Đây cũng là lý do khiến hắn không thể không nôn nóng, dù sao pháp tướng mạnh mẽ nhường ấy, nếu không thể sử dụng thì Trần Phong tự nhiên là vô cùng thất vọng.
Nhưng Trần Phong dù sao vẫn là Trần Phong, rất nhanh hắn đã bình tâm trở lại, trong lòng phẳng lặng như mặt hồ, khẽ tự nhủ: "Nhất định sẽ có cách, Trần Phong, ngươi gấp gáp làm gì chứ?"
Đúng lúc này, phía sau bỗng vang lên một giọng nữ trong trẻo: "Ngươi như thế này thì không thể nào cảm ứng được pháp tướng đâu."
Trần Phong giật mình quay đầu lại, liền thấy Hoàng Điểu đã đứng thẳng dậy.
Lúc này, vệt ửng hồng trên mặt và thân thể nàng vừa rồi đã biến mất, khôi phục lại như bình thường, đang nhìn Trần Phong mà nói một cách thản nhiên.
Trần Phong mỉm cười nói: "Nàng tỉnh rồi sao?"
Nghe câu hỏi này của Trần Phong, sắc mặt Hoàng Điểu không khỏi ửng hồng.
Nghĩ đến cảnh tượng vừa rồi của mình đều bị Trần Phong nhìn thấy, trong lòng nàng không khỏi có chút ngượng ngùng.
Nàng hơi thiếu tự nhiên nghiêng đầu sang một bên, khẽ nói: "Ừm, tỉnh được một lúc rồi."
"Vừa rồi thấy ngươi đang ngồi trầm tư suy nghĩ nên không làm phiền ngươi."
Trần Phong không hề phát giác ra sự khác lạ của nàng, mỉm cười hỏi: "Ý nàng là, ta như thế này thì không thể cảm nhận được pháp tướng, là sao vậy?"
Hoàng Điểu giải thích cho Trần Phong: "Đối với võ giả nhân loại các ngươi mà nói, quá trình hình thành pháp tướng là một việc cực kỳ gian nan."
"Không chỉ cần thực lực hùng hậu mà còn cần một tâm cảnh vô cùng trống rỗng, thanh tịnh, hơn nữa còn phải có cơ duyên xảo hợp mới được."
"Ba yếu tố này, thiếu một cũng không xong."
Trần Phong chậm rãi gật đầu.
Hoàng Điểu nhìn Trần Phong, ánh mắt lóe lên vẻ khác lạ, nói: "Tên nhóc nhà ngươi quả thực vận khí cực tốt, lặng lẽ không một tiếng động, lại có thể nhờ cơ duyên xảo hợp mà sở hữu được pháp tướng."
"Thế nhưng, cũng chính vì vậy mà căn cơ pháp tướng của ngươi vốn không vững, cực kỳ tệ."
"Ngươi hiểu chứ?"
Trần Phong gật đầu, suy tư một lát rồi nhìn nàng nói: "Ý nàng là, pháp tướng của người khác đều là từng chút một tu luyện mà thành, từng chút một tăng cường nên căn cơ vô cùng vững chắc."
"Còn pháp tướng của ta, bỗng chốc trở nên mạnh mẽ như vậy nên căn cơ vô cùng không ổn định, đúng không?"
"Đúng vậy, mặc dù giờ ta cũng không biết pháp tướng của ngươi được hình thành như thế nào." Hoàng Điểu nói.
Nàng đương nhiên không biết, bởi vì những chuyện xảy ra trong đan điền của Trần Phong chỉ có chính hắn mới hay.
Trần Phong cũng chẳng giấu giếm, mỉm cười kể lại quá trình đó cho nàng nghe.
Nghe xong, Hoàng Điểu sững sờ, hồi lâu sau mới hoàn hồn lại.
Nàng kinh ngạc thốt lên: "Trần Phong, ta sống lâu như vậy, luận về kiến thức cũng không phải là ít."
"Nhưng trường hợp xảy ra trên người ngươi, đừng nói là thấy, ngay cả nghe ta cũng chưa từng nghe qua."
"Quá hiếm thấy! Vậy mà lại nhờ cơ duyên xảo hợp như thế để hình thành pháp tướng! Thảo nào pháp tướng của ngươi khó triệu hồi đến vậy."
"Vừa rồi pháp tướng của ngươi xuất hiện, lúc đó ngươi có thể điều khiển được, nhưng giờ sức mạnh của nó đã cạn kiệt, ngươi đến cả việc triệu hồi cũng không làm nổi."
"Thông thường mà nói, dù là do pháp tướng quá mạnh hay do thực lực bản thân không đủ khiến thời gian duy trì pháp tướng không lâu, nhưng ít nhất vẫn có thể cảm nhận được nó."
"Vậy mà ngươi ngay cả điểm này cũng không làm được!"
Trần Phong vội vàng hỏi: "Vậy có phương pháp nào để bù đắp không?"
Hoàng Điểu mỉm cười: "Đúng là có một phương pháp có thể giải quyết, đó là một loại công pháp, tên là Dao Quang Bạch Nhật Tiên Phổ!"
"Dao Quang Bạch Nhật Tiên Phổ?" Trần Phong nhướng mày, khẽ lẩm bẩm mấy chữ này vài lần.
Hoàng Điểu gật đầu nói: "Không sai, chính là công pháp này."
"Dao Quang Bạch Nhật Tiên Phổ này là pháp quyết do một môn phái tên là Dao Quang Thánh Địa sáng tạo ra từ rất lâu về trước, môn phái này có kinh nghiệm rất sâu sắc về phương diện pháp tướng."
"Cường giả của môn phái bọn họ, cơ bản đến Vũ Đế cảnh đều có thể ngưng tụ ra pháp tướng, dù mạnh hay yếu thì chưa bàn tới, nhưng ít nhất là có thể ngưng tụ thành công, chỉ điểm này thôi đã mạnh hơn các môn phái khác một đoạn dài rồi."
Trần Phong gật đầu: "Không sai, có pháp tướng thì dù sao cũng sẽ mạnh hơn."
"Tuy nhiên," Hoàng Điểu bỗng dùng cái móng vuốt khổng lồ gãi gãi đầu, có chút phiền muộn nói: "Ta không biết công pháp này hiện nay còn hay không."
"Năm mươi vạn năm trước, Dao Quang Thánh Địa đã biến mất, sau đó công pháp này mới lưu truyền ra ngoài."
"Dù sao thì, ba mươi vạn năm trước công pháp này hẳn là vẫn còn, nghĩ chắc bây giờ trên Long Mạch đại lục vẫn chưa tuyệt tích đâu!"
Trần Phong nghe vậy không khỏi cười khổ.
"Ba mươi vạn năm trước? Hoàng Điểu và Đằng Xà này sống cũng thật là lâu, mở miệng ra là mấy chục vạn năm trước."
Hắn mỉm cười nói: "Lần này trở về ta sẽ tìm kiếm thật kỹ!"
Hoàng Điểu gật đầu, thở dài một tiếng: "Ta cũng không thể giúp được ngươi nhiều, dù sao ta đã rời khỏi nơi đó quá lâu rồi."
Trần Phong mỉm cười nói: "Biết được cái tên này đã là đủ rồi, Hoàng Điểu, ta thật lòng cảm ơn nàng."
Hắn bỗng hứng thú hỏi: "Nàng đến đây bao lâu rồi?"
Trong ánh mắt Hoàng Điểu thoáng hiện lên vẻ hồi tưởng: "Bao lâu rồi nhỉ?"
Nàng khẽ ngồi xuống, thở dài: "Nếu ta nhớ không nhầm thì, ta cùng Đằng Xà đến đây đã tròn năm mươi vạn năm rồi!"
"Cái gì? Tròn năm mươi vạn năm rồi?" Trên mặt Trần Phong lộ vẻ kinh ngạc.
Năm mươi vạn năm? Khái niệm gì vậy chứ? Đủ để Long Mạch đại lục trải qua một cuộc đại biến, đủ để thương hải hóa tang điền!
Mà đối với hai người bọn họ, đây chỉ mới là khoảng thời gian vừa đến Nam Hoang mà thôi.
Trong khoảnh khắc này, Trần Phong bỗng nhớ đến hai chữ: "Trường sinh!"
Không sai, chính là trường sinh!
Hai vị tồn tại này, cũng chẳng khác gì trường sinh cả!
Hoàng Điểu nhìn Trần Phong, nói: "Muốn nghe chuyện của ta và Đằng Xà không?"
"Tất nhiên." Trần Phong trịnh trọng gật đầu.
"Những chuyện khác ta không nói nhiều với ngươi, nhưng ta nghĩ, ngươi hẳn là rất hứng thú với ân oán giữa ta và Đằng Xà, chắc chắn rất muốn biết tại sao cứ cách một khoảng thời gian chúng ta lại đánh nhau một trận, đúng không?"
Trần Phong cười lớn: "Không sai, ta rất hứng thú về việc này, trong lòng ta vẫn luôn thắc mắc, không biết tại sao các ngươi lại làm như vậy."
Hoàng Điểu thở dài, trên mặt thoáng hiện vẻ đắng chát: "Ngươi cho rằng chúng ta muốn vậy sao?"
"Chúng ta làm thế, chẳng qua chỉ là để bản thân có thể sống sót mà thôi!"
"Ồ, để bản thân có thể sống sót?" Trần Phong nhìn Hoàng Điểu, trong lòng có chút kinh ngạc!
Hoàng Điểu nói: "Ta và Đằng Xà đều là những tồn tại vô cùng đặc biệt, ngươi chắc chắn nghĩ rằng hai chúng ta gần như cùng trời đất thọ ngang nhau, gần như sẽ không già đi, càng không thể già chết, đúng không?"
Trần Phong gật đầu.
"Thực tế không phải vậy." Hoàng Điểu lắc đầu nói: "Hai chúng ta, tuổi thọ rất dài, nhưng dù dài đến đâu, cũng có ngày phải chết."