Văn Minh Siêu Huyễn Tưởng

Lượt đọc: 399 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 192

❊ ❊ ❊

Chương 191: Mấy tên Kết Đan? Diệt bọn chúng!

Tu sĩ ở tòa thành đen dưới lòng đất kia, chết rất thảm.

Chết như thế nào, cũng không cần phải quan tâm quá nhiều.

Điểm mấu chốt nằm ở bức thư mà Hạ Triều gửi hàng loạt kia.

Một đoạn ngôn từ, chỉ vỏn vẹn hơn trăm chữ, thoạt nhìn số lượng chữ rất ít, nhưng lại gây ra chấn động to lớn khó mà tưởng tượng nổi trong toàn bộ Nhân Đạo văn minh.

Tại Hội Khai Quang Sư.

Trưởng lão Ninh Hành Khuyết vốn đang tĩnh tọa bỗng hừ lạnh một tiếng, lập tức ngồi dậy.

"Kẻ tiểu bối phương nào, dám ra tay với Hạ Triều?"

Chỉ trong một ý niệm, cơn giận của ông ta bốc lên đến cực điểm, như nham thạch phun trào cuồn cuộn không dứt.

Thời gian qua, nhờ vào tư tưởng trận đồ do thiếu niên này khai sáng, toàn bộ Hội Khai Quang Sư đã thu hoạch được không ít, địa vị trong toàn bộ Nhân Đạo văn minh cũng đã tăng lên đáng kể.

Có thể nói, thay đổi này hoàn toàn bắt nguồn từ Hạ Triều.

Mà trong tình cảnh được hưởng lợi như vậy, lại có kẻ nảy sinh sát tâm với "miếng bánh ngon" của họ, tuyên bố muốn giết Hạ Triều, chuyện này làm sao có thể nhẫn nhịn được?

"Đừng nói gì nữa, sử dụng mọi thủ đoạn, giáng cho chúng đòn chí mạng!"

Ninh Hành Khuyết không chút suy nghĩ, trực tiếp đưa ra quyết định.

Thời gian qua, Hạ Triều chưa bao giờ đưa ra yêu cầu gì với Hội Khai Quang Sư, Ninh Hành Khuyết cảm thấy hơi không quen, luôn cảm thấy trống vắng, nay có cơ hội báo đáp, lập tức quyết định dùng mọi thủ đoạn diệt trừ đám cường giả Kết Đan cảnh kia!

Phải biết rằng, Kết Đan cảnh và Kết Đan cảnh cũng có sự chênh lệch.

Như ông ta, trưởng lão nắm thực quyền trong tổ chức hội, có thể nói là hạng Kết Đan tu sĩ đỉnh cao nhất, nhưng đám cường giả Kết Đan trên danh sách Hạ Triều đưa chỉ có thể xưng bá ở mấy tinh cầu hẻo lánh, chẳng qua là đám Kết Đan yếu kém, ông ta hoàn toàn có thể nhìn chúng bằng ánh mắt bề trên.

Nghĩ tới đây, Ninh Hành Khuyết lập tức thông qua mạng phù văn, bắt đầu liên lạc với một vài cường giả ở gần Thiên Nguyên Tinh.

"Là Khúc Bạch Chương sao? Có kẻ muốn giết vị tông sư tương lai của Hội Khai Quang Sư chúng ta là Hạ Triều."

"Cái gì? Thằng nào không có mắt, dám động đến người của Hội Khai Quang Sư chúng ta?"

"Ồ. Là Chương Thiên Chính, Hành Phi..."

"Chỉ là mấy tên Kết Đan rách đó thôi, không vấn đề gì, chuyện nhỏ thôi!"

Trong quân đội Nhân Đạo.

Cường giả Kết Đan Lưu Thanh mặt mày sa sầm. Đột ngột đứng bật dậy.

"Đám cặn bã này, gây ra chuyện ở tòa thành đen dưới lòng đất đã đành, vậy mà còn dám ra tay với Hạ Triều?"

Là quân nhân, vốn dĩ có tính khí cuồng bạo cương liệt như lửa, vừa nhận được tin tức từ phía Hạ Triều, mắt ông ta lập tức đỏ ngầu, giận dữ bùng nổ.

Dựa vào thứ Tử Mẫu Liên Bạo Lôi đó, một năm qua, quân đội Nhân Đạo thu được lợi nhuận khổng lồ, trong các cuộc giao tranh cự ly gần với ngoại đạo thần ma, lại càng chiếm được không ít ưu thế, đang định mang thêm nhiều lợi nhuận cho phía Hạ Triều, giờ lại nghe được tin này.

"Hừ!" Một tiếng hừ lạnh phát ra, không khí xung quanh Lưu Thanh bạo động, đẩy ra từng vòng khí lãng vô hình. Cuồn cuộn mãnh liệt, âm thanh rít gào trùng trùng.

"Đám người này muốn tìm chết, vậy thì để cho chúng chết cho đủ!"

"Lập tức điều động quân đội, phong tỏa phạm vi thế lực của chúng, phong tỏa hết phạm vi thế lực của đám Kết Đan cảnh này cho ta!"

Ông ta căn bản không quan tâm đám cường giả Kết Đan kia có biết thân phận của Hạ Triều hay không, ông ta chỉ cần biết, những kẻ này muốn giết Hạ Triều, thế là đủ.

Trong mắt ông ta, bất cứ tu sĩ nào dám động đến Hạ Triều, đều phải chết!

Tại Chính phủ Nhân Đạo Đông Châu.

Một vài quan chức cấp cao đang nhìn báo cáo mà cười trộm.

Theo thống kê không đầy đủ, kể từ sau khi Hệ Thống Thủ Hoàn được công bố, chỉ riêng ở vùng tinh vực Đông Châu này, số lượng tu sĩ tăng thêm hơn hai triệu so với thường lệ. Điều này đồng nghĩa với việc rất nhiều vị trí công việc sẽ được bổ sung, còn sự thiếu hụt nhân sự cũng sẽ được giảm bớt.

Đối với toàn bộ Nhân Đạo văn minh mà nói, điều này có ý nghĩa lợi ích vô cùng.

Còn đối với đám quan chức cấp cao này, cũng có lợi ích danh tiếng vô hình.

Mượn làn gió Hệ Thống Thủ Hoàn này, đánh giá của họ trong chính phủ cũng sẽ tăng lên, dù sau này có rút lui khỏi sân khấu, ẩn cư phía sau màn, hậu nhân cũng sẽ ca ngợi nhiệm kỳ này của họ đã thúc đẩy Hệ Thống Thủ Hoàn.

Không nghi ngờ gì nữa, đây là món lợi lớn từ trên trời rơi xuống.

"Giờ nghĩ lại, phần thưởng cho Hạ Triều có phải quá ít không? Thân phận tông sư cấp vinh dự tạm thời không thể cho, còn năm mươi tỷ đó, cậu ta mới nhận được hai mươi tỷ, tính ra như vậy, cảm giác có phải quá ít hay không?"

Quan chức cấp cao chính phủ nghĩ như vậy, cân nhắc đến phúc lợi sau này.

Ngay lúc này, bức thư kia của Hạ Triều được truyền tới.

Các quan chức cấp cao chính phủ im bặt. Nụ cười trên mặt họ lập tức đông cứng, tâm trạng vui vẻ cũng theo đó mà rơi xuống đáy vực.

Vài giây sau, một tiếng gầm thét giận dữ cuồng bạo vang lên, rung chuyển tám phương.

"Thằng khốn kiếp nào, dám đụng đến Hạ Triều?"

"Đừng nói gì nữa, phong tỏa hết tài sản của mấy tên cường giả Kết Đan cảnh đó trước, điều tra kỹ thông tin trên mạng phù văn, tất cả những kẻ có liên quan, bắt hết, không được bỏ sót một ai!"

"Để cho đám cặn bã này nếm thử, thế nào là thiết quyền của Chính phủ Nhân Đạo!"

Tại Đại học Đông Châu số một.

Tôn Chính lúc này đang chìm sâu trong cảm giác vừa đau khổ vừa hạnh phúc.

Đau khổ, là vì sự đầu tư cho Hạch Bạo Phi Kiếm kia.

Hơn một năm thời gian, cần đầu tư hơn hai mươi tỷ, gần bằng một phần tư chi phí xây dựng phòng thí nghiệm pháp khí, đây quả thực là khoản tiêu hao khiến ông vô cùng đau lòng.

Nhưng trường học đã hứa với Hạ Triều, thì sẽ không nuốt lời, cho nên hơn hai mươi tỷ này, bắt buộc phải đầu tư xuống.

Còn hạnh phúc, thì là vì những lời khen ngợi mà Hệ Thống Thủ Hoàn nhận được.

Vì hiệu quả ưu việt của Hệ Thống Thủ Hoàn, danh vọng của Đại học Đông Châu số một tăng vọt, áp đảo các trường đại học đỉnh cao của ba châu còn lại, nhất thời, đã có xu thế trở thành đại học số một của Nhân Đạo.

Tuy nói chỉ là xu thế, nhưng cũng đủ khiến Tôn Chính thỏa mãn rồi.

Xuất phát từ thực tế, ba trường đại học còn lại thực ra không kém cạnh Đại học Đông Châu số một, về cơ bản không có chênh lệch gì, bốn trường đại học giằng co mấy nghìn năm, đều không tranh ra được thế thắng, nay, bằng vào sức mạnh của Hệ Thống Thủ Hoàn, Đại học Đông Châu số một lại chiếm được thượng phong, đây là chuyện vinh hạnh biết bao?

Đến mức độ như Đại học số một này, tiền tài quyền lực đều là mây bay, chỉ có danh tiếng mới là điều theo đuổi.

Mà Hệ Thống Thủ Hoàn, lại vừa hay mang đến danh tiếng này cho Đại học số một!

"Đợi Hạ Triều từ Thiên Nguyên Tinh trở về, đãi ngộ có thể tăng cường thêm một chút."

Tôn Chính lặng lẽ nghĩ, khóe miệng không khỏi nhếch lên ý cười.

Đúng ngay khoảnh khắc này, ông nhận được bức thư kia của Hạ Triều.

Sắc mặt Tôn Chính lập tức tối sầm lại.

"Dùng chuỗi quan hệ, dùng những cường giả ở gần nhất, bắt đám người kia lại trước rồi tính!"

Là hiệu trưởng của Đại học số một, ông tâm tư cơ trí, tư duy linh hoạt, từ bức thư này, ông mơ hồ có thể nhìn ra vài dụng ý của Hạ Triều.

Nhưng những dụng ý đó không quan trọng.

Quan trọng là, đám người này đã nảy sinh sát tâm với Hạ Triều. Chỉ điểm này thôi, đã đủ khiến những kẻ đó phải trả giá!

Không ai nghi ngờ tính chân thực của bức thư từ Hạ Triều. Bởi với danh tiếng của Hạ Triều, hoàn toàn không cần phải nói dối lừa gạt.

Thế là, trong vòng một phút kể từ khi Hạ Triều gửi thông tin, các tổ chức đỉnh phong, tông môn tuyệt đỉnh, vân vân, vân vân, hàng loạt thế lực hàng đầu trong Nhân Đạo văn minh đều làm ra những động thái lớn.

Mà những động thái lớn này, tất cả đều có thể dùng một câu để hình dung.

Mấy tên Kết Đan? Diệt bọn chúng!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:7
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »