Tất cả những cuộc ly dị, sự chia xa sau một khoảng đời mà họ đã từng có nhau, cho dù là sai hay cho dù là đúng, nó vẫn luôn là những vết thương lòng nằm đó mãi mãi, vì lẽ con người ai cũng có một trái tim như nhau, là người như nhau nên cái đau cũng không khác nhau bao nhiêu. Bài viết rất buồn nhưng nó nằm một phần trong cuộc sống của chúng ta hằng ngày, ở mọi nơi. Có nhiều người họ tự giải thoát được với những suy nghĩ cởi mở, có nhiều người đi đến tệ hại suy vong. Ai qua đươc chặng đường đó đều phải bước lên chong gai để trã một cái giá thật đắt.
Hạnh phúc
152 trả lời, 19.293 lượt xem —
Trang 5 / 6
Từng trang, từng trang lật. Màu xanh lá cây vẫn tươi màu. Vòng tròn thời gian đóng kín. Vòng vo trong tìm kiếm một điểm vô định mà cứ ngỡ cố định. Trốn chạy trong công việc, né tránh bằng những mỹ từ khác nhau, rồi chợt hỏi: Tình yêu đến từ hồi nào vậy? Mà có thật là tình yêu chăng? Yêu là nhớ ? Nhớ là yêu ? Thật không? Ai yêu ai? Phì cười, nhưng mà đau quá nơi trái tim đang đập nhịp!
Có bao giờ hai đứa cải lộn to tiếng chưa nhỉ? Chưa thì phải!
Có bao giờ hai đứa giận nhau hơn 24 tiếng đồng hồ chưa? Chưa thì phải!
Có bao giờ hai đứa thất hứa với nhau chưa nhỉ? Đứa này quên thì đứa kia nhắc.
Có bao giờ hai đứa ngồi tự hỏi, tự ái ai nhiều hơn ai chưa? Có nghĩ đến mà chả ai tự nhận mình hơn đứa kia.!
Tự hỏi, mình trở thành người khách lạ từ hồi nào nhỉ? Chẳng biết!
Tự hỏi, vì sao không có câu trả lời mỗi khi câu hỏi được đặt ra? Cảm thấy mình thừa!
Tự hỏi, sao cứ làm đau lòng nhau vì những suy diễn vớ vẫn? Vớ vẫn thật sao!
Tự hỏi, thời gian qua, ta hiểu được nhau bao nhiêu rồi? Mơ hồ có, mơ hồ không!
Chúng mình trở thành bạn thay vì là người yêu nhé. Được không? Không câu trả lời.
Chúng mình song hành bên nhau như đôi bạn nhé? Có tình bạn giữa hai phái sao?
Chúng mình đừng tìm kiếm nữa mà hãy chấp nhận nhau như đã? Tìm kiếm gì thế?
Chúng mình…Gì? Đừng hỏi nữa, cái tôi thật lẩn thẩn.
Bây giờ là tháng sáu. Ừ nhỉ, tháng sáu lại đã về. Câu “Tháng sáu mưa ngâu” bỗng đến.
Chàng Ngưu Lang và nàng Chúc Nữ năm nay sẽ ra sao nhỉ?
Chiếc cầu định mệnh dường như vẫn xa thẳm hai biển bờ đại dương Âu-Á.
Tội nghiệp họ. À không, tội nghiệp tôi, kẻ đi tìm tình yêu hư ảo!
Gấp lại những trang giấy rời. Hạnh phúc đến đau xót vì yêu!
Lá bối.
Ngồi kế bên tôi là một cụ bà và một cô bế độ 16-17 tuổi. Cô bé ngồi bìa ngoài, lâu lâu lại trỏ tay chỉ chỏ rồi líu lo giải thích cho cụ nghe đó là cây gì, là hoa gì. Bà cụ trông nhỏ người, tóc búi củ tỏi, ngồi im lặng nghe cô cháu gái làm người hướng dẫn viên cho chuyến thăm vườn hoa thành phố. Cụ chỉ đơn giản trong chiếc áo sơ mi trắng tay dài, gương mặt không son phấn trưng diện. Dáng người mộc mạc hiền lành như bao bà mẹ Việt Nam khắc khổ khác. Xe chở qua một khúc quẹo, một khu đất trống mênh mông cỏ xanh. Cô bé quay lại nói với cụ: “Chổ này người ta không trồng gì hết. Con mà có miếng đất như vầy, con sẽ trồng thiệt nhiều hoa đẹp cho ngoại coi.” Cụ mỉm cười, nhìn đứa cháu ngây thơ phát biểu. Bỗng cụ nghiên người về phía tôi bảo nhỏ: “Phí của giời cô nhỉ, người ta không có của mà ăn, đất bỏ trống sao họ không trồng khoai, trồng bắp có phải hơn không! Ở bên ấy, ruộng vườn lấp sạch, nhà xây như nấm, buynh-đinh khách sạn mọc như rươi. Dân quê đói không có cơm mà ăn, khổ dân mình!”
Có lẽ cụ nhớ đến trận đói năm Ất Dậu khi xưa. Tôi bỗng đâm lo ra, lỡ như, nói dại, có một ngày nào đó, hạn hán, ngập lụt, mất mùa, của không có mà ăn, sẽ có biết bao triệu người chết đói nữa đây? Con số sẽ tăng gấp hai, nhân ba, con số hai triệu sẽ thành bốn triệu, hay sáu triệu???? Rùng mình, tôi không tưởng tượng được, lúc đó cảnh tượng sẽ tan thương như thế nào?! Con người lúc ấy sẽ là đói ăn, sẽ là chết vì đói lương thực. Người ta chết đói phần xác. Con người bây giờ dư ăn, dư mặc, nhưng người ta lại đói phần hồn. Những tâm hồn chai cứng bởi tiền bạc, vật chất, danh lợi. Câu nói “Ăn xổi ở thì” được áp dụng triệt để trong thời đại này. Không thiếu những tin án mạng hay lường gạt nhan nhản trên các báo chí hằng ngày. Bởi vì đâu có những hiện tượng đáng buồn như thế? Bởi vì từ đói khổ con người chỉ còn biết nghĩ đến cái bao tử hạn hẹp của mình. Cái túi tham bỗng trở nên khổng lồ và không đáy, lương tâm con người trốn biệt nơi nào!
Đói, đói phần xác đã khổ, đói phần hồn càng khốn khổ hơn. Khi người ta đói ăn, một nắm cơm hẩm đã là một hạnh phúc lớn. Khi người ta khát phần hồn, một cử chỉ đẹp, một lời nói chân thành là nguồn suối mát nuôi dưỡng niềm hy vọng cho một con người. Lúc ấy, nguồn hạnh phúc bỗng trở nên bất tận, vô biên.
Lá bối.
Đôi khi trong cuộc sống, có nhiều đều chẳng ai có thể mở miệng than thở cùng ai được. Dù rằng với người mà mình thương yêu nhất. Tôi đã nhìn thấy sự thay đổi không phải ít nơi người bạn mà mình thương mến. Có lẽ ấn tượng ban đầu đã khiến đôi khi chúng tôi rụt rè không dám nhìn thẳng rằng mình đã thay đổi, và cứ giữ trong lòng những nỗi phiền muộn cho rằng mình không tốt, không đúng hay gì gì đó. Cũng như cái tính hay hờn của tôi (có thể bạn cho là vậy!) chẳng còn dễ dàng dấy lên trong tôi.
Giận ư? Tôi đã biết đặt mình vào trường hợp của bạn để tự hỏi: tại sao bạn lại làm như vậy? Thật sự, đôi khi tôi cũng có nỗi buồn dâng tràn, nhưng tôi không giận bạn, hay đúng hơn, nuốt cái giận đó xuống, để nghĩ xem mình phải làm gì để tình hình có thể sáng sủa hơn trong mối liên hệ mà, tình bạn cần được nuôi dưỡng và vượt qua mọi thử thách mà cả hai gặp phải. Thế là tôi lại vượt qua phút dây chùng lòng, nghĩ rằng mình có thể, dù một chút xíu thôi, đem lại sự thoải mái, đem lại chút thanh thản, chứng minh cho bạn thấy rằng, tôi vẫn luôn yêu mến người bạn quý của mình, như thế tôi cũng vui lòng rồi.
Quả thật, chung tay xây dựng những gì mà tình bạn chúng tôi đang gắng vun trồng không phải dễ. Dù sao, tôi vẫn muốn bạn ấy hiểu rằng, sẽ chẳng có những hờn giận vẩn vơ trong tôi như bạn ấy nghĩ. Bạn có thể có cả trăm người bạn khác để vui chơi, để tìm thấy hạnh phúc sống của bạn, đó mới chính là điều tôi mong mõi. Tôi chẳng ích kỷ muốn giữ bạn của riêng tôi chút nào. Với tôi, bạn là tất cả.
Lá bối.
Giận ư? Tôi đã biết đặt mình vào trường hợp của bạn để tự hỏi: tại sao bạn lại làm như vậy? Thật sự, đôi khi tôi cũng có nỗi buồn dâng tràn, nhưng tôi không giận bạn, hay đúng hơn, nuốt cái giận đó xuống, để nghĩ xem mình phải làm gì để tình hình có thể sáng sủa hơn trong mối liên hệ mà, tình bạn cần được nuôi dưỡng và vượt qua mọi thử thách mà cả hai gặp phải. Thế là tôi lại vượt qua phút dây chùng lòng, nghĩ rằng mình có thể, dù một chút xíu thôi, đem lại sự thoải mái, đem lại chút thanh thản, chứng minh cho bạn thấy rằng, tôi vẫn luôn yêu mến người bạn quý của mình, như thế tôi cũng vui lòng rồi.
Quả thật, chung tay xây dựng những gì mà tình bạn chúng tôi đang gắng vun trồng không phải dễ. Dù sao, tôi vẫn muốn bạn ấy hiểu rằng, sẽ chẳng có những hờn giận vẩn vơ trong tôi như bạn ấy nghĩ. Bạn có thể có cả trăm người bạn khác để vui chơi, để tìm thấy hạnh phúc sống của bạn, đó mới chính là điều tôi mong mõi. Tôi chẳng ích kỷ muốn giữ bạn của riêng tôi chút nào. Với tôi, bạn là tất cả.
Lá bối.
Đôi khi trong cuộc sống, có nhiều đều chẳng ai có thể mở miệng than thở cùng ai được. Dù rằng với người mà mình thương yêu nhất. Tôi đã nhìn thấy sự thay đổi không phải ít nơi người bạn mà mình thương mến. Có lẽ ấn tượng ban đầu đã khiến đôi khi chúng tôi rụt rè không dám nhìn thẳng rằng mình đã thay đổi, và cứ giữ trong lòng những nỗi phiền muộn cho rằng mình không tốt, không đúng hay gì gì đó. Cũng như cái tính hay hờn của tôi (có thể bạn cho là vậy!) chẳng còn dễ dàng dấy lên trong tôi.
Không hiểu đó có phải là lý do chính dẫn đến khoảng cách hay không nhưng thật bức xúc khi không ai nói ra và điều đó khiến cho chúng ta ngày một xa nhau hơn, khiến ta giả dối hơn... Có đôi khi ta chợt nhận thấy mình vô lý nhưng vì cái tính sỹ diện, bảo thủ... đã không cho phép ta cất tiếng nói lên lời xin lỗi!
Tôi không biết mình có thật sự sống tốt hay không nhưng với tôi tôi sẽ sẵn sàng mở lời hòa giải trước nếu biết bạn vẫn còn thương tôi... Vì có một ai đó đã khuyên "khi xẩy ra chuyện bạn phải biết rằng chính bản thân người đó cũng không hề muốn điều đó xẩy ra". Tôi biết chúng ta cần có nhau, cần nhận được lời an ủi, động viên chia sẻ thật lòng nếu một ai đó không may vấp ngã. Tôi biết tôi cần có bạn để hưởng trọn niềm vui... Tôi biết chúng ta cần nắm chặt tay nhau hơn giữa Đại dương bao la rộng lớn... Và tôi biết điều đó là hiển nhiên!
LX ghé thăm không biết nói gì, chúc Lá Bối luôn vui!
Gió bốn mùa vẫn thổi
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-13 05:49:30la boi>
Cám ơn LX ghé thăm, lúc sau này LB không thường về căn nhà hạnh phúc này của mình. Mong rằng những trả lời chậm trễ không làm phiền lòng khách ghé thăm. Cám ơn đã chia xẻ cảm nghĩ của bạn. Bạn có cách hành văn giống một người bạn của LB lắm. Tình cảm của bạn thể hiện trong câu văn thật làm LB cảm động. Mong rằng LX hòa giải được với bạn của mình. Tình thân.
Có một câu chuyện về đôi bạn đang yêu nhau, LB xin được chia xẻ tình cảm của họ một chút...
Gần nửa năm rồi, không nhận được bất cứ một tin tức gì từ hắn. Cô không dám hỏi, sợ lại làm hắn bị chi phối. Cô chỉ biết lo trong lòng. Việc làm ở hãng dĩ nhiên là lúc nào hắn cũng bận mà. Gần đây, cô phất hiện hắn có cá tính sao mà giống người thân của cô lắm. Cái cá tính rất đàn ông, thứ đàn ông đa tài, đa tình và … đa tật ấy.
Người thân của cô, đó là một người đàn ông xấu có lẽ chẳng hơn gì anh Trương Chi giỏi tài thổi sáo trong huyền thoại Trương Chi-Mỵ Nương này xửa ngày xưa. Chàng Trương có tài thổi sáo, có giọng hát đấm ấm quyến rũ hồn người. Người thân của cô cũng khiến bao con tim rơi rụng vì tài ăn nói hùng hồn của ông (Hắn chưa biết ông là ai, cô chẳng bao giờ nói cho hắn biết ông là ai). Đối với cô, ông là người cô vừa kính, vừa yêu, vừa hận. Nhưng ông không phải là người yêu của cô.
Còn hắn? Cô chẳng biết liệt hắn vào hạng nào bây giờ! Trong mắt cô, xét nét thì hắn rất có sắc cạnh trên gương mặt. Người ta nói “đàn ông miệng rộng thì sang”, chắc vậy, vì khi hắn cười, cái miệng rộng đã sang (cũng giống người đàn ông của cô). Nhưng chính những chiếc răng khểnh càng làm nụ cười ấy thêm duyên. Nhưng mà không phải vì thế mà cô yêu hắn. Cô yêu hắn cũng không phải vì cái tính ngang phè, yêu chẳng phải vì cái miệng nói năng trơn như bôi mỡ, yêu hắn cũng không nốt cái tính tán hươu tán vượng đùa bỡn bông lơn, càng không phải yêu cái tính nóng như lửa và tự ái to như bánh xe lô của hắn. Cô yêu hắn vì … cái tính rất đàn ông mà có những lúc, khi hắn ra oai khiến cô nễ mặt hơn là sợ hắn. Cô yêu hắn vì bản chất chân thành và cái tính nhạy cảm mà hắn dấu kín tự đáy con tim.
Cô bỗng thấy nhớ hắn. Hắn hứa sẽ cho cô biết quyết định đi học trở lại của mình. Thế mà đằng đẳng, vụt một cái, hắn biến mất. Để cô chới với chẳng biết hắn nghĩ gì. Rồi vụt một cái, hắn lại xuất hiện, vui vẻ như chưa hề buông rơi cô. Hắn, lắm khi cứ như một đứa con nít thích quậy phá chọc ghẹo cho cô phát khóc. Đến khi thấy cô giận dỗi thật tình thì hắn vội vàng nghiêm chỉnh vì … sợ cô bỏ đi mất. Hắn thế đó. Tham lam. Ừ phải mà, tham lam vốn là bản tính của con cháu ông A Dông. Đôi khi cô sợ, nghi ngờ những lời chân tình của hắn, cô không biết nó là thật hay giả? Nghĩ oan cho hắn thì cô sợ mắc tội với hắn. Tin thì cô lại sợ hắn cười mình lụy tình vì hắn. Cô tự ái chẳng thua hắn tí nào. Ôi ái tình. Cô không thích đùa với lửa tình yêu. Cô chỉ biết hắn ngự trị trong tim, trong óc, trong mỗi tâm tư cô từng phút, từng giây của cuộc sống. Những hôm tâm tư chán nãn buồn phiền, cô thấy lòng trống rỗng, muốn tìm đến thở than cùng hắn. Nhưng vừa nhắn tin, hắn đã lật đật nói: “Tớ bận lắm, …” Bận, ừ phải, hắn bận suốt. Ở gần hắn, hai đứa chẳng nói được với nhau lấy hơn hai câu. Cô chẳng biết hỏi gì, nói gì để gợi chuyện với hắn. Hắn hình như cũng cùng tâm trạng như cô. Hai người chỉ biết im lặng. Im lặng, thế thôi, mà sao hai tâm hồn ấy biết là họ yêu nhau. Cô biết cô thương hắn nhiều ghê gớm. Hắn cũng biết hắn thương cô ghê đi. Cô thấy cô cần hắn hiện diện trong cô ghê lắm. Chỉ có hắn mới khiến cho ngày của cô đầy đặn và ấm áp niếm tin vui sống. Hắn cũng thế. Một ngày không đến thăm cô, dường như có cái gì đó thiêu thiếu đối với một ngày của hắn. Một ngày cô không ghé thăm hắn, ngày hôm ấy công việc của hắn thật là khô khan.
Cuộc tình của hai kẻ yêu nhau đó, tôi chỉ mới biết được có chừng ấy. Mong rằng họ vẫn luôn là đôi yến oanh để tôi có dịp nói thêm về họ cho bạn nghe.
Lá bối.
Có một câu chuyện về đôi bạn đang yêu nhau, LB xin được chia xẻ tình cảm của họ một chút...
Gần nửa năm rồi, không nhận được bất cứ một tin tức gì từ hắn. Cô không dám hỏi, sợ lại làm hắn bị chi phối. Cô chỉ biết lo trong lòng. Việc làm ở hãng dĩ nhiên là lúc nào hắn cũng bận mà. Gần đây, cô phất hiện hắn có cá tính sao mà giống người thân của cô lắm. Cái cá tính rất đàn ông, thứ đàn ông đa tài, đa tình và … đa tật ấy.
Người thân của cô, đó là một người đàn ông xấu có lẽ chẳng hơn gì anh Trương Chi giỏi tài thổi sáo trong huyền thoại Trương Chi-Mỵ Nương này xửa ngày xưa. Chàng Trương có tài thổi sáo, có giọng hát đấm ấm quyến rũ hồn người. Người thân của cô cũng khiến bao con tim rơi rụng vì tài ăn nói hùng hồn của ông (Hắn chưa biết ông là ai, cô chẳng bao giờ nói cho hắn biết ông là ai). Đối với cô, ông là người cô vừa kính, vừa yêu, vừa hận. Nhưng ông không phải là người yêu của cô.
Còn hắn? Cô chẳng biết liệt hắn vào hạng nào bây giờ! Trong mắt cô, xét nét thì hắn rất có sắc cạnh trên gương mặt. Người ta nói “đàn ông miệng rộng thì sang”, chắc vậy, vì khi hắn cười, cái miệng rộng đã sang (cũng giống người đàn ông của cô). Nhưng chính những chiếc răng khểnh càng làm nụ cười ấy thêm duyên. Nhưng mà không phải vì thế mà cô yêu hắn. Cô yêu hắn cũng không phải vì cái tính ngang phè, yêu chẳng phải vì cái miệng nói năng trơn như bôi mỡ, yêu hắn cũng không nốt cái tính tán hươu tán vượng đùa bỡn bông lơn, càng không phải yêu cái tính nóng như lửa và tự ái to như bánh xe lô của hắn. Cô yêu hắn vì … cái tính rất đàn ông mà có những lúc, khi hắn ra oai khiến cô nễ mặt hơn là sợ hắn. Cô yêu hắn vì bản chất chân thành và cái tính nhạy cảm mà hắn dấu kín tự đáy con tim.
Cô bỗng thấy nhớ hắn. Hắn hứa sẽ cho cô biết quyết định đi học trở lại của mình. Thế mà đằng đẳng, vụt một cái, hắn biến mất. Để cô chới với chẳng biết hắn nghĩ gì. Rồi vụt một cái, hắn lại xuất hiện, vui vẻ như chưa hề buông rơi cô. Hắn, lắm khi cứ như một đứa con nít thích quậy phá chọc ghẹo cho cô phát khóc. Đến khi thấy cô giận dỗi thật tình thì hắn vội vàng nghiêm chỉnh vì … sợ cô bỏ đi mất. Hắn thế đó. Tham lam. Ừ phải mà, tham lam vốn là bản tính của con cháu ông A Dông. Đôi khi cô sợ, nghi ngờ những lời chân tình của hắn, cô không biết nó là thật hay giả? Nghĩ oan cho hắn thì cô sợ mắc tội với hắn. Tin thì cô lại sợ hắn cười mình lụy tình vì hắn. Cô tự ái chẳng thua hắn tí nào. Ôi ái tình. Cô không thích đùa với lửa tình yêu. Cô chỉ biết hắn ngự trị trong tim, trong óc, trong mỗi tâm tư cô từng phút, từng giây của cuộc sống. Những hôm tâm tư chán nãn buồn phiền, cô thấy lòng trống rỗng, muốn tìm đến thở than cùng hắn. Nhưng vừa nhắn tin, hắn đã lật đật nói: “Tớ bận lắm, …” Bận, ừ phải, hắn bận suốt. Ở gần hắn, hai đứa chẳng nói được với nhau lấy hơn hai câu. Cô chẳng biết hỏi gì, nói gì để gợi chuyện với hắn. Hắn hình như cũng cùng tâm trạng như cô. Hai người chỉ biết im lặng. Im lặng, thế thôi, mà sao hai tâm hồn ấy biết là họ yêu nhau. Cô biết cô thương hắn nhiều ghê gớm. Hắn cũng biết hắn thương cô ghê đi. Cô thấy cô cần hắn hiện diện trong cô ghê lắm. Chỉ có hắn mới khiến cho ngày của cô đầy đặn và ấm áp niếm tin vui sống. Hắn cũng thế. Một ngày không đến thăm cô, dường như có cái gì đó thiêu thiếu đối với một ngày của hắn. Một ngày cô không ghé thăm hắn, ngày hôm ấy công việc của hắn thật là khô khan.
Cuộc tình của hai kẻ yêu nhau đó, tôi chỉ mới biết được có chừng ấy. Mong rằng họ vẫn luôn là đôi yến oanh để tôi có dịp nói thêm về họ cho bạn nghe.
Lá bối.
Đứa bé bốn tháng nằm trong nôi mở mắt nằm im lặng trong không khí ồn ào của căn phòng. Bé nằm yên, chẳng giật mình khóc ré vì những âm thanh chói chang lâu lâu phát ra từ dàn máy karaoke mà những người bạn của bố mẹ đang vui vẻ vô tư hát ca ồn ào cho buổi sinh nhật của anh trưởng.
Mẹ bảo bé dữ tính, sao hôm nay lại tử tế không khóc la như mọi hôm. Bế bé lên, con ưỡn người cựa quậy một chút rồi nằm im. Ánh mắt quét vào chốn hư không nào đó. Rồi ánh mắt ấy ngừng trên một khuôn mặt lạ đang chăm chăm nhìn bé. Ánh mắt bé vụt sáng. Một tia sáng lạ. Miệng bé bắt đầu chu ra, rồi toét cười theo vòng chữ O tròn xinh xắn. Bé bắt đầu nói. Những âm thanh ư…ư…ư… không vần điệu, nhưng rõ ràng là lời con trẻ muốn nói điều gì đó. Ánh mắt bé lại lung linh tia nhìn. Bé không nói được bằng ngôn ngữ loài người, bé chỉ mới có bốn tháng tuổi, vậy thì bé nói bằng ngôn ngữ của ánh mắt loài người vậy.
Hơi ấm tỏa ra từ người lạ đang bế bé làm bé thấy ấm áp lạ, bé ngất ngây, bé buồn ngủ. Và bé díp mắt lại, thiếp đi trong đôi tay lạ đang nhẹ đung đưa bé, trong hơi ấm lan tỏa dễ chịu kia.
Người ta bảo, trẻ con ở lứa tuổi này có thiên thần đến ru ngủ trong giấc mộng của chúng. Có lẽ bé cũng đang được thiên thần hộ mạng ru giấc ngủ ngon sao mà mắt nhắm mà miệng bé vẫn còn mỉm chi cười cười. Ôi nụ cười con trẻ.
Lá bối.
Điều tệ hại là tôi đã không thể không buồn mỗi khi đi ngang hoặc ghé căn nhà đó. Tự hỏi có gì để mình luyến tiếc khi tất cả đều có kết cuộc của nó. Ờ phải, người ta vẫn ăn, vẫn sống, vẫn sinh hoạt như bao ngày đã qua. Thậm chí cuộc đời vẫn có những cuộc đấu đá tranh dành từng chút một phần thắng lợi cho chính bản thân. Để làm gì? Chỉ là để dành một thắng lợi nhỏ cho chính mình. Con người ta có ai buồn bả làm gì đâu nhỉ? Có gì để buồn cơ chứ? Đời sao mà không có những cuộc chia tay chứ. Vui đó, buồn đó. Hợp đó, tan đó. Lẽ thường thôi mà . Tất cả cũng chỉ là lẽ đương nhiên thôi mà. Nhưng sao tôi vẫn thấy nghẹn nghẹn ở cổ.
Rời xa căn nhà. Rời căn phòng làm việc. Khoát áo ra đường. Trời vẫn nhẹ nhẹ trải bụi tuyết xuống không trung. Quỳ bên bờ đường, di ngón tay trên lớp tuyết mỏng, “I miss…” không xong chữ cuối cùng. Xóa. Cất gót bước. Môi cắn nhẹ. Đi trong tuyết. Tuyết lạnh và buồn. Quả thật con người ta đã lỡ mất nhiều thứ trong cuộc đời. Hỏng nhiều thứ. Trật trầy nhiều lần. Thiếu sót cũng lắm. Tôi thèm được khóc.
Hôm nay nhận ra một điều, mới cảm giác được một điều. Cô đơn. Thật cô đơn. Có cần nói ra nỗi cô đơn của mình? Có cần tung hê lên không? Đừng khóc, đừng khóc. Nhìn kìa, tuyết lại rơi rồi đó.
Lá bối.
Rời xa căn nhà. Rời căn phòng làm việc. Khoát áo ra đường. Trời vẫn nhẹ nhẹ trải bụi tuyết xuống không trung. Quỳ bên bờ đường, di ngón tay trên lớp tuyết mỏng, “I miss…” không xong chữ cuối cùng. Xóa. Cất gót bước. Môi cắn nhẹ. Đi trong tuyết. Tuyết lạnh và buồn. Quả thật con người ta đã lỡ mất nhiều thứ trong cuộc đời. Hỏng nhiều thứ. Trật trầy nhiều lần. Thiếu sót cũng lắm. Tôi thèm được khóc.
Hôm nay nhận ra một điều, mới cảm giác được một điều. Cô đơn. Thật cô đơn. Có cần nói ra nỗi cô đơn của mình? Có cần tung hê lên không? Đừng khóc, đừng khóc. Nhìn kìa, tuyết lại rơi rồi đó.
Lá bối.
Trời tối sớm một cách bất ngờ. Mới sáu giờ chiều mà trời đã phủ một màu đen khắp nơi. Thành phố đã lên đèn. Đường đi trơn trợt vì lớp đá dầy ẩn mình dưới những bông tuyết mịn màng và xốp phủ lên trên, vô ý có thể trợt chân té dễ dàng. Dường như người ta không mấy chú ý tới điều này. Những bận rộn, những lo toan khác có lẽ khiến mọi người vội vả và con đường tuy khó đi dường như cũng ngắn và thật bình thường, chẳng có chi đáng bận tâm cả. Không khí nhộn nhịp chung quanh với những ánh đèn xanh, đỏ, vàng chớp chớp sáng lóa trưng bày đây đó, cùng tiếng nhạc mừng Giáng Sinh thỉnh thoảng vang vọng từ chốn hư không nào đó vọng về làm cho đêm trở nên sinh động hơn. Noël lại về. Cuốn phim cũ với những tình tiết gần như thuộc lòng, vẫn được theo dõi với một tâm tình mỗi lúc một khác lạ vào những lần Giáng Sinh đón sinh nhật Người. Tin người về thăm gia đình nhân dịp Giáng Sinh đến làm con thấy ấm lòng. Con mong được gặp Người, con sẽ có nhiều nhiều chuyện để nghe, có nhiều thắc mắc để hỏi, có nhiều, nhiều thứ để nói cho Người nghe. Con thấy mình nhỏ lại như con bé ngày xưa vẫn thường được Người kể cho nghe những điều mà con chẳng bao giờ biết tới. Con muốn dành trọn thời gian này cho Người. Mùa vọng, mùa mong chờ. Con mong chờ ngày họp mặt ấy vô cùng.
Lá bối.
Lá bối.
Nhẫn cưới.
. Nhẫn cưới bằng vàng thì anh không có, anh chỉ có chiếc nhẫn cưới bằng cỏ chỉ đây, em có nhận không?
. Cỏ chỉ, có phải như đám cỏ nằm rạp mình đằng kia không?
. Phải, em xem, có bụi thì màu xanh mướt, có bụi thì trắng muốt như những sợi tóc bạc. Như chúng ở đời với nhau từ ngày còn thanh xuân cho đến khi bạc đầu vậy em ạ.
. Anh có muốn sống cho tới bạc đầu cùng em không?
. Đây, nhẫn đây, chiếc này của em, chiếc này là của anh.
. Cám ơn anh.
Cỏ chỉ, cỏ chỉ
Nhẫn đây có đôi
Chứng nhân là Trời
Ông tơ hồng là Đất
Nhẫn xanh trao tay
Nhẫn bạc làm tin
Đôi ta tâm đầu ý hợp
Em nguyện theo anh
Xin đừng bạc lòng!
Lá bối.
. Nhẫn cưới bằng vàng thì anh không có, anh chỉ có chiếc nhẫn cưới bằng cỏ chỉ đây, em có nhận không?
. Cỏ chỉ, có phải như đám cỏ nằm rạp mình đằng kia không?
. Phải, em xem, có bụi thì màu xanh mướt, có bụi thì trắng muốt như những sợi tóc bạc. Như chúng ở đời với nhau từ ngày còn thanh xuân cho đến khi bạc đầu vậy em ạ.
. Anh có muốn sống cho tới bạc đầu cùng em không?
. Đây, nhẫn đây, chiếc này của em, chiếc này là của anh.
. Cám ơn anh.
Cỏ chỉ, cỏ chỉ
Nhẫn đây có đôi
Chứng nhân là Trời
Ông tơ hồng là Đất
Nhẫn xanh trao tay
Nhẫn bạc làm tin
Đôi ta tâm đầu ý hợp
Em nguyện theo anh
Xin đừng bạc lòng!
Lá bối.
Sinh nhật bạn hôm nay. Chẳng biết bạn có còn cái kiêu hãnh khi nhắc đến ngày chào đời của mình? Bạn sẽ làm gì ngày hôm nay? Có còn phút giây thong thả tháo từng nút giây gói của hộp quà với lòng hồi hộp tò mò muốn biết có gì bên trong cái hộp gói kín đó? Có còn thấy lòng vui rộn khi phóng xe ra phố với cô bạn gái xinh xắn ngồi sau xe được bạn đèo đi xem ciné? Có còn thấy “Sàigòn đẹp quá Sàigòn ơi!” và “Cuộc đời đẹp quá, cuộc đời ơi!” không?
Anh chàng thư sinh trói gà không chặt ngày xưa có lẽ bây giờ đã là gã đàn ông bệ vệ chậm chạp với cái bụng phệ vì bia hơi, hay là ông lão đạo mạo với cặp kính cận trễ trên gương mặt đã có những nếp nhăn trên vầng trán rộng, đôi lằn nếp nơi cuối đuôi mắt, và hẳn màu tóc đã nhuốm màu hoa răm thay cho mái tóc vốn xanh thắm năm xưa? Hình dung bạn, ta bỗng mỉm cười. Cười vì chắc chắn một điều, cái tính hài hước tự trào chắc hẳn không mất đi nơi bạn. Cười cái miệng có đôi hàm răng khểnh duyên duyên vẫn không mất đi khi bạn nhếch miệng cười khiến bao cô gái thẹn đỏ mặt khi bị bạn “chiếu tướng”. Cười cái dáng nghệ sĩ ngồi ôm cây đàn guitar gẫy nốt nhạc hát cùng chúng bạn mà bạn gởi hình cho ta xem? Lại mỉm cười, cười cái dáng thẹn thùng của gã đàn ông vừa được lên chức làm cha, đỏ mặt nói về vợ, về con với người bạn già lâu năm gặp lại.
Ta thì hết rồi cái thời thích thú được ngậm miếng bánh kem ngọt lịm trong miệng mỗi khi ngồi nhâm nhi đút từng muỗng bánh nhân ngày sinh nhật của mình. Cũng hết rồi cái thuở đam mê chạy theo từng trái bóng tròn ở sân vận động PĐP. Bạn sẽ nheo mắt hỏi, thế cái thời bây giờ của ta là gì à? Thời đại của ta cũng không thoát khỏi những vòng xe xô bồ ồn ào mỗi buổi sáng đến sở làm đâu bạn ạ. Ta cũng giống như bạn, cũng đã lên chức rồi đấy bạn ạ. Tóc cũng đã hoa râm cả rồi, lại đeo cả kính cận lẫn lão để vừa nhìn gần, lại phải trông xa đấy bạn ta ơi. Thời của ta là ngồi trông cháu cho con, nhìn mấy mái đầu xanh bi bô gọi mình “Ngoại ơi, ngoại à!”, rồi thơ thẩn dẫn cháu đến trường mẫu giáo đầu xóm cho nó ê a học vần với chúng bạn.
Lại cười, dạo này ta thích cười. Cười một mình. Cười những chuyện cỏn con nhỏ nhặt đến trong cuộc sống. Chỉ có cười mới làm quên hết những phiền hà của cuộc đời. Nhún vai bất cần nếu thấy thấy sự đời lớn quá, vượt khỏi vòng tay lo toan của mình. Nhún vai hóa giải sự đời phức tạp thành con số không, thế là chuyện đời bỗng trở nên đơn giản. Đơn giản và giản dị như một ngày mới đến. Một ngày bình thường như mọi ngày. Nhưng hôm nay thì đặc biệt một tí. Bởi vì đó là sinh nhật của bạn ta. Người bạn già lâu năm lắm rồi mà ta chợt nhớ đến.
Mừng sinh nhật! Một chúc mừng muộn màng từ nửa vòng trái đất xa xôi bạn ta nhé!
Lá bối.
Hạnh phúc, một cảm nhận sâu lắng nhất của cả trái tim và lý trí. Rất bình yên bởi nó giản dị chân thành, rất vĩ đại bởi chính bản thân giá trị của Hạnh phúc.
Từ nhỏ bạn có làm bài văn giải thích câu nói :"Hạnh phúc là đấu tranh" không? Tôi đã tốn rất nhiều suy nghĩ khi đó mà bài văn cũng chẳng được điểm cao!
Đến khi trải nghiệm cuộc đời, tôi mới thấm thía, Hạnh phúc là đấu tranh. Mà đấu tranh để chiến thắng được chính bản thân mình là cuộc đấu tranh khó khăn nhất để giành được một hạnh phúc trọn vẹn nhất.
Có đồng ý với tôi không bạn Lá Bồi?
Mà đấu tranh để chiến thắng được chính bản thân mình là cuộc đấu tranh khó khăn nhất
Vâng, đúng vậy bạn Nghiem phu ạ. Mình vốn rất sợ sa ngã, nhưng không phải lúc nào mình cũng thẳng đi mà không ngã. Mỗi lần ngã, lại đuợc thêm một bài học làm người. Điều mình thấy vui là những lần đứng dậy mà đi tiếp con đường, mình thấy tự tin và mạnh dạn hơn. Vui hơn nữa là mình không bị những tình cảm bi quan như sân, si, hận chiếm hữu tâm tư, mà ngược lại, chỉ còn lại cảm giác tha thứ và bỏ qua tất cả những điều xem như bất hạnh hay bất công đến với mình.
Hành trình làm người khó thật đó. Con đường của cuộc đời quả thật hẹp lắm, không thênh thang rộng mở như thuở xưa còn bé cứ nghĩ cuộc đời là một con đường dài thẳng tắp. Mà thời gian để thâu lượm những kinh nghiệm sống cho chính bản thân thì vùn vụt trôi, chẳng biết đến khi nào thì mình hoàn thành được sứ mạng làm người của mình.
Rồi thì những gì gọi là kinh nghiệm, hay còn gọi là đấu tranh như bạn định nghĩa, hay chính là hạnh phúc, thì cũng đã là vết hằn khiến trái tim trở nên méo mó, xấu xí. Sự bất toàn, có phải cũng là một hạnh phúc? Hạnh phúc ngự trong tiếng cười. Hạnh phúc cả trong tiếng khóc.
Hạnh phúc, xin được chạm tay sờ đến. Hạnh phúc, xin chào mi.
Lá bối.
Vui hơn nữa là mình không bị những tình cảm bi quan như sân, si, hận chiếm hữu tâm tư, mà ngược lại, chỉ còn lại cảm giác tha thứ và bỏ qua tất cả những điều xem như bất hạnh hay bất công đến với mình.
Bạn thân mến, những bài viết về hạnh phúc của bạn khiến tôi có cảm giác như đã từng gặp. Cách sống mà bạn muốn sống, hình ảnh mà bạn ưa nhìn, cà những dòng chữ màu xanh bạn dùng để viết... bạn là người yêu cuộc đời này lắm lắm, dù cuộc đời có hơi khó tính với bạn. Và tôi muốn nói với tất cả những trái tim "biết hát "cho mình cho cuộc đời "bể khổ" này như Lá Bồi rằng: Các bạn là những con người hạnh phúc.
Bạn có thể cho rằng tôi mắc tính tò mò, thì quả thật, tôi chỉ là người thích quan sát.
Nếu không có thi sỹ làm sao có trăng và gió, nếu không có người say làm sao có tình?
Và cứ như thế cuộc sống xoay vần, chẳng trừ một ai...
Mình bắt gặp trên diễn đàn nhiều tư tưởng có phần đồng điệu, giông giống nhau, chỉ là cách thể hiện khác nhau. Ghé vườn thơ của Thư quán, thi sỹ góp mặt rất nhiều, mỗi dòng thơ là một tâm tình. Mỗi tâm tình là một nét đẹp thật rất đặc biệt. Khác nhau lắm nhưng cũng cùng chung một tâm điểm: hồn thơ.
Hẳn bạn là một thi sỹ nên mới nhìn được chữ tình và thiên nhiên trong thơ. Hẳn bạn là một người nhân ái nên mới nhìn cuộc đời một cách nhẹ nhàng và rộng lượng. Thế thì bạn cũng là một người hạnh phúc đấy bạn Nghiêm phu ạ. Chào bạn đến căn nhà hạnh phúc này. Bạn ghé chơi thường nhé.
Xin phép được nói về một điều mà hôm nay mình muốn viết....
Tản mạn về tháng chín...
Bạn rất thích mùa thu. Thu là một trong những biệt danh của bạn. Bạn thích hoa cúc. Cúc cũng là một biệt danh của bạn. Tôi yêu nét đài các và đoan trang của người con gái ấy khi ngồi xem sách. Bạn là người rất tử tế và tốt bụng không chỉ riêng đối với tôi, mà có lẽ với cả mọi người. Bạn đem kiến thức và tình thương đến cho mọi người. Và tôi biết đến mùa thu khi lần đầu bước chân đến miền đất xa lạ ấy.
Tháng chín, nơi tôi sinh trưởng chỉ có những chiếc lá dầu xoáy rớt trong gió sớm mai vào những buổi sáng đạp xe đi học trên đường Hùng Vương. Tháng chín, nơi đây trời bắt đầu se lạnh, lá bắt đầu ngã màu, để lòng quay quắt nhớ về chốn cũ. Những chiếc lá là đà rơi trong gió. Những chiếc lá cong queo vàng úa xấu xí nằm chết bên đường dưới con mắt vô tình của kẻ qua, người lại.
Tôi nhớ đến những chiếc lá me vàng nhỏ nhắn rớt bên thềm đá xanh của sân trường. Tháng chín, mùa tựu truờng lại đến. Hết rồi thuở cặp sách đến trường. Hết rồi những tháng ngày hồn nhiên áo trắng học trò. Nhớ đến tà áo mềm mại bay trong gió của cô giáo mà tôi yêu mến, chiếc áo xanh màu lá cây mà tôi mê mẫn ngắm chiếc lưng thon mỗi khi cô quay mình viết bài trên bảng đen. Nhớ những mái đầu xanh cắm cúi viết bài trong không khí im lặng vào giờ kiểm tra. Nhớ những trò nghịch ngợm thật đáng ghét cũng như thật đáng yêu của các bạn thời học trò. Nhớ và nhớ!
Tháng chín, bên đường đời, tôi dừng chân ngoái nhìn về quá khứ học trò với con mắt thèm thuồng tiếc nuối. Tháng chín, tháng của những ngày đầu bước chân vào đời. Tháng chín, mùa lá rụng, sầu tôi chín vàng.
Lá bối.
Hẳn bạn là một thi sỹ nên mới nhìn được chữ tình và thiên nhiên trong thơ. Hẳn bạn là một người nhân ái nên mới nhìn cuộc đời một cách nhẹ nhàng và rộng lượng. Thế thì bạn cũng là một người hạnh phúc đấy bạn Nghiêm phu ạ. Chào bạn đến căn nhà hạnh phúc này. Bạn ghé chơi thường nhé.
Xin phép được nói về một điều mà hôm nay mình muốn viết....
Tản mạn về tháng chín...
Bạn rất thích mùa thu. Thu là một trong những biệt danh của bạn. Bạn thích hoa cúc. Cúc cũng là một biệt danh của bạn. Tôi yêu nét đài các và đoan trang của người con gái ấy khi ngồi xem sách. Bạn là người rất tử tế và tốt bụng không chỉ riêng đối với tôi, mà có lẽ với cả mọi người. Bạn đem kiến thức và tình thương đến cho mọi người. Và tôi biết đến mùa thu khi lần đầu bước chân đến miền đất xa lạ ấy.
Tháng chín, nơi tôi sinh trưởng chỉ có những chiếc lá dầu xoáy rớt trong gió sớm mai vào những buổi sáng đạp xe đi học trên đường Hùng Vương. Tháng chín, nơi đây trời bắt đầu se lạnh, lá bắt đầu ngã màu, để lòng quay quắt nhớ về chốn cũ. Những chiếc lá là đà rơi trong gió. Những chiếc lá cong queo vàng úa xấu xí nằm chết bên đường dưới con mắt vô tình của kẻ qua, người lại.
Tôi nhớ đến những chiếc lá me vàng nhỏ nhắn rớt bên thềm đá xanh của sân trường. Tháng chín, mùa tựu truờng lại đến. Hết rồi thuở cặp sách đến trường. Hết rồi những tháng ngày hồn nhiên áo trắng học trò. Nhớ đến tà áo mềm mại bay trong gió của cô giáo mà tôi yêu mến, chiếc áo xanh màu lá cây mà tôi mê mẫn ngắm chiếc lưng thon mỗi khi cô quay mình viết bài trên bảng đen. Nhớ những mái đầu xanh cắm cúi viết bài trong không khí im lặng vào giờ kiểm tra. Nhớ những trò nghịch ngợm thật đáng ghét cũng như thật đáng yêu của các bạn thời học trò. Nhớ và nhớ!
Tháng chín, bên đường đời, tôi dừng chân ngoái nhìn về quá khứ học trò với con mắt thèm thuồng tiếc nuối. Tháng chín, tháng của những ngày đầu bước chân vào đời. Tháng chín, mùa lá rụng, sầu tôi chín vàng.
Lá bối.
Chưa bao giờ tôi hài lòng với bản thân, như khi còn học sinh tiểu học, viết chính tả bài này, xem lại bài sau thấy chữ mình xấu thật!
Khi cảm nhận thiên nhiên, tai và mũi của tôi hoạt động hơn mắt. Khi mùa thu đến tôi rất thích được hít thật sâu vào trong lồng ngực để từng ngón tay, ngón chân cũng cảm thấy không gian mát mẻ trong trẻo đến nhường nào. Tôi lắng nghe lá vàng rơi rất thanh, càng khô héo tiếng thanh càng gọn nét hơn. Và nghe rõ gió thu vờn hàng liễu rủ ven hồ êm ái như hơi thở của người con gái thoang thoảng bên tai. Thế đấy bạn Lá Bồi ạ, cảm nhận về hạnh phúc của tôi cũng na ná vậy.
Tôi chỉ cảm nhận bằng mắt khi gặp mắt, tôi nhìn thẳng, từ xa. Tôi thích quan sát từ bé, nhất là nhìn những dòng người qua cầu, qua ngã tư đường phố, trong một trận đá bóng... Và nhìn nhận được hạnh phúc cuộc đời là bản lĩnh của một con người, cho ta và cho người, cho cuộc sống này...
Cám ơn bạn đã cho chúng tôi có những phút giây kiểm nghiệm lại cái điều nhiều khi quên là luôn hiển hiện bên mình
Khi cảm nhận thiên nhiên, tai và mũi của tôi hoạt động hơn mắt. Khi mùa thu đến tôi rất thích được hít thật sâu vào trong lồng ngực để từng ngón tay, ngón chân cũng cảm thấy không gian mát mẻ trong trẻo đến nhường nào. Tôi lắng nghe lá vàng rơi rất thanh, càng khô héo tiếng thanh càng gọn nét hơn. Và nghe rõ gió thu vờn hàng liễu rủ ven hồ êm ái như hơi thở của người con gái thoang thoảng bên tai. Thế đấy bạn Lá Bồi ạ, cảm nhận về hạnh phúc của tôi cũng na ná vậy.
Tôi chỉ cảm nhận bằng mắt khi gặp mắt, tôi nhìn thẳng, từ xa. Tôi thích quan sát từ bé, nhất là nhìn những dòng người qua cầu, qua ngã tư đường phố, trong một trận đá bóng... Và nhìn nhận được hạnh phúc cuộc đời là bản lĩnh của một con người, cho ta và cho người, cho cuộc sống này...
Cám ơn bạn đã cho chúng tôi có những phút giây kiểm nghiệm lại cái điều nhiều khi quên là luôn hiển hiện bên mình
Trở về từ nơi của không cùng, để rồi thấy lòng man mác một nổi buồn. Nép bên sân trường, để chỉ có thể nhìn thấy rõ hơn ô cửa sổ xanh lá cây của lớp học xưa. Một bóng cô giáo đang giảng bài. Bóng những mái đầu xanh đang cúi đầu viết bài. Lòng dâng trào nổi sóng. Mắt đã nhoè tự lúc nào. Thấy hình như trái tim đang run rẩy đập nhịp. Tôi hiểu mình đang thổn thức cùng những kỷ niệm tuôn trào. Trường xưa đã đổi thay, con người cũng đã thay đổi. Không thay đổi, phải chăng chỉ là những dư hương của ngày xưa cũ!
Hoài niệm ư? Phải chăng con người chỉ sống cho quá khứ? À không, tôi còn ngày hôm nay, ngày hôm nay chát đắng với những lo toan của cuộc đời. Ngày hôm nay mặn mà với những yêu dấu đan kín trong hồn. Ở đâu đó tận đáy trái tim, hiểu được vì sao những giây phút tĩnh lặng của đêm dài là những giây phút thật hạnh phúc của ai đó. Những giây phút làm dịu lại những tất bật, bức xúc vì cuộc sống của ai đó cũng chỉ là một chút hạnh phúc nhỏ nhoi. Hiểu được vì sao lòng vẫn thấy cuộc đời cần có một tình yêu. Hạnh phúc chỉ cần có thế phải không anh?
Lá bối.
Hoài niệm ư? Phải chăng con người chỉ sống cho quá khứ? À không, tôi còn ngày hôm nay, ngày hôm nay chát đắng với những lo toan của cuộc đời. Ngày hôm nay mặn mà với những yêu dấu đan kín trong hồn. Ở đâu đó tận đáy trái tim, hiểu được vì sao những giây phút tĩnh lặng của đêm dài là những giây phút thật hạnh phúc của ai đó. Những giây phút làm dịu lại những tất bật, bức xúc vì cuộc sống của ai đó cũng chỉ là một chút hạnh phúc nhỏ nhoi. Hiểu được vì sao lòng vẫn thấy cuộc đời cần có một tình yêu. Hạnh phúc chỉ cần có thế phải không anh?
Lá bối.
. Cô bé khoảng 10-12 tuổi, nét mệt mõi, có lẽ đi bộ đã lâu, mõi chân và cần được nghỉ chân chút lát. Em nhỏ bé thu mình trong bóng tối trước thềm một căn nhà đã đóng cửa, tắt đèn, ánh mắt lơ đãng nhìn người qua lại. Chỉ độ vài phút, em đứng lên, tiếp tục cuộc hành trình của mình. Cầm cái rổ nhỏ, bên trong có những gói đậu phọng rang gói nhỏ, vài trái cốc, đôi thừ lặt vặt nhỏ khác. Em không rao, không mời, chỉ lặng lẽ đi bên cuộc đời đang ồn ào đổ nhịp trên thành phố về đêm. Trả tiền cho gói đậu phọng nhỏ, quay lưng bước đi, chỉ vài bước, quay lại, em đã biến mất trong bóng đêm của thành phố đèn màu.
. Ngày ngày cùng bà buôn bán bên sông. Em không ý thức được đời mình sẽ ra sao. Không ai nói cho em biết em sẽ phải làm gì cho đời mình. Em để những ngày tháng của mình lặng lẽ trôi bềnh bồng cùng sông với nước, nơi em ra đời và lớn lên. Ờ một nơi, xem ra là xứ sở của mình, nhưng lại chẳng phải là quê hương của mình. Trong giây lát, chiếc thuyền con chỉ còn là một chấm đen nơi chân trời. Dòng nước đem em trôi xa. Trôi cả một mảng buồn của hồn tôi.
. Con bé nắm áo người đàn bà giựt giựt: "Con chào bà cô. Con chúc bà cô khỏe mạnh".
- Con bao nhiêu tuổi?
Con bé dơ bốn ngón tay: "Dạ con bốn tuổi."
- Ai dạy con chào bà?
Đáp: "Dạ má con dạy."
- Con chào bà để làm gì?
Đáp: "Bà cho con tiền đi"
- Con xin tiền để làm gì?
Đáp: "Con đưa cho má mua gạo."
Người đàn bà âu yếm nhìn con bé cười nhưng rồi thản nhiên bước đi không quay đầu. Được vài bước, ngang qua một đám phụ nữ độ 4-5 năm người đang ngồi trước một cổng chùa, bổng có tiếng nói từ trong đám phụ nữa ấy: "Con nhỏ chúc bà cô khỏe mạnh, bà cô cho nó tiền đi. Con tui chào bà cô mà bà cô hổng cho nó tiền. Cho nó tiền đi bà cô." Người đàn bà đẩy đà, ăn mặt thẳng tắp, lành lặng đang tiếp tục nằng nì xin tiền một cách sống sượng, như ép buộc người khác phải trả giá cái chào của con bé con. Bốn tuổi đi xin ăn cho người mẹ vô sĩ. Còn bao nhiêu em bé sẽ phải trả giá đắt cuộc đời mình vì trót sinh ra bởi những bà mẹ vô tâm như thế? Chỉ có tiếng thở dài trả lời cho câu hỏi.
Lá bối.
. Ngày ngày cùng bà buôn bán bên sông. Em không ý thức được đời mình sẽ ra sao. Không ai nói cho em biết em sẽ phải làm gì cho đời mình. Em để những ngày tháng của mình lặng lẽ trôi bềnh bồng cùng sông với nước, nơi em ra đời và lớn lên. Ờ một nơi, xem ra là xứ sở của mình, nhưng lại chẳng phải là quê hương của mình. Trong giây lát, chiếc thuyền con chỉ còn là một chấm đen nơi chân trời. Dòng nước đem em trôi xa. Trôi cả một mảng buồn của hồn tôi.
. Con bé nắm áo người đàn bà giựt giựt: "Con chào bà cô. Con chúc bà cô khỏe mạnh".
- Con bao nhiêu tuổi?
Con bé dơ bốn ngón tay: "Dạ con bốn tuổi."
- Ai dạy con chào bà?
Đáp: "Dạ má con dạy."
- Con chào bà để làm gì?
Đáp: "Bà cho con tiền đi"
- Con xin tiền để làm gì?
Đáp: "Con đưa cho má mua gạo."
Người đàn bà âu yếm nhìn con bé cười nhưng rồi thản nhiên bước đi không quay đầu. Được vài bước, ngang qua một đám phụ nữ độ 4-5 năm người đang ngồi trước một cổng chùa, bổng có tiếng nói từ trong đám phụ nữa ấy: "Con nhỏ chúc bà cô khỏe mạnh, bà cô cho nó tiền đi. Con tui chào bà cô mà bà cô hổng cho nó tiền. Cho nó tiền đi bà cô." Người đàn bà đẩy đà, ăn mặt thẳng tắp, lành lặng đang tiếp tục nằng nì xin tiền một cách sống sượng, như ép buộc người khác phải trả giá cái chào của con bé con. Bốn tuổi đi xin ăn cho người mẹ vô sĩ. Còn bao nhiêu em bé sẽ phải trả giá đắt cuộc đời mình vì trót sinh ra bởi những bà mẹ vô tâm như thế? Chỉ có tiếng thở dài trả lời cho câu hỏi.
Lá bối.
Có một lần anh đã hỏi: "Trong tim em, anh có vị trí như thế nào?". Nhìn anh, không có câu trả lời. Cần thiết phải nói ra vị trí của anh ở đâu sao, khi anh biết nó đã ở trong tim?
Có một lần anh đã hỏi: "Ta sẽ là gì của nhau?". Cần thiết phải nói sao khi anh thừa biết câu trả lời.
Có một lần anh trách vu vơ: "Cuộc đời thật nghiệt ngã, để hai ta chỉ có thể song hành mà chẳng cùng một điểm chung!". Anh không cảm nhận được ư? Chúng ta đã có cùng nhịp đập của con tim đấy thôi.
Anh bảo, anh biết nhưng vẫn cứ hỏi, bởi anh sợ chúng ta lạc mất nhau khi cuộc đời trước mắt còn quá hẹp cho cả hai. Anh không thấy em đang nắm chặt tay anh bởi vì em cũng sợ lạc mất anh sao?
Hôm qua anh đã hỏi và em đã trả lời. Cuộc tình mình có lẽ sẽ xoay vần mãi với những câu hỏi cho dù câu trả lời đã quá rõ ràng. Xin đừng hỏi, khi biết rằng đó là tình yêu!
Lá bối.
Có một lần anh đã hỏi: "Ta sẽ là gì của nhau?". Cần thiết phải nói sao khi anh thừa biết câu trả lời.
Có một lần anh trách vu vơ: "Cuộc đời thật nghiệt ngã, để hai ta chỉ có thể song hành mà chẳng cùng một điểm chung!". Anh không cảm nhận được ư? Chúng ta đã có cùng nhịp đập của con tim đấy thôi.
Anh bảo, anh biết nhưng vẫn cứ hỏi, bởi anh sợ chúng ta lạc mất nhau khi cuộc đời trước mắt còn quá hẹp cho cả hai. Anh không thấy em đang nắm chặt tay anh bởi vì em cũng sợ lạc mất anh sao?
Hôm qua anh đã hỏi và em đã trả lời. Cuộc tình mình có lẽ sẽ xoay vần mãi với những câu hỏi cho dù câu trả lời đã quá rõ ràng. Xin đừng hỏi, khi biết rằng đó là tình yêu!
Lá bối.
Bão đổ bộ vào Nghệ an, để đêm nay nơi tôi ở bất ngờ mưa ngưng, gió thu lồng lộng thổi. Hàng cây sữa ngay bên cửa ban công nhà tôi vẫn kịp gửi cho tôi hương thơm nồng nàn. Hương thơm phủ trên bờ môi, mơn man trên mái tóc, thật dễ chịu.
Chỉ có thiên nhiên, thuỷ chung đến thế , chỉ có trí tưởng tượng mới cởi mở tấm lòng của người.
Em cũng đã bao giờ tự hỏi nỗi buồn của ai làm mình chợt vui chưa?
Đêm khuya lắm, mưa lại nặng hạt rồi, mưa rất to, gió nín thở. Hai ly cà phê mà chỉ có một ghế ngồi!!!
Nhưng trái tim ai đó vẫn muốn hát, nhỏ nhẹ, thì thầm...
Hạnh phúc thay, những người còn thức đêm nay?
Chỉ có thiên nhiên, thuỷ chung đến thế , chỉ có trí tưởng tượng mới cởi mở tấm lòng của người.
Em cũng đã bao giờ tự hỏi nỗi buồn của ai làm mình chợt vui chưa?
Đêm khuya lắm, mưa lại nặng hạt rồi, mưa rất to, gió nín thở. Hai ly cà phê mà chỉ có một ghế ngồi!!!
Nhưng trái tim ai đó vẫn muốn hát, nhỏ nhẹ, thì thầm...
Hạnh phúc thay, những người còn thức đêm nay?
mtq
Cố tình đạp lên những chiếc lá vàng khô uốn cong dưới đất, để được nghe tiếng lạo xạo dưới chân.
Mùi thơm của lá khô phảng phất đâu đây. Thu đã về.
Mới hôm qua còn đầy lá, hôm nay hàng cây đã thấy trơ thêm vài cành khô, đã thấy lá rụng vàng đầy sân.
Những cơn mưa luôn gây những nỗi nhớ. Những chiếc lá đổi màu vẫn luôn làm lòng rung cảm.
Cơn gió thoảng kéo vội dĩ vãng về, để một lúc, nhìn lại mình, thấy dường như ta lừa dối chính mình.
Một mùa nào ta rộn rã yêu nhau
Một hẹn hò nuôi lấy cho nhau
Hoa vàng năm cũ giữ hương về sau
Ôi mắt xưa em cười
Còn trong ý thu gọi mời thương nhớ
.
.
.
Tình ngậm ngùi từ lúc xa nhau
Hoa vàng năm cũ biết phai về đâu
Làm sao tìm được bóng gương xưa
Làm sao tìm được mùi hương thưở áo em thơm...
Lời nhạc Niệm khúc hoa vàng như nói hộ tôi nỗi lòng mình.
Mai này, cuộc đời phiêu lãng có cho ta phút giây nào tìm được nỗi xao xuyến cũ, hay chỉ là dư âm của những rộn rã yêu thương với những ngút ngàn sầu đau khi tất cả cũng chỉ còn là một thoáng hương xưa.
Lá bối.
Mùi thơm của lá khô phảng phất đâu đây. Thu đã về.
Mới hôm qua còn đầy lá, hôm nay hàng cây đã thấy trơ thêm vài cành khô, đã thấy lá rụng vàng đầy sân.
Những cơn mưa luôn gây những nỗi nhớ. Những chiếc lá đổi màu vẫn luôn làm lòng rung cảm.
Cơn gió thoảng kéo vội dĩ vãng về, để một lúc, nhìn lại mình, thấy dường như ta lừa dối chính mình.
Một mùa nào ta rộn rã yêu nhau
Một hẹn hò nuôi lấy cho nhau
Hoa vàng năm cũ giữ hương về sau
Ôi mắt xưa em cười
Còn trong ý thu gọi mời thương nhớ
.
.
.
Tình ngậm ngùi từ lúc xa nhau
Hoa vàng năm cũ biết phai về đâu
Làm sao tìm được bóng gương xưa
Làm sao tìm được mùi hương thưở áo em thơm...
Lời nhạc Niệm khúc hoa vàng như nói hộ tôi nỗi lòng mình.
Mai này, cuộc đời phiêu lãng có cho ta phút giây nào tìm được nỗi xao xuyến cũ, hay chỉ là dư âm của những rộn rã yêu thương với những ngút ngàn sầu đau khi tất cả cũng chỉ còn là một thoáng hương xưa.
Lá bối.
Chiếc bóng âm thầm theo nhịp bước chân sát gót không rời. Bóng lặng lẽ ngồi ngắm dáng ai tư lự. Bóng im nghe tiếng thở dài mệt mõi của người bạn đồng hành. Bóng im tiếng khi ai đó dòng lệ rơi. Bóng khắc khoải với dáng dấp bồn chồn đứng ngồi không yên kia. Bóng nằm chờ sáng gọi người thức cùng. Bóng mõi gối chồn chân nhưng sao ai đó vẫn cứ lẫm lũi bước đi. Bóng vẫn cứ bên người. Người có hay?
Chân bước vội và lòng còn mãi đang toan tính. Suy tư với thinh lặng một mình ta. Thở dài ngao ngán thói đời bạc đen. Mặn môi, hỏi ai hiểu nỗi lòng? Trông ngóng người nhưng rồi vẫn chỉ mình ta. Nằm chờ sáng, bao giờ đêm thôi dài? Mãi miết đi tìm rồi chỉ thấy cõi đời chỉ là phù vân. Cô đơn, chỉ ta với ta. Ai hay nỗi lòng sầu?
Bàn tay chạm nhẹ bàn tay. Chiếc bóng cười. Người cười. Ơ, không phải chỉ mỗi mình ta với ta. Ta với bóng, đôi bạn không rời. Bóng ơi, giờ ta hiểu, hiểu rằng chỉ có bóng mới là bạn đời của ta.
Lá bối.
Chân bước vội và lòng còn mãi đang toan tính. Suy tư với thinh lặng một mình ta. Thở dài ngao ngán thói đời bạc đen. Mặn môi, hỏi ai hiểu nỗi lòng? Trông ngóng người nhưng rồi vẫn chỉ mình ta. Nằm chờ sáng, bao giờ đêm thôi dài? Mãi miết đi tìm rồi chỉ thấy cõi đời chỉ là phù vân. Cô đơn, chỉ ta với ta. Ai hay nỗi lòng sầu?
Bàn tay chạm nhẹ bàn tay. Chiếc bóng cười. Người cười. Ơ, không phải chỉ mỗi mình ta với ta. Ta với bóng, đôi bạn không rời. Bóng ơi, giờ ta hiểu, hiểu rằng chỉ có bóng mới là bạn đời của ta.
Lá bối.
Tôi cũng có ấn tượng khó phai về cái bóng trong cuộc đời mỏng tanh của mình. Nhưng tôi không thể để mình ở tư thế như Laboi đâu??? Luôn luôn chủ động, nhất là chủ động với chính bản thân mình và chủ động với cái bóng.
Thật vậy, khi còn bé có câu chuyện thật về cái bóng làm tôi rất hay suy tư. Sau khi vui chơi say sưa với các bạn ở sân kho đến lúc sực tỉnh, phải về nhà vì quá khuya. Vậy mà đường về nhà phải qua một quãng đường quanh co với luỹ tre ken dày đặc hai bên. Tôi cứ thế chạy thục mạng khi qua cái đoạn được đặt cho cái tên hãi hùng"Nơi ghé chơi của các bóng ma"!!!Mồ hôi toát ra, tôi không sợ, không sợ... Vậy nhưng cái bóng chợt xuất hiện ngay lập tức bên cạnh tôi thật rõ nét và làm tôi sợ đến mức không thể nói được câu nào "tè" cả ra quần. Cái bóng của chính mình làm mình sợ cả chính. Thế đấy.
Khi lớn hơn, biết yêu, được yêu. Lại cái bóng làm tôi kinh sợ cả tình yêu của con người. Người ta đã khiến tôi hạnh phúc đến muốn reo lên cho cả thế giới biết khi được yêu??? Vậy mà cuối cùng thì ra tôi chỉ là cái bóng hoàn chỉnh nhất, sinh động nhất, của một người trong con tim người ta??? Đau đớn lắm chứ bạn!
Bây giờ, trong công việc, cái bóng cũng vô cùng ghê gớm, bạn cứ thử ngẫm nghĩ mà xem....
Vậy nên, đừng gắn bó âm thầm lặng lẽ với bóng của chính mình, không tốt đâu???
Hãy biết giữ gìn cái quý giá nhất của cuộc đời con người đó là tình yêu, là sự thanh thản trong suy nghĩ trong tình cảm bạn thân mến nhé?
Đấy là hạnh phúc đủ đầy...
Thật vậy, khi còn bé có câu chuyện thật về cái bóng làm tôi rất hay suy tư. Sau khi vui chơi say sưa với các bạn ở sân kho đến lúc sực tỉnh, phải về nhà vì quá khuya. Vậy mà đường về nhà phải qua một quãng đường quanh co với luỹ tre ken dày đặc hai bên. Tôi cứ thế chạy thục mạng khi qua cái đoạn được đặt cho cái tên hãi hùng"Nơi ghé chơi của các bóng ma"!!!Mồ hôi toát ra, tôi không sợ, không sợ... Vậy nhưng cái bóng chợt xuất hiện ngay lập tức bên cạnh tôi thật rõ nét và làm tôi sợ đến mức không thể nói được câu nào "tè" cả ra quần. Cái bóng của chính mình làm mình sợ cả chính. Thế đấy.
Khi lớn hơn, biết yêu, được yêu. Lại cái bóng làm tôi kinh sợ cả tình yêu của con người. Người ta đã khiến tôi hạnh phúc đến muốn reo lên cho cả thế giới biết khi được yêu??? Vậy mà cuối cùng thì ra tôi chỉ là cái bóng hoàn chỉnh nhất, sinh động nhất, của một người trong con tim người ta??? Đau đớn lắm chứ bạn!
Bây giờ, trong công việc, cái bóng cũng vô cùng ghê gớm, bạn cứ thử ngẫm nghĩ mà xem....
Vậy nên, đừng gắn bó âm thầm lặng lẽ với bóng của chính mình, không tốt đâu???
Hãy biết giữ gìn cái quý giá nhất của cuộc đời con người đó là tình yêu, là sự thanh thản trong suy nghĩ trong tình cảm bạn thân mến nhé?
Đấy là hạnh phúc đủ đầy...
mtq
ờ há ! nghe cũng quen tai phết,có nhiều người đã từng viết về chiếc bóng của cuộc đời mình.Nhưng sự chủ động hay bị động thì cũng có sao đâu khi chiếc bóng vẫn chỉ là chiếc bóng.người bầu bạn cùng ta những lúc cô đơn. nhưng có lẽ nghiem phu nói đúng,chúng ta không nên gắn bó với cái bóng quá mức,nhưng đôi khi trong hoàn cảnh nào đó cái bóng cũng rất có ích đó chứ.và không nên nhìn nhận thái quá về một điều gì đó.tình yêu,sự thanh thản trong tâm hồn,liệu có phải hạnh phúc đủ đầy?khi mà con người còn nhiêu sự ham muốn
xa xứ trông mong người bạn ngọc
tưởng đến cố hương mong cố nhân
tưởng đến cố hương mong cố nhân
lâu lâu không online mọi người cho spam một bài nha.Thanks ![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
xa xứ trông mong người bạn ngọc
tưởng đến cố hương mong cố nhân
tưởng đến cố hương mong cố nhân
Cám ơn bạn Nghiem phu đã đến làm bạn và cho lời khuyên. Bạn ạ, lá bối không bi quan lắm lắm đâu, mình nhớ hình như bạn có lần nói về sự đấu tranh với chính bản thân, và mình thì luôn phải đấu tranh với chính mình rất nhiều. Bạn Nam tước nói cũng đúng, không hề gì khi ai chủ động cũng được. Bởi dù ở trong hoàn cảnh nào thì lá bối vẫn biết mình vẫn phải tìm con đường đi của lý trí để có thể quân bình tâm hồn mình. Điều không phủ nhận, là chiếc bóng vẫn luôn là người bạn đồng hành trung thành nhất những khi mình cô đơn nhìn lại mình. Nhưng chiếc bóng chỉ là hình bóng và không thực, chiếc bóng không đem cho mình lời khuyên hữu ích như những người bạn mà mình đang tiếp cận. Bóng, chỉ là một phần trong cuộc đời mình thôi bạn ạ.
Điều nuôi dưỡng mầm hy vọng và là động lực khiến mình thêm nghị lực sống chính là tình yêu đấy bạn ạ. "Tình yêu" đối với mình, không chỉ đơn thuần là tình yêu của đôi nam nữ yêu nhau. Tình yêu của mình nó bao quát nhiều thành phần. Có lẽ mình tham lam nên không có chuẩn trong tiếng yêu ấy. Một thí dụ nhỏ chút, như lời khuyên của bạn, cũng là một chút tình cảm, một thứ tình nguời, một tình bạn trên diễn đàn, cũng là một động lực nhỏ khiến mình vui vì nhìn thấy trong cuộc đời này, vẫn còn có những tâm hồn nhân hậu, những con người nhiều nghị lực vươn sống, đáng để kết bạn lắm chứ.
Thế đấy bạn Nghiem phu ạ, cám ơn bạn đã quan tâm. Có thể cách suy nghĩ, cách hành văn của mình nó phiến diện, nghiên về tình cảm nhưng bạn mến, nếu không có nghị lực sống, có lẽ mình chẳng thể còn tồn tại đến ngày hôm nay. Mình muốn chia xẻ một bí mật nguồn sống của mình với bạn, bạn biết không, động lực thúc đẩy mình trở nên lạc quan yêu đời mỗi khi mình bi quan hay gặp phải hoàn cảnh khó khăn, đó là nghĩ đến nguời mà mình yêu thương nhiều nhất. Bài học này đến từ một trò chơi tuy rất đơn giản nhưng thật ra, khó mà thực hiện, đối với mình. Nó thế này:
Một đêm nọ, mình nhớ đến người mẹ yêu đã mất. Nhớ bà quay quắt. Nhắm mắt lại, hình dung gương mặt của người. Mình bắt đầu dùng trí tưởng tượng lấy tay chạm gương mặt. Rồi từ từ từng nét trên gương mặt ấy hiện ra. Trán, mắt, mũi, miệng, từ gò má, vết thẹo, làn môi, làn da... từng chi tiết một mình vẽ được rõ ràng những chi tiết mà mình tưởng đã quên. Thật xúc cảm, mình đã ôm hình dáng ấy mà khóc. Rồi lại suy nghĩ, bây giờ tưởng tưởng ra chính gương mặt mình xem nào. Đến đây thì mình đã không làm đuợc bài toán khó này. Thử bao nhiêu lần đều thất bại. Cho đến một ngày mình nhận ra rằng, bởi vì mình chưa hề biết yêu thương chính bản thân mình, nên chi mình chưa hề cưu mang hình ảnh của chính mình. Khi ấy, mình lại nhận thức ra được nhiều điều khác, như phương phác ngôi sao sáng tỏa, và điều mình nghiệm được cuối cùng vẫn là cần phải có nghị lực, nghị lực là cứu cánh mạnh mẽ nhất đã giúp mình đi trên con đườnng nhỏ hẹp của mình.
Bạn mến, mình rất vui khi tìm được những người bạn đáng mến trên diễn đàn này. Mong rằng mình sẽ học được thêm nhiều điều hay khác từ các bạn.
Lá bối
Điều nuôi dưỡng mầm hy vọng và là động lực khiến mình thêm nghị lực sống chính là tình yêu đấy bạn ạ. "Tình yêu" đối với mình, không chỉ đơn thuần là tình yêu của đôi nam nữ yêu nhau. Tình yêu của mình nó bao quát nhiều thành phần. Có lẽ mình tham lam nên không có chuẩn trong tiếng yêu ấy. Một thí dụ nhỏ chút, như lời khuyên của bạn, cũng là một chút tình cảm, một thứ tình nguời, một tình bạn trên diễn đàn, cũng là một động lực nhỏ khiến mình vui vì nhìn thấy trong cuộc đời này, vẫn còn có những tâm hồn nhân hậu, những con người nhiều nghị lực vươn sống, đáng để kết bạn lắm chứ.
Thế đấy bạn Nghiem phu ạ, cám ơn bạn đã quan tâm. Có thể cách suy nghĩ, cách hành văn của mình nó phiến diện, nghiên về tình cảm nhưng bạn mến, nếu không có nghị lực sống, có lẽ mình chẳng thể còn tồn tại đến ngày hôm nay. Mình muốn chia xẻ một bí mật nguồn sống của mình với bạn, bạn biết không, động lực thúc đẩy mình trở nên lạc quan yêu đời mỗi khi mình bi quan hay gặp phải hoàn cảnh khó khăn, đó là nghĩ đến nguời mà mình yêu thương nhiều nhất. Bài học này đến từ một trò chơi tuy rất đơn giản nhưng thật ra, khó mà thực hiện, đối với mình. Nó thế này:
Một đêm nọ, mình nhớ đến người mẹ yêu đã mất. Nhớ bà quay quắt. Nhắm mắt lại, hình dung gương mặt của người. Mình bắt đầu dùng trí tưởng tượng lấy tay chạm gương mặt. Rồi từ từ từng nét trên gương mặt ấy hiện ra. Trán, mắt, mũi, miệng, từ gò má, vết thẹo, làn môi, làn da... từng chi tiết một mình vẽ được rõ ràng những chi tiết mà mình tưởng đã quên. Thật xúc cảm, mình đã ôm hình dáng ấy mà khóc. Rồi lại suy nghĩ, bây giờ tưởng tưởng ra chính gương mặt mình xem nào. Đến đây thì mình đã không làm đuợc bài toán khó này. Thử bao nhiêu lần đều thất bại. Cho đến một ngày mình nhận ra rằng, bởi vì mình chưa hề biết yêu thương chính bản thân mình, nên chi mình chưa hề cưu mang hình ảnh của chính mình. Khi ấy, mình lại nhận thức ra được nhiều điều khác, như phương phác ngôi sao sáng tỏa, và điều mình nghiệm được cuối cùng vẫn là cần phải có nghị lực, nghị lực là cứu cánh mạnh mẽ nhất đã giúp mình đi trên con đườnng nhỏ hẹp của mình.
Bạn mến, mình rất vui khi tìm được những người bạn đáng mến trên diễn đàn này. Mong rằng mình sẽ học được thêm nhiều điều hay khác từ các bạn.
Lá bối
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-17 21:48:50la boi>
Đánh máy cả ngày mỏi cả tay, đọc sách đến phát chán, phim chả muốn coi, nhạc chẳng muốn nghe, vào internet thì lại thấy toàn những tình cảm ướt át, giận hờn lung tung của thiên hạ, sợ quá lại chạy ra.
Reng… reng….reng….
Ai kêu phone giờ này? Sợ lắm, đừng là hãng kêu là được rồi. Tôi đã giao hết mọi việc lại rồi mà còn kêu ca cái gì nữa?!
Long distance…. Điệu này là Việt Nam hay Úc gọi sang rồi. Kêu làm chi cho tốn tiền, ai cũng nghèo xác xơ mà lâu lâu lại cứ gọi sang, cứ như là không nói thì chịu không nổi. Thừa tiền lắm bạc rồi chắc!
Blah…blah…blah…
nghĩ: nãy giờ nói nửa tiếng rồi mà chưa ngưng!
“Thôi cứ nói đi, chị nghe, nghe rõ mà... khi nào muốn cúp thì nói ha”.
Chuyện trên trời - dưới đất, hàng xóm, nhà cửa, tiền bạc.
Blah… blah…Blah…
Tiếp tục đánh máy, chưa được chục hàng, lại... reng…reng… reng…
Lại cái phone, nghĩ: ai nữa đây?...
“Em ơi, chị đây…Ờ, nói đi em nghe. Ờ, em rãnh, không làm gì. Ờ, nghe.”
Nghĩ: bốn mươi lăm phút rồi, sao chưa chịu cúp cho người ta nhờ!
Cũng chuyện trên trời – dưới đất, nắng - mưa, giận - hờn, hơn – thiệt.
Blah… blah…blah….
Lại tiếp tục gõ lốc cốc vào cái bàn phím.
Reng… reng… reng…
Lại ai nữa đây....Unknown name …
Nghĩ: ai quan trọng mà dấu tên…khẩn thiết gì đây?
“Hello…. Tôi đại diện cho công ty quảng cáo….”
Đầu giây bên kia tiếng nói liên tu bất tận, nói không cho người nghe thở!
Blah… blah… blah…
Reng… reng… reng…
Reng… reng… reng…
Reng… reng… reng…
Nghĩ: may quá, mình không có cell phone!
Lá bối.
Reng… reng….reng….
Ai kêu phone giờ này? Sợ lắm, đừng là hãng kêu là được rồi. Tôi đã giao hết mọi việc lại rồi mà còn kêu ca cái gì nữa?!
Long distance…. Điệu này là Việt Nam hay Úc gọi sang rồi. Kêu làm chi cho tốn tiền, ai cũng nghèo xác xơ mà lâu lâu lại cứ gọi sang, cứ như là không nói thì chịu không nổi. Thừa tiền lắm bạc rồi chắc!
Blah…blah…blah…
nghĩ: nãy giờ nói nửa tiếng rồi mà chưa ngưng!
“Thôi cứ nói đi, chị nghe, nghe rõ mà... khi nào muốn cúp thì nói ha”.
Chuyện trên trời - dưới đất, hàng xóm, nhà cửa, tiền bạc.
Blah… blah…Blah…
Tiếp tục đánh máy, chưa được chục hàng, lại... reng…reng… reng…
Lại cái phone, nghĩ: ai nữa đây?...
“Em ơi, chị đây…Ờ, nói đi em nghe. Ờ, em rãnh, không làm gì. Ờ, nghe.”
Nghĩ: bốn mươi lăm phút rồi, sao chưa chịu cúp cho người ta nhờ!
Cũng chuyện trên trời – dưới đất, nắng - mưa, giận - hờn, hơn – thiệt.
Blah… blah…blah….
Lại tiếp tục gõ lốc cốc vào cái bàn phím.
Reng… reng… reng…
Lại ai nữa đây....Unknown name …
Nghĩ: ai quan trọng mà dấu tên…khẩn thiết gì đây?
“Hello…. Tôi đại diện cho công ty quảng cáo….”
Đầu giây bên kia tiếng nói liên tu bất tận, nói không cho người nghe thở!
Blah… blah… blah…
Reng… reng… reng…
Reng… reng… reng…
Reng… reng… reng…
Nghĩ: may quá, mình không có cell phone!
Lá bối.
Cái mành sáo cuốn cao treo ở mái hiên nhà từ thưở nào, đến nay vẫn còn treo lơ lững ở ngoài hiên. Hiếm khi thấy nó được thả xuống. Trong khối cuộn tròn ấy, tôi thường thấy những chú chim sẻ đến làm tổ trong đó. Sáng nào nó cũng tíu tít bay vô, tíu tít bay ra. Lâu lâu lại thấy vài cọng rơm lòi ra từ kẻ hở nhỏ.
Một hôm, do tính nghịch ngợm, tôi trèo lên mái hiên nhà cao nhất, với tay kéo cái mành sáo xem cái tổ chim nó như thế nào? Xem có bao nhiêu con chim con trong đó mà sáng nào cũng nghe thấy tiếng kêu ríu rít của bầy chim. Đã từng có ai đó dùng câu “óc trắng chim sẻ” để mắng một người ngu đần. Tôi không biết thật sự con chim sẻ có là loại không biết nghĩ, suy hay không. Chỉ biết nó đã khôn ngoan làm tổ tuốt sâu giữa cuộn sáo chứ không phải là hời hợt ở đầu cuộn.
Giựt được nút tréo sợi dây cuộn mành, tôi kéo cái soạt. Tấm mành buông thả xuống. Tổ chim sẻ rớt ra, không có chim con, cũng không có trứng chim. Chỉ là những cọng rơm khô. Tôi thất vọng khi không tìm được những gì mình muốn. Đôi chim sẻ mẹ, sẻ cha đậu ở đàng xa trên những sợi dây kẽm của sân thượng kêu xối xả. Tiếng kêu đinh tai nhức óc, không phải những tiếng ríu rít mà tôi nghe hàng ngày. Đó là tiếng kêu thống khổ của kẻ mất đi tổ ấm. Vừa thất vọng, vừa hối hận, tôi cuộn lại tấm mành, vừa lẩm bẩm xin lỗi, mong rằng nó sẽ trở về làm tổ lại. Bầy chim vẫn đậu ở hàng rào kẽm gai kêu mãi cho tới trưa rồi bay đi.
Bẵng đi một thời gian, tôi lại thấy con chim sẻ bay trở về máng sáo, nó đi đi lại lại nhiều lần mang theo những cọng rơm nhỏ. Lần này nó về làm tổ lại, nhưng tuốt bên hông trái tấm mành, nơi tôi chẳng thể với tới được.
Đôi khi khó mà tha thứ hay quên đi lỗi lầm, cho dù điều đó chỉ do một sự vô ý nào đó. Để có thể giúp mình thoát khỏi những giận dỗi, oán trách, chỉ trích khắt khe về những điều đã làm tổn thương mình, cách hay nhất vẫn là tìm sự bình an cho chính tâm hồn mình trước đã.
Tôi nghĩ rằng chú chim sẻ ấy đã học được điều bí mật này khi quyết định trở về xây lại tổ cho nó.
Lá bối.
Một hôm, do tính nghịch ngợm, tôi trèo lên mái hiên nhà cao nhất, với tay kéo cái mành sáo xem cái tổ chim nó như thế nào? Xem có bao nhiêu con chim con trong đó mà sáng nào cũng nghe thấy tiếng kêu ríu rít của bầy chim. Đã từng có ai đó dùng câu “óc trắng chim sẻ” để mắng một người ngu đần. Tôi không biết thật sự con chim sẻ có là loại không biết nghĩ, suy hay không. Chỉ biết nó đã khôn ngoan làm tổ tuốt sâu giữa cuộn sáo chứ không phải là hời hợt ở đầu cuộn.
Giựt được nút tréo sợi dây cuộn mành, tôi kéo cái soạt. Tấm mành buông thả xuống. Tổ chim sẻ rớt ra, không có chim con, cũng không có trứng chim. Chỉ là những cọng rơm khô. Tôi thất vọng khi không tìm được những gì mình muốn. Đôi chim sẻ mẹ, sẻ cha đậu ở đàng xa trên những sợi dây kẽm của sân thượng kêu xối xả. Tiếng kêu đinh tai nhức óc, không phải những tiếng ríu rít mà tôi nghe hàng ngày. Đó là tiếng kêu thống khổ của kẻ mất đi tổ ấm. Vừa thất vọng, vừa hối hận, tôi cuộn lại tấm mành, vừa lẩm bẩm xin lỗi, mong rằng nó sẽ trở về làm tổ lại. Bầy chim vẫn đậu ở hàng rào kẽm gai kêu mãi cho tới trưa rồi bay đi.
Bẵng đi một thời gian, tôi lại thấy con chim sẻ bay trở về máng sáo, nó đi đi lại lại nhiều lần mang theo những cọng rơm nhỏ. Lần này nó về làm tổ lại, nhưng tuốt bên hông trái tấm mành, nơi tôi chẳng thể với tới được.
Đôi khi khó mà tha thứ hay quên đi lỗi lầm, cho dù điều đó chỉ do một sự vô ý nào đó. Để có thể giúp mình thoát khỏi những giận dỗi, oán trách, chỉ trích khắt khe về những điều đã làm tổn thương mình, cách hay nhất vẫn là tìm sự bình an cho chính tâm hồn mình trước đã.
Tôi nghĩ rằng chú chim sẻ ấy đã học được điều bí mật này khi quyết định trở về xây lại tổ cho nó.
Lá bối.
Trong đêm đen tối và tĩnh lặng,
Tôi nhìn được những ngôi sao sáng lấp lánh
Trong cơn tuyệt vọng khốn cùng,
Tôi cố tìm một hy vọng mỏng manh nhất
Khi nỗi buồn giăng phủ hồn mình,
Tôi tìm về nguồn yêu thương
Trong cô đơn hoảng sợ giăng bẩy
Chút can đảm làm tâm yên
Với những nghi ngờ và thử thách
Chân tình trao tặng tay người
Thế nhé, một ngày mới của tôi.
Lá bối.
Tôi nhìn được những ngôi sao sáng lấp lánh
Trong cơn tuyệt vọng khốn cùng,
Tôi cố tìm một hy vọng mỏng manh nhất
Khi nỗi buồn giăng phủ hồn mình,
Tôi tìm về nguồn yêu thương
Trong cô đơn hoảng sợ giăng bẩy
Chút can đảm làm tâm yên
Với những nghi ngờ và thử thách
Chân tình trao tặng tay người
Thế nhé, một ngày mới của tôi.
Lá bối.
Biết tôi vừa từ bệnh viện về, cô em lấy hẹn đến thăm. Phải dặn dò mãi là tôi không ăn được và không được mua quà đem tới, nhưng cô em vốn thích quà cáp vẫn ôm hộp bánh biscuit đến với lý do “đó là bánh em làm”.
Những chiếc bánh tròn tròn nho nhỏ được xếp vào trong một đĩa lớn, những chiếc bánh bể và vụn bánh được để sang một bên. Ngồi ăn bánh, uống cà-phê; tôi có thói quen ăn bánh, uống cà-phê hơn là uống trà. Vị ngọt của bánh vừa thấm vào miệng, hớp một ngụm cà-phê đăng đắng sẽ làm giả tan vị ngọt, hai mùi vị ấy quyện vào nhau tạo nên một cảm giác ngọt-đắng thật lạ mà tôi rất thích. Tôi để ý thấy cô em chẳng hề nhón chiếc bánh nguyên nào mà cứ tì tì bóc những vụn bánh bỏ vào miệng. Tưởng em nhường phần bánh ngon cho chị, tôi ép em ăn những chiếc bánh trong đĩa lớn. Em cười bảo: “Chị ơi, bóc cả một nắm bánh vụn bỏ vào miệng, ăn với cái miệng đầy ắp như vầy mới ngon và thích thú. Đằng nào khi ăn chị cũng phải bẻ chiếc bánh ra mà.”
Khi chỉ còn một mình, di di những vụn bánh vỡ, tôi chợt nghĩ, con người ta sao cũng giống như những chiếc bánh vụn. Thật ra, tự thâm tâm, con người ta thật mỏng giòn, dễ bị thất vọng, luôn có những mất mát, đau khổ và cô đơn. Hỏi có ai trên thế gian này hoàn toàn cương cường không hề yếu đuối không nhỉ? Vậy sao không thoải mái tận hưởng phút giây ngắn ngủi bên chiếc bánh – ly cà-phê sau khi đã làm xong bổn phận của mình.
Lá bối.
Những chiếc bánh tròn tròn nho nhỏ được xếp vào trong một đĩa lớn, những chiếc bánh bể và vụn bánh được để sang một bên. Ngồi ăn bánh, uống cà-phê; tôi có thói quen ăn bánh, uống cà-phê hơn là uống trà. Vị ngọt của bánh vừa thấm vào miệng, hớp một ngụm cà-phê đăng đắng sẽ làm giả tan vị ngọt, hai mùi vị ấy quyện vào nhau tạo nên một cảm giác ngọt-đắng thật lạ mà tôi rất thích. Tôi để ý thấy cô em chẳng hề nhón chiếc bánh nguyên nào mà cứ tì tì bóc những vụn bánh bỏ vào miệng. Tưởng em nhường phần bánh ngon cho chị, tôi ép em ăn những chiếc bánh trong đĩa lớn. Em cười bảo: “Chị ơi, bóc cả một nắm bánh vụn bỏ vào miệng, ăn với cái miệng đầy ắp như vầy mới ngon và thích thú. Đằng nào khi ăn chị cũng phải bẻ chiếc bánh ra mà.”
Khi chỉ còn một mình, di di những vụn bánh vỡ, tôi chợt nghĩ, con người ta sao cũng giống như những chiếc bánh vụn. Thật ra, tự thâm tâm, con người ta thật mỏng giòn, dễ bị thất vọng, luôn có những mất mát, đau khổ và cô đơn. Hỏi có ai trên thế gian này hoàn toàn cương cường không hề yếu đuối không nhỉ? Vậy sao không thoải mái tận hưởng phút giây ngắn ngủi bên chiếc bánh – ly cà-phê sau khi đã làm xong bổn phận của mình.
Lá bối.