📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ Tình Linh Phương

493 trả lời, 61.003 lượt xem — Trang 16 / 17



Theo vận nước ta hết nửa đời
Còn một nửa làm người ẩn dật
Cởi áo trận nhiều khi muốn khóc
Nhớ núi - nhớ rừng- quá đi thôi

Ngày ra đi chưa hẹn khứ hồi
Buổi trở lại- buồn-vui-hội ngộ
Thời chiến quốc bọc thây da ngựa
Thế xuân thu đành biệt nẻo về


Dịch Thủy xưa còn vọng lời thề
Mài gươm cổ – vỡ vầng trăng khuyết
Qua sông hề – là qua đất chết
Thương cố hương ngàn dặm xa mờ


Thái tử Đan tặng áo hồ cừu
Nâng cốc rượu –Kinh Kha đau đáu
Gánh giang san nặng vai xương máu
Câu tử sinh nhẹ tợ hồng mao


Đêm trở trăn nước mắt cứ trào
Càng đọc sử càng thêm day dứt
Khốn nạn. Ta vô cùng hèn nhát
Bỏ bạn bè giữa cuộc đao binh


Trời ơi ! Ta dằn vặt chính mình
Mấy mươi năm rồi không yên giấc…


Linh Phương

Đăng nhập để trả lời
0






thơ em là cơn gió
mang mây về cạnh bên
thơ em gom nỗi nhớ
cúa tháng ngày buồn tênh ....

thơ em là cơn sóng
cuốn dấu yêu vào bờ
thơ em là giọt nắng
ấm khoảng trời bơ vơ ....

DH

Đăng nhập để trả lời
0


Trắng ngần tay em dài
Níu ngày chưa lận đận
Thơ tình anh hóa bướm
Bay vào trái tim non

Nhẹ nhàng . Ơi ! Bàn chân
Năm ngón hồng xinh xắn
Năm ngón hồng nhỏ nhắn
Cùng anh bước xuống đời

Mắt biếc em rạng ngời
Tròn trăng mùa con gái
Nụ hôn còn vụng dại
Ngọt môi mềm thương nhau

Tuổi dậy thì đem trao
Thơm lừng hương mới chớm
Thơ tình anh hóa bướm
Nương tóc em ngủ nhờ


Bao nhiêu năm qua rồi
Mưa Sài Gòn vẫn nhớ
Nắng Sài Gòn vẫn đợi
Em xa khuất cuối trời



Linh Phương

Đăng nhập để trả lời
0


Nhìn thiên hạ
nghĩ lại mình
Cầm ly rượu uống
nhục
vinh
là thường
Miếng mồi
đùa giỡn dưới trăng
Anh đùa giỡn
chuyện áo cơm một thời
Biết rằng
có những câu thơ
Làm tim bật máu
khóc đời gian nan
Thưa em
thưa với Sài Gòn
Ngày anh xế bóng
mộng tàn theo mơ
Tóc bạc rồi
Linh Phương ơi !
Nụ cười trai trẻ
bây giờ xa xăm
Cầm ly rượu uống
đau lòng
Thương mình tay trắng
đêm nằm buồn hiu


Linh Phương

Đăng nhập để trả lời
0




Trường An tăm tắp ngày bôn tẩu
Thất thủ kinh thành ta về đâu?
Biệt Ngu Cơ nước mắt tuôn trào
Uống chén rượu ngất trời khói lửa

Ô Giang - Ô Giang- mùa gió thổi
Mịt mịt sương giăng trắng bến đò
Ngó núi- ngó sông- ta càng tủi
Câu : " Sanh vi tướng- tử vi thần "

Thành-bại-xưa-nay-luận anh hùng
Ván cờ thiên cổ hận ngàn năm
Kiếm lệch-cung đè-đôi vai rộng
Ngựa buồn mỏi vó ngã liêu xiêu

" Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu
Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi "
Gặp cố nhân lão trượng bật cười
Ngửa mặt đọc bài thơ bi tráng

Chính nghĩa luôn dành cho kẻ thắng
Thua cuộc mang danh lũ giặc chòm
Hạng Võ nhìn đoàn quân thất trận
Nghẹn lòng đau ứa máu rưng rưng

Ô Giang- Ô Giang- nước ngược dòng
Tiễn người hào kiệt lúc lâm chung
Thủ cấp cắt trao cho lão trượng
Hồn thiêng bay theo bóng lá cờ

Bể hóa nương dâu đời thay đổi
Thế sự thăng trầm thêm đảo điên
Kinh thi vạn cuốn ta tìm kiếm
Khắp thế gian hai chữ " ngụy quyền"


Linh Phương
Đăng nhập để trả lời
0






Trái tim bỏ quên trong ngực
Tay ngoan mười ngón trắng hồng
Hương tóc bỏ quên trên lược
Hóa thành nỗi nhớ mênh mông



Linh Phương

Đăng nhập để trả lời
0



Ngày trông mây trở về cố quận
Tưởng như là ngàn dặm nhớ mong
Tưởng như là trọn đời lận đận
Ngậm ngùi em áo lụa phai hồng

Ngày từng ngày bên song cửa sắt
Bạn bè tù mấy đứa chung vui
Trời cũng buồn lòng thay cho đất
Đá vẫn đau còn huống chi người

Em nhé ! Vợ hiền ta mòn mỏi
Chắc mơ chiều theo dấu chim bay
Chừ sương thù tạc mờ trăm lối
Tội nghiệp em trơ tấm thân gầy

Tội nghiệp em cuộc tình ngắn ngủi
Gởi theo chồng chút phận long đong
Em nhé! Đừng nhìn ta hờn tủi
Đừng bao giờ giọt lệ khôn ngăn

Nhưng đành thôi để em chờ đợi
Đêm biển sầu mặt nước phân chia
Nhưng đành thôi lấy thương làm nhớ
Dẫu muôn thu ta vẫn xa lìa

Em nhé ! Mười năm rồi trắc trở
Tội nghiệp em đã khóc bao lần
Chưa rõ nơi nào ta sẽ ở
Dù rằng lỡ hẹn án chung thân


Linh Phương

Côn Đảo 1974
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-03-17 03:51:57Da Hương>






Ta lẽ bạn nhìn trời hiu quạnh
Em có đôi ngó biển ồn ào
Ta cứ nhọc nhằn lo cơm áo
Còn em giờ nhung lụa gấm hoa

Định mệnh lắm trò đùa nghiệt ngã
Khiến ta- em kẻ trốn- người tìm
Quả đất tròn tưởng là dễ kiếm
Dè đâu thoáng chốc mấy mươi năm

Mấy mươi năm ta chưa hề hận
Dù bể dâu trôi giạt quê người
Chuyện nhục vinh xem như cơm bữa
Vinh nhục nào mà chẳng nếm qua

Khi khổ quá ta cười ha hả
Để bớt đau lúc tuổi về già
Có câu “ trời kêu ai nấy dạ “
Thề không thèm dạ chọc trời chơi

Nổi nóng trời hành ta chết dở
Sống cũng lang thang ngủ bụi bờ
Em đừng khóc ngày nằm dưới mộ
Giọt lệ tình đau mãi hồn ta

Linh Phương








-( Tặng em Dạ Hương để nhớ những gì em dặn dò
trước khi anh lên bàn mỗ )-



“ Anh sống thêm hai mươi năm
Trời kêu thì đừng có dạ … “
Em nói khác chi bia đá
Tượng hình giữa trái tim ta

Nằm trong bệnh viện đa khoa
Chờ mai này lên bàn mỗ
Lời em dặn dò ta ngỡ
Hoà vào máu thịt yêu thương

Bầu trời rồi sẽ xanh hơn
Cuộc tình hôm nay mãi mãi
Chẳng có một ngày nhạt phai
Như những bài thơ đề tặng

“ Anh sống thêm hai mươi năm
Trời kêu thì đừng có dạ
Nói thách để còn trả giá “
Vững lòng tin thế nha anh


Linh Phương
Đăng nhập để trả lời
0


Dáng cha che nắng gió
Cho con bước vào đời
Trái tim mẹ bé nhỏ
Chứa lời ru quê hương

Ngày cha đi đánh giặc
Mẹ tiễn đến đầu làng
Con lì không thèm khóc
Mắt dõi nhìn núi sông

Cha trả nợ máu xương
Mẹ giấu biệt trong lòng
Chờ con trai khôn lớn
Cầm súng ra chiến trường

Con qua bao cánh rừng
Mẹ qua bao nỗi nhớ
Đêm từng đêm lo sợ
Tiếng đại bác xa xăm

Ngày thất thủ miền nam
Con của mẹ không về
Bàn tay gầy lau lệ
Mẹ khóc chào tháng tư


Linh Phương
Đăng nhập để trả lời
0



Đặt khẽ lên môi anh nụ hôn
Em có nghe hơi thở Sài Gòn
Vương chút bụi khi ngồi Thanh Thế
Và nắng Bến Thành thơm rất thơm

Nếu chán . Chúng ta vô rạp Rex
Chờ xem phim lãng mạn ái tình
Chiến tranh – súng đạn ! Thôi bỏ hết
Cơm – áo-gạo- tiền . Gác một bên

Hãy tạt qua ngang thương xá Tax
Loanh quanh đi cho trọn buổi chiều
Anh sẽ đưa em về Bà Chiểu
Ăn gỏi khô bò trước Lăng Ông

Đêm xuống. Ra công viên đứng ngắm
Phà Thủ Thiêm và Bến Bạch Đằng
Đợi khuya ghé phòng trà ca nhạc
Ngồi Queen-Bee hay Đêm Màu Hồng

Ta sẽ đi cùng khắp ngả đường
Vỉa hè - góc phố – của quê hương
Tìm trong ký ức thời thơ dại
Áo lụa em bay trắng giảng đường

Dẫu cách xa vời vợi muôn trùng
Bên trời Âu Mỹ– em buồn không ?
Sài Gòn vẫy gọi người xưa cũ
Sống nửa đời làm kiếp lưu vong

Anh ở Việt Nam ngày thương nhớ
Tóc bạc lâu rồi trong trại giam
Ngửa mặt khóc cười theo vận nước
Trời ơi ! Đã mấy chục năm ròng


Linh Phương


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-04-24 12:36:21Da Hương>








Tuổi xế chiều thầm thương nhớ núi
Đời bể dâu bạc trắng mái đầu
Ta vẫn nghe rừng thiêng vẫy gọi
Những linh hồn phiêu bạt về đâu?

Mô đất này bạn bè nằm đó
Bao oan khiên để lại cho đời
Chiến tranh đã giết người lính thú
Thiên cổ vạn sầu một cuộc chơi

Nén nhang thơm ngậm ngùi ta đốt
Nắp bi-đông thay chén rót mời
Ba quân- hào kiệt- ai còn mất?
Xin cùng nhau uống cạn rượu thù

Huynh đệ chi binh dù bốn biển
Nước non ngàn dặm dẫu xa mờ
Khắc cốt ghi tâm câu thề nguyện
Mai này dựng lại bóng cờ xưa

Trời ơi! Bao năm ta nằm mộng
Thấy gót giày saut ứa máu buồn
Nón sắt đau lòng ngày thất trận
Còn ta gạt lệ khóc quê hương


Linh Phương
Đăng nhập để trả lời
0



Bầu trời - mặt đất - không còn màu xanh


Bầu trời và mặt đất không còn màu xanh
Thế hệ bị đánh lừa mất phương hướng
Ba mươi tháng tư chim bồ câu chết thảm
Bên giàn hỏa thiêu cuộc chiến Việt Nam


Linh Phương

Đăng nhập để trả lời
0


Anh - tuổi 18 tả tơi trong mùa binh lửa
Em – nuớc mắt héo khô lúc dậy thì
Ngày ấy chia ly
Em bên kia bờ đại dương
Anh bên này tù ngục
Mấy mươi năm
Tình yêu chúng mình chỉ còn là tiếng khóc
Chỉ còn nỗi đau xa cách một đời
Mấy muơi năm
Anh đã mất em rồi
Từ tháng 4 xưa
Sài Gòn không còn nữa


Linh Phương

Đăng nhập để trả lời
0








Ba tôi lớn lên làm người nông dân
Bỏ ruộng đồng vô bưng kháng chiến
Lần thứ nhất- má tôi khóc vẫy tay đưa tiễn
Lúc ấy là mùa thu 45

Anh tôi lớn lên làm người nông dân
Bỏ cuốc bẩm cày sâu đi vào cuộc chiến
Lần thứ hai-má tôi khóc vẫy tay đưa tiễn
Chị dâu tôi vẫy tay đưa tiễn
Lúc ấy là mùa thu 65

Chị dâu tôi ngồi đan áo lạnh mùa đông
Gởi ra mặt trẩn cho cha- cho chồng đi đánh giặc
Trong ngôi nhà dột nát
Mưa ướt nhòe trang vở dạy cháu tôi tập viết- tập đánh vần hai chữ Việt Nam

Tôi lớn lên cầm súng vào rừng
Hành quân dọc theo chiều dài đất nước
Đất nước hình cong chữ S
Đất nước có biển rộng-sông dài
Đất nước có núi non hùng vĩ
Chở che cho những người con
Mang trong trái tim mình lá cờ Tổ quốc
Lần thứ ba- má tôi khóc vẫy tay đưa tiễn
Chị dâu tôi vẫy tay đưa tiễn
Lúc ấy là mùa thu năm 67 trời mù mịt sương che

Sau 1975 tôi trở về
Ba tôi không về
Anh tôi không về
Chị dâu tôi đánh rơi chiếc áo còn đan dở dang xuống mặt đất
Má tôi ngã quỵ xuống mặt đất
Lần cuối cùng- má tôi khóc chồng, khóc con bằng những giọt lệ đỏ tươi
Lệ máu hóa thành hoa nở trên mộ những anh hùng đã chết
Cho chiến tranh Việt Nam -chiến tranh Việt Nam



Linh Phương




Đăng nhập để trả lời
0




Anh trở lại bàn chân vừa chạm ngõ
Gia Định thành xưa quen thuộc một thời
Tưởng đã quên. Mà sao lòng cứ nhớ
Cầu Chữ Y biền biệt mấy mươi năm

Ngã tư Bảy Hiền vời vợi người trông
Màu áo lụa trắng ngời ngời con mắt
Bởi vì em nên mây trời xuống thấp
Níu đời anh- chầm chậm- tháng giêng- hai

Phố Thị Nghè giờ chắc chẳng còn ai
Ngồi chải tóc- soi gương- chờ tiếng gọi
Qua Hàng Xanh anh thẫn thờ bước vội
Nghe trái tim đau đáu thuở học trò

Sài Gòn ơi ! Ngày ấy quá xa mờ
Trong ký ức xanh xao buồn bật khóc
Tình mới chớm- là tình mong manh nhất
Dễ dàng phai như màu lá thu phai

Có phải xuân hồng điểm xuyết cành mai
Mang gió tết nhuộm vàng bông hoa nở
Góc phố cũ- một mình anh đứng đợi
Áo em bay mát rượi nắng sân trường


Linh Phương

Đăng nhập để trả lời
0



Trong veo màu mắt nắng
Phơi tóc em thơm nồng
Bầy chim xưa nằm mộng
Mơ ngủ bờ vai ngoan

Giận anh mà em khóc
Giận anh mà em buồn
Để chiều hôm nắng tắt
Mắt dùng dằng nhớ thương

Sớm mai nào nhẹ vương
Chút tơ trời vào mắt
Sớm mai nào như sương
Long lanh trên môi ngọc

Đóa hoa tình vừa nở
Giữa ngực người hồng nhan
Trong veo màu mắt nắng
Áo tím hoài ngàn năm



Linh Phương
Đăng nhập để trả lời
0



Em không còn giữ
Trái tim anh trong lồng ngực em
Và nụ hôn nồng nàn ngày nào
Cũng phôi pha theo thời gian xa cách
Tay nắm lấy bàn tay
Cớ sao em lại khóc ?
Để nước mắt muộn màng
Rơi xuống trang thơ



Linh Phương

Đăng nhập để trả lời
0
Đăng nhập để trả lời
0







Giấc mơ xưa chìm giữa cuộc đời
Dịu dàng như cơn mưa mùa hạ
Khi chia tay. Ngày hôm qua đã
Trở thành ngày cũ phải không em?

Con đường tình giờ có hướng riêng
Em một hướng-còn anh một hướng
Hướng bình yên dành cho em chọn
Hướng khổ đau anh xí phần anh

Day dứt mà chi em.Cuộc tình
Ngày hôm qua đi vào quá khứ
Người hôm qua trở thành người cũ
Cũng đành - xin gọi cố nhân ơi



Linh Phương [/color]
Đăng nhập để trả lời
0







•LA PAGODE THÁNG 6 - 1970


Vị đắng thắm đẫm mồ hôi
Giọt cà phê buồn đọng lên đôi mắt
Tháng sáu năm 70 anh ngồi La Pagode
Nghe trái tim em hát khúc dạo đầu

Ngước nhìn bầu trời xanh thẳm vút cao
Nắng nồng nỗi nhớ theo anh qua mùa loạn lạc
Tuổi thanh xuân chợt thinh không biến mất
Khi thời gian chờ đợi phủ rong rêu

Qua khung cửa kính đầy gam màu olive
Tình yêu khuất mù trong lửa đạn


* SÀI GÒN THÁNG 6- 2006


Cuộc chia ly nào không có nỗi buồn
Và tình yêu nào không bắt đầu bằng hy vọng
Hạt hạnh phúc nẩy mầm

Anh muốn đưa em qua những con đường
Đầy bướm hoa của thời trẻ dại
Để được hôn mười ngón tay con gái

Dịu dàng rơi xuống tiếng đàn xưa


•CÂY XƯƠNG RỒNG NỞ HOA

Cây xương rồng nở hoa thắm đỏ ráng chiều
Anh thảng thốt gọi tên người đàn bà trong tiềm thức
Em lặng lẽ ngồi khóc

Bao năm rồi mới gặp
Muộn màng rồi hai tiếng yêu nhau



Linh Phương


Đăng nhập để trả lời
0







Về quê. Ờ! Cứ về quê
Để nghe mẹ hát chân đê mỗi chiều
Khóc khi nhìn thấy cánh diều
Tuổi thơ ngây dại ai treo giữa trời
Bằng đôi chân đất. Tôi mơ
Chạy tìm cha khắp đôi bờ tử- sinh

Cánh đồng xưa nước mông mênh
Ra đi lạc xứ lênh đênh nửa đời
Bỏ sông- bên lở- bên bồi
Hương rơm- mùi rạ- dại khờ- tôi xa
Thuở chuồn chuồn nhớ cỏ hoa
Tôi thèm được nói: -Thưa cha! Con về

Về quê. Ờ! Cứ về quê
Vai gầy mẹ gánh câu thề thương cha
Nợ tình như biển bao la
Chờ chồng mấy chục năm qua. Mẹ chờ
Bàn tay dụi mắt. Tôi mơ
Chạy tìm cha khắp bến bờ nhân gian


Linh Phương








Đăng nhập để trả lời
0




Đăng nhập để trả lời
0







Bỏ lại chiến trường một cánh tay
Cha mang ba lô về làng
Ngực đeo huy chương đủ loại
Giã biệt bao cánh rừng rực cháy
Bao cánh rừng đạn bom
Cha nghiêng người xuống bế con
Bằng cánh tay còn lại
Trời lúc đó nhiều mây
Gió phất phơ vạt áo vải ka-ki trống không
Mẹ mừng vui ôm cha
Bật khóc


Con lớn lên từ hơi thở nồng nàn của đất
Từ dòng sữa ngọt ngào của mẹ và lời ru êm đềm của sông
Từ mùi khói đốt đồng
Từ mồ hôi cha hòa cùng hạt thóc
Từ giấc ngủ nhọc nhằn cha còn vung tay gặt
Lúa chín vàng trong giấc mơ xanh


Cảm ơn cha- người chiến binh
Đã dạy con thương yêu cuộc đời- thương yêu đất nước
Để mai này nối bước
Con vào lính như cha



Linh Phương

Đăng nhập để trả lời
0








Bỗng dưng
ngạo mạn ta cười
Khi xưa
lính tráng chịu chơi hết mình
Tay xăm
” hận kẻ bạc tình “
( Ờ !
Mà ta cũng bạc tình như em )
Tay cầm súng
bắn chỉ thiên
Buồn ư ?
Uống rượu ta quên chuyện đời
Chuyện đời
bèo giạt hoa trôi
Chuyện đời.
Đù má !
Hết đời cho xong


Linh Phương

( Những ngày ở KBC 3300 )






Đăng nhập để trả lời
0








Một hôm ngửa mặt nhìn trời hỏi
Ta hiền khô ông nỡ đọa đày
Mấy mươi năm thân sơ thất sở
Cuộc đời ta khổ tận cam lai

Lớn lên đi lính rồi thua trận
Vào trại giam học tập dài dài
Ngày ta được thả về quê quán
Quê quán không còn biết tìm ai ?

Tìm người xưa-người xưa mất biệt
Chắc quên ta em lấy chồng rồi
Ừ ! Nhớ chi cái thằng tù tội
Giữa Sài Gòn đâu dễ kiếm cơm

Đâu dễ kiếm cơm ta kiếm sống
Xuống Cà Mau-rừng đước-rừng tràm
Cày cuốc chẳng xong đành làm mướn
Tay chai sần tóe máu rách bươm

Nhiều đêm nằm ngủ ta bật khóc
( Bỗng dưng lại giống tính đàn bà )
Mẹ nó ! Cứ chửi trời-mắng đất
Mấy chục năm ròng ông chơi ta

Buồn tình Linh Phương ta tự vận
Nằm dưới mộ bia mắt mở trừng
Ta hận phần đời ta quá thảm
Chết mà hồn phách vẫn chưa tan

Linh Phương




Đăng nhập để trả lời
0






Căm ghét lão trời già xốc nổi
Mấy mươi năm cứ muốn hại ta
Cái thằng sống sót thời binh lửa
Làm thơ-uống rượu mê đàn bà

Ganh tị ta thiên tài háo sắc
Thò tay ông cắt sợi tơ hồng
Nên người yêu vội quên tình cũ
Sớm mai hí hửng lên xe bông

He he ta cười rớt nước mắt
Pháo nổ đường hoa xác đỏ hồng
Phụ ta lấy chồng sao em khóc
Hát bài Lý con sáo qua sông

Thất chí nhiều khi ta liều mạng
Thách lão trời già sai Thiên Lôi
Cầm búa đấu với ta chục bận
Thử rồi coi ai sẽ tiêu đời

Ta chết trần gian buồn khô lệ
Còn ông chưa chắc đã yên thân
Thục nữ-thuyền quyên vô số kể
Kéo nhau hỏi tội lão trời khùng

Ta chết bởi vì ông cà chớn
Trù dập thiên tài mấy chục năm
Háo sắc có chi mà nổi giận
Đàn ông háo sắc mới đàn ông



Linh Phương

Đăng nhập để trả lời
0




Em đến từ tiềm thức trong anh
Đóa hoa vô thường nở muộn
Chắp cánh bay vào hư không
Chợt thấy tuổi mình xế bóng

Những giọt nước mắt của em – những giọt nước phù trầm
Rơi nhẹ nhàng lên đôi môi nóng bỏng
Anh cúi xuống hôn đồi ngực thơm- anh cúi xuống hôn cùng khắp
Em tan thành mây khói mênh mông

Đời người sống vội trăm năm
Hẹn hò yêu nhau còn chưa kịp
Thiên thu tình sầu đã khép
Thì thôi- một kiếp đợi- một kiếp chờ



Linh Phương



Đăng nhập để trả lời
0





Đêm lá rụng ngoài sân
Nghe như dòng sông hát
Dịu dàng giọt nước mắt
Rơi xuống giấc mơ xanh

Con đường tình mong manh
Đầy trái ngang trắc trở
Để người đợi- người chờ
Để người thương- người nhớ

Dòng sông xưa sóng vỗ
Như ngăn cách đôi bờ
Anh bên đây sông- lở
Em bên kia sông- bồi

Tìm nhau hết nửa đời
Tóc xưa giờ đã bạc
Dịu dàng giọt nước mắt
Rơi vào trái tim nhau


Linh Phương

Đăng nhập để trả lời
0






Có một điều anh chưa kể em nghe
Về niềm vui và hạnh phúc
Khi anh chỉ có tình yêu duy nhất
Đã dành cho em

Bầu trời thì xanh
Biển thì ồn ào dậy sóng
Năm tháng thì dài đăng đẳng
Làm sao anh quên được
Những ngày bên nhau

Chỉ còn lại bông hồng đỏ em trao
Cái màu đỏ của trái tim chung thủy
Cái màu đỏ vô cùng giản dị
Như bài thơ anh gởi tặng em


Linh Phương


Đăng nhập để trả lời
0







Má tôi-người đàn bà nhà quê rặt mặc dù má đã sống ở Sài Gòn từ thời con gái. Má ở Cái Răng- Cần Thơ, nơi mà có câu : “ Cần Thơ gạo trắng nước trong. Ai đi đến đó lòng không muốn về “. Từ thời thơ ấu má tôi đã cực khổ, bởi ông ngoại tôi mang dòng máu thương hồ rày đây mai đó. Ông đã bỏ bà ngoại theo một người đàn bà nhan sắc từ lúc bà ngoại hãy còn trẻ.

Hồi nhỏ, má phải đi bán chuối chiên ở chợ nổi Cái Răng cho đến khi chiến tranh loạn lạc, ngoại dắt díu hai đứa con gái là má và dì ba lên Sài Gòn kiếm sống. Rồi má lấy chồng- ba tôi cũng mang dòng máu giang hồ, bỏ quê Phong Điền - Quảng Trị miền Trung lưu lạc vào Sài Gòn năm ông lên 10 tuổi.Ông đã qua nhiều vùng đất, một mình vui một mình buồn, một mình mưu sinh.

Nhà tôi ngày xưa bên kia Cầu Chữ Y ,thuộc quận 8 Sài Gòn. Thời bấy giờ, quận 8 Sài Gòn thật hoang vu, sông rach chằng chịt..Phía trước là một con rạch chạy dài tới đầm sen rộng mênh mông.Mỗi mùa sen nở, hương sen tỏa ngát vào nhà và tôi lớn lên bằng hơi thở của sen, bằng mùi hương của sen “ Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn “.Lúc này, ngoại và má sống bằng nghề chẻ sen đem ra chợ bán.( Sen phơi khô ,vỏ sen đen, cứng, người ta chẻ sen bằng một cái thớt gỗ cao khoảng 3,4 tấc , chung quanh có khía tam giác. Chẻ sen phải khéo tay để sen tách vỏ mà hạt vẫn còn nguyên ), ba tôi thì đi tàu chuyển bò cho Pháp từ Tourane (Đà Nẳng ).về Sài Gòn.

Buổi trưa, tôi hay ngồi bên má nhìn tay má thoăn thoắt chẻ từng hạt sen một cách thích thú.Má hay kể chuyện cổ tích cho tôi nghe, mà má chỉ thuộc vài chuyện cổ tích như : Tấm Cám- Trương Chi, nên nghe riết tôi chán muốn chết, nhưng cũng ngồi chăm chú nghe vì sợ má buồn . Thỉnh thoảng, tôi lén má bóc những hạt sen bỏ vào miệng nhai ngon lành.hạt sen khô bùi bùi đến cổ họng có vị ngọt.

Trọng trọng một chút , tôi đi học ngoài quận nhì Sài Gòn ( bây giờ là quận nhất ) bằng xe bus. Mỗi lần đi học tôi thường chải đầu với loại sáp ba số 555 láng bóng. Con ruồi nào chẳng may đáp lên tóc tôi chỉ có nước té bò càng mà chết tốt. Mỗi lần thấy tôi chải đầu, má hay hỏi : “ Mày đi học hay đi “ o mèo “ hả con ? “.O mèo- là ám chỉ tôi đi tán tỉnh cô gái nào đó ( người thành thị gọi người yêu bằng bồ ). Như tôi đã nói , má tôi nhà quê nên ngôn ngữ bà cũng quê mùa , chân chất ( dù bà ở Sài gòn mấy mươi năm ). Vậy mà tôi thương làm sao cái quê mùa chân chất của má.

Người nhà quê ám chỉ “ mèo “ một người con gái, có thể hoặc không là người yêu của người con trai.Tôi rất thích tiếng “ o mèo “ khi má nói. Chỉ những người nhà quê mới dùng hai tiếng “ o mèo “ mộc mạc, bình dị không văn hoa như dân thành thị.Có hôm má bảo : “ Tao với ba mày làm sui gia với anh chị Sáu cho mày với con Cúc rồi đó, liệu đi o mèo hoài đi con “.” Trời ! Tự dưng sao có chuyện này nữa má ?”.Thực ra, mấy ông bà già vui miệng kết tình sui gia vậy chứ sau này đời biết sẽ ra sao mà sui với gia.?
“ O mèo “ của má ăn sâu vào tâm hồn tôi, nên sau này tôi vào quân ngũ ,mê đọc truyện dài “ Như con mèo ngái ngủ trên tay anh “ của Võ Hà Anh, hay bài thơ “ Nga ‘ của thi sĩ Nguyên Sa :

“ Hôm nay Nga buồn như một con chó ốm
Như con mèo ngái ngủ trên tay anh
Ðôi mắt cá ươn như sắp sửa se mình
Ðể anh giận sao chả là nước biển...”

Tôi thấy loài mèo thật dễ thương, thật đỏng đảnh và thật dữ dội, nồng cháy vào mùa “ để yêu “.Vì thế, không lẽ nào tôi lại không có những bài thơ “ o mèo “ cho “ mèo “ của mình nhỉ ? Dĩ nhiên, tôi phải có bài thơ cho mèo để “ o mèo “- má tôi vẫn thường nói thế khi tôi chải tóc láng bóng, quần áo ủi phẳng phiu ra đường. Nhất định tôi phải có vài bài thơ cho mèo, dù mèo già, mèo sồn sồn hay mèo nhí nha nhí nhảnh ..

Má tôi không còn nữa, bà tương phùng với người xưa của bà sau hơn 20 năm cách biệt. Bà ra đi để lại tôi nỗi ân hận dày vò hết một phần đời còn lại của tôi.Tôi sống xa má từ ngày mặc đồ quân nhân. Tôi không được sống gần gũi bên má, tôi như cánh chim phiêu bạt giang hồ vì dòng máu thương hồ xuôi ngược của ba vẫn chảy trong cơ thể của đứa con không quê.Mỗi khi vấp ngã trên đường đời, tôi tự đứng lên cơ hồ có bàn tay của má khuất mặt nâng tôi lên, đi tiếp con đường gian nan trước mặt.

: “ Tao với ba mày làm sui gia với anh chị Sáu cho mày với con Cúc rồi đó, liệu đi o mèo hoài đi con “.Tôi nhớ hoài lời má rày tôi, và trước hôm má nhắm mắt, tôi kể cho má nghe về anh chị Sáu sui gia của má : Con có lên Sài Gòn thăm bác Sáu, bác Sáu trai chết rồi chỉ còn bác Sáu gái. Cô Cúc con dâu hụt của má có chồng cụt một chân là TPB. QLVNCH , nhưng con không gặp cô Cúc “.Chuyện nửa thế kỷ trôi qua má vẫn buồn khi nhắc đến sui gia hồi năm nẳm năm nào.

Má ơi ! Bây giờ con thèm nghe hai chữ “ o mèo “ của má, tiếng người nhà quê mộc mạc, chân chất dễ gì được nghe giữa thời đại “ a còng “ này. Con thèm trở về tuổi ấu thơ nhìn má ngồi chẻ hạt sen khô.trước sân nhà dưới bóng mát cây me Tây, bên con kênh ngoằn ngoèo chạy tới tận đầm sen. Để con có thể nói cùng má rằng : Con thương má nhất trong đời con.


Linh Phương
Đăng nhập để trả lời
0