Những chủ tể đang đứng xem đã nghĩ xong kết cục của đám thổ dân này, chỉ có bị bọn họ chém giết, tuyệt đối không có khả năng sống sót.
Nhưng tình huống lại có chút không đúng lắm.
Ảnh Sơn Chủ tể trực tiếp bị đánh cho đến cả cặn cũng chẳng còn, hoàn toàn vượt quá dự liệu của tất cả mọi người.
Sự ác ý tràn trề bao phủ trong hư không.
"Vừa rồi tên thổ dân đó đã nói gì, Ảnh Sơn Chủ tể liền chết rồi?"
"Là thiên khiển, vừa rồi đó là thiên khiển, tên thổ dân này điều khiển được thiên khiển? Không thể nào, tuyệt đối là ảo cảnh."
Các chủ tể đứng xem vô cùng kinh hãi, không ngờ lại xảy ra biến cố như vậy.
Đột nhiên.
Trong hư không lại có tình huống xảy ra.
Thiên uy rực rỡ bao phủ hư không, những đám mây đen dày đặc xoay chuyển kéo tới, nặng nề đè ép mọi thứ bên dưới.
"Trời ơi, hình như lại là thiên khiển."
"Tên này rốt cuộc muốn làm cái gì? Chẳng lẽ thật sự điều khiển được thiên khiển sao?"
Mặc dù bọn họ đều là cường giả cảnh giới Chủ tể, nhưng có một số thứ, dù cho họ có gặp phải cũng tránh không kịp, hận không thể trốn thật xa.
Mà một trong số đó, chính là thiên khiển.
Bọn họ sinh ra ở mảnh thiên địa này, mà thiên uy, lại không phải thứ con người có thể thách thức.
Các đệ tử của Viêm Hoa Tông ngẩng đầu nhìn lên.
Thật quá mức rực rỡ và bá đạo.
Sư huynh thật sự quá lợi hại.
Chỉ là chuyện này có chút không giống với những lần sư huynh đối mặt trước đây, trước kia sư huynh đều không nói hai lời, vung nắm đấm lên là đánh cho người ta một trận tơi bời.
Sao hôm nay có chút không đã tay.
Sư huynh chỉ dang rộng hai tay, không vung nắm đấm đánh người ta, mà là sử dụng một vài chiêu thức mà bọn họ không nhìn hiểu mấy để lấy mạng đối phương.
Tuy nhiên, dù sao đi nữa, sư huynh mãi mãi vẫn là sư huynh, vẫn cứ "chất" như vậy.
"Đồ nhi."
Thiên Tu thần sắc có chút hoảng loạn, ông cảm nhận được một luồng uy thế cực kỳ khủng bố từ trong hư không, đã khóa chặt đồ nhi của mình.
Đồ nhi bảo bối này của mình không gặp nguy hiểm gì đấy chứ.
"Ta có một cảm giác không ổn." U Huyền Chủ tể nói nhỏ.
Đến cảnh giới như bọn họ, sự nắm bắt về nguy cơ cực kỳ chính xác, nếu không phải bắt buộc phải mạo hiểm, bọn họ đều sẽ rút lui.
"Ta cũng vậy."
Mị Bà là người đầu tiên không muốn chết, vừa mới lấy được thần vật, tiềm năng vô hạn, nếu chết ở đây thì thật quá lỗ vốn.
Nếu như trước đó có người nói, chủ tể sẽ chết.
Bà ta sẽ tát cho kẻ đó một cái, nói mê sảng cái gì đấy.
Nhưng cái chết của Ảnh Sơn Chủ tể đã đánh mạnh vào tâm trí bà, khiến bà biết rằng, chủ tể cũng sẽ chết, hơn nữa còn chết một cách không rõ ràng.
Sự phẫn nộ làm cho đại não choáng váng.
Sau khi phát tiết trong chốc lát, đại não dần hồi phục lại.
Uy thế trên hư không không ngừng ngưng tụ, tỏa ra khí tức hủy diệt mọi thứ.
"Ha ha ha..."
Lúc này, Lâm Phàm cười lớn, sau đó nhìn về phía bốn vị chủ tể còn lại.
"Ta đến tiễn các ngươi lên đường."
Nhưng ngay khi Lâm Phàm mở Hữu Sắc Nhãn ra.
Mị Bà lập tức rút lui, biến mất không dấu vết.
Mà Quỷ Tộc Chủ Tể phát hiện Mị Bà bỏ chạy, muốn nổi giận mắng nhiếc, nhưng đột nhiên, tình huống không ổn rồi.
Một luồng lửa giận vô cùng tận bùng phát từ tận sâu trong lòng.
Ầm ầm!
Trong hư không, một đạo thiên khiển rơi xuống theo phương thẳng đứng, xé rách không gian.
"Mẹ kiếp, không thể nào, nhanh thế sao."
Nhịp điệu nắm bắt không tốt.
Lâm Phàm không ngờ thiên khiển lại đến nhanh như vậy, hắn còn đang chuẩn bị lúc các chủ tể lại gần, phối hợp với thiên khiển một đợt, trực tiếp oanh chết đám khốn kiếp này.
Nhưng nhìn tình huống bây giờ, hình như có chút sai lệch.
Ngay khi Lâm Phàm nghĩ rằng phải đợi thêm mười giây nữa mới có thể giết đám gia hỏa này, thì một tình huống khác lạ đã xảy ra.
Thiên khiển có những tia lôi đình nhỏ bé dày đặc khắp hư không.
Một tiếng "Rắc".
Hư không nứt ra một cái khe đen ngòm cực lớn, ở trong cái khe đó, hình như có ánh sao đang lấp lánh.
Quỷ Tộc Chủ Tể bị cái khe xuất hiện sau lưng mình dọa cho ngơ ngác, chỉ thấy không có chuyện gì, đột nhiên an tâm.
"Làm ta giật cả mình."
Nhưng lời vừa dứt.
Vù!
Trong khe nứt có ánh sáng lấp lánh, còn chưa kịp phản ứng lại, một tảng đá khổng lồ đang bốc cháy hừng hực, kéo theo cái đuôi dài từ trong khe nứt lao ra.
Tốc độ rất nhanh, trong nháy mắt bao phủ lấy Quỷ Tộc Chủ Tể.
Quỷ Tộc Chủ Tể dưới sự bao phủ của Hữu Sắc Nhãn, chỉ muốn lập tức giết chết Lâm Phàm, nhưng giờ phút này lại bị thiên thạch đang bốc cháy, kéo theo cái đuôi dài đánh trúng thân thể.
Muốn giãy dụa.
Nhưng trên thiên thạch đó mọc ra vô số bàn tay bằng ngọn lửa đen, nắm chặt lấy Quỷ Tộc Chủ Tể, xé rách, thiêu đốt.
"Á!"
Tiếng kêu thảm thiết của Quỷ Tộc Chủ Tể truyền đi.
Ầm ầm!
Thiên thạch rơi xuống mặt đất, lập tức nổ tung, sóng xung kích mạnh mẽ lan tỏa ra ngoài, dấy lên khói bụi nồng nặc, bao phủ xung quanh.
Vút vút!
Sau khi thiên thạch nổ tung, vô số mảnh vỡ bắn ra ngoài.
Phập!
Mảnh vỡ đâm xuyên qua thân thể U Huyền Chủ tể, trực tiếp xuyên thấu qua.
Loại thương tích này đối với chủ tể mà nói, rất nhẹ, chỉ có thể coi là vết thương ngoài da.
Nhưng tại vết thương bị đâm xuyên đó của U Huyền Chủ tể, đột nhiên có một luồng ngọn lửa màu đen bùng nổ, sau đó bao phủ toàn bộ thân thể.
"Á!"
U Huyền Chủ tể đau đớn kêu thảm thiết.
Thân thể dần không ổn định, nhưng vẫn lao về phía Lâm Phàm.
Vị chủ tể cuối cùng phẫn nộ lao đến trước mặt Lâm Phàm.
Đạo thiên khiển trên không trung rơi xuống đúng giờ.
Ầm ầm!
Tất cả mọi chuyện đều xảy ra trong nháy mắt.
Sau khi thiên khiển rơi xuống, khoảng không đó không một bóng người.
Thế gian yên tĩnh trở lại.
Các chủ tể chứng kiến sự việc này nhìn nhau, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.
Đã xảy ra chuyện gì?
Sao lại thế này?
Đây là cái gì?
Ba loại nghi hoặc vĩnh viễn không thể giải đáp bao trùm trong lòng tất cả mọi người.
"Đồ nhi..." Thiên Tu có một dự cảm không lành, sắc mặt trở nên tái nhợt.
Khí tức của đồ nhi đã biến mất.
Không chết đấy chứ.
Không thể nào, đây là chuyện tuyệt đối không thể nào xảy ra.
Những người chứng kiến trận chiến này, đều rơi vào trạng thái ngơ ngác.
Bởi vì chuyện này hoàn toàn không giống với những trận chiến mà họ biết, tất cả đều rất huyền diệu, nếu không phải tận mắt nhìn thấy, có lẽ bọn họ cũng sẽ không tin vào những gì đã xảy ra.
"Sư phụ, tên thổ dân đó chết chưa? Những chủ tể đó cũng chết rồi sao?" Cô bé nhỏ tết hai bím tóc tò mò hỏi.
"Chắc là vậy."
Trạng thái của lão giả không được tốt lắm, trả lời cũng không quá chính xác.
Rất nhanh, mười giây trôi qua.
"Tiếc thật, vậy mà chạy mất một tên."
Một giọng nói truyền đi trong hư không.
Làm tất cả các chủ tể đều chuyển ánh mắt.
Họ đã nhìn thấy cái gì, có một kẻ từ trong hư không đi ra, chính là tên thổ dân vừa rồi.
Chưa chết, vậy mà chưa chết.
Vậy rốt cuộc vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, dù cho họ là chủ tể, cũng không nhìn hiểu.
Lâm Phàm rất đau lòng, vốn muốn xuất hiện với một tư thế bá đạo, nhưng bị đánh cho đến cả cặn cũng chẳng còn, chẳng lẽ lại xuất hiện với bộ dạng trần như nhộng sao.
Hồi sinh ở nơi khác, mặc quần áo vào rồi xuất hiện, hiệu quả cũng như nhau.
"Đồ nhi, con không sao chứ?" Thiên Tu lo lắng hỏi.
"Sư phụ, người phải tin con." Lâm Phàm cười nói.
Bình tĩnh, không thể quá hoảng loạn.
Nhìn dáng vẻ của sư phụ, là biết có chút hoảng loạn rồi.
Chuyện bình thường thôi.
"Ơ! Lạ thật."
Tông chủ nhìn chằm chằm Lâm Phàm, vừa rồi rõ ràng không phải như vậy, sao lại có thể xuất hiện được chứ.
Cảm ngộ sự tĩnh lặng, cảm ngộ thiên địa, mọi thứ đều nằm trong cảm nhận.
Phàm nhi rõ ràng đã biến mất không dấu vết, không tồn tại, cũng không có hình thể.
Nhưng bây giờ xuất hiện, lại có chút không đúng lắm.
Lâm Phàm ngẩng đầu nhìn hư không, "Các vị chủ tể, xem cũng xem đủ rồi chứ, ta ở đây nói một câu, hoan nghênh đến Vực Ngoại Giới, nhưng đừng có làm loạn."
Chủ tể quá nhiều, dù là đánh hội đồng hay đơn đả độc đấu, đều không phải là đối thủ.
Mở "Mối Họa Ngập Tràn" ra?
Đừng đùa nữa.
Nếu cuộc đời không có một chút cảm giác thú vị của nguy cơ, thì thật nhàm chán biết bao.
Huống chi bản thân vốn dĩ là bất tử thân, nếu còn mở "Mối Họa Ngập Tràn", thì thật là không công bằng, cho dù ông trời có đánh không chết hắn, hắn cũng sẽ vì áy náy mà chết mất.
Lâm Phàm nói như vậy trước đó, trong tai các chủ tể, chính là lời nói đùa tự biên tự diễn của tên thổ dân ngu xuẩn.
Nhưng bây giờ, lời nói đùa đã thành sự thật.
Trong chớp mắt, năm vị chủ tể, một tên bỏ chạy, bốn tên còn lại trực tiếp bị chém giết.
Hơn nữa chết quá quỷ dị, quá mức khó lường.
Thứ chưa biết mới là thứ đáng sợ nhất.
Dù là đối với ai, ngay cả đối với chủ tể mà nói, những thứ chưa biết vĩnh viễn đều là sự kinh hoàng.
Không khí hiện trường vẫn rất yên tĩnh.
Không có chủ tể nào tiếp lời.
Cho đến tận bây giờ, bọn họ vẫn còn đắm chìm trong sự việc vừa xảy ra không cách nào thoát ra được.
Dù cho có vắt óc suy nghĩ, cũng không nghĩ ra được tất cả những điều này rốt cuộc đã xảy ra như thế nào.
"Các ngươi đều bị câm cả rồi à? Không có lấy một kẻ nào biết nói sao, lão tử đã nói đến mức này rồi, các ngươi không có lấy một ai trả lời, biết, hay là hiểu không?"
"Nhìn cái dáng vẻ chết chóc của các ngươi kìa, xem náo nhiệt thì đứa nào đứa nấy tinh thần lắm, đến lúc nói chuyện thì mất tiêu rồi?"
"Chủ tể? Ha ha, trò cười."
Lâm Phàm trực tiếp khai hỏa về phía đám chủ tể.
Hư không dao động rất thường xuyên.
Những lời này, khiến không ít chủ tể giận dữ bốc hỏa, cảm xúc có chút dao động.
Lâm Phàm nhíu mày, cảm nhận được sự dao động của hư không, không khỏi cười nói, "Sao? Đều không phục sao? Vậy thì cùng lên đi, ta tiễn các ngươi đi chuyển thế, cũng giống như bọn họ vậy."
Có chủ tể bắt đầu chửi bới, mẹ kiếp, quá đáng, khi người quá đáng.
Rất muốn ra tay dạy dỗ tên thổ dân này.
Nhưng nghĩ lại cũng không đúng, người khác đều chưa ra tay, tại sao mình phải ra tay.
Để bọn họ nhặt được chỗ tốt à?
Nhẫn nhịn lẫn nhau, chờ đợi người ra tay đầu tiên, thế nhưng chờ mãi rất lâu, cũng không có ai.
"Chất đấy."
Huyết Ma Đế nhìn Lâm Phàm đang mắng chửi các chủ tể, không thể không phục, đây mới là bản lĩnh nè.
Sau này qua cả ngàn năm, Huyết Ma Đế mãn hạn tù, đầu nhập vào sự nghiệp giáo dục, thường xuyên kể lại cảnh tượng hôm nay cho người khác nghe, cũng vô cùng hào hứng.
Lúc này, không phải các chủ tể nhát gan, mà là không nắm chắc được tình hình.
Thực lực của đối phương chỉ có Đế Thiên Cảnh.
Trong mắt bọn họ, đó chính là một phế vật, hoặc thậm chí còn chẳng bằng phế vật.
Ít nhất trong mắt bọn họ, phế vật được tính là Thế Giới Cảnh.
Thế nhưng năm vị chủ tể, bốn vị ngỏm củ tỏi, một vị bỏ chạy, quá quỷ dị, không thể dò xét.
"Đồ nhi, về thôi." Lão giả thấy đồ nhi bước đi, không khỏi nóng nảy.
Cô bé nhỏ tết hai bím tóc, đi đến trước mặt Lâm Phàm, tò mò đánh giá, "Huynh không giống với những thổ dân muội gặp chút nào."
"Cô bé à, từ 'thổ dân' này dùng không hay đâu, muội yêu hòa bình không?" Lâm Phàm nói.
"Yêu chứ ạ." Cô bé nói.
Lâm Phàm cười, "Vậy thì tốt, người yêu hòa bình, chính là người cùng một loại, ta thấy cốt cách muội kinh kỳ, một luồng linh quang từ thiên linh cái của muội xông thẳng lên tận trời xanh, rất khác với đám người kia, sau này trọng trách duy trì hòa bình của thượng giới liền giao cho muội, muội có nguyện ý tiếp nhận trọng trách này không?"
Cô bé nghe những lời Lâm Phàm nói, mắt càng ngày càng sáng.
Cốt cách kinh kỳ?
Linh quang xuyên phá tận trời xanh.
Trọng trách duy trì hòa bình thế giới?
Ngay khi cô bé đang mơ mộng, sư phụ của cô bé lập tức đi tới, kéo cô bé lùi lại phía sau, "Xin lỗi, con bé còn nhỏ, quấy rầy rồi, yên tâm, ta từ thượng giới đến Vực Ngoại Giới, không phải là để phá hoại, mà là để học hỏi, cáo từ."
Lời nói vừa dứt.
Lão giả liền kéo cô bé đi.
Từ đằng xa, còn truyền đến tiếng la hét của cô bé.
"Sư phụ, con muốn duy trì hòa bình thượng giới..."
Chát!
"Đừng nằm mơ nữa, con muốn sư phụ chết à?"
Âm thanh ngày càng xa dần.
Có chủ tể rời đi.
Những chủ tể đang đứng xem trong hư không đó, dần dần cũng có người rời đi.
Bọn họ chẳng nói lời nào.
Nhưng trong lòng đã biết rõ.
Vực Ngoại Giới mẹ kiếp thay đổi rồi, không giống với trước đây nữa.