Ở bệnh viện con nguời trở nên mất tự do, mất tự chủ. Mọi việc đều phải tuân theo thời khóa biểu của ngày hôm đó. Có hôm bệnh nhân phải nhịn đói cả ngày trời vì phải qua bao nhiêu cuộc thử nghiệm. Hôm lại được ăn, bao tử đã co rút từ mấy hôm trước không ăn, hôm sau lại nhận được thức ăn thừa mứa, có đói, cái bụng có kêu rột rột nhưng con mắt và cái miệng thì chẳng buồn ăn. Nếu ngày nào không phải đi chụp hình, không phải bị lấy máu, không phải thử nước phân, nước tiểu, ngày đó là ngày "nửa" tự do, bệnh nhân thảnh thơi đi ra đi vô, không phải chờ chực được đưa đi gặp bác sĩ hay chui mình vào mấy cái máy to kềnh càng. Nửa kia còn lại, vẫn phải tuân thủ "lệnh" nhà thương, chỉ được quanh quẩn trong bốn bức tường.
Tất cả mọi sự đều ngoài tầm tay. Không làm gì được khác hơn ngoài việc thúc thủ ngồi một xó hay nằm một chổ. Bệnh nhân vơ vẩn nghĩ. Từ nghĩ nhiều đến nghĩ ít, từ nghĩ ít đến chẳng còn nghĩ gì nữa cả. Thời gian cũng biến thái cách tính. Từ một phút, một giờ biến thành một ngày, một tháng rồi leo lên một năm và một thế kỷ không chừng. Mới đó mà ba ngày, thì hôm nay lại thấy nó bằng ba mùa lá rụng. Thảo nào mà người xưa có câu một giờ hay một ngày gì đó bằng ba thu - ba thu tức ba mùa thu đã qua, tức ba năm trôi qua - kể cũng đúng đấy chứ.
Ba mùa thu dài đăng đẳng của bệnh nhân cũng chỉ vì chẳng thể nói chuyện được với ai, chẳng thể gặp người thân, chẳng thể thực hiện được những công việc, những dự án đã lên. Một kỳ nghỉ hè dài. Đang làm ăn đầu tắt mặt tối đến thở không kịp, bỗng dưng được ngồi không khoanh tay rung đùi nghỉ xả hơi mà lại không muốn. Cái đầu cứ bận rộn với mớ tư tưởng rối bung. Đang nhàn nhã thư thả mà không muốn hưởng, chỉ cứ muốn lăn xả vào công việc, hèn gì mà không bị bó gối trong bệnh viện.
Rõ sướng mà không biết!
Lá bối.
Tất cả mọi sự đều ngoài tầm tay. Không làm gì được khác hơn ngoài việc thúc thủ ngồi một xó hay nằm một chổ. Bệnh nhân vơ vẩn nghĩ. Từ nghĩ nhiều đến nghĩ ít, từ nghĩ ít đến chẳng còn nghĩ gì nữa cả. Thời gian cũng biến thái cách tính. Từ một phút, một giờ biến thành một ngày, một tháng rồi leo lên một năm và một thế kỷ không chừng. Mới đó mà ba ngày, thì hôm nay lại thấy nó bằng ba mùa lá rụng. Thảo nào mà người xưa có câu một giờ hay một ngày gì đó bằng ba thu - ba thu tức ba mùa thu đã qua, tức ba năm trôi qua - kể cũng đúng đấy chứ.
Ba mùa thu dài đăng đẳng của bệnh nhân cũng chỉ vì chẳng thể nói chuyện được với ai, chẳng thể gặp người thân, chẳng thể thực hiện được những công việc, những dự án đã lên. Một kỳ nghỉ hè dài. Đang làm ăn đầu tắt mặt tối đến thở không kịp, bỗng dưng được ngồi không khoanh tay rung đùi nghỉ xả hơi mà lại không muốn. Cái đầu cứ bận rộn với mớ tư tưởng rối bung. Đang nhàn nhã thư thả mà không muốn hưởng, chỉ cứ muốn lăn xả vào công việc, hèn gì mà không bị bó gối trong bệnh viện.
Rõ sướng mà không biết!
Lá bối.


