Vạn Đạo Thành Thần

Lượt đọc: 2313 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 267
Tranh giành địa bàn

❊ ❊ ❊

"Đường sư tỷ, các người đây là làm gì vậy!" Dạ Thương muốn giơ tay đỡ, nhưng nam nữ có khác biệt, không tiện lắm.

"Dạ sư đệ, cảm ơn đệ đã ra tay cứu mạng hai vị sư muội của ta." Đường Thiên Thiên lên tiếng nói.

"Đường sư tỷ, mọi người là đồng môn, đều chiến đấu vì Dược Cốc, không cần khách sáo làm gì." Dạ Thương vội vàng đáp lời.

"Đúng rồi, Xuyên Thiên Mâu của ta, Đại trưởng lão, mọi người cứ bận trước đi, ta đi tìm vũ khí." Dạ Thương nói xong liền muốn rời đi, hắn không thể làm mất Xuyên Thiên Mâu được.

"Thập Tam, đệ kích động cái gì!" Diệp Tử Linh cười nói, sau đó vẫy vẫy tay, liền có đệ tử Tử Vi Phong cầm hai cây Xuyên Thiên Mâu đi tới.

"Vừa nãy vội quá nên ta quên thu hồi, cũng không có thời gian." Dạ Thương gật đầu, liền thu hai cây Xuyên Thiên Mâu về.

"Có chuyện gì vậy?" Đại trưởng lão lên tiếng hỏi.

"Thập Tam không chỉ tự mình giết địch rất nhiều, mà còn hai lần ra tay, giải cứu đệ tử Tử Vi Phong." Diệp Tử Linh thuật lại.

Đại trưởng lão và Nhị trưởng lão, cùng với các vị trưởng lão và phong chủ khác đều tán thưởng gật đầu với Dạ Thương, đệ tử tam giai làm được đến mức độ này thật là hiếm có.

Đến trưa, đệ tử Dược Cốc đã rút lui toàn bộ.

Thực lực Kim Diễm Môn hùng mạnh, Dược Cốc sẽ không lựa chọn đối đầu trực diện, không thể giữ người ở lại Đan Thanh Thành chờ đợi sự đả kích của Kim Diễm Môn, cho nên lái phi hành yêu thú, thành viên Dược Cốc đều đã trở về Đan Đỉnh Phong của Dược Cốc.

Dạ Thương cũng không dừng lại ở Đan Thanh Thành, hắn có chút lo lắng cho tình hình của Hoa Vân Bằng và Liễu Dương Vũ.

Dược Cốc ở Đan Thanh Thành bị Nam Dương Thành Thiết gia trọng thương, nhưng quyết định thắng bại của cuộc giao tranh thế lực lần này, vẫn nằm ở kết quả chiến đấu của Hoa Vân Bằng, Liễu Dương Vũ và các vị Thái thượng trưởng lão khác, có thể tiêu diệt được thế lực nòng cốt ở sào huyệt Nam Dương Thành Thiết gia thì mới có thể đặt nền móng cho thắng lợi.

Trong điện phụ của Đan Đỉnh Phong, Dạ Thương đã nhìn thấy Liễu Dương Vũ và Hoa Vân Bằng.

Nhìn thấy hai người, Dạ Thương liền yên tâm, cả hai đều bình an vô sự, vậy các vị Thái thượng trưởng lão khác cũng sẽ không sao.

Sau khi hỏi thăm qua về quá trình chiến đấu ở Đan Thanh Thành, Liễu Dương Vũ cũng kể lại tình hình chiến đấu ở Nam Dương Thành.

Gia chủ và Thái thượng trưởng lão của Nam Dương Thành Thiết gia đều đã bị giết, nhân viên Nam Dương Thành Thiết gia trên ngũ giai, ngoại trừ những kẻ ở bên ngoài, không còn sót lại một ai.

Chiến quả như vậy khiến mọi người đều rất vui mừng, sau đó Liễu Dương Vũ và những người khác lại sắp xếp bước hành động tiếp theo của Dược Cốc.

Đầu tiên là thông báo cho Hỏa Hổ Môn và Bát Lý Bảo Âu gia cút về, nếu còn tiếp tục đi theo sau mông Kim Diễm Môn làm chó, thì cứ để Tôn giả của Kim Diễm Môn ở lại trong thế lực của bọn chúng mãi đi, nếu không chỉ cần có cơ hội, Dược Cốc sẽ đi càn quét. Đây chính là sự khác biệt giữa có Tôn giả và không có Tôn giả, có khả năng áp chế tuyệt đối.

Dược Cốc đối đầu với Kim Diễm Môn thì ở thế yếu, nhưng đối với Hỏa Hổ Môn và Bát Lý Bảo Âu gia thì có thực lực nghiền ép tuyệt đối.

Thông báo của Dược Cốc, thực chất chính là ép Hỏa Hổ Môn và Bát Lý Bảo Âu gia đưa ra một lựa chọn, tiếp tục đi theo sau Kim Diễm Môn làm chó, hay là rút lui khỏi cuộc tranh đấu khu vực này. Nếu tiếp tục đứng sau lưng Kim Diễm Môn, thì phải luôn cân nhắc đến sự tấn công của Dược Cốc, chỉ cần sự bảo hộ của Kim Diễm Môn không tới nơi tới chốn, đó chính là tai họa diệt vong.

Nhưng Tôn giả của Kim Diễm Môn làm sao có thể lúc nào cũng ở lại khu vực của bọn chúng được? Điều này là không thực tế, Nam Dương Thành Thiết gia chính là một ví dụ.

Biết tin Nam Dương Thành Thiết gia bị Dược Cốc càn quét, sắc mặt cao tầng Kim Diễm Môn vô cùng khó coi, cục diện hiện tại đã mất kiểm soát, đây là chuyện đã bao năm nay Kim Diễm Môn chưa từng gặp phải.

Hư Huyễn Thiên ngồi ở vị trí chủ tọa, nhìn đám người trong đại điện, lúc này hắn oán trách Triển Thiên Dực cũng vô ích, hơn nữa còn khiến người của các gia tộc khác cảm thấy Hư gia đang chèn ép Triển gia, ngoài ra Triển gia cũng có Tôn giả, đả kích Triển Thiên Dực quá mức cũng không thỏa đáng.

"Để Hỏa Hổ Môn và Bát Lý Bảo Âu gia rút khỏi khu vực của Dược Cốc, thay vì để tự bọn chúng rút, chẳng bằng để Kim Diễm Môn ta trực tiếp nói ra." Hư Huyễn Thiên lên tiếng nói.

"Rõ!" Triển Thiên Dực lúc này đã sứt đầu mẻ trán, có Hư Huyễn Thiên đưa ra chủ ý, áp lực trong lòng hắn cũng nhẹ đi không ít.

"Tôn giả, vậy cứ để Dược Cốc tiếp tục kiêu ngạo sao?" Tề Thiên Hỏa nhìn Hư Huyễn Thiên hỏi.

"Trong trường hợp không thể tiêu diệt Tôn giả của Dược Cốc, chúng ta thực hiện đả kích nào cũng không thể tiêu diệt được Dược Cốc." Hư Huyễn Thiên lắc đầu.

Các trưởng lão khác cũng đều hiểu điểm này, thực lực Kim Diễm Môn đúng là mạnh hơn Dược Cốc rất nhiều, nhưng cục diện hiện tại không thể phá giải.

Sau khi Dược Cốc ra tay xong thì rút lui về Đan Đỉnh Phong.

Nếu Kim Diễm Môn tiếp tục có hành động, thì Dược Cốc sẽ tiếp tục ra tay, đánh xong lại rút về, đây là điều mà ai cũng không làm gì được.

Hoa Vân Bằng ở Đan Đỉnh Phong là người mà Hư Huyễn Thiên không thể đánh bại, có một sào huyệt an toàn, Dược Cốc không sợ sự đả kích của Kim Diễm Môn.

Nhìn các trưởng lão thất vọng khác, Hư Huyễn Thiên ho khan một tiếng, "Chúng ta chỉ là tạm thời nhẫn nhịn, đợi Triển Tôn giả xuất quan, bản tọa cùng ngài ấy đi Dược Cốc một chuyến, chỉ cần hạ được Tôn giả Dược Cốc, thì Dược Cốc sẽ tan rã."

Các trưởng lão Kim Diễm Môn và Triển Thiên Dực chỉ có thể gật đầu, đây cũng là cách duy nhất để phá vỡ cục diện hiện tại của Kim Diễm Môn.

Sau đó Hư Huyễn Thiên để Triển Thiên Dực đi sắp xếp việc tiếp quản khu vực thế lực của Nam Dương Thành Thiết gia.

Nam Dương Thành Thiết gia đã bị Dược Cốc càn quét, nên đã để lại một khu vực trống trải rất lớn, Kim Diễm Môn tất nhiên không muốn rơi vào tay Dược Cốc.

Nhân mã của Hỏa Hổ Môn và Bát Lý Bảo Âu gia phái đi tấn công Dược Cốc đều đã rút lui, đây là ý của Kim Diễm Môn, thực tế không cần Kim Diễm Môn ra lệnh, bọn chúng cũng đều phải rút lui, bọn chúng không muốn làm Thiết gia thứ hai.

Chiến đấu ở khu vực Dược Cốc đã dừng lại, nhưng phong ba vẫn chưa yên tĩnh, vì sao? Vì vấn đề thuộc quyền quản lý khu vực trước kia của Nam Dương Thành Thiết gia.

Kim Diễm Môn không muốn để Dược Cốc chiếm hời, không muốn Dược Cốc làm lớn ngay tại chỗ, đương nhiên phải tiếp quản. Còn Dược Cốc thì sao? Diệt Nam Dương Thành Thiết gia, bỏ ra bao công sức, thành quả đương nhiên sẽ không đưa cho Kim Diễm Môn.

Kim Diễm Môn hiện tại không thể làm gì được Dược Cốc, Dược Cốc đương nhiên không sợ chuyện, bắt đầu tranh giành địa bàn với Kim Diễm Môn ở khu vực Nam Dương Thành.

Chiến đấu thường xuyên xảy ra, lần tranh giành địa bàn này, mười hai phong của Dược Cốc đều xuất động, bắt đầu chiếm lĩnh khu vực mà Nam Dương Thành Thiết gia kiểm soát trước kia, có đệ tử Kim Diễm Môn xuất hiện thì giết.

Dược Cốc còn chiếm được Nam Dương Thành quan trọng, đó là thành trì có mức độ phồn hoa không thua kém gì Đan Đỉnh Thành.

Phải biết rằng Nam Dương Thành Thiết gia, là thế lực cùng đẳng cấp với Dược Cốc trước đây, kinh doanh ở khu vực này nhiều năm, khu vực quản lý cũng là phương viên vạn dặm.

Sau khi Dược Cốc chiếm lĩnh Nam Dương Thành, liền phái Yến Bắc Cực và Tuyết Thất canh giữ nơi này.

Hai người nhận lệnh chính là canh giữ thành trì không thể để Kim Diễm Môn cướp mất, tiểu lâu la của Kim Diễm Môn đến thì giết, cao thủ đến thì rút lui.

Phía Kim Diễm Môn tức giận đến mức lửa giận bừng bừng, rất rõ ràng thủ đoạn và dụng ý của Dược Cốc, nhưng không thể phá giải.

Tôn giả đi giết? Vậy Tôn giả của Dược Cốc cũng sẽ đi giết ở các khu vực khác của Kim Diễm Môn, cục diện lại quay về trạng thái ban đầu, không xuất Tôn giả thì không chiếm được ưu thế trong cuộc tranh đấu với Dược Cốc. Đây là bài toán khó không có lời giải.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:153
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.