📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

NIỀM MƠ NGÀY THÁNG CŨ

1.143 trả lời, 136.534 lượt xem — Trang 24 / 39

NIỆM CUỐI HƯ VÔ.

Ta đặt lưng dài trên dải núi.
Nằm nghe hơi thở của rừng xưa.
Xa nào mong đợi, nhìn mưa bụi.
Như hạt tro rắc rải, phế thừa.

Bóng trăng soi đường hoang, mường tựa.
Hiu hắt miên mê, dỗ giấc đời.
Đi giữa đôi hàng, chao nến nhat.
Chập chờn ẩn hiện ánh ma trơi!

Im lặng đợi niềm mơ, đọng thoáng.
Buông chìm rơi rụng cánh sao ngân.
Cánh dơi xào xạc bay thay chổ.
Cho đêm không lẻ bạn thì thầm.

Ta ngủ đêm trường, hồn lặng thả.
Vu vơ mang vết tích niệm lòng.
Mênh mang đi giữa trần gian lạ.
Cơn gió trao về, trả nỗi mong.

Đi rao giảng tình câm lạt giọng.
Khô vệt môi, băng buốt lạnh hồn.
Mơ ngõ nắng, may còn giữ cất.
Một lời cho, hằn kiếp di ngôn.

Đã biết còn thương, sao lẫn trốn.
Để đôi nơi vụn vỡ câu nguyền.
Luôn ẩn giấu khi còn nhịp thở.
Mây vẫn về, nghe hót đỗ quyên.

nguyênhoang
2012






Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-07 02:04:47Huynhthomy>

XUÂN.

Xuân rắn bền dai như thép đồng.
Xuân mang nồng ấm khắp non sông.
Xuân đi trên ngõ trao chồi lộc.
Xuân lại trong vườn, vươn nở bông.

Xuân dẫu không còn vang pháo Tết.
Xuân khai vẫn mãi đậm hương nồng.
Xuân ơi! Tô thắm tình thi hữu.
Xuân đến mơn xoa, dỗ ấm lòng.

nguyênhoang
2012

* t.h theo TV.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-07 01:38:24Huynhthomy>

LẶNG QUÊN.

Ôm bóng mặt trời, lăn lộn trên biển cả.
Cho trùng dương tận nồng ấm, đáy vực sâu.
Giúp lớp rong rêu, đà nghìn năm trầm tích.
Cùng sinh vật đủ màu đùa giỡn, ngắm nhau.

Có những nơi xa, cách biệt đường xích đạo.
Đã chịu hoang vu, buốt giá khát thèm, nồng!
Sao tạo hóa không phân đếu, ban ánh nắng?
Song cực lạnh lùng, sa mạc đốt hư không.

Như tình yêu thao thức,mòn mỏi ngày đông.
Vòng tay thân thương một thoáng nào, ôm lõng.
Tạm đủ ủi an, cơn mơ dìu giấc mộng.
Đưa vươn xa, bình lặng cánh phiêu bồng.

Bao quanh cô đơn dìm trầm luân, khoảng trống.
Chiếc bóng đi chậm rãi đếm lại, cung sầu.
Soạn thảo đến cuối dốc đời, chưa trọn phiếm?
Một bản tình ca thiếu âm hưởng, thương giao.

Ai hỏi! Cuộc đời buồn vui sống, ra sao?
Lối ngõ vào ra, ở sinh tử bệnh lão.
Hơi thở, nụ cười vần xoay một triết lý.
Chín kiếp ngồi thiền..một kiếp bỏ đi luôn!

Tất cả trần gian, tham vọng một chữ muốn.
Nhưng nguyện xin hoài, chẳng ai đến, ban cho?
Khi buồng tim chợt cạn ngừng, dòng máu đỏ.
Vô ngã lẽ đời, quên mất nghĩa thơm tho.
. . .
nguyênhoang
2012




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-07 03:17:09Huynhthomy>
LUỴ HẰN .

Ta chôn giấu từ vùng trời kỷ niệm.
Cả giày sô cùng xiềng xích, theo đời.
Thân cằn cỗi, mài mòn sàn bóng loáng.
Ngắm trăng mùa, để biết tháng ngày năm.

Đợi chiều qua, mơ hong tia nắng sót.
Được bình minh cho hơi thở, tiếp dìu.
Những hạt nước, nhỏ dài xuyên chiếc phểu.
Chạm cõi trần khua lạnh tiếng kêu khan.

Giấc phiên đêm không còn mộng nhập vào.
Ngơ ngác đợi, hững hờ quên, lạc lõng.
Giọt lệ trần đã khô mòn lối dạo.
Tháp chuông im, quên hồi chuyển dạt dào.

Bao năm dài, giam cuộc đời buốt giá.
Lẽ nào quay về, mang lạnh đó, theo?
Dòng sông xưa, phù sa quyện trong veo.
Lắng tìm giữ từ thuỷ chung ước muốn.

Một cánh phù dung, đón người trở lại.
Từ hương thơm hoa sứ toả miệt mài.
Thoảng trong gió, ngạt ngào ngày hội ngộ.
Ta về, thầm tưởng nhớ mộng không phai.

nguyênhoang
2012
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-07 01:58:13Huynhthomy>
NH

Có khi niềm vui, đốt giai đoạn.
Khi đời kề cận bóng hoàng hôn.
Hờ hững vui say, quên tiêu tốn.
Bỗng dưng hoàn trả, chưa vẹn toàn.

nguyênhoang
2012
Đăng nhập để trả lời
0

VẪN MÙA XUÂN, TRÊN LỐI CŨ.

Ở mùa xuân, tâm chợt dừng lo nghĩ.
Để buồn ra ngoài ngõ, đón giao thừa.
Có đúng thanh bình? Sao không pháo Tết!
Thay chút tiếng lòng, cắn đở hạt dưa.
(Như Tết không cần phải mua chi mứt?
Hôn ở môi Em ngọt lựng thơm nồng.
Dù mọi người vui, ta ngồi riêng bóng.
Có nhớ ai đâu, vì đó người dưng!).

Cảnh sắc ngày xuân vẫn là muôn thuở.
Kia phong lan, nọ hoa cúc rộ vàng.
Với ánh nắng chan hòa trên nụ thắm.
Đúng nghĩa bình an, ban bởi đất trời.

Hạnh phúc ở tầm tay, giữ, đừng với!
Không ai cho? Tự an ủi lấy mình.
Ở ngày trước, trót vương mang nghiệp lính.
Mùa hạ về, ngày tháng xích khua vang.

Hệ lụy trần gian núp mùa vấn nạn.
Hơi thở không ngưng theo suốt cuộc đời.
Vui lấp cho lòng thầm mang ánh mắt.
Khỏa buồn bằng thoáng chốc, nhếch miệng cười.

Để tiếp cuộc đi, mọi nỗi qua vơi!
. . .

nguyênhoang
2012
Đăng nhập để trả lời
0
PHIẾN MỘNG.

Đời không chung ngả!
Dốc cuối đôi tà,
Áo bay đường trắng, mượt mà.
Sân trường ngày cũ, buồn qua phiến dài.

Nầy gió heo may!
Sao vờn trôi mãi?
Không dừng cho nhủ đôi câu,
Ước duyên từ Bậu, ta chờ trăm năm.

Đường đời xa thẳm!
Mang mối cảm trầm,
Gởi về nào đó, xa xăm.
Đêm giăng nguyệt mộng, sao thầm đợi ai?

Niệm lòng mơ lại!
Lối xưa trang đài,
Hài hoa gót nhẵn, chưa phai.
Lịm hồn vàng võ, rạc rài dấu yêu.

Mưa sa huyền diệu!
Lạc phách bồng phiêu,
Em trong giấc ngủ, thiên kiều.
Kiêu sa đầy dáng mỹ miều thoát vươn.

Đừng nhớ thiên đường!
Hồn sẽ vất vưởng,
Miền xa nơi đó, chẳng thương.
Trần gian thiển nghĩ hồ trường mộng nguyên.

Tâm được tịnh thiền!
Niềm vui hiện diện,
Bên đời, nồng thắm vô biên.
Giá từ chối bán, không tiền đủ mưa.

Ngày dương thế, vì sao vua!

nguyênhoang
2 ngàn 12
Đăng nhập để trả lời
0


VŨNG NHÂN GIAN.

Buổi chiều, nghe rừng xưa thao thức thở.
Gió bạt ngàn quấn quít núi, cô liêu.
Ngậm ngùi mênh mang, trăng sao lờ lặng.
Mây thoát bồng, mang niệm mộng đi theo.

Con sông dài, phù sa quyện trôi mãi.
Ngọn đồi nhìn, triền dốc trũng thẳm sâu.
Dòng thác đổ quanh năm, giăng níu kéo.
Ngút ngàn cao dải lụa trắng, rì rào.

Đêm hiện về, ánh trăng soi vàng vọt.
Thung lũng ngòm đen, hực nóng mặt trời.
Cánh dơi lạc loài tìm yên giấc ngủ.
Mai bình minh, còn bay tiếp mưu sinh.

Ngợi khen bàn tay hóa công tạo dựng.
Mọi loài đều, có cuộc sống vây quanh.
Phân chia nhau vùng thiên trù, nóng lạnh.
Giành riêng từng tấc sống, giữ an hòa.
(Biết đời phù vân, rồi cũng đi xa).

Ngày qua, những chuỗi dài, xuyên lau lách.
Mầu nắng phai, vần vũ lốc, mưa sa.
Lối bước vào, ngõ đi ra, chẳng rõ?
Khuân vác đầy, dừng lại bỏ, trắng tay.

Có ai đi, dưới mặt trời, không thở?
Cố giữ sao, cho khóc ít hơn cười.
Chẳng có đâu là thiên đường, âm giới.
Tại vũng trần gian, hạnh phúc quẩy bơi.

Đất trời bao dung, vui hưởng cuộc đời.
Đã ban tặng, trăm năm cho vừa đủ..
. . .

nguyênhoang
2012
Đăng nhập để trả lời
0
VỀ ĐI NHÉ, NHA ANH.

Ta đến từ đông..
Xuân có không?
Mùi vương huệ trắng rất thơm nồng!
Em thắp hương lòng, cầu nguyện Tết.
Thêm lời, xin người đó..trở về bên.

Xóm lạnh đêm dài.. than ở bển.
Buồn hiu, giọt sương rụng ngoài thềm.
Tí tách nhịp đều, thầm lặng đếm..
Quê nhà nghe kể thấy buồn thêm.

Bờ đông..cách nửa vòng trái đất.
Cửa tây, rời bến hạ thay đời!
Đi xa, hun hút trời biền biệt.
Câu ước lần xưa.. biết nhớ vơi.

Đầu mùa kéo khách trở lại bến.
Cùng nhau đi tảo mộ Ông bà.
Tập tục không quên, tứ Ba má.
Thế hệ mình cuối.. giữ chớ xa

Thời nao, đây đó gặp khó quá.
Bây giờ mọi chuyện rất bình thường.
Chỉ cần một chút lòng của biển,
Ngắn ngủi lời, mong nhớ với thương.

Câu sấm nhân gian, tờ lịch cuối*.
Tộc Maya, đồn đoán đã loan truyền!
Có hay không? Một lần cứ tin thử ?
Anh à! Về đi nhé, nha Anh..

nguyênhoang
2012

*Thầy bói Nikki Pezaro dự đoán năm 2012 (Bấm vào đây, xem..)


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-21 03:39:29Huynhthomy>

XA..HƯ KHÔNG.

Về lại phố mùa xuân, ràn rụa nước mắt.
Tìm lại dấu xưa, ký ức mất đi rồi.
Cảnh cũ người đâu? Sao trống vắng.
Quên rồi? Người trở lại, ở xa xôi.

Có trách người đi, chân gối mỏi?
Xa lâu, nay mới nhớ quay về.
Làng xóm hôm nao đưa chân khỏi bến.
Phán quyết tội đồ, xua đuổi lưu vong.

Lạc lõng bao năm, dật dờ viễn xứ.
Hồn hoang vùi giấc ngủ đêm trường.
Thoi thóp thở hơi trần, ban hưởng.
Có ai giùm cho biết? Mùa xuân  đâu..

Đã dìm lâu dưới trầm băng hoá thạch.
Dẫu moi lr6n cũng chẳng nhớ được gì?
Thôi thì, cho qua luôn đi người nhỉ!
Màng phù vân chờ sưỡi ấm, mong manh.

Gió thu gom vạt mù sương mỏng vánh.
Vào đông hồ thu biếc, sót váng ngà.
Trần gian không còn, bềnh bồng vô ngã.
Ội! Cuộc đời  rời ngưỡng cửa, bước ra.

Mai, về lại miền buốt giá.
Ngồi,ray rức buổi đi xa.
Nuối tiếc..nhưng nào cho lại.
Buồn vui cũng tạ phần quà.

nguyênhoang
2012
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-21 03:50:04Huynhthomy>
EM, MÃI LÀ HUYỀN THOẠI.

Nhắm mắt lướt tay trên bản phiếm.
Nơi đâu cũng có dáng hương xưa.
Những lời thơ, thu ôm ấp lá vàng.
Đầu giang lũ, mưa đất trời luân vũ.

Xuân ơi! Thay giùm nhân gian,
những chiếc áo cũ.
Và riêng cho Em tôi,
thêm áo ấm tủ ngày đông!

Có thể Sài-gòn, tiết rất nóng
Anh chia sớt, gởi qua Em.
Đượm thắm nghĩa tình, ấp ủ đông.

Không gian bình an, không mộng mị.
Yêu thương trong như chén rượu lưu ly.
Hàn băng, chứa giọt men, cay mùa hạ.
Giấc say trên hài mộng xuân thì,

Mầu xanh vương lóng lánh, nơi mi.
Chân đi ngang vườn hoang, nghe thủ thỉ.
Lời ngân vang theo hanh gió, muộn màng
Cho hoài bảo triền miên trôi, chưa phỉ.

Trên cánh thiên thần, lượn mãi nhân gian.
Từng mùa sang, dải lụa vàng phủ dáng.
Nhân dung nào? Huyền thoại mãi trong tôi!

nguyênhoang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-28 05:19:31Huynhthomy>
   DẤU LẠNH..

Có lần trong giấc mơ đó?
Thấy mình, sao? đã qua đời!
Phòng kín, gió chẳng lùa!
Mà hàng nến chao đảo?

một đoàn người lần lượt đi qua,
không nhìn, đều xa lạ!
người nằm trong áo quan,
lại vẫy tay chào?

Những dấu tay vấy máu,
in trên tường vôi, nhà quàng!
giăng đỡ lấy bốn bên,
ngăn vách úp dập vùi,
Muốn biến nơi đây, thành ngôi cổ mộ.
chôn kín nỗi hờn, giấu cất không tan!

Thiên niên, rồi nhiều ngàn năm, mênh mang.
nhìn xem gió trời lồng lộng,
ngắm mây qua từng tháng, bao mùa.
Trên cánh đồng hoang, rừng than núi chuyển.
Họp mặt thượng tuần, trăng chứng giám, phân bua.

Nghe xạc xào sương khua.
những hồi chiêng vụn vỡ,
từng hơi thở phế thừa,
xuyên ngàn cây, nội cỏ!
Ta nhớ lại hành trình,
lại đi tiếp trong mơ!

Có lời hỏi bên tai, nghe quen ngờ ngợ.
Kẻ cùng vào, người đợi bước đi ra.
Không thể trả lời, gần hay xa?!

nguyênhoang
  2012
Đăng nhập để trả lời
0

VŨNG NHÂN GIAN.[/align] [/align]Buổi chiều, nghe rừng xưa thao thức, thở.[/align]Gió bạt ngàn quấn quít núi, cô liêu.[/align]Ngậm ngùi mênh mang, trăng sao lờ lặng.[/align]Mây thoát bồng, mang niệm mộng đi theo.[/align] [/align]Con sông dài, phù sa quyện trôi mãi.[/align]Ngọn đồi nhìn, triền dốc trũng thẳm sâu.[/align]Dòng thác đổ quanh năm, giăng níu kéo.[/align]Ngút ngàn cao dải lụa trắng, rì rào.[/align] [/align]Đêm hiện về, ánh trăng soi vàng vọt.[/align]Thung lũng ngòm đen, hực nóng mặt trời.[/align]Cánh dơi lạc loài tìm yên giấc ngủ.[/align]Mai bình minh, còn bay tiếp mưu sinh.[/align] [/align]Ngợi khen bàn tay hóa công tạo dựng.[/align]Mọi loài đều, có cuộc sống vây quanh.[/align]Phân chia nhau vùng thiên trù, nóng lạnh.[/align]Giành riêng từng tấc sống, giữ an hòa. [/align](Biết đời phù vân, rồi cũng đi xa).[/align] [/align]Ngày qua, những chuỗi dài, xuyên lau lách.[/align]Mầu nắng phai, vần vũ lốc, mưa sa.[/align]Lối bước vào, ngõ đi ra, chẳng rõ?[/align]Khuân vác đầy, dừng lại bỏ, trắng tay.[/align] [/align]Có ai đi, dưới mặt trời, không thở?[/align]Cố giữ sao, cho khóc ít hơn cười.[/align]Chẳng có đâu là thiên đường, âm giới.[/align]Tại vũng trần gian, hạnh phúc quẩy bơi.[/align] [/align]Đất trời bao dung, vui hưởng cuộc đời.[/align]Đã ban tặng, trăm năm cho vừa đủ..[/align]. . .[/align] [/align]nguyênhoang[/align] 2012[/align][/align][/align][/align]
Đăng nhập để trả lời
0


Vùng Tuyết Trắng

Trắng một màu tang đêm bão tuyết
Lấp vũng đời chìm xuống vực trần gian
Lời của gió khóc mùa xuân đi vội
Thở lên mây tìm khoảng trống điêu tàn

Đời vẫn vậy xoáy vòng theo cơn lốc
Đọng thành băng dòng máu trắng phù du
Muôn sắc thái bây giờ tìm đâu thấy
Trắng đất trời tình tay trắng đuôi mù

Ở đâu đó hat trong tim, có lẽ..
Giấu một mình nghe tiếng lắng thời gian
Núi ôm rừng nằm im mùa vọng tưởng
Những vết đời đấp mộ giấc mơ hoang

Trắng ủ ẩn triệu niệm riêng trong suốt
Lẫn vào nhau nghe tim nói hôm nào
Tìm nhịp đập tim so giây cung phím
Đàn thương ca tội nghiệp khúc ngọt ngào

Mỗi cung điệu là mỗi dòng nước mắt
Chảy vào đời đong băng tuyết cuồng xoay
Ai ở lại ai ra đi, người nằm xuống
Cho bài thơ gieo âm điệu nồng cay!

Mỹ Trinh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-02-11 10:53:15Huynhthomy>
quote:

Trích đoạn: Mỹ Trinh



Ru Tình Về Thăm

Anh ru trăng trở về thăm núi
Đốt lửa hồng cho ấm thơ em
Gió cũng ngừng nghe đêm len lén
Mây cũng ngừng đứng lặng bên hiên

Anh ru em tóc mưa còn ướt
Hong đen huyền dòng tóc trăm năm
Chải sợi mơ nhắm nghiền đôi mắt
Ôm bàn tay khe khẽ thì thầm

Anh ru đời cho xuân về muộn
Lửa than hồng ấm mái nhà Đông
Em nhắm mắt trăng nghiêng môi gió
Lùa rừng thông đêm nắng cầu vồng

Anh ru thương cho mềm sợi nhớ
Chiêm bao về thơ nắm tay thơ
Giấy hồng thơm tương tư Chiều Tím
Ngoan em ngoan từ lúc dại khờ

Mỹ Trinh

Thân chào Mỹ Trinh, lâu quá không ghé nhà thăm, MT lại đến thăm trước, xin thứ lỗi.
NH chúc MT luôn sức khoẻ tốt và may mắn, hạnh phúc, hồn thơ vẫn mãi lung linh, yêu đời.

Vài câu hoạ trả lễ cho Mỹ Trinh nha, thân.


MỘNG VẪN MÃI..BÌNH THƯỜNG.

Anh chờ Em, bằng hồn trăng mơn tháp núi.
Mang tình yêu, về tô thắm lại môi Em!
Đợi say ngủ, gió miền xa khẻ hôn lén.
Nhìn cơn mơ, đang dỗ dáng ngoan hiền,

Mưa hôm qua, còn đọng giọt gây sũng ướt.
Dấu tích xưa trầm tích tụ, ở nhiều năm.
Những vết úa, lưu để hằn, sâu trong mắt.
Mượn trùng dương hoà gió biển, mãi thì thầm.

Cuốn tơ duyên, do thiên trù phơi nắng muộn.
Đã bao mùa dìm chất chứa, ủ miên đông.
Thông vi vu chuyển ngân dài, lời đỉnh gió.
Quyện ngàn mây luân vũ, sắc bám cầu vồng!

Hương thơm vương từ đất trời, chải chuốt nhớ.
Cùng người trăm năm, tìm du lãng trần thơ.
Ta kết dựng lầu nhân gian, nguồn cảm hứng.
Vừa lòng Em, mực vở tím, tuổi dại khờ.

Yêu người thơ, mầu trinh nguyên đó, mỹ miều!
Bóng ngả hồ trường, đêm mộng lã, nguơn tiêu.

nguyênhoang
  2012

&lt; Sửa đổi bởi: Huynhthomy -- 11.2.2012 16:41:47 &gt;
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-02-17 13:27:40Huynhthomy>
NGẬM NGÙI.



Nhục dục thất tình, xin xóa bỏ.

An bình giữ trọn nghĩa thơm tho.

Dễ quên, tránh khỏi lòng buồn khổ.

Nầy cõi phù vân, chớ nghĩ lo.



Làm khách qua sông trên chuyến đò.

Lặng nhìn dòng chảy cuốn phù sa.

(Con nước bao mùa gìn chi đó?

Mà sao, thầm lặng chuyển thủy triều!).

Trăm năm bến nước bồi rồi lở.

Biết có cùng không? Vị mặn mà!



Thao thức canh dài, đêm vội trả.

Bình minh hồi lại, một ngày thêm.

ngân rung cung phiếm nào hòa đệm?

Ru chuyện ngàn năm, nhớ chốn xa.



Không có vùng nao, chôn giấu kín.

Yêu thương nhận được, vui hay buồn.

Máu về tim ủ, ươm chung thủy.

Khó gặp khi nào trái đất vuông.



Đừng để chia ly tìm quyến cuốn.

Bên đời vẹn ý bước ung dung.

Nhớ ơn Cha Mẹ, thân không úng.

Một chữ tình thôi, đáp trả cùng.



nguyênhoang

2012











Đăng nhập để trả lời
0

CÒN NHỚ VỀ.

Mùa đông, chiếc tổ kén.
Bao thân nhộng, cỗi cằn.
Nhả dòng thơ, cay đắng.
Trả đời, những xót xa.

Lòng buồn như cánh quạ.
Dấu ăn năn quên rồi.
Đi, về trên ngõ vắng.
Tóc rối cài lệch ngôi.

Trăng nhạt mờ xa xôi.
Giữ cho giùm kỷ niệm.
Không có gì to lớn.
Phù vân ôm cuộc đời.

Câu hát nhân gian gợi?
"Người dưng thương không vơi"!
Xa quê hương cầu thực.
Hoài niệm nhớ, không rời.

Biết buổi về, có đợi?
Con dốc cũ trượt dài.
Những hàng cây khô lá.
Mọi điều đã trả vay.

nguyênhoang.

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-02-26 02:37:32Huynhthomy>
MỘT CUỘC TÌNH, ĐI XA.

Anh đi rồi, khung trời nầy buồn lắm.
Về chân mây, góc biển của phương nào?
Có thương nhớ? Về quê hương không nhỉ!
Tuy thời gian đã sống, chẳng là bao.

Ở nơi đó, nắng không đủ sưởi ấm.
Những con đường dốc trắng, tuyết giăng rơi!
Em quay mặt, che ngăn dòng nước mắt.
Chúc an lành, mong về đến tận nơi.

Em khép lòng, giấu kín nỗi cô đơn.
(Từng ngày qua gây cho tim, nổi sóng)
Bóng đêm đến cảm thấy hồn chao đảo.
Sống nơi đây, luôn nhớ về ở bển.
Nhớ thật nhiều, cả những lúc dỗi hờn!

Anh vui nhé! Hai miền xa cách biệt.
Lần nữa về trở lại, ghé thăm Em.
Ngày tháng đi, Em lần tay để đếm.
Mùa gió sang nhận được chuỗi êm đềm.

Đông có đến, ngoài trời thường buốt giá.
Mặc áo len che ấm để giữ gìn.
Cho sức khỏe được mãi bền, Anh nhé!
Cứ hình dung, có Em sống kề bên.

Mong hạnh phúc giúp người yêu trọn vẹn.
Tương phùng sang cũng có lúc tạ từ.
Anh đi khỏi, Em trở về sẽ khóc.
Khóc thật nhiều, không nước mắt để dư.

Sao cuộc tình? Không gần mãi, đi xa!
Thầm mơ xin, lưu giữ không nhạt nhòa.
Hy vọng có, từ tâm tư chân thật.
Mùa đông chẳng buồn, bởi nhớ thiết tha.
(Phải vững sống, nhìn từng ngày đi qua)

nguyênhoang
2012
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-02-28 16:54:05Huynhthomy>
GIỮ MÃI NIỆM LÒNG.

Anh bỏ từ lâu, một vừng trăng kỷ niệm.
Qua ngõ thu về, lá quên úa vàng rơi.
Theo nhánh mây trôi, khung trời xưa, hoài niệm.
Về ở hư vô, hình bóng cũ phai rồi.

Vật vã đi tìm, biết khi nào hội ngộ?
Và có bình an khi cánh mỏi rã rời.
Vạt nắng phôi pha, chờ hoàng hôn nguội lạnh.
Vùng cháy cỏ khô, nhuốm ánh lửa hoang vu.

Giữ kỷ vật mua từ ngày vui lễ hội!
Chờ trao người, mong diện kiến được lần.
Chiếu chỉ Dời đô, Thăng long xua xa mãi.
Dòng nước mắt nhìn theo, xa xót băn khoăn.

Những câu thơ tỏ lòng, mơ một nguyện ước?
Vàm cỏ đông, sông không lạnh như bao ngày.
Người viễn xứ, về cùng trăng trọn vẹn được.
Một tối đợi nầy, vội thay đổi, nhạt phai.

Tên Em, không còn cho ta tiếp gọi mãi?
Đi xa, cũng khung trời đó, mất mượt mà!
Ta và EM, ai tạo nên điều nghiệt ngã?
Vầng trăng xưa sẽ lạnh giá, thuở hoang khai.

Ôi! Ước mơ, không bao giờ cho trở lại.
Dù có nghìn năm chưa đủ, để nhớ hoài.
Không lời tạ từ, xin nhận hết phần sai.
Xin nói tiếng riêng lòng, Anh giữ yêu Em!

nguyênhoang
2012
Đăng nhập để trả lời
0
BÓNG BÊN ĐƯỜNG.


Nghe thoáng trên miền vu mộng đó.
Nghêu ngao ai hát một cung sầu?
Gởi đến nơi nào? Mơ gợi bóng!
Cho lòng luyến nhớ, quyện thêm sâu.


Mong cánh bằng xa, về trú đậu.
Vòng tay ôm lấy, đáp ưu phiền.
Cho đầy nguyện cũ, tròn giai ngẩu.
Kể lại cùng nghe chuyện Hứa Tiên.


Đã yêu chung thủy cùng Xà nữ.
Tu luyên nghìn năm, đổi đá vàng.
Một kiếp phù du, trời nổi gió.
Chia lìa duyên số, khổ hanh hao.


Lịm ngất ngưỡng say, chén rượu trào.
Để vùi ước vọng quá chua cay.
Buốt thêm con nắng về mơn dáng.
Nằm ngả bên đường, mộng lắt lay.


Xin hãy cho mưa về tẩy xóa.
Vết lưu nhân thế, ghép cho buồn!
Đi qua như bóng vờn song cửa.
Ý thiếp tình chàng, ký ức xưa!


nguyênhoang
2012
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-03-05 12:17:02Huynhthomy>



KHÚC TÌNH MƠ

Có lẽ nào anh lại sẽ quên em?
Hay xao lãng từng vùng miền ký ức?
Và vô tư lúc đêm trường thúc giục ...
Đời không Anh? ... nên thao thức theo về ....

Kỷ niệm hờn ... kêu gọi những đắm mê
Ánh mắt dại với bộn bề mong nhớ
Phương trời xa, cản ngăn từng hơi thở
Nên yêu thương ... bức ảnh dở dang buồn

Chưa kịp tìm, trao gửi những nụ hôn
Nay đánh mất, dạ bồn chồn tự giận
Trách ngu ngơ lại thêm phần lận đận
Người xa rồi, thương nhớ lại trào dâng

Hãy trở về, duyên ý kết tình thân
Và cánh én chở mùa xuân trao tặng
Hãy trở về, cho nhớ mong tạm lắng
Bức tranh yêu, sẽ chẳng nhạt phai màu

Cánh chim trời quay trở lại tìm nhau
Thương yêu cũ vẽ thành trang sách mới
Từng chương một sẽ là ngày tháng đợi
Xin trở về, trao gởi một ân duyên

DNT
.....
📎 hoang trang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-03-05 20:16:54Huynhthomy>



MỘT NIỀM RIÊNG, TÂM SỰ.

Em là ai? Thoáng hình hài, xa ngái!
Để Anh thầm, ngồi tưởng nhớ, thương hoài.
Tình yêu xưa, có bằng lòng mặc khải?
Van xin lời, được nói với riêng ai?

Anh muốn vào giấc mơ, để khám xét.
Ở nơi đây, nhật dạ chỉ mình Em.
Bởi quá yêu, ghen cả người trong mộng.
Cớ vì sao? Say ngủ, mĩm miệng cười!

Ta ước mong, rời chốn nầy, vô ngã!
Dìu cơn mê, phiêu lãng khắp ta bà.
Hồn thoát xác, đi tìm người yêu vắng.
Quên đáp lời han hỏi của mục sư.

Đứng chủ tế giữa giáo đường, hôn lễ.
Còn người đâu? Nhận bí tích phu thê.
Chuyện buồn vui, ý xa rời, chẳng dễ.
Càng cố quên, lại thương nhớ, tăng nhiều.

Ta lạc lõng giữa tình trường, khó hiểu.
Xin cùng ai? Ban vị thuốc nhiệm mầu.
Để hoá giải, gom cuộc tình thất thoát.
Xếp vẹn toàn, chung thủy lót ngõ đi.

Chiều hôm nay, bóng dặm trường cô lữ.
Đi trong hơi sương, gió buốt đông về.
Giọt lệ nồng chảy tuôn, mùa băng giá.
Tim lạnh rồi, quanh cảm thấy, vậy thôi.

Giữa tuyết trắng, còn thân cây, đứng đội!
Hứng muộn màng, tìm ở nghĩa bạc vôi.
Dìm mê man, vào vực sầu bóng tối.
Tất cả bên tôi, loảng mất, xa rồi!

Chuyện Sài-gòn, chuyện quê hương, về đó.
Chuyện người tình, gặp gỡ những nàng thơ.
Hè phố vắng, bám vương một hơi thở.
Biết đến phương nào? Vẫn trở chốn xưa!

Còn nghe không? Máu có là ngưng chảy!
Những mạch sầu, van đã khép ngăn chưa?
Ta nhìn Em bóng hình thoáng, lưa thưa.
Không kịp đón, che gió bùng, bụi trắng.

Biến tan rồi, hòa hư ảnh, sương giăng.
Thay màu tóc, cho người chờ, đáp hẹn?
Thao thức làm thơ, căn phòng chiếc kén.
Giữ lời yêu Em, bỏ trắng giấc nồng.

Bao bọc giúp người, ủ ươm nguyện vọng.
Lặng thầm đi, tiếp nốt cùng mùa đông.
Ôm niềm riêng, ta với ta, tâm sự.
Nắng có về, tim gởi đó, nhờ hong!

Ôi chua xót! Nghẹn lòng, mây vỡ vụn.
Làm mưa sa, giặt giũ sạch cuộc đời.
Được hỏi thật? Em có yêu.. không hỡi!
Gật đầu đi, cho mãn nguyện, phai vơi..
. . .

nguyênhoang
2012
📎 nghienruoumantinh
Đăng nhập để trả lời
0
THẦM ĐAN DỆT CUỘC TÌNH.

Anh buồn!Ai biết Anh buồn?
Em ngồi giặt áo, nước luồn cuốn trôi!
Cầm bằng tình đã xa rồi,
Ngẩn ngơ vì nhớ, bồi hồi luyến mong.

Kiếp xưa, huyền bóng cây thông.
Vút vi lời gió, tơ lòng tiếc hoa.
Buồn theo? Thầm ước mưa sa!
(Giọt dài..giọt ngắn..giọt nghiêng?)
Nhưng mưa như vậy, chắc là hạn luôn.

Muốn cho bớt chút cơn buồn.
Làm ơn, thơ sửa dâng cuồng yêu thương.
Giao cung phiếm ái, hồ trường!
Đam mê vàng nẽo, đêm trường chơi vơi.

Chiều nay giặt mộng bên trời.
Tình yêu sao chẳng chung đời, vẹn khi?
Gió ơi! Cùng giữ cây đi.
Đừng cho chuyển gốc tình si, khan lời!

Bởi thầm tiếc nuối, chưa vơi.
Làm cây...đứng giữa trời mà reo.
Kiếp thân giông tố bọt bèo,
Chén say mộng mị, gởi theo an bài.

Bên đường cánh hoa dại.
Mong nguyện ước thông phong.
Dù buốt lạnh ngày đông,
Ngăn lòng rời, xa ngái.
Biết có là trở lại?
Vàng võ úa thu phai.
. . .

nguyênhoang
2011
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-03-15 22:06:50Huynhthomy>

KHÚC NGẬM NGÙI RIÊNG MANG

Bóng hỏa châu, Mẹ hiền nhìn, dõi mắt.
Mong bình an cho tất cả quê hương.
Trải niềm thương, trên khắp nẽo, đêm trường.
Bỏ lại bên triền, giày sô nón sắt.

Cơn nắng hực nồng, gió ngưng hiu hắt.
Ngày không buổi chiều, lửa cháy...khét mùi?
Đêm bầu trời, vắng ánh đèn soi sáng.
Giăng ngập màu, bằng pháo hoa tươi vui.

Bên cạnh đó, cũng trĩu oằn hận tủi?
Má khô cằn, dòng nước mắt, bùi ngùi.
Là giọt lệ, khóc cho ngày nuớc mất.
Dòng sông ngưng, chìm lắng những phù sa.

Phù sa hôm qua , xuôi dòng chung thủy.
Cùng tím lục bình, lên xuống ra vô.
Hôm nay, sau vụn vỡ một cơ đồ.
Cờ trên khắp kỳ đài, thay đổi sắc.

Đoàn người đến, tựa màu da, phương Bắc.
Những đòn thù, đáp trả bởi cùm gông .
Thay chổ ngụ, giữa người, là chấn song .
Ra khỏi nhà, *cún con, không được dắt?

Cho những lời phủ che, tưởng chân thật.
Dần từng hồi, mọi sinh vật lắc đầu?
Ngở xanh đỏ, tựa ruột da dưa hấu.
Người vác cày sau lưng thúc, của trâu.

Vợ chồng gặp nhau, không còn gọi, bậu!
Quần áo vàng, canh giữ đến cho quà.
Con bật khóc, nhìn lưng còm, kêu má.
Con Mẹ bây giờ, thân xác trơi ma.

Gót giày đi, xuôi ngược mọi nẽo xa!
Hôm nay chịu xích xiềng trói, đọa đày.
Mẹ không thể tin, con lại thua trận?
Thảm thương phận đời, lìa lá rụng bay.

Con ngồi đây, đếm mùa qua song sắt.
Nhìn ngày thu, sắc úa khoát cho mình.
Bởi trần gian bất chợt, điều ngộ nghĩnh!
Ru hồn chìm, thiền mộng lắng vô minh.

nguyênhoang
2012

* chó con.
Đăng nhập để trả lời
0

VỀ TRÊN NGÕ..YÊU THƯƠNG.

Chiều nay gió quay về, lay vạt cỏ.
Nhắc nói giùm, vừa có bước chân qua.
Dẫu có đi phương xa nào, muôn ngã.
Nhớ đừng quên, bỏ lạc buổi hẹn hò.

Gặp trong mộng, một lần tương ngộ đó.
Giữ không rời, lúc thoát khỏi chiêm bao.
Đời xuyên qua những bão nổi, ba đào.
Trăm năm mất, duyên chẳng còn cho lại.

Nào trách than, bởi định mệnh an bài.
Cõi phù vân ngỡ dài, nhưng ngắn ngủi.
Lần cuối đi, không đem theo, hạt bụi.
Lửa đỏ hũy thiêu hài cốt chỉ sót tro.

Đem rải trùng dương xuôi quê, ghi họ!
Sóng nhận chìm trấm tích ở biển đông.
Nghìn năm sau có người ngang, nhắn nhủ.
Quá giang quê, nhìn lúa trổ ngập đồng.
(Nhớ ơn Mẹ, thương Cha dưỡng cuộc sống.
Đền công cho xin vái tạ thinh không!).

Em đã về chưa? Tiếp nốt chờ mong.
Đợi đôi phút có muộn màng, chẳng ngại.
Lỡ nhiều lần, xin mãn nguyện hôm nay.
Được hội ngộ, sẽ lấp đầy khoảng trống.

Gặp lại nhau, trọn vẹn ngắm môi hồng.
Ở ngăn tim ôm ấp hoài hư mộng.
Dường quên đi, ngày đang là mùa đông.
Em thương hỡi! Mình sẽ yêu nhau mãi!
(Cùng cảm ơn, thượng đế đã an bài).

Nguyênhoang
2012
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-03-15 22:23:12Huynhthomy>
Trích đoạn: Huynhthomy


KHÚC NGẬM NGÙI RIÊNG MANG

Bóng hỏa châu, Mẹ hiền nhìn, dõi mắt.
Mong bình an cho tất cả quê hương.
Trải niềm thương, trên khắp nẽo, đêm trường.
Bỏ lại bên triền, giày sô nón sắt.

Cơn nắng hực nồng, gió ngưng hiu hắt.
Ngày không buổi chiều, lửa cháy...khét mùi?
Đêm bầu trời, vắng ánh đèn soi sáng.
Giăng ngập màu, bằng pháo hoa tươi vui.

Bên cạnh đó, cũng trĩu oằn hận tủi?
Má khô cằn, dòng nước mắt, bùi ngùi.
Là giọt lệ, khóc cho ngày nuớc mất.
Dòng sông ngưng, chìm lắng những phù sa.

Phù sa hôm qua , xuôi dòng chung thủy.
Cùng tím lục bình, lên xuống ra vô.
Hôm nay, sau vụn vỡ một cơ đồ.
Cờ trên khắp kỳ đài, thay đổi sắc.

Đoàn người đến, tựa màu da, phương Bắc.
Những đòn thù, đáp trả bởi cùm gông .
Thay chổ ngụ, giữa người, là chấn song .
Ra khỏi nhà, *cún con, không được dắt?

Cho những lời phủ che, tưởng chân thật.
Dần từng hồi, mọi sinh vật lắc đầu?
Ngở xanh đỏ, tựa ruột da dưa hấu.
Người vác cày sau lưng thúc, của trâu.

Vợ chồng gặp nhau, không còn gọi, bậu!
Quần áo vàng, canh giữ đến cho quà.
Con bật khóc, nhìn lưng còm, kêu má.
Con Mẹ bây giờ, thân xác trơi ma.

Gót giày đi, xuôi ngược mọi nẽo xa!
Hôm nay chịu xích xiềng trói, đọa đày.
Mẹ không thể tin, con lại thua trận?
Thảm thương phận đời, lìa lá rụng bay.

Con ngồi đây, đếm mùa qua song sắt.
Nhìn ngày thu, sắc úa khoát cho mình.
Bởi trần gian bất chợt, điều ngộ nghĩnh!
Ru hồn chìm, thiền mộng lắng vô minh.

nguyênhoang
2012

* chó con.



"Con ngồi đây, đếm mùa qua song sắt.
Nhìn ngày thu, sắc úa, khoác cho mình.
Bởi trần gian bất chợt, điều ngộ nghĩnh!
Ru hồn chìm, thiền mộng lắng vô minh."

nguyênhoang

LTT gởi vài câu cảm xúc hoạ lại thơ Anh, chúc Anh luôn vui và may mắn.



CÙNG ANH

Thơ anh viết, nghe não nề chua xót.
Từng câu cay ... đau cuộc sống đoạ đày.
Đã xa đi, sao mãi nặng từng ngày.
Hãy trút bỏ ... gửi gió bay ... anh nhé!

Chân bước bên nhau dẫu không từ tấm bé.
Và xế chiều nắng muộn xuống cùng ta.
Anh vững tin, niềm yêu sẽ thật thà.
Ghé vai gánh để cùng nhau đi tiếp ...

Em nặng nợ, hai vai còn cuộc sống.
Xin đợi chờ, ngày ấy sẽ không xa.
Hoàng hôn về ... tình nở đẹp thành hoa.
Lời hẹn ước, mong anh tròn lòng giữ ...

Mai sánh vai, đi trong mùa bão dữ.
Vẫn ấm lòng, dù xa cách ngàn phương.
Tình thật chân nở thắm ở quê hương.
Trở về nhé, đan yêu thương thành áo.

Em sẽ khoác, chiếc nhung bào thơm thảo.
Ấm lòng mình, ấm cả cuộc đời ta.

lethutrang

*Cũng vì hiểu, yêu thương nhiều như thế.
Mà Ta mang từ phố ảo, trở về.
Hôm nay sống thật sự ngoài thực tế.
Vẫn như hồn thơ, gắn bó say mê.
NH/12.
Đăng nhập để trả lời
0
LÀ AI ?

Anh là ai? Không có lòng nhân ái!
Một tập đoàn, kết hợp làm chuyện sai?
Tạo nghiệp đời cho hằn sâu, khổ ải.
Tham vọng không ngừng, dày xéo tương lai.

Tôi là ai? Theo thời gian đi mãi.
Năm tháng ngục tù, trả nợ lưu đày.
Sống ngơ chết dở, xác thân ngây dại.
Chiến tranh ngút ngàn, bỏ kiếp làm trai.

Đi dưới mưa bom, nguy hiểm từng ngày.
Chung tiếng cùng da, giết nhau kinh hãi.
Sao chẳng tiến hành họp bàn ngồi lại?
Chọn đường đi, tạo hạnh phúc, đổi thay.

Người là ai? Đến loang truyền, khuyên dạy!
Viết “Bible”, soạn kinh tụng, thông khai.
Hãy sống đẹp, quét tà tâm thừa thãi.
Ra khỏi lòng, những bọt rác, rạc rài.

Có phải chán tình người, rời không lại?
Và đi luôn, xa mãi không trở quày.
Đã thất vọng, bởi ác đồ, làm trái.
Giọt lệ không còn, khoé mắt cằn chai.

Tất cả là ai? Nấc thang thăng trải!
Đứng vươn lên, không chấp nhận an bài.
Hy vọng có, đấng trên cao, bất bại.
Cho mầu xanh khắp cả tinh cầu nầy.

Dù mọi loài, chưa lần nào được thấy.
Như gió ngàn phương, mây lướt trôi bay.
Vẫn đến cùng ta ấm nồng, nắng quái.
Niềm tin từ Thượng đế, không thể lay.

Anh là ai? Em là ai? Chẳng ngại!
Ta dời dòng sông, lót mộng gót hài.
Đi giữa quê hương, nhân tình vung vải.
Ba miền tràn vui, Việt Nam hôm nay.

nguyênhoang
2012
Đăng nhập để trả lời
0
NGƯỜI Ở NĂM XƯA..

Tao về thăm mầy, thương binh phế thãi!
Mất một cánh tay, để lại chiến trường.
Nên bức tranh đời, vẽ thiếu màu sắc?
Thân phận lạc loài, quên nhớ..vấn vương.

Người Bạn trăm năm, mỏi mòn túi đệm.
Những ngày sau cùng, đói khát từng đêm.
Theo tiếng gọi trùng dương, tìm ra biển.
Truyền tụng Tự do, ao ước khát thèm.

Để lại khúc chân vướng'Mìn' rào kẽm!
Lao động ngục tù, thân thể xót đau.
Ngày tháng qua mau, giấc ngủ cồn cào?
Nợ được trả bằng lát mì khô, độn.

Cho xương kề da, không sức lẫn trốn?
Lực cạn hơi tàn, vuột thoát xích xiềng.
Thời gian a tòng đọa đày ngấu nghiến!
Nuốt hết tình người, hũy diệt nhân tâm.

Hận giấu lồng tim, dồn ra quã đấm?
Trả trên da vàng, máu đỏ cùng nòi!
Nghe được tiếng than vì chung giọng nói.
Xem lại tinh cầu, mấy giống Việt Nam?

Khung thiên bao la, thua kém lòng tham.
Đến và đi, trăm năm..thêm bao nữa?
Mà vẫn quyết lòng, chẳng đổi không thay!
Những con sóng cuồng, đẩy đưa thế mãi.
Lời kinh van nài vô vọng vươn bay.

Cháu con nhìn thấy, điểm màu tóc bạc.
Hàn huyên nhau, sao cứ gọi Tao, Mầy?
Bạn bè xưa, thân thiết là như vậy.
Vì tình chiến hữu, cùng học quân trường!
Dù không ruột rà, chẳng bỏ nào quên.

Nguyênhoang
2012
Đăng nhập để trả lời
0

HƯƠNG NHỚ, MONG MANH.

Tôi làm thơ yêu, khi mảnh đời bóng xế.
Về thăm quê, với tóc bạc da mồi.
Cố trau chuốt từng ý vần mộc mạc.
Kể chuyện một thời nuôi dưỡng mộng, xa xôi!

Rồi xây ước mơ, thoáng bay thành mây khói.
Tiếc ngày xưa, sao mình quá hiền lành?
May mắn đến, có bao giờ trở lại.
Chỉ một lần, được thêm nữa rất mong manh.

Thiên trù ban cho, phủ váng đời mỏng vánh.
Như nắng vùng đông, khoả lạnh nhạt nhòa.
Đêm ngõ vắng, ngày phố chìm tuyết trắng.
Cây trơ cành, vườn héo hắt tím đài hoa.

Hoa hôm xưa, nay là đóa cô quã.
Nhìn mông lung, tưởng nhớ lại xuân thì.
Mai đi tiếp, trở về miền yên nghĩ.
Có được người, ai đó đến đưa xa?

Khung trời bao la chân rổi bước ta bà.
Sương tuyết nặng, ôm kiếp đời son giá.
Ở ngày qua, con nắng nhỏ phơi lòng.
Kề bên đó, vẫn cạnh đời khoảng trống!

Mưa gió không về đợi mãi nhớ mong.
Ngồi quạnh hiu nhìn xa đó nhớ hong?
Con đường trắng tan trường, tung chân sáo.
Áo nồng bay huyền thoại ngõ, mưng sầu.

Khi xa lắm, hoài vọng đời lưu dấu.
Ai hát bên trời, hương nhớ .. long lanh.
. . .

nguyênhoang
2012
Đăng nhập để trả lời
0
NIỀM MONG CHO QUÊ TÔI.


Bão nổi lên rồi, từ Việt Nam chuyển gió.
Hãy vươn niềm tin, bay thoát khắp phương trời!
Cho thế giới biết Nhân quyền bị vùi dập.
Chỉ cầu xin một ước vọng sống, Tự do.

Như ngày xưa già nua, mong tuổi thọ.
Trẻ yên vui, học hành giỏi nên người!
Tôn giáo được, theo giáo điều hành lễ.
Bước vào, đi ra cốt tạo dựng đời.

Theo lời chúc đầu năm, luôn hạnh phúc.
May mắn kề theo bước mãi, không xa.
An khang cho gia đình tràn thịnh vượng!
Tất cả hoài mong, thượng đế tặng quà.

Đi qua trần gian nầy, rồi cũng đều vô ngã?
Có ai không ra? Mà chen lấn để giựt giành!
Lục soát kỷ, nút áo quần phải lột hết.
Sót một bộ xương hoặc hủ cốt bụi tro.

Hãy hy sinh, cho yêu thương đừng tiếc rẻ.
Phật pháp vô biên, lời kinh ấm vẳng loang truyền.
Mắt tha thứ từ trên cao của thập giá.
Cùng hoà lòng, hợp nhất tâm thường cầu nguyện.

Mong quê hương, kiếp sớm thoát khỏi tai nàn.
Dựng đất nước mau phú cường, vươn phát triển.
Mọi người dân, được đổi thay lại số mạng.
Văn hoá hiệp thông, tu chỉnh tốt mối giềng!

Máu đỏ da vàng, giống nòi nầy mãi vinh hiển.
Lịch sử vàng son, cổt dấu Ba miền.
Xin chớ để mất dần thêm cả biển.
Chiến thắng cuối tự hào, hỡi con cháu Rồng Tiên!
. . .

nguyênhoang
2012
Đăng nhập để trả lời
0