Vô Địch Thật Cô Đơn

Lượt đọc: 1481 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 904
Các ngươi vui mừng cái gì chứ

❊ ❊ ❊

Các đệ tử tông môn có chút không theo kịp tư duy của sư huynh.

Đán Ác quân chủ có chút ngẩn ngơ, trong lòng lẩm bẩm.

Một đám người đang đợi hắn, vậy mà hắn lại vì đói bụng nên đi lấy chút đồ ăn, có cần phải vậy không chứ, có biết như thế là rất nguy hiểm không.

Sẽ chết người đấy.

Đột nhiên, hắn phát hiện ánh mắt Lữ Khải Minh nhìn mình có chút không đúng, tựa như đang nói: Vừa nãy ngươi bảo sư huynh ta chạy mất rồi, giờ có thấy đau mặt không?

"Ơ! Thánh Chủ, sao các người lại tới đây?" Lâm Phàm phát hiện người của Thánh Đường Tông vậy mà đã tới, ngược lại cảm thấy rất tò mò.

"Lâm Phong Chủ, đạo lý môi hở răng lạnh, ta vẫn hiểu, nên tới xem có cần giúp đỡ gì không." Thánh Chủ chắp tay nói, những kẻ địch trên hư không kia, hắn không phải đối thủ của bất kỳ ai.

Nhưng dù vậy, cũng không thể quá nhát gan, bắt buộc phải ra mặt đối diện.

Nếu Lâm Phong Chủ cũng không phải đối thủ, vậy thì chỉ có nước chờ chết.

Đây chính là mang theo quyết tâm cái chết mà tới.

"Ừm, bận thì không cần, dù có cần, ngươi cũng không giúp được gì, vậy thì cứ đứng đó xem giống như sư đệ sư muội của ta là được rồi." Lâm Phàm nói.

Tuy lời này có chút tổn thương người khác, nhưng sự thật vốn dĩ không phải lúc nào cũng dễ nghe.

"Thánh Chủ, tên này nói chuyện thực sự quá khó nghe." Đán Ác quân chủ đau lòng, bị người ta nói đến mức này rồi.

Thế mà Thánh Chủ của chúng ta lại chẳng hề tức giận chút nào.

Khí thế đâu, sao có thể để người ta sỉ nhục như vậy chứ.

"Sự thật là vậy." Thánh Chủ mặt không cảm xúc nói, tuy nhiên khi nhìn về phía những kẻ trên hư không kia, lại vô cùng ngưng trọng. Tu vi của những người này hắn không nhìn ra, nhưng có thể cảm nhận được khí thế kia, như lặn sâu vào vực biển, mênh mông vô tận, không thể địch nổi.

Lúc này, các đệ tử tông môn vô cùng hưng phấn, sư huynh đã ra mặt, lát nữa chắc chắn sẽ là một trận đại chiến kinh thiên, họ cực kỳ mong đợi điều này.

Không biết sẽ thế nào đây.

Những kẻ kia trong tay sư huynh, có thể chống đỡ được bao lâu.

"Đáng tiếc, tới đông người như vậy, này, kẻ nào cầm đầu, ta khuyên ngươi mau gọi thêm người tới đi, chỉ chừng này thôi, còn không đủ nhét kẽ răng của bản Phong Chủ đâu." Lâm Phàm ngẩng đầu nhìn lên, rất thất vọng.

Hắn vốn tưởng rằng, những Giáng Lâm Giả tới đây phải là thiên binh vạn mã, che khuất nửa bầu trời, nhưng xem ra cũng chỉ có vậy, chẳng có gì ghê gớm.

Bá khí!

Các đệ tử tông môn kiêu ngạo ngẩng cao đầu.

Nghe xem!

Nhìn xem!

Đây chính là sư huynh, dù kẻ địch đã tới tận cửa nhà, vẫn cứ bá khí như vậy, không hề e sợ, thậm chí còn chê đối phương ít người, bắt đối phương gọi thêm người tới.

Họ chỉ muốn hỏi một câu, rốt cuộc còn ai có thể bá khí hơn sư huynh nữa.

Trong mắt họ, điều đó cơ bản là không tồn tại.

"Cuồng vọng!" Dạ Trủng là kẻ đẹp trai nhất trong ba người, đồng thời cũng thích nổi bật nhất. Hiện tại một con kiến hôi lại dám kiêu ngạo như vậy, hắn làm sao nhịn nổi, đương nhiên lập tức đứng ra, quát mắng Lâm Phàm.

"Thôi đi, các người có biết nói câu nào khác không? Suốt ngày chỉ có cuồng vọng, các người nói không chán, bản Phong Chủ nghe cũng thấy chán rồi."

"Khách tới là khách, cũng đừng nói tông môn ta không có đạo đãi khách, muốn đánh hội đồng hay đơn đả độc đấu tùy các người chọn, nhưng đừng hiểu lầm, là bản Phong Chủ một mình chấp hết cả đám các người."

Lâm Phàm rất thản nhiên, thậm chí có chút không kiên nhẫn.

Lễ nghĩa trước trận vẫn phải có, tuy rằng trong mắt hắn đối phương chỉ là điểm tích lũy mà thôi, nhưng điểm tích lũy cũng cần có tôn nghiêm.

Tôn nghiêm cuối cùng, bắt buộc phải dành cho đối phương, nếu không đến lúc chết mà không cam tâm thì không hay lắm.

Các đệ tử đứng xem cảm thán.

"Học được rồi, đi theo bên cạnh sư huynh, quả nhiên có thể học được rất nhiều thứ. Đơn đả độc đấu hay đánh hội đồng tùy đối phương chọn, chưa cần ra tay mà khí thế đã áp đảo người ta rồi."

"Đúng vậy, sau này nếu ta gặp đối thủ, chắc chắn cũng phải giống sư huynh như thế, thực sự quá bá khí."

Các đệ tử trao đổi kinh nghiệm, đồng thời càng thêm công nhận văn hóa tông môn.

Bất kể đối phương tới đây làm gì, nhưng đã tới thì chính là khách, lời này là sư huynh nói, ngẫm kỹ lại, rất có lý.

Chỉ là, điều họ không biết chính là, học theo Lâm Phàm như vậy, sau này sẽ bị người ta đánh chết đấy.

Lâm Phàm đối mặt với đám Giáng Lâm Giả này, không có chút gợn sóng nào.

Giết quá nhiều rồi, đã sớm chết lặng.

Nếu không phải vì tích lũy điểm tích lũy, thăng cấp công pháp, hắn mới không rảnh hơi đi chơi đùa với đám nhóc này.

"Ha ha ha ha..." Đột nhiên, Dạ Trủng cười cuồng loạn, sau đó trấn tĩnh lại, "Thú vị, đúng là lần đầu tiên nhìn thấy con kiến hôi không biết sống chết như vậy, tốt, rất tốt."

Giáng Lâm Giả Đạo Cảnh vốn đã kìm nén một bụng tức, rốt cuộc là ai đã cho những con kiến hôi này dũng khí, dám kiêu ngạo với họ như vậy.

"Dạ Trủng Chân Thần Tử, hạng tiểu tốt này, do ngài ra tay thì đúng là bẩn tay, cứ để ta đi, ta sẽ băm vằm hắn thành muôn mảnh." Một Giáng Lâm Giả Đạo Cảnh đứng ra.

Hắn đeo đôi găng tay đen kịt, quấn quanh một luồng hắc vụ, mơ hồ có huyết hồn gào thét bên trong.

"Được, cứ để ngươi đi, nhưng đừng giết, hãy bẻ gãy tứ chi, mang tới trước mặt ta." Dạ Trủng cười lạnh, lộ ra nụ cười tàn nhẫn.

"Tuân lệnh."

Gã nam tử cười nói, từ phía sau bước ra, ánh mắt âm trầm nhìn chằm chằm vào Lâm Phàm.

"Chân Thần Tử đã nói, bảo ta không được giết ngươi, chỉ cần bẻ gãy tứ chi của ngươi. Lát nữa ta sẽ từng chút một, bẻ gãy tứ chi của ngươi, ngươi hãy cảm nhận thật kỹ cảm giác đau đớn đó đi."

"Nói nhảm nhiều quá, ngươi đã muốn khai màn thì mau lên đi." Lâm Phàm vẫy tay, loại tu vi Giáng Lâm Giả này, hắn đã giết đến mức chết lặng rồi.

Nếu nói người có thể khiến hắn chút lưu tâm, thì cũng chỉ có ba kẻ kia mà thôi.

"Hừ, đồ ngu muội." Nam tử quát lớn một tiếng, "bùm" một tiếng, thân ảnh lập tức biến mất tại chỗ. Tất nhiên, đây không phải biến mất không lý do, mà là tốc độ quá nhanh, mắt thường của người bình thường căn bản không thể bắt kịp.

"Toái Đạo!"

Nam tử xòe năm ngón tay, nở rộ ánh hào quang rực rỡ, đã sớm khóa chặt tung tích của Lâm Phàm.

"Thổ dân, ta muốn phế bỏ cánh tay của ngươi trước, tiếng xương cốt vỡ vụn, mới là thứ dễ nghe nhất."

Lời vừa dứt.

Bạch!

Khi thân ảnh xuất hiện, một bàn tay đã gắt gao cắn chặt lấy cánh tay Lâm Phàm.

"Ha ha ha..." Nam tử cười lạnh, năm ngón tay dùng sức mạnh mẽ.

"Ừm?"

Đáng lẽ phải truyền đến tiếng xương cốt vỡ vụn, cùng tiếng kêu thảm thiết của tên thổ dân này, thế nhưng lúc này, hắn lại phát hiện, cánh tay của đối phương cứng như sắt thép, căn bản không thể bóp nổi.

"Sao có thể?" Hắn kinh hãi, bên cạnh có luồng uy lực mạnh mẽ ập tới, là nắm đấm của tên thổ dân kia. Trong hốc mắt hắn, nắm đấm càng lúc càng to, dần dần chiếm trọn đôi mắt hắn.

Bùm!

Phập!

Cái đầu giống như dưa hấu, bị một đấm đánh nổ, vật mềm màu đỏ phun thẳng ra, vẩy tung trời đất.

"Yếu như sên, còn Toái Đạo, tự làm vỡ đầu mình thì có."

Lâm Phàm khinh bỉ, chẳng hề để tâm chút nào.

Yếu một cách khó hiểu, đúng là lãng phí thời gian.

"Oa! Lợi hại quá."

Các đệ tử sững sờ, vừa nãy còn có chút căng thẳng, tốc độ đối phương quá nhanh, họ căn bản không nhìn thấy thân ảnh đối phương.

Trong lòng đều có cảm giác hoảng sợ.

Mà khi đối phương chộp lấy cánh tay sư huynh, trong lòng họ cũng thót lại, có cảm giác chẳng lành.

Thế nhưng trong nháy mắt, vạn vật biến hóa, đối phương còn chưa kịp bộc phát uy thế kinh khủng, đã bị sư huynh một đấm đánh nổ đầu.

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, đều chưa kịp phản ứng lại.

"Sư huynh bá khí." Các đệ tử cảm thấy máu nóng trong người đang sôi trào.

Mặc dù họ chỉ là khán giả, nhưng cảm giác cứ như họ đang ra trận vậy.

Cảm giác đó, nếu không tự mình trải nghiệm, thì mãi mãi sẽ không hiểu được.

Giống như Đán Ác quân chủ, hắn nhìn các đệ tử Viêm Hoa Tông hưng phấn như vậy, cũng ngơ ngác không hiểu.

Đây có phải do họ đánh nổ đâu, sao họ lại hưng phấn như thế chứ.

"Yên tĩnh chút, thao tác bình thường thôi. Các sư đệ nhìn cho kỹ, lát nữa lúc chôn xác, phải ghép đầu người ta cho đủ, đừng để thiếu miếng thịt nào." Lâm Phàm nói.

"A?" Các đệ tử ngẩn người, đang reo hò khí thế, lại bị lời này của sư huynh làm cho cụt hứng.

Không phải nói đùa chứ, đã bị sư huynh đánh thành cái dạng này rồi, còn ghép lại kiểu gì nữa.

Các Giáng Lâm Giả trên hư không, nhìn thấy cảnh này, thoáng ngẩn người.

Diễn ra quá nhanh, căn bản không kịp phản ứng.

"Được rồi, lời dạo đầu kết thúc, vậy thì bắt đầu trận chiến thực sự đi."

Phạch!

Lâm Phàm vừa nói xong, trực tiếp lấy Không Gian Thần Trụ ra, vung vẩy vài cái trong tay, phát ra tiếng kêu òng ọc.

"Ừm?" Hạ Lệ không nói gì, nhưng khi nhìn thấy cây cột đá này, biểu cảm lập tức thay đổi, sau đó giận dữ nói: "Không Gian Thần Trụ, ngươi đã đánh cắp Không Gian Thần Trụ."

"Có biết nói chuyện không hả, cái gì gọi là trộm, đây là ta nhặt được." Lâm Phàm phản bác, người thời nay thực sự quá đáng ghét, đúng là mở mắt nói lời bịa đặt.

Nghĩ xem Lâm Phàm hắn đường đường là người có phẩm đức của Viêm Hoa Tông, vậy mà bị người ta vu oan là trộm đồ, điều này không thể nhịn được.

"Khốn kiếp." Hạ Lệ từ đầu đến cuối luôn rất bình tĩnh, nhưng sau khi thấy Lâm Phàm lấy Không Gian Thần Trụ ra, cơn giận hoàn toàn bùng cháy.

Hai người còn lại biết tại sao Hạ Lệ lại phẫn nộ như vậy.

Hạ Lệ có đạo lữ, vốn là cùng tiến vào vực ngoại, nhưng không ngờ Không Gian Thần Trụ không hoàn chỉnh, xảy ra vấn đề, cuối cùng đạo lữ của hắn đã chết trong Không Gian Thần Trụ, thi cốt không còn.

"Ta muốn ngươi chết." Hạ Lệ bước tới một bước, thiên địa cộng hưởng, những vết nứt màu đen nổi lên trên bề mặt không gian.

Trường thương trong tay, lập tức bị một ngọn lửa bao phủ, "xèo xèo" cháy rực.

"Diệt Thế."

Hạ Lệ quát lớn một tiếng, vung vẩy trường thương trong tay, tức thì, biển lửa nóng rực bao phủ thiên địa, bao trùm toàn bộ không gian.

"Tránh xa ra." Dạ Trủng sắc mặt thay đổi đôi chút, thân hình nhanh chóng lùi lại phía sau, "Hạ ca, chú ý chút, chúng ta vẫn còn ở đây."

Những người xung quanh cũng nhanh chóng rút lui, Giáng Lâm Giả Đạo Cảnh kinh hãi trước sự kinh khủng của Đế Thiên Cảnh.

Một khi ra tay liền biết đáng sợ cỡ nào.

Hắn không ngờ Hạ Lệ vừa ra tay đã là chiêu thức kinh khủng nhất, rõ ràng là không muốn để tên thổ dân này sống sót.

Nhưng giết gà cần gì dùng dao mổ trâu, đúng là đại tài tiểu dụng.

Biển lửa ngút trời, nuốt chửng toàn bộ tông môn.

"Đáng tiếc, toàn bộ tông môn đã bị thiêu rụi thành tro tàn." Dạ Trủng nhìn cảnh tượng trước mắt, đương nhiên không cho rằng đối phương còn sống.

Nhưng đúng lúc này.

Biển lửa chấn động, xảy ra biến cố, trào ngược về phía vết nứt hư không bên dưới.

Lâm Phàm trực tiếp đánh vỡ không gian, tạo thành một vết nứt.

Biển lửa ùa hết vào trong đó, lập tức biến mất không dấu vết.

"Không tệ, cũng có chút bản lĩnh, nhưng vẫn chưa ra gì." Lâm Phàm cười nói.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:696
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.