Vạn Đạo Thành Thần

Lượt đọc: 13960 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2011
Không phải tạo phản

❊ ❊ ❊

“Ừm…” Dạ Thương không biết phải tiếp lời thế nào, bởi vì trong mắt Thiên Tinh Vương và Hoàng Linh, hắn quả thực còn rất non nớt.

“Ha ha! Chỉ là nói đùa thôi, Dạ Thương, Lâm Tông Lão, Mộ Sắc Trà Lâu ở Phiêu Miểu Hoàng Thành của các ngươi thật tốt. Chúng ta đã tới Tuyết Các hai lần, cảm giác rất tuyệt, khuyết điểm duy nhất là phải xếp hàng.” Thiên Tinh Vương mở lời nói.

“Vấn đề xếp hàng có thể giải quyết được.” Dạ Thương lật lật nhẫn trữ vật, lấy ra một tấm thẻ quý khách đưa cho Thiên Tinh Vương.

“Thứ này quả thực rất cần, vậy bản tọa không khách sáo nữa.” Thiên Tinh Vương cười rồi nhận lấy.

“Mộ Sắc Trà Lâu thực sự phải mở rộng rồi, thẻ quý khách phát ra không ít, nếu cùng một ngày xuất hiện quá nhiều khách hàng cầm thẻ quý khách, sẽ khiến khách bình thường không hài lòng. Phiêu Miểu, muội có thời gian thì trao đổi với nghĩa huynh của ta xem sao.” Dạ Thương nói với Lâm Phiêu Miểu.

“Đã có ý tưởng về phương diện này rồi.” Lâm Phiêu Miểu gật đầu với Dạ Thương.

Trong lúc trò chuyện, Thiên Tinh Vương và Hoàng Linh hỏi thăm về tình hình Luân Hồi Hải Đảo, trao đổi với Dạ Thương rất nhiều điều.

Ngoài ra, cách xưng hô cũng thay đổi, Dạ Thương gọi Thiên Tinh Vương là Tinh Lão, gọi Hoàng Linh là Linh Lão.

Ngày tháng trôi qua trong yên tĩnh được vài ngày. Mấy ngày này Dạ Thương tiếp đãi không ít khách khứa, bởi vì hắn có giao tình với rất nhiều chủng tộc.

Hoàng Dụ mang theo vài vị trưởng lão của Băng Hoàng tộc tới Thiên Hoang Thành, chuyên môn tới phủ đệ của Dạ Thương để xin lỗi. Sự việc được giải quyết viên mãn, Dạ Thương cũng không để bụng những chuyện này.

Mỗi buổi chiều, bản tôn của Dạ Thương đều tới Tịch Diệt Hải Kiều ở lại một lát, còn phân thân thì tiếp khách. Phủ đệ của hắn cũng có khá nhiều khách thường trú, ngoài mấy vị thường trú của Nhân Đạo Minh, vợ chồng Thiên Tinh Vương, vợ chồng Kỳ Thụy và Lân Tiêu của Huyết Lân tộc cũng dọn vào ở, Long Dịch Hành cũng ở lại không đi.

Cửu Vĩ Hồ tộc, Thanh Bằng tộc, Hắc Long tộc đều tới chỗ Dạ Thương bái phỏng. Điều khiến Dạ Thương cảm thấy may mắn là quan hệ với mấy đại thần thú chủng tộc vẫn khá tốt, không xảy ra xung đột.

Ngày hôm đó, bản tôn của Dạ Thương vừa từ Tịch Diệt Hải Kiều trở về, Tả Đông liền chạy tới tìm Dạ Thương. Người của Luân Hồi Hải Đảo và Đệ Tam Thống đánh nhau, nguyên nhân là vì chuyện trú địa.

Khi Dạ Thương và những người khác tới nơi, chiến đấu đã kết thúc, ngoài ra cũng có không ít người vây xem, đội hộ pháp của Thiên Hoang Thành cũng đã tới.

Nam Dũng, Tây Thành và Tống Kim Cương, cùng với những người mà họ mang theo bị đội hộ pháp bao vây. Phía bên kia thì chật vật hơn nhiều, bị đánh đến sưng mặt sưng mũi, tuy không có tử vong nhưng đều bị thương rất nặng.

“Chuyện gì thế này?” Dạ Thương lên tiếng hỏi.

“Nói với hắn là đổi trú địa, nói tử tế không nghe, hắn giở thói ngang ngược với chúng ta, kết quả là đánh nhau.” Nam Dũng nói.

“Đây là Thiên Hoang Thành, trong thời gian diễn ra Quần Anh Đại Hội, gây hấn đánh nhau, tất cả bắt đi!” Một đội trưởng đội hộ pháp lên tiếng.

Vốn dĩ Dạ Thương không lên tiếng, nhưng sau đó hắn không hài lòng với tình hình, bởi vì đội hộ pháp bắt người chỉ bắt người thuộc Luân Hồi Hải Đảo, còn phe gây xung đột với Luân Hồi Hải Đảo thì lại không đụng vào.

“Dừng tay! Ngươi là đội trưởng đội hộ pháp?” Dạ Thương đi tới trước mặt đội trưởng đội hộ pháp hỏi.

“Không sai, bản đội trưởng Gia Cát Hầu, ngươi có chuyện gì?” Vị đội trưởng đội hộ pháp mặc giáp bạc này nhìn Dạ Thương hỏi, giọng điệu rất không thân thiện.

“Có vấn đề thì giải quyết vấn đề, có lỗi thì xử phạt, tình huống như vậy ta sẽ không nói gì. Nhưng ngươi không hỏi nguyên do, trực tiếp bắt người của Luân Hồi Hải Đảo ta, còn đám người kia lại không đụng tới?” Dạ Thương hỏi.

“Bản đội trưởng làm việc đến lượt ngươi hỏi sao? Ngươi sẽ không nói gì? Ngươi có tư cách gì để nói?” Gia Cát Hầu lạnh mắt nhìn Dạ Thương, lời lẽ vô cùng sắc bén.

“Làm việc tử tế quả nhiên là không được, đã vậy thì không cần làm việc tử tế nữa. Trú địa này người của Luân Hồi Hải Đảo chúng ta lấy rồi, ai muốn tới trú địa này bắt người, phải hỏi xem Dạ Thương ta có đồng ý hay không. Ra tay! Đánh văng đám Thiên Hoang Quân và đội hộ pháp không thuộc về Luân Hồi Hải Đảo ra ngoài, trong vòng một nén trà, ta không muốn nhìn thấy bọn họ.” Dạ Thương vươn tay chộp lấy một chiếc ghế gỗ lớn ở cạnh diễn võ trường rồi ngồi xuống.

Nghe lời Dạ Thương, Nam Dũng, Tây Thành và Tống Kim Cương dẫn theo thuộc hạ trực tiếp ra tay, không chút do dự, đánh đám quân sĩ Đệ Tam Thống vốn đã bị thương thêm một trận nữa, ném hết ra khỏi trú địa. Thống lĩnh Đệ Tam Thống là Đổng Chấn Nguyệt cũng bị đánh tàn phế.

Đội hộ pháp do Gia Cát Hầu mang tới cũng bị người của Luân Hồi Hải Đảo đánh cho gà bay chó sủa, lui khỏi trú địa trong tình trạng đại bại.

“Đại thống lĩnh, hoàn thành nhiệm vụ!” Kết thúc chiến đấu, ba người Nam Dũng tới trước mặt Dạ Thương phục mệnh.

“Đắc ý sao? Lấy đông hiếp ít có gì quang vinh? Gọi Đệ Nhất Lĩnh tới, tiếp theo khai chiến. Đối phương tới bao nhiêu người, chúng ta cử bấy nhiêu người nghênh chiến. Hôm nay, nơi này chính là chiến trường của chúng ta. Bị người ta đánh bại là Dạ Thương ta không có bản lĩnh, chứ không phải các ngươi không có bản lĩnh.” Dạ Thương giật tay một cái, Luân Hồi Thiên Kích cắm xuống bên chân.

“Gan lớn thật, dám ra tay với đội hộ pháp, các ngươi đều là nghịch tặc, chờ đấy cho bản đội trưởng.” Gia Cát Hầu hét lớn một tiếng, hắn vô cùng phẫn nộ.

“Nghịch tặc… lúc người của Luân Hồi Hải Đảo chúng ta chiến đấu thì các ngươi ở đâu? Dám nói chúng ta là nghịch tặc? Muốn chết!” Dạ Thương đứng dậy, thi triển Hư Không Bộ, tiếp đó tung ra Thiên Hoang Tịch Diệt Thủ.

Gia Cát Hầu đang mắng chửi không ngờ Dạ Thương đột ngột ra tay, không kịp đề phòng, hơn nữa thực lực chênh lệch với Dạ Thương quá nhiều, trực tiếp bị Dạ Thương vỗ một chưởng ngã sấp xuống đất.

Cổ tay rung lên, bàn tay năng lượng xuất hiện, Dạ Thương chộp Gia Cát Hầu tới trước mặt: “Ngươi nhục mạ ta thì không sao, nhưng nhục mạ những quân sĩ chiến đấu vì bách tộc Thiên Giới thì không được, hai chữ nghịch tặc không phải để ngươi nói.”

“Đại thống lĩnh, đừng giết hắn.” Nam Dũng tới trước mặt Dạ Thương nói, hắn nhìn ra Dạ Thương đã nảy sinh sát tâm, hắn không muốn sự việc diễn biến tới mức không thể cứu vãn.

“Ngươi dám động vào ta, Hộ Pháp Điện sẽ không tha cho ngươi đâu.” Gia Cát Hầu hai tay nắm lấy cánh tay Dạ Thương nói.

“Dọa ta? Vậy Dạ Thương ta chờ, cút!” Dạ Thương vung tay, ném Gia Cát Hầu ra khỏi trú địa.

Người của Đệ Tam Thống không đi, người của đội hộ pháp cũng không rút, bọn họ bao vây trú địa lại.

“Ha ha! Sự việc hơi lớn rồi, các huynh đệ có sợ không?” Dạ Thương nhìn Thiên Hoang Quân dưới trướng và các thành viên của Phệ Thần Tiểu Đội vừa tới hỏi.

“Không sợ!” Thiên Hoang Quân trong trú địa đều gầm lên một tiếng.

“Có lẽ chúng ta có chỗ làm không đúng, xử lý chúng ta cũng không sao, nhưng phải cho chúng ta một sự công bằng. Yên tâm, muốn động tới các ngươi, phải hạ gục ta trước đã.” Dạ Thương lên tiếng nói.

Người tụ tập tới ngày càng đông, chính là đội hộ pháp của Thiên Hoang Thành.

“Lập trận! Chuẩn bị chiến đấu!” Thấy lại có đội hộ pháp xuất hiện, Long Kim gầm lên một tiếng.

“Dạ Thương, ngươi muốn làm gì, tạo phản sao?” Một lão giả áo xanh xuất hiện, Gia Cát Hầu theo sát phía sau.

“Lại tới một kẻ chụp cái mũ lớn rồi, ta có tạo phản hay không, ngươi nói không tính.” Dạ Thương đứng dậy, tay phải chộp lấy Luân Hồi Thiên Kích phía trước, bởi vì hắn biết lão giả trước mặt là cao thủ, hắn không nhìn ra thâm sâu thế nào, nhưng hắn dám chiến!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1813
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.