Tuyệt Thế Vũ Thần (Tuyệt Thế Võ Thần)

Lượt đọc: 130095 | 10 Đánh giá: 9,6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1848
Thần Điện

❊ ❊ ❊

“Vậy nếu ta muốn đi tới các thế giới khác thì phải làm sao?” Lâm Phong mỉm cười hỏi tiểu nhị. Tức thì không ít người trong tửu lầu đều đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía hắn. Gã này chẳng lẽ điên rồi sao, tu vi chỉ mới là Minh Tôn mà đã dám nói đến việc đi tới các thế giới khác. Cho dù thực sự có thế giới khác đi chăng nữa, cũng chẳng phải là nơi mà kẻ tu vi Minh Tôn cỏn con có thể tới được.

“Khách quan, ngài làm khó tiểu nhân rồi. Ngài nên đi hỏi Thập Điện Diêm Vương, nếu không thì phải thỉnh giáo những vị Minh Đế cường đại. Ngài hỏi ta, ta biết đường nào mà lần.” Tiểu nhị nhún vai, cười nói: “Khách quan, hay là ngài xem thử muốn dùng gì đi.”

Ánh sáng lóe lên, chỉ thấy trong tay Lâm Phong xuất hiện một món Hoàng khí, là một món hạ phẩm Hoàng khí, đôi găng tay tỏa ra hào quang màu vàng. Hắn nói với tiểu nhị: “Ngươi cứ lấy đại cho ta món gì đó đi. Nếu như có thể trả lời thêm cho ta vài câu hỏi, món này chính là của ngươi.”

“Khách quan, món Minh khí này thật lạ kỳ.” Tiểu nhị nhìn thấy món Hoàng khí Lâm Phong lấy ra, thần sắc lập tức ngưng trọng lại: “Có vẻ là quy tắc hệ Kim, nhưng tại sao lại cảm thấy khác biệt đến thế, dường như thiếu mất thứ gì đó vậy.”

Những người khác trong tửu lầu cũng đồng loạt hướng ánh mắt về phía món Hoàng khí Lâm Phong lấy ra. Một người đứng dậy, bước tới trước bàn Lâm Phong, giơ tay ra. Trong tay hắn, từng tia quy tắc màu vàng lan tỏa. Trong quy tắc màu vàng của hắn còn ẩn chứa một tia Minh lực, khiến đồng tử Lâm Phong khẽ co rút. Quy tắc khác biệt!

“Quy tắc của thế giới này và quy tắc của Cửu Tiêu đại lục hơi có chút khác biệt. Sự khác biệt này cũng giống như quy tắc của ta và quy tắc Cửu Tiêu đại lục vậy. Chỉ là quy tắc Minh giới và quy tắc Cửu Tiêu đại lục dường như sự khác biệt còn rõ ràng hơn nhiều. Ở Cửu Tiêu đại lục, ngoài bản thân ta ra thì không ai có thể cảm nhận được quy tắc của ta có chỗ khác biệt.”

Lâm Phong cảm thấy tim mình khẽ rung lên. Minh giới này chẳng lẽ thực sự tự thành một giới, là một đại thế giới hay sao!

Nếu như nói vậy, thế giới Võ Hồn của hắn chẳng lẽ cũng là một đại thế giới đang ở giai đoạn sơ khai?

Tiểu thế giới do con người sáng tạo ra, vậy cái gọi là đại thế giới thì sao? Nếu thế giới Võ Hồn của ta là một đại thế giới đang ở giai đoạn sơ khai, chẳng lẽ nó cũng do người sáng tạo ra?

Thế giới Võ Hồn, vốn do chính tay Lâm Phong tạo nên!

Nghĩ tới đây, lòng hắn không khỏi dâng lên những đợt sóng. Hắn cảm thấy mình dường như đã chạm tới bí mật cốt lõi của võ đạo thế giới.

Có lẽ, một thế giới hoàn chỉnh được hợp thành từ tất cả các thế giới lớn nhỏ, mới chính là võ đạo thế giới chân chính.

“Món Minh khí này của ngươi từ đâu mà có?” Cường giả nọ hỏi Lâm Phong. Hắn cảm nhận được sức mạnh quy tắc khác lạ trong món Hoàng khí này, sao có thể không dấy lên gợn sóng trong lòng? Giống như Lâm Phong, hắn cũng cảm thấy mình đã chạm tới bí ẩn nào đó. Hắn nhìn ánh mắt của Lâm Phong, cứ như đang nhìn một bí mật vậy.

“Nhặt được.” Lâm Phong bình thản nói, sau đó nhìn tiểu nhị, mỉm cười: “Tiểu nhị, ngươi có biết trong Minh giới chúng ta, kẻ mạnh nhất là ai không?”

“Khách quan nói đùa rồi, kẻ mạnh nhất Minh giới đương nhiên là Minh Thần vĩ đại.” Tiểu nhị tùy ý nói. Minh Thần là chúa tể của thế giới, tuy chưa từng có ai nhìn thấy Minh Thần, nhưng người ở Minh giới đều tin rằng Minh Thần tồn tại, ông ta cai quản Minh giới.

“Ngươi từng thấy Minh Thần chưa?” Tim Lâm Phong khẽ động, nhưng vẻ mặt vẫn không lộ chút cảm xúc, tiếp tục hỏi.

“Kẻ từng thấy Minh Thần, tiểu nhân sao có thể tiếp xúc tới.” Tiểu nhị cười lắc đầu.

“Vậy ngươi đoán xem Minh Thần đang tu luyện ở nơi nào?” Lâm Phong hỏi.

“Chắc là ở Minh Thần điện đi!” Tiểu nhị cười nói, khiến đồng tử Lâm Phong khẽ co rút lại. Minh Thần điện, Thần điện!

Minh Thần là chúa tể Minh giới, Minh Thần ở trong Thần điện, vậy cũng có thể nói, Minh Thần điện cai quản Minh giới. Thần điện, chính là chủ nhân của một giới.

“Rốt cuộc ngươi là kẻ nào?” Cường giả Võ Hoàng bên cạnh Lâm Phong chằm chằm nhìn hắn, trong đồng tử đen láy bắn ra những tia hàn quang. Những vấn đề Lâm Phong hỏi quá đỗi bình thường, thân là một Minh Tôn, hắn không thể nào không biết. Chính vì những câu hỏi bình thường này mà cường giả Võ Hoàng càng nghi ngờ Lâm Phong hơn. Sở hữu Minh binh có sức mạnh quy tắc khác biệt, lại còn hỏi mấy câu đơn giản khó hiểu.

Người này, hắn có bí mật!

Không chỉ hắn nghĩ vậy, những người trong tửu lầu tuy đang uống rượu nhưng ánh mắt đều dõi theo Lâm Phong, họ cũng cho rằng người này đang che giấu bí mật.

Lâm Phong nâng ly nước đen trên bàn lên, nhấp một ngụm, ngẩng đầu nhìn nam tử trước mắt, ánh mắt đột nhiên lóe lên vẻ sắc bén: “Nếu ta nói ta đến từ thế giới khác, ngươi có tin không?”

“Phụt!” Ấm trà trong tay tiểu nhị rơi xuống đất, tửu lầu bỗng chốc trở nên tĩnh lặng, ánh mắt mọi người vào khoảnh khắc này đều đổ dồn vào người Lâm Phong. Đến từ thế giới khác?

“Là thế giới như thế nào?” Cường giả Võ Hoàng kia hỏi.

“Cửu Tiêu đại lục!” Lâm Phong đáp. Mọi người đều chằm chằm nhìn Lâm Phong. Cửu Tiêu đại lục, thế giới khác.

Lâm Phong vừa nói vừa đưa tay ra, tức thì những ánh quang vàng rực rỡ lóe lên, đó là sức mạnh của Không Gian quy tắc. Lâm Phong ngẩng đầu nhìn lên không trung tửu lầu, dường như đang nhìn trời. Thế nhưng khóe miệng Lâm Phong nhanh chóng hiện lên một nụ cười khổ, trong lòng lẩm bẩm: “Ta còn tưởng có thể lại bị trời ganh ghét một lần nữa, như vậy có thể lại chịu đựng một kiếp nạn Thiên Đố lần nữa rồi.”

“Sức mạnh quy tắc, thân là Minh Tôn mà ngươi nắm giữ sức mạnh quy tắc lại vượt qua cả Minh Hoàng bình thường.” Cường giả Võ Hoàng nhìn Lâm Phong, kinh ngạc nói.

“Ta đến từ thế giới khác, có lẽ quy tắc không được thế giới các ngươi công nhận chăng.” Lâm Phong cười nói. Tức thì, người trong tửu lầu đều dần dần tin lời Lâm Phong, hắn thực sự đến từ thế giới khác.

“Bây giờ ta muốn trở về thế giới của mình, không biết chư vị có biết cách nào không?” Lâm Phong dứt khoát nói ra sự thật. Dù sao hắn đến từ thế giới khác cũng không có xung đột lợi ích gì với người Minh giới, cũng sẽ không gây ra chuyện khiến người khác đối phó hắn.

“Nơi này là Tống Đế thành, một trong mười đại chủ thành của Minh giới. Ta tuy không biết ngươi tới bằng cách nào, nhưng nếu ngươi muốn trở về thì e rằng phải tìm được Tống Đế, thành chủ của phủ Thành chủ. Thân là một trong mười vị thành chủ của Minh giới, ông ta có lẽ biết bí ẩn về các thế giới khác. Tuy nhiên ngươi chỉ là một Minh Tôn hay Minh Hoàng nho nhỏ, muốn gặp Tống Đế thì gần như là chuyện không thể!”

Cường giả Võ Hoàng bên cạnh Lâm Phong lên tiếng. Lúc này, lòng người trong tửu lầu đều dấy lên chút gợn sóng. Minh giới của họ ngoài mười đại chủ thành ra, thì chỉ còn lại thế giới địa ngục dưới quyền quản lý của Thập Điện Diêm Vương. Họ cũng từng đoán xem liệu có sự tồn tại của thế giới khác hay không, nhưng đều không thể xác định. Sự xuất hiện của Lâm Phong đã khẳng định sự nghi ngờ đó: ngoài Minh giới, thực sự có tồn tại thế giới khác.

“Tống Đế thành.” Lâm Phong lẩm bẩm. Một trong mười vị thành chủ phủ lớn nhất Minh giới, không biết tu vi của Tống Đế này đáng sợ tới mức nào, e rằng tuyệt đối là tồn tại cấp bậc như Phủ chủ Cửu U. Với tu vi của hắn mà muốn gặp được nhân vật như vậy, quả thực không hề dễ dàng.

“Ta tên Trương Hành, còn ngươi?” Cường giả Võ Hoàng kia ngồi xuống, đối với Lâm Phong đã không còn địch ý. Bây giờ hắn chỉ còn sự tò mò đối với Lâm Phong, hắn rất muốn biết cái thế giới khác kia, Cửu Tiêu đại lục, là một thế giới như thế nào.

“Lâm Phong.”

“Lâm Phong, Tống Đế hiếu chiến, quân đoàn của phủ Thành chủ ông ta đều là những kẻ bách chiến bách thắng. Ngươi muốn gặp Tống Đế, trước hết phải trở thành một thành viên trong quân đoàn Thành chủ.” Trương Hành nói với Lâm Phong: “Tuy nhiên người trong quân đoàn Thành chủ đều là những cường giả đáng sợ, bách chiến bách thắng, quá khó khăn. Lần này ta tới Tống Đế thành cũng là muốn thử một phen, nhưng cũng không nắm chắc phần thắng.”

Trương Hành nói với Lâm Phong. Lâm Phong hiện tại quả thực cần người chỉ dẫn, nếu không ở Minh giới này, hắn chẳng khác nào kẻ mù, chẳng biết gì cả.

“Thế nào gọi là bách chiến bách thắng?” Lâm Phong hỏi Trương Hành.

“Tống Đế chiêu mộ quân đoàn Thành chủ, thiết lập Tinh Anh Chiến Đài bên ngoài phủ Thành chủ. Mỗi ngày đều sẽ có rất nhiều cuộc chiến, hơn nữa còn có rất nhiều nhân vật lớn tới quan chiến. Có thể đạt được chiến tích bách chiến bách thắng thì có thể gia nhập quân đoàn Thành chủ, trở thành một thành viên trong đó.” Trương Hành giải thích với Lâm Phong.

“Những kẻ có thể đạt được bách chiến bách thắng tuyệt đối đều là cường giả tinh anh, họ có cam tâm trở thành thành viên quân đoàn Thành chủ không?” Lâm Phong hỏi, khiến người trong tửu lầu đều nhìn hắn với ánh mắt kỳ quặc, Lâm Phong liền biết mình chắc chắn đã nói sai rồi.

“Lâm Phong, ngươi là người thế giới khác nên không biết sự lợi hại của quân đoàn Thành chủ. Minh giới chỉ có mười đại chủ thành, mười vị thành chủ nắm giữ nguồn tài nguyên mạnh nhất Minh giới. Chỉ có trở thành người trong quân đoàn Thành chủ mới có thể tận hưởng những tài nguyên này, có thể tới thế giới địa ngục thực hiện nhiệm vụ rèn luyện, nâng cao thực lực.” Trương Hành kiên nhẫn giải thích với Lâm Phong.

Lâm Phong khẽ gật đầu, Minh giới tự thành một giới, xem ra quả nhiên khác với Cửu Tiêu đại lục.

“Chỉ là, Minh giới rộng lớn mà chỉ có mười đại chủ thành, trong khi chiến đấu lại diễn ra mỗi ngày, vô cùng vô tận, có nhiều cường giả tới tham chiến như vậy sao?” Lâm Phong tò mò hỏi.

Điều này khiến Trương Hành cười khổ không thôi, nói: “Nếu ngươi biết mười đại chủ thành này rộng lớn tới mức nào thì đã không nói vậy. Hơn nữa, người ở các nơi địa ngục cũng không ngừng sinh sôi nảy nở ra cường giả, sẽ không ngừng bước vào mười đại chủ thành của Minh giới. Minh giới rộng lớn như vậy, làm sao có thể thiếu nhân vật mạnh mẽ.”

“Có lẽ Minh giới và thế giới cũ của ta quả thực có sự khác biệt rất lớn.” Lâm Phong mỉm cười nói.

Mà lúc này, tại Cửu Tiêu đại lục, cách Cửu U Tuyệt Địa vạn dặm xa xôi, một bóng trắng khẽ mở mắt, trong đồng tử lóe lên một tia hàn quang sắc bén, chằm chằm nhìn về phía phương hướng của Cửu U Tuyệt Địa. Nếu Thất Dạ Thiên Quân ở đây chắc chắn sẽ kinh hãi, bởi vì người này chính là Lâm Phong đã tiến vào địa phủ.

“Bản tôn bước vào Minh giới, không biết khi nào mới có thể ra ngoài. Xem ra mọi thứ trong đại thế giới này, ta cần phải thay bản tôn chống đỡ trước.” Lâm Phong này lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên: “Chỉ là ta rời xa bản tôn, chỉ có một phần ba chiến lực, hơn nữa rất nhiều sức mạnh đều không thể sử dụng. Phải cẩn thận, nếu không bản tôn cũng sẽ bị trọng thương!”

Nói xong, phân thân của Lâm Phong thân hình lóe lên, rời xa Cửu U Tuyệt Địa, hướng về phía Bát Hoang mà đi!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1817
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tịnh Vô Ngân

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.