Vạn Đạo Thành Thần

Lượt đọc: 8733 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 628
Đòi lại phủ đệ

❊ ❊ ❊

"Phải, nếu bị giam cầm, người ta có thể chậm rãi thu thập ta, nhưng các nàng có thể tìm viện binh mà." Dạ Thương cười nói.

Thực ra Dạ Thương không nói thật, Thánh giả là có thể luyện hóa Thánh bảo. Trước kia Cơ Ngu Hải Thiên không đụng đến Thời Không Bảo Tháp là vì không muốn xóa sổ Tiểu Không, bởi vì linh bảo và Thánh bảo không có khí linh thì uy lực sẽ giảm đi rất nhiều.

"Thực ra thực lực của Cơ Ngu Hải Thiên đó cũng chưa chắc đã luyện hóa được ta, lần đó ta kháng cự một chút, cảm thấy áp lực không lớn lắm." Tiếng của Tiểu Không vang lên trong đầu Dạ Thương.

"Nghĩa là Thánh giả bình thường cũng không gây tổn thương được cho ngươi?" Dạ Thương hỏi.

"Không phải thuộc tính cao cấp thì rất khó luyện hóa ta, nhưng nếu người ta muốn tấn công ngươi ở trong tháp thì vẫn có cách, ví dụ như tấn công linh hồn, tấn công quy tắc vân vân. Ta nói vậy là để nhắc nhở ngươi, Thời Không Bảo Tháp không phải là vô địch, trừ khi tu vi của ngươi tăng lên, có thể hoàn toàn khống chế Thời Không Bảo Tháp." Tiểu Không giao lưu với Dạ Thương.

Dạ Thương gật đầu, hắn hiểu thực lực bản thân mới là chân lý.

"Chàng tự gật cái đầu gì vậy?" Dương Lôi nhìn Dạ Thương hỏi.

"Khà khà, ta đang giao lưu với Tiểu Không." Dạ Thương cười nói.

Dương Lôi và Tư Không Sơ Vũ mỉm cười với Dạ Thương, trong lòng hai nàng đã an tâm, các nàng cảm thấy Dạ Thương có Thời Không Bảo Tháp hộ thể thì an toàn không thành vấn đề gì cả.

"Ở đây cách âm thế nào?" Dạ Thương nhìn hai nàng cười hỏi.

"Chàng lại muốn làm chuyện xấu hả? Cũng may khách sạn này đã nghĩ đến điểm này, các phòng ở đây đều có trận pháp cách âm và ngăn chặn dò xét." Dương Lôi đỏ mặt nói.

"Phải, ta nhớ Cửu sư tỷ và Sơ Vũ lắm." Dạ Thương gật đầu, vươn tay ôm lấy Dương Lôi và Tư Không Sơ Vũ.

"Vậy sư tỷ thỏa mãn cho chàng." Dương Lôi gật đầu, Tư Không Sơ Vũ thẹn thùng đỏ mặt cũng không phản đối.

Dạ Thương dùng hai tay ôm chặt lấy Dương Lôi và Tư Không Sơ Vũ đặt lên giường, sau đó cởi bỏ y bào của mình rồi cũng nhào lên giường.

Lúc này hai nàng đã rất quen thuộc với nhau, cũng không để ý đến cái nhìn của đối phương, đều có thể buông thả, trong lúc tu luyện công pháp hợp thể cũng mang lại cho Dạ Thương đủ loại kích thích và hưởng thụ.

Dây dưa nửa ngày, ba người mới tắm rửa rồi bắt đầu tu luyện.

Ánh chiều tà buông xuống, ba người từ trong phòng bước ra.

Nam Ly Nguyệt và Linh Lung cũng đã trở về, hai người họ đã xem qua ba phủ đệ khá lớn.

"Thái Thanh thành hiện giờ có nhiều phủ đệ rao bán vậy sao?" Dạ Thương có chút kinh ngạc hỏi, hắn cảm thấy phủ đệ không nên dễ mua như vậy, ở Đông Huyền thành hắn đã tốn rất nhiều công sức mới mua được phủ đệ.

"Vậy thì nói thật với huynh đi! Trong đó có hai nơi là phủ đệ của thành viên cốt cán thuộc Dạ Nguyệt hoàng triều cũ, bị Thiên Phong vương triều chiếm đoạt, nhưng họ làm sao có thể ở một cách an tâm được chứ? Cho nên giá cả tương đối thấp, lại còn gấp gáp bán đi." Nam Ly Nguyệt lên tiếng nói.

"Ta hỏi một chút, phủ đệ trước kia là của Dạ Nguyệt vương triều, họ có thể lấy được khế đất và giấy tờ nhà chính thức không?" Trong mắt Dạ Thương tràn đầy lửa giận.

"Ai, nếu trong thành chủ phủ có người, họ nói khế đất, giấy tờ nhà bị mất, bổ sung lại thì vẫn có thể làm được." Nam Ly Nguyệt nói.

"Vậy tu vi của những kẻ chiếm đoạt phủ đệ đó là bao nhiêu?" Dạ Thương thở ra một hơi hỏi.

"Đều là Tôn giả sơ cấp, ước chừng là người già của Thiên Phong vương triều không muốn ở, vì ở cũng không yên tâm, cho nên mới ban thưởng cho những thành viên mới tiến vào Tôn giả cảnh. Dạ Nguyệt vương triều phục hồi, cả Thái Thanh vực đều biết, cho nên hai Tôn giả mới của Thiên Phong vương triều này cũng không dám ở, mới vội vàng bán tháo." Linh Lung lên tiếng, nói ra tình hình chi tiết.

"Ta không chỉ muốn phủ đệ, mà còn muốn mạng của bọn chúng. Như vậy đi, Vân Hoàng và Linh Lung các người đi giao dịch, ta sẽ đi chặn giết." Dạ Thương nói thẳng ý định của mình.

"Cũng được, chủ sự của phủ đệ thứ nhất là một Tôn giả cấp một thân hình nhỏ nhắn, để chòm râu dê ba chùm, nhìn một cái là nhận ra ngay. Chủ sự của phủ đệ thứ hai là một gã đàn ông tóc xoăn, nhìn là biết hậu duệ của chủng tộc khác rồi." Linh Lung nói về tình hình hai phủ đệ.

"Để Hầu Kiếm bọn họ đi giao dịch đi, U Linh Lang đã khôi phục gần như hoàn toàn, đến lúc đó ta có thể phối hợp với huynh, như vậy có thể tốc chiến tốc thắng." Vân Hoàng lên tiếng nói.

Dạ Thương gật đầu, liền gọi Hầu Kiếm đến, nói lại sự sắp xếp của mình một lượt.

Sau đó mọi người bàn bạc xong xuôi, chỉ đợi ngày mai hành động.

Dạ Thương lại cùng Dương Lôi và Tư Không Sơ Vũ điên cuồng một đêm, sáng sớm luyện tập thương pháp một lúc, Linh Lung, Nam Ly Nguyệt, Hầu Kiếm và Vân Hoàng liền đến chỗ Dạ Thương.

"Đều chuẩn bị xong cả rồi, vậy chúng ta xuất phát thôi." Dạ Thương nói.

Hầu Kiếm, Linh Lung và Nam Ly Nguyệt đi trước, Dạ Thương, Vân Hoàng, Dương Lôi và Tư Không Sơ Vũ theo sau, hai nữ đều đã đeo mạng che mặt.

Trong thế giới của người tu luyện, có một số nữ tử đeo mạng che mặt.

Hầu Kiếm đóng vai một vị công tử nhà giàu, ký hợp đồng với đối phương rất hào sảng, trực tiếp giao dịch với giá ba trăm thượng phẩm linh thạch.

Khi đưa chủ nhân cũ của phủ đệ cùng hai hạ nhân ra khỏi phủ, Nam Ly Nguyệt đi theo phía sau làm một ám hiệu, ý là có thể ra tay.

Mấy người Dạ Thương không ra tay ngay, ở quá gần phủ đệ thì không tốt lắm, như vậy sẽ mang đến những yếu tố không ổn định cho phủ đệ này.

Khi gã đàn ông có chòm râu dê vừa đến đại lộ, Dạ Thương vung tay lên, Dương Lôi và Tư Không Sơ Vũ đã chặn đường tẩu thoát của hắn. Vân Hoàng chỉ huy U Linh Lang trực tiếp chặn đường lẩn trốn của gã này. Dạ Thương tung Diệt Hồn Trảm ra trước, sau đó thân hình đuổi theo thi triển Thất Tinh Diệu Nguyệt Thương.

Tôn giả sơ cấp vốn dĩ không phải đối thủ của Dạ Thương, bị U Linh Lang quấy nhiễu một cái, hắn liền bị Diệt Hồn Trảm của Dạ Thương chém trúng, thần hải lập tức bị chém nứt.

Dạ Thương lao đến bồi thêm một thương, đâm xuyên trán hắn, làm nát bét bên trong đầu hắn, sau đó lấy đi nhẫn trữ vật của gã này.

Mấy người cũng không giết hạ nhân, trực tiếp rời đi.

Quá nhanh! Tất cả chuyện này chỉ diễn ra trong chớp mắt, đến khi có người phát hiện thì mấy người Dạ Thương đã biến mất không dấu vết.

Sau khi vòng một vòng, mấy người đến phủ đệ mới mua hội họp với Linh Lung, Nam Ly Nguyệt và Hầu Kiếm.

"Phủ đệ này tạm thời không thể sử dụng, vẫn sẽ bị để ý. Ngoài ra, phủ đệ kia trước kia thuộc về Dạ Nguyệt vương triều thì đừng mua vội. Chút nữa Ly Nguyệt muội đi mua vài hạ nhân về trông coi nơi này, người của chúng ta đừng đến đây, sau đó hãy đi mua phủ đệ không có vấn đề gì kia." Suy nghĩ một chút, Dạ Thương đưa ra sự sắp xếp, chủ yếu là không muốn bị người ta để ý, như vậy là tự tìm rắc rối cho mình.

"Vâng, đội trưởng cứ yên tâm, hôm nay sẽ làm xong hết." Nam Ly Nguyệt gật đầu.

"Vậy các người đi làm đi! Mua xong thì đến khách sạn gọi mọi người, chúng ta sẽ chuyển tới đó, rồi xem xét tình hình an toàn, nếu được thì bố trí truyền tống trận, sau này sẽ thuận tiện hơn." Dạ Thương ném nhẫn trữ vật vừa lấy được cho Nam Ly Nguyệt, sau đó dẫn hai nàng và Vân Hoàng rời đi.

Đòi lại phủ đệ, hiện tại vẫn chưa thể sử dụng, dù sao thực lực của Thiên Phong vương triều vẫn còn bày ở đó, Dạ Thương không đấu lại bọn họ được.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:615
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.