"Ngươi tên nhóc này, bản tọa cứ tưởng ngươi có thể đứng ở cửa bao lâu chứ!" Đường Kiếm Phong lên tiếng chào hỏi. Với tu vi của ông, Dạ Thương vừa tới là ông đã biết ngay.
"Dạ Thương bái kiến Đường thành chủ." Dạ Thương khom người hành lễ.
"Không cần khách sáo. Chuyện sư tôn ngươi, bản tọa đã nghe nói rồi. Thiên Cực Tông thật quá hèn hạ, bây giờ chỉ biết ăn bám vào của cải của tiền nhân, nếu không thì chẳng là cái thá gì cả." Đường Kiếm Phong lên tiếng, trong ánh mắt lộ vẻ khinh bỉ.
"Là vãn bối làm đệ tử không tốt, đã mang đến tai họa cho sư tôn, cho nên dù phải trả cái giá nào, ta cũng sẽ khiến sư tôn hồi phục." Dạ Thương nói.
"Tâm tình của ngươi bản tọa có thể hiểu. Bản tọa đã tìm hiểu qua và tra cứu điển tịch, biết cần những gì. Huyết Bạch Hổ thì bản tọa lực bất tòng tâm, còn Minh Đạo Hoa thì đã treo thưởng rồi, nhưng hiện tại vẫn chưa có tin tức gì." Đường Kiếm Phong nói.
"Thật ra vãn bối đến đây cũng là vì chuyện này, đa tạ Đường thành chủ." Dạ Thương lại cúi người thật sâu để bày tỏ lòng cảm ơn.
"Ngươi không cần khách sáo, cũng không cần cảm kích. Đợi ngươi lớn tuổi hơn chút sẽ hiểu, đời người có được một lão hữu khó khăn biết nhường nào, việc gì có thể làm cho sư tôn ngươi, bản tọa sẽ không keo kiệt." Đường Kiếm Phong nói.
Dạ Thương gật đầu, hắn rất thấm thía tình huynh đệ.
"Được rồi, ngươi ở chỗ bản tọa cũng thấy gò bó. Đường Nghệ, con dẫn cậu ta đến chỗ hai ca ca của con dạo một chút. Dạ Thương, gần đây ngươi cứ ở lại đây, không cần suy nghĩ gì cả." Đường Kiếm Phong nói.
"Đường thành chủ, chỉ cần có tin tức về Minh Đạo Hoa xin hãy thông báo cho vãn bối, bất kể cái giá nào vãn bối cũng sẽ trả, muốn gì ta cũng cho." Dạ Thương nói.
Đường Kiếm Phong gật đầu, ông cảm thấy vui mừng cho lão hữu, vì có được người đệ tử như vậy thật không dễ dàng.
Sau đó Đường Nghệ dẫn Dạ Thương đến phủ đệ của mình, sắp xếp cho Dạ Thương một biệt viện, rồi đi thông báo cho hai vị huynh trưởng của mình.
"Hạ thúc, bây giờ chỉ đành trông chờ vào cơ duyên thôi. Bên Thần Võ Đại Thế Giới, sư mẫu đã sắp xếp người thu mua Minh Đạo Hoa, bên Huyền Hoàng Đại Thế Giới cũng đã làm vậy, có lấy được hay không phải xem vận số." Dạ Thương nói.
"Ừm!" Hạ Thành gật đầu, ông biết bây giờ mọi người đều đã làm tất cả những gì có thể cho Thanh Đế.
Thanh Lân và Thanh Loan từng đề cập muốn tới Tinh Tú Bạch Hổ Giới, nhưng đã bị Vũ Phi Thiên Quân ngăn cản. Họ không có khả năng chiến đấu vượt cấp, tiến vào Bạch Hổ Giới thì không thể nào có được huyết Bạch Hổ.
Đừng nói là huyết Bạch Hổ cấp Quân Chủ, ngay cả Bạch Hổ cấp Quân Vương cao cấp cũng có thể ngược sát họ.
Bạch Hổ tộc là thần thú, thiên tư dị bẩm, sở hữu tuyệt kỹ Tây Phương Bạch Hổ Sát, chiến đấu vượt cấp ngược sát đối thủ vô cùng nhẹ nhàng đơn giản.
Thanh Đế hiện tại cần là huyết Bạch Hổ cấp Quân Chủ, Thanh Lân và Thanh Loan không có năng lực này, đừng nói đến chuyện dựa vào đông người, đông người không có ý nghĩa gì cả, Bạch Hổ tốc độ nhanh, đông người cũng vô dụng.
Đây cũng là một trong những lý do khiến Thanh Đế Hoàng Triều hiện tại không có động thái gì. Vũ Phi Thiên Quân từng nói, nếu Chiên Đàn chưa tiến vào cảnh giới Kình Thiên Cự Đầu thì vẫn còn cơ hội, nhưng đã vào rồi thì không thể nữa. Kình Thiên Cự Đầu mà dám tiến vào Tinh Tú Giới, Bạch Hổ Vương sẽ có cảm ứng cơ duyên, sẽ trực tiếp xuất hiện tiêu diệt. Chưa kể bản nguyên thế giới của Tinh Tú Giới cũng không cho phép Kình Thiên Cự Đầu nhập vào, đây là sự bảo hộ đối với sinh linh trong thế giới đó.
Trong lúc Dạ Thương và Hạ Thành trò chuyện, Đường Nghệ đã dẫn Đường Bác và Đường Hiên tới.
"Ngươi tên nhóc này tới mà không gọi một tiếng, ngươi chỉ cần nói với bất kỳ thành vệ nào trong thành một tiếng là họ sẽ dẫn ngươi đến phủ đệ của ta rồi." Đường Hiên vừa tới đã lớn tiếng ồn ào.
"Mới vừa tới một lúc, chưa kịp đến bái phỏng các huynh, xin lỗi nhé!" Dạ Thương áy náy nói.
"Không sao đâu, đi thôi, đặt một bàn ở tửu lâu tốt nhất." Đường Hiên cười nói.
"Các huynh là chủ nhà, đã tới đây thì phải ăn uống nhờ các huynh rồi. Đường Tuấn huynh đâu?" Dạ Thương hỏi.
"Đường huynh đó của ta không giống bọn ta, bọn ta chẳng có việc gì chính đáng, huynh ấy dẫn quân đoàn, bình thường không ở Huyền Hoàng Thành. Lần trước là cha ta dẫn bọn ta ra ngoài mở mang tầm mắt." Đường Bác giải thích.
"Hiểu rồi, đi thôi! Ta chưa từng uống rượu của Huyền Hoàng Đại Thế Giới, nhất định phải uống một chầu." Dạ Thương gật đầu, tính cách mỗi người một khác, điểm này hắn hiểu.
Đường Bác, Đường Hiên cùng Đường Nghệ đều là những người tùy tính, không muốn chịu sự trói buộc, cho dù là con cái của thành chủ cũng không đảm nhận chức quan ở Huyền Hoàng Thành. Đường Tuấn lấy chiến tranh để nuôi đạo, cho nên vẫn luôn dẫn quân.
Sau khi đến tửu lâu, Đường Bác gọi một bàn lớn thức ăn, yêu cầu loại rượu ngon nhất.
Mấy người vừa uống rượu vừa tán gẫu.
Theo câu hỏi của Đường Bác, Dạ Thương liền nói ra mục đích chuyến đi này.
"Dạ huynh, chuyện này ngươi cứ yên tâm, bọn ta sẽ giúp ngươi lo liệu. Minh Đạo Hoa xuất hiện mà nói sẽ giúp ngươi đổi lấy, bọn ta không thể cam đoan được, bởi vì không biết phải trả cái giá gì, nói lời đó thì quá sáo rỗng, chỉ có thể nói là có tin tức sẽ lập tức thông báo cho ngươi." Đường Bác nói.
"Trưởng bối của bọn ta là huynh đệ, tuy bọn ta không hiểu rõ nhưng có thể thử tìm hiểu, hy vọng tương lai có thể giống như trưởng bối của bọn ta." Đường Hiên nói.
Dạ Thương đứng dậy nâng ly rượu về phía mấy người, "Ta cũng không biết nói gì cho phải, nói là huynh đệ thì quả thực có chút giả tạo, nhưng hiện tại chúng ta là bạn bè, có thể hướng tới việc làm huynh đệ."
"Lời này hoàn toàn là lời thật lòng, chúng ta không nói nữa, uống thôi!" Đường Nghệ lên tiếng.
Sau đó Đường Hiên lại nói cho Dạ Thương một tin tức, hai năm nữa Thiên Địa Các của Huyền Hoàng Thành sẽ mở ra, Dạ Thương có thể đến thử xem.
Dạ Thương có chút ngơ ngác, vì không biết đó là tình huống gì.
"Luân Hồi Đại Thế Giới các ngươi có Luân Hồi Cung, Huyền Hoàng Đại Thế Giới nổi tiếng nhất chính là Thiên Địa Các. Thiên Địa Các không thể hỗ trợ tu luyện, nhưng cứ cách ba triệu năm sẽ mở ra một lần, đó là hành trình cơ duyên, là lúc tranh đấu bằng thực lực và vận may." Đường Hiên nói.
Sau đó Đường Bác giải thích một chút cho Dạ Thương.
Thiên Địa Các có vô số không gian, chia theo tầng cấp thì tổng cộng có chín mươi chín cái, nếu có thể đến được không gian cuối cùng, vậy thì sẽ có phần thưởng không ngờ tới.
Tương truyền, từng có người tiến vào không gian cuối cùng, nhưng khảo nghiệm thất bại, nhìn thấy Thiên Đạo Thần Khí nhưng không lấy được.
"Vậy có cơ hội ta phải tham gia thử mới được, ta không phải người của Huyền Hoàng Đại Thế Giới thì có tư cách này không?" Dạ Thương hỏi.
"Tư cách hình như không liên quan đến thực lực, cụ thể thì khó nói lắm, mấy lần đều là một hình thức như vậy. Người muốn đi phải tiếp nhận khảo nghiệm của Huyền Hoàng Chi Quang, nhưng đó là khảo nghiệm gì thì ta không biết, lần nào ta cũng thấy mơ mơ màng màng." Đường Hiên giải thích cho Dạ Thương.
"Đúng vậy, sau khi bị Huyền Hoàng Chi Quang bao phủ thì không còn biết gì nữa, có tư cách thì là có, không có tư cách thì không thể tiến vào Thiên Địa Các!" Đường Nghệ cũng lên tiếng.
"Điều này thật quá thần kỳ." Dạ Thương có chút kinh ngạc nói.
"Đúng vậy, có những Quân Chủ không có tư cách, nhưng Thánh Vương có lẽ lại có cơ hội xông vào. Còn việc phán định thế nào thì không rõ. Thiên Địa Các đã tồn tại từ khi Huyền Hoàng Thế Giới hình thành, bên trong có thể gọi là không gian, cũng có thể gọi là dị độ không gian thế giới." Đường Bác nói.
"Liệu có Minh Đạo Hoa không nhỉ?" Dạ Thương lẩm bẩm trong miệng.