Tuyệt Thế Vũ Thần (Tuyệt Thế Võ Thần)

Lượt đọc: 131123 | 10 Đánh giá: 9,6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2304
Mang Cửu Đỉnh, bù lễ phong Vương

❊ ❊ ❊

Thiên Đài, khai tông lập phái!

Tin tức này vừa truyền ra, trong khoảnh khắc đã gây nên một hồi sóng gió dữ dội tại Thánh thành Trung Châu. Suy cho cùng, bốn đại cổ tộc như Cơ gia đột nhiên bị thế lực thần bí xóa sổ, Thiên Đài lại thình lình thành lập, tất cả những điều này khiến người ta không khỏi suy đoán liên miên, rốt cuộc giữa chúng có mối liên hệ gì?

Người tu võ có thể khai sơn lấp biển, tuy khả năng xây dựng của họ không bằng năng lực hủy diệt, thế nhưng với sự hiệu triệu của Chiến Vương Học Viện cùng ảnh hưởng của Thiên Đài tại Chiến Vương Học Viện, việc xây dựng một tông môn trong thời gian ngắn cũng không thành vấn đề gì. Hiện nay, đệ tử Thiên Đài tại Chiến Vương Học Viện đã có đến mấy ngàn người, hơn nữa còn có thanh niên các lộ đều muốn gia nhập Thiên Đài, trở thành một thành viên trong đó.

Bảy ngày, chỉ vẻn vẹn bảy ngày, một tông môn đồ sộ đã được xây dựng xong. Trong đó có núi cao rừng thẳm, có hồ nước sông ngòi, có vách đá thác đổ, còn có cỏ cây rừng rậm, tất nhiên cũng không thể thiếu các cung điện san sát. Một tông môn cũng giống như một quốc gia nhỏ, bên trong quốc gia lại có rất nhiều tiểu thế giới, chỉ cần người của Thiên Đài nguyện ý lưu lại tiểu thế giới của mình ở Thiên Đài.

Ngày hôm nay, đại điển khai tông lập phái của Thiên Đài, vô số người đến dự. Có kẻ đến chúc mừng, nhưng phần nhiều là đến xem náo nhiệt. Tóm lại, Thiên Đài của Chiến Vương Học Viện đã thu hút ánh nhìn của toàn bộ Thánh thành Trung Châu.

Lúc này, trên tám mươi mốt tầng thiên giai, Thạch Hoàng và Vũ Hoàng đang đứng đó. Hai người đứng sóng vai, y phục tung bay, trên gương mặt họ là những nụ cười không thể nói rõ thành lời.

Từng có thời, họ dồn hết tâm huyết sáng lập Thiên Đài để phá vỡ gông cùm của tiểu thế giới, cuối cùng họ phải trả giá đắt. Cho đến tận hôm nay, vẫn còn có đệ tử Thiên Đài chưa tìm thấy. Cách biệt nhiều năm như vậy, họ cảm thấy cuộc đời như một giấc mộng, đã trải qua quá nhiều, nhưng họ nằm mơ cũng không ngờ tới, có một ngày Thiên Đài có thể đứng vững tại Thánh thành Trung Châu, vùng đất truyền thuyết từng nằm trong tiểu thế giới kia.

Trên thiên giai phía dưới Thạch Hoàng và Vũ Hoàng, từng vị đệ tử Thiên Đài đứng đó, ai nấy đều khí chất phi phàm, tràn đầy sức sống bừng bừng. Đặc biệt là hàng người đầu tiên, đó là lứa đệ tử thân truyền đầu tiên của Thiên Đài. Trong số họ, có người đã là nhân vật Đế cảnh, thực lực cường thịnh, được rất nhiều đệ tử Chiến Vương Học Viện nhìn bằng ánh mắt sùng bái.

“Vù!” Giữa hư không, cuồng phong gào thét, chỉ thấy trên không trung có người đang chậm rãi bước tới, khiến vô số người ngẩng đầu nhìn lên, thần sắc không khỏi hơi ngưng tụ.

Chỉ thấy phía trên hư không, một hàng bóng người đang khiêng những cự đỉnh, cuồn cuộn mà tới, tám người một đỉnh, mỗi một tôn cổ đỉnh đều tựa như nặng ngàn vạn cân.

“Là cường giả của Chiến Vương Học Viện, đều là nhân vật Đế cảnh.” Không ít người thần sắc ngưng trọng, trong lòng thầm run sợ.

“Đó là Chiến Vương Đỉnh.” Đột nhiên, đồng tử của một cường giả Thiên Thần Học Viện co rút lại, trong mắt lóe lên một tia sáng sắc bén đáng sợ.

“Đúng là Chiến Vương Đỉnh.” Cường giả của Canh Cổ Học Viện cũng có thần sắc chấn động, Chiến Vương Đỉnh xuất hiện.

“Chiến Vương Đỉnh là một loại biểu tượng của Chiến Vương Học Viện. Tám mươi mốt tòa Chiến Vương Đỉnh do người khai sáng Chiến Vương Học Viện lưu truyền lại, tồn tại trong Chiến Vương Học Viện. Các thế hệ đệ tử, phàm là đạt được sự công nhận nhất trí của tất cả nguyên lão lãnh đạo Chiến Vương Học Viện mới có thể được ban tặng một tôn Chiến Vương Đỉnh, đúc thành Chiến Vương kim thân, còn quý giá hơn cả tượng phong Vương và bảng phong Vương. Đây là vinh dự chí cao vô thượng, từ xưa đến nay, Chiến Vương Học Viện không có mấy người có thể nhận được vinh dự này, ngay cả nhân vật lão tổ của Chiến Vương Học Viện, họ cũng không cách nào được phong tặng.”

Có người thuật lại câu chuyện về Chiến Vương Đỉnh mà rất ít người biết, âm thanh này lập tức truyền đi khiến vô số người rung động. Chuyện gì vậy? Chiến Vương Đỉnh đại diện cho ý nghĩa phi phàm như thế, tại sao Chiến Vương Học Viện lại mang Chiến Vương Đỉnh tới vào lúc Thiên Đài khai tông lập phái?

Hơn nữa, là chín tôn Chiến Vương Đỉnh, đồng thời được các nhân vật Đế cảnh của Chiến Vương Học Viện đưa tới.

“Thiên Đài vốn quật khởi từ Chiến Vương Học Viện, nay xem như đã bán thoát ly học viện, khai tông lập phái tại Thánh thành Trung Châu, nhưng lẽ ra phải thuộc quan hệ phụ thuộc với Chiến Vương Học Viện. Thế nhưng tại sao Chiến Vương Học Viện lại đưa tới chín tôn Chiến Vương Đỉnh? Chẳng lẽ là để nói cho mọi người biết về địa vị của Thiên Đài trong Chiến Vương Học Viện sao?”

Nhiều người thầm suy đoán, từ bao giờ mà Thiên Đài lại có địa vị quan trọng như vậy trong Chiến Vương Học Viện?

“Chiến Vương Học Viện, chúc mừng Thiên Đài thành lập.” Giữa hư không, âm thanh cuồn cuộn truyền ra, thiên địa chấn động, dường như muốn để cho toàn bộ Thánh thành Trung Châu đều nghe thấy tiếng của họ.

Bảy mươi hai vị cường giả Đế cảnh, cõng chín tôn Chiến Vương Đỉnh, đứng trên hư không chúc mừng sự thành lập của Thiên Đài. Thế nhưng, họ không giao Chiến Vương Đỉnh ra làm lễ vật chúc mừng, mà đứng vào chín phương vị.

“Đa tạ chư vị Chiến Vương Học Viện.” Mộc Trần mỉm cười gật đầu với đám người trên hư không. Hắn cũng không ngờ Chiến Vương Học Viện lại đãi ngộ Thiên Đài như thế. Nghe thấy âm thanh bên dưới, biết được ý nghĩa của Chiến Vương Đỉnh, trong lòng hắn càng thầm run động, không biết rốt cuộc Chiến Vương Học Viện có ý gì.

“Khách khí rồi, lão hủ và những người khác đều đến chúc mừng một tiếng.” Từ xa, âm thanh cuồn cuộn truyền tới, chỉ thấy một hàng cường giả chậm rãi bước tới. Những người này ai nấy đều khí tức thâm sâu khó dò, đều là nhân vật cấp lão tổ của Chiến Vương Học Viện. Nhìn thấy họ, trái tim của vô số người đều khẽ run lên. Những nhân vật vốn khó lòng gặp được vào ngày thường này, thế mà lại đồng loạt xuất hiện. Hôm nay, đây là thế nào vậy?

“Chư vị lão tổ khách khí rồi.” Mộc Trần ngẩn ra, cất lời. Hắn từng gặp mặt vài vị trong số các nhân vật lão tổ của Chiến Vương Học Viện, không ngờ họ lại đích thân tới chúc mừng.

Các học viện khác cùng các thế lực hùng mạnh tại Thánh thành Trung Châu không ai là không kinh hãi. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tám vị lão tổ của Chiến Vương Học Viện đích thân tới chúc mừng, Thiên Đài lại có sức nặng đến thế sao?

“Không cần bận tâm đến những lão già bọn ta, các ngươi cứ tiếp tục đi.” Sát Thiên lão tổ mỉm cười nói, sau đó lùi sang một bên. Mộc Trần và Vũ Hoàng đưa mắt nhìn mọi người, ngay sau đó, đệ tử Thiên Đài xếp hàng mở ra, nhìn về phía Thánh thành Trung Châu.

“Từ hôm nay trở đi, Thiên Đài chính thức thành lập tại Thánh thành Trung Châu.” Mộc Trần và Vũ Hoàng lên tiếng, âm thanh cuồn cuộn bay bổng khắp bốn phương. Tu vi của họ thậm chí còn không bằng đệ tử Thiên Đài, nhưng ghế tông chủ Thiên Đài thì không ai khác ngoài họ, bởi vì họ là người sáng lập Thiên Đài, là sư tôn của Lâm Phong và những người khác, không một ai dám có dị nghị.

Lâm Phong, hắn cũng ở trong số các đệ tử Thiên Đài, nhưng hắn khoác trên mình một chiếc trường bào, đến giờ vẫn chưa thực sự lộ diện.

Mặc dù nói đã lâu như vậy, khả năng Thần Điện bố trí tai mắt ở hạ giới là rất nhỏ, nhưng hắn đã muốn ở lại Thánh thành Trung Châu nhiều ngày như vậy thì tất nhiên không thể để xảy ra sai sót, để Thần Điện biết được mà phá hoại kế hoạch của mình. Tuy nhiên, hiện tại mọi việc đã hoàn thành tốt đẹp, cổ thánh tộc diệt, anh em đoàn tụ, Thiên Đài lập, lòng hắn cũng đã thả lỏng. Cho dù hiện tại Thần Điện có biết hắn ở đây, cũng đã không kịp nữa rồi.

Nếu như Thần Điện lại vô cớ trút giận lên Thiên Đài, lấy người bên cạnh hắn ra để uy hiếp hắn, vậy thì thật sự đã không còn chút giới hạn nào nữa. Lâm Phong tin rằng Thần Điện vẫn chưa đến mức vứt bỏ tôn nghiêm của cường giả.

Người của Hỏa Diễm Thần Điện muốn lợi dụng Thanh Phượng, đó là do Thanh Phượng vì muốn giúp hắn nên đã đồng ý với Phượng Hư gia tộc cùng Hỏa Diễm Thần Điện trước. Tuy nói có chút không tử tế, nhưng cũng không ai có thể nói được gì.

Tám vị lão tổ nhìn nhau, ngay sau đó chỉ thấy Sát Thiên lão tổ bước lên một bước, lên tiếng: “Chiến Vương Học Viện hôm nay không chỉ tới để chúc mừng, mà đồng thời còn tới để bù lễ phong Vương cho đệ tử Chiến Vương Học Viện.”

“Bù lễ phong Vương?” Thần sắc đám đông ngưng tụ. Ngày trước Lâm Phong thiên phú tuyệt đỉnh, không nghi ngờ gì là có tư cách phong Vương, thế nhưng lại chưa được phong Vương. Hiện nay, Chiến Vương Học Viện lại bù cho hắn sao?

“Lâm Phong đã là đệ tử Thiên Đài trước, sau mới là môn sinh Chiến Vương Học Viện. Nay Thiên Đài thành lập tại đây, nơi phong Vương sẽ tổ chức tại đây. Ngoài ra, ngoài tượng phong Vương của Lâm Phong tại Chiến Vương Học Viện, chúng ta sẽ đúc thêm một bức tượng nữa cho Lâm Phong tại Thiên Đài, Thiên Đài sẽ không phiền chứ?” Sát Thiên lão tổ nhìn Mộc Trần và Vũ Hoàng, mỉm cười nói.

“Tất nhiên là không phiền.” Hai người đều lắc đầu cười, việc này họ cũng thấy vui, Chiến Vương Học Viện bù lễ phong Vương cho Lâm Phong.

“Vậy thì tốt.” Sát Thiên lão tổ mỉm cười, từ xa, có một nhóm bóng người lao vút lên không trung, đột ngột xuất hiện một bức tượng to lớn vô biên. Sau bức tượng là đông đảo đám đông, họ đều là đệ tử đến từ Chiến Vương Học Viện.

“Đặt ở đâu thì thích hợp?” Sát Thiên lão tổ hỏi Mộc Trần.

“Cứ đặt ở vị trí này đi.” Mộc Trần chỉ vào vị trí chính giữa phía sau. Lấy tượng của Lâm Phong làm cổng Thiên Đài, hắn cho rằng là thích hợp nhất, mặc dù hắn và Vũ Hoàng là những người đứng đầu danh nghĩa của Thiên Đài.

“Được rồi.” Sát Thiên lão tổ mỉm cười, sau đó phất tay, người của Chiến Vương Học Viện lập tức khiêng bức tượng khổng lồ của Lâm Phong đi tới, đi lên trên thiên giai rồi từ từ hạ xuống. Bức tượng cao cả trăm mét đứng sừng sững ở đó, dường như là biểu tượng của tòa thành này vậy.

Lâm Phong trong số các đệ tử Thiên Đài cười khổ, không ngờ Chiến Vương Học Viện lại bày ra màn này, điểm này trước đó hắn thật sự không hề hay biết.

“Đại điển phong Vương hôm nay không có vương miện, chỉ có Chiến Vương Đỉnh. Chín Đỉnh phụng hiến, gia miện phong Vương cho Lâm Phong.” Sát Thiên lão tổ nói thêm lần nữa, ngay lập tức, bảy mươi hai vị cường giả kia bước tới, đặt chín đỉnh trước bức tượng, tạo thành thế ỷ dốc, Chiến Vương cửu đỉnh, tựa như Lâm Phong là bậc Chiến Vương bất thế.

“Chiến Vương Học Viện, hôm nay phong môn sinh Lâm Phong làm Cửu Tiêu Vương!”

Âm thanh của Sát Thiên lão tổ cuồn cuộn vang dội, lời vừa dứt, mọi người không ai là không chấn động. Phong Vương vốn quý giá, thế nhưng Chiến Vương Học Viện phong tặng danh hiệu, lại dám xưng là Cửu Tiêu Vương.

Cường giả của Thiên Thần Học Viện, Canh Cổ Học Viện, Xuân Thu Học Viện... cũng đều biến sắc, thần sắc không mấy dễ chịu, trong lòng liên tiếp cười lạnh. Khẩu khí lớn thật, phong Vương thì cứ phong Vương, lại phong là Cửu Tiêu Vương, quả thực là coi không ai ra gì.

“Thật quá ngông cuồng.” Thậm chí có người trực tiếp lên tiếng quát mắng. Phong Cửu Tiêu Vương, quả thực là hồ đồ. Chiến Vương Học Viện hôm nay làm ra trận thế lớn như vậy, đưa Chiến Vương cửu đỉnh, hóa ra chính là vì thời khắc này, phong Cửu Tiêu Vương.

Thế nhưng, chẳng lẽ chỉ vì Lâm Phong đoạt được ghế đầu Cửu Tiêu, liền có thể phong làm Vương của Cửu Tiêu sao?

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2133
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tịnh Vô Ngân

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.