<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-06 07:50:35Hoàng Dung>
đánh máy Hư Trúc tiên sinh
Kim Trục Lưu bước ra ngoài, chỉ thấy trước mặt có ba ngã rẽ, cũng không biết Sử Hồng Anh đã đi về lối nào! Kim Trục Lưu hoang mang lo lắng, lòng thầm nhủ: “Xem ra hình như nàng tránh mặt mình. Nếu thế thì mình chẳng còn cách nào”. Khinh công của Sử Hồng Anh chẳng kém gì Kim Trục Lưu, nay trong tay chàng đang cầm một tảng huyền thiết thì làm sao đuổi theo nàng? Huống chi cũng không biết nàng đi về lối nào.
Kim Trục Lưu bực bội, thầm mắng: “Đều do vì bọn khốn kiếp nói vớ vẩn khiến Sử cô nương tức giận bỏ đi!” Chàng hận không chạy về Hải Sa bang tìm Sa Thiên Phong và Đổng Thập Tam nương đánh cho một trận, nhưng nghĩ lại, hai người Sa, Đổng đều đã thua to. “Hảo hán không đánh người yếu, coi như bọn chúng cũng đã bị trừng trị”. Chàng nghĩ như thế cho nên cơn tức dần dần dịu xuống.
Kim Trục Lưu bình tĩnh ngẫm nghĩ, Sử Hồng Anh tuy né tránh chàng, nhưng lúc nãy dù bị người ta mỉa mai cũng cùng mình liên thủ đối địch, rõ ràng đã rất coi trọng mình. Nhớ lại lúc nãy nàng đã nổi giận vì mình đã hiểu nhầm tình cảm của nàng với Lý Đôn. Cũng có nghĩa là, từ chuyện này có thể biết rõ nàng và Lý Đôn không phải là tình nhân. Lần gặp mặt này coi như chàng không đến nỗi uổng công, ít nhất cũng có thể giải được mối nghi ngờ trong lòng mình. Kim Trục Lưu nghĩ đến thì không những đã hết giận mà trong lòng còn cảm thấy ngọt ngào ấm áp.
Kim Trục Lưu thầm nhủ: “Chắc là nàng e ngại nên mới né tránh mình. Nàng vốn là người phóng khoáng, vài ngày sau chắc sẽ quên ngay. Sau này gặp lại, mình phải xin lỗi nàng mới được. Giờ đây phải vào kinh thành rồi tính tiếp”.
Kim Trực Lưu vượt sông lên phía bắc, đi ngang Từ Châu tiến vào Sơn Đông, ngày hôm nay đã đến Tế Nam. Tế Nam là một thành thị phong cảnh đẹp đẽ, Kim Trục Lưu thầm tính còn năm sáu ngày nữa mới đến ngày lễ mừng thọ của Tát Phúc Đỉnh, lòng thầm nhủ: “Đã đến Tế Nam, phải tới Hồ Đại Minh du ngoạn một phen”.
Rồi chàng tìm khách sạn nghỉ một đêm, sáng sớm hôm sau thì đến Hồ Đại Minh. Hồ Đại Minh nằm ở phía nam thành Tế Nam, dưới chân núi Thiên Phật. Kim Trục Lúa thuê một chiếc thuyền nhỏ chèo qua bờ bên kia. Mặt hồ phẳng lặng như gương, chùa chiền lầu các, tùng già xanh um từ trên núi Thiên Phật in bóng xuống mặt hồ. Vì đang là cuối thu nên lá đỏ đầy núi, nước hồ lại xanh biếc trông cứ giống như một bức tranh. Kim Trục Lưu vừa chậm rãi chèo thuyền vừa ngắm cảnh. Lúc này trong hồ vắng lặng chỉ còn một mình chàng.
Kim Trục Lưu đang ngồi dựa trên thuyền chợt nghe tiếng mái chèo khua nước, một chiếc thuyền buồm nhỏ phóng nhanh tới, lướt qua chàng. Kim Trục Lưu liếc mắt nhìn, trên khoang thuyền thấp thoáng có một bóng người quen thuộc, sau khi chiếc thuyền vượt qua, chàng mới nhớ rằng kẻ ấy chính là Cung Bỉnh Phan. Con thuyền nhỏ của Cung Bỉnh Phan chạy như bay, trong chớp mắt đã tiến về phía trước, y đang xoay lưng về phía Kim Trục Lưu, Kim Trục Lưu thấy y, nhưng y không thấy chàng.
Hơn một tháng nay, Kim Trục Lưu đã gặp rất nhiều cao thủ giang hồ, Cung Bỉnh Phan tuy chỉ là một hương chủ trong Hồng Anh hội, nhưng luận về bản lĩnh thực sự, y hầu như chẳng kém gì Văn Đạo Trang. Kiếm thuật của y rất tinh diệu, điều đó khiến cho chàng phải có mấy phần khâm phục.
Kim Trục Lưu thầm nhủ: “Không biết Cung Bỉnh Phan đến đây làm gì? Bọn chúng luôn dòm ngó tảng huyền thiết của Lục Hợp bang, chả lẽ đã dò hỏi được tung tích của mình cho nên đuổi theo đến đây? Tại sao chỉ có một mình y? Trong cuộc tỉ kiếm ngày hôm đó, y tuy thua mình một chiêu, nhưng cũng là cao thủ kiếm thuật hiếm có. Danh tiếng của Hồng Anh hội trên giang hồ không xấu lắm, nếu y chịu bỏ địch thành bạn, mình cũng có thể kết giao với y”.
Kim Trục Lưu chèo thuyền vào bờ, nhưng lại không thấy bóng dáng Cung Bỉnh Phan đâu. Chàng chậm rãi dạo bước ven hồ, khi đến trước đình Lệ Hạ, trong đình có treo đôi vế đối, về đối viết rằng: “Hải thử đình cổ, Tế Nam danh sĩ đa”. (Đình này Hải Hữu cổ Danh sĩ Tế Nam nhiều). Đây là hai câu thơ trong bài “Bồi Lý Bắc Hải yến Lệ Hạ đình” của thi thánh Đỗ Phủ thời Đường, người địa phương cảm thấy hai câu thơ này rất hợp cho nên đã lấy ra làm câu đối ở đình Lệ Hạ.
Đình Lệ Hạ là thắng cảnh nổi tiếng của Tế Nam, du khách đến đây đều thích ngồi nghỉ ngơi trong đình, uống trà được pha bởi nước suối Báo Tuyền, thưởng thức cảnh đẹp của hồ Đại Minh. Kim Trục Lưu thầm nhủ: “Nếu gặp Cung Bỉnh Phan thì sẽ đấu kiếm với y lần nữa, nếu không gặp thì mình sẽ tiếp tục du ngoạn”. Du sơn ngoạn thủy và tỉ võ đấu kiếm đều là chuyện Kim Trục Lưu thích, thế là chàng tạm dừng chân trong đình.
Chợt nghe tiếng gõ lóc cóc vang lên, té ra có hai cha con người làm nghề kể chuyện sách (thuyết thư) bước tới. Hai người bày bàn sách bên cạnh đình, gõ trống gọi người nghe. Kim Trục Lưu đang rảnh rỗi, vì thế cũng kéo tới nghe kể chuyện sách. Người kể chuyện sách là một cô gái khoảng mười bảy tuổi, ăn mặc trông rất giản dị. Vừa nhìn tựa như nàng rất yếu đuối, nhưng ở giữa chân mày có một luồng anh khí. Còn người gảy đàn là một ông già mặt rỗ, trông rất xấu xí. Vài thiếu niên trong đám đông cười rằng: “Không ngờ quạ mà cũng sinh ra phượng hoàng”.
Mọi người chỉ để ý nét đẹp xấu của hai cha con, nhưng Kim Trục Lưu thì thầm thất kinh: “Hai cha con nhà này chắc chắn đã luyện võ công, xem ra ông già là một cao thủ nội gia!”
Hai cha con tựa như không hề nghe thấy lời châm chọc của bọn người đứng bên ngoài, ông già sửa dây đàn rồi nói: “Đa tạ các vị đã đến xem, tôi sẽ bảo ả nha đầu kể dâng lên cho các vị hai đoạn sách, nếu không hay, xin mọi người bỏ quá cho”. Một thiếu niên lanh miệng nói: “Mỹ nhân đã kể chắc chắn sẽ rất hay”.
Ông già ôm quyền vái dài nói: “Nếu các vị thấy hay, xin hãy ban thưởng cho chút ít”. Thế rồi liền cầm cây đàn lên bắt đầu gảy, còn cô gái thì vỗ phách khe khẽ hát, giọng hát của nàng nghe trong trẻo dịu dàng, lúc khoan lúc nhặt. Người xung quanh ai nấy đều ngẩn cả ra, cả những thiếu niên lên tiếng bông đùa lúc nãy cũng phải nín thở, tựa như sợ để sót tiếng nào của nàng.
Chợt tiếng ca dừng lại. Một lát sau mọi người mới kêu bật lên “hay!” Kim Trục Lưu thầm nhủ: “Người ta nói lối hát lê hoa miền Tế Nam là nhất tuyệt trong khúc nghệ, quả nhiên danh đồn không ngoa”.
Ông già ấy bỏ mũ xuống đang định xin tiền thưởng, chợt có người kêu lớn: “Hay, hát rất hay! Ngươi không cần xin tiền ở đây, hãy dắt con gái ngươi đến phủ của bọn ta, hát cho ‘công tử gia’ bọn ta nghe. Nếu ‘công tử gia’ thích đảm bảo suốt đời ngươi ăn không hết”.
Ông già ấy mặt biến sắc, trả lời: “Tôi và ‘công tử gia’ của các ngài không quen biết nhau, không dám đến phủ nhận thưởng”. Kẻ ấy cười ha hả: “Các người đến rồi sẽ quen biết ngay. Hì hì, ngươi không quen biết ‘công tử gia’ của bọn ta, nhưng ‘công tử gia’ đã biết con gái của ngươi từ lâu!”
Kim Trục Lưu nhìn lại, chỉ thấy người đang nói chuyện là một hán tử to béo, trông giống như một giáo đầu, phía sau là bảy tám đại hán. Kim Trục Lưu thầm nhủ: “Chắc là gia nô của một tên ác bá nào đó, để xem hai cha con nhà này sẽ đối phó thếnào”.
Bọn người này kéo tới, đám người nghe chuyện đều bỏ chạy cả, chỉ còn lại vài người đứng nhìn từ xa, tựa như đang chờ xem vở tuồng hay. Có kẻ còn nói với tới: “Công tử gia họ Trương đã thích con gái của ông, ông đã may mắn lắm rồi còn gì!” Kim Trục Lưu biết không cần mình ra tay, nhưng thấy đám ác nô này ngang tàng, có ý muốn trêu đùa bọn chúng, chàng liền lấy một nén vàng ném tới, hán tử ấy đưa mũ ra tiếp lấy, trong lòng rất ngạc nhiên, nhưng vẫn hờ hững nói một tiếng “đa tạ”, tựa như chẳng hề để ý đến nén vàng.
Hán tử ấy không động thanh sắc, nhưng tên giáo đầu nọ thì đùng đùng nổi giận: “Hảo tiểu tử, ngươi dám đem tiền ra dối chọi với công tử nhà ta?”
Kim Trục Lưu đáp: “Không dám, tôi chỉ là một kẻ nghèo hèn, nào dám lấy mắt [font="times new roman"]chó mà coi thường người! Lúc nãy tên giáo đầu ấy đã nghênh ngang lên tiếng, cho nên Kim Trục Lưu mới mỉa mai y như thế.
Thế là y liền nổi giận phóng về phía Kim Trục Lưu. Kim Trục Lưu xua tay nói: “Ôi chao! Ta không biết đánh nhau”.
Thiếu nữ kể chuyện sách lúc nãy đứng chặn giữa hai người, can: “Tiểu nữ sẽ theo ngài về bái kiến ‘công tử gia’ là được, ngài đừng trút giận sang người khác?”
Giáo đầu ấy đang nóng lòng đắt thiếu nữ đi, cho nên chỉ trừng mắt nhìn Kim Trục Lưu rồi bảo: “Được, cô nương đã nói giúp, ta tha cho ngươi, đi thôi!” Rồi kéo tay nàng ta.
Thiếu nữ ấy vùng lại: “Sao lại lôi kéo như thế, ngươi tưởng ta là ai? Ta không đi!” Lúc này nàng vẫn cầm cái dùi gõ, nàng chỉ gõ nhẹ tên giáo đầu đã cánh tay tay phải tê rần. Y cả kinh, lúc này mới biết nàng ta thân mang tuyệt kỹ, lập tức tay trái chụp tới, chân lại bồi thêm một đòn Tảo đường thoái.
Thiếu nữ ấy nhíu mày: “Ta ghét nhất hạng nô tài ỷ thế hiếp người!” Nói chưa dứt, nàng đã lách người qua, còn tên giáo đầu chợt cảm thấy cổ đau nhói, té ra nàng đã tóm cổ y nhấc bổng lên rồi ném mạnh ra xa.
Nàng chỉ ném một mình tên giáo đầu nhưng lại có thêm năm sáu người ngã xuống.
Té ra nàng ta ném y về phía những kẻ vô lại đang đứng xem, thế là cả bọn va vào nhau té sầm xuống. Kim Trục Lưu vỗ tay cười ha hả.
Bọn vô lại này vốn chỉ đứng cách đó mười trượng. Còn thiếu nữ ấy nhấc một hán tử nặng hơn trăm cân ném tới mà có thể khiến cả bọn ngã lăn, bọn ác nô thấy thế đều hồn phiêu phách tán, chỉ đành co giò chạy mất.
Kim Trục Lưu tuy đã thấy khác lạ, nhưng không ngờ võ công của nàng lại cao cường đến thế. Lòng thầm nhủ: “Tiểu cô nương còn trẻ tuổi mà công phu ngoại gia đã luyện đến mức đó thật là hiếm có”.
Thiếu nữ kêu: “Cha, chúng ta không thể tùy tiện lấy của người khác”. Thế rồi cầm ném vàng định trả lại cho Kim Trục Lưu. Ông già ấy thì lo lắng bảo: “Nha đầu, con đã gây ra họa lớn, chạy mau, chạy mau!”
Thiếu nữ ấy bĩu môi: “Chẳng qua chỉ đắc tội với một tên ác bá thổ hào, sợ cái gì?” Ông già nói: “Ôi, con quả thật chẳng biết trời cao đất dày, con trả nén bạc lại cho công tử này rồi chúng ta chạy mau!”
Thiếu nữ thấy cha mình lo lắng như thế, lòng thầm nhủ: “Cha đã đi khắp đại nam giang bắc, không biết đã gặp bao nhiêu người, chưa bao giờ thấy người hoảng sợ như hôm nay. Chả lẽ tên ác bá ấy có tài cán gì” Trong lòng lo lắng không yên, nhưng cũng ném trả nén vàng cho Kim Trục Lưu.
Ông già ấy quay đầu lại nói: “Đa tạ tướng công ban thưởng hậu hĩnh, cha con [font="times new roman"]chúng tôi xin lãnh nhận. Tướng công cũng chạy cho mau để khỏi bị liên lụy”. Ông ta miệng thì nói chân bước không ngừng, tựa như sợ chỉ muộn một chốc thì họa lớn sẽ giáng xuống.
Kim Trục Lưu vẫn cảm thấy ngạc nhiên, lòng thầm nhủ: “Nàng ta có bản lĩnh như thế, ông già chắc chắn còn ghê gớm hơn. Tại sao lại hoảng sợ?”
Nghị chưa dứt, ba thớt ngựa đã phóng tới, hai cha con người nọ vừa mới chạy đến ven hồ, thuyền gia trong hồ thấy có ba người chạy đến thì vội vàng đẩy thuyền ra, không dám chở hai cha con nhà này. Nói thì chậm, sự việc diễn ra rất nhanh, chỉ thấy ba người ấy nhảy xuống ngựa chạy đến chặn ngang đầu hai cha con.
Đi phía trước là một người trẻ tuổi khoảng hơn hai mươi, mặt như hoa phấn, trêntay cầm một cây quạt xếp màu trắng, có dáng rất phong lưu nho nhã. Phía sau lưng y là có hai người một cao một thấp, người cao có thân hình khôi ngô, đầu trọc lóc láng bóng, kẻ ấy hừ một tiếng rồi nói: “Ồ, té ra là Hà lão đại”. Kẻ thấp thì hai mắt sáng quắc, hai thái dương nhô lên, trong eo cắm một đôi phán quan bút, vừa nhìn thì đã biết đó là cao thủ nội gia. Y không lên tiếng, chỉ liếc nhìn hai cha con nhà này.
Kim Trục Lưu thầm nhủ: “Chắc là gã thiếu niên mặt hoa da phấn kia là ‘công tử gia’. Xem ra hai tên bảo tiêu của y công lực không tệ”. Lúc này Kim Trục Lưu mới biết mình đã quá khinh địch, thế là chàng giả vờ chậm rãi bước tới.
Chỉ thấy ‘công tử gia” ấy chặn thiếu nữ, phe phẩy chiếc quạt rồi mỉm cười: “Tại hạ ngưỡng mộ cô nương tài sắc song toàn, sai người nhà đến mời, không ngờ bọn nô tài lại không biết nói chuyện đã đắc tội với cô nương. Tại hạ xin lỗi cô nương”.
Thiếu nữ nhận một vái của y nhưng cũng không trả lễ, nàng nghiêm mặt: “Cha con bọn ta mãi nghệ kiếm cơm trên giang hồ, nhưng không thấp hèn đến nỗi bợ đỡ nhà giàu có, ngươi mời cũng được, ép cũng được ta không đi! Cút đi cho ta!” “công tử gia” ấy nhướng mày, tựa như nổi giận, nhưng vẫn mỉm cười: “Cô nương đã nặng lời, tại hạ chỉ đến mời cô nương, nào dám coi cô nương là nghệ nhân thấp hèn”.
Thiếu nữ ấy gằn giọng: “Ngươi đã nói xong chưa, ta không rảnh đôi co với ngươi!”
“Công tử gia” ấy không xuống thang được, cười lạnh lùng: “Cô nương không nể mặt đến thế sao? Xin lỗi, cô nương không muốn đi cũng phải đi!” Rồi đưa tay kéo thiếu nữ liền.
Nàng ta trợn mắt, mắng: “Buông tay! Được, ta phải coi ngươi có bản lĩnh gì!”
Thế rồi hai ngón tay kẹp cái đùi trống, gõ vào hổ khẩu của tên “công tử gia” ấy. Trong khoảnh khắc, có hai người đồng thời kêu lên: “Công tử, cẩn thận!”, “Phượng nhi cẩn thận!” Một người là đại hán đầu trọc, người kia là ông già.
Nói chưa dứt lời, chỉ nghe tên “công tử gia” hừ một tiếng: “Kẻ tiểu nhân không biết cao thấp!” Rồi cây quạt xếp mở ra, chặn cây dùi trống của thiếu nữ lại. Cái dùi trống tuy không phải là loại vũ khí sắc bén, lẽ ra đã đâm vào cái quạt.
Nhưng thật kỳ lạ, chỉ nghe bốp một tiếng, không những cái quạt không bị rách mà trái lại cái đùi trong tay thiếu nữ vuột ra?
Kẻ thấp lùn nói: “Đừng lo, ả này không phải là đối thủ của ‘công tử gia’ chúng ta”.
Kim Trục Lưu lúc này mới thất kinh, bản lĩnh của tên “công tử gia” này tuy chẳng cao minh gì, nhưng cũng đủ khiến cho chàng bất ngờ.
“Công tử gia” đánh một chiêu đắc thủ, cười ha hả: “Cô nương, ta khuyên cô nương đừng rượu mời không uống mà uống rượu phạt, chi bằng hãy theo ta!”
Miệng đang nói thì đã giơ cao cây quạt xếp trong tay, hai ngón kẹp cánh quạt, bắt chước theo thủ pháp dùng dùi của thiếu nữ ấy, gõ đầu quạt vào hổ khẩu của nàng. Hà lão đại tuy biết rõ không đánh lại ba người, nhưng cũng đành phải liều, khi “công tử gia” gõ đầu quạt xuống, Hà lão đại quát lớn: “Sao lại có kiểu mời khách ngang ngược đến thế?” Thế là năm ngón tay tóm vào đầu quạt của “công tử gia”, “công tử gia” dùng lực giật lại, bốp một tiếng, cái quạt xếp gãy làm đôi.
“Công tử gia” này cũng rất ghê gớm, cái quạt đã bị giật mất, lập tức trở tay đánh ra một chưởng. Lực đạo của chưởng này quả thật không yếu, chỉ nghe chưởng phong vù vù.
Hai chưởng giao nhau, “công tử gia” chỉ cảm thấy mình tựa như đánh vào một khối bông. Chợt nghe có người kêu lên thất thanh: “Không xong!” Nói chưa dứt lời, chỉ nghe rắc một tiếng, cánh tay trái của “công tử gia” đã bị Hà lão đại vặn trật khớp. Té ra Hà lão dại biết rõ địch mạnh ta yếu, muốn thoát hiểm thì phải bắt tên “công tử gia” này làm con tin. Tên “công tử gia” có võ công không kém, nếu Hà lão đại liều đánh tới thì e rằng phải đến hai ba mươi chiêu mới thắng được y. Trước đó bảo tiêu của y thấy tiểu chủ nhân địch không lại sẽ chạy tới giúp đỡ.[/font][/font]
Hồi Thứ Mười Bốn
[/align]Nghe tiếng đàn nào biết kẻ ác
Bên hồ Đại Minh kết bạn hiền
[/align]Kim Trục Lưu thất kinh, vội vàng dùng nội công truyền âm nhập mật kêu: “Sử cô nương, Sử cô nương!” Nhưng trong rừng chỉ có tiếng chim hót chứ chẳng nghe Sử Hồng Anh trả lời. Bên hồ Đại Minh kết bạn hiền
Kim Trục Lưu bước ra ngoài, chỉ thấy trước mặt có ba ngã rẽ, cũng không biết Sử Hồng Anh đã đi về lối nào! Kim Trục Lưu hoang mang lo lắng, lòng thầm nhủ: “Xem ra hình như nàng tránh mặt mình. Nếu thế thì mình chẳng còn cách nào”. Khinh công của Sử Hồng Anh chẳng kém gì Kim Trục Lưu, nay trong tay chàng đang cầm một tảng huyền thiết thì làm sao đuổi theo nàng? Huống chi cũng không biết nàng đi về lối nào.
Kim Trục Lưu bực bội, thầm mắng: “Đều do vì bọn khốn kiếp nói vớ vẩn khiến Sử cô nương tức giận bỏ đi!” Chàng hận không chạy về Hải Sa bang tìm Sa Thiên Phong và Đổng Thập Tam nương đánh cho một trận, nhưng nghĩ lại, hai người Sa, Đổng đều đã thua to. “Hảo hán không đánh người yếu, coi như bọn chúng cũng đã bị trừng trị”. Chàng nghĩ như thế cho nên cơn tức dần dần dịu xuống.
Kim Trục Lưu bình tĩnh ngẫm nghĩ, Sử Hồng Anh tuy né tránh chàng, nhưng lúc nãy dù bị người ta mỉa mai cũng cùng mình liên thủ đối địch, rõ ràng đã rất coi trọng mình. Nhớ lại lúc nãy nàng đã nổi giận vì mình đã hiểu nhầm tình cảm của nàng với Lý Đôn. Cũng có nghĩa là, từ chuyện này có thể biết rõ nàng và Lý Đôn không phải là tình nhân. Lần gặp mặt này coi như chàng không đến nỗi uổng công, ít nhất cũng có thể giải được mối nghi ngờ trong lòng mình. Kim Trục Lưu nghĩ đến thì không những đã hết giận mà trong lòng còn cảm thấy ngọt ngào ấm áp.
Kim Trục Lưu thầm nhủ: “Chắc là nàng e ngại nên mới né tránh mình. Nàng vốn là người phóng khoáng, vài ngày sau chắc sẽ quên ngay. Sau này gặp lại, mình phải xin lỗi nàng mới được. Giờ đây phải vào kinh thành rồi tính tiếp”.
Kim Trực Lưu vượt sông lên phía bắc, đi ngang Từ Châu tiến vào Sơn Đông, ngày hôm nay đã đến Tế Nam. Tế Nam là một thành thị phong cảnh đẹp đẽ, Kim Trục Lưu thầm tính còn năm sáu ngày nữa mới đến ngày lễ mừng thọ của Tát Phúc Đỉnh, lòng thầm nhủ: “Đã đến Tế Nam, phải tới Hồ Đại Minh du ngoạn một phen”.
Rồi chàng tìm khách sạn nghỉ một đêm, sáng sớm hôm sau thì đến Hồ Đại Minh. Hồ Đại Minh nằm ở phía nam thành Tế Nam, dưới chân núi Thiên Phật. Kim Trục Lúa thuê một chiếc thuyền nhỏ chèo qua bờ bên kia. Mặt hồ phẳng lặng như gương, chùa chiền lầu các, tùng già xanh um từ trên núi Thiên Phật in bóng xuống mặt hồ. Vì đang là cuối thu nên lá đỏ đầy núi, nước hồ lại xanh biếc trông cứ giống như một bức tranh. Kim Trục Lưu vừa chậm rãi chèo thuyền vừa ngắm cảnh. Lúc này trong hồ vắng lặng chỉ còn một mình chàng.
Kim Trục Lưu đang ngồi dựa trên thuyền chợt nghe tiếng mái chèo khua nước, một chiếc thuyền buồm nhỏ phóng nhanh tới, lướt qua chàng. Kim Trục Lưu liếc mắt nhìn, trên khoang thuyền thấp thoáng có một bóng người quen thuộc, sau khi chiếc thuyền vượt qua, chàng mới nhớ rằng kẻ ấy chính là Cung Bỉnh Phan. Con thuyền nhỏ của Cung Bỉnh Phan chạy như bay, trong chớp mắt đã tiến về phía trước, y đang xoay lưng về phía Kim Trục Lưu, Kim Trục Lưu thấy y, nhưng y không thấy chàng.
Hơn một tháng nay, Kim Trục Lưu đã gặp rất nhiều cao thủ giang hồ, Cung Bỉnh Phan tuy chỉ là một hương chủ trong Hồng Anh hội, nhưng luận về bản lĩnh thực sự, y hầu như chẳng kém gì Văn Đạo Trang. Kiếm thuật của y rất tinh diệu, điều đó khiến cho chàng phải có mấy phần khâm phục.
Kim Trục Lưu thầm nhủ: “Không biết Cung Bỉnh Phan đến đây làm gì? Bọn chúng luôn dòm ngó tảng huyền thiết của Lục Hợp bang, chả lẽ đã dò hỏi được tung tích của mình cho nên đuổi theo đến đây? Tại sao chỉ có một mình y? Trong cuộc tỉ kiếm ngày hôm đó, y tuy thua mình một chiêu, nhưng cũng là cao thủ kiếm thuật hiếm có. Danh tiếng của Hồng Anh hội trên giang hồ không xấu lắm, nếu y chịu bỏ địch thành bạn, mình cũng có thể kết giao với y”.
Kim Trục Lưu chèo thuyền vào bờ, nhưng lại không thấy bóng dáng Cung Bỉnh Phan đâu. Chàng chậm rãi dạo bước ven hồ, khi đến trước đình Lệ Hạ, trong đình có treo đôi vế đối, về đối viết rằng: “Hải thử đình cổ, Tế Nam danh sĩ đa”. (Đình này Hải Hữu cổ Danh sĩ Tế Nam nhiều). Đây là hai câu thơ trong bài “Bồi Lý Bắc Hải yến Lệ Hạ đình” của thi thánh Đỗ Phủ thời Đường, người địa phương cảm thấy hai câu thơ này rất hợp cho nên đã lấy ra làm câu đối ở đình Lệ Hạ.
Đình Lệ Hạ là thắng cảnh nổi tiếng của Tế Nam, du khách đến đây đều thích ngồi nghỉ ngơi trong đình, uống trà được pha bởi nước suối Báo Tuyền, thưởng thức cảnh đẹp của hồ Đại Minh. Kim Trục Lưu thầm nhủ: “Nếu gặp Cung Bỉnh Phan thì sẽ đấu kiếm với y lần nữa, nếu không gặp thì mình sẽ tiếp tục du ngoạn”. Du sơn ngoạn thủy và tỉ võ đấu kiếm đều là chuyện Kim Trục Lưu thích, thế là chàng tạm dừng chân trong đình.
Chợt nghe tiếng gõ lóc cóc vang lên, té ra có hai cha con người làm nghề kể chuyện sách (thuyết thư) bước tới. Hai người bày bàn sách bên cạnh đình, gõ trống gọi người nghe. Kim Trục Lưu đang rảnh rỗi, vì thế cũng kéo tới nghe kể chuyện sách. Người kể chuyện sách là một cô gái khoảng mười bảy tuổi, ăn mặc trông rất giản dị. Vừa nhìn tựa như nàng rất yếu đuối, nhưng ở giữa chân mày có một luồng anh khí. Còn người gảy đàn là một ông già mặt rỗ, trông rất xấu xí. Vài thiếu niên trong đám đông cười rằng: “Không ngờ quạ mà cũng sinh ra phượng hoàng”.
Mọi người chỉ để ý nét đẹp xấu của hai cha con, nhưng Kim Trục Lưu thì thầm thất kinh: “Hai cha con nhà này chắc chắn đã luyện võ công, xem ra ông già là một cao thủ nội gia!”
Hai cha con tựa như không hề nghe thấy lời châm chọc của bọn người đứng bên ngoài, ông già sửa dây đàn rồi nói: “Đa tạ các vị đã đến xem, tôi sẽ bảo ả nha đầu kể dâng lên cho các vị hai đoạn sách, nếu không hay, xin mọi người bỏ quá cho”. Một thiếu niên lanh miệng nói: “Mỹ nhân đã kể chắc chắn sẽ rất hay”.
Ông già ôm quyền vái dài nói: “Nếu các vị thấy hay, xin hãy ban thưởng cho chút ít”. Thế rồi liền cầm cây đàn lên bắt đầu gảy, còn cô gái thì vỗ phách khe khẽ hát, giọng hát của nàng nghe trong trẻo dịu dàng, lúc khoan lúc nhặt. Người xung quanh ai nấy đều ngẩn cả ra, cả những thiếu niên lên tiếng bông đùa lúc nãy cũng phải nín thở, tựa như sợ để sót tiếng nào của nàng.
Chợt tiếng ca dừng lại. Một lát sau mọi người mới kêu bật lên “hay!” Kim Trục Lưu thầm nhủ: “Người ta nói lối hát lê hoa miền Tế Nam là nhất tuyệt trong khúc nghệ, quả nhiên danh đồn không ngoa”.
Ông già ấy bỏ mũ xuống đang định xin tiền thưởng, chợt có người kêu lớn: “Hay, hát rất hay! Ngươi không cần xin tiền ở đây, hãy dắt con gái ngươi đến phủ của bọn ta, hát cho ‘công tử gia’ bọn ta nghe. Nếu ‘công tử gia’ thích đảm bảo suốt đời ngươi ăn không hết”.
Ông già ấy mặt biến sắc, trả lời: “Tôi và ‘công tử gia’ của các ngài không quen biết nhau, không dám đến phủ nhận thưởng”. Kẻ ấy cười ha hả: “Các người đến rồi sẽ quen biết ngay. Hì hì, ngươi không quen biết ‘công tử gia’ của bọn ta, nhưng ‘công tử gia’ đã biết con gái của ngươi từ lâu!”
Kim Trục Lưu nhìn lại, chỉ thấy người đang nói chuyện là một hán tử to béo, trông giống như một giáo đầu, phía sau là bảy tám đại hán. Kim Trục Lưu thầm nhủ: “Chắc là gia nô của một tên ác bá nào đó, để xem hai cha con nhà này sẽ đối phó thếnào”.
Bọn người này kéo tới, đám người nghe chuyện đều bỏ chạy cả, chỉ còn lại vài người đứng nhìn từ xa, tựa như đang chờ xem vở tuồng hay. Có kẻ còn nói với tới: “Công tử gia họ Trương đã thích con gái của ông, ông đã may mắn lắm rồi còn gì!” Kim Trục Lưu biết không cần mình ra tay, nhưng thấy đám ác nô này ngang tàng, có ý muốn trêu đùa bọn chúng, chàng liền lấy một nén vàng ném tới, hán tử ấy đưa mũ ra tiếp lấy, trong lòng rất ngạc nhiên, nhưng vẫn hờ hững nói một tiếng “đa tạ”, tựa như chẳng hề để ý đến nén vàng.
Hán tử ấy không động thanh sắc, nhưng tên giáo đầu nọ thì đùng đùng nổi giận: “Hảo tiểu tử, ngươi dám đem tiền ra dối chọi với công tử nhà ta?”
Kim Trục Lưu đáp: “Không dám, tôi chỉ là một kẻ nghèo hèn, nào dám lấy mắt [font="times new roman"]chó mà coi thường người! Lúc nãy tên giáo đầu ấy đã nghênh ngang lên tiếng, cho nên Kim Trục Lưu mới mỉa mai y như thế.
Thế là y liền nổi giận phóng về phía Kim Trục Lưu. Kim Trục Lưu xua tay nói: “Ôi chao! Ta không biết đánh nhau”.
Thiếu nữ kể chuyện sách lúc nãy đứng chặn giữa hai người, can: “Tiểu nữ sẽ theo ngài về bái kiến ‘công tử gia’ là được, ngài đừng trút giận sang người khác?”
Giáo đầu ấy đang nóng lòng đắt thiếu nữ đi, cho nên chỉ trừng mắt nhìn Kim Trục Lưu rồi bảo: “Được, cô nương đã nói giúp, ta tha cho ngươi, đi thôi!” Rồi kéo tay nàng ta.
Thiếu nữ ấy vùng lại: “Sao lại lôi kéo như thế, ngươi tưởng ta là ai? Ta không đi!” Lúc này nàng vẫn cầm cái dùi gõ, nàng chỉ gõ nhẹ tên giáo đầu đã cánh tay tay phải tê rần. Y cả kinh, lúc này mới biết nàng ta thân mang tuyệt kỹ, lập tức tay trái chụp tới, chân lại bồi thêm một đòn Tảo đường thoái.
Thiếu nữ ấy nhíu mày: “Ta ghét nhất hạng nô tài ỷ thế hiếp người!” Nói chưa dứt, nàng đã lách người qua, còn tên giáo đầu chợt cảm thấy cổ đau nhói, té ra nàng đã tóm cổ y nhấc bổng lên rồi ném mạnh ra xa.
Nàng chỉ ném một mình tên giáo đầu nhưng lại có thêm năm sáu người ngã xuống.
Té ra nàng ta ném y về phía những kẻ vô lại đang đứng xem, thế là cả bọn va vào nhau té sầm xuống. Kim Trục Lưu vỗ tay cười ha hả.
Bọn vô lại này vốn chỉ đứng cách đó mười trượng. Còn thiếu nữ ấy nhấc một hán tử nặng hơn trăm cân ném tới mà có thể khiến cả bọn ngã lăn, bọn ác nô thấy thế đều hồn phiêu phách tán, chỉ đành co giò chạy mất.
Kim Trục Lưu tuy đã thấy khác lạ, nhưng không ngờ võ công của nàng lại cao cường đến thế. Lòng thầm nhủ: “Tiểu cô nương còn trẻ tuổi mà công phu ngoại gia đã luyện đến mức đó thật là hiếm có”.
Thiếu nữ kêu: “Cha, chúng ta không thể tùy tiện lấy của người khác”. Thế rồi cầm ném vàng định trả lại cho Kim Trục Lưu. Ông già ấy thì lo lắng bảo: “Nha đầu, con đã gây ra họa lớn, chạy mau, chạy mau!”
Thiếu nữ ấy bĩu môi: “Chẳng qua chỉ đắc tội với một tên ác bá thổ hào, sợ cái gì?” Ông già nói: “Ôi, con quả thật chẳng biết trời cao đất dày, con trả nén bạc lại cho công tử này rồi chúng ta chạy mau!”
Thiếu nữ thấy cha mình lo lắng như thế, lòng thầm nhủ: “Cha đã đi khắp đại nam giang bắc, không biết đã gặp bao nhiêu người, chưa bao giờ thấy người hoảng sợ như hôm nay. Chả lẽ tên ác bá ấy có tài cán gì” Trong lòng lo lắng không yên, nhưng cũng ném trả nén vàng cho Kim Trục Lưu.
Ông già ấy quay đầu lại nói: “Đa tạ tướng công ban thưởng hậu hĩnh, cha con [font="times new roman"]chúng tôi xin lãnh nhận. Tướng công cũng chạy cho mau để khỏi bị liên lụy”. Ông ta miệng thì nói chân bước không ngừng, tựa như sợ chỉ muộn một chốc thì họa lớn sẽ giáng xuống.
Kim Trục Lưu vẫn cảm thấy ngạc nhiên, lòng thầm nhủ: “Nàng ta có bản lĩnh như thế, ông già chắc chắn còn ghê gớm hơn. Tại sao lại hoảng sợ?”
Nghị chưa dứt, ba thớt ngựa đã phóng tới, hai cha con người nọ vừa mới chạy đến ven hồ, thuyền gia trong hồ thấy có ba người chạy đến thì vội vàng đẩy thuyền ra, không dám chở hai cha con nhà này. Nói thì chậm, sự việc diễn ra rất nhanh, chỉ thấy ba người ấy nhảy xuống ngựa chạy đến chặn ngang đầu hai cha con.
Đi phía trước là một người trẻ tuổi khoảng hơn hai mươi, mặt như hoa phấn, trêntay cầm một cây quạt xếp màu trắng, có dáng rất phong lưu nho nhã. Phía sau lưng y là có hai người một cao một thấp, người cao có thân hình khôi ngô, đầu trọc lóc láng bóng, kẻ ấy hừ một tiếng rồi nói: “Ồ, té ra là Hà lão đại”. Kẻ thấp thì hai mắt sáng quắc, hai thái dương nhô lên, trong eo cắm một đôi phán quan bút, vừa nhìn thì đã biết đó là cao thủ nội gia. Y không lên tiếng, chỉ liếc nhìn hai cha con nhà này.
Kim Trục Lưu thầm nhủ: “Chắc là gã thiếu niên mặt hoa da phấn kia là ‘công tử gia’. Xem ra hai tên bảo tiêu của y công lực không tệ”. Lúc này Kim Trục Lưu mới biết mình đã quá khinh địch, thế là chàng giả vờ chậm rãi bước tới.
Chỉ thấy ‘công tử gia” ấy chặn thiếu nữ, phe phẩy chiếc quạt rồi mỉm cười: “Tại hạ ngưỡng mộ cô nương tài sắc song toàn, sai người nhà đến mời, không ngờ bọn nô tài lại không biết nói chuyện đã đắc tội với cô nương. Tại hạ xin lỗi cô nương”.
Thiếu nữ nhận một vái của y nhưng cũng không trả lễ, nàng nghiêm mặt: “Cha con bọn ta mãi nghệ kiếm cơm trên giang hồ, nhưng không thấp hèn đến nỗi bợ đỡ nhà giàu có, ngươi mời cũng được, ép cũng được ta không đi! Cút đi cho ta!” “công tử gia” ấy nhướng mày, tựa như nổi giận, nhưng vẫn mỉm cười: “Cô nương đã nặng lời, tại hạ chỉ đến mời cô nương, nào dám coi cô nương là nghệ nhân thấp hèn”.
Thiếu nữ ấy gằn giọng: “Ngươi đã nói xong chưa, ta không rảnh đôi co với ngươi!”
“Công tử gia” ấy không xuống thang được, cười lạnh lùng: “Cô nương không nể mặt đến thế sao? Xin lỗi, cô nương không muốn đi cũng phải đi!” Rồi đưa tay kéo thiếu nữ liền.
Nàng ta trợn mắt, mắng: “Buông tay! Được, ta phải coi ngươi có bản lĩnh gì!”
Thế rồi hai ngón tay kẹp cái đùi trống, gõ vào hổ khẩu của tên “công tử gia” ấy. Trong khoảnh khắc, có hai người đồng thời kêu lên: “Công tử, cẩn thận!”, “Phượng nhi cẩn thận!” Một người là đại hán đầu trọc, người kia là ông già.
Nói chưa dứt lời, chỉ nghe tên “công tử gia” hừ một tiếng: “Kẻ tiểu nhân không biết cao thấp!” Rồi cây quạt xếp mở ra, chặn cây dùi trống của thiếu nữ lại. Cái dùi trống tuy không phải là loại vũ khí sắc bén, lẽ ra đã đâm vào cái quạt.
Nhưng thật kỳ lạ, chỉ nghe bốp một tiếng, không những cái quạt không bị rách mà trái lại cái đùi trong tay thiếu nữ vuột ra?
Kẻ thấp lùn nói: “Đừng lo, ả này không phải là đối thủ của ‘công tử gia’ chúng ta”.
Kim Trục Lưu lúc này mới thất kinh, bản lĩnh của tên “công tử gia” này tuy chẳng cao minh gì, nhưng cũng đủ khiến cho chàng bất ngờ.
“Công tử gia” đánh một chiêu đắc thủ, cười ha hả: “Cô nương, ta khuyên cô nương đừng rượu mời không uống mà uống rượu phạt, chi bằng hãy theo ta!”
Miệng đang nói thì đã giơ cao cây quạt xếp trong tay, hai ngón kẹp cánh quạt, bắt chước theo thủ pháp dùng dùi của thiếu nữ ấy, gõ đầu quạt vào hổ khẩu của nàng. Hà lão đại tuy biết rõ không đánh lại ba người, nhưng cũng đành phải liều, khi “công tử gia” gõ đầu quạt xuống, Hà lão đại quát lớn: “Sao lại có kiểu mời khách ngang ngược đến thế?” Thế là năm ngón tay tóm vào đầu quạt của “công tử gia”, “công tử gia” dùng lực giật lại, bốp một tiếng, cái quạt xếp gãy làm đôi.
“Công tử gia” này cũng rất ghê gớm, cái quạt đã bị giật mất, lập tức trở tay đánh ra một chưởng. Lực đạo của chưởng này quả thật không yếu, chỉ nghe chưởng phong vù vù.
Hai chưởng giao nhau, “công tử gia” chỉ cảm thấy mình tựa như đánh vào một khối bông. Chợt nghe có người kêu lên thất thanh: “Không xong!” Nói chưa dứt lời, chỉ nghe rắc một tiếng, cánh tay trái của “công tử gia” đã bị Hà lão đại vặn trật khớp. Té ra Hà lão dại biết rõ địch mạnh ta yếu, muốn thoát hiểm thì phải bắt tên “công tử gia” này làm con tin. Tên “công tử gia” có võ công không kém, nếu Hà lão đại liều đánh tới thì e rằng phải đến hai ba mươi chiêu mới thắng được y. Trước đó bảo tiêu của y thấy tiểu chủ nhân địch không lại sẽ chạy tới giúp đỡ.[/font][/font]