"Huyết Ma Đế? Cái tên này đúng là rất bá khí, nhưng tạm thời đừng đùa nữa được không? Ta muốn hỏi ngươi một vài chuyện, đối với ngươi mà nói, có lẽ sẽ có chỗ tốt."
Lâm Phàm vô cùng bình tĩnh, dù toàn thân máu tươi gần như đã bị hút sạch, thậm chí sinh mệnh lực cũng đang dần tan biến.
Nhưng hắn hoàn toàn không hề hoảng sợ.
Cùng lúc đó, trước mắt hắn không còn là máu thịt nữa, mà đã xảy ra biến hóa, không ngừng cô đọng, hình thành một gã trung niên mặc huyết y.
Có lẽ có thể gọi là tên ái nam ái nữ.
Đường đường là một đấng nam nhi, phấn mắt lại đỏ lòm, thật sự là quá ủy mị.
"Chỗ tốt? Ngươi tên nhóc này cũng khá thú vị đấy. Nếu là thời kỳ toàn thịnh của ta, có lẽ sẽ thu ngươi làm nô bộc. Nhưng hiện tại, ngươi chỉ cần hiến dâng sức mạnh cuối cùng của mình là được rồi, làm nền tảng cho con đường bất hủ của Huyết Ma Đế ta."
Huyết Ma Đế cười lớn, huyết bào phồng lên, khí chất "trung nhị" bộc phát hoàn toàn.
Tuy nhiên không thể không nói, hiệu quả rất kinh người.
Những gợn sóng màu máu mạnh mẽ lan tỏa, quét về phía xung quanh, hình thành nên những làn sóng xung kích dữ dội.
"Ngươi nghe ta nói trước đã, đây chắc không phải là thân thể hoàn chỉnh của ngươi đâu nhỉ, nên chia làm mười hai phần đúng không?" Lâm Phàm hỏi.
"Hửm?" Gương mặt cuồng vọng của Huyết Ma Đế bỗng chốc tan biến, thay vào đó là sự kinh ngạc, "Có phải đều ở chỗ ngươi không?"
"Đúng vậy, ta có mười một phần, còn một phần ta tặng người khác rồi." Lâm Phàm thản nhiên đáp. Về phần tại sao lại nói chuyện này cho đối phương biết.
Chuyện đó cũng chẳng sao cả.
Hôm nay, hắn đã thề với Tam Thanh, nếu không thu phục được thứ này, trong lòng thật sự không thoải mái.
"Đám Thú Thần đáng chết, vậy mà lại đem Huyết Ma Đế vĩ đại ta chia thành nhiều phần như vậy, đáng ghét thật." Huyết Ma Đế tức giận mắng mỏ, coi như đã thông suốt hết mọi chuyện.
"Thú Thần?" Lâm Phàm hơi ngạc nhiên, nói không chừng lại rất quen thuộc đây.
"Sao? Ngươi biết Thú Thần? Nhưng Huyết Ma Đế vĩ đại của ta rất tò mò đấy, rốt cuộc chúng làm cách nào để chia bản đế thành nhiều phần như vậy, mà còn có thể chống lại sự ô nhiễm của Huyết Ma vô biên vô tận của ta."
"Ngươi phải biết rằng, sự ô nhiễm của Huyết Ma ta có thể ăn mòn bất kỳ vật phẩm thần thánh nào trên thế gian này thành nơi dơ bẩn."
Huyết Ma Đế vừa phục sinh, tâm trạng vô cùng vui vẻ, thân hình bá chủ tỏa ra khí chất "trung nhị" cực hạn.
Đối với hắn mà nói, đây mới là khí chất mà kẻ mạnh thực sự nên có.
"Chính là cái xác này, chúng đã phong ấn ngươi bên trong đó." Lâm Phàm cảm thấy mình tạm thời vẫn chưa thể chết, vội vàng hít thêm vài hơi, kéo dài mạng sống thêm một chút.
Trò chuyện cũng khá vui vẻ.
Tên Huyết Ma Đế này tuy hơi "ngáo" nhưng nói chuyện cũng không tệ, có thể tiếp tục hàn huyên thêm.
"Hửm?" Huyết Ma Đế ngoái nhìn lại, khi thấy cái nhục thân hoàn mỹ không tì vết, trong suốt như ngọc kia, không khỏi cười lớn.
"Ha ha ha ha, không ngờ tới nha, vậy mà dùng thần thể mà chúng tu luyện vô số năm qua mới ngưng tụ thành để phong ấn bản đế."
"Nhưng cũng bình thường, với bản lĩnh của chúng, nếu không dựa vào thần thể làm vật chứa, thật sự không thể hàng phục được bản đế."
Huyết Ma Đế cười lớn, mái tóc dài màu máu đung đưa theo gió, đồng thời hắn hít sâu một hơi, lỗ mũi mở rộng vô hạn, thậm chí còn có thể thấy trong lỗ mũi có vài cọng lông mũi bất khuất đang tranh nhau vươn ra ngoài, tận hưởng chút phong lưu thoáng chốc.
"Không đúng."
Đột nhiên, Huyết Ma Đế nghi hoặc.
"Thần thể của chúng làm sao phong ấn được bản đế? Dù bản đế bị chia làm mười hai phần, cũng đủ sức xâm nhiễm thần thể của chúng, mượn xác tái sinh."
Đúng là như vậy, việc này có chút không khoa học.
Lâm Phàm suy ngẫm, dường như đã thông suốt một điểm, mở miệng nói: "Chúng phong ấn ngươi vào trong cúc hoa, xem như lấy độc trị độc, trấn áp ngươi lại."
"Nói bậy."
Huyết Ma Đế giận dữ, nhưng càng nghĩ càng thấy có khả năng, hình như thật sự có khả năng đó.
"Sao ngươi còn chưa chết?" Hắn kinh hãi, máu tươi của đối phương đều đã bị hắn hút cạn, vậy mà vẫn có thể nói chuyện với hắn, chuyện này sao có thể chứ.
"Lát nữa chết, ngươi đừng vội." Lâm Phàm hỏi, "Ta hỏi ngươi, ngươi có lợi hại hơn Chí Minh Thánh Viêm Đế không?" Khi Lâm Phàm hỏi ra câu này, liền có chút hối hận.
Hỏi cũng bằng thừa.
"Ai? Chí Minh Thánh Viêm Đế, cái loại nhân vật nhỏ bé nào vậy? Vậy mà dám xưng Đế trước mặt bản đế, chắc là hắn không biết sự lợi hại của Huyết Ma Đế ta rồi."
Huyết Ma Đế đã hoàn toàn nổi giận.
Khả năng đối phương nói rất cao.
Thần thể không chống đỡ được sự xâm nhiễm của hắn, sao có thể phong ấn hắn.
Nhưng có một nơi, lại có thể.
Lấy độc trị độc?
Hình như thật sự có chút khả năng.
Lâm Phàm cau mày, sinh mệnh lực đã hoàn toàn tan biến.
Hắn thực sự sắp chết rồi.
"Này, lát nữa ta sẽ tới nói chuyện kỹ hơn với ngươi, chờ ta..."
Lời còn chưa dứt.
Lâm Phàm nhắm mắt lại, ầm một tiếng, ngã gục xuống đất, ngay cả một hơi thở cũng không còn.
"Ha ha ha!"
Huyết Ma Đế dang rộng hai tay cười lớn, uy thế khủng bố hoàn toàn bộc phát từ trong cơ thể hắn, máu tươi đỏ thẫm vô biên vô tận bao phủ đất trời.
Những giọt máu đó dường như có linh tính vậy.
"Đã lâu lắm rồi, nên bồi bổ thể lực một chút."
"Đi thôi, nơi này sẽ là địa bàn của Huyết Ma Đế ta."
Ầm ầm!
Cột máu vọt thẳng lên trời, sương máu mênh mông như thủy triều.
Luyện ngục của Huyết Luyện Tôn Giả so với hắn, quả thực là tiểu vu kiến đại vu (múa rìu qua mắt thợ), căn bản không thể so sánh được.
"Hửm?"
Đột nhiên!
Thân hình Huyết Ma Đế không vững.
"Sao lại thế này?"
Hắn cảm nhận được sức mạnh trong cơ thể đang dần biến mất.
Nhấc cánh tay lên, lại phát hiện cánh tay đang không ngừng tan biến.
"Không..." Huyết Ma Đế gào thét, tay kia nắm lấy cánh tay đang dần tan biến, đây không phải điều hắn muốn thấy.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Sao lại như vậy được.
Không thể nào.
"Là ngươi..." Tức thì, hắn nhìn thấy kẻ vừa bị hắn hút sạch máu tươi đang xuất hiện trước mặt mình.
"Ừ, là ta, lát nữa gặp lại." Lâm Phàm đã nắm rõ đường đi nước bước của tên này.
Và ngay khoảnh khắc hắn phục sinh.
Máu và sức mạnh bị Huyết Ma Đế hấp thụ, vào giây phút này đã hoàn toàn tan thành mây khói.
Rất nhanh, tên Huyết Ma Đế vốn đang vô cùng kiêu ngạo lại trở về dáng vẻ cũ.
"Huyết Ma Đế? Thứ tồn tại rất lâu rồi, Thú Thần phong ấn, thú vị đấy."
Lâm Phàm rất hứng thú với tên này.
Tình hình bên phía Tuyệt Thần Cung cũng là trường hợp này, dùng máu của yêu thú để thăm dò, khiến đối phương khôi phục một chút sức mạnh, khai mở linh trí.
Giống hệt tình cảnh vừa nãy.
Sau khi chiếm được vị thế chủ đạo, liền lộ ra chân thân.
"Ta nên làm gì đây?" Lâm Phàm nhìn khối thịt nhỏ đang vươn xúc tu kia.
Nuôi dưỡng nó? Rồi đấm một quyền nổ tung?
Nhưng như vậy thì hơi lãng phí.
"Thôi bỏ đi, tạm thời chưa nghĩ ra, vào trong trước đã." Ngón tay Lâm Phàm búng nhẹ, nhốt khối máu thịt này vào trong quan tài.
"Đợi đã!"
Đúng lúc Lâm Phàm chuẩn bị làm thế, trong khối máu thịt truyền ra âm thanh.
"Hửm? Huyết Ma Đế ngươi ở trạng thái này mà còn nói chuyện được à?" Lâm Phàm ngạc nhiên, lại nhìn đối phương bằng con mắt khác.
Hóa ra ngay từ đầu đã tỉnh táo linh trí rồi.
"Ngươi rốt cuộc là người thế nào, sao lại đột nhiên sống lại?" Huyết Ma Đế không trả lời câu hỏi của Lâm Phàm, mà truy vấn điều hắn muốn biết nhất.
Rõ ràng đã hấp thụ máu tươi của đối phương, thậm chí còn chiếm làm của riêng, sao lại biến mất một cách kỳ lạ như vậy.
Đây căn bản là chuyện không thể xảy ra.
Thậm chí, ngay cả khi không phải ở Vực Ngoại Giới, mà là nơi hắn sinh sống, cũng chưa từng gặp chuyện như vậy.
"Câu hỏi này ngươi hỏi rất đúng trọng tâm, ta có thể để ngươi tự mình cảm nhận một chút."
Lâm Phàm không trả lời trực diện, mà bước tới trước, vươn tay, túm lấy khối máu thịt đó trong tay.
Huyết Ma Đế bị hành động này làm cho kinh ngạc, hắn không ngờ đối phương lại chủ động tiến tới.
"Ngươi... bản đế không khách khí đâu nhé."
Xoẹt xoẹt!
Xúc tu sôi trào, trong nháy mắt quấn lấy Lâm Phàm, điên cuồng hút máu.
"Tên khốn kiếp, đùa giỡn bản đế sao? Bản đế nói cho ngươi biết, trên đời này không ai có thể đùa giỡn bản đế."
Rột rột!
Dường như đang nuốt máu tươi, có tiếng động trầm đục truyền đến.
"Thú vị, ngươi là kẻ thứ hai dám hút máu của Bổn Phong Chủ này đấy."
"Nếu đã vậy, thì tới đi, ta cho ngươi hút cho sướng, cho ngươi khôi phục đỉnh phong, rồi lại rơi xuống từ đỉnh phong."
"Ha ha ha ha..."
Lâm Phàm giơ tay, dưới ánh mắt kinh ngạc của Huyết Ma Đế, trực tiếp đâm vào lồng ngực, móc quả tim ra, giơ cao lên phía trên đối phương.
Phập một tiếng!
Máu tim nhỏ xuống, toàn bộ tưới lên khối máu thịt của đối phương.
"Thưởng thức cho kỹ đi."
Lâm Phàm cười, sau đó nhắm mắt lại, sinh mệnh lực đã bắt đầu trôi đi điên cuồng.
"Ngươi tên này..."
Huyết Ma Đế hoảng sợ, nhưng khí tức trong cơ thể như bão tố, quét ra ngoài.
Một luồng huyết khí kinh người bộc phát, dường như muốn biến mảnh Vực Ngoại Giới này hoàn toàn thành thế giới của máu.
"Ha ha ha, sức mạnh đã quay trở lại rồi, tuy chưa phải đỉnh phong, nhưng đã cho ta thấy hy vọng quay lại đỉnh phong rồi."
Huyết Ma Đế cười lớn, cảm giác sức mạnh quay lại, thật sự quá sướng.
Hắn không ngờ, máu tươi của tên này lại ẩn chứa sức mạnh khủng bố đến thế.
Quá mạnh.
Chỉ là "đẹp trai" không quá mười giây.
"Không..."
Huyết Ma Đế lộ vẻ hoảng sợ, thân hình hắn lại tan biến lần nữa, sức mạnh trong cơ thể biến mất không dấu vết, như thể chưa từng xuất hiện vậy.
"Sao thế? Có phải cảm thấy rất vui không? Nếu ngươi còn muốn chơi tiếp, ta có thể tiếp tục chơi cùng ngươi."
Lâm Phàm xuất hiện lần nữa trước mặt Huyết Ma Đế đang sắp tan biến.
"Không thể nào." Huyết Ma Đế nhìn chằm chằm Lâm Phàm, chỉ có thể trơ mắt nhìn cơ thể mình lại tan biến lần nữa.
"Ai, đứa trẻ đáng thương." Lâm Phàm xoa đầu Huyết Ma Đế.
Cuối cùng, vẫn biến thành một khối máu thịt.
Lâm Phàm tiến lên, sờ vào khối máu thịt đó, "Thật thú vị, sao không hút nữa?"
Hắn sờ khối máu thịt, lại phát hiện Huyết Ma Đế không hề động đậy, chuyện này mới thú vị đây.
"Bản đế hút ngươi còn có ích lợi gì nữa?" Huyết Ma Đế chấp nhận hiện thực.
"Sao lại không có ích, phải không nào." Lâm Phàm cười nói.
"Bản đế thấy ngươi cũng không phải hạng tầm thường, kẻ mạnh trân trọng kẻ mạnh, ngươi chắc hiểu điều đó, không bằng thương lượng chút, giúp ta khôi phục, bản đế hứa cho ngươi một đời huy hoàng."
Huyết Ma Đế bàn điều kiện với Lâm Phàm.
Đối với kẻ mạnh, đe dọa hay dụ dỗ, là chuyện chỉ kẻ ngốc mới làm.
Chỉ khi đôi bên đứng ở vị thế bình đẳng, mới có thể trao đổi tốt hơn.
"Hì hì, không bằng thế này, ta giúp ngươi khôi phục, ngươi hiệu trung với Bổn Phong Chủ này một năm thế nào?" Lâm Phàm nói.
"Được, bản đế đồng ý." Huyết Ma Đế không do dự, một năm cũng chỉ trong chớp mắt mà thôi.
Lâm Phàm mỉm cười.
Sao hắn có thể không biết ý nghĩ của Huyết Ma Đế chứ.
Nhưng mà, nghĩ quá đẹp rồi.
Rốt cuộc, vẫn là không đủ thấu hiểu Bổn Phong Chủ này nha.