<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-10 12:26:41Viet duong nhan>
nguyên tiêu
chỗ ta về giòng sông không ranh giới
phải trái đời trôi trắng một vết thương
chữ uyên ương chỉ còn dấu vô thường
chẳng hương khói nên nỗi đau chìm lắng
ta nằm phơi trên chiếc bè lá đắng
vắng linh hồn sương sưởi ngọn hoa đăng
nhớ gào lên da thịt đói vệt trăng
gian dối nhau mùa đông xoay gió ngược
người ngả lưng cái đêm dài bóng tối
nốt lặng im còn xót điệu rung trầm
ngày hôm qua bùng nổ nát vọng âm
giây thinh lặng quấn rung vài bối rối
thả vào sông trên ngọn đèn linh ảo
trôi chơ vơ giòng tư tưởng vô tâm
đã đuối rồi hơi hắt cuối điều lầm
sóng kéo nhẹ điều rêu rong chìm xuống
Phù Phiếm
chỗ ta về giòng sông không ranh giới
phải trái đời trôi trắng một vết thương
chữ uyên ương chỉ còn dấu vô thường
chẳng hương khói nên nỗi đau chìm lắng
ta nằm phơi trên chiếc bè lá đắng
vắng linh hồn sương sưởi ngọn hoa đăng
nhớ gào lên da thịt đói vệt trăng
gian dối nhau mùa đông xoay gió ngược
người ngả lưng cái đêm dài bóng tối
nốt lặng im còn xót điệu rung trầm
ngày hôm qua bùng nổ nát vọng âm
giây thinh lặng quấn rung vài bối rối
thả vào sông trên ngọn đèn linh ảo
trôi chơ vơ giòng tư tưởng vô tâm
đã đuối rồi hơi hắt cuối điều lầm
sóng kéo nhẹ điều rêu rong chìm xuống
Phù Phiếm
:Bài thơ đưa vào TV:
hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu
nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat
hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat
hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
