📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tùy Bút - Tản Văn

Hạnh phúc

152 trả lời, 19.296 lượt xem — Trang 3 / 6
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-26 13:50:01la boi>
Di chúc.
 
 
Ông bố mất, để lại cái gia tài – tương đối kết xù trong cái nhìn của mọi người: nhà lầu 2 tầng, một cửa hàng bán vật liệu xây dựng đang khấm khá, một miếng đất lớn ở Thủ Đức… và một đàn con của hai ba dòng vợ.
 
Khi sống, ông thương con theo kiểu lạ lùng. Những đứa đã khôn lớn, nhận thức được chút xíu về cuộc đời, những đứa có ý phấn đấu tự lập, những đứa hay cải lại lời ông vì cho là nghịch lý, sai trái đạo lý … thường là những đứa con bị ông ghét bỏ và đánh đập nhiều hơn hết. Ông nuông chìu những đứa bé yếu đuối, hư hỏng, hổn láo, cắp vặt, hay dối dang.
 
Ông đối xử với vợ cũng ngược đời. Bà vợ lớn thất học, sống với ông khi còn hai bàn tay trắng. Bà đội mưa dãi nắng, gồng gánh nước mắm đi bán dạo từ sáng tinh mơ cho đến tối khuya. Bà chăm chút tảo tần gầy dựng cùng ông cho đến khi họ có một cơ ngơi khá vững: một hãng cơ khí có hơn trăm công nhân giúp việc. Thói đời, thừa tiền sinh tật. Ông bắt đầu lăng nhăng vợ bé, vợ mọn. Làm ăn nên thì bao nhiêu tiền đổ ra sắm nhà cửa, tài sản cho các bà vợ bé. Bà lớn thì cả đời cũng chỉ có chiếc áo bà ba trắng, cái quần lãnh đen. Con rơi, con rớt đếm có gần hai chục đứa.
 
Ông lại có thói vũ phu. Thích hành hạ vợ.  Hễ về nhà thì tiếng nặng, tiếng quát, thậm chí đánh đập các bà vợ như một con vật. Bà lớn nhẫn nhục ở với ông cho đến ngày nhắm mắt xuôi tay, bà vẫn yêu ông, và cũng hận ông. Các bà nhỏ, người bỏ ông để lập lại cuộc đời. Người vẫn bám lấy ông vì cái tài sản kết xù. Người thì chân trong, chân ngoài – vẫn ở với ông, nhưng lại vẫn cứ ăn chả bên ngoài. Các con ông, lớn lên, đứa nào cũng hận ông, con bà lớn cũng như con bà nhỏ. Đứa bỏ nhà lập nghiệp phương xa. Đứa vào lính để quên hận. Đứa hóa điên dại vì uất ức. Đứa bám ông nịnh bợ để có tiền xài. Đứa miệt mài học để lo cho bản thân và trở nên ích kỷ. Các con ông lòng tứ táng, chẳng đứa nào thương đứa nào.
 
Không biết ông có nhìn ra cảnh đấu đá của các bà vợ, của các dòng con khi ông mất hay không? Chỉ biết, khi nhắm mắt, ông để lại cái di chúc với những lời nói lững lơ. Tài sản chẳng thuộc về ai trong cái di chúc đó. Đám con bà lớn, chẳng đứa nào nhìn của, chỉ kéo về thăm ông trước khi mất, rồi lại biến mất trong dòng đời. Đám tang ông, những đứa lạ hoắc lạ quơ bổng xuất hiện, về chịu tang, khóc lóc gọi ông là cha.
 
Ông chết thì mặc ông. Cuộc tương tàn, tranh giành diễn ra như bao câu chuyện trên đời thường này. Kiện tụng, cải nhau xa xả, bao thủ đoạn đều được tung ra. Ông được chôn, nhưng mộ chưa xây. Họ còn chờ xem ai là người bỏ tiền ra xây. Ai cũng muốn cái mộ của ông nó phải bự, phải sang, phải đáng giá hàng tỉ đồng, nhưng chẳng ai muốn bỏ một đồng xu nhỏ. Họ còn đang liếc mắt vào cái tài sản khó nuốt kia.
 
Có lẽ đến chết, ông vẫn thích thử lòng người. Ông chơi trò ú tim. Cái tài sản đó, mồ hôi nước mắt cả đời của ông đó. Đứa nào khôn ngoan, gian hùng như ông thì sẽ có được. Luật mạnh yếu – thắng thua, chúng nó phải hiểu, phải thấu thì mới đứng vững trong cái xã hội vốn dĩ đã nát bươm về đạo lý rồi. Ông không truyền cho chúng nó cái đẹp, cái hay. Ông chỉ truyền cho nó cái gian giảo, điêu ngoa của người đời. Ông nghĩ, có té, có đau, có mất mát thì chúng nó mới khôn. Hiền lành, ngu ngơ thì sẽ bị cái gọng kềm kẹp chết, thế thì nó phải học giương móng vuốt để tự vệ đi thôi. Các con, gọi bố nó là “Tào Tháo thời đại!”. Các bà vợ, gọi ông là “Thằng khốn nạn!”. Người đời, chả biết họ gắn biệt hiệu gì cho ông!
 
Ngày tuyên bố kết quả cuộc phân chia tài sản. Đúng như ông dự đoán, kẻ mạnh thì được, đứa dại thì tay trắng ráng chịu. Người ta đến khuân vác đồ đạc, dành thứ này, nạnh hẹ thứ kia. Có kẻ đóng vai đạo đức giả, lấy phần người này đem cho người kia, làm cái điều mà thiên hạ hay gọi “của người, phúc ta”. Đám con bà lớn, lấy gì không lấy, chỉ lẳng lặng góp nhặt những thứ mà người khác nhìn vào cũng phải phì cười và cho là chúng ngu. Cái đờn mandolin cũ từ đời tám kiếp nào, khi sống cũng chẳng thấy ông rờ tới, chúng lại lấy. Những vật dụng để trong bàn thờ, của người chị quá cố, chúng lại nhặt. Những tấm hình trắng đen bạt nhếch, thời chúng còn bé thò lò mũi xanh, chúng lại ôm. Những cái cỏn con trên bàn làm việc của ông: cây bút mực loại phải chấm mực mới viết được, cái bật lửa hình con lạc đà cũ rích từ thời thập niên 60, mấy cuốn sổ tay hàng năm của ông giấy đã vàng úa rơi rụng… những cái lỉnh kỉnh vô giá đó thì chúng lượm hết. Các con bà bé, đứa được nhà, đứa được hãng, đứa được đất. Chúng hoan hỉ với chiến lợi phẩm, chúng vui mừng vì sự công bằng mà chúng có được.
 
Nhiều năm trôi qua, bây giờ thì ông cũng đã yên mồ, yên mã. Ngày giỗ ông, nơi nghĩa trang chỉ thấy bóng dáng đứa con gái bà lớn; đứa con mà khi còn sống, ông ghét nó thậm tệ, ông đánh nó như đánh chó, ông từ không nhìn mặt nó là con, trong di chúc của ông cũng chẳng có tên nó; lại là đứa đang ngồi đốt vàng mã, thắp nhang và cung kính khấn ông. Trên mộ đầy ắp bánh trái xếp cúng, lọ hoa được cắm bó hoa lay-ơn, loại hoa mà ông thích. Thằng con trai lớn của bà ba, bà tư gì đó, từ hải ngoại về, cũng viếng thăm mộ bố với cô vợ mới cưới. Cái đám cưới của nó, có tới ba trăm người dự tiệc. Ai cũng khen cô gái lấy phải anh chồng xộp, chuột sa hủ nếp. Ở mộ ông, thằng con bày đồ cúng, lơ thơ vài nhánh bông vạn thọ cắm vào bình, cái dĩa trái cây có ba quả hồng nhỏ xíu bằng ba ngón tay chụm lại. Má nó, nó, vợ nó, đứng cắm nhang, xá xá mấy cái. Chưa hết nửa cây nhang tàn, má nó nói: “Đi về con, má có hẹn đi coi vải với cô bảy, lẹ lên con, hông có trễ.”
 
Đứa con gái, lẩm bẩm khấn ông: “Ba, con biết con làm ba buồn khi còn sống. Con chỉ tiếc không làm ba vui khi đó. Khi ba mất, ba chẳng để lại gì cho con, con không giận ba. Con cám ơn ba đã dạy con, con nhớ hoài lời ba dạy. Ba biết ba dạy con điều gì không? Ba còn nhớ lời ba viết trong cuốn sổ tay không? Ba viết:
 
                        Của ông bà như của hương hoa
                        Của cha mẹ là của ngoài sân
                        Của làm ra là của trong nhà
                        Của thiên hạ, nó có chân nó chạy.”
 
Cô gái ngồi chờ cho nhang tàn, cô thu dọn đồ vô giỏ, chùi chùi lại cái hình của ông. Cô lẩm bẩm nói gì đó với ông trước khi lặng lẽ đạp xe về. Khi cô ra khỏi nghĩa trang, trời bắt đầu đổ mưa. Vài hạt. Đôi hạt nặng rơi. Cơn mưa bất ngờ lớn hạt rồi ầm ầm trút xuống như thác đổ. Cô gái lau những hạt mưa quất vô mặt. Cô thấy mặn mặn ở môi. Nước mắt cô rơi hay những hạt mưa rơi.
 
 

Lá bối.
Đăng nhập để trả lời
0
Đăng nhập để trả lời
0
Nửa hồn thương đau.
 
 
Nhắm mắt cho tôi tìm một thoáng hương xưa
Cho tôi về đường cũ nên thơ
Cho tôi gặp người xưa ước mơ
Hay chỉ là giấc mơ thôi
Nghe tình đang chết trong tôi
Cho lòng tiếc nuối xót thương suốt đời

Nhắm mắt ôi sao nửa hồn bỗng thương đau
Ôi sao ngàn trùng mãi xa nhau
Hay ta còn hẹn nhau kiếp nào
Anh ở đâu? Em ở đâu?
Có chăng mưa sầu buồn đen mắt sâu

Nhắm mắt chỉ thấy một chân trời tím ngắt
Chỉ thấy lòng nhớ nhung chất ngất
Và tiếng hát và nước mắt

Đôi khi em muốn tin
Đôi khi em muốn tin
Ôi những người ôi những người 
Khóc lẻ loi một mình.

Khóc... lẻ loi một mình.
 
 
Phạm Đình Chương
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-29 03:12:12la boi>
Thời đại điện tử này, chẳng cần phải trông ngóng từng ngày, từng tuần, hay cả tháng trời để có thể nhận được một lá thư bay từ nửa vòng trái đất mới đến tay mình. Chỉ cần không quá mười hay mười lăm phút là lá thư điện tử đã nằm trong hộp thư điện tử rồi. Những lá thư của thời đại mới, có nhiều chức năng khiến con người ta yêu thích hơn. Nó nhanh đến tay mình. Có khi còn có những tấm hình ảnh thật đẹp, có khi lại được nghe nhạc, tất tất cái gì cũng hiện đại.
 
Thế nhưng, tôi lại yêu những lá thư thuần túy viết trên giấy học trò hoặc trên những tờ giấy mỏng xanh. Những lá thư đã ngả màu, những tờ giấy mỏng đôi khi có những đường sờn rách ảo não. Mùi thơm của giấy, một mùi hương nhẹ như mùi của thời gian. Những phong thư vẫn còn những con mộc đỏ, tên thành phố, ngày-tháng-năm gởi đi. Màu mực viết thư, đôi khi là loại mực thấm, có khi chữ đã bị lấm lem và nhòa đi vì nước mắt người đọc. Nét chữ người viết, đọc sao mà thân quen.
 
Thời gian đợi chờ những lá thư tay cũng thật là vàng ngọc. Một lá thư gởi đi. Một tuần trông ngóng trôi qua. Tuần lễ thứ hai. Tuần lễ thứ ba. Thậm chí, có khi phải tới sáu tháng sau mới nhận được thư hồi âm. Chao ôi, bàn tay run run cầm lá thư trong tay mà tim phập phòng. Những ưu tư, thắc mắc được giải đáp trên tờ thư. Nước mắt nhòe đi mà môi thì mĩm cười. Những lá thư chuyên chở tình cảm của người thân từ vạn dặm đến tay. Sao mà không mừng, sao mà không thương tâm, sao mà không tủi. Những cảm xúc cứ hỗn độn không phân định được.
 
Những địa chỉ trên phong bì cũng thay đổi theo tháng năm, chỉ trừ tên người nhận là vẫn như thế. Những phong thư xanh, trắng, viền xanh đỏ. Những con tem muôn màu sắc với những hình ảnh khác nhau. Những con dấu thành phố cũng mờ nhạt màu đỏ sẩm theo thời gian.
 
Những lá thư tay được cất kín, dấu kỷ trong một chiếc hộp nào đó. Thường là những chiếc hộp thiếc đựng bánh hay chocolat khi không còn bánh kẹo nữa. Có khi không hẵn chỉ là những lá thư mà thôi. Có khi còn có cả những món vật kỷ niệm nho nhỏ, những tấm hình từ thời ấu thơ, những cánh hoa dại được ép khô. Có khi lại là những bài thơ yêu thích nào đó được chép trên một mẩu giấy học trò, bằng mực tím, rồi vẻ vời hoa lá trên ấy, rồi được gấp lại, xếp trân trọng trong kho tàng quý báu là cái hộp thư đó.
 
Chỉ có thế, đơn giản chỉ là những lá thư viết trên giấy học trò. Những lá thư với những tình cảm chứa chan được nâng niu, trân quý vô cùng. Ôi những lá thư tay!
 
 
Lá bối.
Đăng nhập để trả lời
0
Câu chuyện đọc đã lâu, khi ấy tôi vẫn chưa nhận thức được điều câu chuyện muốn nói. Nhưng hôm nay, chợt nhớ lại câu chuyện, tôi thấy dường như bài học từ câu chuyện đã là một phần đời trải nghiệm của mình. Câu chuyện như thế này….
 
Nơi một công viên nọ, một chàng trai hãnh diện khoe với mọi người về bức hình trái tim trong trắng, hoàn hảo tuyệt đẹp của mình. Ai nấy đều trầm trồ khen ngợi không tiếc lời. Chàng trai sung sướng vì được mọi người tán thưởng.
 
Một ông lão đứng xem gần đấy, bước đến cũng bắt chước chàng thanh niên, vẽ nên một bức tranh lạ. Nhưng bức tranh của ông sao mà xấu xí. Ngắm nhìn mãi người ta mới nhận ra được đó là hình một trái tim.
 
Chàng thanh niên thắc mắc sao trái tim đó lại có nhiều màu sắc, hình thù quái dị? Ông lão mỉm cười hiền lành giải thích: trái tim ông không hoàn hảo bởi nó chứa đựng những trải nghiệm cuộc sống, nó trưởng thành theo thời gian. Trái tim của ông chứa những mảnh tình của cha mẹ là phần to tát; chứa những mẩu nhỏ có màu sắc tươi sáng, có những màu sậm tối, đó là những tình cảm của anh, chị, em, con cái, bạn bè, người quen, những người tình cờ gặp trên đường đời. Trái tim ông lão không tròn vẹn, vì nó còn có những chổ lồi lõm, thiếu hụt trông đến thương tâm. Những chổ khuyết và mất mát ấy ư? Đó là phần tôi trao đi mà không nhận lại được, chàng trai trẻ ạ. Trái tim muôn màu này, nó là kết tinh của những tình cảm mà tôi thu nhặt được trên hành trình sống của mình. Đó là sức sống, là niềm hy vọng, là nổi đau đớn khi bị mất mát, là niềm vui trọn vẹn khi được đủ đầy.
 
Chàng trai trẻ suy tư lời ông lão. Thế rồi anh cắt lấy một phần tim trong trẽo của mình mà gắn vào tim ông lão. Ông già cũng gởi tặng lại anh một phần trái tim của ông. Giờ đây, trái tim chàng trai có một mảng màu khác. Trái tim của anh nó đã có một vết sẹo.
 
Trái tim chàng trai đã không còn hoàn hảo nữa. Anh nhận ra vẻ đẹp của trái tim, nó đẹp vì biết chia xẻ, biết hòa nhập, biết yêu thương, biết sống, biết vị tha, và biết cho đi. Giờ đây chàng trai trẻ hiểu được trái tim anh cần biết đau, biết buồn, biết khóc để có thể cảm nhận nhiều hơn nữa. Anh không còn trốn tránh, không còn sợ làm trầy sướt, không  còn sợ trái tim bị tổn thương nữa.  
 
Anh mỉm cười, bắt tay chào những người bạn đi qua đời mình, bằng lòng đi song hành với những người bạn tình cờ gặp phải. Chấp nhận hiện thực. Trái tim anh trở nên nhạy cảm hơn, sâu sắc hơn, mạnh mẽ hơn, yêu đời hơn.Trái tim anh cần được bào dũa để luôn tỏa sáng.
 

 
 
Lá bối.
Đăng nhập để trả lời
0
Bài viết hay.Cám ơn bạn.
Đông Nghi
Đăng nhập để trả lời
0
Chào Đông Nghi, cám ơn bạn ghé chơi và có lời khen.
 
 
Anh là một người trầm lặng, ít nói và khó cởi mở với mọi người. Bạn đồng nghiệp "né" anh vì cái tính thẳng và nóng như Trương Phi ấy. Anh luôn sẳn sàng những câu nói lạnh lùng như tạt nước vào mặt kẻ khác, hay những cú đấm nếu bắt buộc phải có. Thời gian gần đây, anh vượt được những khó khăn, phiền muộn xãy đến do cái tính khó ưa ấy gây ra.
 
 Một lần anh tâm sự: "Cậu có biết làm sao mà mình có thể vượt thoát hết những phiền toái đó  không?". Tôi lắc đầu. Anh hãnh diện nheo mắt bảo: "Tôi chấm dứt những cuộc đấu khẩu, những cuộc vật lộn với người khác, mà bắt đầu đánh vật với chính mình". Và anh đã thắng.
 
Và tôi, cũng đang bắt đầu bài học của anh. Tôi đang vật lộn với chính mình!
 
 
Lá bối.
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Lá rời cành vì gió cuốn lá đi?
Cành trơ vì lá chẳng còn quyến luyến?
Cây ngơ ngác hỏi lá bay về đâu?
 
 
Mây trôi vì theo chân gió?
Gió chuyển mình cuộn mây về đâu?
Nắng soi ngày mới hay đốt cháy hồn nhau?
Mưa thấm hồn hay mưa lau giòng lệ?
 
 
Bốn mùa
Thời gian đi
Em chờ
Anh đợi.
 
 
 
Lá bối. 
 
 

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-01 15:43:09la boi>
[sm=rose1.gif]
 
Lá bối.
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-02 15:01:38la boi>
Chiếc xe đang leo dốc. Bầu trời trước mặt tối đen. Có lẽ sẽ có mưa to. Mọi người im bặt, không khí trở nên ngột ngạt vì sự lo lắng khi xe qua đèo, một khúc quanh nguy hiểm. Cơn mưa ào đổ. Những hạt mưa trút xuống, quất mạnh vào kiếng xe tới tấp, trắng xóa.
 
Qua hết khúc đèo, cơn mưa cũng ngừng bất chợt. Mọi người thở phào. Xe đang qua một vùng trời khác, có nắng không mưa. Có người bổng la lên: “ Nhìn kìa, cầu vòng, đẹp quá!”. Ai nấy đều kéo kiếng xe xuống, thò đầu ngoái nhìn. Xa xa, tít bên ngọn đồi phía sau,  nơi mà họ vừa mới đi qua cơn mưa, một chiếc cầu vòng mọc ngang chân trời. Bầu trời nơi ấy trong vắt, không một gợn mây. Nắng sáng ngời một góc trời. Chiếc cầu vòng với những màu sắc vui nhộn, tươi sáng xuất hiện như ai đó vừa cầm chiếc cọ thần vẽ nó lên nền trời xanh kia. Mọi người trầm trồ, xuýt xoa. Tôi chợt nhớ lời một người bạn đã từng nói về cầu vòng như thế này: “ Bởi vì mình rất thích cầu vòng, nên mình để ý, cầu vòng thường xuất hiện không quá ba cây số đường dài, sau những cơn mưa.”
 
Có lẽ, chúng ta ai cũng thích có một cầu vòng trong cuộc sống. Khi mà sự u ám, đen tối xuất hiện ở cuối chân trời, chúng ta nên nhìn về phía trước của ngày mai rất gần – không phải của năm tới xa xôi, bởi vì, cầu vòng ấy luôn ở gần ta, rất gần.
 

 
Lá bối.
 
 

Đăng nhập để trả lời
0
Một cánh hoa khô rớt ra từ một cuốn tập khi tôi đang soạn lại thùng sách. Cuốn tập đã cũ, giấy hơi ngã màu, nửa cuốn vẫn còn nhiều giấy trắng. Cuốn tập chép thơ với những cánh hoa, những chiếc lá, những cọng cỏ dại ép khô dán kề bên.
 
Cuốn tập được hình thành thời còn đi học. Những cánh hoa khô, những chiếc lá khô, tất cả đã ngã màu, có cái rơi rụng vì sự mỏng giòn… Mùi thơm nhẹ nhẹ, dại dại của loài thảo mộc, mùi giấy cũ… tất cả quyện lại, gợi một kỷ niệm xa lắc ùa về. Cuốn tập không được làm đầy tới trang cuối cùng. Lý do đơn giản, bởi vì hết rồi tuổi mộng mơ phiêu lãng, bởi thực tế lôi tuột con người ta vào cơm áo sinh nhai. Hôm nay, bắt gặp lại nó, như chút hoài niệm nhắc nhớ rằng đã có khoảng thời gian nào đó, đã từng có những phút giây thật hạnh phúc vô tư đến trong đời mình.
 
Ngày xưa, khi thấy tôi dành thời gian cho cuốn tập này, chị đã cười tôi chơi trò con nít, tốn thời gian, vô bổ, là mộng mơ, là vớ vẫn. Phải, cái thơ dại mất thời gian ấy, hôm nay cho tôi biết rằng tôi đã không hề phí phạm nó chút nào. Ít ra, tôi đã sống thật với chính mình trong những phút giây tỉ mỉ ép lá, ép hoa, nắn nót chép thơ, vẽ hình. Chút hương thơm, mật ngọt cho đời mình, cần chi biết đó là dại hay khôn.
 
 
Lá bối.
Đăng nhập để trả lời
0
Một mẫu giấy dán ở cửa ra vào nhà thờ làm tôi chú ý và nó theo tôi suốt ngày hôm qua.
 
"Hãy nhớ rằng, bất cứ người bạn nào bạn gặp ở đây, họ đang sợ hãi một điều gì đó, đang yêu thương một điều gì đó, và đang mất mát một điều gì đó. Hãy làm bạn với tất cả."
 
Câu nói có thể sẽ có ý nghĩa rất nhiều cho một ai đó khi đọc nó, chẳng hạn như tôi. Nó nhắc nhớ tôi phải đi thăm mộ một người, nhắc nhớ tôi quay lại với một người, nhắc nhớ tôi mạnh dạn làm một điều mới.
 
Hôm nay, một ngày mới với những lo toan mới, nhưng tôi đã không còn sợ hãi.
 
 
Lá bối.
Đăng nhập để trả lời
0
Tiết trời chớm đông, gió vô tình làm tôi co vai rụt cổ và xoải tay ra đóng vội cửa sổ. Bất chợt, một mùi thơm nồng nàn rất quen thuộc lại len lỏi vào căn phòng. Đúng là còn rơi lại mùi hoa sữa trên những chùm hoa cuối cùng của cây sữa bên nhà.
Tôi đã lãng quên trong một thời gian những thói quen, những tình cảm, những niềm vui của chút hạnh phúc nho nhỏ. Nhưng vẫn còn nguyên vẹn mà tôi không cần phải cố gắng, trong tôi ngan ngát mùi hoa sữa như chính bản thân nó vẫn có trên đời này!!!
Công việc đã kéo tôi xa, thật xa. Tôi nghĩ là như thế, để có thể quên được người tôi cần phải quên? Nhưng lại trở về, đêm nay, khi cơn gió lạnh đầu tiên đến, nỗi nhớ xót tận đáy lòng???
Bạn có ấm áp trong căn nhà nhỏ, trên chiếc giường nhỏ, trong niềm vui nhỏ... Hạnh phúc biết bao, nếu có ai trả lời rất nhỏ vào tai tôi:"Có"?
mtq
Đăng nhập để trả lời
0
Người mình không có thói quen ôm hôn nhau. Tôi vẫn còn lạ lẫm lắm với thói quen này.
 
Ngày chia tay ông, tôi đã không ngần ngại ôm chầm lấy Ba mình mà xiết chặt, Ba cũng ôm tôi, người hôn lên trán tôi giã từ. Tôi không biết rằng, đó là lần cuối cùng tôi được ông tỏ tình thương dành cho tôi.
 
Ở phi trường, tôi ngại ngùng nói em cho ôm em trước khi vào sân bay. Em ngập ngừng, rồi để tôi ôm lấy em mà hôn lên má. Về sau, trong một lá thư, em bảo: "Lần đầu tiên chị ôm em, làm em nhớ Má. Truớc khi Má đi, Má cũng ôm em hôn. Rồi em khóc. Em nhớ chị, em nhớ Má!".
 
Nguời mình có thói quen nắm tay nhau, nhất là nơi chị em nữ. Ở hải ngoại lâu ngày, nguời ta cũng quên mất cái thói quen dễ thương này. Họ nhiễm tính ngoại lai, sợ người ta cho mình bị.... bệnh đồng tình luyến ái.
 
Gặp lại em sau bao năm xa cách, lần đầu em nắm tay tôi, tôi ngượng nhưng vẫn để yên, được vài phút, tôi tìm cách rút tay ra để em khỏi thắc mắc tôi có ý xa cách. Nhiều lần như thế. Cuối cùng tôi phải giải thích cái thói quen không cầm tay người cùng phái cho em hiểu. Nhưng rồi đến lượt tôi, tôi lại quen nắm tay em. Băng qua đường, tôi nắm chặt tay em mà đi. Và nhiều trường hợp khác nữa. Những khi ấy, một cảm giác ấm áp xen vào lòng. Tôi thấy mình như đuợc chia xẻ với em tình thương mà tôi dành cho em. Một cảm giác bảo vệ em dâng lên trong lòng. Và em sung sướng đuợc tôi nắm tay, hai chị em tay trong tay cười nói không ngượng ngùng, không xa cách.
 
Hôm nay, tôi lại phải đi xa, không có ai quanh mình để có thể tỏ tình thương yêu ấy. Vài hàng nhắn nhủ vậy, tôi hạnh phúc khi đuợc trao niềm yêu thương và, cũng hạnh phúc lắm khi nhận được sự yêu thương từ nguời.
 
 
Lá bối.
 
Đăng nhập để trả lời
0
Đọc vài dòng của la boi ,hl lòng buồn buồn như đang nhớ lại.Chẳng được ba hôn lần nào có lẽ vì quá nhỏ kô nhớ mà ba đã ra đi.Bao lâu chưa nắm tay má rồi nhỉ?những tình thương ấy ở gần đây sao mình kô nắm lấy cơ hội thương yêu nhau.Cám ơn la boi.Chúc lá bối thượng lộ bình an.
Thân.
HẠ LINH
Đăng nhập để trả lời
0
Chào Hạ Linh,
 
Lâu quá không thấy Hạ Linh ghé chơi, đuợc HL ghé thăm khi vắng mặt, thật tiếc và cũng thật vui có bạn ghé qua. Cám ơn HL. Xin thành thật chia buồn cùng HL về bác trai. Hãy can đảm lên HL nhé, và chúc bạn một ngày mới tốt lành.
 
                                                                                                                      *
 
Khoảng thời gian này học đuợc nhiều điều. Cứ ngở mình như một đứa trẻ mới bước vào trường đời, và những bài học không tên do thời gian truyền dạy cứ tới tập về trong tư tuởng.
 
Một buổi chiều vắng, lặng. Chợt nhớ tới một câu hỏi trong một buổi thực nghiệm ngày xưa còn đi học. Thử nhìn lại câu hỏi và câu trả lời của mình thuở ấy và bây giờ, dường như không mấy thay đổi.
 
Câu hỏi đuợc đặt ra: "Nếu như bạn biết mình còn 3 ngày nữa để sống, bạn sẽ làm gì?". Thử sửa đổi câu hỏi cho rộng thời gian xem nào:
 
. "Nếu như còn 5 năm nữa để sống, tôi sẽ làm gì?" 
- Kéo dài tiếp 5 năm làm việc nơi công sở như hiện tại đang làm. Vì biết đâu không phải 5 năm mà có thể là 10 năm nữa kéo dài thì sao? À không, đang nói về cái móc 5 năm thôi mà. Nếu chỉ còn 5 năm để sống ư? Dĩ nhiên 3 năm đầu vẫn phải hùng hục làm để kiếm tiền. Hai năm cuối còn lại, sẽ trở về lại quê nhà. Về làm cái công việc mà tay trái không biết việc tay phải làm.
 
. "Nếu như còn 5 tháng thì sao?"
- Nếu như chỉ còn 5 tháng, vẫn sẽ phải làm việc trọn 3 tháng đầu, 2 tháng cuối cùng vẫn cái công việc tay phải làm mà tay trái không biết.
 
. "Còn nếu như chỉ có 5 ngày thì sao?"
- Năm ngày ư? Năm ngày thì 3 ngày phải làm nốt những công việc đang làm dở. Hai ngày còn lại, 1 ngày gặp mặt những nguời thân thương để cười, đùa với họ trọn ngày. Ngày cuối cùng sẽ dành cho thiên nhiên mà thôi.
 
. "Nếu như chỉ còn 5 tiếng cuối cùng của đời?"
- Sẽ tìm một chổ thật yên, giữa thiên nhiên, ngắm nhìn thiên nhiên, hít khí trời trong lành và ngắm hoàng hôn xuống - một sở thích không thay đổi từ lâu. Giờ phút cuối cùng, xin đuợc ngủ một giấc bình yên cho đến khi rời bỏ cuộc đời này. Ở giờ phút cuối ấy, không muốn có ai bên cạnh. Không phải không yêu thương nguời thân của mình. Chỉ là vì lòng ích kỷ, chỉ muốn tâm tư thảnh thơi mà đi, không muốn nghe thấy tiếng sụt sùi khóc lóc, không muốn ai bịn rịn mình. Chỉ muốn đời sống của họ bình yên như bao ngày, như mọi ngày không hề bận tâm về một người đã ra đi.
 
Trò chơi này, năm xưa đã thử qua một lần. Khi ấy, một cô bạn rất sôi nổi, năng động và thường xuất hiện ở mọi sinh hoạt, đã nói lên ước muốn của mình nếu như cô ta chỉ còn 3 ngày để sống thì cô sẽ làm gì. Cô đã bật khóc và bảo muốn có tất cả người thân ở quanh mình trong giờ phút cuối. Bởi cô rất sợ cô đơn. Một người bạn khác, rất ít nói, thường lặng yên trong các buổi sinh hoạt, lại cho biết muốn tìm về thiên nhiên và ra đi êm ả, một mình.
 
Những cái muốn và giả định ấy xem cứ như điều tuyệt vời và đuợc chọn lựa kỷ lưỡng. A, giá như con người đuợc sự chọn lựa đó nhỉ. Có ai biết đuợc mình sẽ ra sao trong những giây phút tới. Thế thì, xin hãy sống chân tình với nhau.
 
 
Lá bối.
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Sailing.

I am sailing, I am sailing
Home again, ‘cross the sea
I am sailing, stormy waters
To be near you, to be free
I am flying, I am flying
Like a birds, ‘cross the sky
I am flying passing high clouds
To be with you, to be free

Can you hear me, can you hear me
Through the dark night far away
I am dying forever crying
To be with you who can say

Can you hear me, can you hear me
Through the dark night far away
I am dying forever crying
To be with you who can say

We are sailing, we are sailing
Home again, ‘cross the sea
We are sailing stormy waters
Oh, Lord, to be near you, to be free.
 
Đăng nhập để trả lời
0
Chào la boi!
HL cũng có hay vào đọc vài bài của các bạn rồi đi ra.Tâm trạng phức tạp quá nên không biết viết gì.Chúc LB cuối tuần vui vẻ và hạnh phúc nha.
 
Thế thì, xin hãy sống chân tình với nhau.
 Đúng vậy ,đó cũng là tâm niệm của HL.
HẠ LINH
Đăng nhập để trả lời
0
Bà cụ dọn vào nhà dưỡng lão, bỏ lại căn nhà với khu vườn nhỏ. Khu vườn vốn tràn ngập hoa thơm, cỏ lạ từ dạo đầu xuân cho đến cuối thu. Thấy cụ đứng trầm ngâm nhìn mảnh vườn.
- “Chắc cụ sẽ nhớ khu vườn lắm, hở cụ?”, tôi hỏi.
- “Cô sẽ cho là tôi nói dối nếu như tôi nói không, đúng không nào?”, cụ đáp.
Bỗng cụ cười, giọng cười giòn tan, luôn trong trẽo như giọng một thiếu nữ yêu đời.
- “Nhưng mà cô biết không, trí nhớ của chúng ta mới là cái vườn hoa tuyệt đẹp nhất đấy cô ạ.”
 
Quay vào nhà, câu nói của cụ còn vang động đâu đây, ý nghĩ của cụ thật thâm thúy.
Phải, bộ não con người quả là một món quà tặng tuyệt hảo của Thượng Đế. Trí nhớ con người như một kho chứa bất tận cuộc đời con người ta. Đôi khi trí nhớ như ngủ quên, có lúc nó lại bùng cháy mãnh liệt.
 
Những ký ức ngủ quên, tựa như những hạt giống được gieo mầm trong mảnh vườn đầu mùa đông giá buốt. Để suốt khoảng thời gian mà gió rét, tuyết lạnh hay mưa rào tới tấp phủ lên mảnh đất nhỏ bé ấy, hạt mầm vẫn chẳng hề hấn gì. Nó ngủ yên và chờ đợi thì thời tới. Một tuần, vài tuần. Một tháng, suốt mùa đông dài. Có khi vài năm sau không chừng. Nhưng hạt mầm vẫn còn đó. Cho đến một hôm, một ngày không biết trước được, nó sẽ nhú mầm, lớn nhanh như thổi với hoa trái xum xuê ở thời điểm không thể ngờ. Và rồi mảnh đất con đó lại ngát hương thơm lừng cùng hoa muôn sắc màu. Những cánh hoa muôn hương sắc đó, như những ký ức đến lay động và làm con người ta sống lại với những hoài niệm đẹp của đời mình.
 
 
Thân tặng Hạ Linh loại hoa mà lá bối rất thích, nó luôn nở rộ và ngát hương vào những tháng hạ. Mong rằng bạn lấy lại quân bằng và có một ngày mới tốt lành.
 

 
 
 
Lá bối.
Đăng nhập để trả lời
0
Đã trả lời thư em, nhưng lại sơ ý một điều, mà có lẽ quan trọng đối với em.
 
Ừ, chị sẽ mặc cho ấm khi trời trở lạnh, sẽ không làm việc quá sức để đừng mất sức, sẽ chăm sóc sức khỏe thật tốt để em không phải lo âu cho chị. Chị sẽ thật cẩn thận cho sức khỏe của mình. Cám ơn em đã lo lắng cho chị.
 
Còn em nữa, em cũng giữ gìn sức khỏe đấy. Dường như em ốm đi nhiều. Nhìn hình em, chị nhận không ra, và đau lòng khi thấy em ốm đi. Em bảo chị chăm sóc sức khỏe mình, thì em cũng phải chăm sóc sức khỏe cho cả em nữa, có biết không? Em là cột trụ trong nhà, lỡ đau nằm đó, mẹ sẽ lo lắng, chị không cạnh bên, chị sẽ buồn nhiều, và mọi người sẽ không vui khi nhìn thấy em ốm. Em hiểu không?
 
Một buổi sáng, và một buổi tối. Ngày trôi qua nhanh quá em nhỉ? Còn bao nhiêu phút nữa sẽ kết thúc một ngày sôi động của em. Còn bao nhiêu giờ nữa sẽ kết thúc một ngày yên ắng của chị. Chúc em ngủ ngon, không mộng mị, không trở mình. Và khi một ngày mới đến, xin em đừng làm cố và nhớ ăn trưa, đừng quên, nếu không lại bị đau bao tử và lại ốm đấy.
 
Chúc em một ngày tốt lành.
 
 
Lá bối.
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Cô loay hoay cắt hình, đánh máy, trang hoàng cho vừa ý bài mình vừa viết và đánh máy xong. Gã đàn ông ở đâu xồng xộc bay lại với lấy vật gì đó trên kệ tủ, thấy hình ảnh bắt mắt trên màn ảnh, hắn đứng lại nhìn một lát rồi hỏi:
-Đẹp quá ha, mi làm để làm chi đó? Gởi cho mấy "cha, mẹ" trên internet phải không?
Câu hỏi làm cô nóng mặt. Ông anh cô luôn ăn nói bặm trợn, thật tức mình. Lẳng lặng không trả lời, cô làm mặt giận cúi xuống viết tiếp mà không ngẩng đầu lên. Hắn biết ý, nhún vai quay lưng bỏ đi.
 
-Anh hai, em tìm được bài nói về đề tài hôm nọ anh nhờ em kiếm cho anh nè.
-Đâu, đưa coi. Chà, bài viết lý thú quá há. Tìm được ở đâu mà đầy đủ với nhanh quá vậy? Tưởng phải chờ thêm tuần nữa lận chứ. Cám ơn nha cô nhỏ. Nói xong, hắn thả người nằm dài lên salon, chăm chú đọc bài viết mà cô em vừa đưa.
-Anh hai, em muốn nói cái này với anh hai.
-Chuyện gì?
-Anh ngồi dậy đi, em muốn nói chuyện này một cách nghiêm túc cơ.
-Được, nói đi, hắn bật dậy, xích qua nhường chổ khi nhìn thấy nét mặt có vẻ khẩn trương và đăm đăm nhìn mình của cô em gái.
-Anh hai à, em nói anh hai nghe xong đừng la em nha. Cái này là em thiệt lòng nói đó.
-Biết, nhìn điệu bộ cô là anh biết có chuyện lớn. Anh nghe đây.
-... Anh à, cái bài anh đang đọc, em lấy trên internet...
-Anh cũng đoán vậy.
-Anh có hay vô mấy trang web lấy bài về coi không?
-Có, rồi sao?
-...Cái bài viết hồi sáng của em , em post vô cái web mà anh đang có bài đọc trên tay đó. Em không đồng ý cách nói chuyện với lối suy nghĩ của anh khi sáng. Em nghĩ, mình vào forum của người ta đọc bài, người ta bỏ công sưu tầm, viết bài, đánh máy, cốt là truyền bá tư tưởng hay cho mình. Ban đầu em cũng coi mấy trang web đó giống như một tờ báo, đọc xong rồi liệng bỏ. Nhưng dần dần, em nhận ra là tuy nó là ảo, nhưng là có những con người đằng sau lưng nó, họ để tâm huyết vào những gì họ làm, mình mở mang kiến thức cũng nhờ họ rất nhiều. Em thấy mình coi xong, đi ra, không góp một tay thì thôi, việc gì phải mạ lỵ người ta. Em không thích cách sống "vô ơn" như thế.
 
Nói xong một hơi, cô ngó thẳng vào mắt người anh trai. Gã đàn ông nhìn lại cô. Không nói một lời. Và cũng từ đó, hắn đổi thái độ. Lâu lâu lại để trên bàn của cô một cuốn sách, một tấm card. Thỉnh thoảng lại lén load vô máy của cô một sofware nào đó mà cô nhờ hắn tìm hộ đã lâu. Những gì cô nhờ vả, hắn đều chịu khó ra tay nghĩa hiệp mà không hề cười nhạo việc cô làm. Dần dần, hắn cũng có thêm vài người bạn, họ hay trao đổi băng, đĩa, nhạc qua bưu điện, đó là những thằng bạn mà hắn làm quen được trên mạng.
 
 
Lá bối.
 
Đăng nhập để trả lời
0
                           
Cám ơn đóa hoa của la boi ,hình như là hoa quỳnh phải không?HL thành thật không rành về hoa ,chỉ rất thích hoa hồng.HL tặng lại la boi 1 loài hoa hl thích.Chúc lb vui và bình an trong tâm hồn.
 
                    
HẠ LINH
Đăng nhập để trả lời
0


                            

                   

 
Hạ Linh mến,
Cám ơn cành Hồng thắm của HL, đẹp và thơm lắm. Cám ơn bạn thật nhiều.
Cành hoa của mình, nó không phải là hoa Quỳnh bạn ạ, đó là hoa Mẫu Đơn HL à.
Xin mượn cành Hồng của Hạ Linh làm món quà tặng Thầy Cô của mình nhân ngày Lễ Thầy Cô hôm nay nhé.
Chúc bạn một ngày mới tốt lành và vui vẻ nha.
 
                                                                                             *
 
Cây sung già sai trái bên hông cây cột cờ không còn nữa. Bốn cây phượng vĩ giữa sân trường cũng chẳng còn. Cái hiên con con là nơi để xe đạp ngày xưa, bây giờ đã được thế bằng một dẫy lớp học bề thế. Duy có cây bông xứ già vẫn còn đó.
 
Lớp học cũ đã không còn được dùng làm lớp học, cửa lớp đóng kín. Nó đã biến thành một cái kho. Có lẽ vì nó ở cuối dãy hành lang, nằm trong góc cuối sân trường nên chẳng ai buồn ngó tới nó. Ở cuối sân trường, nhưng nó chính là nơi có gốc độ lý tưởng để nhìn ra sân vắng những trưa hè, nơi có thể nhìn bốn cây phượng vỹ nở hoa đỏ dễ dàng nhất. Nơi có thể để hồn bay bổng theo những vòng xoáy của những hoa Sao giữa nắng trưa hè, hai hàng cây Sao sừng sững thắng tắp hàng bên hông sân trường.
  
Một bóng dáng ai đó thoáng hiện trên sân vắng trong bóng chiếc áo dài thon thả. Chỉ là mơ! Mơ về một quá khứ xa xăm với những tà áo dài lộng bay trong gió nổi bật giữa sân trường. Mơ về chiếc bảng đen đầy ắp nét chữ với màu phấn trắng của thầy cô vừa viết lên đó. Mơ về giọng nói sang sảng của thầy. Mơ về nụ cười hiền hậu của cô. Mơ về tiếng thì thầm nhỏ to của bạn bè cùng lớp. Mơ về những tiếng nói đùa vui của tuổi thơ.
 
Tường đã được quét lại lớp vôi vàng. Cửa đã được sơn lại màu xanh cây lá. Bạn bè, tứ tán muôn phía trên đường đời. Thầy cô, ơn nghĩa vẫn tràn đầy. Ở nơi nào đó của thời gian, tất cả là một kỷ niệm ấm nồng. Ở đây của không gian, một hồi tưởng quá khứ với lòng biết ơn vô vàn dành cho Thầy, dành cho Cô, dành cho bạn bè.
 
Cám ơn Thầy. Cám ơn cô. Người đã truyền đạt cho em tri thức làm người.
 
 
 
Lá bối.
 
Đăng nhập để trả lời
0
Buổi sáng,
 
Buổi sáng trở mình gã lười bảo
"Còn sớm chán nằm thêm tí nữa
Thời gian dài thời gian chậm trôi
Nằm thêm chút nữa vội gì đâu
Chẳng chổ để chơi thôi cứ cà rề
Ngủ thêm một chút, dài người ra
Chẳng khoái hơn sao cứ phải siêng!"
 
Buổi sáng thức dậy anh siêng bảo
"Hôm nay nhiều việc dậy đi thôi
Thời gian ngắn như cơn gió thoảng
Bắt tay vào việc kẻo không xong
Lắm thứ đang chờ, ta chỉ hai tay, một đầu
Làm thêm chút nữa, ngắn ngày thôi
Chẳng khoái hơn sao cứ phải lười!"
 
 
Lá bối.
 
Đăng nhập để trả lời
0
Cụ làm lễ tròn 50 năm lập gia đình. Lễ mừng ngày kỷ niệm này, có người hỏi cụ bí quyết làm sao giữ hạnh phúc bền lâu như thế.
Cụ cười sung sướng và hãnh diện nói: "Có thể ý kiến của tôi khác các cô cậu bây giờ, nhưng đây là điều tôi muốn nhắn nhủ: hãy tránh xa hai từ khi mà các cô, các cậu cải nhau, đó là tiếng "không bao giờ" và "luôn luôn"."
 
. "Anh không bao giờ để ý chuyện trong nhà, toàn là lo chuyện bao đồng cho thiên hạ."
."Em lúc nào cũng cằn nhằn, luôn luôn trách móc chuyện không đâu."
."Sao anh cứ mang giầy ướt sủng vào nhà, nói hoài mà không bao giờ sửa cả."
."Em sẽ không bao giờ nói chuyện với anh nữa."
. "Em luôn luôn nói những điều nghịch lý."
 
Đại loại những câu tranh chấp có ý tiêu cực, có chiều hướng làm tổn thương đến đối tượng mới làm thỏa mãn được những tư tưởng bực tức mà một trong hai người đã đè nén ý nghĩ của mình.
 
"Không bao giờ" và "luôn luôn" - thật ý nghĩa lời nói của cụ, nhất là trong đời sống vợ chồng, và cả trong mối quan hệ của những đôi bạn thân, có lẽ cũng nên tránh nó.
 
 
Lá bối.
Đăng nhập để trả lời
0
Cô bạn đồng nghiệp bỗng cười lớn tiếng: "Ha ha! Ha ha! Thiệt là đúng, buồn cười quá, ha ha!". Cô phá tan bầu không khí im như thốc của văn phòng, những cái đầu ngẩng lên, quay về hướng cô, những ánh mắt có vẻ dò hỏi, có vẻ khó chịu. Cô tỉnh bơ như chẳng có ai trong phòng.
-"Chuyện gì mà chị cười dữ vậy?"
-"Biết sao không? tui đọc trên internet, nó phân tích tâm lý, coi thiệt mắc cười lắm."
-"Nói gì vậy?"
-"Nó nói vầy nè, một cặp vợ chồng đi ra đuờng, bất ngờ người vợ bị trặt chân vì mang đôi guốc hơi cao gót.
   . Ông chồng nguời á đông sẽ như thế này:
     Dửng dưng nhìn vợ đi khập khểnh, cau mày, khó chịu càu nhàu:
    "Đã nói rồi mà bà có nghe đâu, cứ đôi guốc cao gót mà tếch vô!"
    . Ông chồng người phương tây sẽ như thế này:
     Chạy lại nâng chân vợ lên, cầm chiếc guốc xem xem, rồi ngẩng lên nhìn vợ nói:
     "Em có sao không honey? Chiếc guốc này cao quá em ạ, lần sau em nên mang đôi thấp thấp hơn một chút thì tốt hơn."
- "Vậy chị thấy bài đó đúng hay sai? "
-"Theo mình, không hẳn đâu, người tây phương họ có thói quen nói chuyện dịu dàng với phụ nữ như thế đó, nhưng mà nhiều khi nó nói là một chuyện, nó có thật sự nghĩ như thế khi nói câu đó không lại là chuyện khác, nhiều khi nó đạo đức giả...Cô bạn thản nhiên phê bình người tây, người ta như thế. Đơn giản, cô là người Trung Quốc, có anh chồng người Gia Nã Đại.
 
Lời cô nói, khiến tôi chực nhớ đến lời phê bình của một nhà văn Trung Quốc, khi ông viết trong cuốn "Người Trung Quốc xấu xí", ông phê bình cái thói xấu của người đàn bà TQ, thường thì họ mắng như tát nước vô mặt ông chồng nếu như ông chồng tỏ ý chê bửa cơm bà nấu không ngon. Đó là thời xưa, bây giờ không biết có còn tệ nạn này hay không? Không hỏi chị bạn, ngại cô tự ái.
 
Người tây, người ta, còn tùy cách hành xử của mỗi người. Có người nâng niu chiều chuộng người yêu, có người coi thường rẻ rúng bạn lòng. Thái độ và cách ứng xử, còn tùy thuộc vào lối giáo dục mà con người ta hấp thụ đuợc.
 
 
Lá bối.
 
Đăng nhập để trả lời
0
Cô ngồi im. Tư tưởng như biến mất. Trong đầu chỉ là một màu trắng. Cô không dám tin, không dám động đậy dù chỉ một cử chỉ thật nhỏ, chỉ ngồi im dán mắt vào lá thư. Cô không tin anh trả lời thư mình.
 
Hạnh phúc ào đến, ôm phủ lên cô. Cô không thấy mình run rẩy nữa. Một hơi ấm phủ khắp mình. Hạnh phúc đã sưởi ấm hồn cô, sưởi ấm thân cô. Nhưng cô vẫn không dám trả lời. Như sợ làm vuột mất hạnh phúc đang có trong tay.
 
Làm sao nói hết niềm vui sướng đang dâng trào. Bình thường, cô có thể khóc vì nổi sung sướng bất ngờ đến. Nhưng có lẽ nước mắt thương đau rơi nhiều rồi, nên trong nỗi hạnh phúc vô bờ này, cô không muốn dùng nước mắt mừng nó. Cô chỉ biết thì thầm: "Cám ơn anh, cám ơn tình yêu của anh, em rất hạnh phúc, rất sung sướng được anh yêu!".
 
Chúc mừng cô, chúc mừng anh. Chúc mừng cho hai người, mong hạnh phúc ở lâu dài cùng họ.
 
 
Lá bối.
Đăng nhập để trả lời
0
Thầy chọn bốn đứa đi thi làm bích báo tường. Cô bé có bổn phận cắt rời từng mẫu của tờ cạt-tông ra từng phần để các bạn chép bài lên cho mau. Cậu bé được lãnh phần vẽ trang trí cho tờ báo và ra kiểm soát cuối cùng tác phẩm. Bài của cô bé đã chép xong, cậu bé cẩn thận rẫy mực tím trang hoàng cho phần bài. Trong khi làm việc, câu vô tình sơn đậm lên những hàng cuối, thế là bài viết dường như mất phần kết thúc. Kết quả, lớp đứng dưới hạng năm trong danh sách trúng tuyển.
 
Cô bé giận bạn. Cho là bạn ỷ làm trưởng lớp nên chơi gác mình và lạm dụng quyền làm lớn. Cô viết bài dán lên báo tường của lớp phản đối cậu. Cậu lễ phép đáp trả giải thích rằng đó chỉ vì lý do kỷ thuật chứ không cố tình. Từ đó, cô bé không đăng bài và tham dự vào sinh hoạt của lớp. Từ đó cậu bé trở nên khó tính, hay bắt bẻ mọi người trong sinh hoạt.
 
Họ gặp lại nhau thật ngẫu nhiên. Họ thân thiện làm bạn với nhau. Một hôm, cậu tặng cô một món quà. Món quà làm cô nhớ lại hồi thi bích báo năm xưa, dù cậu không nhắc đến - có lẽ cậu đã quên - nhưng cô lại nhớ.  Cô chợt hiểu, chính mình đã làm cho bạn trở nên gắt gỏng khó chịu với mọi người, chỉ vì bị cô hiểu lầm, và sự hiểu lầm đã không được cảm thông.
 
Hiện tại, có đôi lúc cậu than vãn, những khi ấy, cô không hiểu cậu nhiều, cho đến khi nhận được món quà ấy. Cô bừng tỉnh, hiểu rằng trong cuộc sống hiện tại, cậu cũng có những lúc mệt mõi vì những xung đột trong công việc, cũng như những xung đột thuở xưa họ đã từng có, nhưng có lẽ mức độ sức ép mạnh hơn khi xưa họ còn nhỏ. Cô thấy hối hận việc làm khi xưa của mình. Bây giờ cô thấy thương cậu hơn bao giờ hết bởi cô đã hiểu được sự khó khăn mà bạn mình gặp phải trong đời sống. Cô tự hứa mình sẽ không làm bạn buồn lòng nữa, sẽ cố gắng ở cạnh bên hổ trợ cho bạn những khi bạn cần đến mình. Cô nghĩ, đó không phải là sự đền bù việc làm thiếu suy nghĩ thuở xưa, đó chỉ là việc cô thật tâm muốn chia xẻ niềm vui sống với bạn mình. Cô trân trọng tặng bạn một món quà nhỏ, hàm ý những suy nghĩ chân thành của mình.
 
Họ vẫn là đôi bạn tốt, đã và đang còn tiếp tục tìm hiểu nhau, tìm hiểu nguồn hạnh phúc đến từ chân tâm con người.
 
 
Lá bối.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-28 12:18:59la boi>
Phi trường, trạm chuyển tiếp. Ai thường dùng máy bay làm phương tiện vận chuyển sẽ dễ dàng nhận thấy, dù kinh tế có trồi sụt, thì ở sân bay, bao giờ cũng có một số lượng hành khách khổng lồ hiện diện tại đây.
 
Tại phi trường, hình ảnh được bắt gặp dễ dàng nhất là số lượng người sử dụng laptop. Laptop được sử dụng dưới nhiều dạng: được xem như một cái tivi nhỏ hay một cái máy tính điện tử nhỏ, vật mà người ta dùng để xem phim, vào mạng truy cập tài liệu, đánh máy một bài gì đó, kiểm soát email, nghe nhạc, v.v…Nó giúp hành khách rút ngắn thời gian chờ đợi tại các trạm đổi.
 
Một người đàn bà ngồi đâu mặt vào một cột tường, lưng quay ra ngoài. Bà hay cô, không rõ, chỉ thấy được cái dáng ngồi xếp bằng như một người ngồi thiền, tò mò ghé mắt xem họ đang làm gì? Thì ra một màn ảnh của chiếc vi tính mỏng. Những hình động của một cuốn phim hiện ra trên màn hình. Người phụ nữ này đang say mê theo dõi một đoạn phim bộ nào đó. Một cô gái độ 20 tuổi, bước vào quán, tìm một vị trí ưng ý, cũng với lối ngồi xếp bằng, cô bắt đầu kêu thức ăn, đồng thời nhanh nhẹn cắm dây, bật máy vào chiếc máy mỏng dính vừa lôi từ trong sắc tay ra. Nhâm nhi ăn, cô vừa dán chặt mắt vào màn hình, để xem một phim hoạt họa. Đối diện trước mặt, có hai cô bé thật trẻ, ăn mặc diêm dúa đến buồn cười, nhảy phóc lên ghế ngồi, mang cả giầy, một người loay hoay gắn ống nghe vào tai, trên màn hình xuất hiện một ca sĩ Hồng Kông nổi tiếng trong một show nhạc. Cô bé lắc lư cái đầu, mắt dán chặt vào màn hình. Cô bạn ngồi kế bên, cũng không kém bạn mình, cũng như bị thôi miên bởi cái màn ảnh mỏng kia. Trên màn hình của cô, một dòng chữ xuất hiện. Cô chăm chú đọc, mĩm cười, rồi nhanh chóng gõ vào mặt phím trả lời. Từng hàng chữ xuất hiện, từng dòng cứ từ từ làm đầy màn hình. Cô bé như quên mất chung quanh, chỉ có cô và những dòng chữ hiện trên chiếc máy vi tính kia.
 
Rời quán ăn, tìm một góc vắng, mong được nhắm mắt đôi chút. Vừa ngồi được dăm phút, một tiếng động lớn làm thức giấc. Một cô gái vừa thả chiếc ba-lô cồng kềnh xuống cái rầm. Cô thản nhiên co chân, lại vẫn cái lối ngồi xếp bằng như những người kia, lôi từ ba-lô ra cái hộp hình chữ nhật, mong mỏng, mở nắp, cô bắt đầu thao tác những ngón tay đánh máy trên cái laptop của mình. Mãi mê đến độ, cô là người cuối cùng, rất trễ, bước vào máy bay sau khi ôm đồm mớ hành lý của mình tất tả chạy qua cánh cửa trước khi nó khép chặt lại. Máy bay cất cánh, độ mười phút sau, đã thấy quanh mình, đằng trước, đằng sau, bên hông, mọi người đã để sẵn chiếc máy trên đùi và đang chăm chú vào cái màn ảnh trước mặt. Một ông khách mang nét suy tư ngồi ngó màn hình với những ô sọc ngang dọc. Tò mò liếc nhìn, ông khách đang vận não cho một program excel. Một người khác, cũng trong tư thế tương tự, đang làm search các cổ phần chứng khoán.
 
Chiếc laptop bắt đầu ám ảnh tâm trí. Một ngày cuối tuần đẹp trời, thư thả vào một tiệm bán máy vi tính. Một dọc nhiều kiểu, nhiều hiệu được trưng bày. Khách hàng bối rối vì có quá nhiều lựa chọn. Nhân viên bán hàng bám sát người khách. Anh đem hết mọi sự hiểu biết ra phân tích, giới thiệu để thuyết phục người khách. Người nói, người nghe. Người hỏi, người đáp. Chần chừ, do dự, cuối cùng người khách nhã nhặn cám ơn sự tận tình của người bán, khéo léo rút lui với lý do: “Để suy nghĩ lại.”
 
Sự suy nghĩ lại việc nên hay không nên mua chiếc laptop, không phải phát xuất từ sự lựa chọn món hàng, về giá trị hay phẩm chất món hàng. “Suy nghĩ lại” vì người khách chợt nhận ra mình không cần thiết có chiếc laptop. Khách tự lý luận, sự bận rộn với chiếc máy tính mỏng này sẽ ngốn đi hết những thời khắc dư dả ít ỏi của con người ta. Những giây phút nghỉ ngơi tâm trí sẽ không còn được lưu tâm tới. Tư tưởng con người sẽ bị thế giới ảo khống trị. Nó sẽ hiện diện, sẽ lôi kéo và khiến con người ta suy tư về nó gần trọn 24/24. Con người sẽ mất đi sự tự do chính bản thân mình lúc nào không hay. Khách không muốn mất đi những giây phút, ít ra của riêng mình, dù chỉ là ngồi không bên ly trà thơm.
 
 

Lá bối.
Đăng nhập để trả lời
0
Người bệnh nhân cùng phòng, giường số 2, là một cụ bà đã 97 tuổi. Bà cụ dong dỏng, tóc bạc phơ, gương mặt vẫn còn những nét sắc, chứng tỏ thời trẻ cụ là một người đàn bà đẹp. Cụ vẫn còn tĩnh táo. Người già thường hay giả vờ, hay còn gọi là thích làm nũng. Có lẽ vậy. Cụ cũng không thoát khỏi vòng tròn này. Khi có người y tá đến bên thì cụ rên hừ hừ ra chiều đau đớn và yếu ớt, cần có người chăm sóc. Nhưng khi không có ai, cụ tự động ngồi dậy, ra bàn, mặc áo khoác, mang giầy bata, và ngồi yên một chỗ. Ngồi chán rồi thì cụ lại leo lên giường và ngủ tiếp.
 
Cuối tuần, ngày thứ bảy mới có người nhà vào thăm. Bà cụ vui, tối ngủ mớ, cụ nói nhiều và cười  nhiều. Bình thường cụ ngồi yên một mình, những khi có y tá đến hỏi han, cụ lại cười. Tiếng cười tỏ lộ con người có tâm tư vui vẻ. Giọng cười trong trẻo như một cô gái 15-16 tuổi.  Cụ còn tĩnh lắm. Một hôm, người y tá hỏi cụ bao nhiêu tuổi, cụ cười như reo vui, im lặng một hồi, rồi cụ trả lời, dường như có sự e lệ trong câu nói - người tây phương, nhất là phụ nữ kỵ người ta hỏi tuổi mình - cụ bảo cụ 94 tuổi. Cụ cũng biết nói dối, giấu tuổi. Con trai của cụ vào thăm, cười khi nghe kể câu chuyện, cũng công nhận mẹ mình vẫn còn sáng suốt lắm.
 
Sống thọ như cụ, kể cũng buồn. Tuổi già lụ khụ, sống trong bệnh viện chẳng người thân. Sáng nào dậy sớm, cụ bước ra bàn, ngồi chờ ăn sáng. Hôm nào ngủ quên thì thôi, tỉnh giấc thì cụ bấm chuông inh ỏi gọi y tá vào, và đòi ăn. Một ngày của cụ chỉ còn có ăn, ngủ... và cô đơn.
 
 
 
Lá bối.
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»