Thường thì những việc không vừa ý, một khi xãy ra thì chẳng phải chỉ có một mà là nhiều điều cùng đến một lúc. Ngày hôm qua lọng cọng thế nào mà làm mất hết tất cả các bài viết. Bài tóm tắt câu chuyện đã thực hiện được một phần ba. Dự định hôm nay sẽ đưa cho người bạn viết lời mở đầu như đã hứa, thì lại không thể được. Lại phải ngồi đánh máy lại. Nghĩ đến thời gian mày mò dịch bài và đánh máy bấy lâu nay mà ngán ngẫm. Kệ đi, cứ coi như luyện lại tính kiên nhẫn của mình vậy.
Và thường những khi lòng cô quạnh, tôi vẫn thường tìm đến Người để lấy một lời khuyên. Sáng nay lật Cựu Ước ra đọc, hàng chữ “Thiên Chúa là tình yêu” hiện ra trước mặt. Này đây:
“Vì như trời cao hơn đất thế nào,thì ơn
Người cũng cao vời trên những ai kính sợ Người.
Đông Đoài cách nhau bao nhiêu,
thì Người cũng cất lỗi phạm của ta xa chừng ấy.
Như cha xót thương con mình thế nào,
thì Yavê cũng xót thương những ai kính sợ Người như vậy.
Người biết hình hài ta sao,
Người nhớ lắm: Ta là bụi đất.
Người phàm, những ngày của nó khá ví như cỏ,
như hoa cỏ ngoài đồng, nó đơm hoa,
trên nó, làn khí chỉ thoảng qua, và nó sẽ không còn,
ngay chỗ nó choán cũng không còn nhận ra được nó.”
Và kia là, “Huy hoàng của tạo vật”.
Hồn tôi hỡi, hãy chúc tụng Yavê!
Yavê Thiên Chúa tôi, Người thật lớn lao vô ngần,
Người mặc oai phong lẫm liệt,
Người choàng lông bào sự sáng,
Người căng trời làm như màn trướng,
trên nước, Người xây cất lầu gác của Người,
Người gióng án mây làm xa giá,
Người thả bước đi trên cánh gió.
…
Tự kho lầu gác, Người đãi nước núi non,
nhờ hoa quả sự nghiệp của Người, đất được thỏa thuê,
Người cho cỏ mọc lên nuôi thú vật,
và rau cho nhân loại dùng,
để chúng sản xuất bánh ăn do tự lòng đất.
để rượu gây hoang lạc nơi lòng phàm nhân,
để cho mặt mày bóng loáng dầu trơn,
và miếng bánh cho người phàm chắc dạ!
...
Người dựng vầng nguyệt đánh dấu tinh kỳ,
mặt trời cũng biết lúc lặn.
Người dẫn lại tối tăm, thế là đêm đến,
lúc thú rừng tất cả bò ra:
Sư tử gầm rống tìm mồi,
đòi miếng ăn nơi Thiên Chúa.
Mặt trời vừa mọc thì chúng rút lui
và chui rúc hang sâu nằm chờ.
nhân loại đi ra làm lụng
mãi miết cho đến chiều tà.
Ôi! Lạy Yavê, sự nghiệp của Người nhiều biết là bao!
thay thảy Người làm theo sự khôn ngoan,
trần gian dẫy đầy các vật Người đã tạo ra!
…
"Hồn tôi hỡi, hãy chúc tụng Yavê!”, vâng con muốn chúc tụng Ngài liên lỹ, vì Ngài cất đi nỗi sầu muộn trong lòng con. Lòng hân hoan khôn tả. Phải cám ơn cả người. Chính quyết định của người đã cất đi khối đá tản trong lòng tôi. Quyết định ấy đã mở lối cho ánh sáng công chính của Ngài đến ngự trong hồn này.
Giọt nước mắt rơi, nước mắt có chảy dài thì có lúc cũng phải ngưng đọng. Tim có se sắt đau khi nước mắt rơi, trời đất có quay cuồng và mọi sự quanh ta có tan biến đi chăng nữa, thì có lúc thực tại cũng phải trở về. Bỏ lại sau lưng những sầu muộn hôm qua. Để lại cho quá khứ những giọt nước mắt yếu đuối. Gạt nước mắt, ngẩn đầu lên và bắt tay vào việc trở lại.
Trật tự rồi cũng phải được thiết lập lại trong đời sống. Dù cố tình đi ngược luật định, cố tình làm theo ý mình, rốt cuộc mọi sự đến chỉ là một hổn độn vô lối. Hoang mang, sợ hãi, lẫn lộn, yếu đuối, tự hủy và vô vọng…những yếu tố của tư tưởng bi quan làm chết dần mòn sự sinh động của một tâm hồn vốn trẻ trung, tự tin và bình an. Một tia sáng mong manh bất chợt ẩn hiện thật nhạt nơi cuối đường hầm, xóa đi hết những tư tưởng tiêu cực đó. Tôi quyết đi tới nơi ánh sáng yếu ớt đang chờ mình. Ánh sáng của tự tin, của sự thật, của chia sẻ, của trật tự, của khiêm nhường, của cho đi và của sự trưởng thành. Trực diện với chính bản thân. Nhận ra sự thất bại của chính mình, nhận ra đâu là sự yếu đuối của bản thân. Cần phải đứng lên và tiếp tục bước đi. Nắng bổng rực sáng, xuyên qua mành và rọi thẳng vào chổ ngồi, khi mà sáng nay cơn mưa rào tí tách nhỏ giọt, khi mà trời âm u não nuột buồn khiến lòng thất vọng, nghĩ đến những dự định phải làm hôm nay của mình lại phải bị hủy bỏ vài việc nữa. Nhưng mà không, nắng đã lên, và tôi quyết tiếp tục, dẫu phải làm lại từ đầu những gì mình đang dang dở, đã mất mát.
Cỏ có xanh thẳm để mai này ta lại có thể dạo bước với đôi chân trần của mình? Nắng có vàng hanh làm lá thêm xanh ? Gió có về đong đưa đùa nghịch cùng lá? Và trăng đã rằm chưa để cây có thể nép bóng dưới nguyệt? Thế đó, thiên nhiên đang hiện hữu với cả một trời sống động. Sự sống bàng bạt quanh đây. Yêu lắm ta ơi một ngày mới với tinh không của đất trời.
Lá bối.
![[8D]](/images/smiley/s3.gif)
nhưng ma` nói chung thi` la boi viết rất hay , có cái gì đó rất tịnh tế , rất nghệ sĩ. Em rất phục vì em không đủ kiên nhẫn ngồi gõ bao nhiêu là bài như thế , em chỉ quen viết thôi. la boi này , em có 1 ước mơ là được làm nhà văn nhưng mà hiện tại em rất lười viết, không biết bao giờ mới có thể hoàn thành một bộ tiểu thuyết thật hay , chắc còn xa lắm , la boi nhỉ. 