<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-08 22:49:32Hoàng Dung>
đánh máy: Hư Trúc tiên sinh
Hồi Thứ Ba Mươi Ba
[/align]Bốn bề vắng lặng không tăm cá
Tứ phía phong sương đường chập chùng.
[/align]Công Tôn Yến nghĩ: “Mình phải đùa với y để y khỏi rầu rĩ nữa”. Rồi nàng len Tứ phía phong sương đường chập chùng.
[/align]
lén vốc một nắm cát vãi về phía Lệ Nam Tinh.
[/align]
Lẽ ra Lệ Nam Tinh đã có thể nghe thấy, nhưng lúc này nỗi buồn đang xâm
[/align]
chiếm lòng chàng. Hơn nữa đây là căn cứ địa của nghĩa quân, chàng không hề đề
[/align]
phòng có người đánh lén. Nên khi Công Tôn Yến ra tay thì chàng mới phát giác có
[/align]
người.
[/align]
Công Tôn Yến vãi cát vào huyệt tiếu yêu của chàng, Lệ Nam Tinh cười hì một
[/align]
tiếng. Nếu bị đánh vào huyệt tiếu yêu sẽ cười không ngớt cho đến khi đứt hơi mà
[/align]
chết.
[/align]
Nhưng Công Tôn Yến chỉ vãi một nắm cát, vả lại nàng không mạnh tay, công lực
[/align]
của Lệ Nam Tinh lại hơn nàng, cho nên chỉ cười một tiếng thì huyệt đạo đã bị chàng
[/align]
vận khí hóa giải cho nên không cười nữa.
[/align]
Công Tôn Yến bước ra cười hì hì, Lệ Nam Tinh ngạc nhiên: “Té ra là muội,
[/align]
muội cũng thật nghịch ngợm”.
[/align]
Công Tôn Yến cũng cười: “Muội không thích khúc nhạc thê lương như thế,
[/align]
huynh hãy thổi khúc nhạc nào nghe vui tai được không?”
[/align]
“Xin lỗi, huynh không biết”.
[/align]
“Vậy muội hát cho huynh nghe nhé?”
[/align]
Lệ Nam Tinh không muốn làm nàng cụt hứng: “Hay lắm, hay lắm. Muội hát đi!”
[/align]
Công Tôn Yến hát rằng: “Có chàng thiếu hiệp chẳng biết mùi vị buồn tẻ là gì.
[/align]
Lên lầu cao ngâm nga khúc nhạc trải lòng mình”.
[/align]
Bài ca này chê cười những người trẻ tuổi không bệnh mà rên rỉ, Lệ Nam Tinh
[/align]
nghĩ bụng: “Làm sao muội biết tâm sự của ta?” Rồi cười khổ: “Công Tôn cô nương,
[/align]
tôi thật ngưỡng mộ cô nương”.
[/align]
“Ngưỡng mộ điều gì?”
[/align]
“Ngưỡng mộ cô là một tiểu cô nương không biết lo không biết buồn”.
[/align]
“Huynh đừng làm ra vẻ già dặn, chẳng qua huynh chỉ lớn hơn muội vài tuổi, năm
[/align]
nay muội đã mười chín, đã không còn là một tiểu cô nương nữa!”
[/align]
Lệ Nam Tinh cười rằng: “Được, coi như là đại tiểu thư”.
[/align]
Công Tôn Yến bĩu môi: “Chúng ta đừng đấu khẩu nữa, huynh bảo muội không
[/align]
biết âu sầu, vậy huynh âu sầu chuyện gì?”
[/align]
[/align]
“Sao muội biết ta âu sầu?”
[/align]
“Huynh làm sao gạt được muội, suốt quãng đường huynh cứ lặng lẽ, ai mà không
[/align]
biết? Mỗi lần thổi tiêu, huynh lại thích thổi khúc nhạc đau khổ này”.
[/align]
Lệ Nam Tinh nghĩ thầm: “Không ngờ tiểu nha đầu này lại quan tâm mình đến
[/align]
thế”. Chàng cười rằng: “Ta chẳng có chuyện gì lo buồn cả. Nhưng trên đời này có hai
[/align]
loại người, một loại giống muội, đều cảm thấy lạc quan với tất cả mọi chuyện. Một
[/align]
loại người giống ta, bi quan nhiều, lạc quan ít. Đó chẳng qua là do tính cách mỗi
[/align]
người mà thôi!”
[/align]
Công Tôn Yến lắc đầu: “Muội không tin, chả lẽ mỗi người sinh ra đều có tính
[/align]
cách không đổi sao? Tại sao huynh cứ lặng lẽ không vui, chắc là có nguyên nhân gì
[/align]
đó?”
[/align]
“Có lẽ hoàn cảnh xuất thân của huynh không giống muội. Huynh lớn lên ở đảo
[/align]
hoang ngoài biển khơi, từ nhỏ không có bằng hữu cho nên tính tình cô độc”.
[/align]
Công Tôn Yến cười: “Theo muội thấy, bề ngoài huynh tuy lạnh nhưng lòng rất
[/align]
nhiệt tình”.
[/align]
Lệ Nam Tinh cười: “Thật vậy ư? Hình như muội còn hiểu huỳnh hơn cả bản thân
[/align]
huynh!” Rồi chàng thầm nhủ: “Mình chỉ tưởng nàng là ả nha đầu không hiểu chuyện,
[/align]
té ra nàng lại tinh tế đến thế, coi như cũng có thể là tri kỷ của mình”.
[/align]
Công Tôn Yến tiếp tục: “Lệ đại ca, huynh nói không sai. Bằng hữu phải quan
[/align]
tâm nhau. Nếu huynh có chuyện gì không vui, nên nói với người khác sẽ đỡ buồn hơn.
[/align]
Nhưng e rằng trong lòng huynh, muội chẳng thể là bằng hữu của huynh được!”
[/align]
Lệ Nam Tinh nói: “Đừng nói như thế. Công Tôn cô nương, tôi...” Công Tôn Yến
[/align]
ngẩng đầu lên nhìn chàng, hỏi: “Thế nào?”
[/align]
“Tôi rất cảm kích ý tốt của cô nương. Nhưng phiền não của tôi là do tự chuốc
[/align]
lấy, chẳng liên quan gì đến người khác. Tôi tin rằng rồi dần dần mọi chuyện sẽ qua.
[/align]
Sau này tôi sẽ cho cô nương biết”.
[/align]
“Bây giờ huynh không chịu nói với muội, muội cũng không ép, nhưng mong
[/align]
phiền não của huynh sẽ mau chóng qua đi”.
[/align]
“Ồ hình như có người kêu ta. Đêm đã khuya, cô nương hãy quay về trước”.
[/align]
Công Tôn Yến nghiêng tai lý nó nghe, quả nhiên hình như Tần Nguyên Hạo
[/align]
đang gọi Lệ Nam Tinh. Nàng tuy vô tư hồn nhiên, nhưng lúc này hoa tình vừa mới nở,
[/align]
nàng sợ bị Tần Nguyên Hạo nhìn thấy, bèn bảo rằng: “Được, muội về trước đây.
[/align]
Huynh hãy ngủ cho khỏe, ngày mai muội sẽ lại đến tìm huynh”.
[/align]
Sau khi Công Tôn Yến bỏ đi, Lệ Nam Tinh ngồi lặng lẽ nhìn sao trời, lòng thầm
[/align]
nhớ Sử Hồng Anh, chàng bất giác rơi nước mắt.
[/align]
Tần Nguyên Hạo kêu lên: “Lệ đại ca!” Tiếng chân càng lúc càng gần. Lệ Nam
[/align]
Tinh lau nước mắt: “Tôi ở đây”.
[/align][/align]
Tần Nguyên Hạo nói: “Té ra huynh ngồi thổi sáo một mình ở đây, đệ tìm đến
[/align]
khổ. Lý Mậu đã đến!” Lệ Nam Tinh hỏi: “Còn Kim Trục Lưu?”
[/align]
“Nhưng Kim Trục Lưu vẫn chưa tới!”
[/align]
Lệ Nam Tinh ngạc nhiên: “Tại sao?”
[/align]
“Nghe nói một mình y đi Tây Xương. Lý Mậu vừa tới, đệ đã ra tìm huynh. Nếu
[/align]
muốn biết rõ ràng huynh hãy hỏi Lý Mậu”.
[/align]
Lại nói Công Tôn Yến sau khi trở về nữ doanh, suốt đêm nằm trên giường mà
[/align]
cõi lòng xao xuyến, nàng xoay qua trở lại, khó khăn lắm mới đi vào giấc ngủ. Đến khi
[/align]
tỉnh dậy thì nghe Phong Diệu Thường kêu: “Nha đầu lười biếng, hãy mau thức dậy.
[/align]
Ta và tỷ đi gặp một tỷ tỷ mới đến”.
[/align]
Công Tôn Yến ngồi dậy, hỏi: “Là ai thế!” “Tỷ tỷ này tên gọi Thạch Hà Cô, là vị
[/align]
hôn thê của Trần Quang Chiếu. Trần Quang Chiếu cũng là bằng hữu của Kim Trục
[/align]
Lưu”. Hai người đang nói thì Trúc Thanh Hoa và Thạch Hà Cô đã bước vào. Công
[/align]
Tôn Yến gặp mặt Thạch Hà Cô, đang định hỏi nàng thì Trúc Thanh Hoa đã nói: “Có
[/align]
một người đã ra đi!” Công Tôn Yến hỏi: “Là ai?” Trúc Thanh Hoa nói: “Là Lệ Nam
[/align]
Tinh!” Công Tôn Yến thất kinh: “Lệ đại ca đi đâu?”
[/align]
Thạch Hà Cô kể: “Là thế này, khi chúng tôi đi ngang Lư Châu nghe nói anh em
[/align]
Sử Bạch Đô và Tứ đại hương chủ của Lục Hợp bang đang đi ở phía trước chúng tôi, đã
[/align]
vào đến Tây Xương. Kim Trục Lưu nghe tin này rất nôn nóng. Chúng tôi vốn định đi
[/align]
vòng qua Tây Xương vào thẳng đây, Kim Trục Lưu biết tin này thì một mình chạy
[/align]
đến Tây Xương”.
[/align]
Phong Diệu Thường cười: “Đêm qua chúng tôi đã bàn với Trúc lão tiền bối nên
[/align]
tiếp ứng Kim Trục Lưu như thế nào”. Cả bốn người ngồi trò chuyện một hồi thì ai nấy
[/align]
tản ra đi làm việc của mình.
[/align]
Đêm nay Công Tôn Yến lại không chợp mắt được, nàng chợt nghĩ: “Tại sao
[/align]
mình cứ nhớ đến y? Chả lẽ mình đã thích Lệ đại ca?” Nàng chợt phát hiện bí mật
[/align]
trong lòng mình nên không khỏi đỏ mặt.
[/align]
Công Tôn Yến là thiếu nữ dám yêu dám nhận, nàng nghĩ thầm: “Nam nữ thương
[/align]
yêu nhau là chuyện thường tình, dù mình thích Lệ đại ca cũng chẳng phải là chuyện
[/align]
xấu hổ. Lệ đại ca mạo hiểm vì bằng hữu, tại sao mình không thể mạo hiểm vì y?
[/align]
Mình sẽ đến Tây Xương giúp Lệ đại ca. Ai cười thì mặc họ. Được, cứ như thế”.
[/align]
Công Tôn Yến nghĩ xong rón rén ngồi dậy đẩy cửa sổ lẻn ra ngoài.
[/align]
Công Tôn Yến vội vàng xuống núi nên không mang lương khô. Nàng thi triển
[/align]
khinh công chạy một mạch đến trời sáng bất giác cảm thấy hơi đói. Ở giữa chốn
[/align]
hoang vắng không có gì ăn, Công Tôn Yến chỉ đành chạy vào rừng hái quả dại.
[/align]
Lúc này trời đã cuối thu, mùa đông sắp tới nhưng khí hậu ở cao nguyên tây bắc
[/align]
còn lạnh hơn cả mùa đông ở Giang Nam. Công Tôn Yến tìm kiếm cả buổi trời mà
[/align]
chẳng có thứ gì cho vào bụng được. Nàng thở dài, thầm nhủ: “Mình đành nhịn đói
[/align][/align]
chạy tiếp”. Vừa ra khỏi rừng khí trời đột nhiên thay đổi, hoa tuyết rơi xuống trắng
[/align]
xóa, Công Tôn Yến đang buồn bực, chợt nghe như có tiếng xe ngựa, nàng vui mừng
[/align]
thầm nhủ: “Có người đến thật là tốt”. Nàng nghĩ chưa dứt chợt nghe có tiếng quát
[/align]
tháo.
[/align]
Công Tôn Yến trèo lên cây cao nhìn ra ngoài rừng. Nàng thấy có hai người ăn
[/align]
mặc như võ quan đang chặn chiếc xe la tra hỏi. Trên xe có bảy tám người, trong đó
[/align]
chỉ có một ông già, còn lại đều là phụ nữ, trên tay cầm các loại nhạc khí, hình như là
[/align]
những nghệ nhân hát xướng trên giang hồ.
[/align]
Hai võ quan nọ quát: “Xuống mau, xuống mau! Các người là ai, từ đâu đến,
[/align]
đang đi đâu?”
[/align]
Công Tôn Yến nhìn thấy hai võ quan nọ không khỏi thất kinh.
[/align]
Hai võ quan này một cao một thấp, người cao thân hình khôi ngô, đầu trọc lóc
[/align]
láng bóng như bôi dầu, người thấp hai huyệt thái dương nhô cao, trong eo cắm một
[/align]
đôi phán quan bút. Công Tôn Yến tuy chưa từng gặp hai người này, nhưng vừa nhìn
[/align]
bộ dạng thì có thể đoán được lai lịch.
[/align]
Công Tôn Yến thầm nhủ: “Hai người này đầu sao cũng là nhân vật thành danh
[/align]
trên giang hồ, cả phụ nữ yếu đuối mà cũng bức hiếp. Mình không thể không ra mặt
[/align]
được. Nhưng cha bảo bản lĩnh của hai người này hơn mình”.
[/align]
Nghĩ chưa dứt, chỉ thấy người trên xe đều đã xuống. Ông già đáp rằng: “Chúng
[/align]
tôi là gánh hát ở Xuyên Tây, đang đến Tây Xương”.
[/align]
Số là người cao chính là Bành Cự Vinh, còn kẻ thấp sử dụng cây phán quan bút
[/align]
chính là Liên Thành Hổ. Bành Cự Vinh kêu lên: “Ồ, té ra là đến Tây Xương. Người
[/align]
là chủ gánh hát?” Ông già cúi người đáp: “Đúng thế”. Không biết có phải vì ông ta
[/align]
hoảng sợ hay không mà khi nói thì giọng run run. Bành Cự Vinh kéo ông qua một
[/align]
bên: “Được, ngươi hãy nghỉ ngơi”. Khi kéo ông ta thì đầu ngón tay đã âm thầm bóp
[/align]
vào mạch môn của ông già, vừa thử biết ngay ông già chẳng hề có nội lực, ông già tựa
[/align]
như biết đối phương chỉ cần dồn nội lực vào mình sẽ chết ngay cho nên ngoan ngoãn
[/align]
đứng sang một bên. Bành Cự Vinh buông tay, lòng thầm nhủ: “Dù Hà lão đại có biến
[/align]
thành tro mình cũng nhận ra, người này không biết võ công, giọng nói lại chẳng
[/align]
giống, chắc không phải Hà lão đại”.
[/align]
Liên Thành Hổ chợt chỉ một thiếu nữ trong đám nói: “Ả là ai?” Ông già đáp:
[/align]
“Là dưỡng nữ của tôi”. Trên tay thiếu nữ cầm một cái lê hoa giản, Liên Thành Hổ
[/align]
hỏi: “Người có biết kể chuyện sách không?” Thiếu nữ cúi đầu đáp: “Đã học vài năm,
[/align]
nhưng hát không được hay lắm”. Liên Thành Hổ nói: “Hát một đoạn cho ta nghe
[/align]
thử”.
[/align]
Thiếu nữ chợt đỏ ửng mặt, cầm lê hoa giản mà tay run run, ông già giục: “Đừng
[/align]
sợ, đại nhân sẽ không làm khó con, con cứ hát một đoạn”.
[/align]
Rồi nàng cất giọng hát một đoạn trong Tây xuân ký, tuy giọng hát hơi run nhưng
[/align][/align]
nghe cũng tạm được. Hai người Liên, Bành lắng nghe khẩu âm của nàng, quả thực có
[/align]
mang khẩu âm miền Xuyên Tây, lòng thầm nhủ: “Con gái của Hà lão đại hát giọng
[/align]
Sơn Đông, xinh xắn hơn ả này nhiều, nhưng thân hình lại rất giống nhau, bọn chúng đi
[/align]
lại trên giang hồ rất giỏi thuật cải trang, phải coi kỹ hơn chứ đừng để ả gạt”.
[/align]
Liên Thành Hổ nhìn thiếu nữ với ánh mắt dò xét rồi chợt bảo: “Rút cây ngân
[/align]
châm trên đầu ngươi cho ta xem thử?”
[/align]
Ngân châm cũng chẳng phải là vật hiếm gì, nhưng trên cây ngân châm có khắc
[/align]
hình con chim phượng đang múa trông rất sống động. Cây ngân châm chỉ bằng ngón
[/align]
tay út nhưng hình con chim phượng hiện lên rất rõ ràng! Liên Thành Hổ khen rằng:
[/align]
“Thủ công thật tinh tế!” Bành Cự Vinh hừ một tiếng rồi nói: “Ngươi chỉ là một nữ tử
[/align]
hát xướng, sao lại có vật trang sức quý giá như thế này?”
[/align]
Ông già khúm núm cười rằng: “Đây là sính lễ của nó, vị hôn phu của nó làm việc
[/align]
trong ngân lâu, tay nghề rất giỏi, chính hắn đã khắc cây ngân châm này”.
[/align]
Liên Thành Hổ hỏi: “Tại sao không khắc vật khác mà lại khắc chim phượng?”
[/align]
Ông già nói: “Điều đó thì tôi không biết, chắc là lấy theo ý nghĩa loan phượng
[/align]
hòa minh”.
[/align]
Công Tôn Yến không nhìn thấy rõ, cây ngân châm nhưng nghe họ hỏi đáp như
[/align]
thế thì không khỏi thất kinh: “Té ra đó là Thái Phượng tỷ tỷ. Thuật dị dung của tỷ ấy
[/align]
thật khéo léo, nếu không có cây ngân châm này mình đã không nhận ra”.
[/align]
Lần này hai người Bành, Liên mang quà của Tào Chấn Dung đến Tây Xương
[/align]
tặng cho Soái Mạnh Hùng. Soái Mạnh Hùng là tướng cầm trọng binh, Tào Chấn Dung
[/align]
muốn lôi kéo y cho nên phái hai thủ hạ đắc lực từ xa mang quà đến.
[/align]
Lại nói hai người Bành, Liên nhìn thấy cây ngân châm liền nghi hoặc, lòng thầm
[/align]
nhủ: “Giọng nói và diện mạo tuy không giống, nhưng lại biết kể chuyện sách, biết hát
[/align]
sách, hình chim phượng khắc trên cây ngân châm hợp với tên ả. Nếu đúng là ả này,
[/align]
mình sẽ bắt về dâng cho Tào công tử”.
[/align]
Liên Thành Hổ trầm ngâm một lát rồi hỏi gặng: “Các người đến Tây Xương làm
[/align]
gì?”
[/align]
Ông già trả lời: “Ngày kia là đại hôn của Soái tướng quân, ngài đã mời chúng tôi
[/align]
đến góp vui. Đây là thiệp mời”.
[/align]
Liên Thành Hổ phất tay, gạt: “Không cần xem nữa, ta không nghi ngờ các ngươi
[/align]
nói dối, nhưng bọn ta phải dắt ả này đi”.
[/align]
Ông già cả kinh: “Nó là trụ cột trong gánh hát chúng tôi, chuyện này...”
[/align]
Liên Thành Hổ cười: “Chính vì điều đó ta mới dắt ả đi!”
[/align]
Ông già run rẩy: “Nhưng chúng tôi cũng phải đến Tây Xương, tại sao ngài lại dắt
[/align]
nó đi?”
[/align]
Liên Thành Hổ đáp: “Xe la của các ngươi đi rất chậm, ngựa của bọn ta chạy
[/align][/align]
nhanh. Ta dắt ả đi cùng, ngày mai có thể đến Tây Xương”. Té ra Liên Thành Hổ đã
[/align]
nghi ngờ thiếu nữ này chính là Hà Thái Phượng, cho nên y muốn dắt nàng đi trước,
[/align]
đến phủ tướng quân thì chỉ cần dùng nước sạch rửa mặt có thể khiến nàng lộ ra mặt
[/align]
thật. Hà Thái Phượng thầm thất kinh, đang suy nghĩ cách ứng phó, Liên Thành Hổ đã
[/align]
cười: “Nào, ta và nàng cùng ngồi một ngựa, nàng đừng sợ, ta sẽ không bắt nạt nàng”.
[/align]
Nói chưa đứt thì chợt nghe tiếng ngựa hí rất thê lương. Hai người Bành, Liên vội vàng
[/align]
quay đầu nhìn, cả hai không khỏi biến sắc, Liên Thành Hổ há hốc mồm.
[/align]
Té ra sau khi cả hai xuống ngựa thì hai thớt ngựa gặm cỏ bên bìa rừng, nhưng lúc
[/align]
này chợt chạy lồng lên, trên mông hai thớt ngựa cắm một cây trủy thủ sáng quắc.
[/align]
Hai người Liên, Bành vừa lo vừa giận, đồng thanh quát: “Tên tiểu tặc ở đâu dám
[/align]
ám toán ngựa của ta?” Rồi không thèm để ý đến Hà Thái Phượng nữa mà vội vàng
[/align]
đuổi theo.
[/align]
Công Tôn Yến phóng hai ngọn trủy thủ rồi cố ý phát ra tiếng cười. Hai người
[/align]
Liên, Bành một người đuổi theo ngựa, một người chạy vào rừng tìm kiếm. Bản lĩnh
[/align]
thật của Công Tôn Yến thua Bành Cự Vinh nhưng khinh công lại hơn hẳn y. Mà Bành
[/align]
Cự Vinh ở chỗ sáng, nàng ở chỗ tối, cây trong rừng um tùm, Công Tôn Yến có ý
[/align]
muốn bỡn cợt y, làm sao để cho y tìm ra được.
[/align]
Công Tôn Yến dụ cho y chạy ra xa rồi mới lẳng lặng quay trở lại.
[/align]
Bành Cự Vinh tìm không thấy càng thất kinh. Y chỉ tưởng bản lĩnh của kẻ địch
[/align]
hơn hẳn mình, sợ rằng trong rừng sẽ bị ám toán nên vội vàng chạy ra.
[/align]
Lúc này Liên Thành Hổ đã đuổi kịp theo hai thớt ngựa, nhưng ngựa lại chảy máu
[/align]
quá nhiều, tuy chưa chết nhưng cũng không thể dùng được nữa. Hai người bàn bạc
[/align]
một hồi, Liên Thành Hổ hơi nhát gan, nói: “Khinh công của người ấy giỏi như thế,
[/align]
không biết có phải là Kim Trục Lưu không?”
[/align]
Bành Cự Vinh đáp: “Chỉ cần chúng ta đi cùng nhau thì tên tiểu tử Kim Trục Lưu
[/align]
chẳng làm gì được” Liên Thành Hổ: “Không biết y có còn đồng bọn hay không, theo
[/align]
tôi thấy, chi bằng chúng ta cứ chạy gấp đến Tây Xương có lẽ tốt hơn. Dù sao ả này
[/align]
cũng đến Tây Xương, cử để ả đi một mình vậy. Không lo chẳng có cách tìm ra lai lịch
[/align]
của ả”.
[/align]
Lúc này bọn chúng đã mất ngựa, nếu dắt theo thiếu nữ này càng phiền hơn.
[/align]
Công Tôn Yến thấy bọn chúng đã đi xa mới bước ra gặp Hà Thái Phượng, Hà
[/align]
Thái Phượng vừa lo vừa mừng, reo: “Công Tôn muội muội, té ra muội nấp trên cây
[/align]
giúp tỷ. Nhưng tại sao muội đến đây?”
[/align]
Công Tôn Yến trả lời: “Nói ra thì dài, vậy còn tỷ?”
[/align]
Hà Thái Phượng nói: “Lúc nãy muội không nghe thấy ư? Tỷ đến Tây Xương mãi
[/align]
nghệ!”
[/align]
Công Tôn Yến: “Muội không tin tỷ chịu đến góp vui cho Soái Mạnh Hùng. Mau
[/align]
nói thực!”
[/align]
Lúc này Hà Thái Phượng mới nói: “Góp vui là giả, hành thích là thực”. Công
[/align]
Tôn Yến thất kinh, kêu: “Soái Mạnh Hùng võ nghệ cao cường, không thể đùa được!”
[/align]
Hà Thái Phượng nói: “Chính vì y võ nghệ cao cường cho nên chúng ta mới phải
[/align]
hợp lực với nhau”. Rồi nàng giải thích: “Đây là kế hoạch của Lý Đôn! Ngày kia có
[/align]
rất nhiều hảo hán đến ‘góp vui’ cho Soái Mạnh Hùng”.
[/align]
Công Tôn Yến gật đầu: “Đúng thế, nghe nói tỷ và Lý Đôn đã thành thân. Tỷ phu
[/align]
đâu?” Hà Thái Phượng đáp: “Chàng đã đi trước”. Công Tôn Yến nhìn ông chủ gánh
[/align]
hát râu tóc bạc phơ mà lòng thắc mắc, nàng buột miệng: “Lão bá này là...”
[/align]
Hà Thái Phượng nói: “Người là bằng hữu của cha tôi, đúng là một chủ gánh hát.
[/align]
Muội tưởng...” Công Tôn Yến cười gượng: “Muội cũng tưởng là cha của tỷ cải trang.
[/align]
Thuật dị dung của tỷ thật khéo léo”.
[/align]
Hà Thái Phượng hỏi: “Tỷ đã nói xong chuyện của tỷ, còn muội thì sao?” Công
[/align]
Tôn Yến cười: “Muội cũng muốn nhờ tỷ cải trang để muội đi theo gánh hát này”.
[/align]
Rồi nàng lần lượt kể lại mọi chuyện cho Hà Thái Phượng. Hà Thái Phượng mới
[/align]
nói: “Điều này thì dễ, tỷ có dịch dung đơn, sau khi cải trang đảm bảo sẽ không ai
[/align]
nhận ra muội”. Rồi nói: “Nếu muội không bận chuyện gì, ngày kia có thể cùng nghĩa
[/align]
quân núi Đại Lương đánh thẳng vào Tây Xương”.
[/align]
Công Tôn Yến hỏi: “Sao tỷ biết nghĩa quân sẽ đánh vào Tây Xương? Muội cũng
[/align]
từ Đại Lương ra đây, tại sao không biết tin này?”
[/align]
Hà Thái Phượng nói: “Theo kế hoạch của Lãnh Thiết Tiều ở phía Tiểu Kim
[/align]
Xuyên thì tối ngày kia sẽ đánh vào Tây Xương, ông ta cầm một toán nghĩa quân đang
[/align]
đến núi Đại Lương hợp với Trúc Thượng Phụ, cha của tỷ phụ trách liên lạc giữa Tiểu
[/align]
Kim Xuyên với núi Đại Lương, có lẽ chiều tối hôm nay sẽ tới nơi”.
[/align]
Hai người bàn bạc một hồi, Hà Thái Phượng lấy đồ nghề ra cải trang cho Công
[/align]
Tôn Yến trở thành một người bệnh trong gánh hát.
[/align]
Lại nói Lệ Nam Tinh một mình đến Tây Xương, lúc này cũng đang gặp khó khăn
[/align]
cho nên không vào thành được!
[/align]
Chàng vốn muốn dùng khinh công, nửa đêm lẻn vào Tây Xương, nhưng khi đến
[/align]
nơi bất giác sợ lạnh mình.
[/align]
[/align]
Chính là:
[/align]
Khinh công trác tuyệt cũng vô dụng,
[/align]
Canh gác nghiêm ngặt khó vào thành.
[/align]Muốn biết chuyện tiếp theo thế nào, mời xem hồi 34 sẽ rõ.
[/align][/align]