Vạn Đạo Thành Thần

Lượt đọc: 14982 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2301
Trực tiếp trảm sát

❊ ❊ ❊

Chào hỏi Cây Thế Giới một lần nữa, Dạ Thương trở về Không Trung Chi Thành.

Cùng với sự phát triển của Cửu Vực Thế Giới, cộng thêm sự cố ý vun đắp của Bản Nguyên Thế Giới, vách núi nơi Không Trung Chi Thành tọa lạc đã nhô cao lên, thực sự trở thành một tòa thành trên không. Dưới vách núi là những đám mây mù lượn lờ được tạo thành từ năng lượng nồng đậm, dưới lớp mây mù ấy chính là một hồ nước bao la bát ngát.

Trên hồ lớn có thuyền hoa đang dạo chơi, đó là Cổ lão cha đang câu cá.

Trở về nhà, Dạ Thương bày tỏ sự chúc mừng với cha mẹ và gia gia, bởi vì trong mười năm anh rời đi, Dạ gia đã có người lần lượt nhập Đế. Ngoại trừ cha mẹ của Dạ Thương, Dạ Lăng Hoan và Dạ Lăng Tà cũng lần lượt nhập Đế.

"Lục thúc gia đâu rồi? Đã lâu không gặp người." Sau khi bái kiến cha mẹ và gia gia, Dạ Thương lên tiếng hỏi một câu. Ở Dạ gia, người đầu tiên mà anh tiếp xúc chính là Lăng Tà Vương Dạ Lăng Tà, tình cảm của hai người cũng là tốt nhất.

"Đến rồi, đến rồi! Biết ngươi trở về, ta liền chạy tới đây, thật hiếm khi ngươi còn nhớ tới Lục thúc gia." Trong lúc Dạ Thương đang nói, Dạ Lăng Tà xuất hiện, sau khi xuống truyền tống trận, chỉ hai lần chớp mắt đã đến trong phủ đệ.

"Chúc mừng Lục thúc gia." Dạ Thương và thê tử đều chắp tay với Dạ Lăng Tà.

"Ngươi đừng làm vậy, Dạ Thương, ngươi là Công Đức Đại Đế, sao có thể tùy ý hành lễ với người khác." Dạ Lăng Tà giơ tay đỡ Dạ Thương lại.

"Lục thúc gia nói lời nào vậy, Dạ Thương dù có thành tựu thế nào, chẳng phải vẫn là cháu trai của người sao." Dạ Thương cười nói.

Mọi người ngồi xuống, Dạ Thanh Nhan pha trà cho mọi người.

Ở Không Trung Chi Thành không có người hầu hạ, việc làm vườn và quét dọn đường phố đều do Dạ Vô Ưu và Cổ lão cha bao thầu, Vũ Tình còn trồng một ít rau xanh.

"Ta còn đang thắc mắc đây! Dược Cốc có người lần lượt nhập Đế, Dạ Nguyệt chúng ta cũng không nên tụt hậu, giờ thì tốt rồi, Đế Vương của Dạ Nguyệt cũng không ít." Dạ Thương cười nói.

"Người Dạ Nguyệt chúng ta khác với những tu luyện giả khác, người Dạ Nguyệt chúng ta sở hữu cao cấp thuộc tính, sau khi nhập Đế chính là cao cấp thuộc tính Đế Vương, chiến đấu lực mạnh hơn Đế Vương thông thường, cho nên độ khó sẽ lớn hơn một chút. Nhưng mà Quân Vương của Dạ Nguyệt chúng ta rất nhiều, Thần Hiên Vương, Thần Nguyệt Vương, Thần Lôi Vương đều là Quân Vương, hậu bối cũng đang trỗi dậy." Dạ Lăng Hoan giải thích với Dạ Thương một câu, không phải người Dạ Nguyệt không nỗ lực, thành Đế chậm hơn người khác, mà là có độ khó.

"Trải qua hơn một ngàn năm phát triển ổn định này, hậu bối người Dạ Nguyệt chúng ta cũng đã phát triển lên, bọn họ đang truy tầm con đường ngươi từng đi qua, đang tìm kiếm dấu chân của ngươi." Dạ Lăng Hoan lên tiếng nói.

"Phải đó, đi Dạ Nguyệt Hoàng Thành một lần, bị người ta gọi thúc gia, thúc gia, thật là ngượng ngùng." Dạ Tiểu La lên tiếng nói.

"Vậy các con cứ tranh thủ đi, nên cưới vợ thì cưới, nên sinh con thì sinh, đến lúc đó phụ thân dắt cháu nội, bế cháu ngoại đi dạo khắp Thiên Giới, cũng rất bá khí." Dạ Thương cười nói.

"Phụ thân, quan trọng là, nếu chúng con có con rồi, người và mẫu thân còn có dì nữa, lại sinh cho chúng con một đứa em trai em gái, vậy thì ngượng ngùng biết bao." Dạ Thanh Nhan lên tiếng nói.

"Con nha đầu hỗn láo này, cái gì cũng dám nói." Thanh Cơ trừng mắt nhìn con gái một cái.

"Các con suy nghĩ nhiều rồi, không phải phụ thân nói thành tựu bản thân cao bao nhiêu, nhưng đến trình độ này, hầu như sẽ không còn con cái nữa." Dạ Thương lên tiếng nói.

"Nếu phụ thân các con có thêm con, sau khi sinh ra, huyết mạch sẽ đạt tới cấp Quân Vương, tùy tiện luyện tập chút là thành Đế Vương, Thiên Đạo là công bằng, quả thực rất khó." Thiên Cơ vẫn luôn uống trà không lên tiếng bỗng lên tiếng nói.

"Phụ thân con cái đủ đầy, có sáu đứa các con là đủ rồi." Dạ Thương cười nói.

Cả nhà tùy ý trò chuyện, Dạ Thương nhấn mạnh một chút, con cái đã thành thân nên có con thì cứ sinh, ngoài ra chưa kết hôn cũng phải nỗ lực.

Trong lúc trò chuyện, Hỏa Vũ đến Không Trung Chi Thành xin gặp.

Dạ Thương bảo Dạ Vũ Quân đưa Hỏa Vũ vào trong phủ đệ.

"Giới Chủ đại nhân, thuộc hạ vừa trảm một tên người của Thiên Giới Bách Tộc." Hỏa Vũ khom người nói.

"Ừm! Là thuộc thế lực nào, phạm phải sai lầm gì?" Chén trà trong tay Dạ Thương khựng lại một chút, tiếp đó lên tiếng hỏi.

"Là của Cẩm Đường Phủ, tổ tiên của họ là Chấp Pháp Tông Lão của Tông Lão Hội - Đường Tông, một đệ tử trong gia tộc của họ không chỉ rời khỏi khu vực quy định, còn đến một tiểu thành ở Kình Thiên Vực mua sắm sản nghiệp, lại còn có ý định tổ chức thế lực." Hỏa Vũ lên tiếng nói.

"Giết! Loại này cứ trảm!" Dạ Thương gật đầu, chuyện như vậy anh sẽ không dung thứ. Cho phép Thiên Giới Bách Tộc di chuyển đến, là vì anh lo lắng Cổ Tu giết vào Thiên Giới gây ra cảnh lầm than cho chúng sinh. Bây giờ tên công tử bột này lại tổ chức thế lực, rõ ràng là xem pháp quy của Thống Soái Phủ như gió thoảng bên tai.

"Vậy thuộc hạ tiếp tục đi tuần tra." Hỏa Vũ khom người.

"Đi đi! Thời kỳ đặc biệt thì vất vả một chút, ngoài ra nếu có kẻ như vậy, cứ tiếp tục kéo đến trước cửa Thống Soái Phủ mà trảm." Dạ Thương gật đầu với Hỏa Vũ.

Hỏa Vũ rời đi, Dạ Thương chắp tay với cha mẹ, gia gia, Dạ Lăng Tà, còn có thê tử, "Ta không muốn mang những việc này về nhà, nhưng sự việc vẫn cứ xảy ra."

"Việc này có gì đâu, có chuyện thì xử lý, có kẻ vượt quá giới hạn thì thu thập." Dạ Lăng Hoan lên tiếng nói, ông không ngờ Dạ Thương lại có hậu chiêu, còn phái người giám sát.

Lúc này trong Thống Soái Phủ, sắc mặt Hoàng Linh rất không tốt. Hỏa Vũ lôi người của Cẩm Đường Phủ đến, nói ra tội trạng của tên công tử bột kia ngay trước cửa Thống Soái Phủ, sau đó trảm luôn, chẳng cho bà cơ hội lên tiếng.

"Con gái! Là mẫu thân xử lý không thỏa đáng, còn phải để người Cửu Vực Thế Giới đích thân ra tay thanh lý, Dạ Thương chắc là sẽ không hài lòng đâu." Hoàng Linh lên tiếng nói.

Vũ Linh Phi không nói gì, trong lòng nàng có chút tức giận, một vài sự việc đã ra lệnh nghiêm cấm nhiều lần, nhưng vẫn có người làm bậy.

"Cẩm Đường Phủ... Linh Hoàng đại nhân, người vẫn nên thông báo người của Cẩm Đường Phủ đến đây một chuyến, chuyện này bắt buộc phải đưa ra một lời giải thích. Nếu Nhân Hoàng đại nhân đích thân tới xử lý, vậy thì phiền phức rồi." Linh Thụ Tông Lão lên tiếng nói.

"Phải, bắt buộc phải xử lý, tránh cho các thế lực khác cũng phải chịu tiếng xấu lây, có mầm mống là phải ngăn chặn ngay. Người đâu, đi thông báo Đường Tông Lão đến đây." Hoàng Linh nói với người của Tông Lão Hội.

"Các vị cũng không cần quá lo lắng, thế lực nào cũng đều có con sâu làm rầu nồi canh, Giới Chủ đại nhân sẽ không liên lụy đến những người khác đâu." Thái Thúc Yên lên tiếng nói.

Lúc này Đường Tông đã nhận được tin tức, ông ta giận dữ lôi đình. Hậu bối bị trảm, ông ta đau lòng, nhưng càng tức giận hơn. Ông ta không trách ai cả, bởi vì một vài quy củ đã được định sẵn, là hậu nhân của ông ta giẫm lên vạch, hẳn là đã vượt qua giới hạn rồi.

"Thái Tổ đại nhân, người phải nói một lời vì hậu bối, cho dù là mua sắm sản nghiệp, cũng không đến mức bị trảm trực tiếp như vậy." Người chủ sự của Cẩm Đường Phủ tại Cửu Vực Thế Giới khom người với Đường Tông.

Chát!

Đường Tông giáng một cái tát mạnh qua.

"Để Đường gia đến Cửu Vực Thế Giới phát triển là cơ hội Tông Lão Hội dành cho Cẩm Đường Phủ, các ngươi còn dám tác oai tác quái? Còn muốn hưng sư vấn tội? Ngươi là cái đầu lợn à, không làm được chuyện cho ra hồn thì cút về cho ta." Đường Tông thực sự tức giận, bởi vì ông ta không biết phải đối mặt với Dạ Thương thế nào, ông ta cảm thấy trong lòng hổ thẹn.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2205
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.