Morwen con gái của Baragund vốn là vợ của Húrin chủ nhân vùng Dor-lómin. Con trai của họ là Túrin. Túrin sinh ra đúng vào năm Beren lần đầu gặp Lúthien trong khu rừng Neldoreth. Giờ đây sau trận chiến Nirnaeth Arnoe-diad, Morwen vẩn sinh sống tại Dor-lómin, lúc ấy Túrin được tám tuổi, và bà đang mang thai thêm một đứa con trước khi Húrin ra chiến trận. Những ngày này là những ngày đau khổ bởi tội ác lan tràn khắp nơi, những kẻ phương Đông đến Hithlum, bọn chúng khinh thường những người Hador, chiếm đoạt nhà cửa, tài sản của họ, bắt con họ làm nô lệ. Nhưng với vẽ đẹp lộng lẫy cùng uy quyền của nữ chủ nhân vùng Dor-lómin, chúng không dám động đến bà hay gia đình bà. Chúng truyền miệng với nhau rằng bà là người đàn bà nguy hiểm, kẻ đã học được nhiều phép tuật từ người Elf.
Giờ đây bà rất nghèo đói, không ai dám trợ giúp, nhưng có một người phụ nữ tốt bụng tên gọi Aerin đã âm thầm bí mật giúp đỡ, chồng của Aerin là một người phương Đông. Morwen lo sợ một ngày nào đó con trai bà sẽ bị bắt đi làm nô lệ, nên quyết định đưa Túrin đến một nơi an toàn, bà đã van xin đức vua Thingol giúp đỡ con bà bởi chồng bà vốn là bạn thân với Beren. Vào mùa thu năm ấy Morwen đưa Túrin vượt qua những ngọn đồi cùng với hai người nô bộc già nua, trao tính mạng con trai bà cho họ nhờ họ tìm đường đến vương quốc Doriath, và tìm gặp đức vua Thingol.
Cũng trong năm ấy Morwen hạ sinh một người con gái đặt tên là Nieor. Túrin cùng hai người đồng hành vượt qua mọi hiểm nguy và cuối cùng đến được biên giới Doriath. ở đó họ đựợc cung thủ Beleg tìm gặp và mang đến diện kiến đức vua Thingol. Thingol chào đón Túrin và nhận chàng làm con nuôi để tưởng nhớ đến Hurin người mà ông vô cùng quý mến. Ông đã cử nhiều người đến Dor-lómin để tìm gặp Morwen và khuyên hai mẹ con bà đến sống tại Doriath, nhưng bà cương quyết không muốn rời khỏi căn nhà nơi mà bà và chồng sống hạnh phúc bên nhau, và trong thâm tâm bà vẩn tin chồng bà còn sống và một ngày nào đó sẽ trở lại. Trước khi họ ra đi, bà có gởi cho con trai bà một gia bảo của gia đình Hador, báu vật Dragon-helm (chiếc mũ rồng).
Chín năm Túrin sống trong cung điện của Thingol, nỗi buồn dường như vơi đi phần nào. Những năm sau đó Thingol có cử nhiều người đến thăm dò tin tức của hai mẹ con Morwen nhưng những người ra đi không một ai quay về, điều đó làm Túrin lo lắng không yên, chàng lo sợ tai họa đã ập đến gia đình chàng.
Chàng tìm đến gặp đức vua và xin ngài ban cho trường kiếm, đầu đội Dragon-helm tiến quân ra phương bắc, và từ đó chàng trở thành người bạn đồng hành thân thiết với cung thủ Beleg Cúthalion.
3 năm trôi qua, Túrin trở về Menegroth từ trận chiến, nhưng chàng trở về trong hình hài hoang dại vì trận chiến. Ở Doriath có một người tên Searos, hắn rất ganh ghét Túrin vì chàng được đức vua nhận làm con nuôi và hết mực thương yêu. Ngồi đối diện với chàng hắn thốt lên những lời lẽ xúc phạm ”nếu đàn ông của Hithlum hoang dại đến thế, không biết phụ nữ chốn ấy như thế phải, họ có mình trần như nhộng chạy lang thang như bầy nai vàng” Túrin nỗi giận, chàng liền lấy bình rượu mém vào người Saeros làm cho hắn bị thương nặng.

Vào ngày hôm sau, Saeros chặn lối Túrin khi chàng chuẩn bị lên đường, nhưng Túrin đã tóm lấy hắn và buột hắn không một mãnh vãi che thân, bị chàng săn giết như dã thú. Saeror chạy thoát thân nhưng hắn lại té xuống vực chết. Những người còn lại chứng kiến cảnh trên và Mablung là một trong số đó, ông khuyên Túrin trở về xin vua Thingol tha tội, nhưng Túrin giờ đã trở thành tội phạm và chàng rất sợ bị giam cầm nên từ chối lời yêu cầu trên và chốn đi.
Chàng trốn vào khu rừng hoang dã ở phía tây Sirion. ở đó chàng gia nhâp vào một băng đãng, băng đãng của những kẻ không nhà, những tên liều lĩnh, và đó là sự bắt đầu của một băng cướp lừng danh. Họ chặn lối chấn lột tất cả những người đi đường bất kể kẻ đó là ai; Người, Elves hay là bọn Orcs!
Những chuyện trên cuối cùng cũng đến tai vua Thingol, ông đã chấp nhận tha thứ cho Túrin và tự trách mình đã không chăm sóc chàng chu đáo. Vào lúc ấy, Beleg đã trở về từ trận chiến, chàng vội vã tìm kiếm Túrin, đức vua Thingol bảo với Beleg rằng” Ta vô cùng đau buồn, Beleg ạ. Bởi ta đã nhận Túrin làm con nuôi, và nơi đây là nhà của nó trừ khi Hurin bên kia thế giới đòi lại con trai hắn. Ta không muốn thấy cảnh Túrin phải sống cuộc đời hoang dại, không chốn nương thân, ta sẽ vô cùng vui mừng nếu ngươi có thể mang nó về đây bởi vì ta rất thương yêu nó”.
Beleg trảl lời” thần sẽ tìm Túrin cho đến khi nào tìm gặp hắn, thần sẽ mang hắn về lại Menegorth bằng hết khả năng của thần, bởi thần cũng vô cùng quý mến Túrin”.
Thế là Beleg lên đường tìm kiếm tung tích của Túrin. Giờ đây Túrin trở thành thủ lĩnh trong băng cuớp và lấy biệt danh là Neithan. Một năm trôi qua sau khi Túrin rời bỏ Doriath, cuối cùng vào một buổi tối Beleg lạc vào lãnh địa của họ. thuộc hạ của Túrin đã bắt sống chàng, chúng đối xử với chàng rất tàn bạo, bởi họ cho rằng chàng là gián điệp do vua Thingol sai đến dọ thám. Nhưng Túrin đã về kịp lúc và cởi trói cho Beleg. Họ hàn uyên tâm sự về tình bạn khi xưa, về những cuộc chiến mà họ cùng nhau chiến đấu chống lại Angband. Beleg khuyên Túrin quay về và bảo rằng đức vua Thingol đã tha tội và rất mong nhớ chàng, nhưng Túrin cương quyết không quay về. Trước khi Beleg quay về, Túrin bảo rằng “Beleg, sau này nếu ngươi muốn tìm ta hãy đến đỉnh Amon Rûdh kia! Còn giờ đây xin tạm biệt”.
Beleg trở về vương quốc Nghìn Hang Động, diện kiến đức vua Thingol và Melian và kể cho họ nghe mọi chuyện. Thingol thở dài và bảo” Túrin hắn muốn ta phải làm gì nữa đây”
“Xin ngày cho phép hạ thần ra đi thêm một lần nữa” Beleg tâu, hạ thần sẽ bảo vệ cho Túrin, thần không muốn nhìn thấy một nhân tài phải vùi lấp đời mình trong chốn rừng sâu.
Thingol chấp thuận lời thỉnh cầu của Beleg vào bảo” “Beleg Cúthalion! Ta không biết phải đền ơn ngươi bằng cách nào cho những việc ngươi đã làm. Ngươi có thỉnh cầu gì cứ việc nói ta sẽ ban cho”.Beleg đáp,”thần chỉ xin một thanh kiếm quý. Bọn Orcs giờ đang trở nên hùng mạnh, với cung tên này thần không phải là đối thủ của bọn chúng”.
Beleg được ban tặng thanh kiếm Anglachel, một thanh kiếm rất quý, nó có tên đó bởi nó được làm từ một thanh sắt từ thiên đường rơi xuống. Thanh kiếm này chém sắt như chém bùn. Nó được rèn bởi Eöl, một Elf Đen kẻ đã lấy Aredhel làm vợ (trong phần Maeglin)
Nhưng Melian nhìn vào thanh kiếm và bà lo sợ, vì bà nhìn được trong nó vẩn còn tà khí từ trái tim đen tối của kẻ đã làm ra nó. Nó sẽ phản bội bất cứ kẻ nào sử dụng nó.
“Thần sẽ thận trọng để nó trong vỏ khi không sử dụng", Beleg đáp.
“một món qùa khác ta tặng cho ngươi Cúthalion, Melian nói. “Nó sẽ giúp ngươi đến được nơi hoang dã mà không lo sợ đói, khát, ta ban tặng cho ngươi Lembas, bánh mì của Elves được gói trong những chiếc lá bạc do chính tay ta làm”.
Ở thung lũng Doriath, Túrin cùng bọn lâu la truy sát 3 người Dwarves, một người bị bỏ lại phía sau và bị bắt, 2 người còn lại bị họ bắn 2 mủi tên khi tìm đường tẩu thoát. Người mà họ bắt có tên là Mîm một người lùn râu dài. Hắn van họ tha cho mạng sống, đổi lại hắn sẽ dẩn họ đến một căn động bí mật mà không một ai tìm được nếu không được hắn dẩn lối.
Túrin đã tha mạng và bảo "hang động đó nơi đâu?".
Mîm đáp “trên một ngọn đồi, Amon Ruth là tên ngọn đồi đó.” Túrin đáp “ngươi dẫn bọn ta đến đó.”
Họ theo chân Mîm đến Amon Ruth, và khi đến gần cửa hang Mîm bảo “xin mời vào Bar-en-Danwedh, và đây là nhà của tôi".
Vào lúc ấy có một người khác mang theo ngọn đèn tiến lại gần Mîm, họ thì thầm với nhau và đi vào chổ tối trong hang động, nhưng Túrin nhanh chân theo sau họ, khi tiến đến gần chàng thấy Mîm đang quỳ bên một tảng đá và than khóc, chàng hỏi “Mîm có điều gì xảy ra, có cần ta trợ giúp”. Mîm nhìn vào mặt chàng, hắn đáp "Ngươi không cần phải giúp, vì đấy là Khîm, con trai ta đã bị bọn ngươi dùng tên bắn chết, Ibun con trai ta đã bảo thế'.
Túrin cảm thấy hối hận, chàng bảo "Alas! ta không mong cớ sự lại xảy ra như thế này, nếu sau này có bao giờ ta trở nên giàu có, ta sẽ tặng vàng cho cha con ngươi, để có thể vơi đi nỗi buồn đau. vì ta vô cùng ân hận"
Mîm đứng lên, nhìn Túrin rất lâu và bảo “ta đã nghe ngươi,” “ngươi nói chuyện như một vị vua của những ngày xa xưa, với đó ta vô cùng quý mến. trái tim ta giờ đã giá lạnh, và căn nhà này bọn ngươi có thể ở lại, đó là món quà mà bọn ngươi đã tha mạng cho ta.”
Kể từ đó băng cướp Túrin sống trong căn nhà của Mîm, Túrin ngồi bên lắng nghe Mîm kể về câu chuyện của đời mình. Mîm thuộc một nhóm người lùn bị lưu đày trong những thời xa xưa trước khi có sự hiện diện của chúa tể hắc ám Morgoth trên chốn Trung Địa. Họ không có năng khiếu về điêu khắc củng như luyện kim, họ sống cuộc đời hoang dã và bị người Elves săn lung, thãm sát. Họ còn gọi là Noegyth hay Petty-Dwarves theo ngôn ngử của Sindarin. Họ không thương yêu một ai trừ bản thân họ, họ sợ hãi và căm thù bọn Orcs, và họ cũng căm thù Elf không kém bởi họ cho rằng Elf đã chiếm đoạt vùng đất mà họ đang sinh sống. Giờ đây giống loài của họ chết dần chết mòn, chỉ còn sót lại Mîm và hai người con trai của hắn.
Năm ấy vào giữa Đông, tuyết rơi dày đặc, Amon Rûdh mọi mặt bị tuyết che phủ, mùa đông trở nên tồi tệ hơn bao giờ hết. Nhiều người ngã bệnh trong cơn đói rét. Vào một ngày chạng vạng mùa đông bổng xuất hiện một người đàn ông, toàn thân phũ đầy tuyết trắng, có lẽ hắn vừa trãi qua một cơn bão tuyết. Hắn tiến đến bên đống lửa và không nói một lời, mọi người bổng trở nên sợi hãi, người đàn ông ấy bổng phát cười, cởi bỏ mủ choàng và bên dưới tấm áo khoác là một gói hành lý. Và dưới ánh sáng lập loè của ánh lửa, Túrin một lần nữa được nhìn vào khuôn mặt của Beleg Cúthalion. Họ vô cùng mừng gỡ khi gặp lại nhau. Beleg mang đến cho Túrin bánh mì lembas và chiếc mũ Dragon-helm, nghĩ rằng với báu vật gia truyền có thể thay đổi cách suy nghĩ của Túrin. Nhưng Túrin vẩn không muốn trở về Doriath. Những người ngã bệnh được Beleg chữa lành, những kẻ đói khát được chàng ban cho lembas, từ đó chàng được mọi người quý mến. Nhưng dưới sự hiện diện của một tên Elf trong chính ngôi nhà của mình, Mîm vô cùng câm phẩn, hắn thì thầm to nhỏ cùng với con trai trong bóng tối.
Giờ đây Angband một lần nữa đưa binh đi chinh phạt, chúng tấn công vào Beleriand. Qua đèo Anach, chiếm lấy Dimbar. Túrin một lần nữa đội mũ rồng, và chuyện kể rằng Mũ Rồng và Cung Tên đã chiếm lại Dimbar, làm khơi lại niềm hy vọng. Những người không ai lãnh đạo giờ được quy thuận dưới trướng của hai vị thủ lĩnh trong vùng đất Dor-Cúarthol, vùng đất của Mũ Rồng và Cung Tên, và tên tuổi của họ từ đó lừng danh thiên hạ.
Túrin lấy tên mới là Gorthol. ở tận Menegroth, ẩn sâu trong những hang động của Nargothrond, hay trong chốn vương quốc thần bí Gondolin, cái tên và những việc làm của Hai Vị Thủ Lỉnh đều được biết đến, và nơi chốn Angbad, Morgoth đang để ý đến họ.
Morgorth bổng cười một cách ác độc, vì giờ đây kẻ đang đội Mũ Rồng kia không ai khác hơn là con trai của Hurin kẻ mà hắn đang giam giử, và đã từ lâu nơi chốn Amon Rûdh hắn đã cho thuộc hạ dọ thám từ lâu.
Trong năm ấy Mîm và con trai hắn Ibun đi đốn củi để dự trử cho mùa đông, không mai họ bị Orcs bắt, và lần thứ hai để đổi lấy mạng sống của mình hắn đã bán đứng Túrin và bí mật dẫn bọn Orcs đến Amon Rûdh. Bọn Orcs tấn công đột ngột vào đêm tối, nhiều ngươì đã bị giết khi họ còn say ngủ, số còn lại chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, nhưng Túrin đã bị bắt sống và mang về Angband.
Sau khi mọi chuyện kết thúc, Mîm rón rén bước ra từ trong bóng tối, và mặt trời đã chiếu rọi qua những đám sương mù trên Sirion nơi hắn đứng cạnh những xác chết ngỗn ngang trên đỉnh đồi. Nhưng hắn biết được một người còn sống, hắn nhìn thẳng vào đôi mắt của Beleg. Cơn căm thù chất chứa bấy lâu nay, hắn dùng thanh kiếm Anglachel đâm chàng, nhưng Beleg đã nhanh tay đoạt thanh kiếm và tấn công lại, trong nỗi kinh hoàng Mîm đã tẩu thoát. Beleg quát “mối thù này, người nhà Hador sẽ tìm đến ngươi thanh toán!”
Beleg vẫn không tìm được xác của Túrin, từ đó chàng biết con trai của Húrin còn sống và bị giải đến Angband. Còn chút hy vọng, Beleg theo dấu chân của bọn Orcs, chàng vượt qua Brithiach, tiến vào Dimbar và đến đèo Anach. Và giờ đây chàng không còn cách xa bọn chúng bởi chàng ngày đêm đi không ngừng nghĩ
Nhưng khi chàng vượt qua đêm tối đến gần vùng đất ma quỷ, chàng phát hiện một người đàn ông đang ngủ dưới một gốc cây, Beleg đến gần và phát hiện đó là một người Elf. Chàng nói chuyện với ông ta, cho ông ta lembas, hỏi định mệnh gì đã khiến ông đặt chân đến vùng đất ma quỷ này. Ông tự xưng là Gwindor, con trai Guilin.
Buồn bả Beleg nhìn vào người đàn ông kia vốn một thời oai hung giờ đây trong hình dáng sợ sệt. khi trong trận chiến Nirnaeth Arnoediad, Gwindor chúa tể vùng Nargothron với can đãm phi thường cùng đội tiền quân tiến vào cổng thành Angband, ở nơi đó ông bị bắt sống. Gwindor không bị giết mà bị bắt làm nô lệ trong hầm mỏ phương bắc, sau nhiều năm Gwindor may mắn trốn thoát. Gwindor kể có thấy một đám Orcs vượt về hướng bắc, đi với chúng còn có lủ sói. Chúng giải theo một người đàn ông, tay bị trói chặt. “một người đàn ông rất cao” Gwindor nói “cao gần như những người sống trên đỉnh đồi sương mù của Hithlum.’ Và beleg kể cho ông nghe về việc gì mà chàng phải vấn thân vào Taur-nu-Fuin, Gwindor Khuyên Beleg nên từ bỏ ý định điên rồ trên nếu không muốn cùng chung số phận với Túrin. Nhưng Beleg không muốn rời bỏ Túrin và cương quyết giải cứu chàng. Dường như bị thuyết phục bởi hành động dủng cảm của Beleg, Gwindor quyết định lên đường cùng chàng giải cứu Túrin. Họ theo dấu chân bọn Orcs cho đến khi tìm gặp chúng trong khu rừng phía trên ngọn đồi. Một cơn bảo lớn từ hướng tây thổi đến, sấm sét đùng đùng trên những đỉnh núi phía xa, Beleg và Gwindor âm thầm đến gần chúng.
Trong bóng đêm khi chúng đang ngủ say, Beleg dùng cung tên hạ từng tên từng tên một, họ tiến vào và thấy Túrin đang bị trói chặt dưới gốc cây. Túrin đã quá mệt mõi và ngủ mê man không còn biết chuyện gì đang xảy ra. Beleg và Gwindor cắt dây trói và mang chàng ra khỏi thung lũng, họ dừng chân để chàng xuống bên đám cây. Vào lúc ấy cơn bảo ập đến, Beleg dùng thanh kiếm Anglachel chặt đứt còng cho Túrin, nhưng có lẽ định mệnh đã an bài, thanh kiếm đã vượt khỏi tay chàng và cũng vào lúc ấy Túrin đã tĩnh giấc. Thấy có kẻ đang chườm bên chàng cùng với thanh kiếm, nên trong bóng tối chàng đã dùng thanh kiếm Anglachel giết chết Beleg vì cứ ngỡ đó là kẻ thù. Khi chàng đứng lên, phát hiện mình đã được tự do, một tia sét lớn nỗi lên, và một lần nữa Túrin nhìn vào khuôn mặt lạnh buốt của Beleg. Túrin đứng đó như kẻ mất hồn, nhìn vào xác chết của Beleg và tự biết được những việc mình đã làm, nỗi kinh hoàng lộ rõ trên khuôn mặt.

Gwindor cùng Túrin an táng thi hài Beleg, họ đặt chiếc cung Belthronding kề bên mộ chàng. Đó là kết thúc cuộc đời của Beleg một cung thủ lừng danh, một người bạn chân thành, và nỗi buồn không bao giờ vơi đi trên khuôn mặt Túrin. Trên đoạn đường dài thăm thẵm, Túrin không hề thốt lên một lời bởi sự đau khổ còn chất chứa trong lòng. Gwindor bảo "hãy thức dậy! trong dòng thác Ivrin này đầy ấp những tiếng cười, nó được bảo vệ bởi vị thần Ulmo, ngài đã mang lại nơi này những vẻ đẹp từ những ngày xa xưa."Túrin quỳ xuống uống một ngụm nước từ con suối, nước mắt chàng bấy lâu cố nén giờ bắt đầu tuôn trào, chàng hát bài hát cho Beleg, và gọi nó là là Cú Beleg. Gwindor trao thanh kiếm Anglachel cho chàng và bảo "đây là một thanh kiếm lạ, không giống như những gì ta đã nhìn thấy trên Trung Địa. Nó đã than khóc cho Beleg như ngươi từng than khóc, ta sẽ trở về Nargothrond vương quốc của Finarfin, và ngươi có đi cùng ta?"
Ngươi là ai? Túrin hỏi
“một tên Elf lang thang, một tù nhân của Angband, ta là Gwindor con trai Guilin"
“vậy ngươi có từng gặp Húrin con trai của Galdor, một chiến binh vùng Dor-lómin?’ Túrin hỏi.
‘Ta không gặp ông ấy’ Gwindor trả lời,” nhưng có nhiều lời đồn rằng ông ta đã bị Morgoth bắt sống, và hắn đã nguyền rủa con cháu ông ấy đời đời đau khổ.”
“với chuyên ấy thì ta tin.” Túrin đáp
Cuối cùng Túrin đã đến Nargothrond, những người nơi ấy không còn nhận ra Gwindor nữa, khi ra đi ông vẫn còn trẻ và yêu đời, giờ đây ông trở về trong hình hài già nua vì những cực hình ông phải gánh chịu nơi chốn Angband. Nhưng Finduilas, con gái vua Orodreth thì không bao giờ quên được ông vì họ đã từng yêu nhau tha thiết.
Túrin được đón tiếp nồng hậu, khi Gwindor đang đinh nói rõ lai lịch thì Turin ngăn lại và bảo ‘tôi là Agarwaen con trai Úmarth, một thợ săn trong rừng" từ đó người Elves vùng Nargothrond không hỏi chàng thêm nữa.
Thời gian trôi qua, Túrin rất được đức vua Orodreth quý mến. Thanh kiếm Anglahel được hàn lại, và màu đen của nó bắt đầu phát sáng, chàng đặt tên cho nó là Gurthang, một thanh sắt tử thần. Chàng vận y phục đen, đeo mặt nạ của người lùn, từ đó chàng nỗi tiếng với danh hiệu Mormegil, Kiếm sĩ Đen.
Trái tim Finduilas rúng động trước vị anh hùng trẻ tuổi, tuy nhiên Túrin không đáp lại tình yêu ấy, Finduilas trở nên u sầu và ít nói. Gwindor nói với Finduilas rằng ‘Hỡi con gái của nhà Finarfin, đừng để buồn đau chia cách đôi ta, mặc dù Morgorth đã phá hoại đời ta, nhưng ta vẫn yêu nàng. Nếu nàng đi theo tiếng gọi con tim, hãy thận trọng! bởi kẻ nàng yêu là Túrin, con trai của Húrin, kẻ mà Morgoth đã nguyền rủa. Nàng không thể không tin vào sức mạnh ghê gớm của Morgoth, chúa tể hắc ám!'
Finduilas lên tiếng’ Túrin con trai Húrin đã không yêu ta, từ đây mãi mãi về sau cũng thế.”
Cuối cùng đức vua Orodeth cũng biết được Mormegil thật sự là con trai của Húrin Thalion, ông càng quý mến chàng hơn. Sở trường của Túrin là những trận chiến đối kháng, chàng đưa kế sách cho đức vua rằng nên xây một chiếc cầu lớn bắt qua con sông Narog từ cửa khẩu Felagund để mở đầu cho cuộc chiến tranh mở rộng. Kể từ đó thuộc hạ của Angband bị đánh bại ra khỏi tất cả vùng đất giữa Narog đến phía đông Sirion và tây Nenning. Và mặc dù Gwindor lên tiếng chống đối lại ý tưởng của Túrin, nhưng giờ vị trí của Túrin trong lòng đức vua rất cao.
Cũng vào thời điểm ấy, phía tây Sirion càng ngày bị ảnh hưởng bởi thế lực Morgorth, nên Morwen cùng với con gái là Nienor rời Dor-lómin trong cuộc hành trình đến cung điện đức vua Thingol. Khi đến nơi bà nhận được tin con trai đã bỏ ra đi, Morwen đã ở lại Doriath cùng với Nienor, họ được tiếp đãi ân cần như những vị khách quý của đức vua và hoàng hậu.
Vào mùa thu năm ấy, Morgoth đã tấn công Narog với lực lượng hắn chuẩn bị từ lâu, Glaurung chúa tể loài Rồng đã vượt qua Anfauglith, bay đến miền bắc thung lũng Sirion và nơi đó nó đã gây ra biết bao điều tàn ác. Những chiến binh Nargothrond một lòng chống địch, nhưng lực lượng của Morgoth vượt xa thế lực của họ, không ai ngoại trừ Kiếm Sĩ Đen có thể chống chọi lại Glaurung, người Elves bị đánh và dồn về một gốc trên cánh đồng Tumhalad, nơi ấy họ bị bao vây, và đức vua Orodreth đã tử trận, Gwindor thì bị thương nặng sắp chêt, nhưng Túrin đến cứu và mang ông ra ngoài bải cỏ.

Gwindor nói với Túrin những lời hấp hối:’Hãy để kẻ mang ơn đền đáp kẻ có ơn! Nhưng số phận ta không mai, hơi thở ta đã tàn, thân thể này không còn chửa lành được nữa, ta phải rời khỏi Trung Địa dù vẫn còn quyến luyến nó. ta vô cùng quý ngươi Túrin con trai Hurin. Vì dựa vào tài năng của ngươi ta vẩn còn một tình yêu và một cuộc đời. Nếu ngươi thương ta, hãy đi đi! Nhanh chân đến Nargothrond bảo vệ mạng sống cho nàng Finduilad. Và đây là lời cuối cùng ta nói với ngươi, nàng đơn độc cần được ngươi bảo vệ, nếu ngươi không cứu được nàng thì ta sẽ trách ngươi mãi mãi! Tạm Biêt!”
Túrin phi ngựa vội về Nargothrond, nhưng bọn Orcs và Glaurung đã đến trước chàng một bước, chúng đến bất ngờ dù người nơi ấy đã đề phòng cũng không chống lại thế lực bọn chúng. Ngày hôm ấy chiếc cầu định mệnh bắt qua Narog đã chứng tỏ sự tàn ác của nó, bởi nó rất vững chắc và khó có thể phá sập nên kẻ thù dễ dàng vượt qua sông tiến vào thành luỹ. Chúng bắt phụ nữ và người hầu đem về Angband làm nô lệ cho Morgoth.
Vào thời đó Túrin đã đến, không có một kẻ nào có thể cản lối chàng, hay một kẻ thù nào có thể chịu được nhát kiếm của chàng Kiếm Sĩ Đen, con rồng Glaurung ẩn thân sau khe cửa, nó bất thình lình lên tiếng “chào Túrin, con trai của Húrin. Thật là đúng lúc!”
Túrin tấn công nó, lưỡi gươm Gurthang phát sáng dưới ánh lửa, nhưng Glaurung né được đòn tấn công của chàng, Nó mở cặp mắt như rắn độc nhìn vào Túrin. Không chút sợ hãi chàng nhìn vào chúng nhưng ngay lập tức đã trúng tà thuật của nó. Rất lâu chàng đứng đó như một tảng đá, dường như nơi ấy chỉ có hai người họ. Glaurung lên tiếng một lần nữa, nó nói “tàn ác thế nào con người của ngươi, con trai của Húrin. Một đứa con nuôi vong ơn, kẻ tội phạm giết người, giết bạn thân, kẻ trộm tình yêu, kẻ làm sụp đổ Nargothrond, thủ lĩnh của những trò lừa bịp. Trong khi mẹ và em gái ngươi sống ở Doro-lómin với cuộc đời khổ cực, ngươi ở đây hưởng thụ như một vị hoàng tử, ngươi thật là một kẻ vô lương tâm''
Túrin bỗng cảm thấy động tâm, chàng nhìn bản thân mình như một hình ảnh trong tấm gương méo mó bởi tà tâm, nghĩ về những điều ghê tởm mà chàng đã làm.
Đầu ốc chàng mê man không thể chống cự lại, khi ấy bọn Orcs giải tù binh đi ngang qua trước mặt chàng. Trong số họ là Finduilas, nàng than khóc van xin Túrin cứu mạng, nhưng tà thuật của Galurung đã làm đầu ốc chàng không còn suy nghĩ gì nữa, tai chàng không còn nghe những lời réo gọi thãm thương của Finduilas mà sau này ám ảnh chàng suốt cả cuộc đời.

Bất thình lình Glaurung thu hồi ma thuật, và chờ đợi, Túrin dùng thanh kiếm đâm vào đôi mắt Glaurung, nó nhanh chóng bay lên và nói” Này, ngươi thật dủng cảm, vượt xa đối thủ mà ta từng gặp, bọn họ nói dối rằng ta không tôn trọng kẻ thù. Đi đi, ta tha mạng cho ngươi. Đi tìm mẹ và em gái ngươi đi."
Túrin hoài nghi vì kẻ thù lại tỏ ra lòng thương hại đối với chàng, Túrin vội đi tìm Finduilas, nhưng Glaurung nói . “dừng lại nào con trai của Húrin, hãy đến Dor- lómin! Nếu ngươi cương quyết đi tìm Finduilas, ngươi sẽ không bao giờ gặp lại mẹ và em gái ngươi, họ sẽ hờn trách ngươi mãi mãi".
Túrin cuối cùng quyết định vượt về hướng bắc, tìm đến mẹ và em gái, Glaurung bổng cười một cách ác độc. vì nó đã hoàn thành sứ mệnh mà chủ nhân đã giao. Nó rất hài lòng với bản thân và bắt đầu phun lửa thiêu sạch mọi thứ xung quanh.

Cuối cùng Túrin về lại Dor-lómin, ngôi nhà vẫn còn đó nhưng không thấy bóng dáng mẹ và em gái. Túrin tìm đến người phụ nữ tốt bụng Aerin và được bà cho biết Morwen đã ra đi từ lâu, đến Doriath tìm kiếm con trai. Như người tỉnh cơn mê, Túrin biết được đã bị Glaurung lừa gạt, trái tim chàng đau nhói khi nghĩ đến Finduilas. Chàng thầm nghĩ “Dù ta có đến Doriath sớm hơn vào lúc này cũng không giúp ích gì cho mẹ và em gái. Nếu vòng phép thuật của Melian bị phá vỡ thì hy vọng cũng tan biến, đó là kết thúc không tốt đẹp. Ta là kẻ bị nguyền rủa, ta mang điều bất hạnh đến những người yêu thương ta. Ta hãy để họ được yên bình.”
Túrin tìm kiếm trong tuyệt vọng hình bóng Finduilas, nhưng những dấu chân bọn Orcs đã bị xoá sạch bởi mùa đông lạnh lẽo. Khi tiến về Teiglin, Túrin gặp một nhóm người Brethil đang bị tấn công bởi Orcs, chàng giải cứu họ, và tự xưng là Wildman (kẻ hoang dại). Chàng nói rỏi mục đích của mình là tìm kiếm Finduilas, con gái của vua Orodreth vùng Nargothrond. Dorlas, thủ lĩnh đoàn người nói trong đau buồn về cái chết của Finduilas. Khi họ tìm đường vượt qua Teiglin, họ đã thấy Orcs dẫn theo một nhóm tù binh, họ tấn công chúng để giải cứu, nhưng Orcs đã tàn nhẫn giết sạch hết tù binh, và Finduilas bị đâm bằng một thanh giáo dính chặt trên thân cây. Trong hơi thở cuối cùng nàng đã bảo “Hãy nói với Mormegil rằng Finduilas đã ở đây!”. Họ đã chốn xác nàng nơi ấy và đặt tên ngôi mộ là Haudh-en-Elleth. Nghe tin trên, Túrin vô cùng đau khổ, Dorlas đã nhận ra thanh kiếm đen chàng mang theo, nhận ra ngay người đàn ông hoang dại này không ai khác hơn mà chính là Mormegil của Nargothrond, và cũng là con trai của Húrin. Chàng theo họ về lãnh địa.
Bandir con trai của Handir là chủ nhân mới của người Haleth. Hắn là một kẻ nhác gan, nên sau khi nghe Dorlas kể về chuyện đã xãy ra, hắn nhìn vào khuôn mặt sầu thãm của Túrin với nỗi lo lắng trong lòng. Mùa xuân năm ấy, Túrin ẩn thân trong khu rừng Brethil, quên đi dĩ vãng và lấy một cái tên mới là Turambar. Chàng không muốn mang theo cái tên xưa kia để bọn Orcs tìm đến và tấn công Brethil.
Tin tức giờ cũng đến Doriath, Morwen nghe được tin trên, bà vô cùng lo sợ, từ chối lời khuyên của Melian, một mình lên đường tìm kiếm con trai. Thingol cử Mablung cùng đám thuộc hạ theo sau để bảo vệ, Nienor quyết định theo họ với hy vọng khi Morwen nhìn thấy nàng bà sẽ thay đổi ý định.
Họ tìm gặp Morwen gần bờ sông Sirion, dù có sự xuất hiện của Nienor nhưng Morwen vẫn không đổi ý đình, trái lại bà còn buột Nienor cùng bà lên đường tìm anh trai. Không còn lựa chọn, đoàn người Mablung theo để bảo vệ họ. Sau 3 ngày, họ đến ngọn đồi Amon Ethir, Glaurung biết được sự có mặt của họ, nó dùng lửa làm nước con sông bốc hơi tạo thành một làn khói mù mịt. Thấy được hình dáng rồng trên đỉnh AMon Ethir, họ dẩn Morwen và Nieor tẩu thoát, phi ngựa nhanh về hướng đông, nhưng sức nóng cùng hơi thở tanh hôi của con ác thú làm cho những con ngựa hoảng hốt, chúng chạy tán loạn, một vài va vào thân cây và chết. Trong lúc loạn lạc ấy, Morwen đã mất tích.
Dưới ánh nắng mặt trời, Nienor nhìn vào cặp mắt ma quái của Glaurung. Đã biết nàng là ai, nó dùng thần chú khiến nàng quên đi tất cả, quên đi nàng là ai, hay mọi thứ trên đời, nàng không còn thấy, không còn nghe.
Khi mặt trời lặn sau núi, Mablung leo lên đỉnh đồi và tìm thấy Nienor, nàng đứng đó một mình dưới những ánh sao như một tảng đá vô tri. Mablung dẫn nàng chốn thoát, họ tìm gặp nhóm người đồng hành còn lại. Sức khoẻ Nieor dần hồi phục nhưng nàng không thể nói cũng không nghe thấy, như một người mù không định hướng. Mọi người đã vô cùng mệt mỏi và ngủ thiếp đi, nhưng lại lúc đó bọn Orcs tấn công bất ngờ. Nienor kinh hoàng bỏ chạy, nàng vụt chạy như kẻ mất hồn, trong điên loạn cho đến khi áo quần rách nát, không một mãnh vãi che thân!
Nienor chạy vào rừng sâu cho đến khi nàng tàn hơi kiệt sức, nàng ngủ thiếp đi và tỉnh dậy trong tia nắng đầu tiên của buổi sáng tinh mai. Nàng mừng rỡ ngắm nhìn những tia nắng như đấy là lần đầu tiên nàng thấy nó, mọi thứ đều mới mẽ trong mắt nàng, nàng không biết chúng tên gì. Bóng đêm lại đến, sợ hãi nàng lang thang như một thú hoang, không thức ăn, và cũng không biết sinh tồn bằng cách nào, cuối cùng vượt qua giao lộ Teiglin nàng trú thân dưới một cây to trong khu rừng Brethil. Một cơn bảo ập đến, sấm sét liên hồi, nàng kinh hoàng bỏ chạy và vấp ngã vào ngôi mội Haudh-en-Elleth (ngôi ội của Funduilas). Vào lúc ấy, Turambar đang truy lùn bọn Orcs và trong ánh sáng mập mờ chàng trông thấy một cô gái không một mảnh vải che thân đang nằm trên mộ của Funduilas, chàng vô cùng kinh hoàng vì cứ ngỡ đó là hồn ma Funduilas quay lại tìm chàng. Nhưng khi lại gần mới thấy đó là một cô gái đáng thương, chàng choàng áo cho nàng, cho nàng thức ăn, sưởi ấm cơ thể nàng. Khi Nienor tỉnh lại, nàng trông thấy Turambar, nàng cảm thấy vô cùng ấm áp, như đã gặp lại người bấy lâu nàng tìm kiếm!
Turambar hỏi nàng tên gì, nàng bổng trở nên ấp úng như một đứa trẻ không biết trả lời câu hỏi. "Không sao ta cho nàng một cái tên, ta sẽ gọi nàng là Níniel",Turambar nói.

Nienor trở về cùng Turambar và sống lại ở Amon Obel. Thời gian trôi qua, Brandir đem lòng yêu nàng, nhưng trái tim nàng đã trao cho Turambar, và Turambar đã hỏi nàng lời cầu hôn. Brandir muốn nàng thuộc về hắn nên đã tiết lộ thân phận của Turambar, bảo với nàng rằng Turambar chính là con trai của Húrin kẻ đã bị Morgorth nguyền rủa. Nhưng cái tên đối với nàng vô cùng xa lạ bởi bóng tối đã che phủ tâm trí nàng!
Ba năm trôi sau, Galurung cùng Orcs tấn công vào Brethil, những người Brethel không tài nào chống đối lại chúng, Dorlas tìm đến Turambar để xin trợ giúp, một lần nữa chàng mang thanh kiếm đen cùng với nhóm người Brethil tiêu diệt bọn Orces. Khi Galurung nghe đến tên Kiếm Sĩ Đen vùng Brethil, nó cười nham hiểm vì nó đã có một kế hoạch hoàn hảo.
Mùa xuân năm ấy Níniel mang thai, cũng lúc ấy con rồng Glaurung đã đến Brethil, nó nằm dài trên bờ biển phía đông Teiglin, mọi ngươi vô cùng lo sợ. Họ tìm sự giúp đỡ của Turambar, chàng khuyên họ chuẩn bị hết lực lượng để tiêu diệt Glaurung. Chàng tình nguyện lên đường tiêu diệt ác ma rồng, chàng xin vài người đi cùng trong nhiệm vụ nguy hiểm này, không ai ngoại trừ Dorlas tình nguyện theo Turambar. Dorlas đã trước mặt mọi người nói ra những lời lẽ khinh miệt với Brandir, rằng hắn là chủ nhân khu rừng Brethil nhưng lại là một kẻ nhút nhác. Brandir xấu hổ trước mặt mọi người, hắn ghi mối thù này vào tận đáy tim. Vào lúc ấy, Hunthor đã tình nguyện thay thế Brandir để lên đường cùng Turambar.
Turambar nói lời tạm biệt cùng Níniel, họ chia tay trong nỗi đau buồn, thế là Turambar ra đi cùng hai người đồng hành tiến về Nen Girith.
Níniel không thể ngồi yên, nàng quyết lên đường tìm chồng, và rất nhiều người đã cùng nàng lên đường. Brandir muốn lấy lại danh dự cũng như tình yêu của Níniel, hắn lấy can đảm hắn theo chân họ, tuy nhiên lại đi sau họ khá xa.
Turambar đến Nen Girith lúc mặt trời lặn, ở đó chàng biết được Glaurung đang nằm dài trên bờ biển Teiglin, và nó thường bay đi nơi khác tìm chổ ẩn thân khi đêm đến. Chàng biết được đêm đó nó đang trú thân trên Cabed-en-Aras, nơi dòng sông chảy vào một con vực hẹp và sâu. Turambar bí mật lội qua con suối, leo lên đỉnh đồi, và tiến gần con dã thú. Nhưng vào lúc đó, Dorlas sợ hãi, hắn không dám vượt qua những hiểm nguy nên đã bỏ chốn vào rừng. Tuy nhiên Turambar và Hunthor vẩn không lùi bước, tiếng thác đổ lấn áp âm thanh khác, và Glaurung đang say ngủ. Turambar và Hunthor vượt lên ngọn đồi, nhưng khi ấy Hunthor bị một tảng đá to rớt vào đầu và chết. Turambar dùng thanh kiếm Gurthang đâm vào bụng con ác thú, Glaurrung rào thét trong đau đớn, trong cơn đau đớn nó phun lửa đốt trụi tất cả mọi thứ xung quanh cho đến khi lửa trong người nó không còn nữa, nó nằm im bất động!

Turambar muốn lấy lại thanh kiếm đang cấm sâu trong bụng con ác thú, chàng giử chặt cán kiếm, dùng chân đạp vào bụng nó, và hét vào mặt nó với những lời lẽ khinh miệt “Này tên sâu bọ của Morgoth, chúng ta lại gặp nhau! Chết đi vì tội lổi ngươi đã làm! Và đây là Túrin con trai của Húrin, ta đến đây để báo hận! Chàng rút thanh kiếm ra, nhưng máu độc đã đốt cháy bàn tay chàng. Glaurung mở to đôi mắt nhìn vào Turambar một cách ác độc. Còn sức lực sau cùng, nó tấn công chàng một đòn chí mạng làm chàng bất tỉnh, nằm đấy như một xác chết với thanh kiếm kề bên.
Tiếng thét của Glaurung làm chấn động cả núi rừng, những người còn lại trông thấy mọi thứ bị ngọn lửa của con ác ma đốt sạch và cứ ngỡ Turambar đã chết. Brandir nghe đồn rằng con rồng đã giết chết Turambar, và nó đang vượt qua sông. Hắn gặp Níniel, và nói “nhanh nào, đã đến lúc, nếu nàng sẵn lòng ta sẽ dẫn nàng đi. Níniel lặng lẽ theo hắn, trong đêm tối không ai thấy họ đã đi đâu.’
Khi họ đến giao lộ, Níniel hỏi ‘Ta có đi đúng đường không?” Brandir đáp, “Ta hãy cùng nhau rời khỏi đây, đi vào chốn rừng sâu.”
Nhưng Níniel trả lời ‘Kiếm Sĩ Đen là người chồng yêu quý của ta. Ta phải đi tìm chàng. Ngươi đang nghĩ gì?’ Nàng chạy vụt qua giao lộ Teiglin, đến gần bờ vực Cabed-en-Aras, trông thấy con rồng nằm đấy, nhưng không màng đến nó vì nằm ở xa kia là Turmabar, nàng gọi tên chàng trong nữc nỡ.
Vào lúc ấy, Glaurung nói ra những lời ác độc sau cùng trước khi chết “Hây! Nienor con gái của Húrin chúng ta lại gặp nhau, ta đã cho ngươi niềm vui khi tìm gặp lại anh trai ngươi. Giờ đây ngươi nên biết hắn là ai, một kẻ giết bạn trong bóng tối, một đứa con nuôi vong ơn, hắn là Túrin con trai của Húrin! Nhưng tội lỗi hơn cả là những gì hắn đã làm trên cơ thể ngươi! Và kẻ đang nằm kia, kẻ mà ngươi gọi là chồng chính là anh trai ngươi, Túrin Turambar!’
Glaurung đã chết nhưng những lời nói ác độc của nó làm Nienor kinh hoàng vì nàng đã nhớ lại những chuyện trước kia. Nhìn vào mặt Túrin, nức nỡ “tạm biệt, O Túrin kính yêu! Túrin Turambar turun ambartanen! Hãy yên lòng nhắm mắt!”
Brandir đã nghe được mọi chuyện, hắn đứng đấy như kẻ mất hồn rồi tiến lại bên nàng, nhưng Nienor vụt chạy, nàng đến bên bờ vực Cabed-en-Aras và lao thân vào đáy vựt sâu, thân thể trôi dạt theo dòng nước lạnh lẽo. Chuyện kể rằng từ đó không một ai dám nhìn vào bờ vực Cabed-en-Aras, không một mãnh thú hay loài chim nào có thể đến đó, không một loại cây nào mộc quanh nơi ấy, và nó có tên là Cabed Naeramarth, nơi kết liểu đời mình của một người con gái đau khổ.
Brandir đã tìm đường về lại Nen Giriith, hắn gặp Dorlas trong rừng và giết chết ông ta. Hắn về đến Nen Giriith, mọi người hỏi “ngài có gặp Níniel không? vì nàng đã mất tích”.
Hắn đáp “nàng đã ra đi mãi mãi. Con rồng đã bị giết, và Turambar cũng chết, và đó là tin tốt lành!” mọi người cho rằng hắn đã điên, nhưng Brandir lại nói “hãy nghe ta lần cuối! Níniel kính yêu đã chết, nàng lao mình xuống đáy vực sâu của Teilglin, nàng không còn muốn sống bởi nàng sự thật chính nàng là con gái của Húrin vùng Dor-lómin, nàng không tha thứ được bản thân mình bởi Turambar chính là anh trai của nàng, tên thật của hắn là Túrin”
Khi con rồng chết, Túrin đã tỉnh lại sau cuộc chiến mệt mõi. những cơn gió lạnh xé buốt da làm chàng tỉnh giấc, chàng quay về tìm kiếm mọi người, họ vô cùng sợ hãi vì cứ ngỡ đó hồn ma của chàng đã quay trở lại.
Túrin nói “Này, hãy vui mừng vì tên ác thú đã bị ta giết chết. Níniel nàng đâu? Vì ta muốn gặp nàng?”
Brandir kể lại cho chàng nghe mọi chuyện rằng Níniel đã chết, nhưng vợ của Dorlas than khóc ‘Ôi! chủ nhân, ngài đã điên loạn rồi, ngài đã bảo Turambar đã chết, và nói đó là tin tốt lành. Nhưng Turambar vẩn còn sống đây.”
Turambar giận dữ, tin rằng Brandir đã nói và làm những điều tàn ác cho chàng và Nieniel để chia cách tình yêu của họ, chàng nói những lời lẽ khinh miệt đến Brandir, Nhưng Brandir kể lại những gì hắn nghe, và bảo Níniel là con gái của Hurin, và bảo với chàng rằng đó là những lời cuối cùng của Glaurung. Turambar tức giận, chàng đổ tội cho Brandir đã khiến vợ chàng chết, và lại dám nói lên những lời dối trá. Chàng nguyền rủa Brandir và ra tay giết hắn.
Chàng vụt chạy vào rừng, khi cơn điên loạn đã qua, chàng đến bên bờ vực Haudh-en-Elleth và ngồi đấy suy nghĩ về những việc mình đã làm. Vào lúc ấy Mablung cùng nhóm người Elves đến, Mablung nhận biết Túrin và vô cùng mừng gỡ khi biết chàng vẩn còn sống.
Túrin bảo “ông đến quá muộn, con rồng đã bị ta giết chết”. Họ tán thưởng về sự can đảm của chàng, Nhưng chàng không quan tâm đến những gì họ đã nói, chàng lại hỏi “ta muốn hỏi về gia đình ta, họ đã rời khỏi Dor-lómin và đến Doriath.”
Mablung chần chừ hồi lâu rồi cuối cùng cũng kể cho Túrin nghe về sự mất tích của Morwen, và Nienor trúng phải thần chú của Galurung và quên hết mọi chuyện. Cuối cùng Túrin cũng biết được sự thật, đau khổ khi biết người vợ than yêu lại chính là em ruột của mình, tội lỗi vì đã giết Brandir oan ức. Chàng cười trong đau khổ “thật là cay đắng làm sao!’. Chàng bổng vụt chạy như kẻ mất hồn, mọi người tự hỏi chuyện gì đã xảy ra với chàng.
Họ chạy theo chàng, nhưng Túrin đã chạy khá xa, chàng đến bên bờ vực Cabed-en-Aras, nghe tiếng rên của dòng nước, thấy những chiếc lá rời khỏi thân cây, và mùa đông lại đến. Chàng rút thanh kiếm ra và nói với nó “Hây Girthang, Ngươi không trung thành với bất kỳ ai, ngươi là kẻ khát máu, thế ngươi có sẳn sàng kết liểu cuộc đời của Túrin Turambar, ngươi có giết ta một cách nhanh chóng?”
Từ thanh gươm, rung lên một giọng nói lanh lãnh, nó đáp “vâng, ta rất muốn uống máu của ngươi, vì ta không quên những giọt máu của Beleg chủ nhân ta, và Brandir kẻ mà ngươi giết oan ức. Ta sẽ cho ngươi tội nguyện, giết ngươi một cách nhanh chóng.”
Túrin cấm cán kiếm xuống đất, lao mình vào nó, bảo kiếm Gurthanh đã kết thúc cuộc đời chàng. Khi Mablung và mọi người đến nơi và nhìn vào thanh gươm, vào xác chết của Túrin, họ vô cùng đau lòng, những người vùng Brethil cũng đến và cuối cùng họ cũng đã biết mọi chuyện.
Xác chàng nằm đấy nhưng thanh kiếm Gurthnah đã gãy đôi, Eves và Người cùng nhau lấy củi, họ đốt xác con rồng thành tro bụi. Túrin được chôn nơi chàng ngã xuống, và Gurthang được đặt kề bên mộ chàng. Khi mọi chuyện đã xong, Elves cất ca bài hát, bài hát về những nỗi khổ đau, xót xa về những đứa con của Húrin. Một bia đá xám được dựng lên trên mộ, trên đó họ khắc.
TÚRIN TURAMBAR DAGNIR GLAURUNGA
Và phía dưới họ lại ghi:
NIENNOR NÍNIEL
nhưng nàng không ở đấy, không ai biết dòng nước lạnh Teiglin đã mang nàng đi đâu.
Sự Sụp Đổ Của Doriath
Một lão già râu tóc bạc phơ, khuôn mặt đầy những nét nhăn như cuộc đời lão đã trãi qua nhiều nổi khổ đau, nhưng lưng lão không còng, lão bước đi những bước đi ngay thẳng giống như chính con người lão. Lão chống một chiếc gậy to và luôn mang bên mình một thanh kiếm. Đi cùng với lão là thủ lĩnh cùng bọn thuộc hạ Angband, Họ tiến vào Hithlum và sự có mặt của họ làm chấn động bọn người nơi ấy. Họ bàn tán với nhau rằng lão giử chức vụ tối cao và rất được chúa tể hắc ám Morgoth kính nễ. Họ không dám động đến lão và để lão đi lại tự do trên lãnh địa của họ.
Đã đúng một năm kể từ ngày đứa con trai duy nhất của lão là Túrin qua đời, và cũng đúng 28 năm lão bị giam cầm chốn Angband, giờ đây lão trông gầy guột và hận đời. Morgoth đã nguyền rủa lão, con cháu lão đời đời đau khổ và hắn đã đạt được mục đích, nhưng hắn không muốn dừng lại đó vì món nợ của gia đình lão hắn vẫn chưa thanh toán xong. Tội ác hắn làm cho gia đình lão vẫn chưa làm cho hắn thoã mãn thú tính, mặc dù lão đã bị hắn giam cầm, và Morwen vợ lão thì lưu lạc trong chốn rừng sâu, những đứa con của lão phải chịu cuộc đời đau khổ và chết thãm thương. Những nỗi khổ đau mà gia đình lão phải hứng lấy lão đều hay đều biết, nhưng sự thật và giã dối đan xen nhau qua những lời dối trá của Morgoth.
Bằng mọi cách Morgoth muốn phá huỷ những gì tốt đẹp mà Thingol và Melian gầy công xây dựng. Hắn căm thù họ, đồng thời cũng e dè họ. khi hắn quyết định thời cơ đã đến, hắn thả Húrin ra, cắt bỏ xiềng xích, cho phép lão được tự do. Hắn bảo với lão rằng vì hắn cảm thấy xót xa và cảm thông cho kẻ thù đã bị bại một cách cay đắng. Nhưng hắn nói dối, vì hắn đang có một âm mưu đen tối và Húrin là con bài chủ chốt hắn sử dụng nhầm dấy lên mối căm thù giữa Elf và Người.
Không nghĩ ngợi nhiều, Hurin tin vào những lời của Morgoth dẫu biết chắc rằng hắn là một kẻ máu lạnh không dễ gì xót xa trước nỗi đau của kẻ thù. Morgorth sai thuộc hạ theo hộ tống lão khỏi vùng Hithlum giờ đây đang chịu sự cai trị của người phương Đông. Cuối cùng lão cũng được tự do, nhưng trái tim lão càng trở nên cay đắng, lão vượt qua vùng Hithlum trèo lên những đỉnh núi cao, đến tận nơi mà những đám mây đang hội tụ, lão chợt nhớ đến Turgon, và mong muốn thêm một lần trở về Vương Quốc thần bí Gondolin. Lão theo lối xuống Ered Wethrin, nhưng vẫn không hay biết trong bóng tối tên ác ma Morgoth từng bước từng bước theo dõi dấu chân lão. Vượt qua Brithiach, lão đến lãnh địa Dimbar, đến chân núi đen Echoriath. Tất cả vùng đất nơi đây lạnh lẽo và cô lập, lão nhìn quanh với chút hy vọng, đứng dưới chân những tảng đá khổng lồ, đấy là những gì lão còn nhớ được từ những ngày xa xưa khi chiến đấu và lạc lối đến Gondolin. Dòng Sông Khô khi xưa giờ đã bị chặn lối, và những cửa hình vòm cũng bị vùi chôn. Húrin nhìn lên bầu trời xám và nghĩ rằng nếu mai mắn lão có thể một lần nữa được các vị đại bàng của vị thần gió Manwe đến giúp, chuyện đó từng xãy ra với lão từ rất lâu khi lão vẫn còn trẻ và trong tim vẫn tràn đầy nhựa sống. Nhưng giờ đây lão chỉ trông thấy những chiếc bóng chập chờn ở hướng đông, những đám mây lượn quanh những ngọn núi cao chót vót, lão chỉ nghe những tiếng gió hú lan ra từ khe đá.
Nhưng những vị đại bàng canh giử chốn ấy trên cao đã nhìn thấy Húrin và đích thân chúa tể đại bàng Thorondor mang tin tức đến vua Turgon, nhưng Turgon nói "Morgoth có đang ngủ không? Thorondor, ngài có nhìn lầm không?"
Ta không làm, Thorondor đáp. ‘Nếu đại bàng của Manwë cặp mắt không tinh thông mà nhìn lầm, thì vương quốc bí mật này đã sớm bị phát hiện từ lâu’
Thế thì những lời của ngài làm ta vô cùng lo lắng, Turgon đáp. Chỉ có một lý do để giải thích là kể cả người kiên cường nhất như Húrin Thalion cũng phải đầu hàng trước sức mạnh của Morgoth. Thorondor ơi! Trái tim ta giờ đây đã khép kín!
Nhưng khi Thorondor bay đi, Turgon ngồi rất lâu và suy nghĩ, nhớ về trận chiến khi xưa lúc ông gặp nạn và được Hurin cứu, nhớ đến những việc làm anh hùng của Húrin vùng Dor-lómin, và trái tim ông đã mở lại, ông nhờ đại bàng đi tìm Húrin và mang lão đến Gondolin nếu có thể. Nhưng đã quá muộn, họ sẽ không bao giờ thấy được lão nữa kể cả dưới ánh nắng mặt trời hay trong đêm tối.
Húrin đứng thất vọng trên vực đá Echoriath, và mặt trời ở đằng tây xuyên những tia nắng qua những đám mây, nhuộm lên râu tóc lão một màu đỏ như máu. Lão đứng đó cô độc, lão khóc rống thật to, không quan tâm đến ai nghe thấy, lão nguyền rủa mãnh đất không có tình người này. Lão đứng trên tảng đá cao hướng mắt về Gondolin và hét ‘Turgon, Turgon, có nhớ đến vùng đầm lầy Serech! Ôi Turgon, trong chốn cung điện nguy nga, ngươi có nghe ta gọi? Nhưng không có tiếng trả lời, chỉ có tiếng gió lùa qua từng đám cỏ khô. Mặt trời lặn mình sau dãy núi, bóng tối bao trùm lấy lão, cơn gió bổng ngừng thổi, mọi thứ bổng trở nên im lặng đến rợn người.
Vâng lời lão than khóc đã có kẻ nghe thấy, chúng mang tin tức về đến chốn phương bắc. Morgoth mĩm cười độc ác, vì hắn đã biết rỏ vị trí vương quốc Turgon ngụ đang ở chốn nào, đây là thành quả đầu tiên hắn đạt được bằng cái giá tự do của Húrin.
Bóng tối bao trùm Húrin, lão mệt mõi và đi vào giấc ngủ, trong giấc mơ lão nghe thấy giọng nói của Morwen đang than khóc, kêu tên lão mãi không thôi. Và dường như giọng nói đó đến từ khu rừng Brethil. Lão tĩnh giấc trong bàng hoàng, và lên đường đến Brithiach, dọc theo vách đá Brethil lão đến giao lộ Teiglin vào đúng đêm khuya.
Những tên lính gác thấy lão, chúng vô cùng sợ hãi vì nghĩ đã nhìn thấy một bóng ma từ một ngôi mộ cổ của trận chiến khi xưa, bóng tối bao quanh lão. Lão cuối cùng đã đến nơi xác Glaurrung bị thiêu, lão thấy một bia đá cao nằm gần bờ vực Cabed Naeramarth. Húrin không nhìn vào tảng đá vì lão đã biết rất rõ trên đó viết gì. Lão chợt nhận ra rằng lão không đứng đó một mình, ngồi trong bóng tối là một bà lão, bà đang quỳ bên nấm mộ. Húrin đứng đó lặng im, rồi bà lão gỡ mũ che đầu xuống và ngước mặt lên nhìn lão. Một bà lão già nua với những nét nhăn hằn trên gương mặt khắc khổ, những nét nhăn của cuộc đời đầy sương gió và gánh chịu mọi khổ đau. Thình lình Húrin nhìn vào mắt bà, lão biết đôi mắt này, đôi mắt hoang dại và đầy nỗi sợ hãi. Nhưng khi nhìn vào tia sáng trong đôi mắt ấy làm lão nghĩ đến tên một người, một cái tên lão luôn mang bên mình, Morwen một phụ nữ tôn quý và xinh đẹp nhất trong thế giới loài người của những ngày xa xưa.
“Cuối cùng ông cũng đến” bà lão nói. "tôi đã đợi lâu lắm rồi".
"đó là một con đường dài tăm tối, ta đến ngay khi có thể” lão trả lời.
“ông đến quá muộn” Morwen đáp. “chúng chết cả rồi”.
“ta biết” lão trả lời. “nhưng ông không”, Morwen lên tiếng
”Tôi đã kiệt sức, tôi sẽ về bên mặt trời, còn chút thời gian còn lại hãy nói cho tôi biết! Làm sao chúng lại đến với nhau?". Nhưng Húrin không trả lời, họ ngồi đó rất lâu bên tảng đá, không nói thêm lời nào. Khi mặt trời lặn, Morwen bổng thở dài và chấp hai tay lại, nhưng rồi bà không còn cử động, và Húrin biết rằng vợ mình đã chết. ông nhìn vào gương mặt bà trong ánh nắng hoàng hôn, và dường như những vết nhăn, những nỗi thống khổ trên khuôn mặt bà giờ đây đã tan biến. “nàng đã không bị khuất phục” lão tự nhũ. Lão vuốt mắt bà, ngồi bất động bên thi hài vợ cho đến khi mọi thứ xung quanh phủ một màu đen tang tóc.
Dòng nước Cabed Naeramarth thét rào từng đợt, nhưng lão không nghe thấy âm thanh nào, không thấy vật gì, không cảm giác được điều gì. Trái tim lão đã hoá đá. Nhưng có một cơn gió lạnh mang những cơn mưa rét buốt tạc vào mặt lão. Lão như bị kích động, căm thù nỗi lên như một làn gió, lão bổng muốn trả thù! lão muốn giết chết những kẻ làm cho gia đình lão phải hứng chịu những nỗi khổ đau nhất trên cuộc đời. Lão đứng lên làm mộ bia cho vợ, bên vờ vực Cabed Naeramarth ở phía tây bia đá. Trên đó lão khắc dòng chử: và nơi đây cũng là nơi yên nghĩ của Morwen Eledhwen.

Húrin vượt qua Teiglin, về hướng nam đến Nargothrond. Nhìn thấy xa xa là ngọn núi Amon Rûdh và lão biết rất rõ kẻ nào đang sống chốn ấy. Lão đến gần con sông Narog, đứng trước những cánh cỗng đổ nát của cung điện Felagund. Phải kể thêm rằng sau khi Glaurung rời khỏi cung điện Falegund, cuối cùng Mîm một Petty-Dwarf đã tìm ra lối đến Nargothrond, hắn lục lội trong đống đổ nát, chiếm đoạt cả kho báu, đang hưởng thụ khoái lạc mân mê những viên ngọc quý trên tay và không nghĩ rằng sẽ có kẻ nào trong đêm khuya đến quấy rầy hắn, nhưng hắn đã lầm. Có một người đã đến, một lão già với khuôn mặt dữ tợn đang đứng đó nhìn hắn với cặp mắt đầy vẽ căm thù. Mîm tiến đến, và hỏi 'lão già kia đến đây làm gì?' Nhưng Húrin đáp ‘ngươi là ai, vì cớ gì cản lối ta vào cung điện của Finrod Felagund?’
Tên người lùn trả lời: ‘ta là Mîm, một Người Lùn Râu Dài ngụ trong những hang động Nulukkizdîn, ta trở lại chốn này để lấy lại những gì thuộc về ta, vì chính ta là người cuối cùng trong chủng tộc.’
‘Vậy thì ngươi không còn thừa hưởng kho báu này lâu nữa’ Húrin đáp, ‘ Vì ta là Húrin con trai Galdor, trở về từ Angband, con trai ta là Túrin Turambar kẻ mà ngươi chắc hẳn chưa quên, nó đã giết chết con rồng Glaurung kẻ đã tàn phá cung điện này nơi ngươi đang ngồi. Và không ai khác ngoài ta biết được chính ngươi là kẻ phản bội con trai ta Dragon-helm của Dor-lómin’
Mîm sợ hãi và van xin Húrin lấy những gì ông muốn chỉ cần tha cho hắn mạng sống. Nhưng lão không hề lưu ý đến vời van xin thãm thiết của hắn, lão giết hắn trước khi hắn tìm đường tẩu thoát qua cánh cửa Nargothrond. Đoạn ông đi vào, ngồi lặng im khá lâu, báu vật của Valinor đang nằm tứ tung khắp lối. Nhưng ông không lấy gì cả duy chỉ có một vật, vật mà ông lấy đi nó có thể làm thay đổi cả lịch sử Trung Địa.
Lão tiến về hướng đông, đến con thác Sirion, và được những Elf canh giử nơi ấy đưa đến Doriath, đến diện kiến đức vua Thingol của vương quốc Nghìn Hang Động. Thingol rất bất ngờ nhưng cũng đau buồn khi ngài nhìn đến lão, Vì ngài nhận ra rằng lão gìa với gương mặt dữ tợn kia không ai khác hơn mà chính là vị anh hùng Húrin Thalion, tù nhân của Morgoth. Nhưng Húrin không nói một lời lão lấy ra một vật dưới áo choàng của lão, Nauglamír một xâu chuỗi ngọc vô giá của Người Lùn được làm từ những thời xa xưa, nó được làm dành riêng cho Finrod Felagund bởi những bàn khéo léo của ông cha người lùn Nogrod và Belegost, một kiệt tác mà sau này con cháu họ khó có thể làm lại được. Húrin đặt Nauglamír dưới chân Thingol, nhưng rồi lão thốt ra những lời cay đắng.
‘Xin hãy nhận lệ phí ta phải trả’ lão rống lên ‘ lệ phí cho công ngươi đã giúp đỡ con và vợ ta! đây là Nauglamír tên của nó chắc hẳn ngươi đã từng nghe qua. Ta mang nó ra từ trong bóng tối của Nargothrond, nơi Finrod để lại sau khi hắn lên đường cùng Beren để đáp ứng yêu cầu của ngươi, thưa đức vua Thingol vùng Doriath!’ Cảm thấy thương hại cho lão, Thingol dằng cơn nóng giận bỡi những lời mĩa mai cay đắng của Húrin.
Cuối cùng Melian lên tiếng ‘Húrin Thalion, Morgoth đã làm cho ngươi mê mụi, vì đã từ lâu ngươi đã bị cặp mắt gian ác của hắn làm động tâm. Thingol đã nhận Túrin làm con nuôi, nó được hai vợ chồng ta thương yêu như một vị hoàng tử. Và không phải do ta hay Thingol làm cho nó không muốn quay lại Doriath. Sau này vợ và con gái ngươi có đến đây sinh sống, họ được ta đối đãi ân cần như khách quý. Chúng ta tìm mọi cách có thể để thuyết phục Morwen không nên đến Nargothrond, nhưng ngươi phải hiểu tính tình của vợ ngươi hơn ai hết. Qua những lời nói đối trá của Morgoth, giờ đây ngươi lại trách mắng những người bạn.’
Nghe được những lời nói của Melian, Húrin đứng yên bất động, lão nhìn rất lâu vào đôi mắt vị nữ hoàng. Và trong đó lão thấy hình ảnh chốn Menegroth, nơi yên bình được bảo vệ bởi vòng phép thuật của bà, và ông thấy rõ những gì diễn ra trong quá khứ. Lão không còn nói thêm gì nữa về những chuyện đã qua, nhưng lão nhặt Nauglamír lên và đặt nó bên chân Thingol. Lão nói ‘Xin hãy nhận lấy nó, xâu chuỗi của người lùn, như một món quà của một kẻ không còn gì, xin hãy nhớ đến Húrin vùng Dor-lómin, giờ đây tâm nguyện ta đã hoàn thành, ta không muốn làm nô lệ cho cuộc đời đau khổ này thêm nữa.’
Lão bỏ ra đi, ra khỏi vương quốc Nghìn Hang Động, lão chỉ thấy bóng tối trước mặt mình. Không một ai biết lão đã đi đâu, nhưng họ nói rằng Húrin sau đó không còn muốn sống nữa, vì đã mất đi định hướng và thú vui của cuộc đời, lão lao thân vào đáy đại dương, và thế là hết thúc cuộc đời của một vị anh hùng tài ba của loài người.
Khi Húrin ra đi, Thingol ngồi rất lâu trong im lặng, nhìn vào báu vật nằm dưới chân ông. Và ông nãy sinh một ý tưởng, ông sẽ làm mới lại xâu chuỗi này. Những năm gần đây, Thingol không phút nào không nghĩ đến Silmaril viên ngọc của Fëanor, số phận ông đã dính chặt với nó, và không muốn để nó yên nghĩ phía sau cánh cửa căn phòng đầy báu vật. Giờ đây ông muốn luôn mang nó bên mình mọi lúc, mọi nơi, khi đi, khi ngủ.
Vào những ngày này, người lùn vẫn đến Beleriand từ lãnh địa của họ tận chốn Ered Lindon, họ vượt qua Gelion, theo lối mòn đến Doriath. Họ là những thiên tài về nghệ luyện kim, và nơi chốn vương quốc Doriath, Thingol rất cần đến bản lĩnh của họ để làm nên những báu vật vô giá. Họ không còn dám đến theo từng nhóm nhỏ mà đến với một đoàn người rất đông và có trang bị vũ khí, vì vùng đất nằm giữa Aros và Gelion vô cùng nguy hiểm. Đó cũng là thời điểm thích hợp khi họ đến Doriath, đức vua Thingol đón tiếp họ nồng hậu vì ngài cần họ giúp sức. Ông muốn họ làm lại xâu chuỗi Nauglamír và ở giữa sẽ đính thêm viên ngọc Silmaril! Người lùn nhìn vào xâu chuỗi với niềm phấn khích, một kiệt tác của ông cha họ để lại. họ lại nhìn vào viên ngọc, trong đời họ chưa được nhìn thấy viên ngọc nào đẹp đến thế, quý giá đến thế. Họ xin phép đức vua xây cho họ một hầm luyện kim, để họ có thể làm lại xâu chuỗi cho ngài, nhưng tâm trí họ thì không cưỡng được sức quyến rũ của Silmaril.
Họ miệt mài làm việc rất lâu năm này qua tháng nọ, Thingol thường hay đến chổ họ làm để quan sát. Một hôm ông đến cũng là ngày họ hoàn thành kiệt tác, mong ước của ông giờ đã tội nguyện. họ đã làm nên một báu vật vô giá, một vật giá trị nhất trong thế giới loài Người và Elves. Những ánh hào quang nó phát ra chiếu sáng trên những khuôn mặt thèm thuồng của người Lùn. Giờ đây không có món châu báu nào có thể so sánh được với nó, không có ánh sáng nào có thể lung linh hơn những tia sáng phát ra từ viên ngọc Silmaril, ánh sáng của thời xa xưa trước khi có sự xuất hiện của mặt trời và mặt trăng.

Thingol một mình và xung quanh ông là vô số người Lùn. Ông lấy báu vật lên, đeo nó vào cổ, nhưng vào lúc ấy lòng tham của người lùn không kiềm được nữa, họ hét lên ‘ngươi không có quyền lấy nó, Elf không có quyền giử lấy báu vật của Nauglamír (người lùn), Nó được làm bởi ông cha ta dành tặng riêng cho Finrod Felagund, người đã chết. Nó đến với ngươi bởi bàn tay của Húrin, kẻ đã đánh cắp nó trong bóng tối Nargothrond.’
Thingol đã thấy được dã tâm của họ là có được Silmaril, Ông giận dữ nói với họ những lời khinh miệt và ngạo mạng ‘Bọn ngươi cả gan dám ra lệnh cho ta, Elu Thingolm, chúa tể của Beleriand. Kẻ đã ra đời trước khi tổ tiên ngươi được đánh thức.’ Ông đứng đó cao lớn, kiêu ngạo và đầy thách thức.
Những người lùn tham lam đã nỗi lên cơn thịnh nộ bởi lời lẽ của Thingol. Chúng bao vây ông, tấn công và giết chết ông. Và thế là kết thúc cuộc đời của vị vua nơi chốn thâm sâu, Menegroth Elwë Singollo, đức vua Doriath, người duy nhất đã lấy một Ainur làm vợ, và trong phút giây sau cùng ông còn nhìn thấy được ánh sáng từ Hai Cây không ngừng phát ra từ viên ngọc Silmaril.
Bọn người lùn chiếm lấy Nauglamír và chốn khỏi Menegroth về lãnh địa bọn chúng, nhưng tin tức về cái chết của đức vua đã bị bại lộ, họ bị truy sát khi đang tìm đường tẩu thoát. Nauglamír được lấy lại, mang đến bên nữ hoàng Melian trong niềm cay đắng. Tuy nhiên có người trong số họ đã kịp thời trốn thoát, họ thuộc nhóm người lùn Nogrod. Họ kể về cuộc truy sát, và nói rằng Người Lùn bị thãm sát dưới mệnh lênh của vua Thingol, kẻ đã lừa gạt phần thưởng họ có được sau nhiều năm làm việc vất vã.
Những người lùn Nogrod than khóc, họ vô cùng câm phẫn cho cái chết của đồng loại và thề sẽ trả thù. Họ suy tính âm mưu và tìm đến sự giúp sức của nhóm người lùn Belegost, tuy nhiên đã bị chối từ. Cuối cùng họ quyết định tiến binh tấn công Beleriand.
Ở Doriath mọi thứ giờ đây bắt đầu thay đổi, Melian ngồi rất lâu trong im lặng bên cạnh xác chết của chồng, bà nhớ về những ánh sáng của những vì sao lần đầu khi họ gặp gỡ. Bà biết rằng vợ chồng bà sẽ xa nhau mãi mãi, và Doriath sẽ bị bao phủ bởi một màu tang tóc. Melian là một Maia thần thông quãng đại, nhưng với tình yêu dành cho Elwë Singollo bà đã quyết định trở thành Elder, một đứa con của Ilúvatar, bà đã dùng thần thông để tạo ra vòng tròn phép thuật bảo vệ Doriath chống lại thế lực ma quỷ từ bấy lâu nay. Nhưng nay Thingol đã chết, và linh hồn ông đã đến Ngôi Nhà Chết của Mandos, cái chết của ông dẫn đến sự thay đổi lớn trong Melian, bà không còn quyến luyến gì chốn Trung Địa, ở đó với bà chỉ có khổ đau. Bà đã thu hồi phép thuật, gỡ bỏ vòng bảo vệ cho khu rừng Neldoreth và các vùng lân cận. Doriath giờ đây nằm trơ trội và có thể bị tấn công bất cứ lúc nào.
Nhưng Melian không nói chuyện đó cho một ai duy chỉ có Mablung người mà bà vô cùng tin cậy, bà nhờ Mablung mang viên ngọc Silamril đến Beren và Lúthien. Sau đó bà biến mất khỏi trung địa, về lại vùng đất của Valar tận chân trời tây của đại dương.
Lúc ấy tinh binh của Naugrim (người lùn) đã vượt qua Aros đến khu rừng Doriath, quân bảo vệ không một ai có thể chịu nỗi sức mạnh của họ, bởi họ đang nỗi lên ngọn lửa hận thù. Trong trận chiến dưới vương quốc Nghìn Hang Động, rất nhiều Elves và Dwarves bị chết, và không một ai sau này có thể quên được ngày đó, cuộc chiến đã làm rạn nứt mối quan hệ giửa Elves và Dwarves vốn bấy lâu nay gìn giử. Nhưng sau cùng chiến thắng thuộc về người lùn, cung điện của Thingol bị cướp phá và nhiều châu báu bị đánh cắp. Và cũng nơi ấy, Mablung chiến đấu oanh liệt đến hơi thở cuối cùng, Silmaril đã bị người lùn chiếm được trước khi nó đến được tay Lúthien và Beren.
Thời gian ấy Beren và Lúthien đang sống tại Tol Galen, thảo nguyên xanh. Con trai của họ là Dior Eluchíl lấy Eluchíl làm vợ. Họ có với nhau hai người con trai đặt tên là Eluréd và Elurín. Họ cũng có thêm một người con gái tên Elwing, Elwing là tên của một vì sao vì khi nàng sinh ra ánh sáng những vì tinh tú đã chiếu khắp nhà nàng.
Giờ tin tức lan truyền bởi Elf sống tại Ossiriand rằng Người Lùn với đã tấn công và tiêu diệt Doriath, những tin này cũng đến tai Beren và Lúthien. Beren rời khỏi Tol Galen cùng với con trai Dior, vượt qua sông Ascar, đi với họ còn rất nhiều Elves Xanh của Ossiriand.
Vào lúc ấy, tàn binh của Người Lùn quay về từ Menegroth, khi họ đến Sarn Athrad họ bị tấn công bất ngờ bỡi kẻ thù vô danh. Khi họ tiến đến con sông Gelion, xung quanh bổng nỗi lên những tiếng còi, kẻ địch tấn công họ từ mọi hướng. Rất nhiều Người lùn bị giết trong đợt giao tranh đầu tiên, kẻ sống sót chạy về hướng đông, bên chân ngọn núi Mount Dolmed họ bị tiêu diệt không ai sống sót. Trong chận chiến tại Sarn Athra, Beren đã chiến đấu trận đánh cuối cùng của đời mình, chàng giết chết vua Nogrod, và lấy lại xâu chuỗi, nhưng chàng vô cùng bất ngờ bởi trên xâu chuỗi kia là viên ngọc Silmaril do chính tay chàng đoạt lấy từ trên vương miệng sắt của Morgoth. Tất cả các báu vật của Doriath bị chàng vùi chôn dưới đáy sông Ascar, từ đó con sông có thêm tên mới nó được gọi là Rathlórie. Beren giử lại xâu chuỗi Nauglamír và trở về Tol Galen.
Lúthien vô cùng đau buồn khi biết tin về cái chết của vua Nogrod cùng nhiều người lùn, vì nàng biết rằng nó sẽ là nguồn khởi đầu cho sự câm thù giửa Elves và Người Lùn. Và truyện kể rằng khi Lúthien cất cao giọng hát, nàng đeo vào người xâu chuỗi có đính Silmaril, viên ngọc thần thánh đã phát ra những ánh sáng lộng lẫy, Ở tận chốn Valior ánh sang từ vùng đất Người Chết Trở Về lấp lánh ánh hào quang. Và vùng đất ấy trở nên vô cùng xinh đẹp, màu mỡ, đơm hoa kết trái, vùng đất thiên thần nơi chốn trần gian.
Dior giờ là người kế thừa ngai vàng của Thingol, chàng nói lời tạm biệt cùng Beren và Lúthien, cùng với vợ là Nimloth đi đến Menegroth, đi với họ còn có hai đứa con trai bé nhỏ là Eluréd and Elurín, và con gái Elwing. Sự trở về của Dior mang lại niềm vui cho thần dân Doriath, xoa dịu nỗi buồn đau mà họ đã hứng chịu.
Vào một buổi tối mùa thu, một người đến trước cửa thành Menegroth, thỉnh cầu gặp đức vua. Ông ta là một thủ lĩnh người Elves Xanh chốn Ossirian, ông trao cho vua Dior một chiếc hộp báu, trong đó là xâu chuỗi ở giữa có đính viên ngọc Silmaril. Dior đau buồn nhìn báu vật vì chàng cũng biết được rằng cha mẹ chàng, Beren Erchamion và Lúthien Tinúviel đã qua đời.
Trái tim của những đứa con Fëanor không bao giờ ngủ yên bởi lời thề khi xưa. Khi Lúthien mang xâu chuỗi, họ không dám chiếm đoạt nó từ tay nàng, nhưng giờ nghe tin nó đã có chủ nhân mới, họ gởi tin cho Dior và muốn lấy lại Silmaril. Dior không trả lời, Celegorm liền khơi dậy hận thù và cùng anh em tấn công vào Doriath, Doriath một lần nữa chìm trong khói lửa, họ tấn công bất ngờ vào một ngày giữa đông, và đó là trận chiến lần thứ hai giữa Elf và Elf. Trong trận chiến ấy, Celegorm và Curufin đều bị Dior giết, nhưng chàng và vợ cũng hy sinh. Thuộc của Celegorm bắt hai đứa con trai của Dior và bỏ đói chúng trong khu rừng hoang, Maedhros vô cùng câm tức về hành động ác độc của chúng, ông ra lệnh tìm hai đứa trẻ mang về nhưng họ vẫn không sao tìm được. Số phận của Eluréd và Elurín sau này không một ai biết.
Doriath cuối cùng đã bị huỷ diệt, nhưng những đứa con của Fëanor không lấy được những gì mà họ muốn. Những người sống sót còn lại cùng với Elwing con gái của Dior mang theo Silmaril trốn thoát. Họ sống lại trên cửa khẩu Sirion và chờ đợi thời cơ phục quốc.
Tuor Và Sự Sụp Đổ Của Gondolin
Tuor là con trai của Rían và Húor, Húor là em trai của Húrin và ông đã bị chết trong chận chiến thứ Năm nếu các bạn còn nhớ. Tuor được Annael, một Elf Xám nhận làm con nuôi. Khi chàng được 16 tuổi, người Elf vùng Androth khai chiến để mở rộng lãnh thổ đến vùng Sirion, nhưng họ lại bị mai phục và trong trận chiến ấy Tuor bị bắt làm nô lệ. Ba năm sau, chàng trốn thoát và trở về Androth, không bỏ cuộc chàng lại tìm mọi cách phá hoại căn cứ kẻ thù. Angband đã treo giải thưởng cao cho kẻ nào có thể lấy được thủ cấp của chàng.

Vị thần nươc Ulmo từ lâu đã chọn Tuor cho kế hoạch của ngài. Bị săn lùng khắp nơi, Tuor rời bỏ quê hương lưu lạc đến Nevast, vùng đất khi xưa Turgon đã từng sống trước khi ông xây dựng vương quốc Gondolin theo lời mách bảo của Ulmo. Sự ra đi không ai hay biết, chàng ở lại Nevast cho đến một hôm có 7 con Thiên Nga khổng lồ từ đâu bổng xuất hiện trên bầu trời, biết đó là điều lạ, chàng liền đuổi theo chúng. Theo dấu 7 con thiên nga, chàng khám phá ra hang động Vinyama, khi vào bên trong chàng tìm thấy một thanh kiếm và một chiếc áo giáp, những vật này vốn của Turgon khi xưa ông để lại theo lời mách bảo của thần nước Ulmo. Chàng mặc giáp sắt, tay mang thanh kiếm tiến vào hang động tối tăm, chàng đi mãi đi mãi cho đến khi phát hiện trước mặt mình là một bãi biển kỳ lạ. Vị thần Ulmo bổng xuất hiện trước mặt chàng và bảo "Ngươi hãy tìm đường đến vương quốc Gondolin, và hãy gỡi đến Turgon lời ta cảnh báo về mối nguy cơ của Gindolin. Ta ban cho ngươi chiếc áo thần để có thể che mắt kẻ thù."

Trên đường đi, Tuor đã cứu mạng cho Vonronwe, Vonronwe vốn được Turgon sai đi tìm đường vào Valinor, van xin các vị thần giúp đỡ. Đường vào Valior đã bị chắn, và vị thần Ulmo đang canh giữ nơi ấy. Ulmo đã nỗi cơn bão lớn đánh dạt thuyền ông đến nơi này. Nghe Tuor kể về câu chuyện của mình, Vonronwe đồng ý giúp chàng đến Gondolin. Trên đường đi, họ đã bắt gặp một chàng trai trẻ, vận một chiếc áo đen, tay mang một thanh kiếm đen, người ấy không ai khác hơn chính là Túrin Turambar. Có lẽ định mệnh đã an bài, họ đi đối diện nhau, nhưng lại không nhận ra nhau. (Câu chuyện này và chuyện của Túrin xãy ra cùng một thời gian nha mấy bạn).
Họ đến cổng thành và bí mật đi vào Gondolin, nhưng khi đến nơi Tuor bị lính canh bắt. Tuor đưa ra thanh kiếm, áo giáp của Turgon, đồng thời chàng bảo đến đây theo lời dặn dò của Ulmo vì có việc hệ trọng cần gặp vua Turgon. Tuor được đưa đến diện kiến Turgon, chàng nói cho ông nghe về những lời cảnh báo của Ulmo, rằng những gì những gì Noldor gầy công xây dựng bấy lâu nay sẽ sớm bị huỷ diệt, và khuyên ông cùng mọi người nên rời khỏi Gondolin. Nhưng Turgon rất tự hào về Gondolin, ông lại tin rằng thế lực bấy lâu ông rèn luyện không dễ gì bại dưới tay Morgoth. Hơn nữa Maeglin lại đưa ra những lời chống đối lại Tuor, những lời hắn nói là những lời Turgon muốn nghe. Ông quyết định không rời bỏ Gondolin, tuy nhiên lời cảnh báo của Ulmo đã làm ông lo lắng, ông ra lệnh đóng tất cả cổng thành phố, cấm tất cả mọi người nếu không có lệnh sẽ không được rời Gondolin nữa bước.
Vào lúc ấy vua đại bàng Thorondor mang tin tức đến Gondolin về sự sụp đổ của Nargothrond và Doriath, nhưng tai của Turgon không còn muốn nghe những chuyện đó nữa và an phận không muốn quan tâm những gì đã xãy ra ở thế giới bên ngoài.
Tuor ở lại Gondolin. sau 7 năm sống nơi chốn ấy, chàng và Idril con gái đức vua Turgon đem lòng yêu nhau. Vì tính tình ngai thẳng và dủng cảm, chàng rất được Turgon yêu mến, nên khi chàng ngỏ ý cầu hôn Idril, đức vua đã đồng ý. Điều đó làm Maeglin vô cùng tức giận, hắn thù ghét Tuor hơn bao giờ hết, hắn muốn có được nàng Idril, người duy nhất kế thừa ngai vàng. Mùa xuân năm sau, Idril và Tuor có nhau một đứa con trai đặt tên là Eärendil, Eärendil là một Elf-lai và mang trong người sự khôn ngoan, kiến thức sâu thâm của Eldar cùng với sự mạnh mẽ của loài Người.
Gondolin yên bình và hạnh phúc, nhưng nên nhớ rằng Húrin sau khi được thả ra từ Angband, lão đã vô tình làm lộ bí mật về vị trí của Gondolin. Morgoth bắt đầu tập trung tìm kiếm lãnh địa ấy, hắn cho thuộc hạ theo dõi những động tĩnh xãy ra chốn đó. Nàng Idril là một người biết nhìn xa, lời cảnh báo của chồng đã khiến nàng không mấy an tâm, nàng có linh cảm điều kinh hoàng sắp xảy đến với vương quốc Gindolin. Nàng đã âm thầm cho ngươi xây đường hầm bí mật để thoát ra khỏi thành, việc này được giữ kín, kể cả Maeglin cũng không hề hay biết.
Maeglin bất chấp lệnh cấm của vua Turgon, hắn rời khỏi Gindolin để truy tìm những mõ vàng, nhưng hắn đã bị Orcs bắt sống và đem về Angband. Không chịu nỗi cực hình, cùng những lời dụ lợi của Morgoth, hắn đã nói ra bí mật của Gondolin, Morgoth đã hứa với hắn sau khi thành công sẽ cho hắn làm vua Gondolin và lấy nàng Idril làm vợ. Hắn trở lại Gondolin để tránh sự hoài nghi, đồng thời là nội gián chờ thời cơ ra tay.
Khi Eärendil được 7 tuổi, Morgoth sau nhiều năm chuẩn bị thế lực, hắn cuối cùng cũng tấn công Gondolin. Đó là vào ngày lễ hội, mọi người dân thành Gondolin đang tụ tập quanh tường thành để chào đón mặt trời mọc. Với lực lượng hùng hậu gồm Balrogs, Orcs, Sói và Rồng, kinh thành Gondolin đã bị chiếm, toà tháp nơi Turgon ngụ bị lửa rồng thêu sạch, đức vua Turgon cũng không thoát chết. Trong cảnh hỗn loạn ấy, Tuor đi tìm vợ con nhưng chàng đã đến chậm một bước vì Idril và Eärendil đã bị Meaglin bắt lấy. Chàng giao tranh với hắn và đánh hắn rơi xuống tường thành, ở bên dưới là lửa đang bốc cháy.

Idril cùng Tuor dẫn mọi người thoát hiểm qua đường hầm bí mật, Khói lửa mù mịt phía trên đã giúp họ che đậy tai mắt của đoàn quân Morgoth. Nhưng khi họ leo lên những dãy núi cao, họ bị tấn công bởi Orcs và một con Balrog. Anh hùng Glorfindel đã chiến đấu, giữ chân Balrog để tạo cơ hội cho mọi người chốn thoát. Cả hai chiến đấu kịch liệt và rớt vào vực sâu không đáy. Vào thời điểm nguy nan những vị đại bàng đến đánh đuổi bọn Orcs, chúa tể đại bàng Thorondor bay xuống vực và mang xác Glorfindel lên an táng. Họ an táng ông, và từ ngôi mộ những bông hoa vàng mộc lên, những bông hoa mà Glorfindel rất yêu thích.
Tuor dẫn những người còn lại đến cửa khẩu sông Sirion. Không hẹn mà gặp, họ gặp được nhóm người của Doriath, trong đó có Elwing con gái đức vua Dior. Dòng tộc Noldor đã được xum vầy, và về sau Ereinion Gil-Galad con trai Fingon được tôn làm vua.
Morgoth nghĩ kế hoạch của hắn đã thành công, những gì Elf còn sót lại không đe doạ được hắn. Trong tình thế đó, vị thần Ulmo đại diện cho Elf van xin Valar tha thứ cho Noldor, hãy đến Trung Địa và trợ giúp những đứa con Illuvatar chống lại ác ma Morgoth. Lời van xin của Ulmo không làm thay đổi quyết định của Valar, chuyện kể rằng chỉ có kẻ nào có thể đại diện cho cả hai giống loài Người và Elf mới có thể thuyết phục được Manwë.
Thời gian thắm thoát trôi qua, Tuor giờ đã già nua. Ông cho xây một chiếc thuyền thật lớn và cùng với Idril du hành về phươngTây, tìm đường vào Aman...