📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thương một mùa trăng

624 trả lời, 75.282 lượt xem — Trang 13 / 21
Lòng buồn xa xứ
 
 
 
Người muốn xa vì bao ý chỉ 
Bởi làn gió chướng phủ thiên nhiên
Đẩy đưa chiếc lá vèo không khí
Bay tận phương xa đến mấy miền      
 
Muôn người mỗi hướng trời nam bắc…
Có đủ nhiệt lòng tựa bạn xưa
Biết điệu ru thơ nào biết mặt
Vần ai dễ mến khắc sao vừa              
 
Có hàng thư tím màu buồn tẻ  
Trong dạ ngậm ngùi nói biệt chia
Làng cũ đâu ? mơ trong giấc mộng
Đôi nơi đôi bến, bến nào lìa ?           
 
Tìm nhau tình nghĩa chi giao sở         
Muôn dặm xa vời thấm nước non
Thỉnh thoảng về thăm nhìn đất Mẹ
Thoả lòng biệt xứ phận thon von
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Tất cả gợi trong mơ             
 
 
 
Không quày gót ta vẫn chờ thêm nữa
Bướm vờn hoa là chỉ có trong mơ
Say đắm nhiều suốt cả một bài thơ
Ta cố giữ tâm tư từ dạo ấy
 
Đã đi rồi tim lòng còn sóng dậy
Khối tương tư luôn đầy dẫy nguồn cơn
Với tình đời ta thấu rõ ai hơn 
Luôn kề cận ta ngõ vờn tình lý
 
Tình đó tình đây biết suy từng ý                    
Trong cõi đời ai hiểu kỷ lòng ai
Nhân dịp bày duyên kiếp với tình say
Tranh nhụy hương ngất ngây người viễn xứ
 
Đóa Hoa Đào giữa đời hà chi cứ      
Canh cánh bên lòng nhấp nhứ thương đau
Khẻ lời che bao ý nhuộm sắc màu
Tự mua bán thì thào câu mắc rẻ
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Niềm vui vườn thơ
 
 
 
 
Từ buổi quen nhau thơ là mơ mộng
Êm đềm ôm kín ước vọng ngày xưa
Nho nhỏ căn nhà đủ vừa che lộng
Đoạn dành khoảng trống, giấy vẫn thương chừa
 
Niêm phong lại vọng tìm thơ mài miệt
Rồi đến thăm không từ khước một lần
Thật vui vẻ tương giăng nhiều tha thiết
Giữ kỷ niệm bao thời tiết hân hoan
 
Quê hương là một hoàng cung mơ tiếp
Của mái nhà nắng phủ vướng trần tình
Chuyện văn thơ hình như duyên muôn kiếp
Lời phú từ mường tượng ảnh thật xinh
 
Câu thắm tươi như ru tình bốn hướng
Kết tầm tay qua đường thẳng không gian
Trí buồn pha, chen vui nguồn tư tưởng
Hoa lòng xa tỏa hương tận ngút ngàn
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày lễ nhớ Mẹ
 
 
 
Tôi xa quê mẹ lâu rồi
Xứ người hoa lạ đơn côi bến bờ
Tình thương gọi mãi trong mơ
Khó mà tả nỗi niềm thơ cạn dòng
 
Trí tâm nguyện tưởng cầu mong
Tim mang, gắn đóa bông hồng trắng tươi
Gởi nơi vọng cõi xa đời
Tinh anh kết mảnh tuyệt vời chùm sao
 
Một đài tỏa cánh dạt dào
Tình người Mẹ rót ngọt ngào vào tim
Thâm sâu vĩnh viễn đâu tìm
Dù là ly biệt tưởng nghiêm thân hoài
 
Như là nước chảy sông dài
Tuổi đời chồng chất lạc loài phương xa
Tóc đà đen trắng lẫn pha
Nơi đâu cũng nhớ Mẹ Cha trong đời
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Vắng bóng 2
 
 
Nhìn mây trôi, ngóng mông lung
Dõi theo chiều hướng chuyện chung cội nguồn
Suối xưa róc rách thuở tuôn
Dòng khơi tự chỗ tủi hờn xóa tên
 
Quê xưa đành đoạn để bên
Khói chiều quyện vợi in trên vẫn sầu
Vẳng nghe tiếng hát xa đâu
Đã qua mấy chục năm sâu mưa mùa
 
Ô hay những chuyện sớm trưa
Gieo vào lòng đất giọt thừa cũng ngưng
Vắng hoe tự nghĩ trong lòng
Đường xưa làng cũ mơ trông thương hoài
 
 
Đặng Xuân Linh
23-10-08
Đăng nhập để trả lời
0
Họa tưởng bức tranh
 
 
Trăng vàng rọi cả rừng thưa
Hắt hiu cành nhánh gió đùa rung rinh
Ngàn cây chờ nắng trở mình
Ươm tơ hoa nụ ủ tình nhân gian
 
Bao nhiêu tia sáng vương tràn
Bức tranh điểm đủ sắc vàng  tím nâu
Lung linh giọt nước trên tào
Chuối xanh lấp lánh tia màu kim cương
 
La đà liễu rọi soi gương
Bên dòng sông nhỏ ngã nương theo bờ
Nhánh cao nhánh thấp phất phơ
Lấn chen xào xạc đợi chờ tinh hoa
 
Kìa là nước phủ một tòa
Màu hoa chói lọi ngọc ngà trắng tươi
Nước hồ dù đọng bùn ôi
Hoa sen vẫn nở lên ngôi trong lành
 
Gót chân thiếu nữ dạo quanh
Đọc hành thơ thẩn mong manh bấy giờ
Mắt nai nhìn ngắm bâng quơ
Bước đi dẫm cỏ nên thơ cảnh trời
 
Mơ màng mây trắng cạnh đồi
Âm thanh ngân vọng tuyệt vời chuông êm
Hoà trong làn gió êm đềm
Trí tâm nhân thế mọi niềm yên vui
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Nhân ngày Lễ Fête des Mères, anh gởi em bài Mối Tình đầu hoạ bài Góc biển ven sông của em.

Nguyễn Gia Linh


Mối tình đầu
(Họa bài Góc bể ven sông của Đặng Xuân Linh)
 
Anh còn nhớ hôm đầu gặp gỡ
Ánh mắt nhìn muôn thuở không rời
Cái duyên phối hợp cả đời
Cùng chung chia sẻ bao hồi tiến thăng
 
Dầu gian khổ đêm trăng chiếu rạng
Bên hiên nhà trầm láng phất phơ
Nhìn qua kẻ lá lửng lơ
Thấy trăng chao động bóng mờ lung linh
 
Kỷ niệm ấy đôi mình đã trải
Gợi biết bao biến cải mưa dầu
Nghe trong thương nhớ đâu đâu
Chỉ mong sống trọn chẳng nhầu tình quê
 
Anh không nghĩ sơn khê cuối bể
Quyết theo cùng thắm lễ sắt son
Xử sao cho được vuông tròn
 Để trình tránh khỏi tủi hờn xa qưê
 
 
Nguyễn Gia Linh

Bánh canh
Trang Nhà : http://tulinh.net
Góc Thơ Tứ Linh: http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=457590
Đàn xưa:
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=344634
THƠ ĐƯỜNG LUẬT (Xướng Hoạ - Tứ Linh)
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=444867
Đăng nhập để trả lời
0
Hàng xóm nghe hoà tấu
 
 
Hô hào sướng quá cở đi nào
Câu chéo lời thưa, lão tái chào
Giọng hát láng giềng nghe thẩm thấu
Đàn rao lối xóm hiểu thâm sâu
Pha lê lấp lánh xanh vàng sắc
Đèn đuốc lung linh tím bạc màu
Ngõ vắng mênh mông soi bóng chiếc
Tâm lòng gương chiếu rõ tình nhau
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Tình mùa lá úa
 
 
 
Vun vút bóng chim bay lãng tránh
Tia vui giấu hẵn , núp chùm tơ
Em ơi thấy dáng trong tìm thức
Đôi cánh giang ra lượn hững hờ
 
Mùa thu trơ trọi nhánh chơi vơi
Người ở phương xa dạ chẳng dời
Ngọn gió thổi lùa thông lất phất
Vẫn màu xanh biếc dáng cành phơi
 
Mấy ngón tay ôm cây viết ‘bic’
Loay hoay mấy chữ buổi trưa mờ
Nhớ về thềm cũ trời thơ mộng
Duyên phận chia lìa bởi kiếp tơ
 
Tình sâu sắc ý ngập ngừng tay
Mộng úa tình Thu nhạt tháng ngày
Tâm sự với mùa lòng sóng vỡ
Cho đời nở lại mộng hay hay
 
Mặt biết tâm không thời loáng thoáng
Đường dài hun hút lối mờ sương
Chỉ đem chút ấm vào đầu ngõ
Suối tóc qua mùa đổi sắc xuân
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Tình già (bài kỷ niệm ngày 26-10-08)
 
 
Hai mái tóc xanh…đã bạc màu
Bốn lăm năm, cộng hưởng dài lâu
Qua rồi năm tháng thời cay đắng
Nhuộm thấm sương rơi, nắng dãi dầu
 
Ờ nhỉ tóc xanh hóa bạc rồi
Trăng tròn rồi khuyết tự xa xôi
Chẳng buồn dâu bể thời son trẻ
Nương sống vui theo cảnh đổi dời
 
Tôi hỏi anh rồi tự hỏi mình
Buồn lòng không thể lại làm thinh
Nhiều khi nét mặt như mơ mộng
Tựa thuở tóc xanh đậm chữ tình
 
Tóc bạc tình già đẹp sắc trong
Thở than, tiếc nuối để lòng không
Chông gai ngập bước, tình chan chứa
Ân nghĩa mình tràn phủ núi sông
 
Đã rải lên đầu màu tuyết trắng
Hai đời kết lại luật thơ dài
Về chiều đất khách tìm nguồn thú
Đan dệt câu mơ phả tháng ngày


 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Cảnh sắc mùa thu
 
 
Cảnh xác xơ, thu buồn dưỡng mộng
Buồn ngày tạm biệt tay cầm tay
Người ra đi giữa mùa thu lạnh
Phiến tâm vàng, rười rượi hương đài
 
Người sắp xa, tình còn quyến luyến
Vương đời thơ mộng của thời gian
Như lòng  hằng ước bao người hiểu
Gió thoảng heo may…ướm cúc vàng
 
Lan hồng… khoe sắc nhuộm màu yêu
Ta cứ ước mơ tựa cánh diều
Bay lượn không gian nhìn thế sự
Tâm hồn được mở với muôn chiều
 
Nơi viễn xứ rằng đây hiểu được
Mùa thay mùa nóng lạnh cành thông
Đầu thu rừng lá thay màu áo
Cảnh đẹp nâu vàng gợi ý trông
 
Thu đông sương tuyết phủ đêm ngày
Lò sưỡi bập bùng tỏa khói cay
Trơ trụi sân vườn nhìn thảm não
Chim buồn lẻ bạn đậu nhành cây
 
Phong cảnh đầu thu đầy sắc thắm
Lẫn pha xanh đỏ… dậy hồn thơ
Dành phần lá úa nàng thu đến
Huyền diệu màn thu đẹp thấm bờ
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Chuyện lớn nhỏ…
 
 
Bột không có nước chẳng khuấy nên hồ
Chẳng thành chuyện lớn, nhỏ lo…đẹp lòng
 
 
Chỉ so mấy chuyện long bong
Giành quyền đọ sức đừng hòng lực to
Đồi cao cở dãy lô nhô
Nằm ngang chắn lối ai vô đón rào
 
Dù cho đồi núi bao cao
Quyết leo lên đỉnh nhìn sao trên trời
Sao mai một vị đủ ngời
Có nhiều sao Hỏa in khơi dưới trần
 
Thế gian khó ngắm vô ngần
Chỗ kia lửa táp dần dần tràn lan
Đốt lên nướng cháy hiền nhân
Rụi tàn hung hiểm, xóa làng mộng thơ
 
Đốt người chung lối chơ vơ
Nỗi lòng xa xứ mong chờ giải khuây
Ai dè lòng ngắn lòng dầy
Nhạt nhòa giấc mộng xót đầy thương đau
 
Cùng chung số phận vượt rào
Nương nhờ xứ lạ tình sao mơ màng
Dù cho đẳng cấp hèn sang
Ra đi chẳng phải bậc mang chiêu bài
 
Ngậm ngùi lòng khẻ thở dài
Xứ người chim nhạn lạc bầy xác xơ
Lời ra tâm sự trên tờ
Xa lìa cố thổ sống nhờ xa xôi !
 
Ra đi nào phải dành ngôi
Tinh thần nghĩa giúp cho người cô đơn
Có đâu giận chữ dấu hờn
Trăm năm vạn biến cũng hườn gió mây
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Buổi sáng miền quê
 
 
 
Thích gì hơn, buổi rạng đông
Chim kêu, gà gáy, vừng hồng dịu soi
Mây khoe sắc trắng tuyệt vời
Tơ vàng gợn nước, hương trời sắc quê
*
Nhấp nhô bèo nước hương thề
Mặt hồ phản chiếu trở về không gian
Trở trăn đánh thức mộng vàng
Tiếng còi mục tử reo vang ngoài đồng
*
Cười cười, nói nói cô, ông
Người đời hâm hở lo công việc mình
Vừa hừng sáng, cũng như anh
Phụ Mẹ tôi hái dưa xanh Ba trồng
*
Nhanh tay bẻ trái đôi giồng
Mặt trời hé nửa, chợ đông đủ màu
Thương sao Mẹ nhọc biết bao
Sớm chiều đội nắng gầy hao gánh gồng
*
Thời gian thấm thoát xuôi dòng
Mùa dưa đã hết, gieo mầm mạ non
Chờ trở đất, mộng mưa tuôn
Mạ xanh cấy luống, lá vươn từng chùm
*
Một màu cánh ruộng xanh um
Ba trăng lúa trỗ, nặng trùm nụ bông
Đơm hoa oằn trĩu trong lòng
Chín thơm từng hạt vàng trong hương thề
*
Lúa đầy trọn nghĩa tình quê
Xinh xinh dáng nhỏ bên lề thóc phơi
Tôi miền thôn dã xa xôi
Bao la xanh biếc, trọn vui ruộng vườn




Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Chợ bình minh
 
 
Cùng hoa cỏ đang vào mùa tươi mát
Khoe sắc hương xanh tím đỏ cho đời
Ta mơ mộng giữa vùng vang tiếng nhạc
Một khuông viên chim hót, giọt sương rơi

Anh cùng em nhìn khung trời êm ả
Bao niềm lo chìm nổi gió luồng qua
Những luyến lưu theo đường xa vạn ngả
Của cuộc đời lả tả lớp sương pha

Mơ ước nhỏ ôm chặt đời cô lữ
Thương bao người mãi xuôi ngược sớm trưa
Thời mong mỏi cứ thẫn thờ ấp ủ
Sông nước vơi đầy theo ánh trăng mơ

Tiếng chuông vang ngân nỗi niềm lo lắng
Ru người vào giấc mộng dõi niềm tin
Nẻo xa xôi luôn mong luồng sóng lặng
Ngóng đợi chờ tia nắng mới bình minh



Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Tất cả gợi trong mơ             
 
 
 
Không quày gót ta vẫn chờ thêm nữa
Bướm vờn hoa là chỉ có trong mơ
Say đắm nhiều suốt cả một bài thơ
Ta cố giữ tâm tư từ dạo ấy
 
Đã đi rồi tim lòng còn sóng dậy
Khối tương tư luôn đầy dẫy nguồn cơn
Với tình đời ta thấu rõ ai hơn   
Luôn kề cận ta ngõ vờn tình lý
 
Tình đó tình đây biết suy từng ý                      
Trong cõi đời ai hiểu kỷ lòng ai
Nhân dịp bày duyên kiếp với tình say  
Tranh nhụy hương ngất ngây người viễn xứ
 
Đóa Hoa Đào giữa đời hà chi cứ        
Canh cánh bên lòng nhấp nhứ thương đau
Khẻ lời che bao ý nhuộm sắc màu
Tự mua bán thì thào câu mắc rẻ


 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Niềm vui vườn thơ
 
 
 
 
Từ buổi quen nhau thơ là mơ mộng
Êm đềm ôm kín ước vọng ngày xưa
Nho nhỏ căn nhà đủ vừa che lộng
Đoạn dành khoảng trống, giấy vẫn thương chừa
 
Niêm phong lại vọng tìm thơ mài miệt
Rồi đến thăm không từ khước một lần
Thật vui vẻ tương giăng nhiều tha thiết
Giữ kỷ niệm bao thời tiết hân hoan
 
Quê hương là một hoàng cung mơ tiếp
Của mái nhà nắng phủ vướng trần tình
Chuyện văn thơ hình như duyên muôn kiếp
Lời phú từ mường tượng ảnh thật xinh
 
Câu thắm tươi như ru tình bốn hướng
Kết tầm tay qua đường thẳng không gian
Trí buồn pha, chen vui nguồn tư tưởng
Hoa lòng xa tỏa hương tận ngút ngàn
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Gợi lòng người xưa
 
 
Về quê hớn hở lắm người ơi!
Hợp mặt bên nhau rộn tiêng cười
Thân quyến quây quần cùng yến ẩm
Niềm vui biết mấy kể sao vừa

Rộn rã mừng thay gặp bạn già
Vui mừng kể mãi chuyện gần xa
Con ta, con bạn … bao nhiêu đứa ?
Nầy, ở xa xôi có nhớ nhà?…

Chung vui chưa thỏa sắp chia phôi
Thân mến ruợu nồng chén với tôi
Ðêm cuối, mai ta đành tạm biệt
Cạn ly bạn hỡi suốt canh thôi

Cuộc tình xưa ấy đã qua rồi
Dâu bể cũng yên giữa cuộc đời
Sao trở làm chi thêm quyến luyến
Rồi đi lan đọng vết trùng khơi

Càng vui càng nhớ chạnh lòng riêng
Khơi lại hồn thơ mộng dưới hiên
Hoài tưởng ngày xưa trong trí nhớ
Người đi muôn dặm dáng còn bên

Ảnh hình bên giậu vẫn lờn vờn
Quanh quẩn đâu đây bóng chập chờn
Cố gắng xóa đi trời dĩ vãng
Quá tầm tay với ánh trăng đơn


Ðặng Xuân Linh
Mérignac, 02-2004
Đăng nhập để trả lời
0
Nhớ người xa
 
 
Mỗi chiều em thờ thẫn
Dạo nền cỏ xanh mơ
Hồi tưởng ngày thơ mộng
Mà nhớ buổi đợi chờ

Con bướm vàng phất phơ
Bên cánh hồng xinh xắn
Vần tìm giữa trời mơ
Nụ hôn nồng nhụy thắm

Êm đềm tựa đầu nhau
Tình xuân luôn dạt dào
Với vòng tay triều mến
Giờ anh ở phương nào …?

Tình em cách núi non
Thời gian không mòn mõi
Đợi người sao mõi mòn
Niềm đau ai thấu nổi ?

Mỗi chiều em thẫn thờ
Hồn gởi tình theo ảnh
Đến phương trời đầy mơ
Để xoa niềm cô quạnh



Ðặng Xuân Linh
Mérignac 05-10-2003

Đăng nhập để trả lời
0
Tình mẫu tữ
 
 
Phải chăng trời rộng biển sâu
Để đo nổi khổ niềm đau khôn lường
(Má ơi của Nguyễn Gia Linh)


Lắng tai nghe đọc mấy bài thơ
Văng vẳng ngâm nga giọng thẫn thờ
Lất phất tâm tư lời nhắc nhở
Bổng trầm gọi Mẹ lạc trời mơ

Hai tiếng Má ơi thật nhẹ nhàng
Như dòng suối chảy vượt thời gian
Như chuông ngân vọng từ xa rót
Làm ấm hồn con chốn bụi trần

Từ ngày theo Mẹ chốn trần ai
Con hưởng niềm vui, hạnh phúc đầy
Muôn điệu dạt dào tình mẫu tử
Bao nhiêu kỷ niệm mái hiên nầy

Má lánh dương trần, vẫy biệt ly
Buồn dâng vắng lạnh với sầu bi
Lệ đằm áo trắng, rơi từng giọt
Sao rụng bên thềm ngỡ bước đi

Trăm năm chưa đủ tình đầm ấm
Ngắn ngủi trong đời trẻ vấn vương
Chưa trả ân sâu lòng biển cả
Trời đành khép chặt, lệ sầu thương


Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0


Vì sự việc đột xuất Tu Tru vắng một thời gian
Kính Chúc Đặng Xuân Linh
Thân Tâm Luôn An Lạc. Cùng Gia Đình
Kính Chào Thân.
Mytutru_11.8.2009




Đính kèm (1)

Kính Chào
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=444426
Khóc & Cười
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=444471&mpage=1
Tranh Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=445357
-
Hạnh Phúc Trong Tay
mytutru
--------
Đăng nhập để trả lời
0
Theo tình thơ
 
 
 
Thơ ơi ! đẹp lắm dõi tìm ngươi
Mài miệt với thơ giữa bụi đời
Trí nghĩ vẩn vơ dù biết vậy
Thực hư, thơ tả vắng buồn vơi

Trải ý thơ xuân với cảnh đồi
Hoặc là chút mộng chốn trùng khơi
Bao nguồn lạc hưởng trên triền núi
Theo xuống thác ghềnh cũng thảnh thơi

Theo thơ giải muộn được đôi giờ
Tâm lắng hơn quanh quẩn thẩn thờ
Những lúc nhạt buồn luôn nghĩ ngợi
Thơ là nguồn vớt mảnh sầu mơ

Theo thơ , thơ xớt nỗi u hoài
Theo đến chân trời khói quyện bay
Ta ngắm thơ xoa niềm quạnh quẻ
Của người trầm lặng thú trần ai

Theo thơ nguồn sáng tặng cho mình
Trí giác tâm hồn được ánh minh
Vui vẻ cho đời nơi tịnh vắng
Ngồi yên một góc lắng tâm tình

Ví dù ai kiếm mộng Đào nguyên
Vớ vẩn mong là ngỡ định duyên
Đem trải tâm tư hư thực mộng
Tình thơ gom hết gói ưu phiền


Đặng Xuân Linh
18-04-2004

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-02 20:19:44duonglam>
[:D]Buồn vào thu lạnh
 
 
Nghiêng bóng hoàng hôn buổi sắp tàn
Mù sương, trụi lá cảnh mang mang
Chim côi đứng rũ nhìn quanh quẩn
Gió buốt hơi may mặc nắng vàng
 
Mùa thu mây thấp vướng đồi thông
Cây trơ thân nhánh đứng giữa đồng
Nhìn theo những lá tung nhiều lối
Cùng với ôm chân ủ cội nồng
 
Tà dương sắp lặn hướng non đoài
Chim lẻ thẫn thờ chẳng muốn bay
Yên đứng bên rào đôi cánh xếp
Đêm về nương náu mái hiên ai
 
Buồn ngóng nhìn về tận hướng đông
Của mùa thu xám lắm mưa dông
Giọt rơi thấm ướt đường mòn cũ
Nhớ tưởng bên kia viết mấy dòng
 
Đơn chiếc trời xa, vài bạn hữu
Không thân quyến cận, có vần thơ
Ngày ngày quanh quẩn bên văn vận
Lui tới vườn thu vắng lặng lờ 

Đặng Xuân Linh




[:D]
TIỄN THU


Ta tiễn em mùa thu,
Trời đất cũng thâm u ,
Như lòng em u- uẩn…
Như tình ta hoang vu …
DL


Thu về chớp biển mưa nguồn,
             Thu đi… trăm nhớ ngàn thương lại về…


...Đầu
thành tiếng vạc lao xao ,
Sườn non dế gọi mây vào ngõ thu .

Chiều hoang ướt sũng sương mù ,

Đêm qua phố chợ trăng thu úa vàng.


Ừ thôi em, cũng quan san ,

Non xanh, nước biếc mây ngàn từ đây.

Gặp nhau còn ở hội nầy ,

Tìm nhau rồi cũng cõi nầy mà thôi .


Sông nào nước chảy mây trôi,
Thuyền nào lờ lững bên trời tuyết pha.

Trăng nào hát khúc cầm ca ,

Rượu nào say giữa giang hà xanh xao.


Em xưa má thắm môi đào,

Hạ khoe áo đỏ, thu chào áo bông.

Bây giờ trời sắp sang đông,

Em còn thơ thẩn áo hồng… áo hoa…


Mây xưa về dỗ nắng tà,

Em xưa giấc ngủ thềm hoa…hững hờ.

Ta về gác vắng làm thơ.

Buồn len lén đọng mấy tờ thư xanh.


Hoa nào ươm nụ đầu cành ,

Trăng nào chếch bóng tần ngần lệ sương.

Thu về bóng xế tà dương,

Non phai nét ngọc nắng vàng pha phôi.


Từ em cuối phố mây trời ,

Ta qua biển bắc em dời biển đông…

Chim quyên ăn trái nhãn lồng,

Ta về gỡ mối tơ lòng hỏi ai ?...

Tình cờ như gió gặp mây,

Rừng thu lá đổ hoa bay xạc xào.

Lá vàng rơi , lá lao xao,

Trăm con mộng nhỏ bay vào thơ em ..


Hoa nào đẹp tựa hoa tim,

Tình nào đẹp tựa đóa Quỳnh tinh sương.

Ừ trăm năm , cũng vô thường,

Xa nhau…thôi cũng lược gương hững hờ.

Ta về ngõ vắng năm xưa,

Gói trong kỹ niệm những tờ thư xanh.

Dẫu mai đời có vô tình ,

Lật trang thơ cũ bóng hình là đây…


Nhớ xưa em dáng hao gầy,

Hoa thua nét ngọc, má hây nắng hồng.

Bây giờ trời sắp sang đông ,

Em còn thơ thẩn tơ hồng… đem hong .


Ngày nao em chửa theo chồng.

Thơ anh em đọc, chỉ hồng em đan .

Bây giờ em đã sang ngang,

Câu thơ mối chỉ còn đang tơ vò.


Thu đi từ độ bao giờ,

Thuyền trăng lặng lẽ bến bờ vô minh.

Anh về phố núi chênh vênh,
Em đi bóng nhỏ một vành trăng soi…

Sông trăng từ độ đề thơ,

Thuyền trăng em có bao giờ đi qua.

Tình trăng em có thiết tha,

Thơ trăng em có thềm hoa thẩn thờ ?

Mốt mai dẫu có bao giờ,

Thềm trăng chờ đợi người thơ chạnh lòng.

Yêu nhau thương nhớ vô cùng,

Xa em vạn dặm muôn trùng chẳng xa.


Đường về vỗ nhịp hàm ca,

Quan san mấy dặm , quan hà là đây.

Ngập ngừng tay lại cầm tay,

Rừng phong thu lá rụng đầy trước sân.


Sao em tay ngọc tần ngần ,

Sao em mắt ngọc thâm quầng dáng hoa .

Sao em buồn chẳng nói ra,

Mà trong lòng đó xót xa bao điều …


Ta về gác vắng đìu hiu ,

Rừng thu vàng vỏ nắng chiều phôi pha.

Sương khuya phủ kín la đà ,
Sân trăng chờ đợi người hoa hững hờ.


Cũng đành một kiếp người thơ,
Sông Ngân ngồi đợi bên bờ tương tư.

Tóc râu phủ kín bơ phờ,

Qua sông buổi ấy…con đò ai đưa ?


Nhớ xưa con sáo ơ hờ ,

Rừng chưa thay lá em chưa lấy chồng.

Bây giờ sáo đã sang sông,

Rừng thu vàng đỏ lá phong rụng đầy.


Ta về nhặt nắng hiên tây,

Gửi hương cho gió gửi mây cho ngàn.

Gửi thơ cho khắp nhân gian,

Ngàn năm- tằm vẫn kiếp tằm- nhả tơ.

……………………………

…………………………………

…Ai đem tơ dệt thành thơ,

Ai đưa con sáo bên bờ sang sông…


Thương em từ thuở chưa chồng,

Thơ anh em đọc, tơ lòng em xe.

Bây giờ đi sớm về khuya,

Thơ anh còn đó… ai chia nỗi sầu .


Đầu hôm tiếng vạc lao xao,

Con ra biển bắc con vào biển nam.

Tình anh như ánh trăng vàng,

Chênh vênh đứng đợi… người sang gọi đò.


Trăng đi từ độ bao giờ,

Thuyền anh còn đứng bên bờ khói mây.

Đêm về chuốc chén rượu say,

Sương khuya còn đợi dấu hài em qua.


Rừng thu lá rụng la đà,

Em xưa hờ hửng tình ra phụ phàng.

Thương em từ độ mười lăm,

Đến năm hăm…mốt… em đành vu qui.


Con oanh bờ liễu xầm xì,

Vườn xưa còn đó ong đi sao đành.

Hoa phong nhụy bướm đa tình,

Em vui duyên mới bỏ mình anh đây .


Rượu nào không uống mà say ,

Tình sao chưa thắm mà cay đắng rồi.

Em về còn đọng trong tôi,

Mùi hương giọng nói nét cười… chiêm bao.


Đầu cành lá rụng rì rào,,

Trên không tiếng vạc xạc xào kêu sương.

Thu về chớp biển mưa nguồn,

Thu đi trăm nhớ nghìn thương lại về…


Lá vàng rơi rụng lê thê,

Lá bay cuốn cả… lời thề em bay …

Đêm về có gã ngồi say …
Dốc nghiêng bầu rượu thơ bay dạt dào…

……………………………………..

……………………………………..

…Trời khuya mưa gió lao xao ,

Bên sông tiếng nhạn gọi chào TIỄN THU.


Dương Lam

Đăng nhập để trả lời
0
Cám ơn Dương Lam đã ghé thăm trang nhà của ĐXL và đẻ lại bài thơ quá hay và hơi dài, khó lòng bồi đáp lại.
 
Mong Dương Lam tha thứ, sẽ bồi đáp cách khác.
 
Thân kính
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Nhớ tình xuân xưa
 
 
Se lòng gió bện đoạn đời xa xứ
Xuân quê hương dệt đỏ thắm đôi ngày
Mặc áo mới xem mai nhè nhẹ thở
Hé nhụy nhiều cành mở chúc lời may
 
Khói hoàng hôn quyện đầy nguồn lưu luyến
Tết đình làng xao xuyến chốn quê hương
Ba ngày qua trở nhường theo nhịp chuyển
Khúc ngày ngày lớn nhỏ chuyện còn vương
 
Bên kia sông áo nâu hường vui vẻ
Rộn những nụ cười chúc trẻ* xuân sang(*không già)
Trống lân chào nện vang từng tiếng khẻ
Âm gà gáy như đón cánh mai vàng
 
Tôi thả bộ theo đường làng hẻo lánh
Nhớ song thân khuất núi Thánh mây ngàn
Đốt nén trầm rước người nơi tiên cảnh
Về vui Xuân cùng mái ấm thanh nhàn
 
Trong chùa, đông nữ nam cầu an lạc
Phật mĩm cười nhìn khói tthoát ân ban  
Hương thơm giữa đầu xanh cùng tóc bạc
Đấy mùa xuân dào dạt phúc trần gian
 
 
Đặng Xuân Linh
Mérignac 09-02-2010
Đăng nhập để trả lời
0
Tìm em
 
 
Từ thuở quen nhau đến bấy giờ
Tên em biềng biệt ánh trăng thơ
Vẫn còn tiếng vọng dư âm vẳng
Vang bóng thiên thu mộng phú từ
 
Không gian tĩnh lặng tình cờ gặp
Thắp sáng hồn em tối miệt mài
Dạ ngọc rọi lên xanh sắc thắm
Cũng nên nở nụ dẫu chia tay
 
Ngước mặt nhìn trời buổi sáng nay
Cảm tình ngắn ngủi đoạn đường nầy
Thôi thì trăm sự vào ngăn kéo
Đừng nhớ làm gì chuyện sỏi gai
 
Tái lai sau trước mấy vần chờ
Trao nhau ý đẹp cũng nên thơ
Trang xưa xem lại bao lời mộng
Sự tích tìm nhau quá hững hờ
 
Cuốn sách năm xưa em đã tặng
Vẫn còn trên kệ nét nguyên còn
Mỗi khi nhìn lại yên giây phút
Để nhớ một thời kỷ niệm con (dù nhỏ)
 
 
Merignac 07-02-2010

Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Trở giấc
 
 
Đêm nghe tiếng nhịp cửa ngoài
Của làn sương gió ưu hoài tình si
Trời yêu đã bỏ từ khi…
Thuyền rời bến đợi còn gì dòng xưa
 
Một lần lìa bước xác xơ
Là ngày nuối tiếc nguồn xưa ngậm ngùi
Hương trà tỏa ngát ta đời
Để trong mộng điệp tuyệt vời lối mơ
 
Ngày xưa một thuở đợi chờ
Nào hay giây phút để thơ trở buồn
Tơ tình giăng buổi mây tuôn
Dạ như cơn xoáy căng luồn nhịp đêm
 
Từ khi trở giấc thiên nhiên
Bâng khuâng màu úa im lìm tâm can
Mờ dần cảnh mộng trăng vàng
Niềm đau thức giấc mơ màng chốn xưa
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Tự do
 
 
Lập lòe đom đóm điểm như sao
Cánh nhỏ phòng thưa đã lạc vào
Vì sợ nguồn tơ , vương phụng các
Bởi ưa lá biếc , lượn bầu cao
Ra ngoài chớp chớp quanh chòm trúc
Đến khoảng mơn mơn khắp cánh rào
Ngắm mãi cảnh đêm mà mộng tưởng
Xuân chung thiên hạ chúc thương chào
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-27 21:26:19Viet duong nhan>
Nhớ ngày Kỷ niệm
 
 
Mẹ Cha theo Phật lâu rồi
Vu Lan tháng bảy phương trời buồn ôi
Hôm nay kỷ niệm trong đời
Là ngày thân phụ lên trời cảnh xinh
 
Trần miền cách biệt thâm tình
Nhớ thương phụ mẫu một mình bâng khuâng
Thường hay kể chuyện song thân
Xứ người riêng bóng âm thầm giỗ Cha
 
Cảnh tiên như thể là nhà
Muôn năm thanh thản ngôi tòa Bồng Lai
Từ Bi Trời Phật độ rày
Nguyện cầu cha mẹ trên đài thiên môn
 
Đây buồn nhớ khói hương thôn
Là nơi cha mẹ sinh tồn thuở xưa
Buổi chiều buông xuống giậu thưa
Ba chăm giàn bí, Má ưa huệ hồng
 
Xâm soi bông thọ vàng trưng
Hương hoa bát ngát pha cùng lý hương
Tôi nhìn hoa nhớ trời thương
Vườn xanh Mẹ cũng hay thường ngắm mơ…
 
 
Đặng Xuân Linh

R
Đăng nhập để trả lời
0
Mong mỏi
 
 
Bầu không khí dịu xoa nguồn thơ thới
Nhìn khói tỏa quyện tràn tiết tháng ba
Ngẩng nhìn nhạn, gẫm gần qua xuân mới
Nghĩ hai nơi lòng gợi chốn trời xa
 
Cứ suy hoài bụi ngà thường vương cả
Xem sách rồi chẳng xoá ý quanh co
Thăm thẳm màu xanh nhìn dò cánh nhạn
Rũ nhau về tổ cũ, dạng hồi mơ
 
Hai mái đầu tóc sương tơ đều đặn
Ngắm trong gương sợi trắng tựa tiên già
Đã mấy ấm trà ta đều nhấm cạn
Tình êm ả một hướng sáng quê xa
 
Gió xuân về mang cả bầu thương mến
Phớt nhẹ nhàng ánh nắng bện lung linh
Cánh mai vàng luôn xinh màu lưu luyến
So thọ vàng đầy cánh xếp yên bình
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Xóm nhỏ quê hương
 
 
Tuy tiết nóng thân, lòng đỡ nóng
Đôi tràng thúng nhỏ bán mau hơn
Tiền lời chút đỉnh mua lon gạo
Cuộc sống chắt chiu quá mỏi mòn
 
Nơi đây dông bão lá đầy sân
Hoài tưởng quê hương nhọc thập phần
Xóm nhỏ bao người lam lủ sống
Mưa tuông ngập lối khổ như dần
 
Bầy con nheo nhóc lấy gì đong
Một rỗ cải hành bán chửa xong
Trong thúng mướp bầu còn vẹn đó
Chống tay rầu rỉ ngập trong lòng
 
Trong nhà tôi ngắm giọt rơi đua
Người bán bên lề nép tránh mưa
Nón lá trên đầu che chẳng xuể
Ngoài hiên gíó tạt hững hờ lùa
 
Dù cho mua mấy mục măng non
Vẫn thấy trên vai quá nặng đòn (đòn gánh)
Suy ngầm bâng khuâng thân phận nước
Tâm tình đơn nhỏ biết sao hơn!
 
Muôn dặm về quê thấy mọi bề
Người giàu phè quá, khó* ê chề (nghèo khó)
Đương thời rút rỉa tiền công cộng (của phi nghĩa)
Buôn nhỏ mưa hoài dạ tái tê…
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0