Lúc này xung quanh Lâm Phong, không ít người đã chứng kiến cảnh hắn tru sát gã trung niên kia, không khỏi kinh hãi trong lòng. Thanh niên này tuy không tính là quá mạnh mẽ, nhưng dù sao cũng là một cường giả cảnh giới Thượng vị Minh Hoàng, hơn nữa lại có kỹ nghệ siêu phàm về kiếm đạo, vậy mà lại chết trong tay Lâm Phong.
Lâm Phong nhìn có vẻ tu vi chỉ ở cảnh giới Hạ vị Minh Hoàng, nhưng tu vi thật sự của hắn hẳn phải là Trung vị Minh Hoàng. Song, Sinh Tử trận đạo hắn khắc ra uy lực vô cùng, đoạt lấy sinh tử của người khác. Thứ sức mạnh tử vong này khiến ai nấy nhìn vào đều thấy sợ hãi. Tuy không phải kiểu tấn công có sức phá hoại mạnh mẽ, nhưng trực tiếp khiến một cường giả tử trận, mất mạng, mới thấy được chỗ đáng sợ của nó.
Lâm Phong trên Sinh Tử trận đạo đã bắt đầu thu thập chiến lợi phẩm. Lần này không còn ai xem Lâm Phong là cá nằm trên thớt mà xông lên nữa. Sinh Tử trận đạo do Lâm Phong khắc ra mang tính đe dọa rất lớn, chớ có để bản thân sơ sẩy mà gục ngã trong tay hắn.
Sau khi thanh lý xong chiến lợi phẩm, ánh mắt Lâm Phong vô tình liếc nhìn về phía xa vài cái. Hắn đương nhiên biết đại chiến vừa rồi đã thu hút không ít người, nhưng hắn vẫn lóe thân, trực tiếp rời khỏi nơi này. Sự tự tin mạnh mẽ này ngược lại khiến không ai dám dễ dàng truy kích hắn. Ở dưới sự vây hãm của cường địch mà vẫn có thể thản nhiên như vậy, rõ ràng người này rất tự tin vào thực lực của bản thân, không hề sợ hãi bọn họ.
Lòng người vốn là như vậy, Lâm Phong càng biểu hiện bất cần, những người khác lại càng cảnh giác với hắn.
Lâm Phong đang lướt đi với tốc độ cao không còn ngự không nữa, mà đáp xuống mặt đất, như vậy mục tiêu sẽ nhỏ hơn một chút.
Sau một lát, Lâm Phong tìm thấy một vùng núi non địa thế thoáng đãng, đi đến nơi cao nhất của dãy núi này. Từ đây, có thể trực tiếp nhìn bao quát tất cả các khu vực xung quanh.
"Chính là chỗ này!" Lâm Phong nhìn quanh một lượt, sau đó dừng lại, khắc từng đạo vân lộ trên mặt đất. Cả đỉnh núi bao la, ánh sáng Thái Cực Sinh Tử trận lúc ẩn lúc hiện. Không bao lâu sau, một tòa Sinh Tử đại trận khổng lồ đã thành hình, ánh sáng Thái Cực chói mắt. Thế nhưng, chỉ thấy Lâm Phong tâm niệm khẽ động, lập tức cả dãy núi tỏa ra khí tức sinh sôi không dứt, dường như trong nháy mắt đã không còn chút tử khí nào.
Làm xong những việc này, Lâm Phong vẫn chưa dừng việc khắc trận. Rất nhanh, trên Sinh Tử trận đạo bắt đầu chồng lên các đạo quang văn. Sau một lát, hư không nơi này bắt đầu lan tỏa ý cảnh huyễn hóa, phiêu miểu vô hình, khiến người ta không thể nắm bắt.
Cuối cùng, khi một đại Huyễn Hóa trận đạo cũng thành hình, cả dãy núi đều tràn ngập sinh cơ như trong mộng ảo, khiến người ta cảm thấy nơi đây chính là cảnh giới sinh mệnh tuyệt vời, có thể khiến người ta lưu luyến quên cả lối về.
Lâm Phong liên tiếp khắc hai đạo trận pháp, lúc này mới dừng lại, khoanh chân ngồi xuống. Tâm niệm khẽ động, bên cạnh tức thì xuất hiện một bóng dáng Lâm Phong khác, chính là một đạo phân thân bình thường. Phân thân này trực tiếp đứng dậy, đi về một phía đỉnh núi, thay Lâm Phong canh giữ trận đạo này, đồng thời để ý động tĩnh của vùng xung quanh. Nếu có tình huống gì, sau khi phân thân biết được, bản tôn đang tu luyện của hắn cũng có thể lập tức tỉnh lại từ trong quá trình tu luyện.
Bản tôn của Lâm Phong trực tiếp nhắm đôi mắt lại, trong đầu hiện lên một bàn cờ. Bàn cờ này giống như Thiên Diễn kỳ bàn, mà Lâm Phong hắn, đang đứng ngay trên bàn cờ đó.
Trên bàn cờ lúc này khắc hai đại trận đạo: Thái Cực Sinh Tử đại trận đạo và Huyễn Hóa trận đạo. Những đạo quang văn kia dường như đều được khắc rõ ràng ở đó, khiến Lâm Phong có thể nhìn thấu trong nháy mắt.
"Chư Thiên trận đạo vốn là do diễn hóa mà sinh, trong một niệm có thể thành trận. Ba ngàn đại trận đạo chỉ là nền tảng của Chư Thiên trận đạo. Hiện tại ta đã khá thuần thục một vài loại trong ba ngàn đại trận đạo, nếu có thể mượn Thiên Diễn Thánh Kinh để trận đạo tiếp tục diễn hóa, thành tựu nên trận đạo độc hữu, hơn nữa càng thuần thục để rút ngắn thời gian khắc trận, như vậy uy lực sẽ càng mạnh hơn."
Lâm Phong thầm nghĩ trong lòng. Sinh Tử trận đạo đã thành, nhưng lúc Lâm Phong đánh chết gã trung niên, hắn cảm thấy rằng chỉ dựa vào sức mạnh của Sinh Tử đại trận đạo thì vẫn sẽ khiến cường giả chạy thoát, không thể làm được chuyện tất sát. Hơn nữa, việc khắc trận cũng cần không ít thời gian, nếu như gặp phải nhân vật lợi hại hơn, hoặc cùng lúc gặp hai người chặn giết, hắn sẽ lập tức rơi vào nguy cảnh.
Trong đầu, mượn sức mạnh của Thiên Diễn Thánh Kinh, từng đạo quang văn trong Thiên Diễn kỳ bàn bắt đầu diễn hóa. Sự diễn hóa này rất lâu dài, Lâm Phong hoàn toàn chìm đắm vào đó, quên đi tất cả mọi thứ bên ngoài. Có một đạo phân thân ở bên ngoài, hắn cũng không cần lo lắng về an nguy, còn có thể tùy thời giám sát xem nơi xa có chuyện gì xảy ra.
Sau vài canh giờ, thấy có một người đi đến phía Lâm Phong, ánh mắt nhìn hai bóng dáng trên đỉnh núi, trong mắt lộ ra một tia thần sắc kinh ngạc.
"Thật là sinh mệnh lực vượng thịnh." Người này chậm rãi mở miệng, sau đó bước một bước, đứng trong vùng sinh mệnh phiêu miểu kỳ diệu này, nhìn phân thân kia của Lâm Phong, nói: "Sinh mệnh chi khí của các hạ vượng thịnh bàng bạc như thế, tuyệt đối không phải cảnh giới Hạ vị Minh Hoàng đúng không?"
"Cách trăm bước, xin dừng bước." Phân thân của Lâm Phong bình tĩnh mở miệng, đôi mắt đen láy kia nhìn đối phương, không có bất kỳ biểu cảm nào.
Người nọ bước chân khựng lại, dừng bước, lộ ra một nụ cười: "Các hạ chớ hiểu lầm, ta không có ác ý. Tiên Quốc thí luyện gian hiểm, chi bằng kết bạn cùng đi, giữa chúng ta có thể có người chiếu ứng lẫn nhau."
Nói xong, bước chân hắn tiếp tục tiến tới, đến gần Lâm Phong.
"Ta đang tĩnh tâm tu luyện, tạm thời không muốn kết bạn đồng hành. Nếu các hạ có thành ý, có thể trăm ngày sau hãy quay lại." Giọng nói Lâm Phong vẫn như cũ, tiếp tục mở miệng: "Nếu các hạ còn không dừng bước, ta sẽ xem như kẻ địch."
"Thêm một người bạn, chẳng phải tốt hơn là thêm một kẻ địch sao?" Người nọ tiếp tục tiến tới, lại thấy trong mắt Lâm Phong lóe lên hàn mang, ngay sau đó đưa tay vung lên, tức thì cả thiên địa biến sắc, sinh cơ bao la bàng bạc đột ngột hóa thành một mảnh tro tàn, cả thiên địa trở nên càng phiêu miểu hơn. Bóng dáng phân thân và bản tôn của Lâm Phong thậm chí đã biến mất trước mặt người nọ, đồng thời, khí tức tử vong bắt đầu trực tiếp xâm thực cơ thể hắn.
Chỉ trong nháy mắt, sắc mặt người nọ hóa thành tro tàn, thân thể lao lên trời, nhưng lại luôn ở trong huyễn cảnh. Cho đến lúc chết, mới lại nhìn thấy phân thân của Lâm Phong, mắt vẫn còn mở trừng trừng, lại có cảm giác chết không nhắm mắt, không ngờ lại mất mạng một cách khó hiểu như vậy.
Bản tôn của Lâm Phong thậm chí còn chưa hề mở mắt ra. Phân thân bước lên phía trước, thu thập trữ vật giới chỉ trên người đối phương, nhưng lại mặc kệ thi thể của đối phương nằm lại đó. Bàn tay vung lên, lập tức cả dãy núi lại tỏa ra sinh cơ vượng thịnh. Khí tức sinh mệnh luôn khiến người ta cảm thấy dễ chịu hơn sức mạnh tử vong. Nếu như thấy có thi thể mà vẫn có kẻ muốn đến chịu chết, Lâm Phong chỉ đành thành toàn cho bọn họ.
Theo thời gian chậm rãi trôi qua, trên đỉnh núi đã có thêm vài cỗ thi thể, yên tĩnh nằm trên đỉnh núi tràn đầy sinh cơ, trông có chút phá hỏng cảnh quan. Mà trong khoảng thời gian này, vân lộ trận đạo trên đỉnh núi dường như cũng thỉnh thoảng thay đổi. Lâm Phong đã bắt đầu thử nghiệm đồng bộ với sự suy diễn trong đầu, để Thái Cực Sinh Tử trận đạo và Huyễn Hóa trận đạo hoàn toàn hòa quyện vào nhau, hóa thành một đại trận đạo. Như vậy khi đối địch, cũng không cần phải khắc hai tòa đại trận.
Hai tháng sau, trận đạo diễn hóa thành hình. Sinh Tử trận đạo và Huyễn Hóa trận đạo hòa quyện vào nhau, vẫn là hình thái Thái Cực, ánh sáng chói mắt, nhưng khí tức sinh mệnh đã bao phủ cả hư không nơi này. Cổ mộc xanh biếc, cành lá rậm rạp, nơi đây dường như không phải là đỉnh núi, mà là một tòa sinh mệnh chi sâm.
Thế nhưng dù trận đạo đã thành hình, Lâm Phong vẫn không vội rời đi, vẫn tiếp tục bế quan lĩnh ngộ, tĩnh tâm tu luyện tại nơi này. Cho đến một ngày, trên người hắn tuôn trào Ma Đạo kiếp lực kinh khủng, thôn thổ không ngừng, dường như có tử vong chi lực hòa tan trong kiếp lực. Lâm Phong đang khoanh chân ngồi bỗng mở bừng mắt, trong con ngươi dường như có một đạo Ma Đạo kiếp lực bắn ra, vô cùng sắc bén.
"Sau khi bước vào cảnh giới Trung vị Hoàng, vẫn phải trải qua Cửu Cửu Trọng Kiếp mới có thể bước chân vào cảnh giới Thượng vị Hoàng. Hiện nay kiếp đầu tiên này vậy mà vẫn chưa tới." Lâm Phong ngẩng đầu nhìn hư không một cái, ngay sau đó phân thân kia đi đến bên cạnh hắn, giao chiến lợi phẩm đã thu được cho hắn, rồi lập tức dung nhập vào trong cơ thể bản tôn, dường như chưa từng tồn tại vậy.
Lâm Phong cất bước, đi đến mép đỉnh núi, nhìn về phía một người ở đằng trước. Chỉ thấy ở đó, có một vị tú sĩ áo trắng, đứng trên một tảng đá cổ, trường bào phần phật, tóc đen bay bay.
Dường như cảm giác được điều gì đó, ánh mắt hắn nhìn về phía Lâm Phong trên đỉnh núi, lộ ra một nụ cười hòa ái: "Các hạ, ta là người của Thủy Nguyệt Động Thiên trong dãy núi này. Thấy các hạ bố trận khắc đạo tại đây, vô cùng ngưỡng mộ, cho nên đã đợi ở nơi này từ lâu, muốn mời các hạ đến Thủy Nguyệt Động Thiên một tự, thế nào?"
Người này quả thật đã xuất hiện ở đây từ rất sớm, vài lần qua lại, vô ảnh vô hình, dường như ở ngay trong dãy núi này. Phân thân của Lâm Phong đều tận mắt chứng kiến. Nhưng vì người này chưa từng biểu lộ gì, chỉ đứng trên tảng đá lớn kia nhìn về phía xa, Lâm Phong đương nhiên sẽ không đi gây sự với đối phương. Không ngờ người này vậy mà thật sự là đang đợi hắn.
"Thủy Nguyệt Động Thiên là nơi nào?" Lâm Phong hỏi một tiếng.
"Thủy Nguyệt Động Thiên là môn phái đã lưu truyền từ lâu tại Tiên Quốc, đời đời truyền nhau, người cũ đi, người mới đến, nhưng lại không ngừng có người kế thừa ý chí Thủy Nguyệt Động Thiên, khiến môn phái này luôn trường tồn." Tú sĩ áo trắng mỉm cười nói. Ánh mắt Lâm Phong lóe lên một cái, mỉm cười hỏi: "Tôn chỉ của Thủy Nguyệt Động Thiên là gì?"
"Cùng mưu cầu lợi ích." Tú sĩ áo trắng đơn giản nói: "Người đến đây đều vì lợi ích. Nhưng người ở Tiên Quốc hiểm ác, cường giả như mây, cũng có người kết thành đồng minh để tiến hành sát phạt, không ai có thể cản nổi, cũng có người dựa vào tu vi tuyệt đỉnh, đánh đâu thắng đó, sát phạt vô tận. Vì thế, ở vùng đất Tiên Quốc, có không ít môn phái kết minh tạm thời, mà Thủy Nguyệt Động Thiên là một trong những kẻ nổi bật nhất, bởi vì Thủy Nguyệt Động Thiên có thể kế thừa ý chí của người khai sáng, tuyệt đối không ra tay với người phe mình, nếu không sẽ cùng nhau tru sát, vì vậy mới có thể trường tồn."
"Môn phái tạm thời!" Lâm Phong mỉm cười nói: "Cảnh giới của ta thấp kém, tại sao lại chọn ta?"
"Thủy Nguyệt Động Thiên đã có thể trường tồn, ắt có chỗ hơn người. Nó sao lại nhìn vào cảnh giới tu vi tạm thời chứ? Những người gia nhập Thủy Nguyệt Động Thiên, rất nhiều người sẽ ở lại Tiên Quốc thí luyện mãi, kẻ yếu cũng sẽ trở nên mạnh mẽ, huống chi các hạ vốn dĩ đã rất mạnh, tư chất xuất chúng, trận đạo khủng bố." Tú sĩ áo trắng giọng nói hòa ái, tiếp tục nói: "Ta đến đây đã nhiều lần, đợi các hạ tỉnh lại, hoàn toàn không có ác ý. Nếu các hạ từ chối, ta sẽ rời đi ngay, không làm phiền nữa, mong các hạ cho ta một câu trả lời."
"Ta sẽ đi cùng ngươi xem thử." Lâm Phong mỉm cười nói. Thủy Nguyệt Động Thiên đã là môn phái trường tồn tại Tiên Quốc thí luyện, tất nhiên hiểu cực kỳ rõ về Tiên Quốc thí luyện. Nếu thật sự như lời đối phương nói, môn phái này quả thật đáng để gia nhập!