📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

THƠ NGÃ DU TỬ

705 trả lời, 72.983 lượt xem — Trang 14 / 24
NGẪU HỨNG TỪ CHÂN DUNG TÔI 
 
Cũng tôi, chỉ một tôi thôi
Ảnh nầy đầy, anh kia vơi, thế nào
Với tay hỏi đến trời cao
Ổng cười, rồi bảo: - mau vào làm thơ 


Sẵn tay xếp lại cuộc cờ
Vàng xanh đỏ bày trước giờ thái hư
Lòng an tô đậm chữ Từ
Như nhiên diện bích suy: hư thực đời


Mặc người đàn đúm hoang chơi
Kệ thiên hạ mãi khóc cười trăm năm
Phận ta, con chữ lặng thầm
Bện văn thơ, đốt hương trầm đãi nhân.


NGÃ DU TỬ

 
Đăng nhập để trả lời
0
SENDING MY COUNTRYSIDE LOVE
Translator/Poet: ABAHN LETH (Ba Lethanh)
*
GỞI LẠI TÌNH QUÊ
Tác giả: NGÃ DU TỬ
Ho Chi Minh City, 3rd July 2020
*
Tác giả Ngã Du Tử sáng tác bài thơ này ghi lại những cảm xúc của anh về một mối tình dang dở của anh . Anh tâm sự với độc giả: “Ngày tôi rời Quảng Ngãi vào Nam thập niên 80. Tôi viết bài thơ này cảm xúc mạnh khi xa quê, đăng lại bài thơ cho các bạn đọc nhé. Thân mến, NDT.”
Với nhưng ngôn từ giản dị chân chất tác giả bộc bạch tâm sự của mình với người yêu.
“Vào phương Nam, vùng đất mới gọi mời
Mai xa quê lòng sẽ nhớ em ơi”
Đất Quảng các bạn, các em hẳn đã biết rồi là vùng đất sản sinh nhiều nhân tài thi ca nổi tiếng. Tôi trân trọng giới thiệu một trong những bài thơ đáng yêu của thi sĩ Ngã Du Tử. Khi ra đi anh lòng đầy lưu luyến, nhớ thương quê nhà với bao kỹ niệm thời niên thiếu:
Ta bỏ lại cánh diều tung gió lộng
Thả hồn trôi giữa trời đất mông mênh
Mái tóc thư sinh mà mượt bồng bềnh
Từng một thuở tuổi hồng giong mắt nhớ”
Những câu thơ tôi tâm đắc nhất là những câu anh gửi gấm nỗi lòng của anh với người yêu
“Ta đi rồi em có còn mắc cỡ
Nổi bận lòng giăng mắc buổi chia phôi…”
Anh đã sử dụng thi pháp nhân cách hóa khi cần thiết kéo cảnh vật có cùng tâm cảm của anh:
“Hoàng hôn buông, hấp hối một mặt trời
Xin gửi lại phương Nam trời ngóng gọi.”
Mời các bạn, các em tiếp tục thưởng thức bài thơ và để lại vài dòng bình luân.Thay mặt tác giả tôi thành thực cảm ơn các bạn. Tiện đây tôi cũng nói về quan điểm sáng tác thơ của tôi:
The author Ngã Du Tử wrote this poem recording his feelings about his unfinished love affair. He confided to the readers: “One day of the 80's I left Quang Ngai to the South. I wrote this poem with strong emotion when I was away from home, repost the poem for you to read. Sincerely, NDT. ”
With simple words, the author wrapped his confidences with his lover.
“The new land invites me to come, do you know?
Tomorrow I’ll leave, my heart misses you, darling!”
Quang Land, all of you must know already that the land produces many talented poetic talents. I would like to introduce one of the lovely poems of poet Nga Du Tu. When he left, he was full of nostalgia, missing his home town with many memories of his childhood:
The verses I like most are the sentences he sent his heart to his lover
“I leave the kite flying in the windy sky, you know
Between the vast sky and ground my soul is releasing
A smooth student hair was bobbing, floating
I had a pink childhood, my eyes longed to miss”
Everyone, please continue to enjoy the poem and leave some comments. On behalf of the author, I sincerely thank you. By the way, I also talk about the viewpoint of my poetry writing:
ĐỘC GIẢ KHAO KHÁT ĐIỀU GÌ
Thông điệp ngắn của Lê Thành Bá gửi các thi hữu Việt Nam và nước ngoài.
Bất cứ bài thơ nào đã viết là được viết để thỏa mãn nỗi khát khao trong lòng nào đó. Thơ ca cũng chỉ là một cách sản sinh kết quả ấy. Bởi lý do này theo tôi, tránh chủ nghĩa hình thức, người làm thơ không bao giờ cố áp đặt đọc giả phải đọc một bài thơ lập dị, nhiệm vụ của anh ta là kích thích hay tạo ra nỗi khát khao trong lòng bạn đọc bằng sự trợ giúp từ thông điệp của người làm thơ. Tầng bậc tinh thần hay đạo đức mục đích của thông điệp là yếu tố tiên quyết. Không phải những ý tưởng quá kỳ quặc mà là sự minh họa gợi hình, gợi ảnh sống động và bức tranh tư duy đáng tin cậy là những lôi cuốn thuyết phục. Không chỉ ngôn ngữ giàu hình tượng mà còn vần điệu và thi phong, không có quá nhiều lời mà là dòng nội dung trôi chảy. Không phải những từ hóc búa khó hiểu mà là những từ hiệu quả hơn chỉ rõ ý tưởng. Không phải có ý nghĩa về văn chương mà còn kiến thức thi pháp đặc biệt để nâng cao giá trị bài thơ. Một bạn đọc có thể lơ là đến từ ngữ, mệnh đề, câu cú cả đến những điều kỳ dị nhưng anh ta không thể không quan tâm thích sự chọn từ hay ho, dòng nội dung trôi chảy, khung vần điệu và thi phong độc đáo, có ý nghĩa về mặt văn chương, biểu thức mô tả ý nghĩ và cảm xúc tuyệt đẹp nâng độc giả lên tầm cao hơn về tinh thần và đạo đức.
*
WHAT DO READERS DESIRE?
* * * * *
To: My Dear Poets/Friends,
Any poem was written is written to satisfy some certain heart's desire. Poetry is only a way to produce a result. For that reason, as for me, the poet should avoid formalism, never try to press on the reader to read an eccentric poem, his task is to stimulate or create the heart's desire for the reader with the help of the poet's message. The purpose of the spiritual or moral level of the message is the primary factor.
Not extremely odd ideas but vividly figurative illustration and reliable mental picture are the convincing appeals. Not in so many words but a good flow of content. Not only figurative language but also rhyme scheme and poetic style. Not damned difficult words but the more efficient words denoting ideas. Not only a good meaning literally but also good knowledge of specific techniques for rising the value of the poem.
A reader can be indifferent to words, clauses, sentences even the odd things but he can hardly be indifferent to a good choice of words, a good flow of content with a good rhyme scheme and special writing style, the beautiful expression of thought and feelings trying to lift the reader to a higher spiritual or moral level.
PHOTO: Sir. Silvano Bortolazzi President of "World Union of Poets". The author Ngã Du Tử and I translator/poet Abahn Leth
.
ẢNH : Ngài Silvano Bortolazzi Chủ tịch Liên Đoàn Hiệp Hội Thế Giới Các Nhà Thơ. Tác giả Ngã Du Tử và tôi dịch giả/thi sĩ Abahn Leth.
*
GỞI LẠI TÌNH QUÊ
*
Ta bỏ lại tình nhà bên gốc rạ
Vào phương Nam, vùng đất mới gọi mời
Mai xa quê lòng sẽ nhớ em ơi
Lưỡi cày xé mảnh đất cằn loang loáng 

Ta bỏ lại cánh diều tung gió lộng
Thả hồn trôi giữa trời đất mông mênh
Mái tóc thư sinh mà mượt bồng bềnh
Từng một thuở tuổi hồng giong mắt nhớ 

Ta đi rồi em có còn mắc cỡ
Nổi bận lòng giăng mắc buổi chia phôi
Hoàng hôn buông, hấp hối một mặt trời
Xin gửi lại phương Nam trời ngóng gọi 

Ta đi đây, Em buồn đôi mắt nói:
Thời gian trôi có ai nhớ thuở nào
Buổi tàn đông đứng đợi cạnh cầu ao
Về chung bước những lời trăng hò hẹn 

Em quay về: - Ta cũng sầu nghèn nghẹn
Cổ tim khô nhớ lắm những lời thề
Khanh tướng một ngày vẫn nhớ chân quê
Tà áo lụa ngóng trông ngày gặp lại 

Ta đi rồi con đường quen ái ngại
Thiếu dấu chân tình tự mỗi chiều về
Ta đi rồi thành quách buồn hoang phế
Còn ai thân ngồi ngóng mộng ngang đời

NGÃ DU TỬ
(Trích DÒNG SÔNG QUÊ NXB VĂN NGHỆ Tp HCM 2004)

SENDING MY COUNTRYSIDE LOVE
*
I left my rice-stubble native land for the South
The new land invites me to come, do you know?
Tomorrow I’ll leave, my heart misses you, darling!
By plowshares, the arid land will be tearing
I leave the kite flying in the windy sky, you know
Between the vast sky and ground my soul is releasing
A smooth student hair was bobbing, floating
I had a pink childhood, my eyes longed to miss
I’ve gone if you are still shy about our bliss
Dusk falls, the sun seems to be dying at the horizon
My heart was confused about our separation
The South sky is calling me, I say goodbye
I go now, you are sad with speaking eyes
Time passes by, does anyone remember old days
Waiting by the pond in the withered winter rays
We both stepped with moonful promises
You returned home – I also choked sadly
I remember the vows a lot even my heart dries
One day of mandarin, I still remember the countryside
I long for meeting again the in-silk-long-dress girl
I've gone, the familiar path is shyer than ever
Lacking loving footprint every afternoon
I've gone, the citadel is wildly desolated soon
Who is my bosom friend to dream of my love life?

Abahn Leth@All Rights Reserved
 
Đăng nhập để trả lời
0
CHỜ NHỮNG HỒI SINH
 
Còn những hồi sinh chờ phía trước
Ngại gì em chút chua xót giao mùa
Thềm đã mọc những mầm xanh nụ nõn
Cây vươn cao cành sẽ lớn hơn xưa 
 
Đèn đã thắp lo sợ gì bóng tối
Tiếng em cười thấm dải đất hồi sinh
Tay mười ngón ôm choàng lên nổi nhớ
Quê hương ơi, long lanh mắt đẫm tình 
 
Tay gầy guộc lật lại thời đã cũ
Hạt cơm ngon rõ khó trước nổi đời
Ngày mắt Mẹ đẫm buồn đầy tủi nhục
Điệu ru hờn dân tộc đến tàn hơi

Thời thức dậy thơm mùi hương vạn phúc
Áo nhân văn là lượt lại với người
Và những hân hoan vừa mới khoác
Ca dao vang mùa dân chủ đón mời 

Ngã Du Tứ/SAIGON

 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 10.08.2020 05:26:27 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>
Bình yên ngày tháng đi về


Năm tháng đi qua vội vã
Mặt người hiu hắt về khuya
Bên đời còn màu giông tố
Bình yên ngày tháng tôi dzià 


Bên em dẫu ngày lưng chén
Mà sao ấm áp lạ thường
Còn nhau giữa đời gian khó
Là duyên của sự yêu thương 


Nghìn xưa bên đời hờ hững
Còn vang vọng tới ngàn sau
Thả hồn vào xanh giấc mộng
Bão đời hơn những cơn đau


Có ai biết mình đã đủ
Túi người rộng lắm lòng tham
Cả đời miệt mài thu nhặt
Vỡ ra thân xác đã tàn 


Kệ người chạy theo danh lợi
Ta về ngồi lại cùng em
Mặc đời. An nhiên trước phố
Gẫm đời hiểu tiếng rơi đêm 


Lỡ nhau một đời yêu mến
Cũng thường cho mỗi bình yên
Làm sao ai người hiểu được
Ngộ ra bớt chút ưu phiền.


Ngã Du Tử/SG
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.09.2020 10:56:23 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>
ÁNH SÁNG TÂM
 
Giọt nước mắt trước giờ chung cuộc
Có nổi buồn và niềm vui đan xen
Em hiện sinh bên đời như password
Không ai giải mã được em 
 
Cả đời tận tụy hành động, năng giáo khoa
Chưa giải được phương trình bậc n của em
Ta bèn trở về tĩnh lặng với thiền
Hình như vẫn chưa ra đáp số 
 
Thương tôi quá nguyện một đời cần mẫn
Lấy gian nan khai thị chính mình
Rồi vỡ lẽ công án nào đánh thức?
Ánh sáng tâm chợt bừng dậy chân tình
 
Chân lý muôn đời: Vô thường thị
Nước có bao giờ thấp chảy ngược lên cao
Tâm càng tĩnh càng sáng suốt
Người thế gian lại thích ồn ào.

Ngã Du Tử/SG

 
Đăng nhập để trả lời
0
TRẢ LỜI NGƯỜI BẠN CŨ 
 
Tao hỏi mày rất thực :
"Từ quê nhà đi xa
Có bao giờ chợt nghĩ
Quê hương là mái nhà"


Thưa rằng: "xa biền biệt
Giữa mù khơi xứ người
Thời áo cơm đắc địa
Suốt nửa đời chơi vơi" 


Qua từng mùa ly loạn
Bỏ quê đi tứ tán
Có thể nào đại hạn
Dòng trôi về nơi đâu?


Nước vẫn chảy dưới cầu
Mắt thềm nhà xanh biếc
Sao vẫn còn biền biệt
Giữa xứ người nao nao 


Dừng chân ở phương nào
Mười phương đều khốn khó
Muôn phương còn giông bão
Nép bên đời làm thơ 


Chọn Sài Gòn dấu chấm
Nên kết ở trang này
Mai sau mùa thức dậy
Sẽ đi giữa trời mây 


Có thể là tao đúng
Khi nhập hội cuộc này
Làm sao mà biết được
Ra sao rồi hãy hay...


Dẫu gì thời cũng dễ
Hơn quê nhà lao đao
Khi mùa xuân ngang ngõ
Hương lừng thơm dâng cao 


Mắt quê nhà vẫn đợi
Người đi còn chưa về
Cánh cửa tình vẫn mở
Chờ người đi quay về 


Ngã Du Tử
1992
(Trích Mắt Tháng Giêng Nxb Thanh Niên 2011)

 
Đăng nhập để trả lời
0
SỰ THẬT
 
Khuya, tiếng gọi xé lòng nghe khản giọng
Dưới trời đêm nghe thấu những ngậm ngùi
Dòng sông yên vẹn mình như thổn thức
Nước non chìm một màu tối thâm u 
 
Làm quan chức bây giờ sao giàu quá
Đầy túi tham, nhũng lạm đến kinh hoàng
Dân thảng thốt những mảnh bằng giả
Đất nước nầy giờ xơ xác, tan hoang 
 
Liệu có phải dân tình tôi dại dột
Không, không, không! mỗi tính sợ đầy mình
Nguồn dũng khí đã từ lâu tắt lịm
Kệ, bình an ngày hai bữa yên bình 
 
Một dân tộc mãi lạnh lùng, vô cảm
Trăm năm sau làm sao thấy kiêu hùng
Thao thức quá thét gào cho hả giận
Vỡ tiếng đêm, vỡ đen tối - lạc dòng 

Ngã Du Tử

 
Đăng nhập để trả lời
0
TRẢ LỜI SAO CHO EM


Có điều gì như mưa rừng, gió lớn
làm đảo điên lề thói nghĩa và ân
Tôi đã học từ vỡ lòng đến lớn
Chưa bao giờ thấy lắm nổi bất an 


Cuộc sống có khá hơn bởi loài người tiến bộ
Và dân tôi cũng chầm chậm theo mùa
(xe và nhà, mã mồ cùng to lớn
Có lẽ nhiều từ lừa lọc, a dua) 


Rồi tung hứng giỏi hơn ngàn gánh xiếc
Thành con rồng tưởng tượng trước thềm hoang
Nầy em ạ, con rồng không có thật
Lắm người tin, nhưng tôi quá ngỡ ngàng 


Dân tôi mãi muôn đời nhân cùng nghĩa
Sao bây giờ con cháu lại tinh ranh
Không giống cha anh mong dân tộc trở mình
Mở mắt ngắm nhìn văn minh nhân loại 


Em cứ hỏi đất nước hoài lận đận
Vì đâu dân chịu nhiều quá tham tàn
Và núi nợ hơn Trường Sơn bao bọc
Bán hết biến rừng trả chưa nổi nợ công 


Rằng em ạ ráng mỗi người một chút
Để mai sau con cháu bớt đau đời
Đồng xanh đã tan tành thành nền đất
Dự án xong.
Bọn nó đã duyệt rồi.

NGÃ DU TỬ

 
Đăng nhập để trả lời
0
Cho Happy
( Lê Hoàng Nhật Uyên)


Cháu ngoại Happy: - út của Tân Ngân
Nó luyến thắn và yêu bà ngoại lắm
Mỗi lần ông sang thăm
kể đủ chuyện trên đời 


Nào, năm chú chó cứu hộ Py yêu quý
Những Doremon, Nobita, chú cá Nemo tuyệt thế nào
Kể giống anh Sky dáng điệu vui sao
Nên yêu lắm ông thường khen ngợi 


Chưa tới trường nhưng mê đi học
Khoác cặp sau lưng chào ông đi học: ngộ chưa
Đôi lúc trò chuyện say sưa
Chợt :- "mai mốt lớn con đi học như chị hai, anh ba" 


Chắc sau này Happy chăm, ham học
Sẽ kể ông nghe câu chuyện học đường
Ông đón con những chiều tan lớp
Như từng vui đón các anh chị của con 


Ông ngoại Ngã Du Tử
Hôm sang thăm, tháng 8/2020

 
Đăng nhập để trả lời
0
VUI SINH NHẬT TÔI 
 
Bánh sinh nhật. Nến lung linh tỏa sáng
Mùa bình yên con cháu xúm quây quần
Cũng bia rượu mồi cua và mực nướng
Cảm ơn đời vui cùng với người thân 


Sáu bốn năm xưa tôi oe oe hiển hiện
Mẹ rất vui khi tôi khóc chào đời
Chừng hạnh phúc tim cha vừa lên tiếng
Này con ơi , trần gian rất tuyệt vời 


Sáu bốn năm sau cả nhà vui sinh nhật
Cháu cùng con mừng chúc tụng giữa đời
Đủ để biết mình đang là hạnh phúc
Mong một đời vui cùng tháng ngày trôi 


Ông yêu lắm nghe chúc mừng sinh nhật
Lần đầu tiên các cháu: chúc đồng thanh
Đơn giản vậy, chắc gì ai có được
Mong mai sau tha thiết nhé gia đình 


Ngã Du Tử
Sinh nhật tôi 10/9/2020


 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Thi phẩm: CHƠI GIỮA THƯỜNG HẰNG 
ĐOẠN MỞ ĐẦU 
1/ VƯƠNG VẤN 
Nhà thơ: NGÃ DU TỬ
BEING ATTACHED TO …
Poet/Translator: LÊ ANH (ABAHN LETH – Ba Lethanh)
Ho Chi Minh City (Vietnam), 5th Sept. 2020 
 
Bến tình còn nỗi vương mang
Vầng trăng cổ độ vừa ngang giang đầu
Trăng khuya xanh ngát một màu
Người tìm gieo hạt bên cầu tâm linh
The wharf of love is still attached to the old moon as ever
The moon of the old wharf has risen at the end of the river
The late moon was in the dark blue the only color
By the spiritual bridge, there's a sowing-seed searcher 


Phải chăng đối bóng lẫn hình
Dòng sông trực ngộ khi bình minh lên
Rằng quê quán lẫn tuổi tên
Hình như từ ấy lỡ quên mất rồi
Is it true the shadow follows the image when lighting
The river suddenly understand this at the dawn rising
Its original source as well as its name, you see
Since then It seemed to forget them all already 


Chiều nào giũ áo ra phơi
Bên đường gặp phải một lời từ tâm
Từ khi trăng đã là rằm
Còn đâu quê quán trăm năm cõi người
Which afternoon I stretch wet clothes to dry
I have to meet a kindness word by the roadside
From the day when the moon was a full moon
A hundred-year vow was no more in life soon 


Ta về ngắm khóm vô ưu
Gặp em trên nhánh ưu tư phận mình
Ô hay một nhánh phù sinh
Còn bao nhiêu mộng phiêu linh rợp ngày
A bouquet of flower Asoka I returned to watch
Meeting you on the branch of my grievous fate
Alas! a branch of a floating life I could not repay
I still have a lot of wandering dreams by all days
Nghêu ngao mở rộng vòng tay 

Con chim mộ đạo đậu vào tánh không
Hát vang câu hát phiêu bồng
Ngàn năm không sắc, sắc không bên trời
Vaguely whispering, I widely opened my loose arms
The devout bird perched in the Emptiness as an alarm
To sing a millennium song in a floated-wandering flight
The matter is immaterial, vice versa cyclic beside the sky 


Em từ theo đuổi cuộc chơi 
Đuối bao nhiêu mộng bên đời thanh lương
Gặp nhau trong cõi hằng thường
Ai hay trăm nhánh sầu vương tơ vò
Since the day you've pursued the game of love tie
A lot of dreams has drowned in your sincere life
We met together in the existence of absolute things
Who would know the sorrow of tangled feelings 


Nỗi niềm đầy rẫy âu lo
Đã bao nhiêu lệ đẫm pho sử tình
Một đời cay đắng điêu linh
Còn không lối rộng giữa thinh không này
Which secret confide was full of anxiety
Many teardrops have wetted a love story
A human life of the spiritual bitterness
Is there a wide path in the Emptiness? 


Trời xanh biết mấy từng mây
Tầng nào vừa nở chân ngày bước vô
Khoan dung từng bước giang hồ
Giục người khách tục mà hô lên rằng
In the blue sky, how many levels of cloud building
What cloud level has just opened for true days step in
Tolerance step by step is wandering at last
They urge the worldly guest to exclaim that 


“Bâng khuâng trên nhánh sông băng
Sao bằng tắm gội thường hằng pháp luân
Diệu thay dưới cội vô ngần
Vui thây nhận ánh hào quang rạng ngời”
“Wondering on the glacier branch of loving
Is not equal to dharma bathing and washing
How miraculous it is under the root of purity
In order to receive the brilliant halo joyfully” 


Abahn_Leth@All Rights Reserved
 
Đăng nhập để trả lời
0
SỰ THẬT
 
Khuya, tiếng gọi xé lòng nghe khản giọng
Dưới trời đêm nghe thấu những ngậm ngùi
Dòng sông yên vẹn mình như thổn thức
Nước non chìm một màu tối thâm u 
 
Làm quan chức bây giờ sao giàu quá
Đầy túi tham, nhũng lạm đến kinh hoàng
Dân thảng thốt những mảnh bằng giả
Đất nước nầy giờ xơ xác, tan hoang 
 
Liệu có phải dân tình tôi dại dột
Không, không, không! mỗi tính sợ đầy mình
Nguồn dũng khí đã từ lâu tắt lịm
Kệ, bình an ngày hai bữa yên bình 
 
Một dân tộc mãi lạnh lùng, vô cảm
Trăm năm sau làm sao thấy kiêu hùng
Thao thức quá thét gào cho hả giận
Vỡ tiếng đêm, vỡ đen tối - lạc dòng 

Ngã Du Tử

 
Đăng nhập để trả lời
0
 
MẸ VÀ GIẤC MƠ CON 
 
Mẹ ngồi nhớ đứa con xưa
Chiến tranh tử trận đã vừa chia xa
Một thời bi tráng đi qua
Nước non ở lại tìm ra ngọn nguồn 


Mẹ ngồi đếm giọt lệ tuôn
Hai mươi năm ấy đẫm buồn chiến chinh
Đạn bom, súng nổ rập rình
Anh em Nam Bắc tử sinh xót lòng 


Tưởng thanh bình được thong dong
Đứa thành liệt sĩ, đứa mong ra tù
Nát lòng từ mẹ lời ru
Bao mươi năm lệ xuân thu chảy dài 


Một đời mẹ giữa trần ai
Dòng sông Mẹ còn chia hai đôi bờ
Thấy gì trong những vần thơ
Việt Nam ơi, trắng giấc mơ Tiên Rồng 


Ngã Du Tử
1992

 
Đăng nhập để trả lời
0
CHỜ NHỮNG HỒI SINH 
 
Còn những hồi sinh chờ phía trước
Ngại gì em chút chua xót giao mùa
Thềm đã mọc những mầm xanh nụ nõn
Cây vươn cao cành sẽ lớn hơn xưa 
 
Đèn đã thắp lo sợ gì bóng tối
Tiếng em cười thấm dải đất hồi sinh
Tay mười ngón ôm choàng lên nổi nhớ
Quê hương ơi, long lanh mắt đẫm tình 
 
Tay gầy guộc lật lại thời đã cũ
Hạt cơm ngon rõ khó trước nổi đời
Ngày mắt Mẹ đẫm buồn đầy tủi nhục
Điệu ru hờn dân tộc đến tàn hơi

Thời thức dậy thơm mùi hương vạn phúc
Áo nhân văn là lượt lại với người
Và những hân hoan vừa mới khoác
Ca dao vang mùa dân chủ đón mời
 
NGÃ DU TỬ

 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.11.2020 13:02:52 bởi Ct.Ly>
THƯ TÌNH KHÔNG GỬI ĐƯỢC 
 
Ngồi dưới phượng viết thư tình mùa hạ
Ngại ngần sao ép vào vở theo mình
Đợi đến lúc khi nào thật vắng vẻ
Sẽ đưa em lời hò hẹn trang tình 
 
Lá thư viết bây giờ chưa gửi được
Mười năm đau mất dấu tuổi học trò
Em biệt tích khi trở mùa biến cố
Đọc thư xưa thương lắm những ước mơ 
 
Đời cơm áo hoài sải chân bương chải
Tuổi thanh xuân khép lại một cung buồn
Như định mệnh đi ngang đời trai tráng
Nghĩ thương mình lầm lũi phía mù sương 
 
Rồi mùa hạ quay về trong ký ức
Em bây giờ như một cánh bướm xa
Sao nhớ quá một thời xưa áo trắng
Hình dung em tà áo lụa quê nhà 
 
Ơi quá khứ đời học trò thơ dại
Chợt hiện về trong nổi nhớ xa xôi
Khung trời cũ áo dài bay đầy phố
Tuổi mộng xưa một thời đã qua rồi 
 
Ngã Du Tử/SG
cuối thập niên 80

 
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.11.2020 13:09:16 bởi Ct.Ly>
CUNG NGÀ XƯA 
 
Nầy em hởi cung ngà còn vang vọng
những thanh âm quá khứ có ươm chồi
không mặc cả cùng tháng năm dĩ vãng
mùa tương lai tươi lại cuộc đời ơi 
 
Nghe tiếng gọi bên kia bờ sông nhớ
ai vô tình thả nốt nhạc tình rơi
có tha thiết hay bâng khuâng từ đó
tôi thương người thảng thốt một dòng trôi 
 
Cung ngà thắp cho thêm đời son phấn
hoàng hôn còn ôm ấp dáng bình minh
nghe trần thế bao chuyện tình chưa kể
lòng lắng nghe ký ức gọi đời mình 
 
Và tạ lỗi một thời xuân nông nổi
đã qua rồi miền nhớ thuở ngày xanh
một lần đến có bao điều chiêm nghiệm
cung ngà xưa còn đậu mảnh đất lành 
 
NGÃ DU TỬ

  r
Đăng nhập để trả lời
0
CÓ LẼ EM VỀ TRONG ĐÁY LY 
 
Linh cảm em về trong đáy ly
ngập ngừng sao chẳng nói năng chi
mười năm có lẽ đau thành quách
thương lắm những giờ khắc biệt ly 
 
Trăng nước ngày xưa chừng ngự trị
bến tình thuở ấy thắm đôi khi
và sương đã lạnh đôi vai ấm
thuở ấy, mười năm có dể gì 
 
Rét mướt mỗi mùa thu đến đi
ta về bến đợi lúc phân ly
từ em xa quá bàn tay ấy
ủ kín trong hồn giọt lệ thi 
 
Mười năm ta tiễn một người đi
nổi nhớ làm sao ấm lạnh vì
trần gian mờ ảo bàn chân bước
có lẽ em về trong đáy ly?
 
NGÃ DU TỬ

 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.10.2020 21:38:48 bởi Ct.Ly>
HƯƠNG XƯA CÒN ĐỌNG MẮT CHIỀU
 
Mắt chiều còn đọng hương em
Thế sự chi? Kệ, ta thèm mùi hương
Cổng ngày đã lộ màu sương
Hương em thấm đẫm bụi đường cùng anh 
 
Ta về trên đỉnh non xanh
Viết văn, thơ, phú ươm nhành vô ưu
Mong nhau đi hết phận người
Được thua, còn mất bên trời hoàng hôn 
 
Một thời đi khắp núi sông
Đôi chân đã mỏi bụi hồng vó câu
Thôi về, ngồi lại cùng nhau
Mùi hương xưa giống hương cau quê mình 
 
Một thời gọi nắng bình minh
Có tôi em suốt hành trình gian nan
Lọc mồ hôi đãi lấy vàng
Có em thơm thảo bên đàng mười phương 
 
Chiều nay nhớ lại làn hương
Thoảng thơm ký ức trong vườn trần gian
Cơn vui xưa chạm trăng vàng
Mùi hương xưa chợt bay ngang tim mình. 
 
NGÃ DU TỬ

  R
Đăng nhập để trả lời
0

CHINH VĂN
Kính tặng tác giả Kẻ tử đạo cuối cùng


Tìm tôi giữa chốn quê hương
Hạt sương đông lạnh trong vườn nhân gian
muôn đời trên cõi địa đàng
cô đơn vây kín trang văn cuộc người 



NGÃ DU TỬ/SG
khuya 12/3


Đăng nhập để trả lời
0

HỒN DÂN DÃ


Đời thoắt hiện mùa thu ai quang gánh
ta nghe vừa mùa hạ nỉ non ca
áo xiêm ai rực rỡ phía giang hà
ta định lại tiếng chim ca đầu núi 


Triều hưng phế thanh xuân nào đốt tuổi
mộng trào dâng theo sóng nước quê nhà
triền đã khát mộng ngày ngang ô cửa
có lẽ nào sông biển Mẹ chia xa 


Trò vừa diễn một vài bi hài kịch
có tiếng cười mấy lòng lệ rơi rơi
còn đau đáu cơn say màu định mệnh
cổ kim ơi có hiểu tiếng dân Hời 


ngày có say mà cuồng phong tứ hướng
nhân gian sao xưng tụng lũ cô hồn
lòng dân dã với hồn mình chơn chất
chăm mầm xanh theo từng bể dâu cồn 


NGÃ DU TỬ


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.11.2020 13:14:56 bởi Ct.Ly>

VÌ SAO NƯỚC TA NHIỀU BÃO LỤT?


Có lẽ bộ đầu đất nước tham lam vô độ
Cùng kết bè với bọn gian tham
Và bọn chằm chằm vào lợi ích
Xà xẻo rừng đến cùng kiệt tan hoang 


Chẳng nhớ nỗi đất nước có bao nhiêu dự án thủy điện
Nuốt chững mấy chục ngàn hecta rừng
Triệu khối gỗ về nhà quan và trọc phú
Mắt nhân dân cùng mắt rừng lệ mặn cứ tuôn 


Bao nhiêu dự án ảo?
Cuồng nộ mẹ thiên nhiên là thật
Trăm ngàn nhà dân ngập lút mái
Của cải, tài sản, súc vật, xác người trôi là thật.


Nước mắt người lệ đỗ khắp non sông
May thay đồng bào ta một bọc Tiên Rồng
Bảo bọc người dân rốn lũ
Xoa dịu phần nào cơ cực miền trung 


Ai cho đốn rừng đến nổi kiệt cùng
Quan tham thấy chưa cuồng nộ của đất trời
Dân cúi mặt khóc, quan vỗ về chiếu lệ
Mai sau còn vọng hờn căm muôn đời 


Phải thế không em, buồn đất nước
Mãi say sưa với chủ nghĩa vô thần
Đành xa xót với các ngài thời đại
Ta ngậm ngùi nổi sợ của thần dân 


Ngã Du Tử
Viết trong cơn bão số 9/2020

r
Đăng nhập để trả lời
0

NGHẸN LÒNG CƠN BÃO


Lần gieo từ độ cuối mùa
Lá thu đổi sắc bỏ bùa mắt thu
Nổi buồn tháng chín âm u
Vô cùng trời đất mịt mù tóc tang


Heo may chìm nổi da vàng
Mây đen nghìn nghịt miền trung khó lường
Trời làm lu lụt tai ương
Tội dân quê, những người lương thiện nghèo 


Đau lòng khúc ruột gieo neo
Cùng quê hương mảnh trăng treo úa màu
Đất cằn không kịp lớn mau
Những người con cứ trước sau lên đường


Đi xa thì nhớ thì thương
Ở nhà "bám đất" dễ thường có ai
Mùa sau còn tiếng thở dài
Mẹ và những chị, còn ai nữa nào? 


Chuồn bay là bão lao đao
Miền trung ơi, nói làm sao - nghẹn lòng.

NGẪ DU TỬ
Mùa bão lũ


Đăng nhập để trả lời
0

Ngọc Dũ Phạm



 



CUNG NGÀ XƯA


Nầy em hởi cung ngà còn vang vọng
những thanh âm quá khứ có ươm chồi
không mặc cả cùng tháng năm dĩ vãng
mùa tương lai tươi lại cuộc đời thơ 



Nghe tiếng gọi bên kia bờ sông nhớ
ai vô tình thả nốt nhạc tình rơi
có tha thiết hay bâng khuâng từ đó
tôi thương người thảng thốt một dòng trôi



Cung ngà thắp cho thêm đời son phấn
hoàng hôn còn ôm ấp dáng bình minh
nghe trần thế bao chuyện tình chưa kể
lòng lắng nghe ký ức gọi đời mình



Và tạ lỗi một thời xuân nông nổi
đã qua rồi miền nhớ thuở ngày xanh
một lần đến có bao điều chiêm nghiệm
cung ngà xưa còn đậu mảnh đất lành



NGÃ DU TỬ






 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.12.2020 11:09:50 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>

KHÚC SÔNG MỘT MÙA ĐÔNG
Gửi về miền tây Nam bộ


Ô kìa nắng sớm mùa đông
Gội miền Tây vướng dòng sông nghẹn nguồn
Dù không chớp bể mưa nguồn
Tiếng dòng sông vọng nhiều buồn hơn vui


Trẻ con cũng biết ngậm ngùi?
Có còn chăng một dòng trôi xanh đồng
Một ngày trở lại bên sông
Mắt buồn em đọng mênh mông sóng trào


Xanh rờn hướng phía tầng cao
Hình như đụng phải ca dao một thời
Ngày xưa con ngủ ngon ơi
Cha con ra lính cả đời sắt son


Bây giờ lòng mẹ héo hon
Con sông xưa đã nghẹn dòng phù sa
Phèn lên ngập mặn chát chua
Chợ đời rao bán ai mua nhọc nhằn


Thương người còn lắm buâng khuâng
Ngày lên như chạm bàn chân nổi buồn
Võng nhà ai khẻ tiếng buông
Não lòng khúc lệ còn vương ngang đời


Ngã du Tử/ SG













 









Đăng nhập để trả lời
0
THƠ DỊCH Trường ca CHƠI GIỮA THƯỜNG HẰNG
 
Tác giả:   Ngã Du Tử
Dịch giả: Bá Lethanh
 
I/CHƯƠNG MỞ ĐẦU
VƯƠNG VẤN
Nhà thơ: NGÃ DU TỬ
BEING ATTACHED TO …
Poet/Translator: LÊ ANH (ABAHN LETH – Ba Lethanh)
Ho Chi Minh City (Vietnam), 5th Sept. 2020.
Bến đò cũ con sông xưa, vầng trăng ngày nào hiện ở đầu sông, trăng khuya xanh ngắt một màu huyền ảo, tác giả đến đây để cảm nhận sự đan xen giữa hiện tại và quá khứ, giữa hiện thực và tâm linh, giữa hình và bóng, cũng như giữa sinh và mệnh, hình và bóng, lúc ẩn rồi hiện khi có ánh sáng, dòng sông buồn vui theo tâm trạng của tác giả, dòng sông được nhân cách hóa và chợt hiểu ngay khi bình minh ló dạng đón những tia nắng đầu ngày, và giờ đây dòng sông quên cả tên lẫn nguồn cội đã từ đâu đến, quê quán ở đâu, có phải từ những giọt nước trên trời, trong không gian ấy, tác giả hướng nội trở về với chính mình và chiêm nghiệm bản ngã đẹp đẽ và vô tư như nụ hoa Vô Ưu, với tâm hồn thành kính như cánh chim muốn thanh thản bay vào cõi hư vô bất tận, hát khúc thiên niên kỷ trách người hay trách mình còn nặng nợ trăm năm. Sinh, lão, bệnh, tử là những thứ tuyệt đối vĩnh hằng trong cõi vô thường, vật chất là phi vật chất và ngược lại. Đi tìm niềm vui để niềm vui qua đi để rồi lại buồn, tác giả hay ai đó với những cảm xúc trong sáng, chân thật đang theo đuổi một tình yêu đầy rẫy trăn trở, trăn trở với trăm nỗi buồn đau. Có còn cách nào để bình yên trong những tầng mây không? Tác giả hiểu ngay:
“Bâng khuâng trên nhánh sông băng
Sao bằng tắm gội thường hằng pháp luân
Diệu thay dưới cội vô ngần
Vui thây nhận ánh hào quang rạng ngời”.
The old wharf of the old river, the moon appears at the end of the river of that day, the late moon is blue with a magical color, the author has come here to feel the mixture of the present and the past, between reality and spirituality, between image and shadow, as well as between birth and fate, image and shadow, now hidden then appeared when the light comes, the river is sad or happy according to the mood of the author, the river is personified and understood immediately. when dawn comes for the first rays of the day, and now the river forgets both the name and the source where it came from, where is its home town, is it from the drops of water in the sky, in that space, the author returns to himself and contemplates the beautiful and carefree ego like a flower bud, with a devout mind like a bird wanting to fly serenely into the infinite realm of emptiness, singing the millennium song, blaming people who blame himself heavily owe hundreds of years of life to birth, old age, sickness, and death are absolute things in the realm of impermanence, the matter is immaterial and vice versa. Going looking for joy so that the joy will pass away someone will be sad, the author or someone with pure and honest emotions is pursuing an anxious love of hundreds of sorrows and grieves. Is there still a way to peace in the levels of clouds? The author immediately understands:
“Wondering on the glacier branch of loving
Is not equal to dharma bathing and washing
How miraculous it is under the root of purity
In order to receive the brilliant halo joyfully”
Bến tình còn nỗi vương mang
Vầng trăng cổ độ vừa ngang giang đầu
Trăng khuya xanh ngát một màu
Người tìm gieo hạt bên cầu tâm linh
The wharf of love is still attached to the old moon as ever
The moon of the old wharf has risen at the end of the river
The late moon was in the dark blue the only color
By the spiritual bridge, there's a sowing-seed searcher
Phải chăng đối bóng lẫn hình
Dòng sông trực ngộ khi bình minh lên
Rằng quê quán lẫn tuổi tên
Hình như từ ấy lỡ quên mất rồi
Is it true the shadow follows the image when lighting
The river suddenly understand this at the dawn rising
Its original source as well as its name, you see
Since then It seemed to forget them all already
Chiều nào giũ áo ra phơi
Bên đường gặp phải một lời từ tâm
Từ khi trăng đã là rằm
Còn đâu quê quán trăm năm cõi người
Which afternoon I stretch wet clothes to dry
I have to meet a kindness word by the roadside
From the day when the moon was a full moon
A hundred-year vow was no more in life soon
Ta về ngắm khóm vô ưu
Gặp em trên nhánh ưu tư phận mình
Ô hay một nhánh phù sinh
Còn bao nhiêu mộng phiêu linh rợp ngày
A bouquet of flower Asoka I returned to watch
Meeting you on the branch of my grievous fate
Alas! a branch of a floating life I could not repay
I still have a lot of wandering dreams by all days
Nghêu ngao mở rộng vòng tay
Con chim mộ đạo đậu vào tánh không
Hát vang câu hát phiêu bồng
Ngàn năm không sắc, sắc không bên trời
Vaguely whispering, I widely opened my loose arms
The devout bird perched in the Emptiness as an alarm
To sing a millennium song in a floated-wandering flight
The matter is immaterial, vice versa cyclic beside the sky
Em từ theo đuổi cuộc chơi
Đuối bao nhiêu mộng bên đời thanh lương
Gặp nhau trong cõi hằng thường
Ai hay trăm nhánh sầu vương tơ vò
Since the day you've pursued the game of love tie
A lot of dreams has drowned in your sincere life
We met together in the existence of absolute things
Who would know the sorrow of tangled feelings
Nỗi niềm đầy rẫy âu lo
Đã bao nhiêu lệ đẫm pho sử tình
Một đời cay đắng điêu linh
Còn không lối rộng giữa thinh không này
Which secret confide was full of anxiety
Many teardrops have wetted a love story
A human life of the spiritual bitterness
Is there a wide path in the Emptiness?
Trời xanh biết mấy từng mây
Tầng nào vừa nở chân ngày bước vô
Khoan dung từng bước giang hồ
Giục người khách tục mà hô lên rằng
In the blue sky, how many levels of cloud building
What cloud level has just opened for true days step in
Tolerance step by step is wandering at last
They urge the worldly guest to exclaim that
“Bâng khuâng trên nhánh sông băng
Sao bằng tắm gội thường hằng pháp luân
Diệu thay dưới cội vô ngần
Vui thay, nhận ánh hào quang rạng ngời”
“Wondering on the glacier branch of loving
Is not equal to dharma bathing and washing
How miraculous it is under the root of purity
In order to receive the brilliant halo joyfully”
Abahn_Leth@All Rights Reserved


 
Tác giả NGÃ DU TỬ


 
Dịch giả: BA LETHANH
 
Đăng nhập để trả lời
0

NỔI BUỒN DI TRÚ



Chưa qua hết những nỗi buồn di trú
Cũng hợm mình vẽ bát quái càn khôn
Vốn thơ dại trước nỗi mình tĩnh mộng
Áo khăn chi mang vác nặng tâm hồn



Ồ đâu phải cơn gió mùa địa chấn
Khiến lao lung quang gánh Mẹ quê nhà
Ai nhũn nhặn trước chợ đời u ám
Mùa vàng lên sao đời trổ phong ba



Ta bất chợt nghe hồn mình bất tịnh
Trước nhân gian ồn ả những tai ương
Ai chia miếng đất nước vừa xẻ nhỏ
Nghe nghẹn lòng tiếng nấc lẫn máu xương 



Quê xinh đẹp có núi sông biển đảo
Nở lòng sao chia cắt đến nghẹn ngào
Màu hoang phế có làm Em choáng váng
Áo sông hồ ai xé toạc lao đao



Mong đất nước đầy từng mùa cơm áo
Dẫu khổ đau tất dạ cũng an lòng
Đã vá víu non sông còn chưa đủ
Bão qua rồi, con mắt thức đèn chong.



Ngã Du Tử
5/12/20


Đăng nhập để trả lời
0

NHƯ NHIÊN



Hỏi sông từ đâu đến?
-Dòng nước lành trôi xuôi
Hỏi trăng từ đâu tới?
-Vầng trăng sáng giữa trời



Em từ bi thị hiện
Sáng trong lòng thi ca
Em: - Vô chung vô thỉ
Theo dòng đời ngân nga



Thơm lừng hương đạo hạnh
Bên đời mãi hoan ca
Mùa vui nào kịp dậy
Hòa vào cùng loang xa



Đất trời màu xanh ngát
Lòng người nhịp thiết tha
Bao năm rời quê quán
Lòng biêng biếc thềm nhà



Thả tâm mình thật lỏng
Đón nhận những bình yên
Có thể là sóng gió
Chẳng nôn nao lụy phiền



Áo người mới rồi cũ
Mặt người trẻ rồi khô
Lững thững chiều trước cửa
Song song với sông hồ



Thời nào sông cũng chảy
Thời nào ngày cũng trôi
...

Bất ngờ chim cu gáy
Đậu trên cửa xuân thì
Tiếng chim ừ, rất lạ
Vọng vào tờ tân thi



Đi tìm tôi năm tháng
Mệt lã giữa trần ai
quanh đây con bóng ngã
Đỗ xuống tôi thật dài



NGÃ DU TỬ


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 13.01.2021 14:30:42 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>
THƠ DỊCH:
Trường ca CHƠI GIỮA THƯỜNG HẰNG
Tác giả:   Ngã Du Tử
Dịch giả: Bá Lethanh
 
I/ CHƯƠNG MỞ ĐẦU
VƯƠNG VẤN
Nhà thơ: NGÃ DU TỬ
BEING ATTACHED TO …
Poet/Translator: LÊ ANH (ABAHN LETH – Ba Lethanh)
Ho Chi Minh City (Vietnam), 5th Sept. 2020


Bến đò cũ con sông xưa, vầng trăng ngày nào hiện ở đầu sông, trăng khuya xanh ngắt một màu huyền ảo, tác giả đến đây để cảm nhận sự đan xen giữa hiện tại và quá khứ, giữa hiện thực và tâm linh, giữa hình và bóng, cũng như giữa sinh và mệnh, hình và bóng, lúc ẩn rồi hiện khi có ánh sáng, dòng sông buồn vui theo tâm trạng của tác giả, dòng sông được nhân cách hóa và chợt hiểu ngay khi bình minh ló dạng đón những tia nắng đầu ngày, và giờ đây dòng sông quên cả tên lẫn nguồn cội đã từ đâu đến, quê quán ở đâu, có phải từ những giọt nước trên trời, trong không gian ấy, tác giả hướng nội trở về với chính mình và chiêm nghiệm bản ngã đẹp đẽ và vô tư như nụ hoa Vô Ưu, với tâm hồn thành kính như cánh chim muốn thanh thản bay vào cõi hư vô bất tận, hát khúc thiên niên kỷ trách người hay trách mình còn nặng nợ trăm năm. Sinh, lão, bệnh, tử là những thứ tuyệt đối vĩnh hằng trong cõi vô thường, vật chất là phi vật chất và ngược lại. Đi tìm niềm vui để niềm vui qua đi để rồi lại buồn, tác giả hay ai đó với những cảm xúc trong sáng, chân thật đang theo đuổi một tình yêu đầy rẫy trăn trở, trăn trở với trăm nỗi buồn đau. Có còn cách nào để bình yên trong những tầng mây không? Tác giả hiểu ngay:
“Bâng khuâng trên nhánh sông băng
Sao bằng tắm gội thường hằng pháp luân
Diệu thay dưới cội vô ngần
Vui thay nhận ánh hào quang rạng ngời”.

The old wharf of the old river, the moon appears at the end of the river of that day, the late moon is blue with a magical color, the author has come here to feel the mixture of the present and the past, between reality and spirituality, between image and shadow, as well as between birth and fate, image and shadow, now hidden then appeared when the light comes, the river is sad or happy according to the mood of the author, the river is personified and understood immediately. when dawn comes for the first rays of the day, and now the river forgets both the name and the source where it came from, where is its home town, is it from the drops of water in the sky, in that space, the author returns to himself and contemplates the beautiful and carefree ego like a flower bud, with a devout mind like a bird wanting to fly serenely into the infinite realm of emptiness, singing the millennium song, blaming people who blame himself heavily owe hundreds of years of life to birth, old age, sickness, and death are absolute things in the realm of impermanence, the matter is immaterial and vice versa. Going looking for joy so that the joy will pass away someone will be sad, the author or someone with pure and honest emotions is pursuing an anxious love of hundreds of sorrows and grieves. Is there still a way to peace in the levels of clouds? The author immediately understands:
“Wondering on the glacier branch of loving
Is not equal to dharma bathing and washing
How miraculous it is under the root of purity
In order to receive the brilliant halo joyfully”

Bến tình còn nỗi vương mang
Vầng trăng cổ độ vừa ngang giang đầu
Trăng khuya xanh ngát một màu
Người tìm gieo hạt bên cầu tâm linh
The wharf of love is still attached to the old moon as ever
The moon of the old wharf has risen at the end of the river
The late moon was in the dark blue the only color
By the spiritual bridge, there's a sowing-seed searcher

Phải chăng đối bóng lẫn hình
Dòng sông trực ngộ khi bình minh lên
Rằng quê quán lẫn tuổi tên
Hình như từ ấy lỡ quên mất rồi
Is it true the shadow follows the image when lighting
The river suddenly understand this at the dawn rising
Its original source as well as its name, you see
Since then It seemed to forget them all already

Chiều nào giũ áo ra phơi
Bên đường gặp phải một lời từ tâm
Từ khi trăng đã là rằm
Còn đâu quê quán trăm năm cõi người
Which afternoon I stretch wet clothes to dry
I have to meet a kindness word by the roadside
From the day when the moon was a full moon
A hundred-year vow was no more in life soon

Ta về ngắm khóm vô ưu
Gặp em trên nhánh ưu tư phận mình
Ô hay một nhánh phù sinh
Còn bao nhiêu mộng phiêu linh rợp ngày
A bouquet of flower Asoka I returned to watch
Meeting you on the branch of my grievous fate
Alas! a branch of a floating life I could not repay
I still have a lot of wandering dreams by all days

Nghêu ngao mở rộng vòng tay
Con chim mộ đạo đậu vào tánh không
Hát vang câu hát phiêu bồng
Ngàn năm không sắc, sắc không bên trời
Vaguely whispering, I widely opened my loose arms
The devout bird perched in the Emptiness as an alarm
To sing a millennium song in a floated-wandering flight
The matter is immaterial, vice versa cyclic beside the sky

Em từ theo đuổi cuộc chơi
Đuối bao nhiêu mộng bên đời thanh lương
Gặp nhau trong cõi hằng thường
Ai hay trăm nhánh sầu vương tơ vò
Since the day you've pursued the game of love tie
A lot of dreams has drowned in your sincere life
We met together in the existence of absolute things
Who would know the sorrow of tangled feelings

Nỗi niềm đầy rẫy âu lo
Đã bao nhiêu lệ đẫm pho sử tình
Một đời cay đắng điêu linh
Còn không lối rộng giữa thinh không này
Which secret confide was full of anxiety
Many teardrops have wetted a love story
A human life of the spiritual bitterness
Is there a wide path in the Emptiness?

Trời xanh biết mấy từng mây
Tầng nào vừa nở chân ngày bước vô
Khoan dung từng bước giang hồ
Giục người khách tục mà hô lên rằng
In the blue sky, how many levels of cloud building
What cloud level has just opened for true days step in
Tolerance step by step is wandering at last
They urge the worldly guest to exclaim that

“Bâng khuâng trên nhánh sông băng
Sao bằng tắm gội thường hằng pháp luân
Diệu thay dưới cội vô ngần
Vui thay, nhận ánh hào quang rạng ngời”
“Wondering on the glacier branch of loving
Is not equal to dharma bathing and washing
How miraculous it is under the root of purity
In order to receive the brilliant halo joyfully”
Abahn_Leth@All Rights Reserved

Tác giả NGÃ DU TỬ
Dịch giả: BA LETHANH
Đăng nhập để trả lời
0

QUÁN VEN ĐƯỜNG


Ngày lang thang ta ghé quán ven đường
Tiếng gà trưa xa vọng về ảm đạm
Đầy kỳ bí trong sắc hương hoang lạ
Bỗng ngậm ngùi thương, tiếc một bông hoa

Ta mệt lã trong áo cơm nhân thế
Còn cô em gắng lắm cuộc phong trần
Trong sâu dần khóe mắt bâng khuâng
Cảm thông nhau trong giây phút ân cần

Mỗi mảnh đời có niềm riêng tâm sự
Tận cõi lòng em cố nén giấu trong tim
Rồi từ tốn xô vào trong xa lắc
Nhưng nghẹn ngào hiện thực chợt bừng lên

Ta cũng giấu cõi lòng đầy u uất
Vào xa xăm em đâu thể thấu cùng
Dòng thời gian mãi cố gắng nấu nung
Không nói hết trước vô cùng dâu bể

Chợt sống lại ngậm ngùi em kể lễ:
" Chuyện chồng con như lỡ khúc biệt hành
Chồng tôi đi khi chưa hết chiến tranh
Trang dũng tướng say tung hoành ngang dọc

Nhưng giông bão không dung đời hoàng hạc
Mãi mê bay quên hết chuyện cố hương
Thời gian trôi tê buốt khắp nẻo đường
Từ độ ấy khoảng trời khung cửa hẹp

Mỗi mùa xuân chưa lần mơ mộng đẹp
Hòa bình về kỳ vọng mới trong em
Sự mồ côi như bóp chết con tim
Rồi cơm áo kéo dài mùa trăng lịm

Non nước quê hương có tha thiết êm đềm
Lũy tre làng mãi soi mình trên sông vắng
Sao tình em hãy còn yên lặng
Hởi mặc khách qua hàng có vỗ nhịp băn khoăn?

NGÃ DU TỬ
1993


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 27.01.2021 17:31:14 bởi Ct.Ly>
GIEO GIỮA NGÀY XUÂN
 
Chén trà thơm vỗ về ta từ thuở
Lỡ hàn vi em chỉ chút ngậm buồn
Áo xiêm mặc, lúc bình minh vừa mọc
Giữa đứng trưa, Tình thao thức gọi nguồn
 
Dù biết vậy lòng cúi đầu thâm tạ
Ân sũng nào cũng hướng một đường mây
Áo tân khoa đã từ khước một ngày
Vẫn yêu mến như ngày mùa thất bát
 
Và như thể, đời vẫn còn bát ngát
Mùa xanh ngon còn rộng lắm non nhà
Văn một đời vẫn tha thiết ngân nga
Lòng đã chọn khi thất thời lập chí
 
Ly café lúc mặt trời bất ý
Thưởng hương thơm, mơ nắng mới khơi nguồn
Ta thương lắm một thời xuân quá khứ
Nỗi niềm riêng còn vọng một cung buồn
 
Mơ đại hải dạo cùng thuyền văn bút
Cảm một đời, trời đất cũng nôn nao
Lòng còn tưởng trà vỗ về hy vọng
Bài thơ xuân làm lặn sóng ba đào
 
 NGÃ DU TỬ
 
r
 
Đăng nhập để trả lời
0