Tuyệt Thế Vũ Thần (Tuyệt Thế Võ Thần)

Lượt đọc: 131145 | 10 Đánh giá: 9,6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2388
Lĩnh ngộ "Khoái"

❊ ❊ ❊

Cao thủ giao phong, chỉ một niệm sai lầm đều có thể tạo ra ảnh hưởng to lớn, thậm chí nguy hiểm đến tính mạng, huống chi là đã đạt đến cấp bậc như Lâm Phong và những người khác.

Nếu như Lâm Phong chỉ giỏi về uy năng của Thiên Đạo Khoái Mạn (Nhanh Chậm) thì không sao, nhưng sự thật lại không phải vậy. Sau khi Lâm Phong đã có được Thánh pháp công kích cực kỳ mạnh mẽ, đột nhiên lại đốn ngộ ý cảnh Chậm, chủ tể Thiên Đạo, khiến cho không gian xung quanh hắn trở nên cực chậm, càng đến gần hắn càng chậm, nếu như đạt đến cực hạn, thì đó không còn là chậm nữa, mà là thời gian.

Trong tình hình này, Lâm Phong ngộ ra Chậm, điều này đối với những kẻ khác mà nói, uy hiếp sẽ vô cùng đáng sợ.

Lâm Phong liếc nhìn phía trước, trong lòng lập tức có quyết định, đột nhiên xoay người, Chủ Tể Kiếm hướng về phía người cầm cự chùy kia giết tới.

"Ngươi!" Kẻ kia thần sắc đại kinh, tuy tốc độ của hắn bị làm chậm, nhưng vẫn có thể khống chế công kích của bản thân. Cự chùy đột nhiên tan thành mây khói, hóa thành quang mạc hư không bao phủ lấy chính mình, khiến cho thân hình hắn ẩn ẩn hiện hiện, bất cứ lúc nào cũng có thể biến mất, độn nhập vào hư vô. Thế nhưng một kiếm này của Lâm Phong nhanh biết bao, vô tận mảnh vỡ thôn phệ dường như ngay trong khoảnh khắc này liền kết nối lại với nhau, hóa thành thôn phệ Thiên Đạo.

Vị cường giả muốn độn nhập hư vô kia thân thể vặn vẹo lên, kiếm rơi xuống trước người hắn, sức mạnh thôn phệ khủng bố trực tiếp nuốt chửng hút hắn vào bên trong. Ngay cả công huân Lâm Phong cũng không cần, luồng khí lưu xoáy thôn phệ kia chìm vào trong Chủ Tể Kiếm, kiếm ngân không dứt. Thân thể Lâm Phong tiếp tục lao về phía trước, đồng thời, ý Chậm đột ngột biến mất, trong nháy mắt, vô tận những thanh hư không lợi kiếm đáng sợ hướng về phía đối diện giết tới. Đối diện chính là vị cường giả dùng vô tận hư không tù lao trấn áp Lâm Phong.

"Thu hồi lại!" Chỉ thấy người kia hét lớn một tiếng, nhưng Thánh pháp của đối phương đã công kích ra ngoài, làm sao còn có thể thu hồi được nữa.

"Ông!" Chưởng chỉ vung lên, lập tức hư không tù lao trấn áp xuống, đồng thời trước mặt hắn xuất hiện từng tòa tù ngục phong bế, ngăn cản vạn kiếm. Tiếng vỡ vụn giòn tan truyền ra, tù lao bị xuyên thấu, thân thể hắn đồng thời bạo thối.

"Chậm!" Đột nhiên, ý cảnh khủng bố giáng xuống trên người hắn, cả phiến không gian dường như chịu ảnh hưởng của Thiên Đạo, trở nên chậm chạp.

"Đáng chết!" Vị Thánh cảnh cường giả này rất uất ức, lợi kiếm phía trước dường như không chịu ảnh hưởng, Lâm Phong có thể tùy ý chủ tể bất cứ nơi nào trong không gian, trực tiếp bao phủ thân thể hắn.

Chỉ thấy hắn bắn ra một ngón tay, trong hư không xuất hiện Thiên Đạo trận văn, đan xen thành hoa văn tráng lệ, ngón tay điểm lên hoa văn, khiến cho kiếm không ngừng kích lên phía trên. Nhưng vào lúc này, hắn lại cảm nhận được một mối nguy cơ tử vong chân chính. Lâm Phong ra tay rồi, lần này Lâm Phong tốc độ nhanh như chớp, còn nhanh hơn tốc độ công kích vừa rồi, hơn nữa kiếm của hắn dường như ẩn chứa cực hạn của sự nhanh, khiến cho mắt người cũng không theo kịp.

Người kia trừng mắt, nhìn chằm chằm Lâm Phong, đôi mắt chăm chú nhìn về phía trước, dường như sợ bỏ lỡ điều gì.

"Đi chết đi!" Ngay khi Lâm Phong xuất hiện trước mắt hắn, chỉ thấy hắn phun ra hai chữ lạnh băng, trong miệng dường như phun ra một đạo tia chớp màu vàng, hướng về phía Lâm Phong đâm xuyên giết tới. Với tốc độ Lâm Phong giết tới, cộng thêm tốc độ của tia chớp màu vàng, căn bản không thể nào né tránh được.

"Chậm!" Lâm Phong hét lớn một tiếng, đem ý cảnh Chậm phóng thích đến cực hạn. Khoảng cách gần như vậy, hắn thậm chí có thể cảm nhận được sức mạnh hủy diệt đáng sợ ẩn chứa bên trong.

"Chậm, chậm, chậm!" Lâm Phong điên cuồng phóng thích luồng Thiên Đạo ý cảnh đó, sức mạnh Chủ Tể trong cơ thể tràn ra điên cuồng. Chủ tể Thiên Đạo, hắn muốn trở thành sự tồn tại vô thượng của phiến thế giới này. Thế nhưng, uy lực của tia chớp kia quá đáng sợ, tuy tốc độ bị giảm chậm rất nhiều, nhưng vẫn tỏ ra rất nhanh, công kích hắn. Lâm Phong, hắn thậm chí tự làm chậm tốc độ của chính mình, dưới chân trận quang đan xen điên cuồng, sức mạnh hư không bao phủ toàn thân.

"Xoẹt!" Mi tâm Lâm Phong nứt ra, bị xé rách chảy máu, tia chớp màu vàng đã đến trước mặt hắn.

"Chết cho ta!" Kiếm của Lâm Phong vung về phía trước, trong lòng gầm thét. Đồng thời, vào khoảnh khắc này, ý cảnh Chậm xung quanh thân thể hắn thăng hoa đến một cực điểm, không gian dường như muốn ngừng lại.

"Ông!" Quang hoa lóe lên, mang theo thân thể Lâm Phong biến mất. Đạo tia chớp kia trực tiếp xẹt qua hư không, phát ra tiếng rít xì xì, nhưng Lâm Phong đã không còn ở đó nữa.

"Không..." Một tiếng gầm thét kinh hoàng truyền ra. Kẻ công kích Lâm Phong kia thì không may mắn như vậy, Chủ Tể Kiếm đáng sợ trực tiếp xuyên thấu đầu hắn, tru sát hắn. Sau đó [kiếm] trở lại bên cạnh Lâm Phong, lơ lửng trên đỉnh đầu Lâm Phong.

Chỉ thấy lúc này mi tâm Lâm Phong vẫn đang rỉ máu, nhưng lại đang khôi phục với tốc độ cực nhanh. Sinh mệnh lực của hắn cường hoành biết bao, lực hồi phục kinh người. Tia chớp vừa rồi quả thực đáng sợ, nếu như đánh trúng hắn, e là hắn cũng phải chết.

"Quả nhiên, đối mặt với bất kỳ vị Thánh Vương Tiểu Thành nào cũng phải cẩn thận lại càng cẩn thận. Ta có Chủ Tể Kiếm, người khác cũng có pháp bảo đoạt mệnh trên người. Tia chớp vừa rồi, e là vật cực kỳ lợi hại được tế luyện thành tia chớp màu vàng, có thể một đòn mất mạng, giết người trong thời khắc mấu chốt. Nếu không phải ta phản ứng nhanh, đừng nói là giết đối phương, chính mình cũng phải chết."

Lâm Phong thầm nghĩ trong lòng. Thật ra, trận chiến hôm nay rất may mắn. Nếu không phải trước đó hắn đốn ngộ sức mạnh Chậm, người chết trong trận chiến này rất có thể chính là hắn. Tuy vừa rồi hắn có thể dùng Đại Hư Không Thuật né tránh trong khoảnh khắc, nhưng uy lực của tia chớp màu vàng đủ để đâm xuyên vào trong hư vô hư không để tiếp tục giết hắn.

Lúc này, Lâm Phong quay đầu nhìn người còn lại kia, chỉ thấy đối phương sớm đã không biết trốn đi đâu rồi. Khi thấy Lâm Phong tránh được đòn công kích của đồng bạn hắn, đồng thời dùng Chủ Tể Kiếm giết chết đồng bạn hắn, người đó đã bắt đầu độn đi rồi. Hắn biết nếu mình không đi thì chắc chắn sẽ chết không nghi ngờ. Nếu như Lâm Phong không lĩnh ngộ sức mạnh Chậm, hắn có lẽ còn có thể đánh một trận, nhưng Chậm hóa thành sức mạnh Thiên Đạo, Thiên Đạo ý cảnh khiến hư không trở nên chậm chạp, trong tình huống này mà giao phong với Lâm Phong, hắn không có nửa phần thắng, chỉ có đường bỏ chạy.

Mấy tiếng trường khiếu đột ngột truyền đến, khiến thần sắc Lâm Phong ngưng trọng một chút. Thân hình lóe lên, Lâm Phong cuồng chạy, rời khỏi phiến không gian này. Đối phương rõ ràng cố ý kinh động cường giả của Hư Không Chi Vực, một khi hắn bị người lợi hại hơn vây quét, e là dù lĩnh ngộ được Thiên Đạo ý cảnh Khoái, hắn cũng phải chết.

"Gần đến Hỗn Loạn Chi Vực nơi giao giới rồi!" Lâm Phong không dám bay trong hư không, mà là dán sát mặt đất cuồng chạy. Trong hư không mục tiêu quá lớn, phía sau từng luồng khí tức kinh người bùng nổ, không ngừng quét động. Lâm Phong biết, những khí tức đó có lẽ đều đang tìm kiếm hắn.

"Chạy!" Tốc độ Lâm Phong nhanh đến cực điểm. Hắn tiến vào Hư Không Chi Vực cướp đoạt công huân, nhưng vẫn luôn cẩn thận từng chút một, chính là để tránh bị người ta nhắm vào, gây ra động tĩnh lớn, như vậy rất dễ gặp phải vây quét. Nhưng hiện giờ, không thể che giấu được nữa, chỉ có thể rời đi.

Cuối cùng, Lâm Phong vọt đến nơi giao giới của Cửu Đại Vực, vẫn không dừng lại, cho đến khi hắn tìm thấy một hang động núi ẩn nấp, mới khắc xuống Chư Thiên Đại Trận Đạo bên ngoài hang động, ngăn cản người khác đặt chân tới.

Sở dĩ Lâm Phong khắc xuống trận đạo, ẩn nấp trong hang động, là bởi vì hắn cần tu hành.

Đến sâu trong hang động, Lâm Phong ngồi xếp bằng, ngay sau đó nhắm mắt lại, rất nhanh, tiến vào trong thế giới của chính mình.

Lâm Phong đứng trong thế giới tự ngã, một cảm giác khống chế nảy sinh. Trong thế giới bên trong cơ thể hắn, hắn chính là Thiên Đạo, hắn chính là chủ tể.

Chỉ thấy lúc này, xung quanh Lâm Phong có rất nhiều cổ thụ, theo gió lay động, lá cây bay tán loạn, phi vũ trong hư không.

"Chậm!" Lâm Phong tâm niệm khẽ động, lập tức, cả thế giới dường như đều trở nên chậm chạp. Độ cong lay động của lá cây chậm lại, lá rụng bay tán loạn chậm lại, từng chút từng chút rơi xuống, dường như chỉ cần một ý niệm của Lâm Phong, thế giới đều vì đó mà trở nên chậm chạp.

"Quả nhiên, chỉ cần sức mạnh ta lĩnh ngộ, trong thế giới tự ngã, đều có thể tùy tâm sở dục. Ta đã lĩnh ngộ sức mạnh Chậm, nếu như kéo kẻ địch vào thế giới của ta, sẽ càng có ưu thế hơn. Hắn đi đến đâu cũng không thoát khỏi sự trói buộc của Chậm. Còn ở thế giới bên ngoài, ta chỉ có thể chủ tể Thiên Đạo xung quanh thân mình, hơn nữa càng đến gần ta, tốc độ càng chậm."

Lâm Phong lẩm bẩm. Tất nhiên, Thiên Đạo ý cảnh cũng có hạn chế. Nếu đối thủ của Lâm Phong rất mạnh, vô cùng mạnh, ví dụ như nhân vật Thánh Vương Đại Thành, ý Chậm của Lâm Phong tuy vẫn có thể tạo tác dụng lên đối phương, nhưng đối phương dùng sự khống chế Thiên Đạo để đối kháng lại, thì Chậm của Lâm Phong sẽ bị suy yếu đến mức độ yếu ớt nhất, thậm chí không có cảm giác chậm lại. Tất nhiên, nếu hắn đối phó với người yếu hơn mình rất nhiều, hắn chỉ cần một ý niệm, dưới Thiên Đạo ý cảnh Chậm, tốc độ đối phương gần như chậm lại giống như ốc sên vậy, đây chính là thực lực quyết định.

"Đã lĩnh ngộ được sức mạnh Chậm, vậy sức mạnh Nhanh, ta cũng nên có thể lĩnh ngộ được. Một khi ta lĩnh ngộ Nhanh, lại kết hợp với năng lực Chậm, chiến đấu lực của ta lại có thể tiếp tục thăng hoa đến một tầng thứ, mạnh hơn." Lâm Phong thấp giọng nói. Sau đó hắn cứ đứng đó, nhắm mắt lại. Hắn đang cảm nhận, đây là một loại ý thuần túy, chỉ có thể dùng tâm, dùng linh hồn để cảm nhận.

"Vừa rồi, đối mặt với sự liên thủ tấn công của ba người, ta cảm thấy bản thân rất khó tránh thoát, vì vậy truy tìm quỹ tích, đột nhiên đốn ngộ, lĩnh ngộ ý Chậm. Nhưng Nhanh, lại phải lĩnh ngộ như thế nào." Lâm Phong thầm thì trong lòng. Lá cây vẫn đang rơi, rất chậm, hắn có thể làm cho nó chậm hơn nữa, nhưng làm thế nào để lá cây rơi một cách nhanh chóng đây, làm thế nào để thành tựu Nhanh.

Lâm Phong, hắn đang suy nghĩ, rơi vào trầm tư. Hắn ngự kiếm giết địch, dùng sức mạnh của gió, dùng sức mạnh của hư không, khiến kiếm trở nên đủ nhanh. Nhanh, đại diện cho sức mạnh công kích sẽ càng mạnh mẽ hơn. Một viên đá nhỏ đặt trực tiếp từ trên đầu xuống ngươi không có cảm giác, nhưng viên đá đó rơi từ nơi rất cao xuống đập vào đầu ngươi thì sẽ rất đau. Một viên đá cực nhanh thậm chí có thể trực tiếp xuyên thấu da thịt người, nhanh đến một mức độ nhất định, có thể giết người. Đây chính là Nhanh.

Thế nhưng, phải làm thế nào mới có thể lĩnh ngộ Nhanh, Lâm Phong, khổ tư, minh tưởng!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2133
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tịnh Vô Ngân

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.