"

Thời gian mười hai ngày, thoáng chốc đã qua.

Trong mười hai ngày này, Trần Phong thu mình trong chiếc lá cây kia, không hề nhúc nhích.

Chàng chỉ biết nín thở ngưng thần, mỗi ngày đều điều chỉnh, đưa trạng thái của mình lên tới đỉnh cao nhất.

Mà trong mười hai ngày đó, cơ thể Trần Phong cũng từng chút từng chút một suy nhược xuống.

Mỗi ngày, chàng đều có thể cảm nhận được mình đang già đi.

Đều có thể cảm nhận được cơ thể mình đang suy nhược nghiêm trọng.

Đến ngày thứ mười hai, cả người Trần Phong đã đầy nếp nhăn trên mặt, tóc bạc trắng đầu.

Thậm chí, thân thể chàng đã còng xuống, sắc mặt lại càng tái nhợt.

Ấn đường đen kịt, toát ra một luồng tử khí mơ hồ!

Lúc này, nếu có người từ Triều Ca Thiên Tử Thành ở đây nhìn thấy chàng, e rằng sẽ kinh ngạc hét lên.

Đây vẫn là Trần Phong phong hoa tuyệt đại, dung mạo tuyệt thế kia sao?

Vẫn là Trần Phong không chỉ có thiên phú quán tuyệt thiên hạ, được xưng là thế hệ thiên kiêu, mà dung mạo tuấn lãng cũng khiến vô số người mê đắm kia sao?

Nếu không phải Trần Phong có một luồng ý chí kiên cường bất khuất, e rằng hiện tại chàng đã bị cảm giác suy nhược tột cùng này đánh gục rồi.

Nhưng Trần Phong, cuối cùng vẫn chống đỡ được!

Chàng vẫn chịu đựng được!

Tuy đến ngày thứ mười hai, chàng cảm thấy mọi vật trước mắt đều mờ mịt, có chút không nhìn rõ.

Tuy chàng cảm thấy cơ thể mình cực độ suy nhược, tuy chàng cảm thấy mình gần như không thể kiểm soát được cơ thể, cả người muốn run rẩy lên.

Nhưng cuối cùng, chàng vẫn chống đỡ được!

Trần Phong mắt không chớp nhìn chằm chằm ra bên ngoài, nhìn chằm chằm Đằng Xà.

Trên thân thể khổng lồ của Đằng Xà, những vết thương kia đã hồi phục được bảy tám phần, phần lớn vết thương đều đã kết một lớp vảy máu dày.

Có vài chỗ, thậm chí đã bong ra.

Còn vị trí bị thương nặng nhất cũng đã kết vảy máu, nhưng vẫn còn rất mỏng, có thể nhìn thấu qua lớp ngoài để thấy được lớp thịt màu xanh bên trong.

Có thể làm được đến mức này, có thể nói Nguyệt Thiền là người có công lớn nhất.

Nguyệt Thiền ngày nào cũng trị liệu cho Đằng Xà, Trần Phong đã từng chút từng chút một nhìn vết thương của Đằng Xà tốt lên.

Đến sáng sớm ngày thứ mười hai, Nguyệt Thiền và Nữ hoàng Hắc Thủy Huyền Xà dường như cũng cảm nhận được điều gì đó.

Theo lý mà nói, sáng sớm thức dậy, Nữ hoàng Hắc Thủy Huyền Xà phải tu luyện bài tập buổi sáng.

Nhưng lần này, Nguyệt Thiền lại ôm nàng vào lòng, hai người đứng trước ngôi nhà gỗ kia, nhìn về phía bầu trời xa xôi phương Nam, dường như đang chờ đợi điều gì đó.

Đằng Xà to lớn vô cùng kia cũng "bành" một tiếng, trực tiếp dựng thẳng thân mình lên.

Thân mình dựng thẳng tắp, cảm giác như đỉnh của Thông Thiên Kiến Mộc này lại mọc thêm một cây Thông Thiên Kiến Mộc nữa vậy.

Cơ thể nó run rẩy dữ dội, trên thân mình, ánh sáng màu xanh lưu chuyển.

Lập tức, "rắc rắc rắc rắc", toàn thân gân cốt đều phát ra một tràng tiếng nổ vang.

Lớp vảy trên toàn thân đều đang lật bay, từ đầu đến đuôi, vảy dựng lên, rồi lại hạ xuống.

Nhìn vào, giống như đang lưu động trên bề mặt cơ thể nó vậy.

Tất cả uế vật tích tụ trong những ngày qua đều bị chấn bay ra ngoài, thậm chí cả những lớp huyết tương, những mảng máu đông cứng trên bề mặt cơ thể nó cũng "rắc rắc" bay sạch.

Một luồng ánh sáng màu xanh lưu chuyển qua bề mặt cơ thể.

Trong chớp mắt, cơ thể nó đã sáng bóng như ngọc xanh, không còn chút bụi bẩn tạp chất nào nữa.

Nhìn thấy cảnh này, Trần Phong cũng không khỏi nín thở.

"Tới rồi! Tới rồi! Ngày quyết định vận mệnh của ta đã tới rồi!"

Ngay lúc này, đột nhiên từ trên bầu trời phương Nam truyền đến một tiếng kêu thanh thúy.

Tiếng kêu thanh thúy, như chim hoàng anh hót trong thung lũng.

Nhưng âm thanh lại vô cùng to lớn, hơn nữa còn mang theo sức xuyên thấu cực kỳ mạnh mẽ.

Luồng sức xuyên thấu này, như xé mây xuyên đá, khiến người nghe xong không khỏi khí huyết trong lòng sôi trào, tâm tình vì đó mà kích động.

Trần Phong dốc hết toàn lực mới đè nén được dòng máu trong tim gần như sắp sôi trào của mình.

Chàng cảm thấy toàn bộ máu trong cơ thể mình đang điên cuồng chảy trong huyết mạch, gần như khó mà kiểm soát.

Trong lòng chàng hoảng sợ: "Thực lực của Hoàng Điểu còn vượt xa tưởng tượng của ta."

"Lúc trước ta không nhận ra nó mạnh mẽ đến thế, bây giờ sau khi cảnh giới cao hơn mới phát hiện, Hoàng Điểu lại mạnh mẽ đến nhường này!"

"Một tiếng kêu thôi đã khiến ta gần như huyết mạch nổ tung!"

Tuy nhiên Trần Phong vẫn cưỡng ép kiểm soát được, không gây ra động tĩnh gì, hơi thở cũng không có biến động quá lớn.

Nếu không e rằng chàng đã bị phát hiện rồi.

Khoảnh khắc tiếp theo, Hoàng Điểu to lớn vô cùng cuối cùng đã xuất hiện trong tầm mắt của Trần Phong.

Tựa như một đám mây màu vàng kim phiêu diêu, to lớn tột cùng, đầy vẻ phiêu ảo.

Đôi cánh khổng lồ kia, sải cánh đạt tới ba ngàn dặm, trông còn lớn hơn cả Đằng Xà một chút.

Cực kỳ hoa quý, cực kỳ mạnh mẽ, cực kỳ hiển hách!

Hoàng Điểu treo mình lơ lửng phía trên Kiến Mộc, nhìn Đằng Xà, trong ánh mắt lộ ra một tia hận thù.

Mà Đằng Xà cũng nhìn Hoàng Điểu, trong mắt tràn đầy vẻ dữ tợn.

Nó phát ra một tiếng gào thét thê lương, thân mình đột nhiên căng thẳng, há to cái miệng rộng lao về phía Hoàng Điểu hận hận cắn tới.

Hoàng Điểu cũng phát ra một tiếng rít thanh thúy, hai cái móng vuốt sắt khổng lồ ẩn giấu dưới lớp lông vũ màu vàng dài, đẹp đẽ tuyệt trần kia đột nhiên vươn ra.

Hướng về phía đầu của Đằng Xà, hung hăng vồ tới.

Trong một khoảnh khắc, hai bên liền lao vào chiến đấu hỗn loạn.

Không cần bất cứ lời đối thoại nào, hai con cự thú trong những năm tháng đã qua đã chém giết nhau vô số lần, cứ cách nửa tháng là phải một sống một còn này, chính là thiên địch đích thực!

Giống như đang gánh vác một vận mệnh nào đó vậy!

Chỉ có một kẻ có thể sống sót!

Ngươi chết ta sống, chỉ vậy thôi!

"Rắc" một tiếng nổ lớn, móng vuốt khổng lồ của Hoàng Điểu và đầu của Đằng Xà hung hăng va chạm vào nhau.

Móng vuốt sắt to lớn vô cùng cày mạnh qua trên đầu Đằng Xà, phát ra một tràng âm thanh chói tai như tiếng kim loại va chạm.

Khiến Trần Phong cảm thấy ghê răng từng hồi.

Móng vuốt khổng lồ lướt qua trên đầu kia, để lại mấy đạo vết thương lớn sâu tới ba bốn mét.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2832
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.