Vạn Đạo Thành Thần

Lượt đọc: 2250 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 276
Đứng đầu Đan Bảng

❊ ❊ ❊

“Ngươi là cố ý nhằm vào ta?” Lâm Thiên Tuyệt nhìn Dạ Thương, trong mắt đầy vẻ tức giận.

Lâm Thiên Tuyệt vốn tưởng rằng việc Dạ Thương khiêu chiến Đan Bảng không còn liên quan gì đến mình nữa, hắn đợi Dạ Thương khiêu chiến xong, sẽ khiêu chiến lại vị trí thứ hai và thứ ba, vẫn sẽ có một thứ hạng không tệ.

Nhưng bây giờ, hắn - người chỉ đứng trên Dạ Thương một bậc, vậy mà cũng bị khiêu chiến.

“Đó là vì sao?” Dạ Thương nhìn Lâm Thiên Tuyệt hỏi.

Bị Dạ Thương hỏi vì sao, Lâm Thiên Tuyệt không biết phải trả lời thế nào.

“Vậy để ta trả lời ngươi, kẻ nào hữu hảo với ta, ta tất sẽ hữu hảo đối đãi, kẻ nào từng miệt thị, coi thường ta, ta tất sẽ đánh trả lại.” Lâm Thiên Tuyệt không nói nguyên nhân, vậy Dạ Thương nói ra nguyên nhân đó.

Mặt Lâm Thiên Tuyệt lúc xanh lúc đỏ, hắn muốn không mất mặt cũng không được.

“Dạ sư đệ, hắn đã biết sai rồi, đều là đồng môn, đừng làm khó hắn nữa.” Lạc Đạo Nguyên đi cùng Lâm Thiên Tuyệt lên tiếng nói.

“Lạc sư huynh, tình đồng môn ta, Dạ Thương, rất coi trọng, nhưng hắn có từng coi trọng hay không? Tâm tính của hắn kém rồi, nếu không nói gì đến chuyện ta nhằm vào hắn, thì đây chỉ là một trận cắt chém Đan Bảng đơn giản mà thôi.” Dạ Thương lên tiếng nói.

Lạc Đạo Nguyên gật gật đầu, hắn biết đạo lý Dạ Thương nói, tâm tính Lâm Thiên Tuyệt quả thực không được, đây chỉ là một trận cắt chém Đan Bảng, nghĩ xa xôi như vậy, bản thân nó đã là một vấn đề.

Lúc này Lâm Thiên Tuyệt không thể không xuống sân, xách trường kiếm đi vào giữa sân.

“Ra chiêu đi!” Dạ Thương run nhẹ Luân Hồi Thương trong tay phải, nói với Lâm Thiên Tuyệt.

Thân hình Lâm Thiên Tuyệt lóe lên, vòng qua chính diện của Dạ Thương, từ bên cạnh xuất kiếm tấn công Dạ Thương. Hắn đã biết Dạ Thương cận chiến chính diện cực mạnh, không dám tấn công trực diện nữa.

Dạ Thương run cánh tay phải, mặc cho Lâm Thiên Tuyệt phiêu hốt né tránh thế nào, từ phương hướng nào tấn công, Luân Hồi Thương đều chặn ở trước người hắn.

Sau khi cảm nhận tốc độ của Lâm Thiên Tuyệt, dưới chân Dạ Thương thi triển Long Đằng Bộ, bắt đầu tấn công.

Theo việc Long Đằng Bộ của Dạ Thương được thi triển, tốc độ của Lâm Thiên Tuyệt không đủ nhìn nữa, trong nháy mắt đã bị Dạ Thương ép buộc lùi lại.

Không dám chiến đấu chính diện với Dạ Thương, tốc độ lại không theo kịp, thế chiến đấu của Lâm Thiên Tuyệt rất khó coi.

Thấy Lâm Thiên Tuyệt không cứng đối cứng, còn muốn du đấu, Dạ Thương định kết thúc chiến đấu, năng lượng của Vạn Đạo Bảo Điển rót vào hai chân.

Theo sự rót vào của năng lượng Vạn Đạo Bảo Điển, tốc độ của Dạ Thương tăng vọt, trong nháy mắt đuổi kịp Lâm Thiên Tuyệt, một thương đâm thẳng về phía yết hầu Lâm Thiên Tuyệt.

Quá nhanh!

Tốc độ của Dạ Thương tăng lên một nửa, toàn lực xung kích tạo ra vài đạo tàn ảnh, hơn nữa tốc độ xuất kích của Luân Hồi Thương cũng nhanh đến tuyệt luân, Lâm Thiên Tuyệt hoàn toàn không có cơ hội né tránh.

Trong lúc vội vàng, Lâm Thiên Tuyệt vung kiếm đỡ đòn.

Đing! Một tiếng giòn tan, trường kiếm của Lâm Thiên Tuyệt bị Luân Hồi Thương chấn bay, Luân Hồi Thương của Dạ Thương dừng lại ở vị trí cách yết hầu Lâm Thiên Tuyệt một tấc.

Liếc nhìn Lâm Thiên Tuyệt một cái, Dạ Thương lui về vị trí ban đầu.

Mặt Lâm Thiên Tuyệt rất khó coi, hắn - kẻ vốn là đứng đầu Đan Bảng, ở trước mặt Dạ Thương ngay cả sức hoàn thủ cũng không có, chênh lệch quá lớn.

Tiếp đó Chu trưởng lão công bố kết quả tỷ thí.

Dạ Thương lên vị trí thứ mười, Lâm Thiên Tuyệt lùi lại một bậc.

“Ta không phải đối thủ của ngươi, nhưng ta vẫn muốn biết rõ chênh lệch.” Lúc này Dịch Vũ bước ra, hắn bắt buộc phải đứng ra, cho dù Dạ Thương không khiêu chiến hắn cũng phải đứng ra, không dựa vào thực lực mà đứng ở vị trí đứng đầu bảng là việc mất mặt.

Dạ Thương gật đầu với Dịch Vũ, lùi lại vài bước, hắn có thể nói gì đây? Biết chênh lệch cũng tốt? Là một cơ hội lấy kinh nghiệm thực chiến? Nói thế nào cũng không thỏa đáng.

Sau khi Chu trưởng lão công bố bắt đầu khiêu chiến, Dịch Vũ liền xuất kiếm với Dạ Thương, kiếm pháp của hắn rất nhanh, là môn khoái kiếm pháp nổi danh của Dược Cốc, Thiên Vũ Kiếm Pháp.

Kiếm của Dịch Vũ rất nhanh, nhưng Luân Hồi Thương của Dạ Thương còn nhanh hơn, mỗi lần Dịch Vũ xuất kiếm đều bị Dạ Thương đánh gãy giữa đường.

Chiến đấu nửa chén trà thời gian, Dịch Vũ lùi lại, “Đa tạ chỉ giáo.”

Dịch Vũ biết tốc độ không phải thế mạnh nhất của Dạ Thương, dù là như vậy, ở lĩnh vực bản thân am hiểu hắn vẫn bị đánh bại.

Theo việc Dịch Vũ và Dạ Thương tách ra, Chu trưởng lão công bố kết quả tỷ thí và bảng xếp hạng.

“Vị trí thứ nhất không lấy được, vậy thử vị trí thứ hai xem sao.” Dịch Vũ lẩm bẩm một câu xong, nói với Chu trưởng lão mình muốn khiêu chiến vị trí thứ hai.

Đứng thứ hai là đệ tử Vân Hải Phong - Cố Lâm, mặc dù biết Dịch Vũ mạnh, nhưng không trực tiếp nhận thua, cắt chém một hồi mới nhận thua.

Sau khi lấy được vị trí thứ hai, Dịch Vũ trở về chỗ ngồi của Đan Bảng nghỉ ngơi.

Lâm Thiên Tuyệt cũng muốn khiêu chiến, hắn thế nào cũng không thể rớt ra ngoài top mười.

“Chu trưởng lão, quy tắc này không hợp lý lắm, mấy người bị khiêu chiến thất bại, vẫn có thực lực của top mười, phải tiếp tục đánh trở lại, đệ tử bị đánh xuống cũng phải đánh trở lại, rất phiền phức.” Liễu Dương Vũ lên tiếng.

“Quả thực là vậy, Cốc chủ có đề nghị gì hay không?” Chu trưởng lão khom người với Liễu Dương Vũ.

“Bản tọa cảm thấy sau này khiêu chiến top mười, kẻ thua lui một bậc, dù sao người có thể lọt vào top mười đều có thực lực.” Liễu Dương Vũ suy nghĩ một chút rồi nói.

“Đề nghị này của Cốc chủ rất hay, hội nghị trưởng lão lần tới có thể thông qua.” Chu trưởng lão gật đầu, ông cảm thấy kiến nghị của Liễu Dương Vũ rất hợp lý.

Dù sao đệ tử xếp hạng mấy vị trí đầu, bị khiêu chiến thất bại rơi xuống ngoài top mười, còn phải tiến hành khiêu chiến nữa, thực lực là bày ra ở đó rồi.

Tiếp đó, Lâm Thiên Tuyệt đánh bại người xếp hạng thứ ba, lên vị trí thứ ba.

“Cố Lâm, ngươi còn khiêu chiến không, hay là đợi quy tắc mới ban hành?” Chu trưởng lão nhìn Cố Lâm hỏi.

“Vậy đệ tử đợi quy tắc mới ban hành.” Cố Lâm chiến đấu rất kịch liệt với Dịch Vũ, cho dù đã khôi phục chân khí cũng không phải trạng thái đỉnh phong, thành viên top mười Đan Bảng, Dạ Thương và Dịch Vũ có thể dễ dàng chiến thắng, nhưng hắn thì không được.

Thấy không còn ai khiêu chiến, Chu trưởng lão liền tuyên bố lần khiêu chiến này kết thúc.

Dạ Thương đi đến trước người Liễu Dương Vũ khom người.

“Không tệ, đệ tử Đan Bảng các ngươi, hai ngày sau tập hợp ở Đan Đỉnh Quảng Trường, mọi người thông báo cho nhau một tiếng.” Sau khi gật đầu với Dạ Thương, Liễu Dương Vũ đứng dậy nói với đệ tử Đan Bảng.

Không gian thông đạo sắp mở ra rồi, người có thể tiến vào chỉ có thể là Ngưng Đan Kỳ, đệ tử Đan Bảng chính là lựa chọn không hai.

Sau đó mọi người đều rời đi, Dạ Thương và những người khác cũng trở về Thái Toàn Phong.

“Rất bá khí, cái vị trí đứng đầu Đan Bảng này đúng là dễ như trở bàn tay.” Cung Huyền nhìn Dạ Thương nói, có sư đệ như Dạ Thương, hắn cảm thấy tự hào.

“Sắp tới ngày không gian thông đạo mở ra rồi, ở bên ngoài sư huynh và sư tỷ đều có thể trông chừng ngươi một chút, sau khi vào dị độ không gian, thì toàn bộ dựa vào chính ngươi thôi.” Trong ánh mắt Hoa Nam tràn đầy lo lắng.

Dạ Thương gật đầu, “Ta sẽ cẩn thận.”

Cung Huyền nhìn Dạ Thương, “Ngoài ra ngươi phải nhớ kỹ một điểm, yêu thú là kẻ địch, cũng giống như người bên cạnh cũng có thể là kẻ địch, lúc không có thu hoạch thì còn đỡ, có thu hoạch rồi thì chuyện gì cũng có thể xảy ra, nhớ kỹ, kẻ nào nhắm vào ngươi, tuyệt đối đừng nương tay.”

Dạ Thương hơi kinh ngạc nhìn Cung Huyền, ý của Cung Huyền rất rõ ràng, tức là nói, người cùng tiến vào, cũng có thể đâm sau lưng.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:153
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.