Té ra Âu Dương Kiên ác chiến với Trong Trường Thống ở núi Tồ Lai, bị trọng
[/align]
Trường Thống dùng Hỗn nguyên nhất khí công đánh chấn thương, cần phải khổ luyện
[/align]
ba năm nữa mới hồi phục công lực. Cũng chính vì thế mà uy lực của Lôi thần chưởng
[/align]
không còn như cũ, nên hai người Tần, Sử, mới có thể cầm cự được đến mức này.
[/align]
Nhưng hai người Tần, Sử lại càng lo hơn. Kiếm pháp và tiên pháp của họ tuy tinh
[/align]
diệu nhưng dưới làn gió nóng rất mất sức, cả hai cố gắng cầm cự nhưng cũng đã sắp
[/align]
sức cùng lúc kiệt.
[/align]
Phía bên kia Kim Trục Lưu càng nguy hiểm hơn Sử Hồng Anh.
[/align]
Đôi vợ chồng này càng đánh càng gấp nhưng cũng chẳng làm gì được Kim Trục
[/align]
Lưu.
[/align]
Có điều cuộc chiến của Sử Hồng Anh khiến cho chàng phân tâm! Chính vì thế
[/align]
mà chàng dần dần đuối sức. Người chồng đã thấy cây huyền thiết bảo kiếm là báu
[/align]
vật, cười ha hả: “Hảo tiểu tử phải nhận thua đi! Ngươi dập đầu trước ta ba cái bỏ bảo
[/align]
kiếm xuống, ta sẽ cho ngươi xuống núi”.
[/align]
Kim Trục Lưu quát: “Vớ vẩn!” Rồi múa cây kiếm đánh ra một chiêu Lực phách
[/align]
hoa sơn. Hán tử thất kinh, nhủ thầm: “Mình tưởng y đã đuối sức, thế mà vẫn có thể sử
[/align]
dụng chiêu cương mãnh như thế này!” Y cũng không dám quá cuồng ngạo, liền dùng
[/align]
một chiêu kiếm pháp nhẹ nhàng hóa giải chiêu này, nhưng cũng không khỏi thối lui
[/align]
một bước.
[/align]
Té ra Kim Trục Lưu đã dồn hết chân lực ra để đánh chiêu này. Hai vợ chồng liên
[/align]
tiếp hóa giải chiêu số tấn công của Kim Trục Lưu, biết chàng đã đuối sức.
[/align]
Kim Trục Lưu đang định thi triển đòn sát thủ Lưỡng bại câu thương, nhưng ngay
[/align]
lúc này, chợt nghe có người kêu ồ lên một tiếng, tựa như giọng của một phụ nữ. Đôi
[/align]
vợ chồng ấy cũng nghe nên càng lộ vẻ ngạc nhiên.
[/align]
Kim Trục Lưu ngẩng đầu lên nhìn, thấy có một thiếu nữ bước ra từ trong rừng,
[/align]
mái tóc đen huyền, đôi mắt rạng ngời, trông khoảng hai mươi tuổi.
[/align]
Thiếu nữ này nửa đêm xuất hiện trên đỉnh Hoa Sơn, chắc không phải là con nhà
[/align]
bình thường. Kim Trục Lưu vừa ngẩng đầu lên thấy bóng dáng nàng, chỉ trong chớp
[/align]
mắt nàng đã đến trước mặt mình, Kim Trục Lưu thất kinh thầm nhủ: “Khinh công của
nàng ta chẳng kém gì mình. Thân pháp này không giống với các môn phái ở Trung
[/align]
Nguyên, quá nửa là cùng một bọn với Phù Tang thất tử”. Nhưng Kim Trục Lưu đã gạt
[/align]
được sự sống chết sang một bên, chàng cũng không sợ có thêm một kẻ địch nữa.
[/align]
Thiếu nữ ấy kêu ồ lên một tiếng, đột nhiên nhặt mấy hòn đá ném về phía họ.
[/align]
Kim Trục Lưu múa tít thanh kiếm, một hòn đá táng vào vỏ kiếm của chàng, chỉ
[/align]
nghe keng một tiếng, hòn đá nát thành bột!
[/align]
Nhưng thiếu nữ này không chỉ ném đá đánh Kim Trục Lưu, đồng thời còn có hai
[/align]
viên đá bay về phía cặp vợ chồng nọ. Cặp vợ chồng nọ chỉ dùng cây kiếm bình
[/align]
thường, chỉ nghe hai tiếng leng keng vang lên, hòn đá bật ra mà không vỡ nát.
[/align]
Cả ba người đều cảm thấy hơi tê, tuy không hề hấn gì nhưng cũng cả kinh.
[/align]
Kim Trục Lưu vốn tưởng nàng ta cùng một giuộc với bọn Phù Tang thất tử,
[/align]
nhưng thấy nàng làm thế lại cũng không biết nàng là địch hay bạn!
[/align]
Đôi vợ chồng ấy thất kinh, đồng thanh quát: “Người là ai? Nha đầu miệng còn
[/align]
hôi sữa mà cũng dám lo chuyện bao đồng?”
[/align]
Thiếu nữ ấy cười khanh khách, không đáp lời họ mà hỏi Kim Trục Lưu: “Có phải
[/align]
huyền thiết bảo kiếm đấy không, vậy chắc người là Kim Trục Lưu?” Kim Trục Lưu
[/align]
thấy nàng không có ý xấu, trả lời rằng: “Không dám, tôi là Kim Trục Lưu, cô nương
[/align]
có gì dạy bảo?”
[/align]
Thiếu nữ ấy quay đầu sang nói với hai vợ chồng: “Ngươi không quen biết ta,
[/align]
nhưng ta lại biết các ngươi. Các ngươi có phải là người của phái Phù Tang không?”
[/align]
Người vợ trả lời: “Phải thì thế nào?”
[/align]
Thiếu nữ đáp: “Ta nghe nói trong Phù Tang thất tử có một đôi vợ chồng, người
[/align]
chồng là Thạch Vệ, người vợ tên gọi Tang Thanh, chắc là hai người phải không?”
[/align]
Thạch Vệ ngần ngừ rồi đáp: “Ngươi còn trẻ tuổi như thế sao biết lai lịch của bọn
[/align]
ta?”
[/align]
Tang Thanh quát rằng: “Ngươi theo dõi bọn ta là có ý gì? Nói mau!”
[/align]
Thiếu nữ đáp: “Mâu Tông Đào có phải đi cùng với các ngươi không?”
[/align]
Tang Thanh hỏi: “Mâu Tông Đào là ai?”
[/align]
Thạch Vệ cả kinh nói: “Người đó có phải là hậu nhân của nhà họ Mâu ở đảo Phù
[/align]
Tang không?” Thiếu nữ nói: “Đúng thế”. Thạch Vệ hơi bất ngờ, nói: “Nhà họ Mâu
[/align]
cũng có người đến Trung Nguyên ư?”
[/align]
Thiếu nữ nói: “Té ra các người không đi cùng nhau, vậy là ta đã yên tâm. Thật
[/align]
ra ta đã biết, chàng không thể đi cùng với các ngươi”.
[/align]
Tang Thanh hỏi: “Ngươi muốn gì?”
[/align]
Thiếu nữ nói: “Đảo Phù Tang tuy ở ngoài biển nhưng thủy tổ của phái Phù Tang
[/align]
Loạn Nhiêm Khách là hiệp sĩ ở miền Trung Nguyên, đệ tử của phái Phù Tang phải
[/align]
nên học theo tổ sư, sao có thể là kẻ địch của người hiệp nghĩa Trung Nguyên?”
[/align][/align]
Người đàn bà hừ một tiếng lạnh lùng: “Ngươi muốn dạy bảo cho chúng ta đấy
[/align]
ư?”
[/align]
Thiếu nữ nói: “Không dám, tôi chỉ nghĩ như thế này, nếu Mâu Tông Đào đến
[/align]
Trung Nguyên, chàng lẽ ra phải nhớ lời dạy của tổ tiên, không thể đối địch với cha
[/align]
con Kim đại hiệp”.
[/align]
Kim Trục Lưu cả mừng nói: “Cô nương, cô đoán không sai chút nào”.
[/align]
Tang Thanh nổi giận gằn giọng: “Ta mặc kệ tên họ Mâu là ai, nhưng ngươi bảo
[/align]
bọn ta không đúng, ngươi dựa vào cái gì mà dạy đời bọn ta?”
[/align]
Thiếu nữ ấy nói: “Hành động của các người nếu không trái với lời dạy của tổ sư,
[/align]
cần gì phải sợ người khác?”
[/align]
Người đàn bà gọn giọng: “Ngươi mở miệng là tổ sư, ngậm miệng cũng tổ sư,
[/align]
ngươi có phải là đệ tử của phái Phù Tang không? Dù cho ngươi là đệ tử của bổn môn,
[/align]
cũng không xứng đem lời dạy của tổ sư ra áp chế bọn ta. Ngươi hãy lộ bản lĩnh cho ta
[/align]
xem thử, nếu có thể thắng được ta thì lúc đó có muốn dạy bọn ta cũng không muộn”.
[/align]
Thiếu nữ hờ hững nói: “Cũng được, ta sẽ lãnh giáo kiếm pháp bổn môn của các
[/align]
người”. Nàng nói bốn chữ “kiếm pháp bổn môn” đã đủ chứng minh nàng là đệ tử của
[/align]
phái Phù Tang.
[/align]
Thật ra người đàn bà này cũng đoán được nhưng cũng chỉ muốn thử nàng mà
[/align]
thôi. Thiếu nữ ấy tiện tay bẻ một cành cây rồi nói: “Tang sư tỷ, ra chiêu đi!” Người
[/align]
đàn bà hỏi: “Người dùng cành cây này tỉ thí với ta?”
[/align]
Thiếu nữ nói: “Nói tỉ thí thì hơi quá, tiểu muội chỉ muốn ấn chứng với Tang sư tỷ
[/align]
mà thôi!” Người đàn bà cười lạnh: “Nếu quả nhiên ngươi sử dụng kiếm pháp của bổn
[/align]
môn, địch nổi mười chiêu của ta lúc đó kêu ta sư tỷ cũng không muộn!”
[/align]
Thiếu nữ lắc đầu, nghĩ thầm: “Ta cũng chẳng mong có đồng môn như ngươi?”
[/align]
Rồi bảo: “Được, nhưng cũng chưa chắc đến mười chiêu”. Nói xong giở cành cây vạch
[/align]
nhẹ, quả nhiên đó là Khởi thủ thức của phái Phù Tang.
[/align]
Tang Thanh cười lạnh: “Không cần nhiều lễ!” Rồi đâm soạt tới một kiếm, thiếu
[/align]
nữ phất nhẹ cành cây, thanh kiếm của Tang Thanh rõ ràng đã chạm vào cành cây,
[/align]
nhưng không biết thế nào mà chẳng chặt gãy được, trái lại bị cành cây dẫn sang một
[/align]
bên. Kim Trục Lưu thầm nhủ: “Phù Tang kiếm pháp của thiếu nữ này hình như còn
[/align]
cao minh hơn cả Tông Đào?”
[/align]
Tang Thanh cũng không khỏi kinh hoảng, nên không dám khinh địch, múa tít cây
[/align]
thanh cương kiếm đến nỗi gió mưa không lọt. Còn Kim Trục Lưu động một bên đếm:
[/align]
“Chiêu thứ nhất, chiêu thứ hai... chiêu thứ năm, chiêu thứ sáu... ha ha chiêu thứ tám?”
[/align]
Trước khi giao thủ Tang Thanh bảo trong vòng mười chiêu sẽ đánh bại nàng thiếu nữ,
[/align]
Kim Trục Lưu sợ mụ ta tráo trở cho nên mới đếm chiêu số giùm nàng thiếu nữ.
[/align]
Vừa nói đến chiêu thứ tám, đột nhiên thiếu nữ lộn người cành cây đột nhiên chọc
[/align]
vào vòng kiếm của Tang Thanh, chỉ nghe vèo một tiếng, cây trường kiếm đã rời khỏi
[/align]
tay.
[/align]
Té ra nàng đã dùng cành cây điểm vào mạch môn của Tang Thanh.
[/align]
Thiếu nữ cười khảy nói: “Kiếm pháp của bổn môn mà tỷ vẫn chưa nắm vững, tôi
[/align]
khuyên tỷ đừng nên bắt nạt người khác!”
[/align]
Khi nàng xuất chiêu tà áo bay bay, ở gấu áo xuất hiện một con phí ngư thêu
[/align]
bằng chỉ đỏ, Thạch Vệ đã nhìn thấy.
[/align]
Y cả kinh lạc giọng kêu lên: “Cô nương, Lâm đảo chủ của Phi Ngư đảo là người
[/align]
thế nào với cô nương?”
[/align]
Thiếu nữ đáp: “Chính là gia phụ. Người đã không còn là đảo chủ của đảo Phi
[/align]
Ngư. Ông có gặp người ư?”
[/align]
Thạch Vệ nói: “Tét ra là thiên kim của Lâm Sư bá, xin thứ chúng tôi đã vô lễ”.
[/align]
Tang Thanh buồn bã nhặt kiếm nói: “Đi thôi, chả lẽ huynh muốn đến gặp Lâm
[/align]
sư bá ư”
[/align]
Thiếu nữ nói: “Kim thiếu hiệp, Kim thiếu hiện có biết tin gì về Mâu Tông Đào
[/align]
không?”
[/align]
Kim Trục Lưu đáp: “Biết, nhưng cô nương hây đợi một lát”.
[/align]
Kim Trục Lưu đang định đến giúp Sử Hồng Anh, chợt thay Âu Dương Kiên xoay
[/align]
người bỏ chạy, Kim Trục Lưu chưa quay trở lại đầu cầu thì y đã chạy xuống núi mất
[/align]
dạng. Té ra Âu Dương Kiên đã hao tổn công lực, thấy vợ chồng Thạch Vệ đã thua cho
[/align]
nên y không dám ham đánh nữa.
[/align]
Lúc này nàng thiếu nữ mới có cơ hội nói chuyện với bọn Kim Trục Lưu. Kim
[/align]
Trục Lưu hỏi: “Chẳng hay tại sao cô nương đến nơi này, làm sao biết lai lịch của
[/align]
tôi?”
[/align]
Thiếu nữ đáp: “Chuyện Phù Tang thất tử làm khó lệnh tôn, cha tôi đã biết.
[/align]
Nhưng chúng tôi vẫn không biết Mâu Tông Đào có đi cùng bọn Phù Tang thất tử hay
[/align]
không cho nên tôi đến đây tìm y. Sở dĩ tôi có thể đến đây được là nhờ một người bằng
[/align]
hữu của cha tôi chỉ đường”.
[/align]
Kim Trục Lưu cười hỏi: “Vậy cô nương có thể cho chúng tôi biết họ tên lai lịch
[/align]
hay không?”
[/align]
Thiếu nữ đáp: “Tôi họ Lâm, tên là Vô Song, chúng tôi đến đảo Phù Tang sinh
[/align]
sống đã mấy đời, Mâu Tông Đào là biểu huynh của tôi”.
[/align]
Sử Hồng Anh nói: “Té ra là thế, các người đến Trung Nguyên từ lúc nào, có
[/align]
nhận được tin của Mâu Tông Đào không?”
[/align]
Lâm Vô Song nói: “Chúng tôi về đây đã gần mười năm”. Rồi nàng nói tiếp:
[/align]
“Lúc còn bé, chúng tôi sống chung với nhà họ Mâu, mẹ tôi là cô mẫu của Mâu Tông
[/align]
Đào. Người đã dạy tôi và y kiếm pháp. Nhưng y lớn hơn tôi mười tuổi, khi chúng tôi
[/align]
trở về Trung Nguyên tôi chỉ mới mười hai tuổi, nên nếu gặp lại tôi, e rằng y không
[/align][/align]
nhận ra”.
[/align]
Kim Trục Lưu nói: “Các người trở về Trung Nguyên, Mâu Tông Đào có biết
[/align]
không?”
[/align]
Lâm Vô Song đáp: “Ban đầu chúng tôi và nhà họ Mâu ở cùng một nơi, sau đó
[/align]
gia phụ không quen sống với người Nụy, cho nên cùng một số ngư dân vượt biển đến
[/align]
một hoang đảo, khai hoang trồng trọt. Cuộc sống rất tự do. Cha tôi gọi đấy là đảo Phi
[/align]
Ngư. Đáng tiếc những ngày tháng ấy không kéo dài được bao lâu”.
[/align]
Kim Trục Lưu hỏi: “Tại sao?”
[/align]
“Chính vì trước đây đảo Phi Ngư hoang vắng chẳng ai để ý, đến khi khai phá
[/align]
xong thì lại có người thèm muốn”.
[/align]
“Có phải là hải tặc không?”
[/align]
“Không phải, nhưng còn ghê gớm hơn hải tặc. Người Nụy đã chiếm lĩnh đảo Phi
[/align]
Ngư”.
[/align]
Lâm Vô Song thở dài, tiếp tục nói: “Do đó chúng tôi đành trở về Trung Nguyên,
[/align]
tính ra cũng đã mười năm. Mười năm nay chúng tôi ẩn cư ở một làng chài nhỏ, không
[/align]
ai biết lai lịch của chúng tôi, ngoại trừ một bằng hữu của gia phụ”.
[/align]
Kim Trục Lưu nói: “Người đó là...”
[/align]
Lâm Vô Song trả lời: “Sau khi gia phụ trở về Trung Nguyên đã kết giao người
[/align]
bằng hữu này. Ông ta tên gọi Uất Trì Đồng”.
[/align]
Kim Trục Lưu nói: “Ồ té ra là Uất Trì Đồng?”
[/align]
Lâm Vô Song gật đầu: “Đúng thế, Uất Trì Đồng tuy không biết Mâu Tông Đào
[/align]
nhưng ông ta đã từng đánh với Phù Tang thất tử. Chính ông ta đã cho gia phụ biết tin
[/align]
tức của bảy người này”.
[/align]
Kim Trục Lưu mừng rỡ: “Uất Trì Đồng là bằng hữu của sư huynh tôi, tôi đang rất
[/align]
nhớ ông ta. Ông ta thế nào rồi?”
[/align]
[/align]
Chính là:
[/align]
Nói đến cội nguồn cùng một gốc, Quan đông hào kiệt đã vang danh.
[/align]Muốn biết chuyện tiếp theo thế nào, mời xem hồi sau sẽ rõ.
[/align][/align]