"Cũng không có gì, qua một thời gian nữa, ta phải bế quan một lần." Dạ Thương cười nói.
"Vẫn không đúng lắm, có chuyện gì, huynh không được giấu anh em." Long Kim lên tiếng nói.
Suy nghĩ một chút, Dạ Thương gật đầu: "Vậy thì nói cho đệ biết đi! Ta dự định nghỉ ngơi một thời gian sau đó sẽ đi độ Diệt Thần Kiếp, nhưng nguy cơ này đệ cũng biết đấy, cho nên nếu ta thật sự có chuyện bất trắc, nhờ đệ trông nom giúp gia đình ta."
Vì là anh em, Dạ Thương không muốn giấu Long Kim.
"Ca! Huynh nhất định phải đi trùng kích Diệt Thần Kiếp sao? Hiện tại chúng ta chẳng phải đang rất tốt sao?" Nghe lời của Dạ Thương, một đĩa thức ăn trong tay Long Ngữ rơi xuống đất vỡ tan tành, bởi vì Dạ Thương đối xử với cô như em gái ruột, Dạ Thương chính là người huynh trưởng thân thiết nhất của cô.
"Long Ngữ, ta sẽ không giấu hai người nữa, tình hình không mấy khả quan." Dạ Thương liền đem tình hình hiện tại kể lại cho Long Kim và Long Ngữ, cũng không hề giấu giếm điều gì.
"Không chịu! Dựa vào cái gì mà vừa có chuyện là huynh trưởng phải đứng mũi chịu sào? Huynh trưởng ở Cửu Vực thế giới là Giới chủ chí cao vô thượng, không phải là tốt thí xông pha trận mạc, không phải!" Long Ngữ bất mãn gào lên một tiếng.
"Long Ngữ, muội bình tĩnh trước đã, nghe ta nói, người ta có những việc nên làm, có những việc không nên làm, có vài trách nhiệm ta không muốn trốn tránh, nếu không sau này ta sẽ không thể đối mặt với chính mình, yên tâm đi, huynh trưởng vẫn có chút nắm chắc." Dạ Thương cười gật đầu.
"Đội trưởng, ta sẽ không nói lời khuyên can huynh, cũng sẽ không cản trở huynh, vài chuyện huynh cứ yên tâm, chúng ta là anh em sống chết có nhau, chuyện của huynh chính là chuyện của ta." Long Kim gật đầu.
"Có đệ và các anh em trong Phệ Thần Tiểu Đội ở đây, ta yên tâm, mọi chuyện không còn nỗi lo âu phía sau." Dạ Thương uống một bát rượu lớn.
"Huynh làm được mà, trên đời này không có việc gì mà huynh và anh em chúng ta không làm được." Long Kim lên tiếng nói.
Dạ Thương không nhắc lại chuyện này nữa, chỉ cùng Long Kim uống rượu, trò chuyện về những chuyện trước kia.
"Đội trưởng, không phải ta nói huynh đâu nhé, huynh nhân từ quá nên gây ra bao nhiêu chuyện? Trận giới chiến thứ nhất, đánh hạ thế giới là Huyền Cơ Giới, được thôi! Chỗ Thiên Cơ đại nhân xảy ra sóng gió, cũng may sóng gió đã được giải quyết; trận giới chiến thứ hai là U Minh Giới, huynh không ra tay tàn nhẫn, được rồi! Lần này chọc ra cái rắc rối còn lớn hơn." Long Kim rót cho Dạ Thương một chén rượu nói.
"Đệ đúng là nói chuyện không biết đau lưng, đó đều là từng sinh mạng tươi sống, chẳng lẽ thật sự phải diệt trừ sạch sẽ hết sao? Chuyện này đệ làm được không? Đệ làm được thì ta xin bái phục." Dạ Thương liếc nhìn Long Kim đầy khinh bỉ.
"Ha ha! Chỉ là nói vậy thôi, ta cũng không làm được." Long Kim cười lớn một tiếng, hắn và Dạ Thương là cùng một loại người, làm việc đều có điểm mấu chốt, có vài việc sẽ không làm.
Ở phủ đệ của Long Kim một thời gian ngắn, Dạ Thương liền rời đi.
"Đây là cái thế đạo gì vậy? Tại sao chuyện gì cũng phải để huynh trưởng gánh vác chứ." Long Ngữ đá một cái khiến cái ghế vỡ tan tành.
"Năng lực càng lớn, trách nhiệm càng cao, Đội trưởng có giao tình với tầng lớp cao cấp của Thiên Giới bách tộc, có vài chuyện bắt huynh ấy ngồi yên không quản, huynh ấy không làm được." Long Kim lên tiếng nói.
Dạ Thương đi lại trong Cửu Vực thế giới, ngắm nhìn núi sông của Cửu Vực thế giới.
Trong trạng thái này, Dạ Thương đã trải qua trăm năm, hắn cảm thấy gần như đủ rồi, trước tiên là tâm cảnh, tâm cảnh của hắn đã lắng đọng rất vững, ngoài ra thời gian cũng gần như đã tới, Ma Cửu Vân trải qua trăm năm tu luyện chắc đã hồi phục, nếu để Ma Cửu Vân đi độ kiếp trước, hơn nữa một khi thành công, thì sẽ không ai có thể ngăn cản.
Trong một tiểu viện ở Trúc Viên Thành, Dạ Thương khép cuốn sách trong tay lại: "Các em dọn dẹp một chút đi, ngày mai không cần đến đây đi học nữa."
"Phu tử, người là cho chúng em nghỉ lễ sao?" Trong sân có hơn hai mươi đứa trẻ.
"Không phải, là phu tử có việc, không sống ở đây nữa, các em nhớ kỹ lời phu tử, phải làm người ngay thẳng, phải có một trái tim hướng thượng." Dạ Thương cười nói.
"Phu tử, chúng em muốn học võ công, người đã hứa rồi mà, chúng em ngoan ngoãn đi học, người dạy chúng em võ công đi, chúng em muốn bảo vệ Cửu Vực thế giới." Một cậu bé nói.
"Phu tử không còn thời gian này nữa, nhưng phu tử đã có sắp xếp, Trương Lĩnh lại đây gặp ta!" Dạ Thương ngẩng đầu lên tiếng gọi một tiếng.
Lúc này Trương Lĩnh đang uống trà trong Thành chủ phủ của Trúc Viên Thành trong lòng kinh hãi, vội vàng lóe thân bay về phía nguồn âm thanh, hắn biết ai tới rồi.
Vào trong sân, Trương Lĩnh cúi người hành lễ: "Gặp qua Giới chủ đại nhân."
"Đứng lên đi, đệ tử Dược Cốc chúng ta không cần hành đại lễ như vậy." Dạ Thương phất tay đỡ Trương Lĩnh dậy.
"Giới chủ đại nhân tới từ khi nào ạ?" Trương Lĩnh có chút xấu hổ hỏi, bởi vì hắn không hề hay biết Dạ Thương tới.
"Mười năm, ta làm phu tử ở đây đã mười năm, lũ trẻ được giáo dục cũng đã qua nhiều đợt rồi, ta sắp đi rồi, nhưng đã hứa với chúng, để chúng bước lên con đường tu luyện, nhờ ngươi đưa chúng tới Thái Tuyền Phong của Dược Cốc, giao cho Thất Nguyệt và Ninh Vân." Nói xong, thân hình Dạ Thương dần nhạt đi, đã rời khỏi.
"Cung tiễn Giới chủ." Trương Lĩnh khom người hô một tiếng, đồng thời thở phào một hơi, hắn cảm thấy áp lực rất lớn.
"Các nhóc tì, các cháu sắp bước lên một con đường quang vinh rồi." Trương Lĩnh lên tiếng nói.
"Ngài là Thành chủ đại nhân, cháu đã từng thấy ngài phát biểu rồi, phu tử của bọn cháu rốt cuộc là sao vậy ạ?" Một cô bé lớn hơn một chút lên tiếng hỏi.
"Phu tử là người còn có địa vị cao hơn cả đại nhân, sau này các cháu sẽ hiểu thôi, nhớ kỹ tên ngài ấy, ngài ấy tên là Dạ Thương, nửa tháng sau các cháu đến Thành chủ phủ tập hợp, bổn tọa đưa các cháu đến Dược Cốc." Trương Lĩnh căn dặn lũ trẻ.
Dạ Thương rời đi, làm phu tử là vì khi hắn đi ngang qua Trúc Viên Thành, nghĩ đến bản thân năm xưa được Cổ lão cha dạy dỗ đọc sách, chưa từng được tới học đường, cho nên mới làm phu tử mười năm. Ở một góc của Trúc Viên Thành này, danh tiếng của hắn còn rất cao, bởi vì dạy học cho học sinh chưa từng thu lễ kim.
Rời khỏi Trúc Viên Thành, Dạ Thương trực tiếp quay về Không Trung Chi Thành, khi làm phu tử, hắn cũng thường xuyên quay về Không Trung Chi Thành, việc đi lại đối với hắn không tính là gì cả.
"Phu tử đại nhân của nhà chúng ta về rồi, các bạn nhỏ của huynh thế nào rồi?" Thấy Dạ Thương trở về, Dương Lôi cười nói.
"Họ rất tốt, ta cũng đã căn dặn rõ ràng rồi, sau này không đi nữa, đám trẻ đó sẽ có tiền đồ thôi." Dạ Thương lên tiếng nói.
Ở nhà hai ngày, Dạ Thương rời đi, tiến vào Đại Hoang ở ngoại vi Không Trung Chi Thành, hắn cần chỉnh đốn lại tâm tư để đi độ Diệt Thần Kiếp.
Không có ai đi theo Dạ Thương, Lâm Phiêu Miểu và những người khác trong lòng đều hiểu rõ, Dạ Thương không còn làm phu tử nữa, hẳn là đã đưa ra một quyết định khác.
Trong giới vực ở ngoại vi Thiên Giới, Ma Cửu Vân đã dùng trăm năm thời gian thực, trong tăng tốc thời gian đã khôi phục năm ngàn năm, mới hoàn toàn hồi phục vết thương do một kích đâm xuyên ngực mà Dạ Thương gây ra cho ả.
"Hai năm, trong vòng hai năm bổn tọa không trở về, các ngươi tìm cách phá vòng vây, quay về Thiên Hoang Giới, đừng vào Thiên Giới nữa. Nếu bổn tọa có thể trở về, thì Thiên Giới và Cửu Vực thế giới này đều là của Ma Dực Tộc ta." Ma Cửu Vân lóe thân rời đi, ả cũng phải đi độ kiếp rồi.