📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tùy Bút - Tản Văn

Hạnh phúc

152 trả lời, 19.297 lượt xem — Trang 4 / 6
Ở bệnh viện con nguời trở nên mất tự do, mất tự chủ. Mọi việc đều phải tuân theo thời khóa biểu của ngày hôm đó. Có hôm bệnh nhân phải nhịn đói cả ngày trời vì phải qua bao nhiêu cuộc thử nghiệm. Hôm lại được ăn, bao tử đã co rút từ mấy hôm trước không ăn, hôm sau lại nhận được thức ăn thừa mứa, có đói, cái bụng có kêu rột rột nhưng con mắt và cái miệng thì chẳng buồn ăn. Nếu ngày nào không phải đi chụp hình, không phải bị lấy máu, không phải thử nước phân, nước tiểu, ngày đó là ngày "nửa" tự do, bệnh nhân thảnh thơi đi ra đi vô, không phải chờ chực được đưa đi gặp bác sĩ hay chui mình vào mấy cái máy to kềnh càng. Nửa kia còn lại, vẫn phải tuân thủ "lệnh" nhà thương, chỉ được quanh quẩn trong bốn bức tường.
 
Tất cả mọi sự đều ngoài tầm tay. Không làm gì được khác hơn ngoài việc thúc thủ ngồi một xó hay nằm một chổ. Bệnh nhân vơ vẩn nghĩ. Từ nghĩ nhiều đến nghĩ ít, từ nghĩ ít đến chẳng còn nghĩ gì nữa cả. Thời gian cũng biến thái cách tính. Từ một phút, một giờ biến thành một ngày, một tháng rồi leo lên một năm và một thế kỷ không chừng. Mới đó mà ba ngày, thì hôm nay lại thấy nó bằng ba mùa lá rụng. Thảo nào mà người xưa có câu một giờ hay một ngày gì đó bằng ba thu - ba thu tức ba mùa thu đã qua, tức ba năm trôi qua - kể cũng đúng đấy chứ.
 
Ba mùa thu dài đăng đẳng của bệnh nhân cũng chỉ vì chẳng thể nói chuyện được với ai, chẳng thể gặp người thân, chẳng thể thực hiện được những công việc, những dự án đã lên. Một kỳ nghỉ hè dài. Đang làm ăn đầu tắt mặt tối đến thở không kịp, bỗng dưng được ngồi không khoanh tay rung đùi nghỉ xả hơi mà lại không muốn. Cái đầu cứ bận rộn với mớ tư tưởng rối bung. Đang nhàn nhã thư thả mà không muốn hưởng, chỉ cứ muốn lăn xả vào công việc, hèn gì mà không bị bó gối trong bệnh viện.
 
Rõ sướng mà không biết!
 
 
Lá bối.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-01 14:31:10la boi>
Hằng năm, mỗi khi tháng mười hai cận kề, khi mà khắp phố phường lên đèn hoa, khi các trung tâm thương mại nhộn nhịp buôn bán cho mùa lễ Giáng Sinh, thì cũng là thời điểm người ta kêu gọi đóng góp để giúp đỡ cho những gia đình kém may mắn hơn.
 
Người đàn ông ngồi kế bên tôi, quay sang kể rằng, ngày xưa mỗi lần ông nghe kêu gọi giúp người nghèo khó, ông thường tự hỏi tại sao ông phải giúp họ? Ông hoài nghi lòng từ tâm và những việc làm thiện nguyện, vì theo ông, thời buổi này khó tin tưởng những tổ chức làm việc thiện. Ông bảo, cho họ một đồng, thì họ trả lương nhân viên mất tám mươi xu rồi. Nhưng rồi ông đã đổi quan niệm của mình khi một hôm ông vô tình đọc được một bài ngụ ngôn như thế này:
 
Một người nọ, một đêm mơ thấy mình được mời đi thăm địa ngục. Tại nơi đây, ông được dẫn vào một phòng ăn. Ở đó, mọi người đang sẵn sàng cho bửa ăn, và mỗi người đều có một chiếc muỗng để ăn. Đặc biệt, cái muỗng dài tới hai thước. Cái muỗng quá dài, và người ta không thể cho thức ăn vào miệng!
 
Thế rồi người nọ lại thấy mình được mời đi viếng thiên đàng. Ông cũng được đưa dẫn đến một phòng ăn. Cũng hệt như nơi đầu tiên ông đến, mọi người cũng đều có cái muỗng dài đến hai mét. Nhưng ở đây, người ta đang vui vẻ ăn uống mà không hề thấy nét thểu nảo hiện trên gương mặt họ.
 
Bạn nghĩ xem làm sao mà người trên thiên đàng có thể ăn được với cái muỗng dài hai thước tay đó? Tôi lắc đầu bảo không biết, người đàn ông cười bảo tôi: "Trên thiên đàng, người ta đút cho nhau ăn cô ạ."
 
Tôi bật cười vì câu trả lời của ông ta. Nhưng mà nó thật hữu lý. Theo tôi nghĩ, có lẽ làm cho một người nào đó thấy hạnh phúc là cũng chính là làm cho mình được hạnh phúc. Có lẽ ý ông khách muốn nói, mình hạnh phúc là đã vào thiên đàng rồi.
 
 
Lá bối.
Đăng nhập để trả lời
0
Hôm qua đã chọn xong thiệp Giáng Sinh cho anh. Mở thiệp, muốn viết nhiều, rồi lại không biết sẽ viết gì. Vậy đó, nhớ anh, nhưng lại không dám nói lung tung, không muốn anh bị chi phối về bởi những chuyện vặt vãnh của mình. Biết là anh bận rộn bên ấy, nhất là cuối tháng, cuối năm. Mỗi một ngày, theo dõi tin tức, nghĩ đến anh nhiều. Làm sao đây hả anh, làm sao có thể ở gần bên anh để có thể chia xẻ cùng anh trên thực tế hơn là em ngồi đây mong nhớ, và chỉ biết tỏ bày cùng anh bằng những hàng chữ mà không là những trao đổi bằng mắt, bằng môi, bằng tay ấm của nhau?
 
Nhớ anh nhiều, thèm được nép vào anh để được hơi ấm của anh sưởi ấm cho em. Sau giờ làm, thời gian của em dành hết vào cái computer. Nó là vật duy nhất làm cho em thấy gần gũi với anh hơn trong ngày. Lâu rồi không viết cho anh, vài hàng gởi anh, mong anh luôn bình an và khỏe mạnh nơi ấy.
 
 
Lá bối.
Đăng nhập để trả lời
0
Thơ thẩn đi dọc hành lang sau buổi ăn tối. Một bà cụ Á đông chống nạng cũng đang đi dạo hành lang. Một cái gật đầu chào xã giao. Trở về phòng, chưa được bao lâu, nghe có người nói tiếng Hoa ngoài cửa phòng, bước ra xem, thì ra bà cụ lúc nãy đang dáo dác nhìn vào phòng như tìm kiếm ai.
 
Thấy người chào mình khi nãy, bà lão mừng rỡ nói một hơi. Chẳng hiểu bà nói gì, đoán là bà hỏi có phải người đồng hương của bà không? Đành áp dụng bài học vở lòng ra nói chuyện. Bà cụ mừng rỡ, lại càng nói nhiều hơn, vừa khó nghe, lại không hiểu hết, đành nói với bà là tôi chỉ biết có chút xíu ngôn ngữ của bà mà thôi. Bà hiểu, và cũng cố gắng nói cho người đối thoại hiểu bà muốn nói gì. Bà người Quảng Châu, bà kể lể bệnh tình, bảo thích ăn cơm Việt Nam, bảo có đứa cháu sống ở VN. Bà cho tên, cho số phòng, bảo khi nào rảnh thì sang phòng bà chơi. Rồi bà hỏi tên, bà nhất định đánh vần cho được cái tên của người bạn mới. Bà nhẩm đọc số phòng. Khi nghe lời cám ơn bà tới chơi, bà chớp mắt cảm động. Bảo bà phải giữ gìn sức khỏe, bà lấy tay để lên ngực ngụ ý cám ơn, gương mặt gần như mếu khi thấy có người quan tâm đến mình. Bà cũng đáp lại, bảo cô cũng giữ sức khỏe nha. Cười, gật đầu chào bà. Rồi bà chậm rãi đi về phòng. 
 
Bà đi xa cả chục thước, bỗng nghe tiếng bà nói lớn, trong đó có tên người bạn mới. Tưởng bà gặp chuyện gì, ló đầu ra xem, thì ra bà đang khoe với cô y tá về người bạn mới của mình. Y tá chẳng hiểu bà nói gì, chỉ nghe bà lập lại hoài mấy chữ: Tê-rế-dà.
 
Trở về phòng, một cảm giác vui vui. Tiếc là không học đến nơi đến chốn ngôn ngữ của bà để có thể nói chuyện trôi chảy với bà. Tiếng Hoa khó học, học mười chữ, nhớ có ba. Học hoài mà chẳng thông, nên bỏ dở. Có lẽ hôm nào lấy tập ra học lại abc...
 
 
Lá bối.
Đăng nhập để trả lời
0
Cơn bão tuyết hôm qua vẫn chưa dứt. Hôm nay lại có thêm vài centimet dày hơn. Đường phố ngập tuyết. Các trường tiểu học phải đóng cửa. Ngồi nhìn những bông tuyết trắng rơi, dường như có gió vì những hạt tuyết rơi luôn bị kéo dạt về một hướng. Như thế thì sẽ lạnh, lạnh lắm ngày hôm nay. Đã là buổi sáng của một ngày, thế mà trời âm u, quanh đây không có lấy một tiếng động. Một sự tĩnh lặng lạ thường.
 
Tôi chợt nhớ đến một mùa đông năm nào, khi bị rớt vào một tình trạng thật khủng hoảng, phải đối đầu với nhiều việc cùng một lúc, phải giải quyết trong cùng một ngày. Lúc ấy, lòng tôi như cơn lửa lớn, chỉ muốn bùng nổ những phẫn nộ và xả hết những bực tức, giận dữ ra bằng bất cứ giá nào. Tôi không thể ở mãi trong nhà mà loay hoay tìm giải đáp. Ra đường thì chẳng muốn chui đầu vào các trung tâm thương mại đông đúc. Bấy giờ cũng vào tháng mười hai, người người lũ lượt đi sắm đồ, tôi sẽ ngộp thở chết mất trong đám đông ấy. Tôi cần một chổ yên tịnh. Một chổ không phải là nhà, không có ai, để tôi có thể ngồi một mình. Trên đường đi vô định, bất chợt tôi dừng chân ở một công viên vắng. Lúc ấy đã bảy giờ chiều. Trời tối đen như mười một, mười hai giờ đêm. Tìm được một góc khuất, ngồi thừ người suy nghĩ. Những tư tưởng động cứ dâng trào, những câu nói độc địa được sắp xếp để có thể đối đầu với kẻ mà tôi sắp phải mặt đối mặt. Những cơn phẩn nộ cứ tuông chảy. Rồi tôi dần dần thấm lạnh, tuyết phủ người tôi trắng xóa. Cơn thủy triều của cuồng nộ cũng dần dần rút xuống. Rồi tôi thấy mình không còn những tư tưởng hỗn độn ấy nữa. Mà lòng tôi lúc ấy quả thật lạnh băng. Tôi cũng đã tìm ra giải pháp.
 
Phải, trong yên tĩnh, lặng thinh, tôi đã trở nên sáng suốt hơn. Tôi đã cầu nguyện, cầu nguyện xin Chúa cho tôi được sáng suốt khi giải quyết vấn đề nan giải này. Và Ngài đã mở lòng tôi, đã đem ánh sáng đến cho tâm trí tôi. Mãi đến bây giờ tôi cũng không hiểu tại sao tôi lại có thể tìm cho mình một giải pháp, một hành động mà không làm tổn thương tới một ai, lại có hiệu quả bằng ngàn câu nóng giận mà tôi đã muốn thốt lên như  những suy nghĩ ban đầu. Tôi đã áp dụng phương thức cái đầu lạnh như đá, bàn tay sắt và trái tim nóng hổi như lời một người bạn đã khuyên, từ lâu lắm, lời khuyên đã nằm trong tiềm thức mình, hôm ấy đã bật dậy, sống động biết chừng nào. Hôm ấy tôi đã hân hoan biết dường nào khi thấy mình đã cất đi tảng đá nặng nề trên người mà không phải có những suy nghĩ hối hận về lời nói, về hành động thiếu ý thức của mình. Tôi đã có một giấc ngủ thẳng giấc, không mộng mị đêm hôm đó.
 
Hôm nay, tôi bỗng nhớ đến một câu nói của Mẹ Teresa thành Calculta. Mẹ đã từng bảo: " Chúng ta trở về với Thượng Đế, và không thể tìm thấy Ngài trong thế giới luôn hấp tấp và ồn ào này. Thượng Đế là bạn của sự im lặng. Hãy nhìn xem thiên nhiên - cây cối, bông hoa, cỏ mọn - tất cả đều lớn mạnh trong thinh lặng; THINH LẶNG. Đó chẳng phải là nhiệm vụ của chúng ta đem Thượng Đế đến cho mọi người qua lời của Người sao? Không phải một Thượng Đế tiêu cực, mà là một Thượng Đế sống động, tràn đầy yêu thương. Những gì ta nhận được trong thinh lặng cầu nguyện, sẽ càng được chúng ta thể hiện nhiều hơn trong cuộc sống đầy ý nghĩa của mình. Điều quan trọng, không phải là chúng ta sẽ nói gì, mà là những gì Thượng Đế đã nói với chúng ta và qua chúng ta. Những lời nói của chúng ta sẽ trở thành vô dụng nếu như nó không đến từ bên trong tim ta - Những lời vô ích sẽ không đem ánh sáng của đấng Christ đến thế gian mà nó chỉ làm tăng thêm đêm tối của sự dữ."
 

Hôm nay nhìn tuyết rơi, nhớ lại mình đã từng trở thành một người tuyết bất đắc dĩ, tôi bỗng thèm được ngồi dưới tuyết. Không phải để suy nghĩ để đối phó một tình huống. Mà chỉ đơn thuần là một sự thèm muốn được hòa mình trong tuyết, để được nếm lại cái tĩnh lặng tâm hồn một cách lạ kỳ như hôm nào. Tôi không có ý đem đạo ra nói đâu bạn ạ. Tôi chỉ muốn chia xẻ với bạn cảm giác và cảm nghĩ ngày hôm nay của tôi như thế đó. Một ngày mới lại đến, chúc bạn một ngày mới tốt lành và bình an.
 
 
Lá bối.
Đăng nhập để trả lời
0
Hồi nhỏ, mỗi khi giận ai, tôi hay tìm một góc tối chui vào đó mà ngồi khóc một mình. Nhớ có lần, tôi cuốn mình trong tấm chiếu trốn mọi người rồi ngủ quên lúc nào không hay. Lớn hơn một chút, tới tuổi 12-13, tôi thường bắt cái ghế đẩu ngồi chong hóc trong góc bếp, chẳng ai biết tôi có mặt trong nhà, nhưng chuyện gì trong nhà, ai nói gì tôi đều nghe, đều biết. Và tôi thích được nhìn sinh hoạt của mọi người trong nhà những khi ấy, tôi lại quên buồn, quên giận. Thêm vài tuổi nữa, hễ giận ai, tôi thường lấy xe đạp, chạy vòng vòng ngoài đường đến khi hết giận thì về nhà, lặng lẽ lên gác, trốn ở đó mấy hôm liền. Những khi ấy, cả nhà cứ tưởng tôi đi đâu mất, thật ra tôi quanh quẩn trong nhà, loay hoay làm hết việc này đến việc khác, hễ có ai về nhà thì lại lật đật trốn mất mặt. Còn bây giờ, khi tôi giận thì tôi làm gì? Nhiều khi tôi giận, tôi phải nói, và thường tôi muốn mặt đối mặt để nói cho ra lẽ, để giải quyết vấn đề một cách thẳng thắng cho nhanh gọn, và để cả hai cùng sửa lỗi. Nhưng cũng có những lúc, nhất là những khi thấy mình “đau” quá vì bị oan, tôi thường không muốn nói gì mà chỉ lầm lì làm chuyện của mình hoặc vào phòng đóng cửa nhốt mình trong đó.
 
Nhiều khi tôi thấy mình khốn khổ khi phải đối đầu với những cái xích mích lãng nhách chẳng đáng mà cứ phải làm mình đau đầu. Lần này tôi thiệt là giận lắm. Khi không mình bị ăn tát mà không biết tại sao. À mà chẳng phải lần đầu, là lần thứ ba thì phải. Lần đầu thì có thể là lỗi của tôi vì khi không mình xía vào chuyện không phải của mình, tôi có thể xí xóa lần đầu này. Lần thứ hai thì tôi thật không hiểu lý do gì mình bị ăn đòn. Mà lần đó tôi cũng không giận vì thật sự không để tâm (có lẽ vì tôi đang bận tâm một vấn đề nào khác) nên cũng chẳng tìm hiểu tại sao mình bị ăn đòn – coi như tôi bỏ qua lần thứ hai này. Nhưng bây giờ là lần thứ ba. Lần này thì thiệt oan cho tôi lắm, chỉ vì muốn chia xẻ tâm tình của mình mà tôi bị hiểu lầm là khiêu khích. Mà lần này thì tôi đau quá. Chỉ còn biết lĩnh mặt đi, cúi mặt chịu sự sĩ nhục này. Ba ngày tôi không khóc được một giọt nước mắt. Nhưng đến khi xem lại lời tâm sự của kẻ đánh mình thì tôi nước mắt tôi lăn tròn. Tôi muốn đưa mặt cho ai đó tát mình thêm cái nữa nếu như người đó muốn.
 
Còn nhớ hồi nhỏ, thấy ba đánh má tôi, tôi ức lắm. Thầm nhủ, nếu lớn lên lấy chồng, ông chồng mà tát tôi một bạt tai là tôi bỏ liền. Nhất định bỏ chứ tôi không ở với người chồng vũ phu như ba tôi. Lời tâm nguyện này tôi vẫn còn giữ. Cũng may người đánh tôi hôm nay lại là người bạn thân của mình chứ không phải ông chồng tương lai. Tôi biết bạn hiểu lầm ý mình, tôi đau vì cứ ngỡ tình bạn của chúng tôi đến giai đoạn mà không còn sự hiểu lầm vô lối nào có thể xãy ra. Tôi giận bạn khi không xét trước sau, đáng lý bạn phải xét sự việc hay hỏi thẳng tôi trước mới phải. Bởi vì tôi vẫn thường coi bạn là kim chỉ nam cho tôi học hỏi trong cách ứng xử với mọi người, trái lại bạn lại làm tôi thất vọng quá!
 
Giáng Sinh gần kề, còn chừng chục ngày nữa là đến lễ lớn, lại là mùa của sự tha thứ, rồi lại hết năm, mà hai đứa lại giận nhau, tôi thấy chúng tôi thật là trẻ con. Giáng Sinh là mùa xum họp gia đình, người thân, bạn bè. Còn chúng tôi, không lẽ lại nói lời chia tay? Cái máy lại bị hỏng, tôi buồn nên cũng mặc, chẳng muốn sửa chửa, chẳng muốn đụng tới nó để viết thư cho bạn. Trong thâm tâm, tôi sợ mình lại bị ăn tát một lần nữa. Tôi như con chim bị ná, sợ bị thương một lần nữa.
 
Giáng Sinh năm nay, tôi biết cả hai chúng tôi đều sẽ rất buồn. Tôi không giận bạn nữa nhưng tôi biết mình sẽ có ít dịp được nói chuyện với nhau hơn xưa. Tôi không muốn nói nhiều sợ gây hiểu lầm lần nữa. Tôi chỉ thầm cầu chúc cho bạn của mình sẽ có được một mùa Giáng Sinh an lành, hạnh phúc cùng gia đình. Mong cho bạn ấy đạt được ý nguyện trong công việc và tâm hồn bạn luôn được bình an. Tôi vẫn không muốn mất một tình bạn mà chúng tôi đã phải mất rất nhiều tâm huyết để nuôi dưỡng nó bao lâu nay. Bởi vì tôi vẫn yêu bạn tôi lắm.
 
 
 
Lá bối.
Đăng nhập để trả lời
0
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-27 19:58:37la boi>
Cái màn hình đổi màu, từ màu xanh nhạt nó biến thành màu tím, một màu tím hoa cà, các bạn đồng nghiệp nhìn thấy ai cũng hỏi: “Sao màn ảnh nó có màu ngộ vậy?” Ai cũng tưởng mình làm cái gì đó thay đổi hệ thống máy. Biết trả lời làm sao, vốn không giỏi về máy móc, đành cười trừ, lắc đầu không biết. Đôi khi cái màu này nó làm dịu con mắt, đôi mắt vốn đã cận nặng, đôi khi làm nó ngượng với mọi người vì ai cũng dòm cái màn ảnh của mình như có gì lạ lùng. Thật ra mình thích sự biến đổi này, tại vì chỉ có mình duy nhất trong phòng có một màn hình lạ khác người này. Nó làm cho mình có một cảm giác ấm cúng là đằng khác.
 
Hai cái lúc lắc nó cứ ngã hoài. Nhìn thấy nó toét miệng nhìn nhau cười làm mình cũng cười theo mỗi khi ánh mắt chạm phải chúng. Hễ một con ngã, mà đụng vào con kia thì cả hai cùng bổ nhào ngã. Nó làm mình liên tưởng đến những con bài đô-mi-nô, những vòng tròn phát sóng vòng của mặt nước, hay trong mối quang hệ của một đôi bạn cũng vậy. Một đôi bạn thân, nếu một người buồn, dĩ nhiên người bạn kia cũng chẳng vui, hoặc ngược lại, một người vui, cả hai sẽ cùng cười.
 
Đọc được đâu đó câu này cũng hay, “Ngọn lửa nhỏ không làm đủ ấm, hạt mưa nhỏ không đủ làm ướt. Nhưng ngọn lửa nhỏ có thể làm cháy rừng, hạt mưa nhỏ có thể trở nên cơn giông lớn.” Làm liên tưởng đến một tình bạn cũng vậy. Có lẽ ngọn lửa của tôi không đủ sưởi ấm lòng bạn mình, nhưng tôi càng không muốn thổi lớn ngọn lửa, sợ nó biến thành cơn bão lửa, càng tai hại hơn nữa. Cũng không muốn hạt mưa nhỏ chảy trong lòng làm thành cơn bão tố cuốn mất tình bạn của hai đứa. Một mong muốn đơn giản, chỉ muốn hơi ấm ngọn lửa đủ để cây tình yêu không chết khô, giọt mưa nhỏ đủ để làm cây tình bạn ấy trổ nhánh đơm bông kết trái. Muốn có được ngày cây tình bạn trở nên xanh tốt, dĩ nhiên nó phải chịu những biến thái khắt nghiệt của thời tiết, của hoàn cảnh và, đôi bạn cùng phải chịu đau đớn, chịu thiệt thòi vào những tình huống mà họ không thể làm khác hơn để thay đổi những gì ngoài tầm với của họ. Nhưng vì tình yêu, một tình cảm thiêng liêng giữa họ, tôi tin họ sẽ vượt qua thử thách của hôm nay. Như những thử thách mà họ đã từng vượt qua. Chúc đôi bạn một ngày mới tốt lành.
 

 
Lá bối.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-13 03:03:54Trần Hồng Châu>
Trích đoạn: la boi

Hồi nhỏ, mỗi khi giận ai, tôi hay tìm một góc tối chui vào đó mà ngồi khóc một mình. Nhớ có lần, tôi cuốn mình trong tấm chiếu trốn mọi người rồi ngủ quên lúc nào không hay. Lớn hơn một chút, tới tuổi 12-13, tôi thường bắt cái ghế đẩu ngồi chong hóc trong góc bếp, chẳng ai biết tôi có mặt trong nhà, nhưng chuyện gì trong nhà, ai nói gì tôi đều nghe, đều biết. Và tôi thích được nhìn sinh hoạt của mọi người trong nhà những khi ấy, tôi lại quên buồn, quên giận. Thêm vài tuổi nữa, hễ giận ai, tôi thường lấy xe đạp, chạy vòng vòng ngoài đường đến khi hết giận thì về nhà, lặng lẽ lên gác, trốn ở đó mấy hôm liền. Những khi ấy, cả nhà cứ tưởng tôi đi đâu mất, thật ra tôi quanh quẩn trong nhà, loay hoay làm hết việc này đến việc khác, hễ có ai về nhà thì lại lật đật trốn mất mặt. Còn bây giờ, khi tôi giận thì tôi làm gì? Nhiều khi tôi giận, tôi phải nói, và thường tôi muốn mặt đối mặt để nói cho ra lẽ, để giải quyết vấn đề một cách thẳng thắng cho nhanh gọn, và để cả hai cùng sửa lỗi. Nhưng cũng có những lúc, nhất là những khi thấy mình “đau” quá vì bị oan, tôi thường không muốn nói gì mà chỉ lầm lì làm chuyện của mình hoặc vào phòng đóng cửa nhốt mình trong đó.


Đọc đoạn này của bạn hình như tôi thấy bạn là người rất nhạy cảm và rất dể giận hơn người khác đó. Nếu như người bạn của bạn giận bạn đến mức độ nông nổi như vậy thì tôi nghĩ đương nhiên phải có điều gì đó rất nghiêm trọng, tôi nghĩ 2 người bạn thân thương như thế thì nhất định không cần giải thích nhau cũng vẫn có thể hiểu được lý do. Mỗi người một hoàn cảnh, một vị trí, có khi vị trí của bạn rộng rãi nên bạn không cảm nhận được cái góc nhỏ của bạn mình. Tôi ít khi giận ai ở trên đời mà nhất là những người tôi đã từng thương mến, và gần như chưa có ai giận tôi được bao giờ. Tính của tôi bộc phát và nhất thời nhưng tình của tôi thâm sâu. Thấy bạn buồn trong những ngày lễ lớn như vậy cũng làm tôi đau lòng. Để tôi nhớ lại lúc tôi hồi nhỏ mỗi lần giận ai thì tôi đã làm gì ? ....... Ngồi suy tư một buổi nhớ không ra bạn ơi! chắc là tôi kém trí nhớ hay là không được phép giận ai cả nên không có giận luôn, cứ như thế tôi lớn lên và không có giận ai cả, mãi cho đến bây giờ đã quá lớn rồi cũng không có giận ai hết. Tuy nhiên dù không giận nhưng lòng thì biết buồn, có nhiều lúc buồn kinh khủng cho đến đổi đôi lần tôi nghĩ nếu mình được chết đi thì ổn thỏa và được nằm yên mà ngơi nghỉ, sẽ không còn suy tư, mọi vấn đề sẽ không còn đè nặng ở trong lòng, và cuối cùng thì người ta cũng phải chết như bao nhiêu người trên thế gian này, chỉ là trước và sau thôi còn sự việc cũng giống nhau như một, đó là những lúc tôi nghe tất cả sụp đổ một trái đất vì những tuyệt vọng không lối thoát. Cũng may mắn là vẫn còn vài buổi sáng nắng lên, giữa cái lạnh mùa đông hạt nắng ấm và trong ngần như những hạt thủy tinh chiếu sáng xuyên cánh cửa kiếng thật to, những buổi sáng bắt đầu cho 1 ngày mới, khi nằm ở trên giường chưa ngoi lên mà trong đầu tôi đã nhuốm đầy thi vị, hương thơ và anh bắt đầu làm sống lại ở trong tôi ít nhiều. Tôi nhận ra tôi vẫn tiếc và quí nó hơn một chút. Thôi thì tôi vẫn còn phải sống cho một chút đam mê chưa thành hình để ghi chép lại những ước mơ của một đời mãi mãi còn mơ....

Tôi buồn thì không có đóng cửa trốn mọi người như bạn đâu, nhưng tôi phát giác ra gần đây mỗi khi tôi buồn thì bị cái bao tử nó hành hạ không ngừng. suốt những ngày lễ và những buổi tiệc tôi đã không thể nuốt đồ ăn và không còn uống được dù chỉ một ly rượu. Thậm chí đã bỏ luôn cà phê vì bà bạn của tôi cho rằng cà phê cũng làm cho loét bao tử, từ cái hôm tôi ăn cơm ở nhà bà, uống 1 ly rượu bị ói trở ra. Giáng sinh của tôi năm nay vẫn như mọi năm trước. Sống ở xứ người không thân thuộc bà con nhưng tôi có những người bạn láng giềng thân thiết, tôi không được xum hợp cùng gia đình mình và người thân của mình, nhưng cũng không kém phần đầm ấm với tình thương của những người xung quanh, thật đúng cái câu "Bà con xa không bằng lối xóm ở gần". Tôi thấy bạn buồn mà vẫn còn lo tới bạn của bạn nên tôi rất cảm động, tôi hy vọng là bạn của bạn sẽ hiểu mà không để lòng giận bạn nữa. Nếu như là bạn mà không tìm được sự thoải mái vui vẻ với nhau thì tốt hơn hết mỗi người nên ở lại vị trí của mình, đừng chung đụng vì có thể va chạm nhau và làm tổn thương cho nhau mà thôi. Tình bạn sẽ mãi còn đó, như cuộc đời có mưa rồi có nắng, khi mặt trời làm ấm trái đất thì cây lá mùa xuân sẽ lại trổ xanh, tình bạn sẽ bắt đầu trở lại như những mùa trước.

Chúc bạn một mùa lễ đầm ấm cùng gia đình thân quyến và năm mới an khang hạnh phúc
Đăng nhập để trả lời
0
Chào bạn,
Thật bất ngờ khi đọc những dòng cảm nghĩ của bạn. Cám ơn bạn đã có lòng đến để đọc những dòng suy nghĩ và góp ý cho lb. Lời tâm tình của bạn, dù lần đầu được đọc, được biết đến bạn, nhưng lời tâm sự của bạn dường như không xa lạ mà ngược lại rất gần gũi và chân tình. Lb rất cảm động.
 
Cám ơn bạn đã lưu tâm đến tình bạn của chúng tôi. Bạn ạ, chúng tôi đã không còn giận nhau nữa, hai chúng tôi vẫn là những người bạn thiết, dĩ nhiên chúng tôi vẫn thương yêu nhau, vẫn trân quý tình cảm dành cho nhau. Khi tôi biết rằng tình bạn của mình vẫn còn đó, bởi vì nó thật trong sáng thì tôi không có lý do gì mà vì một lỗi lầm nào đó mà bằng lòng đánh đổi sự mất bạn ấy. Chuyện gì trên thế gian này cũng có vòng tuần hoàn của nó, khi thế này, khi thế khác. Có lẽ những tiếng khóc sẽ làm thi vị hơn những tiếng cười theo sau. Cuộc đời là cả một sự biến thiên, chỉ có lòng mình như thế nào mới quan trọng thôi bạn ạ. Thấy bạn tâm sự về nỗi buồn của bạn, lb cũng chạnh lòng. Nói thật nhé, dù ở một lúc nào đó khổ quá, lb vẫn chưa bao giờ nghĩ mình muốn chết đi để vất nỗi lòng nặng trĩu phiền muộn cả. Trong mình, dù như thế nào thì vẫn luôn có một niềm tin vào cuộc đời, vào ngày mai để lb tiếp tục sống, tiếp tục hiện hữu trên cõi đời này. Ít ra, trong bạn vẫn có một hình bóng nào đó là niềm vui, là niềm tin trong cuộc sống của bạn, như thế cũng tốt lắm chứ, phải không bạn. Mong rằng trong năm tới sức khỏe của bạn sẽ khả quan hơn - bởi vì đối với lb, sức khỏe đứng hàng đầu trong mọi nỗi lo lắng của mình - cũng mến chúc bạn một năm mới đầy hạnh phúc cùng gia đình và đạt mọi ước nguyện.
 
Xin lỗi vì lb đã không vào Thư Quán thường xuyên những lúc sau này nên không trả lời bạn liền, xin thứ lỗi.
 
 
 
Lá bối.
Đăng nhập để trả lời
0
Một người nào đó đã nói: “Ở đời, ít khi người ta thực hiện nỗi giấc mộng của mình.” Lật lại trang đời, những ước mơ cứ vụt đi qua. Úơc mơ lại tiếp nối ước mơ. Con đuờng đi qua đã lấm khá nhiều bụi đường và nước mắt. Con dốc cao vời vợi, để những bước chân đi trở nên nhọc nhằn và mõi mệt. Thuở xưa đi học, nhìn ra ngoài cổng truờng, cứ ngỡ truờng đời êm đềm và đẹp đẽ. Ngỡ đời là một biển rộng bình yên và êm ắn. Có biết đâu rằng trường đời đầy dẫy những gai góc. Thế nên, ta cứ phải làm kẻ muôn mặt, cứ phải chui rúc mình trong cái vỏ sên nhỏ bé. Cứ tưởng mặt nạ thì sẽ không khóc mà chỉ biết cuời. Cứ tưởng vỏ sên cứng chẳng đập vỡ được. Giữa cuộc đời đầy nhố nhăng, rời chốn ưu phiền, đi về miền cỏ nội hoa ngàn để tìm cho chút ít hương đồng, gió mát. Để tìm chút thi vị cho cuộc sống, để thấy đời không phải chỉ toàn thiện, toàn ác. Để thấy mình vẫn là kẻ ngu dại ôm thiện chí nhỏ nhoi quá chừng chừng. Dù sao cũng mong là, mộng mơ nghĩ rằng, uớc ao như thế, rằng những ý hướng tốt sẽ sống lâu và rồi sẽ thực hiện được, cho những ai vẫn luôn ôm một hoài bão nào đó. Tôi, con chim én muốn làm lại mùa xuân của mình.
 
 
Lá bối.
Đăng nhập để trả lời
0
Sáng nay radio bỗng mở bài "Let it be" của The Beatles, giọng hát quen thuộc trỗi lên, khiến tôi sực nhớ, phải rồi, tháng giêng là tháng dành cho Đức Mẹ Maria. Nhắc đến Đức Mẹ Maria, tôi lại nhớ đến những kỷ niệm đến với mình có liên quan đến Đức Mẹ. Có biết bao lần tôi đuợc người che chở, có biết bao lần Người dẫn dắt tôi khỏi muôn phiền muộn trong đời. Người nhẹ nhàng đến, nhẹ nhàng đi, như làn gió nhẹ, như giọt sương trong, như áng mây trôi, tất cả thoang thoảng và thanh khiết đến và đi từ Nguời.
 
 
 
 
 
Let it be
 
When I find myself in times of trouble
Mother Mary comes to me
Speaking words of wisdom. Let it be
And in my hour of darkness,
She is standing right in front of me.
Speaking words of wisdom. Let it be.
 
Let it be
Whisper words of wisdom. Let it be.
 
And when the broken-hearted people
Living in the world agree,
There will be an answer. Let it be.
For though they may be parted.
There is still a chance that they will see.
There will be an answer. Let it be.
 
Let it be
Whisper words of wisdom. Let it be.
 
And when the night is cloudy
There is still a light that shines on me.
Shine until tomorrow. Let it be.
I wake up to the sound of music.
Mother Mary comes to me.
Speaking words of wisdom.
 
Let it be.
There will be an answer, let it be.
Let it be.
There will be an answer, let it be.
Let it be.
Whisper words of wisdom. Let it be.
 
 
 
 
Lá bối.
 
 

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-09 13:19:17la boi>
Người đàn bà ngồi dệt tấm chiếu cói một cách chăm chỉ và miệt mài. Chị luồn dây, sỏ chỉ, cột, cắt thật thành thạo. Nhưng không phải chỉ có chị là người duy nhất làm việc. Quanh chị còn có những người bạn khác, mỗi người một nhiệm vụ và vai trò riêng biệt. Khi chiếc chiếu được hoàn thành, người cai truởng đến cầm chiếc chiếu lật lên, lật xuống xem xét kỷ tấm chiếu, cố tìm xem có vết sai sót khi dệt hay không.
 
Đôi khi, có những tấm tuy đã hoàn thành, nhưng khi xem phần mặt trái, luôn có những mấu nối của cọng chiếu được dấu kín một cách tài tình. Đôi khi nó lòi ra trông xấu khủng khiếp. Có khi những màu, chữ kết bị dệt lệt đi, trông khó nhìn làm sao. Thông thường, những lỗi lầm trong khi dệt thường được người thợ lành tay uốn nắn, sửa lại rất khéo bằng óc thẩm mỹ, óc sáng tạo khiến ta thấy một sự hợp nhất hài hòa đuợc thể hiện trên sản phẩm, khiến tấm chiếu trở nên hoàn mỹ hơn. Nhưng có đôi khi, chẳng thể sửa đổi hay làm khá hơn, sản phẩm hư đành bị quăng liệng vào đống đồ hư hỏng và không ai màng nghĩ đến nó nữa.
 
Chúng ta cũng thế, dù biết rằng chẳng ai hoàn hảo hơn ai, nhưng những khi lầm lỗi, tự bản thân, ta lại là người khó chịu và đau khổ khi nhận thức ra được sai  lầm của mình. Vâng, có người suốt cả đời có thể chẳng có một lỗi lầm nào đáng trách cả. Thế nhưng, lỗi lầm quả thật rất có giá trị. Bởi nhờ nó mà chúng ta nhận chân được giá trị con người thật của mình. Chúng ta nên người nhờ vào bài học của sự sai lầm. Và, nếu như có quyết tâm, dĩ nhiên yếu điểm sẽ trở thành ưu điểm, giúp con người ta toàn thiện bản thân, hoàn thiện đời sống hơn nhiều. Hạnh phúc biết mấy khi biết vất bỏ những điều sai chẳng đáng làm bận tâm ta.
 
 
 
Lá bối.
Đăng nhập để trả lời
0
"Mỗi khi bước vào năm mới, bằng một cách vô thức, người ta thường hay đếm tuổi của mình. Đếm tuổi để rồi một thoáng bâng khuâng khi thấy con số tuổi này, ngày một chồng chất. Tuổi tác quả là một điều gì đó, đôi khi trở thành một vấn đề. Thế nhưng, nếu như bạn tiếp tục làm việc, tiếp tục nhận chân và thưởng thức những cái hay, cái đẹp trên thế gian này, bạn sẽ thấy tuổi tác không nhất thiết chỉ định sự việc chúng ta già đi theo tuổi. Ít ra trong cách nhìn đơn giản của mình. Cuộc sống đem đến cho chúng ta nhiều điều khác đáng yêu hơn, và đời sống ngày một trở nên quyến rũ hơn."
 
Ý tưởng đọc được từ lời tâm sự của một cụ già 93 tuổi. Thật hạnh phúc khi biết rằng, ta chẳng bao giờ già!
 
 
 
Lá bối.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-11 17:19:23la boi>
Chiều hôm sợi nắng buông mành
Ngọn đèn khơi tỏ em tôi thoáng buồn
Trời chiều lảng bãng mây trôi
Nắng buồn nắng tắt... em buồn ướt mi
Lệ rơi dám hỏi vì sao
Phải chăng nhung nhớ gây nên nỗi niềm
Màn đêm buông phủ bên thềm
Em còn ngồi đó tơ vương chữ tình
 
Chút tình riêng đó ai mang
Để sầu vương nặng mắt môi tình đầu
Tình đầu một khối chung trinh
Hỏi ai thấu hiểu nỗi lòng em tôi
Hỏi ai gieo gió gieo mưa
Gieo cơn sóng nỗi cho lòng hoài u
Gieo thương gieo cảm gieo tình
Gieo chi ngang trái chữ Yêu ngàn đời.
 
 
 
Lá bối.
Đăng nhập để trả lời
0
Tôi chợt nhận ra rằng sau cái tính khí khó khăn và cộc lốc của người đàn ông ấy là cả một sự mềm mỏng, dịu dàng và rộng lượng vô cùng. Có lẽ do áp lực rằng nam giới phải thể hiện sự mạnh mẻ nên hiếm khi thấy được sự yếu đuối lộ ra nơi người ấy. Mà cũng phải, tôi thích những nụ cười ý nhị và có duyên trong cách nói, cách thể hiện qua câu thơ, câu văn của anh. Thế nhưng đôi khi, đằng sau những dòng chữ, những nụ cười ấy, tôi vẫn cảm nhận được một chút cô đơn, một chút ngã lòng, một chút yếu đuối của một con người...
 
 
 
Lá bối.
Đăng nhập để trả lời
0
- “Chị còn muốn đi đâu nữa không thì nói, em chở chị đi”.
 
Tôi ngại ngừng rồi nói: “Cho chị ra công viên hồ Con Rùa”.
 
Vòng ra Hồ Rùa, em dựng xe trước quán kem dừa nổi tiếng ngày nào, chọn một góc vắng, em gọi một hơi ba ly… cho hai người.
- “Ai nữa mà kêu tới ba ly vậy?”
- “Em kêu cho chị đó, ăn cho đã thèm!”
 
Múc muỗng kem cho vào miệng. Cái lạnh làm giảm đi chút cơn khát cổ, nhưng dường như hương vị thơm tho của ly kem dừa ngày xưa không còn đọng lại trong tôi nữa. Ăn hết hai ly kem mà thấy nhạt nhách, vô vị làm sao!
 
- “Chị muốn chụp hình gì thì chụp đi, em chờ!”
Cô em như hiểu ý bà chị lù khù, chẳng mở miệng hỏi mà em cứ vanh vách đoán trúng ý chị phong phóc. Chụp xong hình công viên, tôi ngẫm nghĩ, cái công viên này xấu xí, chẳng có gì đẹp, xây một cái bục tròn cao ngồng nhìn giống như bó đuốc ngày thế vận hội thể thao, chẳng có rùa trong hồ (nếu có, chắc cũng bị bàn dân thiên hạ vớt lên làm thịt mất rồi còn đâu!), chẳng có hoa hòe hoa sói, chẳng có gì đẹp, ngoài cái tai tiếng năm xưa bị đặt mìn gì nơi đó. Thế mà nó cứ sừng sững bao năm nay…
 
Ra tới nhà thờ Đức Bà, tôi bắt gặp một người đang đẩy thùng kem trên một chiếc xe đạp. Cái tủ kính với những cái bánh tráng mỏng xoắn ống để đựng kem, vài lát bánh mì ngọt, hộp sữa đặc, vài thứ lỉnh kỉnh khác trong cái tủ kính. Người bán hàng lâu lâu lại lắc cái chuông … leng keng…leng keng… Tôi nhìn ông, thấy mà thương. Hình ảnh thuở nhỏ đã từng gặp những người bán kem như thế này. Tới hôm nay, cũng vẫn chẳng có gì thay đổi trên quê hương tôi đối với những người dân lao động đầu tắt mặt tối cho từng bửa ăn như thế. Hôm nay ông có bán được gì không? Tôi tự hỏi. Bổng thấy cô em lẹt đẹt đi về hướng ông, hỏi mua một ổ bánh mì kem, có sữa đặc, có đậu phọng. Em đem đến cho tôi, rồi nói như ra lệnh: “Nè, ăn đi.”. Vừa mới ăn kem Hồ Rùa, bây giờ lại ăn nữa, tôi không phản đối, cầm lấy cái bánh kem, đưa vào miệng cắn, mà sao mắt cay cay.
 
Em lại chở tôi về trường cũ. Ngang qua đường Triệu Quang Phục, em chỉ ngay đầu đường nói:
- “Hồi xưa ở đây có cái xe đậu đỏ bánh lọt, hôm nào tan trường em cũng ghé ăn, ngon lắm, chị có hay ăn ở đó không?”
 
Tôi không trả lời. Liếc mắt nhìn gốc đường. Ở đó chẳng còn xe đậu đỏ nào cả. Chỉ có những người lái xe ôm đang đậu xe chờ khách. Tôi nhớ chứ sao không. Tôi chỉ ăn hàng ở đó đúng có một lần. Tính tôi nhát, không dám ăn hàng quán ngoài đường sảng, sợ chúng bạn bắt gặp thì xấu hổ lắm. Những khi thèm ăn quà vặt, chỉ có nước xách xe đạp ra chợ mua về nhà ăn, dù là chợ gần nhà. Những khi xề vào một quán hàng nào đó ăn hàng với bạn bè là tôi đã mắc cở rồi, đi một mình thì đố tôi dám dừng chân, dù cái bụng đang đói và kêu rào rạo. Em lại dừng xe, biểu tôi chờ. Lát sau, em trở về, lại đưa cái bao ni-lông nhỏ xíu cho tôi, lại bảo: “Nè, ăn đi”. Cái gì nữa đây? Thì ra là kẹo kéo ngọt. Kẹo kéo ngọt, lâu lắm rồi tôi mới thấy lại nó. Những thỏi kẹo kéo màu sữa đục được gói chung với những cọng dừa tươi trắng muốt, pha lẫn trong đó vài hột mè đen cuốn trong tấm bánh tráng sữa nhỏ bằng lòng bàn tay. Ngày xưa, ở xóm tôi có ông già Tàu, lâu lâu lại đạp xe vô xóm, ông không rao, mà cứ cầm cái lon bằng nhôm nhỏ, bỏ cát hay cái gì trong đó, rồi cứ lắc lắc chạy vòng vòng trong xóm. Cứ nghe tiếng ống lắc ấy thì chúng tôi biết ngay là ông đến, thế nào cũng túa ra mua cho mỗi đứa một hai ba thỏi kẹo kéo ngọt này. Chất ngọt của kẹo thấm vào miệng. Thương quá chừng ông già Tàu và thỏi kẹo ngọt ngày xưa của tôi.
 
Cứ thế, em lại đèo tôi đi khắp phố, những nơi thân quen ngày xưa hai chị em thường đạp xe đi rong. Em lại mua, lại ép tôi ăn, như thể tôi là con chết đói, cần phải ăn để khỏi phải chết. Cái xác tôi ăn, cái hồn thơ tôi sống lại. Tuổi thơ tôi cuồn cuộn chạy về. Ầm ập chở về những hình ảnh, những tiếng rao, những món ăn vặt bán rong ngoài đường, những vị ngọt của từng ly chè, từng cây kem, từng vị bùi của trái thị, từng vị chua của trái cốc, vị ngọt của miếng đu đủ ướp đá…Tôi nuốt nước bọt, nắng chan hòa trên đầu, mưa trong lòng tôi bắt đầu nổi giông gió.
 
 
Lá bối.
Đăng nhập để trả lời
0
tigon_ buồn vì nó mang màu tím.minh thích màu đó.cuộc đời mình là đau thương là bất hạnh.nhưng hạnh phúc là do mình tạo ra nó va do mình biết hài lòng với những gì mình có thì mới có hạnh phúc.bằng ko biết thõa mãn với những thứ đó thì dù có cả thế gian bạn cũng ko hạnh phúc.đúng ko lá_bối
em sẽ trở về nơi bến cũ.
đứng nép mình trong chiếc lá thoi đưa.
ngày lại ngày nhớ về thuở xa xưa.
để ôm ấp một mối tình huyền ảo.
dù biết rằng anh ra đi ko trở lại bao giờ
ở nơi đây em vẫn mong chờ
vẫn biết đó là chờ trong vô vọng
Đăng nhập để trả lời
0
Phải, tigon_buon ạ, nếu không biết thỏa mãn với chính mình, sẽ chẳng bao giờ con người ta thấy hạnh phúc với thực tại cả. Mong rằng hạnh phúc vẫn luôn ở cùng tigon_buồn nhé.
 
 
Hồi tưởng nắng xuân của những cái Tết của tuổi thơ. Hồi tưởng về những ngày xưa thân ái với mắt sáng môi tươi. Những hoài niệm chẳng bao giờ đủ trong ký ức mỗi khi nhớ về mảnh đất thân thương với muôn vàn kỷ niệm yêu dấu.
 
Ngày mới bắt đầu với những công việc quen thuộc đến nhàm chán. Có ai hiểu nỗi cô liêu của kẻ tha hương viễn xứ không nhỉ? Ở một nơi nào đó xa lắc xa lơ nơi cố quê, những mảnh đời ấy đang khát khao tình quê biết mấy. Những đêm không ngủ, nhắm mắt chỉ thấy nắng hanh, lá me vàng trải thảm bên đường, những vòm trời xanh rợp bóng mát, hay một cơn gió nóng không làm dịu mát chút nắng gay gắt phả suốt vào mặt.
 
Những kỷ niệm thường được gợi nhớ nhiều hơn hết vào những năm tháng khốn khó, và cuộc đời như đậm hương vị thương yêu, dễ in dấu ấn trong tâm hồn hơn đời sống đơn điệu và đầy đủ nơi tha phương. Tâm hồn con người ta bỗng trở nên nghèo nàn kỷ niệm ở xứ sở khá đầy đủ này. Ở đây, kỷ niệm trở nên một xa xỉ phẩm mà mõi mòn tìm kiếm, khó mà nhặt nhạnh được những mẫu kỷ niệm làm rơi nước mắt nhưng đầy trân quý như xưa.
 
Nhớ về những dễ thương cũ cũng chỉ để có thể mĩm cười, nhìn đời một cách lạc quan hơn, để tiếp tục yêu cuộc đời khi mà con tim đã khô cằn tự lúc nào. Hơi hướng xuân thấp thoáng đâu đây, xuân trong trí nhớ, xuân trong từng mạch máu cuộn chảy trong tâm thức. Để rồi có những lúc, thấy ngậm ngùi vô cùng khi có những suy nghĩ luôn dằn vặt tâm tư cũng không ít, những khi thấy mình là một con người bất tài, một con người vô dụng mỗi khi nhìn lên.
 
Thêm tuổi thì sao chứ? Chỉ thêm những sợi tóc đổi màu. Thêm những ngày dài nhức nhối nhớ về quá khứ nhạt nhòa. Nói như thế chẳng phải để than phiền về cuộc đời, mà ngược lại, để nói rằng, cám ơn cuộc đời này vô cùng. Bởi, chẳng phải đã là người, dù sống trong bất cứ hoàn cảnh nào, thì cuộc đời cũng vẫn đáng yêu sao? Và chỉ có yêu đời mới thấy mình vẫn hoài hạnh phúc.
 
Hôm nay tôi hạnh phúc. Đã bao lần tôi tự bảo mình như thế rồi nhỉ? Phải, đã nhiều lần rồi. Hôm nay, tôi càng hạnh phúc hơn, khi thấy tóc mình lại thêm một sợi bạc.
 
 
 
Lá bối.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-01 13:10:59la boi>
Đã có bao giờ bạn cảm thấy chán ngán sự hiện diện của chính mình không? Một cảm giác khiến bạn thấy không có gì làm bạn thích thú nữa, và bạn cảm thấy mình như có lỗi với chính bản thân? Có lẽ chúng ta, không ít thì nhiều đã có một lần rớt vào tâm trạng này rồi bạn nhỉ. Những lần như thế, tôi lại ngước nhìn tấm lịch treo trên tường, nhận thấy rằng quả thật thời gian trôi nhanh quá!
 
Lật cuốn sổ tay ghi những câu châm ngôn, tôi bắt gặp câu nói này: “Carpe diem”, đó là câu nói của ngừơi La Mã vào những thế kỷ trước. Nó có nghĩa là “Hãy nắm bắt lấy hôm nay”. A, một câu nói ngắn ngủi và đầy ý nghĩa. Tôi nghĩ mình phải học làm mới cuộc sống của mình, mỗi ngày.
 
Trong vô thức, tôi vói tay mở nhạc nghe mà không nhận ra rằng mình đang nghe nhạc, cho tới lúc nhận ra rằng điệu nhạc sao du dương quá. Nghe một bảng nhạc hay, làm tôi thấy phấn khởi hơn một chút. Điện thọai reng, một giọng nói quen thuộc, nhờ tôi làm một việc, sẵn sàng ngay, vì tôi cũng đang rất rảnh rỗi, một niềm vui nho nhỏ len vào hồn.
 
Tôi lại nhớ đến một chuyện nhỏ. Hôm qua đi lang thang trong một tiệm sách cũ, một cuốn sách ghi những lời nguyện đâp vào mắt tôi. Có những lời nguyện thật hay, cách trình bày của cuốn sách đơn sơ nhưng thật mỹ thuật. Tính mua nó, bỗng một hàng chữ viết bằng bút chì ghi dưới cuối trang nhất: “Không có gì làm cho chúng ta yêu mến một người nhiều bằng cầu nguyện cho họ.” Ý nghĩ này khiến tôi nhớ đến những người thân, quen biết của mình. Những buổi tối, trước khi ngủ, tôi thường nhớ về họ. Buổi sáng, tôi cầu nguyện cho họ. Cầu nguyện cho phần hồn, cầu nguyện cho phần xác những người mà tôi thật thương yêu. Cầu nguyện cho cả mẹ Việt Nam yêu dấu của tôi. Tôi không cần thiết là một người nổi tiếng, không cần thiết có danh vọng cao xa, chỉ cần thấy mình trở nên hữu ích trong cuộc sống, từng phút giây cũng mãn nguyện rồi.   
 
 
Lá bối.
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm qua tuyết lại rơi. Năm nay đã có nhiều trận bão tuyết. Mọi người nói, có tuyết nhiều thì trong năm, cây cối hoa quả sẽ được mùa. Mùa xuân chưa đến nơi đây. Tuyết thì vẫn cứ phủ trắng muôn bề. Những hạt tuyết nhẹ như bông vẫn cứ tiếp tục rơi. Và rồi gió, và rồi những cơn mưa đá lại từng chập lại thổi lên. Những bông tuyết đẹp, những hạt mưa đá nhỏ, những đợt gió rét, thế đó, tôi lại thấy một ngày mới đẹp làm sao.
 
Niềm đau và nỗi buồn cũng cứ thế mà đến. Nó giống như nước mắt và nụ cười. Cuộc sống vẫn cứ diễn tiếp như một tấn tuồng. Và ngày rồi cũng qua đi. Và nếu như đời sống là một nỗi cực hình bởi những dằn vặt ray rức, thì nỗi buồn tự trong tim, xin hãy như những bông tuyết mỏng manh kia, lạnh băng và rồi sẽ tan rữa theo gió và mưa.
 
 
 
Lá bối.
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Diễm Quỳnh
 
 
Nhụy vàng cánh trắng
Một hồn hoa tươi
Trắng trong mộng đời
Diễm tuyệt đưa hương
Một cánh Quỳnh xinh
Diễm Quỳnh Diễm Quỳnh
 
Mỏng manh tinh khiết
Em đến bên đời
Trong đêm thanh vắng
Một cỏi hồn mơ
Một đời mộng mị
Chỉ là thoáng giây
 
Em đến trong đời
Cho ta chút tình
Ngát hương tình nồng
Hơi thở em nhẹ
Như hương em tỏa
Hởi cánh Quỳnh xinh
 
Vào đêm thanh vắng
Cho hồn ta khát
Cho lòng ta mơ
Mơ một cánh Quỳnh
Diễm tuyệt vô chừng
 
Đêm ngắn mộng lành
Vương dài tay với
Kéo mộng vào xuân
Cho xuân còn mãi
Với hồn em mơ
Diễm Quỳnh, Diễm Quỳnh.
 
 
                             Lá bối
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Con chim lạ đã trở về. Nó không còn gióng những tiếng kêu lẻ loi trong đêm khuya, như những năm trước, để báo hiệu mùa xuân đã về. Tiếng kêu của nó ríu rít mừng vui hòa trong nắng ấm buổi sớm mai, tiếng kêu của nó rộn rã vui nhộn, như cố gắng truyền niềm vui sống mới trên bước đường tôi đi làm, như sáng hôm nay.
 
Tôi vui vẻ nhìn bóng mình ngả bóng trên thềm đường. Vui vẻ đón nhận một ngày xuân tới với hồn thanh thản nhẹ nhàng. Như hôm nào, tôi đón nhận hạnh phúc mới lại đến với mình. Chào hạnh phúc của tôi!
 
 
 
Lá bối.
 
Đăng nhập để trả lời
0
Vẫn như những mùa xuân trước, những bụi hoa Đổng Thảo đã bắt đầu trổ những cánh hoa tim tím nho nhỏ khép nép trong những vòng lá xanh xuất hiện dưới hàng rào cây nhà người hàng xóm. Đó là những chùm hoa đầu tiên của mùa xuân nơi đây. Đi ngang qua công viên, nơi dành cho trẻ em đến chơi đá banh vào những tháng hè, màu xanh của cỏ đã hiện dưới đường chân trời, giới hạn giữa màu xanh của nền trời và đất. Những nụ non của những loài Uất Kim Hương đã nhú mầm trồi lên khỏi mặt đất. Những chồi non đỏ tía của lá phong đã bắt đầu đong đưa trong gió xuân. Mùa xuân đã thật sự về trên miền đất lạnh nơi đây. Một sức sống mới tỏa ra từ vạn vật, thiên nhiên. Trong không gian, nắng vàng hanh dường như cũng thay đổi nồng độ ấm. Chỉ có gió là như còn luyến tiếc chút gì đó của mùa Đông lạnh lẽo, cho nên, người ta vẫn còn thấy tê tái  mỗi khi ngọn gió lướt qua thân mình.
 
Dù sao, xuân cũng đã về. Dù sao mọi sự rồi cũng phải lột xác để nhường bước cho sức sống mới. Cho dù vạn vật có đổi mới, đem lại một tâm tình mới đến trong tâm tư. Nhưng khi nhìn những cánh hoa khiêm nhường kia, một chút nhói đau trong hồn. Cứ mỗi năm loài hoa ấy đều xuất hiện, như một nhắc nhớ chẳng thể chối bỏ, quả thật, quá khứ không thể chối bỏ. Bởi quá khứ đã là một phần đời rồi. Dù vui, dù buồn , dù đau khổ, dù hạnh phúc, thì phần đời còn lại của con người vẫn phải trỗi dậy và, bước đi những bước kiên cường hơn từ bài học của quá khứ. Cám ơn quá khứ. Cám ơn phần đời ấy.
 
 
Lá bối.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-23 04:27:29la boi>
Một bài thơ vô danh chép từ một cuốn sách cũ:
 
 
Trên chuyến xe buýt sáng nay
Tôi gặp em, người con gái tóc huyền
Tôi thấy thích em
Cô gái nở nụ cười tươi thắm
Em chúc tôi mọi sự tốt lành
Nhưng khi em đứng lên rời hàng ghế
Những bước chân khập khểnh trên lối nhỏ
Em chỉ có một chân
Cùng chiếc chân gỗ em mang
Nhưng khi em lướt ngang tôi
Nụ cười xinh vẫn nở trên môi  
 
Ôi, lạy Chúa, xin tha thứ những khi con than vãn
Đây đôi chân này…. Cả thế giới thuộc về con!
 
Và khi tôi ngừng trên đường để ghé mua vài thỏi kẹo ngọt
Cậu bé tiếp tôi cách hồn nhiên đáng yêu
Tôi yêu cách em nói chuyện
Cậu bé đáp: “Thật hân hạnh được nói chuyện với người tốt lành như chị.
Chị xem, em bị mù chị ạ.”
 
Ôi, lạy Chúa, xin tha thứ những khi con than vãn
Đây đôi mắt này… Cả thế giới thuộc về con!
 
Đôi chân dẫn tôi đi đến tận cùng chân trời
Đôi mắt cho tôi ngắm mặt trời lúc rạng đông
 
Ôi, lạy Chúa, xin tha thứ những khi con than vãn
Với hồng ân đầy tràn người ban… Cả thế giới là của con!
 

 
Lá bối.
Đăng nhập để trả lời
0
Là phụ nữ, không ai không thích nữ trang. Người thích bạc vàng, người thích kim cương, người thích ngọc thạch, người thích đá quý, và tôi, tôi rất thích ngọc trai.
 
Sự hình thành viên ngọc nước là cả một quá trình đầy thương đau và kiên nhẫn khôn cùng của con trai biển. Hãy tưởng tượng nỗi đau đớn, khó chịu  biết dường nào của nó khi bị một hạt cát vô tình rơi vào lòng đôi vỏ sò cứng rắn kia. Con trai không biết kêu cứu, không có tay, không có lưỡi để tự lấy vật lạ xâm nhập thân thể. Nó phải ngậm đắng nuốt cay với nỗi khó chịu của sự bất bình thường đến trong đời nó. Rồi từ từ, thời gian là thước đo cho sự kiên nhẫn của con vật nhỏ bé của lòng đại dương. Với tất cả sự thận trọng, con trai đã tự bảo vệ mình bằng cách tiết ra một loại sữa trắng để bọc lấy hạt cát kia. Để rồi, ngày qua ngày, tháng qua tháng, năm qua năm, hạt cát càng ngày càng phát triển hình thể theo một dạng lạ lùng bởi chất dịch trong đục lạ kia. Trong sự chậm rãi và thầm lặng, hạt ngọc trai được tạo hình. Con trai biển đã biết biến sự bất hạnh của mình thành một việc làm hữu ích và tuyệt vời.
 
Điều này cho tôi bài học, đó là những gì phức tạp, phiền não, thất vọng, nếu được thay đổi bằng thái độ kiên nhẫn và khẳng định của tinh thần lạc quan, thì tâm hồn sẽ tìm thấy một niềm vui an hòa. Niềm vui sẽ lây lan và tạo niềm phấn khởi, tin yêu cho chính mình và mọi người chung quanh. Thể như hạt ngọc trai vô giá kia vậy.
 
 
 
Lá bối.
Đăng nhập để trả lời
0
Con tim đã được người ta nhìn và định nghĩa theo nhiều chiều hướng khác nhau. Người thì bảo, “mọi người đều có trái tim như nhau và nó chỉ lớn lên theo sự phát triển riêng biệt của từng người”. Người thì nói, “một con tim nhân lành sẽ tốt hơn gấp bội những cái đầu chụm lại trên thế gian này”. Thế nhưng lại có người lại cho rằng, “chẳng có ai trên thế gian này mà chẳng có trái tim, có điều, rất nhiều người đã quên xử dụng con tim mình như thế nào cho phải lẽ”.
 
Cách nhìn nào cũng có lý lẽ hay của nó, vậy thì, hãy có trái tim trước đã!
 
 
Lá bối.
Đăng nhập để trả lời
0
 
-         Này, tối qua chị có coi chương trình “Big Brother” không?
-         Không.
-         Ủa vậy chị làm gì sau giờ cơm tối?
-         Coi tivi.
-         Coi cái gì?
-         Coi phim bộ.
-         Vậy à? Còn chị, chị làm gì, chị có coi truyền hình không?
-         Không, tôi không coi tivi, tôi vào internet.
-         Còn chị?
-         Tôi đọc sách.
-         Còn chị?
-         Tôi chơi với con gái tôi.
-         Ồ, không ai coi tivi cả.Chương trình rất hay, tôi muốn tìm người có xem chương trình đó để có bạn mà bàn luận cùng một đề tài. Tiếc nhỉ!
-         …..
 
Cô bạn đồng nghiệp bất chợt hỏi, rồi cô đi hỏi từng người một xem họ làm gì sau giờ cơm tối, sau một ngày mệt nhọc làm việc. Cùng làm việc chung, nhưng sở thích và tính tình của mỗi người đều mỗi khác. Trừ cô là người sôi nổi, bộc lộ cá tính rất rõ những khi cô vui, buồn, bực dọc hay hài lòng một điều gì đó. Cô vô tư và không hay câu nệ những chuyện vặt vãnh nhỏ nhặt. Còn mọi người khác đều thâm trầm, ít nói. Mọi người đều khoác lên mình chiếc áo đạo mạo, nghiêm túc ít nói,  ít cười. Không khí trong phòng làm việc đôi khi trở nên dễ thở và sôi động nhờ cái lối bất ngờ đánh tan không gian yên tĩnh bằng những câu hỏi bắt chuyện như thế. Có đôi khi cô bật cười giòn tan về một câu chuyện nào đó, rồi không ngần ngại san xẻ câu chuyện cùng đồng nghiệp. Một tiếng cười thật hiệu nghiệm, nó xóa tan nỗi phiền muộn trong lòng những ai đang cưu mang những nỗi niềm phiền muộn riêng tư. Tôi cảm thấy cô bạn đồng nghiệp của mình thật đáng yêu biết là bao.
 
 
Lá bối.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-03 06:56:06la boi>


Nắng chiều
 
 
Nắng đã lên quá nửa bên liếp song
Ngọn gió trưa rì rào cùng lá biếc
Lững lờ trôi cụm lục bình sóng đưa
Đò xuôi dòng, xuôi mãi theo con nước
Biết về đâu, về đâu hởi sông hời
Dáng chim gầy lướt nhẹ mặt sông lặng
Sông vô tình thảng hay nước vô tình ?
Bóng chim cá nước cũng vô tình ư?
Buồn chân đứng lại thoảng một bóng mây
Mây ơi mây hỡi bay về nơi mô
Dừng chân đứng lại ta gởi chút tình
Tình trong thoáng chút thiên thu ngút ngàn
Biết gởi cùng ai nỗi đoạn trường này
Hoàng hôn tím đậu chốn chân mây vắng
Về thôi nhé bóng tà dương lãng đãng 
Ta ở nơi này khuất bóng chim bay
Về đi nhé bóng mây cuối trời hôm
Ta để hồn thơ thẩn tìm vần thơ
Vần thơ vụn dại biết gởi cùng ai
Đành để mây ngàn gió cuốn hồn ta
Chút hồn thơ dại riêng nỗi tơ vương.
 
 

Lá bối.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-28 12:31:16la boi>
Đám cưới được tổ chức linh đình. Đôi trái gái xuất hiện trước họ hàng hai bên và bạn bè thật tươi vui và trông xứng đôi ghê lắm. Trên gương mặt của tân lang và tân nương, dường như là cả một trời hạnh phúc toát ra trong ánh mắt, trên môi cười của họ.
 
Sợi chỉ hồng buộc vào ngón tay hai người hôm nào làm lễ dạm hỏi đã được thay thế vào bằng chiếc nhẫn cưới nơi ngón áp út. Họ ân cần trao nhẫn cho nhau. Họ trân trọng nói lên lời thệ ước trước mặt chứng nhân của lễ cưới.
 
Lời thệ ước: “Tôi … nhận anh/em…. làm vợ/chồng và hứa sẽ giữ lòng chung thủy với anh/em khi thịnh vượng, cũng như lúc gian nan, khi bệnh hoạn cũng như lúc mạnh khỏe, để yêu thương và tôn trọng anh/em mọi ngày suốt đời tôi.”
 
Buổi lễ tan. Tiệc cưới tan. Khách đã ra về. Đôi vợ chồng ra về trong nỗi hân hoan với hạnh phúc vô biên. Một chân trời mới mở ra với bao toan tính cho một mái ấm gia đình, nơi ấy có hai kẻ yêu nhau đang bắt đầu xây dựng một đời sống lứa đôi, với ước mơ xa bằng sự hiện diện của những đứa con trong tương lai. Nhân chứng thứ hai cho tình yêu của họ.
 
Trong dòng đời, trên sóng gió của biển đời, làm thế nào để giữ mãi hạnh phúc lứa đôi khỏi bị sức mẻ? Phong ba của tiền, tài, danh vọng, tự ái, lòng ích kỷ, tới tấp táp vào cuộc đời đôi trẻ. Làm thế nào để có thể chống chỏi qua cơn thử thách ác nghiệt này? Câu trả lời không dễ như khi người ta nói lời thệ ước!
 
Những tranh chấp xuất hiện. Những bức tường ngăn cách lộ diện. Ta chẳng hiểu nhau nhiều như đã tưởng. Tình chẳng còn trong nhau như đã ngỡ. Có chăng, chỉ còn những đứa con, nhân chứng của một thời yêu nhau.
 
Hôm nay trong quán lạ, gặp lại nhau cũng là chút duyên hội ngộ. Anh đã khác, phong thái trầm tĩnh, tự tại và an nhiên, như con thú ẩn mình dấu kín nỗi đau. Chị cũng đổi thay, mắt chẳng còn long lanh, môi chẳng còn thắm tươi nụ cười, như cánh hoa rũ gục sau cơn bão tố.
 
Ly dị. Chia xa. Bước đường nào cho kẻ lỡ đường ngả rẽ hôm nay? Hạnh phúc ở nơi nào cho những trái tim đơn côi tìm kiếm một góc nhỏ cho chính mình?
 
 
 
Lá bối.
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 2 3 4 5 6 » »»