Vạn Đạo Thành Thần

Lượt đọc: 13960 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2040
Nguyên tắc làm người

❊ ❊ ❊

“Người ta là trẻ con, ngươi so đo với một đứa trẻ làm gì? Dạ Thương giáo dục con cái, chẳng lẽ ngươi không hiểu, đây chỉ là chuyện nhỏ sao!” Vân Thiên Long lên tiếng nói.

“Dạ Thương giáo dục con cái? Tiểu tử kia không phải là con trai của Dạ Thương chứ?” Hắc Long Quân có chút kinh ngạc nhìn Vân Thiên Long.

“Ngươi nói đúng rồi, đó chính là đứa con nhỏ nhất của Dạ Thương, ta cũng vừa mới nhận được tin tức từ chỗ Thái Thúc Yên, đứa nhỏ đó mới mười mấy tuổi, bản thân không có ác ý, chỉ là ngộ thương thôi!” Vân Thiên Long nói.

“Ai! Tiểu một thân thì cứ tiểu đi! Mười mấy tuổi đã là tứ tinh quân vương rồi, thật là ghê gớm.” Nghe tin Dạ Thiếu Khuyết là con của Dạ Thương, Hắc Long Quân lắc đầu, hắn biết sự việc đến đây là kết thúc rồi, Dạ Thương là người hắn tôn trọng, cũng là Giới chủ của Cửu Vực Thế Giới, công đức vô lượng đối với Cửu Vực Thế Giới, hắn không thể làm khó Dạ Thương.

Trong lúc Hắc Long Quân nói những lời này, vợ chồng Dạ Thương đã đưa Dạ Thiếu Khuyết đi vào trong Thành chủ phủ, “Chuyện này thật sự rất ngại, Thiếu Khuyết, mau xin lỗi tiền bối Hắc Long Quân đi.”

“Tiền bối, xin lỗi người, là Dạ Thiếu Khuyết không hiểu chuyện, khiến tiền bối tức giận rồi.” Dạ Thiếu Khuyết cúi người trước Hắc Long Quân.

“Vực chủ, ngài làm cái gì vậy! Thiếu vực chủ ngài lên tiếng, báo danh tính ra, bản tọa cũng sẽ không truy cứu, chỉ là bãi nước tiểu này bắn xa quá, cũng chuẩn quá đấy.” Hắc Long Quân chắp tay với Dạ Thương nói.

Dạ Thiếu Khuyết lên tiếng bày tỏ sự áy náy một lần nữa, bất kể là vô tình hay hữu ý, cậu ta dù sao cũng đã làm tổn thương Hắc Long Quân.

Trò chuyện một hồi, Hắc Long Quân cũng bày tỏ mình cảm thấy ngại, hắn chưa bao giờ nghĩ đến chuyện làm khó ai, lúc mới đầu, chỉ là trong lòng có một cục tức thôi.

“Thiếu Khuyết, làm sai chuyện không sao cả, đừng trốn tránh, phải dũng cảm đối mặt.” Dạ Thương nhìn con trai nói.

“Phụ thân, người đã dặn rồi, không được vô duyên vô cớ sát sinh, lúc đó tiền bối Hắc Long Quân lại không nghe con giải thích, đòi giết con, cho nên con trai mới phải chạy.” Dạ Thiếu Khuyết nói nhỏ.

“Còn tự cho mình là có lý?” Dạ Thương trừng mắt nhìn Dạ Thiếu Khuyết một cái.

“Ha ha! Vực chủ đừng huấn luyện nữa, lần này là bản tọa chuyện bé xé ra to, bản thân không có gì cả, sau này Thiếu vực chủ tới Đại Hoang Vực, cứ thông báo trước một tiếng, bản tọa dặn dò một câu, Thiếu vực chủ muốn quậy phá thế nào thì quậy, cũng sẽ không có yêu thú không biết nhìn mà gây hấn với ngài, Cửu Vực Thế Giới là địa bàn của phụ thân ngài, Đại Hoang Vực là địa bàn nhỏ của Hắc Long Quân ta!” Hắc Long Quân đứng ra kéo Dạ Thiếu Khuyết về phía mình.

“Thật sự không có cách nào với các người, Thái Thúc sư thúc, Vân quốc chủ, ban một đạo lệnh, tập hợp tất cả tu luyện giả có tu vi từ Thánh Vương trở lên, ba tháng sau chúng ta muốn tiến hành một trận chiến.” Dạ Thương nói với Thái Thúc Yên và Vân Thiên Long.

“Sao thế, đây là muốn có đại chiến rồi à?” Mắt Thái Thúc Yên sáng lên.

“Đại thế kiếp nạn của Cửu Vực Thế Giới sắp tới rồi, chúng ta phải giải quyết vấn đề này, vấn đề tuy không lớn, nhưng người cần gọi thì phải gọi, chuyện của Cửu Vực Thế Giới, mọi người có cơ hội góp sức, thì phải góp sức.” Dạ Thương lên tiếng nói.

Thái Thúc Yên, Vân Thiên Long và Hắc Long Quân đều cúi người nhận lệnh với Dạ Thương, đây là quân lệnh chính thức, mệnh lệnh của Vực chủ, bọn họ bắt buộc phải thực thi.

Dặn dò xong xuôi, Dạ Thương mang theo Lâm Phiêu Miểu và Dạ Thiếu Khuyết rời khỏi Thành chủ phủ, lên truyền tống trận.

Tới Không Trung Chi Thành, sau khi ra khỏi truyền tống trận, Dạ Thiếu Khuyết cúi người trước Dạ Thương và Lâm Phiêu Miểu, “Xin lỗi, Thiếu Khuyết không hiểu chuyện khiến phụ thân, mẫu thân lo lắng rồi, phụ thân đại nhân cũng đừng nổi giận, sau này Thiếu Khuyết nhất định sẽ chú ý.”

Dạ Thương cười lắc đầu, “Cũng không có gì, đây là một ngoài ý muốn, đi xin lỗi giải thích một chút là được.”

Nhìn phụ thân, Dạ Thiếu Khuyết gật đầu, cậu ta có chút sợ Dạ Thương, chủ yếu là không muốn chọc giận Dạ Thương, trước đây trong sự giáo dục của mẫu thân và dì, cậu ta biết phụ thân mình vất vả thế nào, không muốn để những chuyện của bản thân khiến phụ thân phải bận lòng.

“Thật ra cũng không có gì, chúng ta về nhà thôi, người trong nhà đều ở đó, con cũng không về ở cùng người nhà, sau này nhớ kỹ, bất kể bản thân có thành tựu lớn đến đâu, gia đình nhất định phải coi trọng.” Dạ Thương nói với con trai.

“Thiếu Khuyết, con có lẽ đã bị những lời đàm tiếu bên ngoài ảnh hưởng rồi, đừng cho rằng phụ thân con có uy danh, có thành tựu, thì khó giao tiếp và trò chuyện, phụ thân con đối với các con vẫn rất kiên nhẫn và bao dung.” Lâm Phiêu Miểu nói với Dạ Thiếu Khuyết.

Trở lại Không Trung Chi Thành, Dạ Thương liền cùng người nhà trò chuyện, nói về những thay đổi của Cửu Vực Thế Giới. Phân thân Cửu Vực của hắn cũng tu luyện Vô Cực Thương Quyết, cho nên cũng không hiểu rõ lắm về tình hình gần đây của Cửu Vực Thế Giới, bây giờ vừa thăm dò, phát hiện diện tích đã mở rộng tới mức tương đương với ba đại thế giới của Hỗn Độn Giới Vực. Về tầng thứ thì gần như nhau, nhưng ba đại giới vực của Hỗn Độn Giới Vực và Cửu Vực Thế Giới là không thể so sánh được, Cửu Vực Thế Giới là thế giới mới sinh, linh khí nồng đậm, chứa đựng cơ duyên cũng khá nhiều, một bầu không khí tràn đầy sức sống.

Về đến nhà, Dạ Thiếu Khuyết vẫn không mấy hứng thú, bởi vì cậu ta biết, năm người chị và anh của mình, chưa từng gây họa, cũng chưa từng khiến cha mẹ phải đi ra ngoài xin lỗi.

Dạ Thương ngồi xuống bên cạnh Dạ Thiếu Khuyết, đưa tay vỗ vỗ vai cậu, “Vẫn còn đang nghĩ đến chuyện hôm nay à? Con chưa nghĩ thông, vậy cha nói cho con nghe, nói về thế giới quan của cha và thái độ đối với các anh chị của con và con, trước hết là làm người, người nhà họ Dạ chúng ta làm việc phải không hổ thẹn với trời đất, chỉ cần làm được điểm này, thì dám đối mặt với bất kỳ thử thách nào, chuyện hôm nay, bất kể con là cố ý hay vô ý, dù sao cũng là sai rồi, cho nên chúng ta đến cửa xin lỗi, đây là nguyên tắc tối thiểu.”

Người nhà họ Dạ đều lắng nghe, không ai ngắt lời, bao gồm cả Dạ Vô Ưu và Vũ Tình vốn vô cùng nuông chiều cháu trai.

“Chúng ta xin lỗi, đối phương không tiếp tục làm khó, như vậy chuyện đó đã kết thúc trong vui vẻ rồi, nếu như trong trường hợp chúng ta vô ý gây thương tổn mà đã xin lỗi rồi, đối phương còn không buông tha, thì chúng ta cũng không sợ phiền phức, nên xử lý thế nào thì xử lý.” Dạ Thương lên tiếng nói.

“Thiếu Khuyết sẽ ghi nhớ lời dạy bảo của phụ thân.” Dạ Thiếu Khuyết gật đầu.

“Ngoài ra con nhớ kỹ một điểm, gặp phải khó khăn, con có chị và anh, con có phụ thân, chuyện gì cũng có thể nói với phụ thân!” Dạ Thương gật đầu với Dạ Thiếu Khuyết.

“Con biết rồi.” Dạ Thiếu Khuyết cầm ấm trà, rót cho Dạ Thương một chén trà.

“Ha ha! Chén trà đầu tiên của đứa con trai út, cái này nhất định phải uống.” Dạ Thương cầm lấy trà, uống một hơi cạn sạch.

“Thiếu Khuyết, con đến bên cạnh bà nội nào.” Vũ Tình vung tay kéo cháu trai đến bên cạnh mình, “Lời phụ thân con nói không sai, người nhà họ Dạ chúng ta làm việc phải không hổ thẹn, làm được điểm này, ai dám chọc vào con, thì cứ đánh chết đi! Con phải hiểu được điểm quan trọng nhất, phụ thân con nỗ lực vì cái gì, trước tiên chưa nói đến mục tiêu vĩ đại nào, cái cơ bản nhất là cầu cho nhà họ Dạ một sự an ổn, cho mấy đứa một môi trường sống an ổn, con trai, mẹ nói đúng không?” Nói xong, Vũ Tình nhìn về phía con trai.

“Mẹ, vẫn là mẹ hiểu con nhất, con chưa bao giờ quên, phải làm một người con trai tốt, một người cha tốt.” Dạ Thương gật đầu.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1813
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.