Tuyệt Thế Vũ Thần (Tuyệt Thế Võ Thần)

Lượt đọc: 128137 | 10 Đánh giá: 9,6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1214
Đại chiến Long Đằng

❊ ❊ ❊

Trên đỉnh chủ phong của Kỳ Thiên sơn mạch, đôi mắt Long Đằng đột ngột mở ra, đôi mắt hoang dã xuyên thấu hư không, tựa như một con yêu long đang thức giấc từ giấc ngủ say. Đằng xa, phong lôi nổ vang, lợi kiếm rít lên tận chín tầng mây.

"Đến rồi." Lúc này, ánh mắt đám đông đều đồng loạt nhìn về phía bắc. Tiếng kiếm rít vang vọng hư không, người còn chưa tới nhưng đám đông đã thấy từng đợt khí lãng kiếm đạo đáng sợ gào thét lao đến. Khí lãng hai bên tựa như sóng lớn cuồn cuộn, như muốn lật úp cả đất trời. Ở tận cùng của luồng khí lãng khủng khiếp kia, một vệt kiếm quang đã xuất hiện.

Lâm Phong mặc một bộ cừu bào màu trắng, sau lưng mang theo cổ kiếm, thần sắc bình thản, xuất hiện tại vị trí trước nhất của cự kiếm, mà sau lưng hắn là mấy vị sư huynh của Thiên Đài.

Trận chiến lần này không chỉ là Lâm Phong đấu với Long Đằng, mà thực chất còn liên quan đến Thiên Đài và Thiên Long Thần Bảo, đương nhiên không thể chỉ có một mình Lâm Phong tới đây.

Thế nhưng những người đi sau cự kiếm đều lần lượt nhảy xuống, chỉ để lại Lâm Phong một mình trên cự kiếm, lao thẳng tới đỉnh Kỳ Thiên sơn mạch.

Cự kiếm từ trên trời giáng xuống tựa như muốn chẻ đôi đất trời, lao thẳng về phía Long Đằng, khí thế ngút trời.

Long Đằng thân hình lóe lên, tránh khỏi cự kiếm đâm từ trên trời xuống. Tiếng nổ lớn chói tai vang lên, đám đông chỉ thấy cự kiếm cắm thẳng vào Kỳ Thiên sơn mạch, xẻ dọc ngọn núi từ giữa, một vết nứt kiếm đạo đáng sợ xuất hiện trên Kỳ Thiên sơn mạch.

"Thật đáng sợ!" Sắc mặt đám đông chấn động, Lâm Phong giáng lâm, cự kiếm phá sơn mạch, tựa như muốn trấn áp khí thế bá đạo vô biên của Long Đằng.

"Thiên Vũ bát trọng, tu vi của hắn cuối cùng cũng tiến bộ." Từ khi rời khỏi Vận Mệnh Chi Thành đến nay đã gần một năm, Lâm Phong cuối cùng cũng đột phá lên cảnh giới Thiên Vũ bát trọng, quyết chiến với Long Đằng tại Kỳ Thiên sơn mạch.

Thu Nguyệt Tâm nhìn bóng người trên hư không, đôi mắt xinh đẹp như băng sương khẽ dao động một chút, nhưng ngay sau đó lại khôi phục sự bình tĩnh, tựa như mọi thứ không liên quan đến mình.

Y Nhân Lệ nhìn thấy Lâm Phong thì khẽ mỉm cười, chỉ một nụ cười thôi đã như muốn mê hoặc chúng sinh. Nàng từng nghe đồn Lâm Phong dùng tu vi Thiên Vũ thất trọng đã từng chém giết tôn giả của Thiên Long Thần Bảo, nay Lâm Phong đột phá Thiên Vũ bát trọng, không biết có thể chém giết Long Đằng hay không!

Ở thị trấn đằng xa, rất nhiều người ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xa xăm. Khi thấy Lâm Phong mặc cừu bào trắng đứng trên hư không, trong lòng họ bỗng nhiên bị lay động một cách khó hiểu. Đối thủ của đệ nhất thanh niên Thiên Long Thần Bảo lại là Lâm Phong... Lâm Phong từng sớm tối ở bên họ, người thanh niên tĩnh lặng từng bù xù rách rưới, từng thanh tú tuấn dật!

"Lâm thúc thúc!" Tiểu Thần nhấc chân định chạy về phía đó, nhưng Từ sư phụ đã ôm lấy cậu bé: "Nhóc con, đại chiến bên đó sẽ rất đáng sợ, không thể đến gần, hơn nữa khoảng cách xa như thế này thì nhóc đi qua nổi sao."

"Từ sư phụ, Lâm Phong thúc thúc có đánh thắng được tên xấu xa đó không!" Tiểu Thần nhìn Từ sư phụ bằng ánh mắt non nớt, hỏi với vẻ ngây thơ.

"Được, đại ca ca nhất định có thể!" Từ sư phụ còn chưa kịp nói, Diệp Tuyết bên cạnh đã lên tiếng tiếp lời, ánh mắt kiên định. Lâm Phong đại ca thanh tú đó, chính là đệ nhất thanh niên của Thiên Đài Bắc Hoang.

"Thiên Vũ bát trọng, cuối cùng ngươi cũng đến nộp mạng!" Đôi mắt Long Đằng như yêu ma, thần sắc lạnh lùng, sát ý ngút trời.

"Đùng!" Lâm Phong im lặng, không nói lời nào, chỉ bước ra một bước. Đất trời cùng cộng hưởng, một luồng đại thế thiên địa vô hình đáng sợ bao lấy thân thể Lâm Phong.

"Hôm nay chém ngươi trước, ngày sau, đệ tử Thiên Đài, ta Long Đằng nhất định sẽ giết từng đứa một!" Xung quanh người Long Đằng dường như có huyết quang lượn lờ, con yêu long thức tỉnh này muốn nuốt chửng Lâm Phong. Hắn dậm chân một cái, thân hình Long Đằng lao xuống, bất ngờ xuất hiện tại nơi đoạn núi bị cự kiếm của Lâm Phong chẻ đôi. Hắn gầm lên một tiếng, tựa như rồng rít, ngay sau đó đám đông chỉ thấy trên dãy núi, Long Đằng một tay che trời, dường như nâng cả một ngọn núi trong lòng bàn tay, chấn động lòng người.

"Long Đằng hiện tại có nhục thân lực đáng sợ đến mức nào cơ chứ!" Đám đông nhìn Long Đằng tay nâng sơn mạch lao lên trời, chỉ cảm thấy hô hấp dồn dập, trở nên vô cùng căng thẳng. Tiếng nổ ầm ầm đáng sợ vang lên, chỉ thấy Long Đằng đỡ lấy một góc ngọn núi, hung hăng oanh sát về phía Lâm Phong, thần lực bạt sơn!

Võ đạo cường giả có thể dễ dàng chẻ núi, cắt sông. Long Đằng nay đã bước vào Tôn Vũ cảnh, một tay chống trời.

"Đùng!" Bước chân Lâm Phong vẫn kiên định không dời bước tới trước, dù Long Đằng có nâng núi lao tới, lòng hắn vẫn tĩnh như nước, cùng đất trời cộng hưởng.

Tiếng gào thét cuồn cuộn đột ngột vang lên, chỉ thấy xung quanh Lâm Phong tuôn ra vô tận lợi kiếm. Từng thanh lợi kiếm này rực rỡ chói mắt, cùng mặt trời treo trên không trung chiếu rọi lẫn nhau, xuất hiện hào quang hỏa diễm, tựa như những thanh hỏa kiếm thực thụ.

"Đùng!" Lâm Phong bước thêm một bước, vô cùng tận lợi kiếm tựa như chuyển động theo bước chân hắn, mang theo uy áp thiên địa đáng sợ, đâm về phía Long Đằng. Trong chốc lát, đất trời cùng vang vọng. "Giết!" Long Đằng gầm lên một tiếng, yêu khí ngút trời, ngọn núi đáng sợ lao về phía vô tận lợi kiếm. Trong nháy mắt, tiếng xèo xèo vang lên không dứt, từng thanh lợi kiếm đâm ngọn núi đến mức thủng lỗ chỗ, nhưng ngọn núi đáng sợ kia vẫn đập về phía Lâm Phong.

Lâm Phong dậm chân thêm bước nữa, đất trời rung chuyển, sấm sét chấn động thiên khung. Hắn oanh ra một chưởng, sấm sét bao bọc toàn bộ ngọn núi. Tiếng nổ ầm ầm đáng sợ vang lên, ngọn núi không ngừng nổ tung, kiếm khí và sấm sét tàn phá bên trong. Cùng lúc đó, Long Đằng dùng một tay đâm thẳng vào trong ngọn núi, cả người xuyên qua ngọn núi, lao về phía Lâm Phong oanh sát.

"Rống..." Tựa như một con yêu long viễn cổ đang gào thét, cả ngọn núi hoàn toàn sụp đổ. Bóng dáng Long Đằng xuất hiện trước mặt Lâm Phong, bàn tay đính đầy long lân đáng sợ mang theo cự lực triệu cân, muốn dựa vào sức mạnh nhục thân khủng khiếp để nghiền nát Lâm Phong.

Lâm Phong không hề sợ hãi, trên người dường như có sấm sét cùng vang, lôi mang màu tím muốn phá diệt tất cả. Chưởng của hắn vậy mà trực tiếp oanh về phía Long Đằng, đối kháng với nhục thân đáng sợ của đối phương.

"Ầm" một tiếng nổ kinh người vang lên, thân thể Lâm Phong hóa thành một cơn cuồng phong, không một tiếng động bay ngược ra phía sau. Ánh mắt hắn vẫn bình thản, nhưng trong lòng lại thầm nghĩ, nhục thân lực của Long Đằng hiện giờ đã đạt đến cấp độ quái vật rồi. Nhục thân của hắn đã trải qua rèn giũa bằng sấm sét, tôi luyện qua ngàn lần, vậy mà vẫn còn khoảng cách với Long Đằng lúc này.

Trải qua sự tẩy lễ của bí cảnh, Thiên Long Yêu Thể đã hoàn thành lột xác, cả người như một con yêu long, cộng thêm việc bước vào Tôn giả cảnh giới, nhục thân của Long Đằng đã đáng sợ đến mức cực hạn, so với tôn giả mà Lâm Phong từng chém giết tại Thu gia thì không biết mạnh hơn bao nhiêu lần, e rằng Long Đằng dễ dàng có thể dùng nhục thân xé xác đối phương.

Thế nhưng vừa rồi bàn tay của Long Đằng cũng khẽ run lên. Nhục thân của Lâm Phong tuy không bằng hắn nhưng cũng đủ đáng sợ, cộng thêm sức mạnh áo nghĩa bùng nổ, suýt chút nữa đã xé toạc bàn tay hắn. Thiên Vũ bát trọng mà đã có uy thế đáng sợ như thế, nếu còn mặc cho Lâm Phong trưởng thành, sẽ đừng hòng áp chế được hắn nữa. Hôm nay nhất định phải chém Lâm Phong, nếu không hậu hoạn vô cùng.

"Bước chân vào Tôn giả, ngưng tụ huyết mạch bản thân, võ hồn dung nhập vào huyết mạch, hóa thành áo nghĩa, cũng hóa thành sức mạnh vô cùng. Ngươi, sao đấu với ta!" Long Đằng mang theo khí phách hoang dã, toàn thân bao phủ long lân khải giáp. Độ cứng nhục thân hiện tại của hắn e rằng đã sánh ngang với tầng thứ hạ phẩm thánh khí khải giáp rồi.

Chưởng Lâm Phong, kiếm ngưng hình, ý kiếm rít vang tận chín tầng mây, sở hữu ý sắc bén vô cùng.

Giờ khắc này, kiếm trong tay, thương thiên cũng có thể diệt.

Long Đằng lại một lần nữa oanh sát lao ra, một cánh tay hóa thành cánh tay yêu long thực thụ, bao phủ vảy màu đen nhánh, trông thật đáng sợ, vươn về phía Lâm Phong, tựa như muốn xé rách hư không.

"Phong Lôi Trảm!" Kiếm trong tay Lâm Phong vung lên, hư không xuất hiện tiếng gió sấm, oanh vào bàn tay Long Đằng, thế mà phát ra tiếng kim loại va chạm đáng sợ, tựa như cánh tay Long Đằng không còn là nhục thân đúc thành, mà là do long lân thực thụ tạo nên.

"Diệt cho ta!" Cánh tay yêu long của Long Đằng khựng lại, ngay sau đó rung lên dữ dội, tức thì vô số yêu long lợi trảo vươn ra, lao về phía cơ thể Lâm Phong mà xé rách.

Lâm Phong lướt một kiếm, hàn quang lóe lên, phong chi sở hướng, tử lôi nổ vang, trong chốc lát, những lợi trảo đó đều vỡ vụn.

"Ầm ầm ầm!" Trong hư không, bàn tay yêu long đáng sợ từ trên trời đè xuống, muốn nghiền nát Lâm Phong.

"Sát Na Hoang Vu!" Lâm Phong khẽ thốt lên một tiếng, Lưu Quang Kiếm nở rộ sát na phương hoa. Đám đông chỉ thấy trong hư không xuất hiện một đạo quang thúc hủy diệt chém về phía cánh tay yêu long kia.

"Xèo, xèo..." Tiếng động chói tai vang lên, cánh tay yêu long bị xé toạc một vết rách, huyết khí bàng bạc. Máu của Long Đằng tựa như yêu huyết, tràn ngập yêu tính hoang dã.

Long Đằng sắc mặt tái nhợt, nhưng sát khí hoang dã trong mắt vẫn nồng đậm vô cùng. Chỉ thấy cánh tay hắn rung mạnh một cái, sức mạnh huyết mạch đáng sợ phát ra tiếng rít, cánh tay bị thương trong nháy mắt hồi phục như cũ.

"Yêu Huyết Phí Đằng!" Tiếng gào thét cuồn cuộn của huyết mạch tựa như sóng thần bàng bạc. Cả người Long Đằng ngày càng trở nên yêu ma, toàn thân sắp bị long lân bao phủ hoàn toàn, xung quanh hắn như có huyết quang không ngừng lưu chuyển.

"Rống..." Hắn há miệng lớn, trên thiên khung dường như xuất hiện một cái đầu rồng dữ tợn, gầm lên một tiếng, chấn động đất trời cuồn cuộn, sơn mạch phía dưới không ngừng sụp đổ. Sức mạnh thôn phệ vô cùng bao trùm cơ thể Lâm Phong. Lâm Phong vung từng kiếm chém ra, chém đứt tiếng gầm giận dữ.

Từng đợt huyết quang đáng sợ lan tỏa ra, hóa thành một đạo huyết sắc tù lao, muốn giam cầm Lâm Phong vào trong đó.

"Tịch Diệt Không Sát!" Kiếm mang trong tay Lâm Phong vung lên, tù lao bị chém rách, căn bản không thể trói buộc được hắn. Bóng dáng Long Đằng lại giáng xuống, cánh tay yêu long cấu sát về phía Lâm Phong. Kiếm của Lâm Phong giận dữ chém ra, nhưng lại thấy Long Đằng dùng hai tay giữ chặt thanh kiếm, mặc kệ cánh tay bị xé toạc.

"Rống!" Tiếng gầm thét ngút trời chấn động khiến cơ thể Lâm Phong run rẩy, ngay sau đó trong cơ thể Long Đằng dường như có một cái đầu yêu long huyết sắc đáng sợ lao về phía Lâm Phong thôn phệ, to lớn vô biên, muốn nuốt chửng Lâm Phong trong một ngụm.

Võ hồn dung nhập vào trong huyết mạch, có thể phóng thích cùng với sức mạnh huyết mạch, không còn câu nệ vào việc võ hồn hiện sau lưng nữa.

"Giết!" Lâm Phong thốt ra một chữ, Thiên Cơ Kiếm trong nháy mắt xuất vỏ, hóa thành ánh sáng chói mắt lao về phía cái miệng rồng đang nuốt chửng trong hư không mà giết tới.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1198
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tịnh Vô Ngân

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.