Finrod Felagund là Elf đầu tiên phát hiện ra loài người, trong khu rừng Ossiriand ông bị thu hút bởi những ánh sáng phát ra từ ngọn lửa của họ, lắng nghe họ ca hát, ông lặng lẽ quan sát họ rất lâu - đó là nhóm người thuộc chủng tộc Bëor (thủ lĩnh của họ là Bëor) , một trong 3 chủng tộc mà sau này sát cánh bên Elf trong nhiều trận chiến. Elf gọi họ là Edain, 3 chủng tộc đó bao gồm: chủng tộc Bëor, chủng tộc Haladin hay còn có tên khác là Haleth, và chủng tộc Marach sau này còn biết đến nhiều hơn với tên gọi Hador
Khi họ ngủ, ông tiến lại gần và nhặt lấy chiếc đàn của Bëor và dạo lên những điệp khúc thần tiên, điệu nhạc làm mọi người thức giấc, họ như đang chìm vào một giấc mơ thần thánh bởi trong điệu nhạc kia Finrod đã phát họa lên hình ảnh thần tiên nơi chốn Aman, những vị Valar thần thánh, những điều mà con người chưa từng biết đến.
Và rồi họ xem Finrod như là vị chúa tể của họ, và mãi mãi về sau trung thành với gia đình Finarfin. Bëor biết rất ít về nguồn gốc của Noldor, vì sao họ đến Trung Địa hay tại sao họ lại không muốn quay lại chốn thiên đường kia.
Trong quá khứ, ở phần lãnh thổ đen tối bên kia Blue Mountains nơi ánh sáng không chạm đến, những ngày ban sơ Morgoth đã có ý định hủy diệt những gì tốt đẹp, những gì mà Illuvatar và Valar dàn công gầy dựng. Hắn dụ dỗ con người theo hắn và chống đối lại Eldar, nhưng vào lại lúc đó thế lực của Elf phương bắc lại trở nên cực thịnh, và Morgoth phải bỏ chạy khi hế hoạch của hắn chưa được hoàn thành.
Từ Bëor, Finrod biết được loài người có số lượng rất đông, họ đang vượt hay đang chờ đợi để vượt qua ngọn núi Blue Mountains. Vùng đất nơi con người cư ngụ trở nên xáo trộn bởi họ đốn cây, giết dã thú, do đó Những người Elves Xanh rất mừng khi Felagund giúp đỡ loài người vượt núi đến sống nơi vùng khác. Thế là họ đến các vùng đất của Amrod and Amras, một vùng đất sau này còn được biết đến với tên gọi Estolad.
Bëor thỉnh cầu Finrod để được theo ông đến sống tại Nargothrond như chư hầu. ông sống suốt cuộc đời còn lại tại nơi ấy và không bao giờ trở lại Estolad.
Không ít lâu sau, những người còn lại cũng vượt núi: người Haladin cư ngụ tại Thargelion và người Marach thì sống gần những người Bëor, họ trở nên rất thân thiết. Người Elf rất tò mò về những người con nối tiếp của Illuvatar, họ đến chiêm ngưỡng và thường gọi họ là Edain. Họ được đức vua Fingolfin hoan nghênh và cho phép sinh sống trên các vùng lãnh thổ của Noldor. Từ đó rất nhiều người phục vụ cho Elf và di cư vào mãnh đất của họ.
Vào lúc ấy, đức vua Thingol của Doriath lại có một giấc chiêm bao kỳ lạ, ông mơ về sự du hành của loài người, và tin rằng đó là điềm dữ, báo trước rằng con người sẽ là giống loài gây nên tai họa và nguy cơ cho Doriath. Ông ra lệnh không cho phép người phàm trần nào được đặt chân đến Doriath, kể cả gia đình Bëor. Thêm vào đó ông còn khuyên những vị hoàng tử Noldor nên tập trung hoàn thành nhiệm vụ của mình hơn là lo những chuyện bao đồng. Nhưng Melian đã từng báo trước với Galadriel rằng sẽ có một người phàm trần trong gia đình Bëor đến Doriath, và sau này sẽ có một bài hùng ca về nó, mọi người sẽ nhắc về nó vì sự kiện đó đã làm thay đổi toàn bộ lịch sử Trung Địa.
Rất nhiều vị anh hùng từ loài người đã chiến đấu dũng mãnh, họ đồng mình cùng Eldar trong nhiều trận chiến chống lại Morgoth, có thể kể là Bereg thuộc gia đình Bëor và Amlach thuộc gia đình Marach. Nhưng không ít trong số họ lại chạy theo danh vọng, ham mê ánh sáng của vàng bạc, ham muốn những gì vượt xa tầm tay mà dẫn đến những điều xấu xa. Bereg khởi động chiến tranh mà hậu quả là vô số sinh mạng Elves. Amlach được cho là người đã phát ra lời nói xấu xa rằng" Elves có tội với con người bởi con người đã bị lường gạt qua những câu chuyện về những vị thần, về chúa tể hắc ám. Mục đích của họ là khống chế loài người. Những câu chuyện về Valar, về chốn thiên đường Valinor, và cuộc chiến ở phương bắc chỉ là do Elves thêu dệt ra." Rất nhiều người đã tin vào lời nói trên và đã lánh xa Eldar.
Nhưng sau này Amlach khẳng định ông không bao giờ đưa ra những lời xấu xa trên, và cho rằng đó là do chúa tể hắc ám Morgoth ám hại, kẻ mà sau này ông gọi là" bật thầy về nói láo". Ông du hành vào phía bắc và đầu quân cho Maedhros.
Trong suốt thời gian này, người Haladin vẫn ở lại Thargelion. Morgoth thấy trước mắt không tài nào chia rẽ được sự liên minh giữa Người và Elves nên hắn đã cho Orc tấn công vào Haladin. Dũng cảm nhất trong số người Haladin là Haldad, ông đã chiến đấu oanh liệt, xây dựng nhiều chiến hào quanh sông để bảo vệ phụ nữ và trẻ em. Nhưng cuối cùng ông cũng hy sinh cùng với những đứa con bên cạnh. Ngay lúc bọn Orc tấn công vào thành, những người Elf Caranthir đến giải cứu kịp thời. Caranthir thấy được sự can đãm của con người nên đã trao cho nữ thủ lĩnh Haleth vùng đất của mình để họ tự vệ. Nhưng Haleth rất kiêu ngạo và không muốn người của mình bị ràng buột mất tự do nên đã từ chối lời đề nghị trên. Họ rời khỏi Estolad vượt qua trăm ngàn hiểm nguy và phải trả cái giá thật đắc để đến được Dorath, vào sống trong khu rừng Brethil.
Khu rừng Brethil thuộc về sự cai trị của đức vua Thingol, Finrod cố gắng thuyết phục Thingol và kể cho ông nghe về hành trình đầy gian khổ và sự mất mát mà người của Haleth phải hứng chịu để đến được nơi này. Ông khuyên đức vua cho phép họ ở lại để canh giử giao lộ Teiglin và ông đã đồng ý.
Những vị chúa tể Eldar biết được con người không thích bị giống loài khác cai quản nên đã tặng cho họ nhiều mãnh đất để họ xưng vương. Nỗi tiếng nhất trong số người đó là Hador, người được Fingolfin cho phép cai quản Dor-lómin, và Boromir thuộc gia đình Bëor cai quản Dorthonion.
Từ đó mối quan hệ giữa Người và Elves càng trở nên khắn khích, Morgoth không còn trở nên manh động. Con người không còn sợ hãi để đến vùng cực bắc lạnh lẽo và canh giử nơi ấy.
Những người có công trong trận chiến chống lại Morgoth có cuộc sống dài lâu và thông thái hơn khi họ đến sống ở Beleriand. Người Elves vô cùng kinh ngạc khi biết được con người phải chết, và họ cũng không có đủ khả năng để biết được sau khi chết loài người sẽ về đâu.