Tuyệt Thế Vũ Thần (Tuyệt Thế Võ Thần)

Lượt đọc: 128260 | 10 Đánh giá: 9,6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1296
Một trang kinh thư

❊ ❊ ❊

"Phạn âm thật mạnh mẽ, dẫn động thiên địa trọng bảo cộng hưởng!" Lâm Phong nhìn từ xa nhóm tăng nhân Phật môn đang treo cao trên thiên khung, bọn họ vẫn đứng trên bàn tay to lớn của cự Phật. Phật đà vô biên to lớn kia tựa như chúng Phật chi tổ, kim thân vô tận, uy lực ngập trời, Phật quang phổ độ thiên hạ.

Phạn âm hối sáp vẫn không dứt, khoảnh khắc này, thân hình vô số cường giả lóe lên, lao về phía những luồng sáng chói mắt nhất.

"Oanh long!" Một tiếng nổ kinh khủng vang lên, tựa như một tia sét đánh ngang tai dội vào trong đầu đám đông, khiến sắc mặt vô số người tái nhợt, thậm chí những kẻ thực lực yếu kém máu tươi liên tục trào ra khỏi miệng. Cự Phật kim thân vô biên to lớn kia mang theo tiếng gầm rít chuyển động, hướng về phía ngôi sao rực rỡ nhất mà đi, Phật quang mở đường, bóng tối cũng phải thoái lui, không gì ngăn cản nổi.

"Lão khốn kiếp đó lại rớt xích rồi!" Lâm Phong cũng hừ lạnh một tiếng, khóe môi rỉ máu, trong lòng thầm mắng. Thời khắc mấu chốt thế này mà người không thấy đâu, mà với thực lực của hắn, nếu không xuất Vô Thiên kiếm thì làm sao tranh đoạt với kẻ khác? Phạn âm cuồn cuộn kia vô cùng đáng sợ, đã chấn động vào linh hồn, lúc mãnh liệt rung chuyển khiến khí huyết hắn cuộn trào, mạch máu cuồng rung không dứt.

"Thiên Lôi Âm Tự, đây là hợp kích chi thuật giống với Kiếm Các, chúng tăng hợp lực, kim thân cổ Phật hiện, Phật lực yểm thiên!" Lâm Phong chấn động trong lòng. Cổ Phật kim thân trên thiên khung kia lao về phía bảo vật đoạt mục, một tiếng quát lớn khiến thần ma cũng phải tránh xa. Một chưởng vỗ ra, từ trên trời xuất hiện một thủ ấn Phật vô biên to lớn, rít gào hướng phía dưới vỗ tới, những kẻ thực lực hơi yếu trực tiếp bị vỗ chết tươi.

"Cạch!" Lâm Phong trực tiếp bóp nát một tấm kiếm ấn, thân hình lập tức phóng vào trong bóng tối phía dưới. Chờ đến khi lại tung mình bay lên, đã là một thân bạch y, khí chất tiêu sái xuất trần, chính là bản tôn của Lâm Phong.

Nay trọng bảo xuất hiện, đám cường giả này đều bắt đầu điên cuồng, không có Phật ma, Phật cũng là ma. Một chưởng giáng xuống không biết đã vỗ chết bao nhiêu người. Nếu có cơ hội đoạt bảo, Vô Thiên kiếm, cần phải rút vỏ lần thứ hai rồi.

Kiếm khí tung hoành rít gào tới, chỉ trong nháy mắt, một thanh cự kiếm ngập trời xuất hiện bên cạnh Lâm Phong. Chỉ thấy Lâm Phong chỉ tay vào luồng sáng thứ hai, nói với cường giả Kiếm Các: "Đi đoạt lấy bảo vật đó!"

"Tuân mệnh, Thiếu chủ." Một tiếng nói cung kính truyền đến, sau đó cự kiếm do cường giả Kiếm Các hóa thành từ thiên khung đâm về phía luồng sáng rực rỡ thứ hai ở đằng xa.

Trong mắt Lâm Phong lộ ra phong mang. Lúc này, đám cường giả phần lớn đều đang tranh đoạt luồng sáng chói lọi nhất kia, đặc biệt là đám Tôn chủ cầm trong tay Hoàng khí, đều muốn đoạt được bảo vật tốt nhất. Vì vậy Lâm Phong để người Kiếm Các đi đoạt luồng sáng thứ hai, với thực lực của Kiếm Các, hẳn là không vấn đề gì.

Còn về phần Lâm Phong, bước chân một cái, hướng về phía luồng sáng chói mắt nhất kia mà đi. Chỉ thấy nơi đó đã xảy ra đại chiến kinh khủng, cổ Phật kim thân quang diệu thiên địa, ngàn vạn Phật thủ cùng oanh ra, thiên địa băng liệt. Mỗi một kích không biết có bao nhiêu kẻ đoạt bảo phải bị hủy diệt, cổ Phật lúc này, đã hóa thành Phật sát lục.

Lúc này, chỉ thấy cổ Phật khổng lồ kia vươn ra một bàn tay vàng óng vô biên to lớn, hướng về phía luồng sáng trong hư không. Bàn tay vàng này thô đến mười trượng, không ngừng chộp lấy bảo vật nơi xa. Mọi thứ xung quanh đều mất đi sắc thái, chỉ có Phật quang vạn trượng thịnh, tất cả mọi thứ đều phải tránh lui lăn đi.

"Cổ Phật do hợp sức của chúng tăng huyễn hóa ra, thực lực quả thật đáng sợ!" Đám đông trong lòng run rẩy. Tuy nhiên lúc này chỉ thấy một đạo thiên địa thô to vô biên oanh tới, va chạm với Phật chưởng cực lớn kia. Phiến thiên địa đó tựa như muốn băng liệt, tia sét kinh khủng theo Phật chưởng lan tràn, nhưng chỉ khiến cự chưởng Phật đạo khựng lại một lát, rồi tiếp tục lao về phía trước.

"Man Ngưu!" Yêu Tôn của Lôi Hoàng Đảo gầm lên một tiếng. Tức thì, Yêu Tôn dưới trướng Ngưu Ma Hoàng đằng xa cuồng hống một tiếng, giữa thiên địa xuất hiện vô số Man Ngưu, tiếng vó cuồn cuộn, giẫm đạp hư không, cả phiến thiên địa chấn động dữ dội, không ngừng oanh kích về phía Phật đạo chưởng ấn kia.

Tiếng ầm ầm đáng sợ liên tục vang lên. Lại thấy Tôn chủ Vấn gia trong lòng bàn tay nắm một thanh bảo dù, mãnh liệt mở ra. Lực lượng không gian vô tận lan tỏa, bóng dáng Tôn chủ Vấn gia đột nhiên biến mất, khoảnh khắc sau trực tiếp xuất hiện trước mặt luồng sáng chói lọi kia, bảo dù ụp xuống, muốn thu lấy nó.

"Cút ngay!" Trong hư vô có một bóng người xuất hiện, chính là Tề gia Tôn chủ. Một chưởng vỗ ra, không gian tựa như muốn nứt toác, chấn động khiến bảo dù khựng lại. Còn Tề gia Tôn chủ bàn tay vạch một đường trong hư không, một phiến không gian liền trói buộc lấy bảo quang.

"Giết!" Tôn giả Vấn gia quát giận một tiếng, tức thì lực sát sinh ngập trời phóng thích ra, bảo dù mở hướng về phía Tề gia Tôn chủ. Khí túc sát không gian vô tận dung hợp với lực lượng sát sinh áo nghĩa, hóa thành tia sáng sát phạt, đâm về phía Tề gia Tôn chủ.

"Đây là của ta!" Tề gia Tôn chủ gầm giận một tiếng, hoàn toàn không màng tới công kích của đối phương. Lúc này trong mắt hắn xuất hiện một tia điên cuồng, hướng về phía trọng bảo đã bị hắn trói buộc mà chụp tới.

"Chậm đã!" Một âm thanh thốt ra, trong hư không xuất hiện một đôi Thiên Mâu, lạnh lẽo vô cùng. Động tác của Tề gia Tôn chủ lúc này tựa như trở nên chậm chạp, khiến sắc mặt hắn tái mét.

"Tư Không Đồ!" Tề gia Tôn chủ gầm lên, chằm chằm nhìn bóng người trong hư không kia. Tiếng xì xì vang lên, tia sáng từ bảo dù của Vấn gia Tôn chủ bắn vào thân thể hắn, lực lượng không gian và lực sát sinh tàn phá bừa bãi. Trong mắt Tề gia Tôn chủ lộ ra vẻ tuyệt vọng, thân thể bị xé rách.

"Lại đây!" Bàn tay Tư Không Đồ run lên, không gian tựa như vặn vẹo, Thiên Mâu đáng sợ, bảo quang chói mắt hướng về trong tay hắn mà đi.

"Ông!" Một bóng người lướt qua, bảo quang đột ngột biến mất không thấy đâu, đã bị người ta đoạt vào tay rồi. Khoảnh khắc này đám đông ánh mắt đột nhiên ngưng lại, lấy đi rồi?

"Ở kia!" Đám đông hướng về một phương hướng nhìn lại, vừa rồi có một luồng sáng chói lọi lóe lên rồi biến mất, là ánh sáng bảo vật phát ra trước khi được thu lại.

"Người của Huyết Hoang Luyện Ngục!" Ánh mắt mọi người đột nhiên ngưng lại, chắc chắn là người của Luyện Ngục. Ám Ảnh Liệp Thủ, Ảnh Tử Võ Hồn, màn đêm là lớp ngụy trang tốt nhất của bọn họ.

"A Mễ Mê Mễ..." Phạn âm cuồn cuộn lại vang lên, hư không đại sáng, Phật quang chiếu rọi hư không. Tức thì không xa có một bóng đen u ám xuất hiện, ở phía dưới đám đông. Kẻ đó không trốn, một khi hắn bỏ chạy tất nhiên sẽ dẫn động hư không chấn động, chi bằng trốn ở phía dưới đợi đám đông đuổi theo hắn. Nhưng hắn hiển nhiên không ngờ Phật quang lại đáng sợ như vậy, khiến hắn không đường trốn chạy.

Thấy ánh mắt kinh người của vô số người bắn về phía mình, kẻ đó sắc mặt nhất thời tái nhợt, thân hình run lên, hóa thành một đạo hắc quang. Tuy nhiên đúng lúc này, thiên địa biến ảo, tựa như xuất hiện một khung cảnh khác, màn sương mù cuồn cuộn tuôn ra, hắn tựa như lọt vào trong đó, căn bản không cách nào chạy thoát.

Huyễn cảnh, là cường giả của Huyễn Thế Thiên Cung ra tay rồi!

"Giết!" Bàn tay Phật đạo kinh khủng lúc này không ai ngăn cản, vỗ về phía cường giả Luyện Ngục kia, đáng sợ vô biên.

"Cho các ngươi!" Tiếng trầm thấp truyền ra, kẻ đó trong nháy mắt ném ra rất nhiều nhẫn trữ vật, tuy nhiên căn bản không ai đếm xỉa đến hắn, tất cả công kích đều giáng xuống trên người hắn, trên trời không đường.

"Oanh rắc!" Thân thể bị công kích vô tận oanh thành phấn vụn, trong hư không xuất hiện một chiếc nhẫn trữ vật màu đen thẫm, chính là chiếc này.

Tất cả mọi người tức thì đều lao về phía bên kia. Tuy nhiên đúng lúc này, sương mù dấy lên, từng tiếng cười khanh khách truyền đến, trước mặt đám đông tựa như xuất hiện vô số bóng dáng nữ tử tuyệt diễm, khơi gợi lục dục của bọn họ.

Về phần Lâm Phong, lúc này vẫn đang ở ngoài huyễn cảnh, lặng lẽ đứng trong một góc không bắt mắt. Trọng bảo hiện, tất cả cường giả tranh nhau đoạt lấy, rất nhiều người đều hiểu ra tay trước rất nguy hiểm, tuy nhiên bọn họ lại không dám để người khác cướp trước, nếu bị người khác đoạt mất rồi chạy thoát thì làm sao? Cho nên, không ai muốn đợi, đều là trực tiếp tranh đoạt.

Nhưng đối với Lâm Phong mà nói, thực lực hắn quá yếu, không có tư cách tranh đoạt. Cho dù Vô Thiên kiếm xuất vỏ, trong tình huống đám Tôn chủ đều có mặt, hắn muốn đoạt bảo không khác gì nằm mơ giữa ban ngày, một người quát lớn một tiếng là có thể chấn chết hắn, điều hắn có thể làm chính là chờ đợi cơ hội.

"Bên kia gần xong rồi!" Lâm Phong phóng tầm mắt nhìn về phía xa, cường giả Kiếm Các ở một trận doanh khác đang chiếm ưu thế tuyệt đối, đoạt lấy món bảo vật kia hẳn là nắm chắc trong tay.

"Món bảo vật này, cũng phải lấy!" Trong mắt Lâm Phong xẹt qua một tia sắc bén, tâm niệm vừa động, tức thì một luồng ý niệm từ mi tâm hắn xuyên thấu ra, sau đó lặn xuống lòng đất. Đồng thời, nơi xa có rất nhiều bóng người đang lóe lại phía bên này, chính là đám Ma Khôi kia!

Hắn vừa rồi đã nhìn rõ, bảo vật này dường như là một trang kim thư, rất có thể là một bộ Đế kinh, thậm chí, Tam Sinh kinh!

"Nếu thật sự là Tam Sinh kinh, đám cường giả này lấy được vào tay e là sẽ không quay về Bát Hoang cảnh nữa rồi!" Lâm Phong lẩm bẩm nói, lấy được Đế kinh rồi, ai mà chịu giao ra!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1274
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tịnh Vô Ngân

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.