Mấy người vừa vào hậu viện phủ đệ ngồi xuống, Dạ Thương còn chưa kịp đi bái kiến Vũ Linh Phi, nàng đã xuất hiện, bởi vì nàng cảm nhận được có cao thủ tới.
"Lăng Tà Vương!" Nhìn thấy Dạ Lăng Tà, Vũ Linh Phi hơi sững sờ một chút rồi lên tiếng nói.
"Kim Hoàng? Người đã bước vào Thánh cảnh... Dạ Lăng Tà nên gọi một tiếng Kim Hoàng đại nhân." Dạ Lăng Tà chắp tay về phía Vũ Linh Phi, trước kia hắn chưa từng thấy chân dung của Vũ Linh Phi, nhưng từ khí tức thì vẫn có thể phân biệt được.
"Năm xưa là bằng hữu, hôm nay tự nhiên vẫn vậy, năm xưa ngươi gọi ta là Vũ Khuyết chủ, bây giờ vẫn có thể." Vũ Linh Phi tìm một vị trí ngồi xuống rồi nói.
"Được! Vũ Khuyết chủ bước vào Thánh cảnh, thật là đáng mừng." Dạ Lăng Tà cũng ngồi xuống nói.
"Lăng Tà Vương nếu đã không sao, vậy tại sao bao nhiêu năm qua, không đến gặp bản tọa?" Vũ Linh Phi nhìn Dạ Lăng Tà hỏi.
"Năm đó là Thánh giả Trần Nguyên của Thiên Phong vương triều ra tay, ta đến gặp ngươi thì có ích gì, kéo người khác xuống nước mà vẫn không thay đổi được cục diện, cho nên chẳng có ý nghĩa gì cả." Dạ Lăng Tà thở dài nói.
"Chỉ cần còn sống thì vẫn còn cơ hội, ngươi đã xuất hiện, vậy kỳ hạn Dạ Nguyệt trở lại chắc không còn xa, chỉ là không có Thánh giả thì hơi phiền phức." Vũ Linh Phi lên tiếng nói.
"Lăng Hoan vương huynh đã bố trí phong ấn, sự tự phong ấn của tộc nhân Dạ thị, không có Thánh giả thì không ra ngoài, cho nên vẫn phải chờ đợi." Dạ Lăng Tà thở dài nói.
"Khoảng thời gian trước, bản tọa có nghe một vị cao thủ nhắc tới chuyện của Dạ Nguyệt các ngươi, biết thực lực của các ngươi vẫn còn, chỉ là không có Thánh giả nên không muốn ra ngoài, không ngờ lại là tự phong ấn." Vũ Linh Phi lên tiếng nói.
"Còn có người biết chuyện của Dạ Nguyệt chúng ta? Không nên như vậy chứ! Bây giờ chỉ có ta mới có thể liên lạc với tộc nhân Dạ thị." Dạ Lăng Tà có chút chấn kinh nói, bởi vì điều này có nghĩa là Dạ Nguyệt không an toàn.
"Là một vị cao cấp Thánh giả, bà ấy có giao tình với Nguyệt Hoàng, cho nên sẽ không gây đe dọa gì cho tộc nhân Dạ thị các ngươi. Nếu là trước kia, ngươi xuất hiện, dựa vào giao tình của chúng ta, bản tọa nhất định sẽ xuất chiến. Nhưng bây giờ Thánh giả tham dự vực chiến thì không thích hợp, tuy nhiên nếu Dạ Nguyệt các ngươi cần, Đông Huyền Vực vẫn có thể phái ra một ít nhân mã." Vũ Linh Phi trực tiếp biểu thị thái độ sẵn lòng giúp đỡ.
Cao cấp tu luyện giả đều có tôn nghiêm, nàng không muốn chờ Dạ Lăng Tà mở miệng, như vậy sẽ tổn hại đến tôn nghiêm của Dạ Lăng Tà, giữa bằng hữu không cần phải như thế.
"Đa tạ, tạm thời chúng ta vẫn chưa phản công, chờ Lăng Hoan vương huynh bước ra bước đó rồi hãy nói, nếu có cần, ta sẽ mở lời." Dạ Lăng Tà nói ra suy nghĩ của mình.
"Vậy cũng được, khi nào cần thì cứ mở miệng là tốt rồi. Dạ Thương, thấy trạng thái của ngươi không tệ, tâm kết chắc đã được cởi bỏ rồi." Vũ Linh Phi nhìn Dạ Thương nói.
"Bây giờ con mọi thứ đều tốt, con muốn đi tổ chức nghi thức đính hôn, con đã mời lục thúc gia của con qua đó. Ngoài ra Phi dì là người thân của con, con đương nhiên phải mời Phi dì, không biết Phi dì có tiện hay không." Dạ Thương nói ra mục đích của mình.
"Đừng nói là tiện, ngay cả không tiện cũng phải đi, ai bảo ngươi là người thân duy nhất của Phi dì chứ!" Nói xong câu này, Vũ Linh Phi nhìn về phía Dạ Lăng Tà, bởi vì lúc này nàng phát hiện, về mặt bối phận nàng có thể bị thiệt.
"Ừm... hai chuyện khác nhau, đây là hai chuyện khác nhau, quan hệ cá nhân là quan hệ cá nhân, không liên quan đến nhau." Chú ý tới ánh mắt của Vũ Linh Phi, Dạ Lăng Tà đương nhiên hiểu, ánh mắt này có ý gì.
"Ngươi hiểu là tốt rồi, khi nào đi?" Liếc nhìn Dạ Lăng Tà một cái, Vũ Linh Phi quay đầu nhìn Dạ Thương hỏi.
"Ngày mai sẽ đi Dược Cốc, sau đó đi tới Cơ Ngu gia tộc ở Kình Thiên Vực, làm sớm xong sớm cho gọn." Dạ Thương lên tiếng nói.
"Không thành vấn đề, vậy thì ngày mai đi Dược Cốc. Ngoài ra, Lăng Tà Vương, chưa kể giao tình của chúng ta, năm đó Thiên Cực Khuyết xây dựng căn cứ đầu tiên ở Thái Thanh Vực, Dạ Nguyệt vương triều đã hết sức giúp đỡ, đây là nhân tình Thiên Cực Khuyết nợ Dạ Nguyệt vương triều các ngươi. Như vậy khi chúng ta đi đến Cơ Ngu gia tộc, tiện thể tới tổng bộ Thiên Cực Khuyết, thương lượng với Tổng Khuyết chủ và những người khác xem có thể giúp đỡ các ngươi được gì." Vũ Linh Phi lên tiếng nói.
Cuối cùng Dạ Lăng Tà lên tiếng biểu thị, chỉ muốn bảo tồn cục diện hiện tại, trước khi tộc nhân Dạ thị trở lại, không bị tấn công là tốt rồi.
Sau đó Dạ Thương liền sắp xếp mọi người nghỉ ngơi, hắn biết cục diện sẽ ngày càng tốt hơn.
Nghỉ ngơi một đêm sau, Dạ Thương dẫn theo một nhóm người truyền tống đến Đan Đỉnh Thành, tiếp đó Dạ Thương đi đón Cổ lão cha, nói với Cổ lão cha suy nghĩ của mình.
Đối với việc Dạ Thương muốn tiến hành nghi thức đính hôn, Cổ lão cha trăm phần trăm tán thành, đây là cảnh tượng mà ông mong muốn nhìn thấy nhất.
Dương Lôi đi tới bên trong Kim Diễm điện, nhưng không thấy Liễu Dương Vũ, Liễu Dương Vũ đã qua thời kỳ tu vi tăng lên phi tốc, nên không còn thường xuyên tu luyện trong Kim Diễm điện nữa.
Trong Đan Đỉnh đại điện, Dạ Thương nhìn thấy Liễu Dương Vũ, sau đó Hoa Vân Bằng cũng xuất hiện, khí cơ cảm ứng của Vũ Linh Phi và Dạ Lăng Tà quá mạnh, hắn không muốn biết cũng không được, Đại trưởng lão đang bế quan nên không xuất hiện.
Dưới sự giới thiệu của Dạ Thương, Liễu Dương Vũ và Hoa Vân Bằng sau khi biết thân phận của Vũ Linh Phi và Dạ Lăng Tà đều cúi người hành lễ.
Vũ Linh Phi là Đông Huyền thành chủ, Dược Cốc bắt buộc phải tôn trọng, Dạ Lăng Tà là tu vi Đỉnh phong Tôn giả, Liễu Dương Vũ và Hoa Vân Bằng cũng phải tôn trọng.
Biết được suy nghĩ của Dạ Thương, Hoa Vân Bằng tính toán một chút, biết được ngày mai chính là ngày lành, nghi thức đính hôn liền định vào ngày mai, sẽ tổ chức tại Thái Tuyền Phong.
Sau đó Dạ Thương dẫn mọi người đến Trúc Lâm Phong nghỉ ngơi, Dạ Thương không nhắc với Vũ Linh Phi về chuyện của Thái Xuyên, hắn không muốn gây thêm phiền phức cho Vũ Linh Phi, chờ khi bước vào Tôn giả cảnh, hắn tự mình đi thăm dò là được.
Dạ Lăng Tà và Cổ lão cha đang trò chuyện, hắn không hề khinh thường Cổ lão cha có tu vi Tam giai Ngưng Đan, ngược lại còn vô cùng tôn trọng, vô cùng cảm kích Cổ lão cha đã nuôi dưỡng Dạ Thương khôn lớn thành người.
Nghỉ ngơi một đêm, nhóm người liền đến Thái Tuyền đại điện.
Hôm nay Thái Tuyền đại điện tới rất nhiều người, hầu như là biển người tấp nập, tinh anh đệ tử của Dược Cốc gần như đều đến đủ, Phó cốc chủ và trưởng lão đính hôn, đây là đại sự không tầm thường.
Sau khi vào đại điện, mọi người tùy ý trò chuyện chờ đợi giờ lành, bởi vì ai cũng coi trọng sự cát tường.
Dạ Thương bị sư huynh đệ vây quanh, một đám người chúc mừng, còn hỏi đông hỏi tây, Dạ Thương đều cười hì hì trả lời, hắn là thực sự vui vẻ.
Kỳ thực không chỉ Dạ Thương vui vẻ, Liễu Dương Vũ và một đám đệ tử dưới môn hạ đều rất vui vẻ, họ đều hy vọng Dạ Thương có thể hạnh phúc.
Khi từ phía Đan Đỉnh Phong truyền đến một tiếng chiêng, Dạ Lăng Tà chỉnh lại y bào đứng dậy, chắp tay về phía Liễu Dương Vũ: "Trước tiên bản tọa rất cảm ơn Dược Cốc đã giáo dục tộc nhân Dạ thị Dạ Thương của ta thành tài, điểm này Dạ Nguyệt vĩnh viễn sẽ không quên. Ngoài ra, hôm nay bản tọa lấy thân phận trưởng bối của Dạ Thương, xin Cốc chủ hãy giao hai vị đệ tử cho tộc nhân Dạ Nguyệt là Dạ Thương của ta chăm sóc."
"Hai người? Sao lại là hai người?" Liễu Dương Vũ ngẩn người một chút.
Không chỉ Liễu Dương Vũ ngẩn người, những người khác cũng ngẩn người, bởi vì mọi người đều biết là Dạ Thương và Dương Lôi đính hôn.
"Bọn họ là người trong cuộc u mê, ngươi xem một người yêu thương sư đệ, một người tôn trọng sư tỷ, ở bên nhau là chuyện sớm muộn, không bằng để bản tọa nói toạc ra luôn vậy." Dạ Lăng Tà chỉ chỉ Dạ Thương và Thanh Cơ đang đứng bên cạnh Dạ Thương.