📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

có thơ ngủ ở góc buồn

112 trả lời, 10.545 lượt xem — Trang 1 / 4
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-10 12:26:41Viet duong nhan>
nguyên tiêu

chỗ ta về giòng sông không ranh giới
phải trái đời trôi trắng một vết thương
chữ uyên ương chỉ còn dấu vô thường
chẳng hương khói nên nỗi đau chìm lắng

ta nằm phơi trên chiếc bè lá đắng
vắng linh hồn sương sưởi ngọn hoa đăng
nhớ gào lên da thịt đói vệt trăng
gian dối nhau mùa đông xoay gió ngược

người ngả lưng cái đêm dài bóng tối
nốt lặng im còn xót điệu rung trầm
ngày hôm qua bùng nổ nát vọng âm
giây thinh lặng quấn rung vài bối rối

thả vào sông trên ngọn đèn linh ảo
trôi chơ vơ giòng tư tưởng vô tâm
đã đuối rồi hơi hắt cuối điều lầm
sóng kéo nhẹ điều rêu rong chìm xuống

Phù Phiếm

:Bài thơ đưa vào TV:
hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-25 00:08:58Viet duong nhan>


khéo là ......





hài tôi nhẹ dẫm thực hư
đi về mái cỏ dường như khuất trần

hoa lan ngó buổi xuân phân
cười tôi hạ chí vài lần ngang qua

người gì chỉ vất vương hoa
chưa vun đã chiết qua loa khôi hài

bên rừng còn tiếng thơ ai
khi hư khi thực mỉa mai ngỡ mình

nợ em tôi trả bằng kinh
dường như thổn thức dứt linh tinh rồi

hờ duyên chưa một giao bôi
chén tương tư vỡ đơn côi khắp miền

thuyền neo trăng xuống trăng lên
có khi quên sóng vọng thiền nê luân

quạt ngang mượn gió tầm xuân
hỏi người son trẻ mấy lần thương yêu

hoa cười có đáng bao nhiêu
phấn hoa đổi lấy cô liêu tủi hờn

áo rơm ủ nóng hườn đơn
đem về mơ lạnh cứu cơn mộng hiền

không đau ma quỷ không hình
khi không còn nữa thế phiền vứt đâu

chán tôi sầu ngược lên đầu
túm thành một búi mai sau chẩy dòng

em di chúi một hài cong
tình quanh gẫy gập kiến ong vô tình

mưa đang hòa máu từ tim
một giòng vào đất gió chìm bụi câu

trước khi nhật nguyệt mưa ngâu
rảo tay đan sợi tơ sầu vô thanh

người đi ta vẫn loanh quanh
cõi buồn rêu phủ phong thanh nhẹ dần

nhạt vương quan tái phù vân
trăm năm đẹp có một lần này thôi

cho dù nặng một tim côi
tà dương nắng vẫn chẻ đôi bóng mình

xô nhau mưa nhỏ lệ tình
tiếng thiên thu vọng phương linh ngậm ngùi

nhân danh giọt lệ không vui
sóng sầu gọi bóng em xuôi về giòng

bão đời quanh dậy muỗi mòng
trong lòng nhẹ gợn thân còng xuôi tay

bóng vương buồn mấy hôm rày
nhựa đang thành mủ giết cây cúi đầu

Thôi thu thuyền ta bơi về bến nghé
thả độ chài tôm cá sống mỗi hôm

nếu có buồn đành ngồi xổm ca nôm
không mua bán không ván cờ miểng bạc







R
hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-22 02:05:32phuphiem>
ngất ngưởng tôi (mắt ngược lòng đời)



chân đi lụng thụng lê trên đất
áo xổ lung tung quét theo đời
gieo tiếng đồng tiền vơ nụm giấy
tình , thơ cũng vào đấy mà thôi

gõ tiếng kiềng bà xin cốc rượu
ngửa tay chú hỡi có miếng mồi
con chim con cá hôi lên miệng
tóc bạc tóc sâu kén hoá sầu

vai lành áo rách không nề nếp
cái kiếp nhân gian có hề gì
vò đầu bứt tóc chân say đảo
bước ngược bước xuôi ngất ngưởng tôi

được mùa nước lớn sâu no lá
chín mấy đọt thơ đất ủ mầu
hồ sâu đầy dần cơn thất thoát
mủng phất phơ trôi chiếc nhân gian

lạ xa hôm nay nghèo vẫn vậy
ngất say chân vẫn một chiếc giầy
đi qua cục đá lòng muốn đá
lại nghĩ chân đau kịp tỉnh ngây

buồn tôi nhiều lắm thơ không chữ
một lối đi về lối tỉnh say
tội gì sống ở chỗ không mây
phố không còn chữ buồn xa đọa

kéo tay ngồi xuống chỗ bơ vơ
bên này bên đó dẫu đôi bờ
quán thơ có vách mình đề chữ
chữ viết chữ treo chữ hoạ thơ





hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-28 00:05:17Viet duong nhan>
xứ cô độc





từ cõi của loài người
chân đi lên lưng dốc
để về cõi linh hồn sương sớm
nơi mộ địa có nhà thờ có gác chuông
và những chùm hoa tuyết trắng bay ngang
và những con chim hoang trốn tuyết
nằm run rẩy khi mùa đông
đang dăng đôi tay ma quái
ôm chầm

ta vuốt mắt sao mê
để về nhà trần thế
nhang chiêm bao ngày tới
sao không cháy vẫn buồn
nằm bọc trong vũng thải hôi bùn
lợm giọng
ta nhặt đồng tiền mới
mua rượu nhớ sầu cuồng
trầm lan vào ký ức
từng bao sách cũ sờn
nhạt chữ

khói vật vờ trong cõi vô tình ấy
toả trìu mến và mỏi
như vừa mới giao tình
đợi chết trong thơ
tựa đề ma quái hiện hình trên bụng khổ
dạ nhiên tương tư
thế nào cũng khóc tủi
lần đầu đau nhức mỏi giữa hai chân
ẩm gió ta cười nhớ người sau
chưa biết
ẩn tình người trước buồng nước sầu
giếng cạn
ngửa mặt thấy sao trăng giao cấu hồn nhiên
cúi xuống buồn cười buồn
cái đâu đâu

hoa ung thư ngồi ngó mình trên cửa sổ thật cao
quanh trên cung bao tiếng khẩn cầu xin chao đảo
dốc dạo vòng quanh
mà sao ta khoả thân nằm thoát ngửa
độ đau buồn biến mất
từng đoàn kiến bò lên thịt da gãi lưng tê
có tình thật
hư hao ??
ta có hẹn chuỗi lê thê về đón nhé
khi thấy yên là một ngày
hầu như buồn hay chán nản
ăn miếng bánh đời
đợi chờ con thuyền đến hoá thân
đem đi
không nghĩa đoạn chỉ trao tiền sang bến
nước trong đau còn ranh rách chẩy len qua
cho đến khi tôi gục người đau đớn
người như con lươn rơi vào tro bếp giật từng cơn
nhục dục
đi đi cái gì đang đuổi tôi
trở về biên giới đầu tiên
vào sáng thứ tư của kinh thánh
sáng tạo
và khi chưa có gì hoàn chỉnh
khi chuông thiên chúa đón hồn em
về cõi thành thật

chỗ
cơn lốc cố nhận xuống dần
trước khi tình địa ngục nẩy sinh
lan như thể mình chưa nhìn nhau lòng đã mất
tôi vẫn đi ngược lên con dốc nghĩa trang
và đang chờ nhân thế
yêu tôi






R
hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-26 00:45:34Viet duong nhan>
Chào weocom phuphiem đến vui với vườn thơ vntq nha, chúc vui và sáng tác nhiều!

mưa đang hòa máu từ tim
một giòng vào đất gió chìm trầm luân


Buồn vẫn chờ tôi

Cuộn cứng ngừoi , nép vào gốc buồn ơi
Cảm ơn mi còn thương ta đơn độc
Bể trầm luân những lần ta tuột dốc
Chỉ có mi còn bồng bế ta thôi

Hình như niềm vui , ngủ quên ở phương trời
Hoa và gió lao xao.....từng biến động
Mỏng manh qua những vùng khu đồng trống
Cõng hồn ta........bắt bóng....thả mồi

Trăng về đi ,,, cho hồn ta tắm gội
Những bợn nhơ cằn cỗi...tối tăm
Tôi muốn đi , đi về nơi.......xa lắm
Buồn vẫn yên, lặng đắm........chờ tôi!!!

R


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
BÀI THƠ CÒN ẤP Ủ

Có một bài thơ tôi vẫn còn ấp ủ
Nơi góc buồn buồn nhất của đời tôi
Có một bài thơ tôi vẫn còn ấp ủ
Nơi chốn nào kỉ niệm của thời gian

Bài thơ đó tôi viết khi còn trẻ
Đến bây giờ mái tóc đã điểm sương
Nhưng thơ ấy vẫn chưa trao ai cả
Giấu trong lòng trong kí ức ngày xưa
Thơ họa James Jee
Showroom nhạc Hoa
Những font chữ tuyệt vời
Đăng nhập để trả lời
0
pp cảm ơn hai bạn Băng Nguyệt ( cuội phu nhân ) và James Carlos ghé đến và thả cho hai bài thơ hay ... cho pp khất vài ngày trước khi họa lời nha
tại bận chuyện cơm áo thui í mà ;-))))))
lần nữa 10q nha các bạn
tình thân
pp
hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0
CÓ MỘT LẦN

Cuộc đời này sao luôn là ngang trái
Chuyện tình duyên gãy gánh giữa đàng
Để mãi nhớ có một lần mãi nhớ
Khắc sâu vào kí ức bao năm

Em đến đó có một lần em đến
Em cho tôi tận hưởng phút đắm say
Rồi có một lần em đi mãi
Chẳng quay về tôi cứ mãi ngẩn ngơ

Và thế đã có một lần tôi khóc
Có một lần buồn tím cả không gian
Có một lần một lần thôi tự nhủ
Chẳng bao giờ sẽ có lần thứ hai
Thơ họa James Jee
Showroom nhạc Hoa
Những font chữ tuyệt vời
Đăng nhập để trả lời
0





bướm bay trên mộ








từng phân một nỗi đau đinh đóng ngập
những máu gân nổi tim óc thất thần
con sâu vẫn đo cuộc đời bằng nhớ
đến ngày nào thành bướm đậu giữa sân

mà ừ nhỉ ta bấu nắm hiện sinh
cất tình yêu vào thế giới ảo hình
ta khóc dấu cửa mộ phần yên nghỉ
Chúa bên ngoài đang chịu chết hiển linh

dài lang thang xác thân hoà biển cát
dấu nhạt sâu lạc đây cõi thiện thần
nước biển sóng lay mắt ùa nước mặn
cửa vô vi mở nhẹ vẫn linh hồn

nhiều thương đau một quả tim dẫy dụa
dấu phân ngang đường thế kỷ bước qua
của thế giới chết lạnh lẽo nơi xa
nắng mặt trời nung trăng sao chết khát

treo bóng xiêu trên tường đợi ngày mai
đêm dè dặt nhìn giấc trưa yên ngủ
lòng đau buồn nhìn giọt nắng thản nhiên
cơn lưu lạc đau nhiều lời thạch tín

đỉnh cô đơn không cần đến góc người
mà sao vẫn bóng hình em dao nhọn
ngoài mặt trời tia nắng vẫn khoả thân
mong tâm cảm em hiện hình thánh nữ

chân em qua dù nhẹ vẫn nát hồn
cơn thác đổ vùi tình ta chìm xuống
ngày khổ đau không để lại vết thương
đêm nguệch ngoạc vẽ vài lời bóng tối

người hành khất mở vết thương yên lặng
nỗi đau trong mở quỹ đạo xa sâu
ôm sự chết lao vào nhau khốc liệt
nâng linh hồn nằm duỗi chết thản nhiên






hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-12 00:57:52Viet duong nhan>




bóng trầm rơi





gió đang đếm trên ngón tay lẩy bẩy
mấy mùa đông tim vác nặng linh hồn
đứng cô đơn tìm dõi tận hoàng hôn
trong xa xôi buồn về khô lồng ngực

xưa thật xưa khi lòng ta thành thực
tìm hương trầm đêm đốt sưởi lầu thơ
phấn hương bay em quay khoắt ơ thờ
mùa vàng lá ta rơi điều thành khẩn

còn thấp thoáng theo bóng người lẩn thẩn
tiếng kinh chiều xiêu lạc cõi phù vân
trang giấy buồn vàng úa chữ ái ân
duyên nợ khép mùi em xa lạ hẳn

chẳng mơ gì mưa buổi chiều vũng bẩn
làm ngại ngùng tà áo nước trôi đi
đêm chiêm bao xa lạ cõi hương thì
còn buồn quá đêm trăng qua phòng vắng

còn quyến luyến đêm dìu hương hoa trắng
nhắc nhở ta vẳng tiếng gió hồ ly
hát thì thào ta nhớ lúc đôi khi
bên hoang mộ lòng quan tài cánh bướm

đặt thỏi son ta tô lên dĩ vãng
một chút tươi cho dù chẳng miệng cười
trên mặt sân trăng còn vài rách rưới
con nhện già chép miệng ngắm hoa rơi






:Bài thơ đưa vào TV:
hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-12 01:01:52Viet duong nhan>



bớt một đơn sơ





điên mơ hôm đó nhặt trăng sầu
bỏ vào trong đẫy bước đi đâu
nước theo chao sánh thơ rơi chữ
xin em một vốc bọt tâm cầu

tôi dối lòng tôi chẳng nhớ đâu
bướm trắng bay theo ở trên đầu
đang đòi kinh điển em thương nhớ
một lá một thư một nỗi sầu

đêm tình hòa mực tay viết chữ
mở trang hương cảo đợi dưới đèn
giòng kinh trôi sạch đời áo mão
ta hái trăng sao xưa rối ren

đi bộ về xa đụn cát mềm
ngôi sao chết sững giữa màn đêm
tương tư thành bão trong biển nhớ
một cụm san hô mầu nhá nhem

mai đây còn áo cuốn mây thềm
bụi thong thả dấu vết thơ em
gã say bất định đi vào đất
ngả giấc tịnh an vĩnh hằng đêm





:Bài thơ đưa vào TV:
hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: James Carlos

CÓ MỘT LẦN

Cuộc đời này sao luôn là ngang trái
Chuyện tình duyên gãy gánh giữa đàng
Để mãi nhớ có một lần mãi nhớ
Khắc sâu vào kí ức bao năm

Em đến đó có một lần em đến
Em cho tôi tận hưởng phút đắm say
Rồi có một lần em đi mãi
Chẳng quay về tôi cứ mãi ngẩn ngơ

Và thế đã có một lần tôi khóc
Có một lần buồn tím cả không gian
Có một lần một lần thôi tự nhủ
Chẳng bao giờ sẽ có lần thứ hai




tình lụy gây thành gió sắc hương
ai đêm phấn dạ trải muôn phương
trăng treo đẫm khói trời lưu luyến
gió đẩy mờ mây cảnh tụ sương
cảm tác ngày như mờ niệm ước
lời buồn tạc vẽ được văn chương
sầu tình gợi tiếng lòng ao ước
trói ngặt linh hồn đoạ sắc hương
hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0



Buồn vẫn chờ tôi

Cuộn cứng ngừoi , nép vào gốc buồn ơi
Cảm ơn mi còn thương ta đơn độc
Bể trầm luân những lần ta tuột dốc
Chỉ có mi còn bồng bế ta thôi

Hình như niềm vui , ngủ quên ở phương trời
Hoa và gió lao xao.....từng biến động
Mỏng manh qua những vùng khu đồng trống
Cõng hồn ta........bắt bóng....thả mồi

Trăng về đi ,,, cho hồn ta tắm gội
Những bợn nhơ cằn cỗi...tối tăm
Tôi muốn đi , đi về nơi.......xa lắm
Buồn vẫn yên, lặng đắm........chờ tôi!!!



R






từ đất buồn ươm



từ chai cứng khi buồn đang bám rễ
mầm bâng khuâng chợt sáng chút mông lung
trăng mỏng manh bơi trên sóng vô cùng
lời khẩn khoản một tiếng run đơn độc

tàn mùa đông gió thở phà biển rộng
chút tình yêu hoa từ đất chui ra
ồ trần gian đây mạch sống của ta
hoa điểm trang chút mầu tô viền mắt

bướm vương lên nỗi buồn như gắn chặt
chẳng hẹn hò và tình đó phôi phai
trong mưa đêm hoa xướt mướt giọt dài
đời tục lụy trong bình minh rã cánh

ta nghe thấy tiếng lòng em sóng sánh
bước ra sân đêm vẫn đượm thinh không
vốc chút trăng đang trên nước bềnh bồng
tim hoa vỡ máu ngừng linh hồn lạc

bâng khuâng tựa đợi chờ dòng mây bạc
chim mang theo đánh rớt giữa mưa đêm
trong ngàn ngày chờ , mong , đợi giữa thềm
lòng quyến luyến quyện sương vào hơi thở






hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0
từ đất buồn ươm
bướm vương lên nỗi buồn như gắn chặt
chẳng hẹn hò và tình đó phôi phai
trong mưa đêm hoa xướt mướt giọt dài
đời tục lụy trong bình minh rã cánh

ta nghe thấy tiếng lòng em sóng sánh
bước ra sân đêm vẫn đượm thinh không
vốc chút trăng đang trên nước bềnh bồng
tim hoa vỡ máu ngừng linh hồn lạc


Tìm đâu

Bướm nhìn hoa chừng như xơ xác
Trăng kiêu sa dát bạc...đâu rồi?!
Tiếng lòng nào từ đấy....cũng thôi
Chẳng trỗi nữa đàn rơi....thi rớt

Đêm với đêm..hồn ta yếu ớt
Ánh mắt sâu...chơn chất nơi nào
Lá vàng rơi...chạm.....vạt thu chao
Rừng hoa cúc thức thao....đợi nắng

Buổi bình minh vừa lên ,yên ắng
Nắng chưa về...nắng trốn ở đâu
Hết mùa thu chưa hết gánh sầu
Tâm tư lưu thủy...ánh trăng cao...


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: BĂNG NGUYỆT



Tìm đâu

Bướm nhìn hoa chừng như xơ xác
Trăng kiêu sa dát bạc...đâu rồi?!
Tiếng lòng nào từ đấy....cũng thôi
Chẳng trỗi nữa đàn rơi....thi rớt

Đêm với đêm..hồn ta yếu ớt
Ánh mắt sâu...chơn chất nơi nào
Lá vàng rơi...chạm.....vạt thu chao
Rừng hoa cúc thức thao....đợi nắng

Buổi bình minh vừa lên ,yên ắng
Nắng chưa về...nắng trốn ở đâu
Hết mùa thu chưa hết gánh sầu
Tâm tư lưu thủy...ánh trăng cao...







            buồn đã cũ bập bùng trong đêm mới
            lời trăng thanh đang cao vút hòai nghi
            trong mộ sầu xương nằm cạnh sầu thi
            đau răng rắc đợi chờ lời nguyện cũ



hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0






            vài câu kinh dịch




            không có em trong đời ta không biết
            đến ngọc ngà giá trị của trần gian

            như bài nhạc không lời bay trong gió
            ta đâu cần âm hưởng nối tiếp theo

            nhưng sao mắt không hiểu điều tận cùng sâu thẳm
            mà chỉ nhìn được lớp áo bên ngoài

            phải chăng em gọi là giá trị của tình yêu
            là lúc ta mù lòa thả nổi xuôi tay

            không có em dần dà ta cũng chết
            thôi một lần vì thượng đế trong ta

            tung phấn hương ta đâu đợi giờ đơm trái
            buổi sáng ngày ta đâu luyến cơn mê

            việc đã xong ta dừng tay cuốc bẩm
            nhưng mặt trời vẫn loang loáng trên đầu



            ..........







hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0





          vô thường





          lạc nhau đãng khói chiều thưa
          buồn đâu một chốc mịt mưa quan hà
          cũng vì một bóng kiêu sa
          chân đi chẳng nỡ là đà ảo quyên

          đứng trên khoang chật lòng thuyền
          trôi ngang bến đục nợ duyên chìm dần
          bên ni bên nớ sống ngân
          khóc mưa ngàn kiếp một lần gẫy ngang

          ghì mây che gió phũ phàng
          khói bay phủ mộ chiều vàng hoa phai
          kén sâu chớp một cánh ngài
          đêm đen chớp một lạc lòai giọt mưa







hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-24 21:34:13sóng trăng>
Trích đoạn: phuphiem

khéo là


nhân danh tòa án lương tâm
ta lau giọt lệ trầm ngâm lưng tròng

sóng đời quanh chỉ muỗi mòng
sóng lòng nhẹ gợn thân còng xuôi tay

thôi thu thuyền ta bơi về bến nghé
thả độ chài tôm cá sống mỗi hôm
nếu có buồn đành ngồi xổm ca nôm
không mua bán không ván cờ miểng bạc





đời sấp ngửa hỏi sao không chán
nổi trôi ngang mây nước chéo nghiêng
kéo giềng mối đếm bao nhiêu mồi buộc
giữa khoang thuyền lênh láng gió thơ nôm

xuôi tay theo sóng bập bồng
nhẹ tênh một cõi bụi hồng máu tuôn

tình đem câu lấy giọt buồn
hơi sương thấm nhạt cuối nguồn loang loang

mênh mông gió bạt trăng ngàn
vèo nghe tiếng nhạn cuối đàng gọi nhau

dạt dào nửa hạt mưa ngâu
rơi vào trong áo ướt mầu thiên thu

ai tô sương xám mịt mù
xé mây lạnh ngắt tiếng hò sang sông

ngày mai có kẻ theo chồng
dấu trong yếm thắm tấm lòng đã chôn



Đăng nhập để trả lời
0
hmmmmm !! chùi ui thơ mọi người dễ thương và hay quá độ .... nhưng mấy hôm nay chạy phờ râu không trả lời được ai hết .... chịu ghi sổ vài bữa nha pa` con ... gượng gạo post mấy bài thơ cũ ; chắc đêm mai hy vọng viết được hihihihihi
hmmmmmm sóng trăng nè .... thơ quen quá đi ... có phải ai quen mặc áo mới hông ;-)))))))))))


khi chớp vàng vừa tắt



trong khẩn thiết máu tôi sông độc dược
hóa thành trăm hay ngàn tiếng kêu gào
chợt vô duyên vị đắng vỡ ra sao
hòa nguy cấp thời gian vào nọc rắn


trôi loạng choạng vào sông sao biển cát
nằm van xin cho được chết chiêm bao
gom đau thương vào buồng tim cuống phổi
dẫu bao nhiêu cũng bình thản cuối cùng


tôi ghét tôi như những ngày tuổi nhỏ
ngồi bâng khuâng chờ đợi giấc mơ đầu
nhưng ký ức không bao giờ cho phép
đường thiên đường một lối một lần qua


dấu trở về cuống rốn vẫn chưa nhòa
nhưng kháng cự sao giấc đam mê cuốn
trở về đâu góc bụi mất bóng hoa
qua khung cửa kinh hoàng thò tay gõ


một góc tường nằm đổ muỗng linh hồn
vết đang tấy chỉ dẫn đường sự chết
khác lạ gì tôi chờ đợi từ lâu
người hàng xóm đợi đưa tôi vĩnh cửu


một linh hồn , không ! một ánh sao rơi
ngày dập dồn nào Thìn Tỵ Ngọ Mùi
tôi vẫn đợi những buổi chiều đang tới
ngồi ở đây hòn đá với mặt trời


một buổi chiều rồi một lần chiều nữa
chợt hòang hôn đuổi kịp đáy mắt tôi




hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0




đi dần vào quên





sờ vết thương gã mù buồn ngày trước
trộm bóng hình em lộng lẫy lược gương
thôi mất rồi vương vất chỉ mùi hương
buông tay ném tình nhau vào vực tối

nghe nỗi niềm chợt phiền như câu nói
điếu thuốc buồn khói cuộn lẫn sương đêm
tạ từ nhau đừng làm đớn đau thêm
lẳng lặng ngồi nghe lời quen mệt mỏi

tay chia kẽ hạt mưa đầy cơn đói
rớt bóng hình chìm vào cõi oan hồn
nhạt lòng ta môi phun vội nụ hôn
mang kỷ niệm đậu trên lưng vết mủ

nỗi buồn thế chúa cười từ khi cũ
lẫn vaò đau còn đọng chút nhân từ
ta ngước lên vạn vật vẫn vô tư
choàng ôm lấy hơi thở buồn trách cứ

đi ngược lại khối sầu lan rễ đất
đâm thật sâu tim nhỏ máu vào đêm
vải liệm ta may áo cưới trên thềm
thần tượng đổ ... cả trời muôn tiếng khóc

như cô độc mang linh hồn châu ngọc
đỉnh địa cầu em giết lạnh tình ta
chim bay ngang cho gửi nốt hồn hoa
thương tiếng hát đang chìm vào biển cả

không khẩn khỏan tim thôi không che đậy
xuôi theo trời ta ngược hướng vỉa hè
chẳng còn gì ngăn lại được khắt khe
ngồi thụp xuống nỗi buồn mưa xuống nước






hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0




âm mộ trầm





ngày chưa từng những bình an thiêng tịnh
tiếng mộ đào sao lạnh lẽo tai nhau
nửa đêm cầu chuông gõ nhẹ vẫn lâu
tình đau đớn dù nửa lời chẩy máu

ai cầu hồn tiếng rề rà vỡ tối
gió trúc khua xước đứt mấy tơ chùng
trong kiên nhẫn ta chờ em uống máu
mỗi sáng đêm đều đặn phím nhịp cung

ta còn ta , còn ta trong hơi thở
nhưng trót yêu nên đã tặng mảnh hồn
rồi ngầy ngật bước đi trong thương nhớ
dù biết rằng em độ lượng đem chôn

rồi khoảnh khắc trong mảnh vườn thế giới
bao tâm thần nằm chết gục chiêm bao
ta vẫn ngủ trong mộ sầu thế kỷ
thơ trong ta nằm chết trước hôm nào

bao cánh bướm chui ra khua rất nhẹ
tiếng chập chờn của mùa mới ai tình
giọt nước rỏ ánh lên xuân nắng mới
em mở choàng đẩy ta khỏi u linh

có những lúc dường như ta cũng hiểu
khi quay đi thì dẫu có cũng không
tuy ngần ngại nhưng vẫn hôn em đó
để lỡ mà tình mình ái ân sâu

ta giống như đưa tay hái mây sầu
trên đỉnh núi nơi ta ngồi quạnh quẽ
ngón thì thưa chẳng biết gió thổi đâu
chỉ thấy lạnh phải chăng mình bóng quế

ta tháo áo đắp lên lòng băng tuyết
để biết đâu giữ ấm được tim người
dù vẫn yêu nhưng lẻ loi khắc nghiệt
theo chờ mong vun lên xoá tiếng cười





hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-26 05:33:42Huyền Băng>



yết đế





mùa hoa nở đó lúc Xuân phân
còn ta quên sạch tiếng cố nhân
bước qua lạch nước sương hư ảo
chùm xuống phủ chân xoá hồng trần



mùa đã giao mùa trên lục địa
hoa nhan nắng chiếu nở công khai
nở trong ngày vắng thèm người hái
đó đây thúc đẩy lú cuống dài
lúc tình nước mật dâng cuồng lũ
Xuân áo mầu xanh cây khoác ngoài
phân biệt gì nắng chói trần ai



còn thương hay giận cái lòng sầu
ta bứt tóc ta dẫm đến đau
quên rung đàn nhớ ngồi trầm mặc
sạch lá mùa thu giữa nắng mầu
tiếng nước cười đều trong lòng nắng
cố chim chen chúc đói miếng sâu
nhân duyên phượng đỏ rực chỗ đầu



bước chân về chỗ quán hàng đau
qua lòng bến đó ai cười nhau
lạch cạch như tình cờ mà gặp
nước lăn như thể góp dăm câu
sương trần gian đó không quanh quẩn
hư ôm lấy thực đảo sắc mầu
ảo trong tình muộn vuốt đôi câu



chùm tận cõi buồn đau quen thuộc
xuống chán tìm nhau nhỏ rưng rưng
phủ ngang cái chỗ ngồi quen thuộc
chân thực lan đầy cái mồ hoang
xoá nhang trong thế hương một bát
hồng chẩy khỏi tim hóa tím bầm
trần đời điểm xuống gầy xương thịt



yết đế một câu bước qua cầu







hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-26 02:48:57sóng trăng>

Trích đoạn: phuphiem




yết đế







yết đế một câu bước qua cầu





Cầu bao nhiêu nhịp cõng sầu bâp bênh

Tang tình tang tính tênh tênh
Ba la yết đế thênh thênh cõi sầu

“Gone! Gone!” còn chút gì đâu
Bồ đề bát nhã sắc màu vô minh

Cầu treo mấy nhịp gập ghềnh
Qua cầu lại bước lềnh đênh xuống đời

Hay là ngả nón trông trời
Giữa cầu thong thả hát lời gió bay

Tang tình tang tính say say
Cầu đời lắc lỉu chẳng ai qua cùng

Tang tình tang cõi mông lung
Ba la yết đế - sắc cùng trắng tinh

Tát bà ha … niệm tuyệt tình
Bồ đề bát nhã tâm kinh nhiệm mầu

Yết đế! Yết đế! qua cầu...
Cầu bao nhiêu nhịp mà sầu bấp bênh!




Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: sóng trăng






Cầu bao nhiêu nhịp cõng sầu bâp bênh

Tang tình tang tính tênh tênh
Ba la yết đế thênh thênh cõi sầu

“Gone! Gone!” còn chút gì đâu
Bồ đề bát nhã sắc màu vô minh

Cầu treo mấy nhịp gập ghềnh
Qua cầu lại bước lềnh đênh xuống đời

Hay là ngả nón trông trời
Giữa cầu thong thả hát lời gió bay

Tang tình tang tính say say
Cầu đời lắc lỉu chẳng ai qua cùng

Tang tình tang cõi mông lung
Ba la yết đế - sắc cùng trắng tinh

Tát bà ha … niệm tuyệt tình
Bồ đề bát nhã tâm kinh nhiệm mầu

Yết đế! Yết đế! qua cầu...
Cầu bao nhiêu nhịp mà sầu bấp bênh!










thần tiên có phải trích tiên
say trong một buổi đảo điên giữa trời

còn ta khoảnh khắc cơ ngơi
ôm em kín áo thơ lơi bướm về

giăng cho kín cánh oan thề
tần ngần em tháo xiêm kề cận đau

vài ngày cũng đủ đời nhau
nếu còn oan trái cỏ lau nhắc người



nhoè trong mực nét đa tình
viết câu thơ cổ bóng hình cuả trăng

ngàn sao tìm hội hoa đăng
hương trong cơn gió tình giăng sóng đầy

tin nhau dù biết ngất ngây
dưng cơn hương lửa một say ngật hồn

trống ngang gõ tiếng bồn chồn
giọng sầu kỳ nữ thắt chôn canh dài




nếu còn đó mực tô lên thơ trắng
khơi mông lung vẽ một ánh sao sâu
chuyện ngàn sau xin hãy để cơn đau
nằm phơi xác trên đời tình diễm tuyệt



hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0



Trích đoạn: phuphiem




nếu còn đó mực tô lên thơ trắng
khơi mông lung vẽ một ánh sao sâu
chuyện ngàn sau xin hãy để cơn đau
nằm phơi xác trên đời tình diễm tuyệt





tuyệt diễm tình đời phơi phới xác
ngàn sau đang dấy động niềm đau
ánh sao sáng ngời ngời đêm cổ tích
mực thiền sư đổ trắng xóa tranh sầu


chữ gieo xuống im lìm mầu mực
ý bay lên ảo thực qua hồn

tưởng ai nghe tiếng vô ngôn
thoảng trong bốn biển bồn chồn âm thanh

gió lay lay động tơ mành
giật mình tâm nhện tan tành mối tơ

ánh trăng sóng sánh ơ thờ
ngàn xưa trăng vẫn khuất mờ sau mây

nắng đêm khéo rực cuối ngày
lung linh phù phiếm tỉnh say mộng hờ

thôi thì hãy cứ giả mơ
tìm trong sương huyễn khúc chờ đợi hoang





Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: sóng trăng



tuyệt diễm tình đời phơi phới xác
ngàn sau đang dấy động niềm đau
ánh sao sáng ngời ngời đêm cổ tích
mực thiền sư đổ trắng xóa tranh sầu


chữ gieo xuống im lìm mầu mực
ý bay lên ảo thực qua hồn

tưởng ai nghe tiếng vô ngôn
thoảng trong bốn biển bồn chồn âm thanh

gió lay lay động tơ mành
giật mình tâm nhện tan tành mối tơ

ánh trăng sóng sánh ơ thờ
ngàn xưa trăng vẫn khuất mờ sau mây

nắng đêm khéo rực cuối ngày
lung linh phù phiếm tỉnh say mộng hờ

thôi thì hãy cứ giả mơ
tìm trong sương huyễn khúc chờ đợi hoang







chới với nắng trời buồn thò móng bấu
chẳng ngaị ngần đêm nuốt chửng nhân gian
trên vàng phai ta kéo bóng chiều tàn
buồn đang nhận dĩ vãng vào mầu nắng

tiếng mật khải chưa khô nét mực
tình giai nhân đã cấu toạc hồn
ngẩn ngơ bên cõi thơ môn
nhịp tim đập loạn lòng bồn chồn say

em qua thả gió trôi đây
sát na còn đọng ta xây xát hồn

trói nhau bằng nỗi vô ngôn
ta dâng tinh tú môi hôn ngang trời

ngân hà có giọt lệ rơi
vào trong huyễn khúc làm tơi tả người



hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-07 05:50:32James Carlos>
quote:

Trích đoạn: James Carlos

CÓ MỘT LẦN

Cuộc đời này sao luôn là ngang trái
Chuyện tình duyên gãy gánh giữa đàng
Để mãi nhớ có một lần mãi nhớ
Khắc sâu vào kí ức bao năm

Em đến đó có một lần em đến
Em cho tôi tận hưởng phút đắm say
Rồi có một lần em đi mãi
Chẳng quay về tôi cứ mãi ngẩn ngơ

Và thế đã có một lần tôi khóc
Có một lần buồn tím cả không gian
Có một lần một lần thôi tự nhủ
Chẳng bao giờ sẽ có lần thứ hai





tình lụy gây thành gió sắc hương
ai đêm phấn dạ trải muôn phương
trăng treo đẫm khói trời lưu luyến
gió đẩy mờ mây cảnh tụ sương
cảm tác ngày như mờ niệm ước
lời buồn tạc vẽ được văn chương
sầu tình gợi tiếng lòng ao ước
trói ngặt linh hồn đoạ sắc hương



Ngàn năm một chữ tình

Tình vẫn thế muôn đời tình vẫn thế
Vẫn cho người bao nhêiu nỗi luyến thương
Vẫn cho ta bao nhiêu nỗi khôn lường
Vẫn như thế muôn đời tình vẫn thế

Từ cổ đến hôm nay tình đã
Bao nhiêu lần tình chia rẽ ái ân
Tính còn hay tình mất bao lần
Tình vẫn thế cho yêu cho giận
Thơ họa James Jee
Showroom nhạc Hoa
Những font chữ tuyệt vời
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: James Carlos

Tình vẫn thế muôn đời tình vẫn thế
Vẫn cho người bao nhiêu nỗi luyến thương
Vẫn cho ta bao nhiêu nỗi khôn lường
Vẫn như thế muôn đời tình vẫn thế

Từ cổ đến hôm nay tình đã
Bao nhiêu lần tình chia rẽ ái ân
Tính còn hay tình mất bao lần
Tình vẫn thế cho yêu cho giận





chủng tử gieo duyên lao xao hóa nghiệp
một trần gian tình vướng lối đi về
anh hùng ca không thóat nổi giấc mê
dừng biên giới vì nụ cười trôi nổi

đã dặn lòng thế gian là hình bóng
cõi nhân trầm không say đắm tình nhân
nhưng chiêm bao thuyền đắm một đôi lần
khi về đến bão tình còn khắc dấu









hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0





          nấc




          cành bông cành bông sen
          hoa chưa nở đã quen
          im lặng như là nước
          nước chẩy có nhớ sen

          cái nhuỵ cái nhuỵ hoa
          đang trong gió như là
          đăm chiêu tình ong mật
          không ai vẫn mở ra

          cái lòng cái lòng nhau
          đang chờ đợi hoa cau
          nở ra là tìm đến
          gửi nhau tiếng bạc đầu

          thời gian tiếng thời gian
          đang ve vuốt dung nhan
          bỗng thành tay ma quỷ
          hoa chưa nở đã tàn

          cành bông cành bông sen
          ...




hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0
.
























Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 » »»