“Vậy trận tiếp theo đi đối phó Vũ Thần Điện đi, bọn chúng đáng chết.” Xích Hoàng lên tiếng nói.
“Được, vậy trận tiếp theo chính là Vũ Thần Điện.” Dạ Thương gật đầu, hắn cũng thấy Vũ Thần Điện là thế lực cần phải diệt trừ tận gốc.
Tiếp đó Tư Mã Thiên Thịnh đề nghị uống rượu, cả nhóm người liền bay về phía thành chủ phủ.
Ở tầng thứ Kình Thiên cự đầu, có Mạn Đà La và Chiên Đàn có thể khắc chế và áp chế, Luân Hồi đại thế giới rơi vào thế hạ phong là vì tầng thứ Quân chủ không đủ mạnh. Trận chiến đầu tiên sau khi Dạ Thương trở về đã thể hiện rõ năng lực, khiến lòng mọi người vững vàng hơn rất nhiều.
Sau khi uống rượu xong, Dạ Thương liền cùng Mạn Đà La dạo bước trong thành.
“Đợi bận rộn xong khoảng thời gian này, ta sẽ dành thời gian ở bên nàng và người nhà thật tốt.” Dạ Thương mở lời.
Mạn Đà La gật đầu: “Chàng có thể vượt qua kiếp nạn này không phải dễ dàng gì, Mạn Đà Sa Hoa kia chắc hẳn sẽ không dừng tay tại đây, nhưng về sau cơ hội nàng ta có thể ra tay sẽ không còn nhiều.”
Dạ Thương bước vào tầng thứ Quân chủ, Mạn Đà La cảm thấy rất yên tâm, bởi vì Dạ Thương quả thực là điểm yếu của nàng.
Nắm lấy tay Mạn Đà La, hai người cứ thế tản bộ trên đường phố.
Mạn Đà La hỏi Dạ Thương, làm sao hắn phát hiện ra Mạn Đà La kia là giả.
“Haha! Ta muốn nắm tay mà nàng ấy lại né tránh, đâu có đạo lý làm vợ như vậy chứ? Thật ra lúc đó ta có chút kích động, đáng lẽ nên bình tĩnh lại rồi tìm cách thông báo cho nàng thông qua phân thân ở Phong Thiên đại điện. Nhưng nghĩ lại, năm năm bị bắt đi cũng thu hoạch rất lớn.” Dạ Thương mở lời, dùng năm năm thời gian để tiến vào Quân chủ cảnh, hắn thực sự rất mãn nguyện.
“Chàng quả thực có chút nóng vội, phải ổn định cô ta trước mới đúng.” Hai người vừa nói chuyện vừa bước lên truyền tống trận, Dạ Thương muốn về nhà xem sao, người nhà biết hắn gặp chuyện nên về thăm một chút để cha mẹ và thê tử có thể yên lòng.
Dạ Thương trở về, Dạ Vô Ưu và Vũ Tình cùng những người khác vô cùng vui mừng, trong nhà liền tổ chức tiệc gia đình.
Dạ Vô Ưu và Vũ Tình đều đã là Thánh Vương, Dạ Thương cũng rất vui vẻ, trong lòng hắn không mong cầu cha mẹ và thê tử đạt thành tựu bao lớn, nhưng ít nhất cũng cần là Quân Vương để có được thọ mệnh vô hạn.
Còn về một đôi con trai con gái, Dạ Thương không chút lo lắng, điểm xuất phát tu luyện của Dạ Vũ Quân và Dạ Thanh Nhan còn cao hơn hắn, tương lai tiến vào Quân Vương cảnh là chuyện không thành vấn đề.
Muốn có thành tựu tu luyện thì có rất nhiều yếu tố, nhưng thiên tư cũng rất quan trọng, điểm mấu chốt nhất chính là khí vận và cơ duyên.
Về điểm cơ duyên, Dạ Thương biết đó là ẩn số; nhưng về mặt khí vận, hắn khẳng định người nhà mình sẽ không kém. Hắn là Giới chủ, là công đức thành Thánh, những người bên cạnh hắn, người thân và bạn bè đều sẽ có khí vận gia trì, hiện tại Cửu Vực thế giới là thế giới cao cấp, đã bắt đầu xuất hiện nơi thể hiện ý chí, người thân lĩnh ngộ về ý chí sẽ tương đối dễ dàng.
“Phụ thân, chúng con muốn tới Luân Hồi thế giới, mở mang tầm mắt về giới chiến hiện nay.” Dạ Thanh Nhan lên tiếng nói.
“Được, lát nữa các con đi cùng phụ thân, ở bên cạnh sư công và sư bà để học hỏi thêm.” Dạ Thương nghĩ một chút liền đồng ý.
“Chàng quá nuông chiều chúng rồi, cái gì cũng đồng ý, lại còn đi làm phiền người khác.” Tư Không Sơ Vũ lên tiếng.
“Haha! Không sao đâu, con cái cần thì ta chỉ việc chào hỏi sư tôn và sư mẫu một tiếng thôi, với sư tôn và sư mẫu cũng chẳng cần khách sáo làm gì.” Dạ Thương cười nói.
“Phụ thân, người xem, di nương và mẫu thân con nghiêm khắc quá.” Dạ Thanh Nhan ôm cánh tay Dạ Thương nhìn về phía Thanh Cơ đang trừng mắt với mình.
“Phụ thân thường không ở nhà, nên mẫu thân và mấy vị di nương không chỉ dành cho các con tình từ mẫu mà còn cả sự nghiêm khắc của phụ thân. Phụ thân không có thời gian dạy dỗ các con, chỉ bảo các con tu luyện, nên những gì có thể làm, cũng chỉ là chiều chuộng các con một chút.” Dạ Thương nói.
“Con gái và đệ đệ đều biết phụ thân bận rộn, nếu không có sự vất vả của phụ thân thì sẽ không có sự ổn định hưng thịnh của Dạ gia hiện tại, không có sự phát triển phồn vinh của Cửu Vực thế giới.” Dạ Thanh Nhan đáp.
“Phụ thân con luôn nỗ lực, thực chất là vì Dạ gia, vì Cửu Vực thế giới mà tranh giành một vốn liếng để an thân lập mệnh. Giờ đây phụ thân con đã có tư cách đó, trong thiên hạ này kẻ nào muốn gây bất lợi cho phụ thân con đều phải cân nhắc kỹ lưỡng, bao gồm cả Kình Thiên cự đầu.” Mạn Đà La lên tiếng.
“Đương nhiên rồi ạ, di nương người đủ bá khí, đủ bá đạo, ai mà không sợ người.” Dạ Vũ Quân nói.
“Phụ thân con là người cần di nương chống lưng sao? Là tự phụ thân con có thể làm được điều đó, các con vẫn chưa hiểu rõ phụ thân mình đâu.” Mạn Đà La cười nói.
“Phụ thân, tu vi người là bao nhiêu ạ?” Dạ Thanh Nhan nhìn Dạ Thương hỏi.
“Gần đây có chút thu hoạch, không nói chuyện này nữa! Phụ thân, mẫu thân, con còn có chút việc phải xử lý, đợi bận rộn xong khoảng thời gian này, con sẽ trở về ở bên hai người thật tốt.” Sau khi đứng dậy, Dạ Thương nói, hắn không muốn tiết lộ tu vi vì không muốn tạo áp lực cho con cái.
“Đi đi!” Dạ Vô Ưu gật đầu.
Dạ Thương và Mạn Đà La dẫn theo Dạ Thanh Nhan, Dạ Vũ Quân, ngồi truyền tống trận tới Hắc Sát Thành, sau đó đến thành chủ phủ.
“Gặp qua sư công, sư bà, gặp qua các vị tiền bối.” Sau khi vào thành chủ phủ, Dạ Thanh Nhan và Dạ Vũ Quân cúi người trước Thanh Đế và Vũ Phi Thiên Quân.
“Hai tiểu gia hỏa các con sao lại tới đây?” Thanh Đế cười nói, ông vô cùng yêu mến hai người con của Dạ Thương.
“Chúng con nói với phụ thân, muốn đến Luân Hồi đại thế giới để tăng thêm kiến thức.” Dạ Thanh Nhan đáp.
“Cơ hội nâng cao tu vi, thực lực thì nhiều, nhưng giới chiến như thế này không dễ thấy, các con cứ ở lại bên cạnh sư công và sư bà.” Thanh Đế gật đầu.
“Hai đứa nghe lời chút, phụ thân còn có việc phải làm.” Dặn dò con cái một câu, Dạ Thương và Mạn Đà La rời khỏi thành chủ phủ.
“Phụ thân vang danh thiên hạ, con cái cũng là bậc nhân trung long phượng.” Tư Mã Thiên Thịnh lên tiếng.
Dạ Thanh Nhan và Dạ Vũ Quân chắp tay với Tư Mã Thiên Thịnh, đáp lại lời khen ngợi của bậc trưởng bối.
“Nếu như phụ thân các cháu không phải Dạ Thương, sư công không phải Thanh Đế, bản tọa đã có ý định thu đồ đệ rồi.” Tư Mã Thiên Thịnh cười nói, đây không phải lời khách sáo giả tạo. Ông là ai? Là Kình Thiên cự đầu, chỉ cần nhìn thoáng qua là tự nhiên có thể nhìn ra tình trạng của Dạ Thanh Nhan và Dạ Vũ Quân, trong mắt Dạ Vũ Quân và Dạ Thanh Nhan chứa đầy linh vận, trên người cũng chính khí lẫm liệt.
“Đồ đệ không thu được thì có thể chiêu con rể, nhà ông có nha đầu nào chưa gả không, sắp xếp một đứa đi?” Xích Hoàng cười nói.
“Xích Hoàng, ông này… được rồi! Thủ lĩnh các thế lực khác đều con đàn cháu đống, bản tọa không có cháu nội cháu ngoại, chỉ có một cô con gái bảo bối, nhưng nếu không đạt tới Quân Vương cảnh thì đừng hòng có cơ hội. Nếu ngươi đạt tới Quân Vương cảnh, bản tọa có thể giúp ngươi nói giúp một tiếng.” Tư Mã Thiên Thịnh nhìn Dạ Vũ Quân nói, trong hôn phối của giới tu luyện cao cấp, thông thường không quá so đo. Nhưng điểm quan trọng nhất là, Quân Vương rất ít khi kết hôn với người tu luyện dưới tầng thứ Quân Vương, bởi vì một bên thọ nguyên vô tận, một bên vẫn còn chịu sự hạn chế của thọ nguyên, giữa hai bên có sự khác biệt căn bản.
“Tư Mã phủ chủ, ông nghiêm túc đấy à?” Thanh Đế nhìn Tư Mã Thiên Thịnh.
“Đương nhiên, Thanh Đế ông cũng đừng nghĩ nhiều, đừng hòng chiếm tiện nghi.” Tư Mã Thiên Thịnh nói.
“Được rồi, Vũ Quân, con nỗ lực lên, con đạt tới Quân Vương cảnh, không cần phụ thân con ra mặt, sư công sẽ cầu hôn cho con, bất kể Tư Mã phủ muốn sính lễ gì, nhà chúng ta đều đáp ứng.” Thanh Đế trực tiếp buông lời.
“Đa tạ sư công, đa tạ tiền bối đã coi trọng.” Dạ Vũ Quân cúi người với Thanh Đế và Tư Mã Thiên Thịnh.
“Vậy còn đứa này? Cô bé này, bản tọa đặt trước cho con cháu nhà ta.” Lý Thiên Bá nhìn Dạ Thanh Nhan nói.
“Nghĩ cũng đừng nghĩ!” Vũ Phi Thiên Quân trực tiếp cắt ngang lời Lý Thiên Bá.