📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thương một mùa trăng

624 trả lời, 75.276 lượt xem — Trang 12 / 21
Đèo Hải Vân
 
 
 
Bên núi lưng đèo, bên biển sâu
Lững lờ sương phủ đỉnh non cao
Nước xanh soi bóng vầng mây bạc
Khung trắng in hình cánh hải âu
Từng đợt quanh co xa mấy nữa ?
Chân triền khúc khuỷu chậm bao lâu
Gió rít cheo leo trên vực thẩm
Xuyên ngang đất nước vĩ sơn đầu
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Vẳng tiếng xưa
 
 
Đây mưa tầm tả kéo mây sầu
Ấm lạnh qua rồi với bể dâu
Bờ dậu mồng tơi in bóng Mẹ
Ngọn dừa lất phất nay còn đâu ?
*
Hoa cau khóm trúc ngọn tre già
Thương lắm mái nhà vẳng tiếng xưa
Hoài tưởng mơ màng đời đất khách
Ngọt ngào hoa bưởi tỏa hương đưa
*
Khói lam phủ cuộn mãi dần trôi
Nửa mảnh trăng quê rọi cuộc đời
Bóng ngựa dù mang hình ảnh cũ
Thu còn nhớ mãi lá vàng rơi
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Chúc Năm mới Kỷ Sửu
(Mến tặng TH Đông Hương)
 
 
 
 
Đã qua mấy ngày bên thềm xuân mới
Từ Bordeaux thân chúc bạn miền xa
Tờ giấy trắng vài vần vui kính gởi
Mùa cúc mai nở rộ cánh hoa ngà
 
Chúc rực rỡ như cánh hoa phượng vĩ
Quí gia đường luôn thắm vị ngọt ngào
Suốt lịch Sửu đầy muôn màu Xuân Kỷ
Ngàn tia vàng kim tuyến kết hàng sao
 
Tháng đông đây nhớ đào mùa Xuân cũ
Sống giản đơn hoài lắm ngả phố phường
Bánh mứt sen trà…dừa tươi đu đủ
Nến lúc giao thừa  tưởng nhớ vấn vương
 
Đây vắng vẻ đêm trường im phăng phắc
Gió lay cành như chúc kẻ ly hương
Tiếng côn trùng rỉ tai dường reo đón
Năm Kỷ Sửu mong toàn vẹn an khương
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Gởi em


Vì em nặng nợ tình thơ
Tìm lời tâm sự thẫn thờ nguồn xuân
Lá vàng bay lả xa gần
Mong về cội cũ dặm ngàn ước mong
Là em viết gởi phải không?
Cảm thông phận mỏng bên song quê nhà
Gió đưa cành trúc la đà
Nhớ người năm trước qua phà viếng thăm


Đặng Xuân Linh
 
Đăng nhập để trả lời
0
Truyện thơ tóm tắt 
" Nàng ái cơ trong chậu úp " của bà Mộng Tuyết

Đặng Xuân Linh


Truyện rằng họ Mạc ở Đài Loan
Hận Mãn trốn đi ẩn lánh nàn
Nương náo Hà Tiên khai khẩn đất
Tạo nên tiểu quốc, một giang san

Nguyễn Nghi* tránh lọan, vợ qua đời
Để lại con thơ tuổi đủ mười
Rồi đến Hà Tiên nuôi trẻ dại
Thơ Nôm sành sõi..., Mạc công mời

Thời gian thắm thóat tựa thoi đưa
Mạc Cửu tung hoành của thuở xưa
Truyền lịnh tử hoàng là Mạc Tứ **
Dạy khuyên quyền nắm, phải chăm lo

Bao lời nhắc nhở chuyện trùng hưng
No đói dân lành phải mến chung
Nên chớ lãng xao xương máu đổ
Thiên thu Mạc Cửu biệt muôn trùng

Hà Tiên sự nghiệp võ, văn chương
Đề tạo ông cha dấu kỷ cương
Văn tế ghi câu công đức rạng
Muôn đời ca tụng Mạc khai trương
 
 
Đặng Xuân Linh
 Xin quý vị nhớ đón xem phần tiếp kỳ tới
Đăng nhập để trả lời
0
Nàng ái cơ trong chậu úp-Phần 2
của bà Mộng Tuyết


Đặng Xuân Linh



Thiên Tích lo lường khôn xiết kể
Mở hoa đăng hội, lập Chiêu anh
Anh tài thao lược tìm dung nạp
Ông giỏi thơ Nôm, chữ Hán sành

Ngày hội hoa đăng thật rộn ràng 
Nho sinh thi thố cả tài năng
Có chàng nhỏ nhắn thanh thanh dáng
Cất tiếng oanh vàng, thánh thót ngâm

Mạc Tứ quay nhìn, không chớp mắt
Khen hay, nhìn thẳng, mắt mi thanh
Tía tai mặt đỏ lùi dần bước
Ông dõi nhìn theo luyến mến tình

Thư sinh hỗ thẹn tạ từ lui
Thân phụ vội vàng khẫn khúc nôi
Vô lễ con thơ lời lếu láo
Mạc Hầu khoan khoái, - chỗ chiêu vui

Ông lục thơ văn Chiêu Anh các
Cho người gọi Nguyễn, ... sự chi sai
Hay là đắc tội đêm hoa hội
Suy nghĩ miên man tưởng đoán hoài


Đặng Xuân Linh
Còn tiếp: Xin quý vị nhớ đón xem Nàng Ái Cơ trong chậu úp kỳ tới
Đăng nhập để trả lời
0
Nàng Ái Cơ trong chậu úp-Phần 3


Đặng Xuân Linh


Ông kêu trai trẻ đến nơi đây...
Kinh sử Chiêu Anh có đủ đầy 
Thầm nghĩ con ta sao ở được
Và nhờ bạn tấu: "chẳng là trai"

Phù Cừ tên thực dám sai ngoa
Vừa ý Mạc gia thấy đúng là...
Ái thiếp vinh vang vua tiểu quốc
Cha nàng đành chịu lệnh ban ra

Xây Diệp Thúy lâu nơi biệt lập
Phù Cừ được rước đến cung tân
Ái cơ thơ phú thông rành vận
Yểu điệu, khoan thai, đẹp tuyệt trần

Một nơi yên tĩnh thật nên thơ
Hoa ngó, lá xanh nổi khắp hồ
Sen trắng đầy ao nơi " Ich...tạ"
Phù cừ Tây Vực ấy sen mơ

Mạc hầu khéo chọn tặng riêng bà
Tươi mát quanh năm bức dịu hòa
Màu tuyết tinh anh hương nhụy tỏa
Phù cừ mơn mởn tựa nhung hoa...


Đặng Xuân Linh
(Còn tiếp)
Đăng nhập để trả lời
0
Nàng Ái Cơ trong chậu úp-Phần 4



Phụ chống nước ngoài, bà họ Nguyễn 
Riêng tài thao lược tựa hùng anh
Phu nhân Thiên Tích, vua ban thưởng
Là "Hiến Túc nhất phẩm phu nhân"

Hiến Túc ý riêng duyệt đỉnh đồi
Xét xem mặt trận dễ thêm thôi
Chờ hoài không thấy ông Đô Đốc
Bà nghĩ bên Cừ việc bỏ trôi

Phu nhân diễn võ, ý do bà
Nơi núi Ngũ Hành dễ kiểm tra
Rồi gọi con trai đi thỉnh Bố
Ra xem tập trận bởi đương gia

Mạc hầu đã đến đăng đàn kiểm
Bà vội về thành, thấm giọt ngâu
Chẳng biết Phù Cừ ai bắt nhốt
Tối om chậu úp biết đường đâu?

Bỗng nhiên trời nổi cơn giông gió
Thoáng mạnh rồi qua một loạt thôi
Từng đợt mưa ào như sóng dội
Mạc hầu trở lại mé thành coi

Đặng Xuân Linh

(Còn tiếp)
Đăng nhập để trả lời
0
Nàng Ái Cơ trong chậu úp-Phần 5


Đặng Xuân Linh


Chậu to "Xích Bích" sao còn úp
Nhìn đám nữ binh đứng lặng run
Ngó phía chậu to lòng thấp thỏm
Ông hô mau dỡ kẻo mưa ngưng

Để hứng giọt mưa giữa đất trời
Lâu rồi nắng hạn nước lần vơi
Trời trong sao trở màu u ám
Thời tiết lạ lùng, sắm chớp khơi

Nào hay cứu được ái cơ hiền
Bầm tím xác thân, mắt nhắm nghiền
Thoi thóp gần như hơi sắp cạn
Nước mưa xối mặt tỉnh tâm liền

Bất ngờ trời đổi gió mưa ngâu
May gặp tướng công trở bước vào
Sống chết đời người trong phút chốc
Nay còn tại thế,... " thiếp xin tâu"

-Ái cơ an phận chí tâm tu
-Hôm sớm câu kinh, đuốc huệ từ
-Triết lý Phật môn hầu giải thoát...
-Cõi trần thôi hết tiếng Phù Cừ



Đặng Xuân Linh
Còn tiếp
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-24 17:55:58Dang Xuan Linh>
Nàng Ái Cơ trong chậu úp-Phần 6

Đặng Xuân Linh



" Phù Dung Am Tự " chữ luôn còn
Số kiếp thoát rồi nạn tuổi son
Người ngọc trời thương nên sống sót
Tay chuông, tay mõ, tuổi xuân mòn

Ngày ngày Đô Đốc đứng trên đồi
Sư nữ dâng hương chếch mảnh đời
Thấy dáng trên cao ai lặng lẽ
Lén nhìn bóng nhỏ tận tim côi

Nhớ người Diệp Thúy đổi vần thơ
Kề cận mà xa tựa dặm mờ
Len lén nhìn ai, ai lẩn trốn
Tim lòng rạng nứt khúc vương tơ

Ghen sao ghen lạ đời chưa có
Cũng phận hồng nhan chốn đọa đày
Thê thiếp ngày xưa người đã vậy
Làm chi tiếng ác chuốc năm dài...

" Khổ thay một chữ ấy 'ghen' tương
Vàng đá chưa phai, hỡi bạn đường
Thơ phú thôi trao niềm luyến ái
Còn chăng tiểu quốc, với dân thương ". !

Đặng Xuân Linh
Bordeaux 06-08-2004
* Nguyễn Nghi : Cha của Phù Cừ
** Mạc Thiên Tích- Đô Đốc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-25 16:21:18Dang Xuan Linh>
Nàng Ái Cơ trong chậu úp của bà Mộng Tuyết  được Đặng Xuân Linh diễn tả bằng thơ Toàn truyện.
 
 
" Nàng ái cơ trong chậu úp " của bà Mộng Tuyết
Đặng Xuân Linh


Truyện rằng họ Mạc ở Đài Loan
Hận Mãn trốn đi ẩn lánh nàn
Nương náo Hà Tiên khai khẩn đất
Tạo nên tiểu quốc, một giang san

Nguyễn Nghi* tránh lọan, vợ qua đời
Để lại con thơ tuổi đủ mười
Rồi đến Hà Tiên nuôi trẻ dại
Thơ Nôm sành sõi..., Mạc công mời

Thời gian thắm thóat tựa thoi đưa
Mạc Cửu tung hoành của thuở xưa
Truyền lịnh tử hoàng là Mạc Tứ **
Dạy khuyên quyền nắm, phải chăm lo

Bao lời nhắc nhở chuyện trùng hưng
No đói dân lành phải mến chung
Nên chớ lãng xao xương máu đổ
Thiên thu Mạc Cửu biệt muôn trùng

Hà Tiên sự nghiệp võ, văn chương
Đề tạo ông cha dấu kỷ cương
Văn tế ghi câu công đức rạng
Muôn đời ca tụng Mạc khai trương

Thiên Tích lo lường khôn xiết kể
Mở hoa đăng hội, lập Chiêu anh
Anh tài thao lược tìm dung nạp
Ông giỏi thơ Nôm, chữ Hán sành

Ngày hội hoa đăng thật rộn ràng 
Nho sinh thi thố cả tài năng
Có chàng nhỏ nhắn thanh thanh dáng
Cất tiếng oanh vàng, thánh thót ngâm

Mạc Tứ quay nhìn, không chớp mắt
Khen hay, nhìn thẳng, mắt mi thanh
Tía tai mặt đỏ lùi dần bước
Ông dõi nhìn theo luyến mến tình

Thư sinh hỗ thẹn tạ từ lui
Thân phụ vội vàng khẫn khúc nôi
Vô lễ con thơ lời lếu láo
Mạc Hầu khoan khoái, - chỗ chiêu vui

Ông lục thơ văn Chiêu Anh các
Cho người gọi Nguyễn, ... sự chi sai
Hay là đắc tội đêm hoa hội
Suy nghĩ miên man tưởng đoán hoài

Ông kêu trai trẻ đến nơi đây...
Kinh sử Chiêu Anh có đủ đầy 
Thầm nghĩ con ta sao ở được
Và nhờ bạn tấu: "chẳng là trai"

Phù Cừ tên thực dám sai ngoa
Vừa ý Mạc gia thấy đúng là...
Ái thiếp vinh vang vua tiểu quốc
Cha nàng đành chịu lệnh ban ra

Xây Diệp Thúy lâu nơi biệt lập
Phù Cừ được rước đến cung tân
Ái cơ thơ phú thông rành vận
Yểu điệu, khoan thai, đẹp tuyệt trần

Một nơi yên tĩnh thật nên thơ
Hoa ngó, lá xanh nổi khắp hồ
Sen trắng đầy ao nơi " Ich...tạ"
Phù cừ Tây Vực ấy sen mơ

Mạc hầu khéo chọn tặng riêng bà
Tươi mát quanh năm bức dịu hòa
Màu tuyết tinh anh hương nhụy tỏa
Phù cừ mơn mởn tựa nhung hoa...

Phụ chống nước ngoài, bà họ Nguyễn 
Riêng tài thao lược tựa hùng anh
Phu nhân Thiên Tích, vua ban thưởng
Là "Hiến Túc nhất phẩm phu nhân"

Hiến Túc ý riêng duyệt đỉnh đồi
Xét xem mặt trận dễ thêm thôi
Chờ hoài không thấy ông Đô Đốc
Bà nghĩ bên Cừ việc bỏ trôi

Phu nhân diễn võ, ý do bà
Nơi núi Ngũ Hành dễ kiểm tra
Rồi gọi con trai đi thỉnh Bố
Ra xem tập trận bởi đương gia

Mạc hầu đã đến đăng đàn kiểm
Bà vội về thành, thấm giọt ngâu
Chẳng biết Phù Cừ ai bắt nhốt
Tối om chậu úp biết đường đâu?

Bỗng nhiên trời nổi cơn giông gió
Thoáng mạnh rồi qua một loạt thôi
Từng đợt mưa ào như sóng dội
Mạc hầu trở lại mé thành coi

Chậu to "Xích Bích" sao còn úp
Nhìn đám nữ binh đứng lặng run
Ngó phía chậu to lòng thấp thỏm
Ông hô mau dỡ kẻo mưa ngưng

Để hứng giọt mưa giữa đất trời
Lâu rồi nắng hạn nước lần vơi
Trời trong sao trở màu u ám
Thời tiết lạ lùng, sắm chớp khơi

Nào hay cứu được ái cơ hiền
Bầm tím xác thân, mắt nhắm nghiền
Thoi thóp gần như hơi sắp cạn
Nước mưa xối mặt tỉnh tâm liền

Bất ngờ trời đổi gió mưa ngâu
May gặp tướng công trở bước vào
Sống chết đời người trong phút chốc
Nay còn tại thế,... " thiếp xin tâu"

-Ái cơ an phận chí tâm tu
-Hôm sớm câu kinh, đuốc huệ từ
-Triết lý Phật môn hầu giải thoát...
-Cõi trần thôi hết tiếng Phù Cừ

" Phù Dung Am Tự " chữ luôn còn
Số kiếp thoát rồi nạn tuổi son
Người ngọc trời thương nên sống sót
Tay chuông, tay mõ, tuổi xuân mòn

Ngày ngày Đô Đốc đứng trên đồi
Sư nữ dâng hương chếch mảnh đời
Thấy dáng trên cao ai lặng lẽ
Lén nhìn bóng nhỏ tận tim côi

Nhớ người Diệp Thúy đổi vần thơ
Kề cận mà xa tựa dặm mờ
Len lén nhìn ai, ai lẩn trốn
Tim lòng rạng nứt khúc vương tơ

Ghen sao ghen lạ đời chưa có
Cũng phận hồng nhan chốn đọa đày
Thê thiếp ngày xưa người đã vậy
Làm chi tiếng ác chuốc năm dài...

" Khổ thay một chữ ấy 'ghen' tương
Vàng đá chưa phai, hỡi bạn đường
Thơ phú thôi trao niềm luyến ái
Còn chăng tiểu quốc, với dân thương ". !


Đặng Xuân Linh
Bordeaux 06-08-2004
* Nguyễn Nghi : Cha của Phù Cừ
** Mạc Thiên Tích- Đô Đốc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-03-05 10:40:55Dang Xuan Linh>
Chúa Chổm tức là vua Lê Trang Tông (1533-1548), húy là Ninh, lại có tên nữa là Huyền. Ông là con của vua Lê Chiêu Tông, cháu xa đời của Thánh Tông, mẹ là Phạm Thị Ngọc Quỳnh người Ngọc Lạc, Thanh Hóa. Khi Đăng Dung bức Chiêu Tông về kinh thì Duy Ninh chạy về Thanh Hóa, mới 11 tuổi, được Lê Quán ẳm chạy sang Ai Lao, đổi tên là Huyền. Lúc đó, tướng cũ là Chiêu Huân công Nguyễn Kim mật mưu khôi phục, sai Trịnh Duy Thuần cùng Trịnh Duy Sản triệu tập thần dân cũ, đón Duy Ninh lập lên làm vua, bấy giờ 19 tuổi.
(Trích Các triều đại Việt Nam, của Quỳnh Cư-Đỗ Đức Hùng)

Chúa Chổm (Phần 1)
Trích trong truyện cổ Việt Nam

Đặng Xuân Linh


Thời Lê có Mạc Đăng Dung
Chuyên lòng định cướp cữu trùng, lập phe
Trong triều phản nghịch, vua nghe
Không làm gì được, bao che thân vàng

Một hôm Ngài phải đào vong
Rồi sau bị bắt mưa dông khơi màu
Ngày ngày lính gát cửa rào
Vua ngồi trong góc buồn sao sơn hà

Có cô bán rượu thường qua
Bán cho lính gát lê la mỏi mòn
Vài chung cho ấm lòng son
Kẽo vua mà trốn bị đòn nát thân

Lân la ả hỏi vài phân
Về ông trong góc phòng gần bên kia
Trả lời, lính chỉ ông kìa ?
Vua Lê bị bắt xa lìa hoàng cung

Giam cầm do Mạc Đăng Dung
Biết là vua chúa, bà dùng rượu mê
Cất ngon một tỉnh hồn tê
Lính hầu uống phải ngủ nghê say mèm

Lấy chìa khóa lính mở khoen
Vào trong cùng nhúm khói lên lửa hồng
Ái ân trong chốn ngục trung
Một lần tình tự kết nồng tương lai
.................

Đặng Xuân Linh
Còn tiếp, mời quý vị đón đọc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-03-05 10:49:04Dang Xuan Linh>
Chúa Chổm 2
Trích trong truyện cổ Việt Nam


Đặng Xuân Linh



Tháng qua bà biết thọ thai
Cho vua rõ nỗi sự nầy ... ngày mai
Vua đưa ngọc ấn của ngài
Đã lâu dấu kỷ, hôm nay trao vì

Biết rằng khó thoát tử kỳ
Nên trao ấn ngọc bảo trì về sau
Sinh trai thì trả thù cha
Ít lâu toàn cả hoàng gia về trời

Công nương, thái tử cả đời
Phi tần, Hoàng hậu cũng rời thế gian
Hay tin bà trốn xa làng
Tìm nơi sinh sống chu toàn ấu nhi

Mạc đà chiếm hẵn ngôi trời
Làm vua Đại Việt chiều mơi thỏa lòng
Cô hàng rượu thóat xa vòng
Đến ngày nở nhụy khai lòng là trai

Thời gian thắm thóat tháng ngày
Bé tên là Chổm gọi ngay ấy là
Lớn lên sáng suốt, nghịch đùa
Nhưng mà chẳng phá lọc lừa của ai

Thiếu ăn bụng đói cả ngày
Bỗng sao nhìn thấy dĩa bày trái cây
Trước mặt tượng Mụ Thiện nầy
Một tay bịt mắt, bẻ ngay chuối mềm



Đặng Xuân Linh
Còn tiếp, mời quý vị đón đọc Chúa chổm 3
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-03-10 16:32:53Dang Xuan Linh>
Chúa Chổm 3
Trích trong truyện cổ Việt Nam

Đặng Xuân Linh


Ngờ đâu sư cụ bắt liền
Nọc ra đánh Chổm bên hiên mái chùa
Giận hờn trút chút mây xua
Viết vài ba chữ chẳng tha tượng Bà

" Mười tay, mười mắt
Không giúp được ta
Thật là vô ích
Phải đày đi xa"

Dán vào trước ngực Thiện bà
Đêm về sư cụ mộng qua cõi mờ
Báo tin trên tượng "chỉ" vua
Lệnh truyền đày phải rời chùa nơi đây

" Nhà vua bụng đói mệt thay 
Ăn vài trái chín đỡ hoài ngọc chi
Bây giờ ngài bảo ta đi
Vậy ngươi xin lỗi nễ vì tha ta"

Phân vân sư dậy xem qua
Hiểu rồi, bảo Chổm gỡ ra chữ nầy
Nói rằng Chổm hứa nơi đây
Chớ nên viết chữ như vầy dán ni

Sư bèn hỏi Chổm họ gì?
-Họ Lê chẳng có cái chi trong nhà
-Còn về gia quyến mẹ cha?
-Chưa từng nghe nói, biết đâu cha là  


Đặng Xuân Linh
(Còn tiếp, xin quý vị đón đọc số tới)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-03-10 16:58:42Dang Xuan Linh>
Tâm tự khuyên
(Họa bài Kiên nhẫn của Diệu Tâm)
 
 
Giữ tâm tịnh như lòng ước nguyện
Tánh hiền lành tựa luyện tu trì
Lòng từ thường chẳng ai bi
Giận hờn rồi cũng theo đi chiều tà
 
Tâm chẳng chuyển tự ta khéo léo
Diệt tâm ma, ai kéo ai lôi ?
Mây mù sương khói dần trôi
Tình thương nghĩa cả thêm bồi, ghét tan
 
Người tu hành, ma tâm khuynh đảo
Kiên trì nắm giữ đạo thanh tu
Xa lần cát bụi phù du
Tầm theo đuốc huệ là tu cõi trần
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-03-13 15:52:27Dang Xuan Linh>
Chúa Chổm 4
Trích trong truyện cổ Việt Nam

Đặng Xuân Linh

Chổm về hỏi mẹ thiết tha
Bà rằng cha bị cọp tha lâu rồi
Quyết tâm Chổm trả thù thôi
Vào rừng gặp cọp tơi bời khổ thân

Ông già cứu giúp thi ân
Cho cây côn, để giữ thân khi cần
Dạy vài quyền võ thế cân
Sau nầy có dịp giúp gần giúp xa 

Trong làng có một mãng xà
Sẵn côn Chổm đánh đầu xa khỏi mình
Vui mừng làng xóm tịnh yên
Từ nay khỏi sợ rắn tinh cắn người

Bên ngoài yên ổn thế thời
Mẹ con trở lại xa xôi quê làng
Về đây mót củi rừng hoang
Cùng nhau an ủi thanh bần thiếu no

Có khi chẳng đủ co ro
Bởi nhường cho mẹ đỡ lo ốm buồn
Chổm ra ngoài chợ người thương
Quán cơm, quán nước thường thường đón săn
 
Cửa nào Chổm đến ngồi ăn
Bán thôi đắt khách vui vang trống đình
Cho nên ai cũng thật tình
Không tiền bán thiếu, cần mình đắt thôi 



Đặng Xuân Linh
Còn tiếp. Mời quý vị nhớ đón xem
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-03-17 15:05:08Dang Xuan Linh>
Chúa Chổm 5

Đặng Xuân Linh


Có người hỏi Chổm ăn rồi
Thiếu nhiều sao trả nguời mời ăn không
Chổm rằng sẽ có ngày mong
"Làm nên sẽ trả tiền nong mọi người"

Bây giờ còn mấy quan* thôi
Người thời vua cũ bên trời ai khê
Mưu đồ diệt Mạc hưng Lê
Vua Lào nhượng đất Sầm Châu khởi cờ,

Trùng lo binh mã chờ cơ
Gây nên thế lực phất cờ tấn công
Cháu con Lê chánh giống dòng 
Biết đâu hoàng tộc mà mong kiếm tìm

Biết rằng con cháu nào yên
Là vì Mạc bắt chẳng kiên một người
Nguyễn Kim nhớ mãi Lê thời
Một hôm mơ thấy chúa rơi lạc trường

Nguyễn Kim buồn bã tiếc thương
Đêm nằm mơ thấy người nương mây ngàn
Bảo rằng: " thiên tử dân gian
Phía Tây Kinh ở dãy hàng chơ cơm"

 "Giờ thìn, giờ ngọ thường hơn
Thấy rồng đen quấn cột sờn mé hiên
Chính là thiên tử chờ hiền"
Nguyễn Kim mỏi cả chân tìm thấy đâu


Đặng Xuân Linh
Còn tiếp, mời quý vị đón xem số tới
Đăng nhập để trả lời
0
Chúa Chổm số 6
 
 
Đặng Xuân Linh


Thấy chàng đen sỉ đen ngầu
Chẳng ai để ý người đâu hạ hèn
Trở về suy nghĩ bên đèn
Thần linh lại mách thêm phen chớ nài

Bảo rằng sáng sớm ngày mai
Ra ngoài sông có người nầy trong mưa
Trên khoang trước mũi thuyền đưa
"Người đội mũ sắt dưới mưa trên thuyền"

Chổm theo chủ bán đồ gang
Sẵn tay lấy chảo làm tàng che thân
Che mưa tí tách trên sàng 
Thuyền bè sông nhỏ bán hàng ven sông

Nguyễn Kim chờ đợi hết mong 
Nào đâu thấy có thuyền rồng trên sông
Cuối cùng còn chiếc giữa dòng
Nhìn rồi nghĩ chẳng..., thôi ông đi về

Tối nay thần trách ông chê
Muốn tìm thì cứ " trở về quán cơm"
" Ngủ thân chữ ĐẠI thấy còn
Trở trăn VƯƠNG chữ liệu toan đón về"

Quan nhân bộ hạ không nề 
Đến nơi thấùy có người mê giấc đào
Ngọn côn làm gối trên đầu
Hai tay xuôi bỏ chân cầu dang ra



Đặng Xuân Linh
(Còn tiếp, xin quy vi nhớ đón xem kỳ tới)

Đăng nhập để trả lời
0
Chúa Chổm 7


Đặng Xuân Linh


Đứng nhìn thấy Chổm trở qua
Cây côn trật khỏi đầu va xuống sàng
Hai tay xếùp gọn ngực chàng
Đôi chân thì xếp tròn bằng thành Vương

Nguyễn Kim biết chắc thần thương
Mách mình là kẻ ngủ dường chữ đây
Chữ vương ngủ thiệt giống thay
Chờ cho thức dậy đưa ngài tìm tông

Thấy người lạ ngó dòm trông
Xách côn chạy trốn, vì lòng không quen
Nguyễn Kim giữ Chổm lời êm
Xin qua điện hạ nghe thêm đôi lời

-Ơ hay điện hạ ...lầm rồi
-Tôi là thằng Chổm ở nơi chốn nầy
Ông hỏi: cha mẹ có đây?
Họ chi?- Chổm chẳng lời ngay cho người

-Họ gì rồi Mẹ trả lời...
Chổm dò dẫn họ... mọi người liền theo
-Chẳng xa, kìa cạnh ao bèo
-Đến nơi mẹ sẽ trao điều lòng vương

42. Nhà xiêu dột nát tan thương
Ông hỏi Mẹ Chổm tông đường họ chi
-Họ Lê của Chúa từ khi...
-Tỏ tường hoàng tộc...tôi đi xa làng...


Đặng Xuân Linh
Còn tiếp: Xin quý vị nhớ đón xem kỳ tới

Đăng nhập để trả lời
0
Chúa Chổm 8


Đặng Xuân Linh


An tâm ngọc ấn đưa sang
Nguyễn Kim trông rõ muôn vàng mừng sao
Mẹ con đều đến Sầm Châu 
Cùng lo phục hận, vó câu ngàn trùng

Lê càng lớn mạnh binh hùng
Mạc nghe sai tướng chập chùng tiến lên
Sáu mươi ngàn lính mã tên
Qua bao nhiêu trận lui binh chạy dài

Quân Lê đại thắng thi tài
Tiến binh về Bắc chông gai chẳng nề
Mạc quân hễ thấy quân Lê
Đến là tháo chạy thảm thê tan tành

Đến khi vào cửa ô thành
Bao nhiêu chủ nợ cơm canh chào chờ
Nợ theo đòi, lính bắt vô
Chổm liền ngăn cản ngườiï xưa đỡ đần

Nợ đòi càng lúc càng tăng 
Sau cùng tuyên bo,á tiềân quăn lượm là
Bấy nhiêu cứ lượm dùng mà 
Ngựa đi đến phố vườn hoa mệt nhòa

48. Cửa Nam, một tướng nghĩ ra
Chúa mình sắp sửa ngôi đà lên ngôi
Nợ thì theo réo liên hồi
Thế nầy thể thống vua tôi còn gì



Đặng Xuân Linh
Còn tiếp, Xin quý vị nhớ đón xem Chúa Chổm 9

Đăng nhập để trả lời
0
Chúa Chổm 9
Trích trong truyện cổ Việt Nam

Đặng Xuân Linh


Dán một tờ giấy chữ ghi
Ngã tư “cấm chỉ” lệnh thì ban ra
Còn đòi nơ nữa chẳng tha
Thế rồi thiên hạ dang ra yên lành

Chúa tôi vào đến hoàng thành
Trời vừa ngã bóng tối tranh tranh mờ
Bá quan ai cũng mong chờ
Lên ngôi dân chúng ước mơ lâu rồi

Chổm bèn ngửa mặt khấn lời:
“Nếu tôi xứng đáng lên ngôi, bệ rồng
Trời cho mây rọi rực hồng
Bỗng tia soi ngược sáng trong dần dần”

Chổm liền bước đến ngai rồng
Màn đêm như trước, đèn trông tỏ mờ
Lên ngôi cữu ngũ dường mơ
Lê trào phục lại cơ đồ tổ tiên

***

Ngày nay còn tiếng thiên niên
“Nợ như Chúa Chổm” vang miền nước non
“Ngã tư cấm chỉ” vẫn còn
Bây giờ di tích nét son cửa làng


***

Vua Ngô ba mươi sáu tàng vàng
Thác xuống âm phủ chẳng mang được gì
Chúa Chổm mắc nợ ti tì
Thác xuống âm phủ kém gì vua Ngô”


Đặng Xuân Linh
05-11-2004


Hết
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-15 18:37:13Dang Xuan Linh>
Chúa Chổm
Trích trong truyện cổ Việt Nam, toàn truyện viết bằng Thơ bởi Đặng Xuân Linh

Đặng Xuân Linh


Thời Lê có Mạc Đăng Dung
Chuyên lòng định cướp cữu trùng, lập phe
Trong triều phản nghịch, vua nghe
Không làm gì được, bao che thân vàng

Một hôm Ngài phải đào vong
Rồi sau bị bắt mưa dông khơi màu
Ngày ngày lính gát cửa rào
Vua ngồi trong góc buồn sao sơn hà

Có cô bán rượu thường qua
Bán cho lính gát lê la mỏi mòn
Vài chung cho ấm lòng son
Kẽo vua mà trốn bị đòn nát thân

Lân la ả hỏi vài phân
Về ông trong góc phòng gần bên kia
Trả lời, lính chỉ ông kìa ?
Vua Lê bị bắt xa lìa hoàng cung

Giam cầm do Mạc Đăng Dung
Biết là vua chúa, bà dùng rượu mê
Cất ngon một tỉnh hồn tê
Lính hầu uống phải ngu ûnghê say mèm

Lấy chìa khóa lính mở khoen
Vào trong cùng nhúm khói lên lửa hồng
Ái ân trong chốn ngục trung
Một lần tình tự kết nồng tương lai
.................

Tháng qua bà biết thọ thai
Cho vua rõ nỗi sự nầy ... ngày mai
Vua đưa ngọc ấn của ngài
Đã lâu dấu kỷ, hôm nay trao vì

Biết rằng khó thoát tử kỳ
Nên trao ấn ngọc bảo trì về sau
Sinh trai thì trả thù cha
Ít lâu toàn cả hoàng gia về trời

Công nương, thái tử cả đời
Phi tần, Hoàng hậu cũng rời thế gian
Hay tin bà trốn xa làng
Tìm nơi sinh sống chu toàn ấu nhi

Mạc đà chiếm hẵn ngôi trời
Làm vua Đại Việt chiều mơi thỏa lòng
Cô hàng rượu thóat xa vòng
Đến ngày nở nhụy khai lòng là trai

Thời gian thắm thóat tháng ngày
Bé tên là Chổm gọi ngay ấy là
Lớn lên sáng suốt, nghịch đùa
Nhưng mà chẳng phá lọc lừa của ai

Thiếu ăn bụng đói cả ngày
Bỗng sao nhìn thấy dĩa bày trái cây
Trước mặt tượng Mụ Thiện nầy
Một tay bịt mắt, bẻ ngay chuối mềm


Ngờ đâu sư cụ bắt liền
Nọc ra đánh Chổm bên hiên mái chùa
Giận hờn trút chút mây xua
Viết vài ba chữ chẳng tha tượng Bà

" Mười tay, mười mắt
Không giúp được ta
Thật là vô ích
Phải đày đi xa"

Dán vào trước ngực Thiện bà
Đêm về sư cụ mộng qua cõi mờ
Báo tin trên tượng "chỉ" vua
Lệnh truyền đày phải rời chùa nơi đây

" Nhà vua bụng đói mệt thay 
Ăn vài trái chín đỡ hoài ngọc chi
Bây giờ ngài bảo ta đi
Vậy ngươi xin lỗi nễ vì tha ta"

Phân vân sư dậy xem qua
Hiểu rồi, bảo Chổm gỡ ra chữ nầy
Nói rằng Chổm hứa nơi đây
Chớ nên viết chữ như vầøy dán ni

Sư bèn hỏi Chổm họ gì?
-Họ Lê chẳng có cái chi trong nhà
-Còn về gia quyến mẹ cha?
-Chưa từng nghe nói, biết đâu cha là
 

Chổm về hỏi mẹ thiết tha
Bà rằng cha bị cọp tha lâu rồi
Quyết tâm Chổm trả thù thôi
Vào rừng gặp cọp tơi bời khổ thân

Ông già cứu giúp thi ân
Cho cây côn, để giữ thân khi cần
Dạy vài quyền võ thế cân
Sau nầy có dịp giúp gần giúp xa 

Trong làng có một mãng xà
Sẵn côn Chổm đánh đầu xa khỏi mình
Vui mừng làng xóm tịnh yên
Từ nay khỏi sợ rắn tinh cắn người

Bên ngoài yên ổn thế thời
Mẹ con trở lại xa xôi quê làng
Về đây mót củi rừng hoang
Cùng nhau an ủi thanh bần thiếu no

Có khi chẳng đủ co ro
Bởi nhường cho mẹ đỡ lo ốm buồn
Chổm ra ngoài chợ người thương
Quán cơm, quán nước thường thường đón săn
 
Cửa nào Chổm đến ngồi ăn
Bán thôi đắt khách vui vang trống đình
Cho nên ai cũng thật tình
Không tiền bán thiếu, cần mình đắt thôi


Có người hỏi Chổm ăn rồi
Thiếu nhiều sao trả nguời mời ăn không
Chổm rằng sẽ có ngày mong
"Làm nên sẽ trả tiền nong mọi người"

Bây giờ còn mấy quan* thôi
Người thời vua cũ bên trời ai khê
Mưu đồ diệt Mạc hưng Lê
Vua Lào nhượng đất Sầm Châu khởi cờ,

Trùng lo binh mã chờ cơ
Gây nên thế lực phất cờ tấn công
Cháu con Lê chánh giống dòng 
Biết đâu hoàng tộc mà mong kiếm tìm

Biết rằng con cháu nào yên
Là vì Mạc bắt chẳng kiên một người
Nguyễn Kim nhớ mãi Lê thời
Một hôm mơ thấy chúa rơi lạc trường

Nguyễn Kim buồn bã tiếc thương
Đêm nằm mơ thấy người nương mây ngàn
Bảo rằng: " thiên tử dân gian
Phía Tây Kinh ở dãy hàng chơ cơm"

 "Giờ thìn, giờ ngọ thường hơn
Thấy rồng đen quấn cột sờn mé hiên
Chính là thiên tử chờ hiền"
Nguyễn Kim mỏi cả chân tìm thấy đâu


Thấy chàng đen sỉ đen ngầu
Chẳng ai để ý người đâu hạ hèn
Trở về suy nghĩ bên đèn
Thần linh lại mách thêm phen chớ nài

Bảo rằng sáng sớm ngày mai
Ra ngoài sông có người nầy trong mưa
Trên khoang trước mũi thuyền đưa
"Người đội mũ sắt dưới mưa trên thuyền"

Chổm theo chủ bán đồ gang
Sẵn tay lấy chảo làm tàng che thân
Che mưa tí tách trên sàng 
Thuyền bè sông nhỏ bán hàng ven sông

Nguyễn Kim chờ đợi hết mong 
Nào đâu thấy có thuyền rồng trên sông
Cuối cùng còn chiếc giữa dòng
Nhìn rồi nghĩ chẳng..., thôi ông đi về

Tối nay thần trách ông chê
Muốn tìm thì cứ " trở về quán cơm"
" Ngủ thân chữ ĐẠI thấy còn
Trở trăn VƯƠNG chữ liệu toan đón về"

Quan nhân bộ hạ không nề 
Đến nơi thấùy có người mê giấc đào
Ngọn côn làm gối trên đầu
Hai tay xuôi bỏ chân cầu dang ra
 
Đứng nhìn thấy Chổm trở qua
Cây côn trật khỏi đầu va xuống sàng
Hai tay xếùp gọn ngực chàng
Đôi chân thì xếp tròn bằng thành Vương

Nguyễn Kim biết chắc thần thương
Mách mình là kẻ ngủ dường chữ đây
Chữ vương ngủ thiệt giống thay
Chờ cho thức dậy đưa ngài tìm tông

Thấy người lạ ngó dòm trông
Xách côn chạy trốn, vì lòng không quen
Nguyễn Kim giữ Chổm lời êm
Xin qua điện hạ nghe thêm đôi lời

-Ơ hay điện hạ ...lầm rồi
-Tôi là thằng Chổm ở nơi chốn nầy
Ông hỏi: cha mẹ có đây?
Họ chi?- Chổm chẳng lời ngay cho người

-Họ gì rồi Mẹ trả lời...
Chổm dò dẫn họ... mọi người liền theo
-Chẳng xa, kìa cạnh ao bèo
-Đến nơi mẹ sẽ trao điều lòng vương

42. Nhà xiêu dột nát tan thương
Ông hỏi Mẹ Chổm tông đường họ chi
-Họ Lê của Chúa từ khi...
-Tỏ tường hoàng tộc...tôi đi xa làng...


An tâm ngọc ấn đưa sang
Nguyễn Kim trông rõ muôn vàng mừng sao
Mẹ con đều đến Sầm Châu 
Cùng lo phục hận, vó câu ngàn trùng

Lê càng lớn mạnh binh hùng
Mạc nghe sai tướng chập chùng tiến lên
Sáu mươi ngàn lính mã tên
Qua bao nhiêu trận lui binh chạy dài

Quân Lê đại thắng thi tài
Tiến binh về Bắc chông gai chẳng nề
Mạc quân hễ thấy quân Lê
Đến là tháo chạy thảm thê tan tành

Đến khi vào cửa ô thành
Bao nhiêu chủ nợ cơm canh chào chờ
Nợ theo đòi, lính bắt vô
Chổm liền ngăn cản ngườiï xưa đỡ đần

Nợ đòi càng lúc càng tăng 
Sau cùng tuyên bố tiền quăn lượm là
Bấy nhiêu cứ lượm dùng mà 
Ngựa đi đến phố vườn hoa mệt nhòa

48. Cửa Nam, một tướng nghĩ ra
Chúa mình sắp sửa ngôi đà lên ngôi
Nợ thì theo réo liên hồi
Thế nầy thể thống vua tôi còn gì


Dán một tờ giấy chữ ghi
Ngã tư “cấm chỉ” lệnh thì ban ra
Còn đòi nơ nữa chẳng tha
Thế rồi thiên hạ dang ra yên lành

Chúa tôi vào đến hoàng thành
Trời vừa ngã bóng tối tranh tranh mờ
Bá quan ai cũng mong chờ
Lên ngôi dân chúng ước mơ lâu rồi

Chổm bèn ngửa mặt khấn lời:
“Nếu tôi xứng đáng lên ngôi, bệ rồng
Trời cho mây rọi rực hồng
Bỗng tia soi ngược sáng trong dần dần”

Chổm liền bước đến ngai rồng
Màn đêm như trước, đèn trông tỏ mờ
Lên ngôi cữu ngũ dường mơ
Lê trào phục lại cơ đồ tổ tiên

***

Ngày nay còn tiếng thiên niên
“Nợ như Chúa Chổm” vang miền nước non
“Ngã tư cấm chỉ” vẫn còn
Bây giờ di tích nét son cửa làng


***

Vua Ngô ba mươi sáu tàng vàng
Thác xuống âm phủ chẳng mang được gì
Chúa Chổm mắc nợ ti tì
Thác xuống âm phủ kém gì vua Ngô”


Đặng Xuân Linh
05-11-2004


Hết
Đăng nhập để trả lời
0
Chúc Năm mới Kỷ Sửu
(Mến tặng TH Đông Hương)
 
 
 
 
Đã qua mấy ngày bên thềm xuân mới
Từ Bordeaux thân chúc bạn miền xa
Tờ giấy trắng vài vần vui kính gởi
Mùa cúc mai nở rộ cánh hoa ngà
 
Chúc rực rỡ như cánh hoa phượng vĩ
Quí gia đường luôn thắm vị ngọt ngào
Suốt lịch Sửu đầy muôn màu Xuân Kỷ
Ngàn tia vàng kim tuyến kết hàng sao
 
Tháng đông đây nhớ đào mùa Xuân cũ
Sống giản đơn hoài lắm ngả phố phường
Bánh mứt sen trà…dừa tươi đu đủ
Nến lúc giao thừa  tưởng nhớ vấn vương
 
Đây vắng vẻ đêm trường im phăng phắc
Gió lay cành như chúc kẻ ly hương
Tiếng côn trùng rỉ tai dường reo đón
Năm Kỷ Sửu mong toàn vẹn an khương
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Con đường tôi yêu
 
 
 
Viết lách hoài hoài là vui thoải mái
Đem tim mình tặng kẻ chẳng quen nhau
Gởi bốn phương theo đường mây tâm ý
Không ngại gì sự ruồng bỏ chê nào
 
Viết không phải tìm hào quang danh rạng
Chỉ thắp lên ngọn nến của tâm hồn
Vì không rèn là hiểm họa trí mòn
Không canh chừng sẽ lun tàn ánh sáng
 
Có người bảo chẳng nên làm thi sĩ
Mà nên làm độc giả mỹ vần thơ
Thật vậy không phải lời khuyên vô lý
Không nghĩ suy, ngoài ý sống bên bờ
 
Làm thơ đâu có chờ bàn luận cả
Nhưng muốn tâm tình bao ngả mà thôi
Tận tấm lòng đang khơi tìm khoây khỏa
Ai cảm thông đem trí dạ bày phơi
 
Nước có dòng dãy thác rơi thành suối
Nếu chặn đứng dưới hồ cạn nguồn khô
Dù lời thơ cũng không gì đáng kể
Nhưng viết, xoá nhòa thể điệu ngẩn ngơ
 
 
Đặng Xuân Linh
15-10-08
Đăng nhập để trả lời
0
Gởi chút tình về quê hương
 
 
 
Ai về gởi ảnh quê xưa
Nhụy hương ruộng thắm sớm trưa ngoài đồng
Quê tôi giờ ẩn trong lòng
Là vùng mộng tưởng mặn nồng trời mơ
 
Gởi ai một khúc bài thơ
Nhờ mang về lại túi mơ cho người
Núi sông giờ mãi xa vời
Quê hương giờ chỉ mấy lời trong trang
 
Trăm năm soi bóng tà dương
Thế gian giàu khó tình vương cũng nhiều
Miệt quê thì lắm người nghèo
Ai lo thời đại khẩm đeo bạc vàng ?
 
Gởi người một chiếc khăn choàng
Vầng dương thiên cổ lúc chang lúc mờ
Thế nhân khi chán làm thơ
Khi buồn phá vỡ mộng mơ với đời
 
Gởi hương dạ lý trùng khơi
Nhụy thơm bay tỏa tuyệt vời quê hương
Hè về thoáng chốc đã tan
Hôm nay xứ lạ mênh mang sắc màu
 
Gởi đi mấy khúc trêu nhau
Cũng cầu xoá hẳn niềm đau trong lòng
Còn ta vẫn muốn ngoài vòng
Lời thơ bến đậu vui mong tứ thời
 
 
Đặng Xuân Linh
15-10-08
Đăng nhập để trả lời
0
Kỷ niệm dấu chân chim
 
 
 
Xa xôi trẩy hội kình dương
Mùa hè em vắt khăn hường vườn sau
Buồn nghiêng e ấp bên rào
Hững hờ bướm đậu ngọt ngào hôn lên
 
Qua cầu nhìn xuống dòng kênh
Đánh rơi thơ mượt bấp bênh thơ tình
Nụ hoa phấn nhụy bên mành
Nửa như hàm tiếu, nửa dành đài mây
 
Bạn xưa để khỏi tầm tay
Theo người tri kỷ dựng gầy lầu thơ
Nhạn bay lướt dặm tìm mơ
Mấy tầng nắng chói lững lờ qua sông
 
Dấu chim còn ẩn trong lòng
Lưng chừng xoa vết vệt hồng trong tim
Ñoïc caâu thâm ý ta tìm
Ta ngồi xóm vắng im lìm phương nao
 
Vắng hoe ngõ trúc giăng rào
Ngắm đàn chim sáo lao xao vườn lành
Dòng chia bao ngả khúc quanh
Mộng mơ phiêu lạc hơ hanh tấm lòng
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Nỗi lòng thương xót anh tôi
 
Thương gởi hương hồn chị Minh, vợ anh tôi
            (Gia đình anh tôi hiện đang ở Mỹ theo diện HO Thiếu tá Hải Quân Đà Lạt)
 
Mùa qua mùa thoảng gió heo may
Hơi thu lành lạnh gói thân gầy
Tiếc thương người vợ tìm thanh thản
Đau xót phận mình chịu đắng cay
Chiếc bóng trưa chiều hoài ảnh cũ
Cô đơn sớm tối ngắm trời mây
Đêm về vắng lặng nhìn chăn gối
Người ở trần đời kẻ cõi Tây*…
 
09-2008
Đặng Xuân Linh
*Tây phương Cực Lạc
Đăng nhập để trả lời
0
Thuyền rời bến cũ
(Bâng khuâng và lưu luyến vì hai thi hữu đã rời TL)
 
 
 
Người đi giữa đám sương mù
Nguồn thơ thi hữu thương thu vạn lời
Chút duyên ấm áp trùng khơi
Nơi vùng đất khách vui đời vần thơ
 
Đỡ nâng tâm trí bến bờ
Ly hương lòng luống mịt mờ quê ai
Tinh thần bỡ ngỡ ngày mai
Xứ người nào có tình dài thâm sâu
 
Buồn thân lạc lõng ngàn dâu
Buộc ràng nguồn gốc sắc màu nhạt phai
Thuyền trăng mấy bến thuyền cài
Đậu đây chuyển đó tháng ngày tiêu pha
 
Mái chèo quậy sóng dặm xa
Vỗ vào mạn gỗ tưởng là nhịp tim
Vỡ tan bọt nước lặng tìm
Ai đâu hớn hở chọc chìm…thở than !
 
Gió tung cuộn chiếc lá vàng
Bay theo chiều hướng mơ màng phương chi ?
Tưởng chừng hơi thở tình si
Thời thơ ngần ấy…sao bì tình quê
 
Thở dài lòng những ủ ê
Như nguồn thác đổ chảy về nơi đâu ?
Bâng khuâng vì mến bấy lâu
Lưu vào tâm khảm giữ câu ấm lòng
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Hè xứ dừa 2008
 
 
 
Đường về thị xã ai hay
Trăng hè một nửa sương mây khuất mờ
Lò rèn êm tiếng đêm mơ
Chờ mai nhịp búa, đón chờ lửa thiêu
 
Sáng mai ngọn gió tiêu điều
Cây im phẳng lặng, nắng nhiều thêm hâm
Mong sao có trận mưa dầm
Tưới cây tươi mát, buội nằm ấm êm
 
Cho thân được chút êm đềm
Cho hồn thoải mái bên thềm vần thơ
Cho trăng lú chút mong chờ
Cho vườn xuân mộng ngạt ngào hương hoa
 
Cầm ve rỉ rả sau nhà
Như khơi trăm mối thiết tha điệu hòa
Dạo vòng phố chợ mơ hoa
Nhìn nơi kỷ niệm đã qua ba mùa
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Thơ còn đẹp không ?
 
 
Người buồn cảnh rõ có vui đâu
Lắng nhịn tâm tư trút hết sầu
Buồn ngắm chim bay lời gởi gió
Bóng nghiêng chiều xuống, tận ngàn dâu
 
Chim chiều tìm tổ nương đầm ấm
Chí chóe vui đùa rộn rã chen
Nghêu ốc ngậm im người cũng  bóc
Thẩn thơ mấy vận biết ai quen ?
 
Niềm vui thơ phú kẻ xa quê
Đâu phải danh giành dạ hả hê
Đâu phải khoe tài nơi đất lạ
Dở hay độc giả tự khen chê
 
Mắt đọc vần vui lòng thấy nhẹ
Nghe lời khuyến dịu lắng tâm tư
Trải câu thanh nhã càng vương vấn
Lẩn quẩn trăm năm luật cộng trừ
 
Thơ Xướng họa đề ý vận gì
Im lìm mái ấm nốt văn thi
Thơ là nuồn thú người xa xứ
Thơ tả nỗi niềm chỉ mấy chi
 
Trắc bằng phú tứ giữ gìn lề
Tâm sự với thơ tựa bạn bè
Chán ngán giờ đây thơ chẳng đẹp
Thơ không chi mộng bởi dèm phê
 
Nghe đâu văng vẳng tiếng lè nhè
Càng đọc lời khua, chưỡi rất phè
Phú tứ văn hoa thôi đã lệch
Người thơ nhiều quá, mạng trùm che
.. ;;
Thối lui là khỏe thân thôi
Không phiền xích mích, mặt bôi gà nhà
Vần thơ đẹp đẻ mặn mà
Ý nhem nét ố chữ pha thêm nhầu
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0