“Cái gì?”
Lực Lượng pháp tắc vốn đang hy vọng được thành thần hoàn toàn ngơ ngác, không thể hiểu nổi Lâm Phàm đang làm cái gì.
Luân hồi?
Luân hồi ai?
Trong mắt người ngoài, đây chỉ là chuyện xảy ra trong chớp mắt, thế nhưng trong thế giới luân hồi lại xảy ra biến hóa long trời lở đất.
Ở trong hư không luân hồi, Lâm Phàm chính là vị thần sáng thế, hắn đang cúi nhìn thế giới luân hồi.
“Đây là một thử nghiệm mới, cần phải bỏ ra tâm huyết cực lớn.”
Đây là luân hồi lực lượng pháp tắc, chứ không phải luân hồi cho con người.
Về độ khó, nó còn khó hơn luân hồi sinh linh rất nhiều.
Mục tiêu rất đơn giản, chính là khiến lực lượng pháp tắc tin tưởng chính mình, các ngươi làm được, các ngươi là vô sở bất năng, hãy dùng lực lượng của các ngươi để xây dựng nên thế giới mạnh mẽ nhất.
Vô số sợi tơ từ đầu ngón tay Lâm Phàm lan tỏa ra, cấu trúc nên thế giới luân hồi.
“Ngưng tụ lại đi, cùng nhau cảm nhận sức mạnh của luân hồi nào.”
Lâm Phàm chụm lòng bàn tay lại, vô số lực lượng pháp tắc ngưng tụ vào một chỗ, hóa thành quả cầu ánh sáng thấm vào thế giới luân hồi.
Thế giới luân hồi, tại một bệnh viện nọ, phòng chờ của phòng sinh.
Một cô gái tự nhận mình là "gái ngoan" dù hút thuốc, hút chích, uống rượu, ăn chơi trác táng, xăm mình, đã mang thai đứa con không rõ cha là ai.
“Đệch mợ bác sĩ, bà đây sắp đẻ rồi, mau đưa tao vào!”
Cô ta bị đẩy vào phòng sinh.
Sau một hồi lâu.
Trong tiếng gào thét thảm thiết, một tiếng khóc chào đời của bé trai vang vọng khắp bệnh viện, âm thanh cực lớn, nữ hộ sinh đang ngồi giữa hai chân đỡ đẻ trực tiếp bị chấn đến thất khiếu chảy máu, ngất xỉu tại chỗ.
“Lợi hại, con trai của mẹ, sau này con tên là Lực Lượng, mẹ tự hào về con.” Trên bàn đẻ, người phụ nữ châm một điếu thuốc, mặc kệ cơ thể đang suy yếu, như thể chỉ cần rít một hơi thuốc là tinh thần sẽ sung mãn trở lại vậy.
Mười mấy năm sau.
Một trường trung học nọ, lớp chín.
“Lực Lượng, em đúng là đồ phế vật, ngữ văn, toán, ngoại ngữ đều là điểm không, em đã thành công phá kỷ lục điểm thấp nhất của trường chúng ta suốt sáu mươi năm xây dựng.”
“Còn nữa, tôi rất nghi ngờ trí thông minh của em, ngữ văn em lại viết bằng tiếng Anh cho tôi, toán em viết bằng tiếng Trung, tiếng Anh em lại viết bằng công thức toán, em đúng là sự tồn tại phế vật nhất trong sáu mươi năm qua của trường!”
“Tôi rất hoài nghi chỉ số thông minh của em đấy.”
Dưới hàng ghế cuối.
Một thiếu niên đứng đó, tướng mạo thô kệch, vóc dáng cao lớn, nhưng lại không có khí thế hung hãn mà ngược lại trông rất yếu đuối, lúc bị mắng xối xả, hốc mắt đã đỏ hoe, có cảm giác muốn bật khóc.
Cậu nhìn xung quanh, mọi người đều đang nhìn cậu, không phải đồng cảm, mà là đang cười nhạo cậu.
“Em không phải phế vật.” Lực Lượng lầm bầm, nhưng trong tiếng cười nhạo, tiếng lầm bầm này mới yếu ớt và tái nhợt làm sao.
Khu chung cư cũ nát.
Lực Lượng cầm bài thi trở về, từ xa đã thấy mẹ đang đứng trước cửa chờ mình, tay vẫn cầm điếu thuốc.
Tuế nguyệt đã để lại vài vết hằn trên khuôn mặt người mẹ.
Cậu sợ hãi, xấu hổ, tuyệt vọng bước tới trước mặt bà.
“Mẹ, con có phải là đồ phế vật không? Con đã liên tục phá kỷ lục cao nhất của trường trong sáu mươi năm qua, giữ vững thành tích đó ba năm liền, toàn là điểm không, chưa bao giờ được cộng thêm dù chỉ một điểm.” Lực Lượng cúi đầu, rất đau lòng, sự chế giễu của người khác khiến cậu vô cùng tuyệt vọng.
Người phụ nữ đưa cánh tay đầy hình xăm lên, nhẹ nhàng đặt lên đầu Lực Lượng, nở nụ cười: “Lực Lượng, mẹ tin con là vô sở bất năng, chỉ là con chưa tìm ra phương pháp thực sự thôi.”
Lực Lượng ngẩng đầu: “Thật sao ạ?”
Đột nhiên!
Từ chiếc loa cũ nát trong khu chung cư vang lên một bài hát.
“Lực lượng là sắt, lực lượng là thép, lực lượng là tuyết, lực lượng là nước...”
“Cứng hơn sắt, mạnh hơn thép, mềm hơn tuyết, dịu hơn nước, lạnh hơn băng...”
Người phụ nữ xoa đầu Lực Lượng: “Nghe thấy không? Bài hát này chính là nói về con đấy, Lực Lượng, con là vô sở bất năng, con phải tin vào chính mình, con nhất định có thể đạt điểm tối đa, hãy tin tưởng bản thân.”
Lực Lượng nghe bài hát chưa từng nghe bao giờ này, dường như rơi vào trạng thái trầm tư.
Cậu dựa vào lan can, vì hai tay dùng lực quá mạnh nên lan can bị bóp méo, để lại những dấu vân tay hằn sâu.
“Mình là Lực Lượng, mình là vô sở bất năng.”
Lực Lượng lẩm bẩm, bên tai văng vẳng tiếng nhạc, giống như bị thôi miên vậy.
Ngày qua ngày, kể từ sau khi phá kỷ lục của trường, Lực Lượng vẫn đi học đúng giờ mỗi ngày, học tập điên cuồng ngữ văn, toán, ngoại ngữ, chỉ để chứng minh mình là vô sở bất năng.
Kỳ thi cuối kỳ lớp chín.
Lực Lượng bước vào phòng thi trong tiếng cười nhạo của vô số người.
Tìm được chỗ ngồi của mình, cậu đặt hộp bút, bình nước lên bàn đúng quy tắc, nhắm mắt dưỡng thần, tĩnh tâm đợi kỳ thi bắt đầu.
Môn đầu tiên là ngữ văn.
Môn thứ hai là toán.
Buổi chiều, môn đầu tiên, tiếng Anh.
Bước ra khỏi phòng thi, Lực Lượng tràn đầy tự tin, cậu đã điền kín tất cả các bài thi.
Quá đơn giản.
Lần này, cậu nhất định phải chứng minh mình làm được, mình nhất định là mạnh nhất.
Trường học nghỉ, các thầy cô giáo chấm bài ở một nơi nào đó.
“Ha ha ha, học sinh này nhìn qua là biết ngay Lực Lượng của trường trung học nọ, kẻ phá kỷ lục sáu mươi năm của trường đấy.”
“Ngữ văn lại dùng tiếng Anh để viết à?”
“Đúng thế, chẳng biết viết cái gì nữa, toàn là a b c d, cậu ta tưởng đây là thi trắc nghiệm chắc.”
“Phế vật, đúng là đồ phế vật.”
Các thầy cô chấm thi cười đùa, hoàn toàn coi bài thi của Lực Lượng như một trò cười.
Phạch!
Đột nhiên.
Một tiếng ầm vang lên.
Một nắm đấm trực tiếp đục thủng cánh cửa sắt của phòng chấm thi, sau đó mở cửa từ bên trong, cánh cửa bật mở, một bóng dáng cao lớn đứng ở đó.
“Chào các thầy cô, em là Lực Lượng, học sinh lớp chín trường trung học Trí Tuệ, các thầy cô vất vả rồi, em có mang chút canh đến bồi bổ cho mọi người ạ.”
Lực Lượng xách hộp cơm, đứng ở cửa có chút ngại ngùng.
“Không biết em làm bài thế nào, em làm rất cẩn thận, chắc là điểm tuyệt đối nhỉ.”
Các thầy cô giáo ngơ ngác nhìn Lực Lượng đang đứng ở cửa, như thể chết lặng.
Sau một hồi lâu.
Lực Lượng xách hộp cơm không đi ra khỏi phòng chấm thi, trên mặt nở nụ cười.
“Mình biết ngay mà, mình chắc chắn là điểm tuyệt đối, mẹ nói đúng, mình là vô sở bất năng, chỉ cần nghiêm túc, mình nghĩ chắc chắn có thể làm được mọi chuyện.”
“Cảm ơn các thầy cô đã cho em cơ hội chứng minh bản thân.”
Lực Lượng quay đầu cúi chào tòa nhà giáo dục đó.
Chỉ là trên bức tường tầng ba của tòa nhà đó, một lỗ thủng lớn đã bị đục ra, cốt thép bê tông lộ hết cả ra ngoài, từ bên ngoài nhìn vào có thể thấy các thầy cô đang treo ngược lủng lẳng ở khắp nơi.
Ngày xem điểm.
Lực Lượng vui mừng reo lên: “Mẹ ơi, con được điểm tuyệt đối rồi, là người duy nhất của huyện đạt điểm tuyệt đối ạ!”
Cậu rất vui, nỗ lực suốt thời gian qua cuối cùng cũng không uổng phí.
Cậu không phải phế vật.
Chỉ cần nỗ lực, nhất định sẽ thành công.
Lên cấp ba.
Lực Lượng không làm mất mặt, thành tích học tập đứng đầu toàn trường, thậm chí trở thành nhân vật đình đám trong trường.
Vừa vào lớp mười chưa bao lâu đã trở thành Hội trưởng Hội học sinh.
Thậm chí còn được hiệu trưởng hết lời mời gọi trở thành người kéo cờ vinh dự.
Mà trong thời gian này, hiệu trưởng nhập viện liên tục, khi bị người ta hỏi đến, ông đều sợ hãi nói.
“Em học sinh Lực Lượng có thể nhập học vào trường chúng ta thực sự khiến tôi rất vui mừng, vết thương này của tôi đều là do ngủ nằm mơ cười tỉnh dậy rồi ngã từ trên giường xuống đất đấy, tuyệt đối không liên quan gì đến em Lực Lượng cả.”
Hiệu trưởng được vinh danh là hiệu trưởng tốt nhất trong bảy mươi năm xây dựng trường.
Trong thời gian đó, hàng trăm vụ giáo viên xin nghỉ việc xảy ra, tất cả đều là vì em Lực Lượng quá thông minh, họ không muốn làm lỡ dở em, hy vọng nhường vị trí lại cho người tài giỏi hơn để dạy dỗ Lực Lượng.
Ngày thi đại học kết thúc.
Lực Lượng rất tự tin.
Vì cậu lại điền kín tất cả các bài thi, trước ngày thi một ngày, cậu đã học hành nỗ lực suốt hai mươi bốn giờ.
Cuối cùng, cậu hiểu rằng, nỗ lực là có tác dụng.
Ngày hôm đó, cậu vay Tiểu Minh một vạn tệ, mua vé xe đến tỉnh.
“Chú tài xế, làm phiền đến Sở Giáo dục tỉnh ạ.” Lực Lượng đến thành phố tỉnh, chặn một chiếc taxi.
“Nhóc con, sao lại muốn đến đó?” Chú tài xế tò mò hỏi.
Lực Lượng xách mấy túi đặc sản quê nhà, cười ngượng nghịu: “Thi đại học xong rồi, cháu muốn đến đó cảm ơn các lãnh đạo đã bồi dưỡng cháu, chỉ có gặp mặt trực tiếp mới bày tỏ được lòng biết ơn thôi ạ.”
Chú tài xế taxi cười, đạp ga: “Đúng là đứa trẻ ngoan, cháu sau này sẽ thành tài đấy.”
“Vâng, cháu cũng tin mình sẽ thành tài, cháu là vô sở bất năng.” Lực Lượng vẫn ngượng nghịu đáp, nhưng rất tự tin.
Lực Lượng mang theo lòng kính trọng và biết ơn, đánh từ tầng một lên đến tầng cao nhất.
Không đúng, là mang theo đặc sản quê nhà, đi thăm hỏi từ tầng một lên đến tầng cao nhất.
Từ bảo vệ đến lãnh đạo cao nhất, đều được cậu thăm hỏi một lượt để bày tỏ lòng biết ơn.
Sau một hồi lâu.
Lực Lượng bước ra khỏi tòa nhà, nụ cười trên mặt càng thêm rạng rỡ.
“Thật tốt, ai cũng thân thiện với mình như vậy, người tốt thật là nhiều quá đi.” Lực Lượng yêu những con người nơi này.
Cậu nguyện ý tiến xa hơn trên con đường học tập, tỏa sáng, phát huy nhiệt huyết, tạo phúc cho tất cả mọi người.
Rời đi không bao lâu.
Mười mấy chiếc xe cứu hỏa với tiếng còi đặc trưng kéo đến.
Lãnh đạo Sở Giáo dục mặt mày sưng vù, máu me đầy mặt bước ra, báo cáo tình hình.
“Đa tạ sự cứu viện của các đồng chí, vụ việc lần này chỉ là một tai nạn, vì trong khi chúng tôi đang kiểm duyệt điểm số, phát hiện một học sinh tên Lực Lượng đạt điểm tuyệt đối giành vị trí đầu toàn tỉnh, thậm chí là đầu toàn quốc, chúng tôi quá kích động dẫn đến tàn thuốc rơi vào rèm cửa gây ra hỏa hoạn.”
“Đây chỉ là hiểu lầm thôi.”
Sau đó.
Học sinh Lực Lượng trở thành niềm tự hào của địa phương, được vô số thầy cô và học sinh tiễn đưa, rời khỏi địa phương, tiến đến các thành phố lớn bên ngoài để học đại học.
Vào ngày Lực Lượng rời đi, hiệu trưởng khóc nức nở, uống sạch ba chai rượu trắng tại nhà hàng, say khướt.
Sau sự việc, ông nói đó là vì không nỡ để Lực Lượng rời đi nên cảm thấy buồn bã.
Về sau Lực Lượng biết tin, nói với hiệu trưởng rằng khi nào rảnh cháu sẽ về thăm thầy.
Hiệu trưởng vui mừng đến ngất xỉu ngay tại chỗ, sau khi tỉnh lại càng xúc động khóc lóc thảm thiết.
Chuyện này còn trở thành một giai thoại ở địa phương, lên báo, lên truyền hình, ca ngợi hết lời vị hiệu trưởng quan tâm học sinh này.
Cuộc sống đại học đối với Lực Lượng rất tốt đẹp, mỗi ngày đều trôi qua rất phong phú.
Với tư cách là tân sinh viên năm nhất, trở thành Hội trưởng Hội học sinh, lại trở thành bộ trưởng các ban ngành lớn, đồng thời đại diện trường tham gia thi đấu quốc tế.
Diễn thuyết, Olympic toán, phát minh, tất cả đều đạt giải nhất, huy chương vàng, giành về cho trường rất nhiều vinh dự.
Nhiều trường đại học nổi tiếng các nước đồng loạt mời học sinh Lực Lượng sang đó học tập.
Không những có học bổng, mà còn miễn trừ mọi chi phí.
Lực Lượng sang đó một tháng, coi như là giao lưu học hỏi.
Mà trong thời gian cậu đến những trường đại học đó, những người từng thi đấu với Lực Lượng trên đấu trường đều bỏ học hết.
Khi có người hỏi đến, họ đều nói, học sinh Lực Lượng quá chói lọi, chúng tôi không thể nhìn thẳng vào một người chói lọi như vậy, để không khiến bản thân tự ti, chỉ có thể tạm thời bỏ học, tránh né phong mang.
Bốn năm đại học nhanh chóng trôi qua.
Lực Lượng bước vào xã hội.
Cậu vào một doanh nghiệp, bắt đầu từ cấp cơ sở, nỗ lực và tràn đầy sức sống, chạy khắp các khu dân cư, tiếp thị sản phẩm.
Tháng đầu tiên, cậu đã tạo ra lợi nhuận cả năm cho công ty, ngay trong ngày hôm đó được đề bạt lên cấp cao.
Kể từ đó, học sinh Lực Lượng không thể ngăn cản, chỉ trong vòng ba tháng ngắn ngủi, giành được sự công nhận đồng nhất của tất cả các cổ đông, trở thành người điều hành cao nhất của công ty.
Ngày đại hội chuyển giao quyền lực, các cổ đông đều phải nhờ bác sĩ đẩy xe lăn mới đến tham dự đại hội được.
Cảnh tượng này được tin tức phát đi, được bình luận, là người điều hành được các cổ đông coi trọng.
Về sau, học sinh Lực Lượng mang theo sự kỳ vọng của tất cả mọi người, bước ra khỏi đất nước, bước ra toàn thế giới.
Cậu quảng bá sản phẩm của công ty đến khắp các quốc gia trên thế giới.
Tổng thống quốc gia bá chủ công khai nói thẳng, chúng tôi hoan nghênh học sinh Lực Lượng mang doanh nghiệp đến, miễn thuế hoàn toàn.
Chỉ là ngày hôm đó.
Tổng thống quốc gia bá chủ đang quấn băng gạc, trong tình huống khẩn cấp khi bom hạt nhân bất ngờ tự phát nổ, vẫn hoan nghênh Lực Lượng đến, đủ thấy Lực Lượng được hoan nghênh đến mức nào.
Đồng thời khi học sinh Lực Lượng mang doanh nghiệp đến các quốc gia đang xảy ra chiến tranh, các thế lực đều đình chiến, công khai tuyên bố, chúng tôi rất vinh dự khi có học sinh Lực Lượng đến, chỉ cần ở đâu có học sinh Lực Lượng, chúng tôi sẽ đình chiến vô thời hạn.
Chỉ là người công khai tuyên bố ngày hôm đó, không phải là những kẻ đứng đầu các thế lực đó, mà là con trai của kẻ đứng đầu, ngay ngày hôm sau đã thành công lên nắm quyền, trở thành thủ lĩnh thế lực.
Năm mươi năm sau.
Tại một huyện nọ, trong một tòa chung cư cũ nát.
Nơi vốn chẳng có mấy ai lui tới này, đường phố bên ngoài đã chật kín người.
Đều là những nhân vật quan trọng của các nước, lúc này họ trông giống như đàn em, đang đứng đợi ở đó, không một chút vội vã, ngược lại còn có chút run rẩy.
Hình như là vì một người nào đó bên trong sắp rời đi, vì quá đau buồn nên mới run rẩy như vậy.
“Mẹ ơi, con làm được rồi, mẹ nói đúng, con là vô sở bất năng, con thực sự làm được rồi.”
“Mẹ xem này, đây là giải Hòa bình duy nhất trên toàn cầu ban tặng.”
“Còn cái này nữa, giải Từ thiện duy nhất toàn cầu, mẹ xem cái này, người đứng đầu giải Cống hiến toàn cầu.”
“Con đã đặt chân vào tất cả các ngành nghề, ngành nào cũng có dấu ấn của con, đều không thể vượt qua, mẹ ơi, con làm được rồi, mẹ nói đúng, lực lượng là vô sở bất năng.”
Người mẹ nhìn Lực Lượng, quá suy yếu, nhấc tay cũng khó khăn: “Lực Lượng, có đôi khi không phải là vô sở bất năng, ít nhất, sự kết thúc của sinh mệnh, không phải là thứ có thể trái lại được.”
“Sau này con phải sống thật tốt, mẹ tin con, mẹ mệt rồi, muốn ngủ đây, đi đi.”
Lực Lượng đau lòng, đột nhiên, cánh tay vỗ mạnh lên cái bàn bên cạnh: “Ngủ cái gì mà ngủ, dậy cho con, không thì con đánh chết mẹ bây giờ...”
Mà người mẹ vốn đã chuẩn bị chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng, bỗng nhiên bật dậy từ trên giường bệnh, phản tay cho một cái tát: “Mày định đánh ai hả?”
“Mẹ!” Lực Lượng òa khóc, ôm lấy mẹ, “Lực lượng là vô sở bất năng.”
“Đúng, Lực Lượng nói đúng, quả thực là vô sở bất năng, mẹ vẫn còn có thể thức đêm hát cho con nghe.”
Cảnh tượng cảm động này đã được nhiếp ảnh gia hàng đầu thế giới chụp lại.
Sau khi công bố, đã giành giải thưởng cảm động nhất thế kỷ quốc tế.
Kách!
Thế giới luân hồi bắt đầu vỡ vụn.
Lực Lượng hóa thành các điểm sáng, dung hợp thành hình cầu, bay lên hư không.
“Lợi hại.” Lâm Phàm vô cùng thán phục, thế giới luân hồi này hắn chỉ là người dẫn dắt cái ban đầu, về sau đều là tự nó phát triển.
“Ta đã nói rồi, Lực Lượng là vô sở bất năng, cho dù là nghịch chuyển sinh tử cũng không thành vấn đề.”
Lâm Phàm đại hỷ, tiếp theo chính là Lực Lượng xây dựng thế giới, hoàn toàn trở thành cường giả Thế Giới cảnh.
Hơn nữa còn phải trở thành người đầu tiên và duy nhất từ trước đến nay dùng lực lượng pháp tắc để xây dựng thế giới.